Chương 51: CHƯƠNG 51: NGƯƠI CHƯA THỬ QUA LÀM SAO BIẾT KHÔNG ĐƯỢC?

  Chương 51. Ngươi Chưa Thử Qua Làm Sao Biết Không Được? 

 "Chuyện này. . . . . . Nhị đệ đang cùng Lạc cô nương nói nhỏ chuyện gì vậy?"  

Cử chỉ thân mật của hai người được mấy người ở đây thu hết vào mắt, Hàn Hạo Thần hình như cũng không kiêng dè gì. Nhưng mà trên đầu Lạc Tử Mộng lại toát mồ hôi lạnh. Chẳng lẽ muốn nàng khai báo thật với bọn họ vừa rồi Hàn Hạo Thần tiến đến bên tai nàng nói:

  "Ngươi chưa từng thử làm sao biết bổn vương không được?" 

 Nhưng mà lời này của hắn có ý gì? Chẳng lẽ hắn nam nữ đều ăn, là người hai giới tính? Đừng! Nhất quyết đừng! Như vậy thật sự quá ghê tởm.

"Hoàng thượng! Từ lúc ta và người quen biết đến nay cảm giác cũng không tệ lắm, không cần như vậy mà chỉnh ta chứ!"  

 Nàng chạy đến trước mặt Hàn Hạo Hữu cầm lấy cánh tay hắn cầu xin một trận. 

 "Lạc cô nương, không thể như vậy được, ngươi làm sao có thể thân cận với hoàng thượng như vậy được." 

 Phí công công muốn tiến lên ngăn cản, nếu là người khác thì, cử chỉ hiện giờ của nàng có thể bị hiểu nhầm là thích khách rồi.

  "Không ngại!" Lúc này tâm trạng Hàn Hạo Hữu đang tốt, sẽ không vì hành động này của Lạc Tử Mộng mà tức giận. "Chẳng lẽ Lạc cô nương thật sự không muốn gả cho Thần vương gia?"

  Hắn nữa thử dò xét hỏi, ánh mắt quét qua gương mặt thâm trầm của Hàn Hạo Thần. Hàn Hạo Thần cũng thuận thế nhìn về phía Lạc Tử Mộng, ai biết nàng lại gật đầu như bằm tỏi. Nếu không phải ngại vì mọi người đang ở đây đoán chừng hắn đã sớm xách nàng giống như xách gà rời khỏi đây rồi. 

 Tối hôm qua vẫn cùng hắn cùng giường chung gối, nhưng bây giờ nắm tay nam nhân khác khẩn cầu, hơn nữa lại còn khẩn cầu không gả cho hắn. Tức giận trong nháy mắt từ trong mũi của hắn có thể phun trào ra, đã từng gặp qua người thay lòng đổi dạ, nhưng chưa bao giờ thấy qua lòng nữ nhân, lần này hắn thật sự đã được mở rộng tầm mắt. 

 "Hoàng huynh." Hắn đè xuống lửa giận tự nhiên xoay người nhìn về phía Hàn Hạo Hữu: "Thứ cho Thần Đệ vô lý, Thần Đệ cũng muốn hỏi nàng mấy vấn đề."

  "Hả?"

  Hàn Hạo Hữu hơi giật mình, nhưng cũng không cự tuyệt. 

 "Ngươi muốn hỏi ta cái gì? Dù sao hỏi cái gì ta cũng không gả cho ngươi." 

 Nàng ngẩng đầu ưỡn ngực đôi tay chắp ở sau lưng đi tới bên cạnh hắn. Hàn Hạo Thần thấy thế từ trên chỗ ngồi đứng lên, ánh mắt Lạc Tử Mộng vốn dĩ đang nhìn xuống biến thành ngẩng lên nhìn, hơn nữa độ cao này khiến cổ nàng chua xót. 

 Quả nhiên người hoàng gia được ăn uống dinh dưỡng, không việc gì cao như vậy làm gì chứ? Muốn cho mọi người ngẩng đầu nhìn sao? Huynh đệ hai người bọn họ giống nhau. Lạc Tử Mộng chủ động lui về phía sau kéo dài khoảng cách với hắn, đứng như vậy nhìn mới ổn một chút, ai biết hắn hít một hơi sau đó tà ác tiến về phía nàng một bước, chính là buộc nàng ngước lên nhìn hắn. 

 "Có lời gì nói mau!" 

 Nàng bị khí thế của hắn ép có chút không thở nổi. Người nam nhân này trời sinh thì đã có khí phách, thậm chí còn thích hợp làm hoàng đế hơn Hàn Hạo Hữu, cũng không biết tại sao tiên hoàng lại để Hàn Hạo Hữu thừa kế ngôi vị hoàng đế.

  "Ta hỏi ngươi, tối hôm qua ngươi ngủ chỗ nào?" 

 Mặt hắn không đổi sắc hỏi. 

 "Ta đương nhiên là ngủ ở trên giường, chẳng lẽ ngủ trên đất sao?"

  Nàng không hiểu ý tứ của hắn, tại sao lại hỏi nàng ngủ ở nơi nào, cũng không biết hắn bày ra cái bẫy gì. 

 "Bổn vương đang hỏi ngươi...chỗ ngươi ngủ tên là gì?"

  Hắn nhất quyết không tha hỏi lại. 

 "Tối hôm qua. . . . . ." Nàng chớp chớp đôi mắt đen một chút sau đó trả lời, "Tầm Mộng cư. . . . . . Này! không phải bây giờ ngươi muốn tính sổ cùng ta chứ?" 

 Nàng chu mỏ ánh mắt hơi khinh bỉ, một đại nam nhân mà lại nhỏ mọn như vậy sao? Nhiều nhất về sau không ngủ nơi đó nữa là được chứ gì!

  "Cuối cùng bổn vương muốn hỏi ngươi, tối hôm qua ngươi đã ngủ với ai ở Tầm Mộng cư?" 

 Hàn Hạo Thần nói xong ánh mắt tà ác cười. Lạc Tử Mộng nghiêng đầu liếc hắn một cái, hình như còn chưa kịp phản ứng hắn nói gì, lập tức tức giận hồi đáp:

  "Với ngươi. . . . . ." 

 Lời vừa ra khỏi miệng, nàng lập tức che miệng lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...