Chương 1: Vết nứt trên cửu thiên

Trên đỉnh Cửu Thiên, nơi mây trắng cuộn trào như sóng ngầm, ánh sáng vạn niên lấp lánh như những vì sao tan vỡ, Thần Long điện đứng sừng sững, lạnh lẽo và tĩnh lặng. Những cột trụ bạch ngọc từng rực rỡ như ngọc trai dưới ánh sáng thần thánh giờ đây lại phủ một lớp sương mờ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt, như thể thiên giới đang than khóc. Gió lạnh rít qua các hành lang trống rỗng mang theo tiếng vọng như tiếng khóc của các vị thần tổ, những kẻ đã rời bỏ cõi này từ thuở hồng hoang. Ở trung tâm điện, trên ngai vàng khắc hình rồng uốn lượn, Thiên Long đế quân nằm bất động. Thân thể chàng, từng là biểu tượng của sức mạnh khuấy động đất trời, giờ chỉ còn là một vỏ bọc mong manh, tỏa ra tia sáng nhạt nhòa, như ngọn lửa sắp tắt trước cơn bão. Khuôn mặt tuấn tú, với đôi mày sắc như kiếm, đôi môi mím chặt, giờ đây đôi môi ấy tái nhợt, đôi mắt khép kín, không còn dấu vết của sự uy dũng từng khiến cho tứ giới kính nể.

Lam Yên tiên nữ quỳ bên chàng, đôi tay run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh giá của người yêu. Y phục trắng muốt của nàng phất phơ trong gió thần như những cánh hoa rơi trong cơn bão. Mái tóc đen dài buông xõa, che đi đôi mắt ngấn lệ, nhưng không thể giấu được nỗi đau đang xé nát linh hồn nàng.

“Thiên Long,” nàng thì thầm, giọng nghẹn ngào, “thiếp sẽ đưa chàng trở về, dù cho phải đánh đổi cả thiên giới.”

Nước mắt nàng rơi xuống nền đá bạch ngọc, lấp lánh như những viên ngọc trai, nhưng không ai đáp lại nàng mà chỉ có tiếng gió rít, như lời nguyền từ hư không.

Hàng ngàn năm trước, tình yêu của Lam Yên và Thiên Long là ngọn lửa soi sáng Cửu Thiên. Nàng là đóa hoa ngọc không tì vết, thanh tao, thuần khiết, được ví như ánh trăng rằm, người mà ngay cả các vị thần tổ cũng nghiêng mình kính nể. Nàng từng bước trên những cánh đồng mây, nơi ánh sáng vạn niên chiếu rọi, với nụ cười khiến hoa cỏ thiên giới nở rộ. Chàng là Thiên Long đế quân, đứng đầu Thần Long quân, với sức mạnh xé tan đất trời và trái tim ấm áp dành riêng cho nàng. Họ từng đứng bên nhau trên đỉnh Vân Phong, nơi mây trắng cuộn trào, hứa sẽ mãi bên nhau dù thiên giới sụp đổ.

“Yên nhi,” Thiên Long từng nói, giọng trầm ấm như gió mùa xuân, “dù vạn vật tan biến, ta vẫn sẽ nắm tay nàng.”
Lam Yên mỉm cười, đôi mắt long lanh như sao, tin rằng tình yêu của họ là bất diệt.

Những khoảnh khắc ấy giờ chỉ còn là ký ức, như ánh trăng mờ nhạt trong cơn bão. Tình yêu của họ, dù đẹp đẽ nhưng đã trở thành ngòi nổ cho bi kịch không thể vãn hồi. Nó không chỉ là câu chuyện của hai người mà còn là vết thương khắc sâu vào vận mệnh của tứ giới: thần, yêu, nhân, ma. Các vị thần tổ từng cảnh báo trong những giấc mộng cổ xưa: “Thần tiên lụy tình, nghiệp chướng sẽ theo.” Lam Yên và Thiên Long bỏ qua những tiên đoán đó, nghĩ rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi định mệnh. Họ không ngờ, chính tình yêu ấy sẽ dẫn họ vào vực thẳm, kéo theo vô số sinh linh vô tội.

Hàng trăm năm trước, Ma Vương Huyền Dạ, kẻ thống trị ma giới với tham vọng thôn tính vạn vật đã trỗi dậy. Huyền Dạ - với đôi mắt đỏ như máu và nụ cười tàn nhẫn, dẫn đại quân ma tộc tấn công tứ giới. Hắn không chỉ muốn quyền lực mà còn muốn phá hủy sự cân bằng của vạn vật, biến mọi thứ thành bóng tối.

Thiên Long - với tư cách là đế quân, dẫn Thần Long quân đối đầu với hắn. Trận chiến diễn ra trên Huyết Vân bình nguyên, nơi đất trời rung chuyển bởi kiếm khí và ma khí. Những ngọn núi sụp đổ, sông ngòi khô cạn và bầu trời nhuộm đỏ như máu.

Thiên Long đứng giữa chiến trường, thanh kiếm “Thiên Long” trong tay rực sáng như mặt trời. Chàng tung ra chiêu “Thiên Long Phá”, một luồng kiếm khí trắng xóa, chém nát hàng ngàn ma thú, khiến chúng tan thành tro bụi. Các thiên tướng, dẫn đầu bởi Huyền Phong, chiến đấu bên chàng, mỗi người là một ngọn lửa thần thánh, đẩy lùi ma khí đen kịt.

Huyền Phong, với thanh kiếm “Vân Long”, tung ra chiêu “Thiên Phá”, khiến đất đá vỡ vụn, tạo thành những hố sâu khổng lồ. Nhưng Huyền Dạ, với sức mạnh ma khí vô tận, dường như bất khả chiến bại. Hắn đứng trên bầu trời, thân thể khổng lồ phủ đầy vảy đen, đôi mắt đỏ rực như lò lửa. Hắn giơ tay, triệu hồi một cơn bão ma khí, cuốn bay hàng trăm thiên tướng, khiến họ tan biến trong bóng tối.

Trong trận chiến cuối cùng, Huyền Dạ phát hiện điểm yếu của Thiên Long là Lam Yên. Nàng, với tư cách là tiên nữ bảo hộ thiên giới, tham gia chiến trường để hỗ trợ Thần Long quân. Nàng sử dụng pháp thuật “Nguyệt Quang Liên”, triệu hồi những dây leo ánh sáng, trói chặt hàng ngàn ma thú, bảo vệ các thiên tướng. Nhưng Huyền Dạ, với tốc độ nhanh như bóng ma, lao đến, bắt nàng làm con tin. Hắn siết chặt cổ Lam Yên, ma khí từ hắn lan tỏa, làm không gian vỡ vụn như kính.

“Chọn đi, đế quân!” Huyền Dạ gầm lên, giọng vang như sấm, “Nàng hay tứ giới?”

Thiên Long đứng sững, thanh kiếm “Thiên Long” rung lên trong tay. Ánh sáng thần thánh từ chàng va chạm với ma khí của Huyền Dạ, khiến đất đá tan chảy và gió hú như quỷ dữ. Các thiên tướng quỳ xin chàng bảo vệ sự cân bằng của tứ giới.

Huyền Phong, với khuôn mặt khắc khổ, hét lên: “Đế quân, tứ giới cần ngài! Đừng để tình yêu làm lu mờ lý trí!”

Nhưng ánh mắt tuyệt vọng của Lam Yên, như ánh trăng vỡ vụn, đã kéo Thiên Long vào vực thẳm. Nàng thì thầm, giọng yếu ớt nhưng sắc như dao: “Thiên Long, đừng bỏ rơi thiếp!”

Trái tim chàng tan nát, lý trí bị thiêu rụi bởi ngọn lửa tình yêu.

Chàng không thể để nàng chết, không thể chịu đựng viễn cảnh một thế giới không có nàng.

“Yên nhi, ta sẽ không để nàng ra đi!”

Chàng thì thầm, ánh mắt lóe lên quyết tâm. Thiên Long giơ thanh kiếm, máu thần chảy ra từ ngực chàng, nhuộm đỏ lưỡi kiếm. Chàng thi triển cấm thuật Thiên Long Hóa Huyết, một pháp thuật cổ xưa bị các vị thần tổ phong ấn vì sức mạnh hủy diệt. Một luồng sáng chói lòa, như mặt trời bùng nổ, phóng ra từ cơ thể chàng, nuốt chửng Huyền Dạ.

Ma Vương gào thét, thân thể hắn tan rã thành tro bụi, ma khí đen kịt bị xé tan bởi ánh sáng thần thánh. Ánh sáng lan tỏa, thiêu rụi cả Huyết Vân bình nguyên, khiến núi non sụp đổ, sông ngòi khô cạn và bầu trời rực đỏ như máu. Các thiên tướng gào thét trong kinh hoàng, ma tộc tan rã nhưng Thiên Long quỵ xuống, máu thần chảy ra, nhuộm đỏ nền đất. Hồn phách chàng vỡ tan, chia thành bốn mảnh, lưu lạc khắp tứ giới. Thân thể chàng rơi vào hôn mê, chỉ còn một tia sinh khí yếu ớt giữ chàng lại với cõi sống.

Lam Yên được giải thoát khỏi tay Huyền Dạ, lao đến ôm lấy Thiên Long, gào khóc trong tuyệt vọng. “Tại sao, Thiên Long? Tại sao chàng chọn thiếp?”

Nàng không nhận được câu trả lời, chỉ có ánh mắt mờ nhạt của chàng trước khi khép lại. Các thiên tướng, dẫn đầu bởi Huyền Phong, đưa chàng về Thần Long điện, đặt lên ngai vàng. Họ quỳ trước chàng, nhưng ánh mắt họ không chỉ là kính nể mà còn có oán trách.

Huyền Phong bước tới trước Lam Yên, giọng lạnh như băng: “Tiên nữ, ngài đã khiến đế quân hy sinh tất cả. Thiên giới sẽ không bao giờ tha thứ cho ngài đâu!”

Lam Yên cúi đầu, nước mắt rơi trên nền đá nhưng nàng không phản bác. Nàng biết, tội lỗi của mình đã bắt đầu. Nàng cảm nhận được ánh mắt của các thiên tướng, như những lưỡi dao đâm vào lòng. Một số người thì thầm sau lưng nàng, gọi nàng là “kẻ lụy tình”, là nguyên nhân khiến thiên giới rơi vào bóng tối. Nàng muốn hét lên, muốn nói rằng nàng không yêu cầu Thiên Long hy sinh nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Nàng chỉ có thể ôm lấy tay Thiên Long, thì thầm: “Thiếp sẽ sửa sai, chàng hãy chờ thiếp.”

Trong những ngày sau, Lam Yên không rời Thần Long điện nửa bước. Nàng ngồi bên Thiên Long, nắm tay chàng, thì thầm những lời yêu thương, nhưng trái tim nàng nặng trĩu. Nàng cảm nhận được sự tĩnh lặng chết chóc của thiên giới. Các thiên tướng không còn luyện binh trên Vân Phong, các tiên nữ không còn hát ca bên dòng sông ánh sáng. Cửu Thiên, từng là biểu tượng của ánh sáng và lý tưởng, giờ như một ngôi mộ khổng lồ, chôn vùi hy vọng và vinh quang. Mỗi đêm, nàng nghe thấy tiếng gió rít, như tiếng khóc của những linh hồn đã ngã xuống trong trận chiến.

Một đêm nọ, khi ánh sáng vạn niên mờ nhạt và gió lạnh rít qua điện, Lam Yên đứng trước bàn ngọc, nơi đặt Cửu Thiên Huyền Thư, cuốn sách tiên tri cổ xưa được khắc bằng máu của các vị thần tổ. Nàng run rẩy mở cuốn sách, ánh sáng vàng từ những dòng chữ chiếu lên khuôn mặt nàng, lạnh lùng như phán xét.

Nàng đọc, giọng run run: “Hồn phách Thiên Long đế quân chia thành bốn, trú trong bốn sinh linh của tứ giới. Để triệu hồi đế quân, phải tập hợp đủ bốn mảnh hồn. Nhưng mỗi mảnh đã hòa quyện vào linh hồn kẻ mang nó. Lấy hồn tức là lấy mạng. Thần tiên lụy tình, nghiệp chướng sẽ theo, không thể hóa giải.”

Lam Yên đóng sách, trái tim đau nhói như bị dao cắt. Nàng hiểu, để cứu Thiên Long, nàng phải khiến bốn sinh linh vô tội hy sinh. Nàng nhìn Thiên Long, ánh mắt chàng khép chặt nhưng nàng như nhìn thấy nụ cười dịu dàng của chàng trong quá khứ, khi họ cùng bay qua những cánh đồng mây, khi chàng nắm tay nàng và hứa sẽ mãi bên nhau.

“Ta không thể mất chàng…” Nàng thì thầm, giọng kiên định nhưng lại che giấu một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng đứng dậy, y phục trắng tung bay trong gió, ánh mắt lóe lên quyết tâm. “Ta sẽ làm tất cả, vì chàng.”

Nhưng sâu trong lòng nàng, một giọng nói nhỏ bé vang lên, như tiếng thì thầm của các vị thần tổ: “Tình yêu của ngươi sẽ dẫn đến bóng tối.” Lam Yên bỏ qua, chỉ nghĩ đến hình ảnh Thiên Long tỉnh lại, nắm tay nàng như thuở ban đầu. Nàng không ngờ, hành trình này sẽ biến nàng từ một tiên nữ thanh cao thành một kẻ dối trá và kéo cả tứ giới vào vòng xoáy bi kịch.

Nàng bắt đầu chuẩn bị cho hành trình hồi sinh người yêu. Nàng nghiên cứu Cửu Thiên Huyền Thư, tìm hiểu về tứ giới và bốn mảnh hồn. Mỗi mảnh mang một phần bản chất của Thiên Long: lòng trung thành, đam mê, hy vọng, sức mạnh. Mỗi mảnh trú trong một sinh linh, để lấy mảnh hồn về thì nàng phải khiến họ tự nguyện hy sinh. “Tự nguyện” nàng lẩm bẩm, từ đó như một lưỡi dao cứa vào lòng. Nàng biết, chỉ có tình yêu mới khiến một người sẵn sàng từ bỏ mạng sống. Nhưng nàng, một tiên nữ, sẽ phải dùng tình yêu như một vũ khí, dệt nên những lời dối trá để đạt được mục đích.

Lam Yên đứng trước gương ngọc trong Thần Long điện, nhìn vào đôi mắt mình. Nàng từng tự hào về sự thuần khiết, về ánh sáng trong ánh mắt, nhưng giờ đây, nàng thấy một bóng tối len lỏi, như mực loang trên mặt nước.

“Ta đang làm gì?” Nàng tự hỏi, bàn tay siết chặt thành quyền. Hình ảnh Thiên Long bất động hiện lên trong tâm trí khiến nàng dập tắt mọi do dự.

“Nếu đây là cái giá để cứu chàng, ta sẵn sàng trả nó!” Nàng nói, giọng run run nhưng đầy quyết tâm.

Nàng bắt đầu lập kế hoạch. Cửu Thiên Huyền Thư tiết lộ rằng mảnh hồn đầu tiên nằm ở thiên giới, trong một chiến thần trẻ tuổi tên Thanh Vân. Mảnh thứ hai ở yêu giới, trong một yêu vương kiêu ngạo tên Huyền Dực. Mảnh thứ ba ở nhân giới, trong một thư sinh nghèo khó tên Minh. Mảnh cuối cùng ở ma giới, trong một ma tướng ẩn dật tên Hắc Long. Mỗi người đều có điểm yếu và Lam Yên biết, nàng phải lợi dụng điểm yếu ấy để khiến họ yêu nàng, để họ tự nguyện hy sinh.

Nàng nghiên cứu từng người, từng giới, ghi chép tỉ mỉ trên những cuộn giấy ngọc. Thanh Vân, chiến thần của Thần Long quân, mang lòng trung thành tuyệt đối với Thiên Long, anh là một đứa trẻ mồ côi, luôn sợ bị bỏ rơi. Huyền Dực, yêu vương tộc Hắc Ưng, kiêu ngạo và mạnh mẽ nhưng lại khao khát một tình yêu chân thành sau khi bị gia tộc phản bội. Minh, thư sinh nhân giới, sống vì lý tưởng mang tri thức đến trẻ em nghèo nhưng dễ tổn thương bởi sự phản bội. Hắc Long, ma tướng ma giới, từng là chiến binh tàn nhẫn, giờ ẩn dật để chuộc lỗi, mang nỗi cô đơn cháy bỏng.

Lam Yên đọc những ghi chép này, trái tim nàng đập mạnh hơn. “Ta sẽ phải lừa dối họ.” Nàng nghĩ, “Nhưng vì Thiên Long, ta không có lựa chọn nào khác cả.”

Nàng học cách thay đổi diện mạo, giọng nói và cả tâm hồn, để trở thành người mà họ khao khát. Nàng luyện tập trước gương ngọc, biến mình thành một tiên nữ yếu đuối cho Thanh Vân, một yêu nữ quyến rũ cho Huyền Dực, một cô gái làng quê giản dị cho Minh và một nữ ma tộc kiêu kỳ cho Hắc Long. Mỗi lần thay đổi là nàng cảm thấy một phần linh hồn mình bị xé toạc nhưng nàng tự nhủ: “Đây chỉ là tạm thời. Khi Thiên Long trở lại, ta sẽ trở về làm chính mình.”

Mỗi đêm, khi nàng ngồi bên Thiên Long, nàng cảm thấy vết nứt trong linh hồn mình càng lan rộng ra thêm. Nàng mơ thấy những giấc mộng kỳ lạ, nơi các vị thần tổ hiện ra, ánh mắt họ lạnh lẽo như băng.

“Ngươi đang bước trên con đường không thể quay lại!” Một giọng nói vang lên trong mộng như tiếng chuông đồng vọng từ hư không. Lam Yên tỉnh dậy, mồ hôi lấm tấm, nàng tự nhủ: “Ta không có lựa chọn nào khác.”

Huyền Phong, thiên tướng già từng chiến đấu bên Thiên Long, bắt đầu nghi ngờ. Ông đến Thần Long điện, đứng trước Lam Yên, ánh mắt sắc bén như dao.

“Tiên nữ, ngài đang làm gì với Cửu Thiên Huyền Thư vậy?” Ông hỏi, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực.

Lam Yên giật mình nhưng vẫn giữ bình tĩnh đáp: “Ta chỉ muốn tìm cách cứu đế quân.” Nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng che giấu đi một tia sợ hãi.

Huyền Phong cười mỉa: “Cứu đế quân hay hủy hoại thiên giới? Ta thấy bóng tối trong mắt ngài, tiên nữ. Đừng để tình yêu mù quáng dẫn ngài vào con đường sai lầm.”

Lam Yên không đáp, chỉ cúi đầu. Huyền Phong rời đi, nàng biết ông ta sẽ theo dõi nàng. Ông là một chiến binh trung thành nhưng cũng là một người không khoan nhượng với những kẻ phản bội thiên giới. Nàng phải cẩn thận, phải hành động nhanh chóng trước khi Huyền Phong phát hiện ra kế hoạch của mình.

Nàng quay lại bên Thiên Long, nắm tay chàng, thì thầm: “Chàng đã hy sinh tất cả vì thiếp. Bây giờ, đến lượt thiếp.”

Nàng đứng dậy, buộc tóc, thay y phục, chuẩn bị bước vào hành trình. Nàng chọn một bộ y phục xanh nhạt, màu của mây trời, để xuất hiện trước Thanh Vân như một tiên nữ cần sự bảo vệ. Nàng nhìn mình trong gương lần cuối, ánh mắt giờ đây không còn thuần khiết mà mang thêm một tia sắc lạnh.

“Ta sẽ làm được!” Nàng tự nhủ, trái tim nàng đập nhanh hơn như thể cảm nhận được bóng tối đang đến gần.

Trước khi rời Thần Long điện, nàng quay lại nhìn Thiên Long lần nữa: “Chờ thiếp, Thiên Long!” Nàng nói, giọng run run. “Dù phải trả giá bằng linh hồn thì thiếp cũng sẽ mang chàng trở lại.”

Nàng bước ra khỏi cung điện, ánh sáng vạn niên chiếu lên người nàng nhưng không còn ấm áp. Gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng rít như lời cảnh báo. Lam Yên không quay đầu, bước vào cổng không gian dẫn đến Vân Phong, nơi Thanh Vân đang luyện binh, nơi mảnh hồn đầu tiên đang chờ.

Trong bóng tối của Thần Long điện, Cửu Thiên Huyền Thư khẽ rung lên, như thể các vị thần tổ đang thì thầm: “Nghiệp chướng đã bắt đầu!”

Một luồng gió lạnh thổi qua, làm ngọn lửa trên bàn ngọc chập chờn, như báo trước bi kịch sắp đến. Lam Yên, với trái tim nặng trĩu, không biết rằng mỗi bước chân của nàng là một bước tiến gần hơn đến vực thẳm, nơi cả nàng và Thiên Long sẽ phải trả giá bằng những vết thương không thể lành.

Hành trình của nàng bắt đầu, không phải với ánh sáng mà là với bóng tối của tình yêu bi luỵ. Nàng bước vào cổng không gian, ánh sáng nuốt chửng thân ảnh nàng để lại Thần Long điện trong sự yên lặng chết chóc. Trong bóng tối, một đôi mắt vô hình quan sát như thể đó là Huyền Dạ, dù đã tan biến nhưng hắn vẫn để lại một lời nguyền chưa kết thúc.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Hệ Thống Trước Giờ Kích Hoạt 3 Năm, Thế Nhưng Mạt Thế Lại Chưa Đến!

Mạt thế chưa hàng lâm, thế nhưng “Mạt thế cầu sinh hệ thống” lại trước giờ kích hoạt. « kí chủ Trí Dũng Song Toàn, trấn áp ngũ giai Zombie lĩnh chủ, sinh tồn tích phân 500. » Nhìn lấy dưới thân xảo tiếu yên nhiên mỹ nữ đại tỷ tỷ, Tô Bạch đầu đỉnh […]
0.0 694 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Cẩm Y Vô Song

Thế kỷ 21 công chức xuyên qua cổ đại, trở thành Ung quốc tây nam biên thùy một tên tiểu kỳ quan. Luyện Ngục tỉnh lại, đã là phản quốc tử tù. Gặp may thoát thân, lại thành địch quốc nội ứng. Đêm dài vô gian, song diện là điệp. Từ biên thuỳ Luyện Ngục […]
0.0 308 Chương

Chỉ Muốn Nằm Ngửa Mò Cá, Đệ Tử Lại Trở Thành Tiên Đế!

Trường sinh dìu ta Thanh Vân chí, ta lại nằm thẳng đến đỉnh núi. Thế nhân tu tiên đều là cầu trường sinh, Cố Huyền lại. . . Tu tiên là không thể nào tu tiên, chỉ có thể nằm thẳng cái dạng này. Không ngờ chỗ tông môn tổ chức thu đồ đệ đại […]
0.0 436 Chương

60 Đại Thọ Đến Hệ Thống, Nhi Tử Bị Từ Hôn!

Lâm Huyền nói cho ngươi, người xuyên việt không có hack chẳng phải là cái gì! Lâm Huyền bái sư Tắc Hạ học cung, trở thành Tắc Hạ học cung đệ tử thân truyền, nhưng là làm sao chỉ có một thân ngộ tính, lại không có căn cốt, sau cùng nhận mệnh Lâm Huyền […]
0.0 856 Chương

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Chính vào Hồng Quân Tử Tiêu cung giảng đạo, 3000 đại năng liều mạng đi đường. Hệ thống thanh âm nhắc nhở nổ vang! « có một không hai cơ duyên mở ra, mời túc chủ làm ra thần cấp lựa chọn! » « lựa chọn một: Tiến về Tử Tiêu cung, tranh đoạt thánh […]
0.0 361 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...