…
Trên đỉnh Cửu Thiên, nơi mây trắng cuộn trào như sóng ngầm và ánh sáng vạn niên lấp lánh như những vì sao tan vỡ, Thần Long điện đứng sừng sững, lạnh lẽo và tĩnh lặng. Những cột trụ bạch ngọc, từng rực rỡ như ngọc trai dưới ánh sáng thần thánh, giờ đây phủ một lớp sương mờ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt, như thể thiên giới đang than khóc. Gió lạnh rít qua các hành lang trống rỗng, mang theo tiếng vọng như tiếng khóc của các vị thần tổ, những kẻ đã rời bỏ cõi này từ thuở hồng hoang. Ở trung tâm điện, trên ngai vàng khắc hình rồng uốn lượn, Thiên Long đế quân nằm bất động. Thân thể chàng, từng là biểu tượng của sức mạnh khuấy động đất trời, giờ chỉ còn là một vỏ bọc mong manh, tỏa ra tia sáng nhạt nhòa, như ngọn lửa sắp tắt trước cơn bão. Khuôn mặt tuấn tú, với đôi mày sắc như kiếm và đôi môi mím chặt, giờ tái nhợt, đôi mắt khép kín, không còn dấu vết của uy dũng từng khiến tứ giới kính nể.
Lam Yên tiên nữ quỳ bên chàng, đôi tay run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh giá của người yêu. Y phục trắng muốt của nàng phất phơ trong gió thần, như những cánh hoa rơi trong cơn bão. Mái tóc đen dài buông xõa, che đi đôi mắt ngấn lệ, nhưng không thể giấu được nỗi đau đang xé nát linh hồn nàng. “Thiên Long,” nàng thì thầm, giọng nghẹn ngào, “thiếp sẽ đưa chàng trở về, dù phải đánh đổi cả thiên giới.” Nước mắt nàng rơi xuống nền đá bạch ngọc, lấp lánh như ngọc trai, nhưng không ai đáp lại, chỉ có tiếng gió rít, như lời nguyền từ hư không./r/n#Ngôn Tình #Truyện Sáng Tác
Đánh giá truyện
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Gửi đánh giá của bạn