GIAM NÀNG TRONG TRƯỚNG - TỤ TỤ YÊN
Hán Việt: Chiết tha nhập mạc 折她入幕
Tác giả: Tụ Tụ Yên 岫岫烟
Tình trạng: Hoàn thành
Độ dài: 87 chương chính văn
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Xuyên không, Hào môn thế gia, Cường thủ hào đoạt Chủ đề xuyên suốt: Cường thủ hào đoạt
Văn án
Trung Nguyên suy thoái, quần hùng cùng khởi. Hà Đông tiết độ sứ Tống Hành công phá Tấn Châu, đại thắng trở về.
Trong màn mưa, Tống Hành nhìn thấy một thanh y nữ lang, lục tấn chu nhan *, khí chất như lan.
* lục tấn chu nhan: thành ngữ Trung Quốc, miêu tả vẻ ngoài trẻ trung và xinh đẹp, đồng thời cũng ám chỉ một thiếu nữ.
Sau đó, trong yến tiệc, Tống Hành biết được nàng là muội muội ân nhân cứu mạng của bào đệ hắn, mắt phượng liền có thêm một tia đánh giá cùng tìm tòi.
Đầu mùa hè, Tống Hành thị sát U Châu về phủ, ý định nạp nàng làm thiếp, lại nghe được tin nàng đã rời phủ.
Bên trong phủ, Tống Hành bước từng bước một về phía nàng, từ trên cao cúi đầu nhìn gương mặt phù dung dần mất đi huyết sắc, môi mỏng khẽ mở: “Khá khen cho tiểu nương tử không bị dao động bởi quyền thế, đáng tiếc xưa nay mỗ không biết cách thương hương tiếc ngọc, chỉ giỏi mỗi chuyện bẻ cánh hùng ưng.”
*
Thi Yến Vi xuyên qua, trở thành khách quý ở Tống phủ.
Nàng không muốn ăn nhờ ở đậu, lại bị trói buộc bởi loạn thế nên chỉ đành sống tạm ở Tống phủ, chờ thời cuộc ổn định sẽ đến Cẩm Quan thành Tây Nam sống những ngày tháng tiêu dao.
Cho đến đêm trước ngày Tống Hành rời phủ đi U Châu, Thi Yến Vi cảm nhận được ánh mắt của hắn chẳng khác gì thợ săn trong góc tối, lẳng lặng nhìn chằm chặp vào con mồi…
Vài tháng sau, thợ săn ngứa ngáy khó nhịn đến mức xé toạc lớp ngụy trang, dùng cường quyền áp bách, giam cầm nàng dưới vây cánh; từ đó đến nhiều năm về sau, Thi Yến Vi dành cả đời kháng cự, chỉ để thoát ra khỏi lòng bàn tay hắn.
*
Năm thứ mười lăm Tống Hành theo cha xuất chinh, hùng cứ Hà Đông Lư Long trong vài năm, trở thành bá chủ một phương thời loạn thế; chỉ mỗi mình nàng, bất lực khó nhịn, dù hắn dùng mọi thủ đoạn cũng không thể khiến nàng khuất phục cúi đầu.
Gỡ mìn
1. Nam chủ ở giai đoạn đầu bình thường, nhưng giai đoạn giữa và về sau lại trở nên điên loạn.
2. Nam chủ sạch, tuân thủ “nam đức”.
3. Bối cảnh hư cấu cuối thời Đường, ngôn từ phỏng theo Minh – Thanh.
4. Đậm nét cường thủ hào đoạt, không phải truy thê hỏa táng tràng. Nếu không phải là fan của thể loại này xin hãy thận trọng trước khi nhảy hố.
5. Tam quan cẩu nam chủ không phải tam quan của tác giả, mọi người tùy tiện mắng chửi hắn, đừng tấn công tác giả là được.
Tag: Xuyên qua thời không chính kịch
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Thi Yến Vi (Dương Sở Âm) ┃ vai phụ: Tống Hành ┃ khác:
Một câu tóm tắt: Nàng luôn nghĩ cách thoát khỏi vây cánh hắn (mỹ nhân & kiêu hùng)
Lập ý: Chúng sinh ở đời đều tự do bình đẳng.
Trích
Tống Hành ra khỏi cửa, đi thẳng vào thư phòng.
Thi Yến Vi nghe được tiếng đẩy cửa, trong lòng càng thêm phần bất an, nàng tạm đặt bút xuống, xoay người thi lễ với Tống Hành một cách gượng gạo.
Tống Hành cũng không vội kiểm tra chữ viết của nàng, ánh mắt sắc bén đánh giá nàng từ trên xuống dưới. Nàng mặc một bộ váy áo màu hồng cánh sen, hoa văn hình đoàn viền ngang trước ngực, mái tóc dài đen nhánh như mực chỉ cài hai trâm bạch ngọc lỏng lẻo, sợi tóc mai dính lên xương quai xanh để hở càng tăng thêm ba phần phong lưu mị hoặc, cũng khiến người không thoát khỏi những suy nghĩ miên man.
Hắn chậm rãi lấy kim trâm loan điểu ra khỏi ống tay áo, cắm nghiêng lên búi tóc được chải gọn sang một bên của nàng, hàng tóc mai của mỹ nhân liền nhiều thêm một vệt sáng hoàng kim lấp lánh.
“Dương nương tử có còn nhớ đôi khuyên tai này không?” Tống Hành dùng bàn tay quanh năm chỉ quen dùng kiếm đeo khuyên tai cho nàng bằng tất cả sự dịu dàng. Thái độ tương phản cùng hành động bất thường lần này của hắn khiến sống lưng Thi Yến Vi bất giác run lên, đầu ngón tay nàng cũng hơi co lại, cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng.
Tất nhiên là nhớ.” Khóe môi Thi Yến Vi nhếch nhẹ lên, tiếng nhỏ như muỗi kêu. Nàng mặc kệ Tống Hành có nghe rõ hay không, áp lực kỳ lạ chặn ngang cổ họng khiến nàng gần như không thở nổi, ngay cả hô hấp cũng trở nên yếu ớt.
Lúc này Tống Hành đã đeo trọn đôi khuyên kim diệp lên tai nàng. Hắn vươn tay khẽ vuốt vành tai trắng muốt tinh xảo, cúi người kề sát bên tai nàng nói nhỏ: “Hôm ấy lúc ở sân mã cầu ngoại thành, nàng đã đeo đôi khuyên này gặp mặt Vệ tam lang, đó cũng là khi ta nảy ra tâm tư muốn nạp nàng làm thiếp. Mỗi khi nhớ đến dáng vẻ nàng khi đeo đôi khuyên này, nàng có biết ta đã nghĩ gì không?”
Thi Yến Vi bị hắn dọa đến mức đầu óc mơ hồ, trong đầu một mảnh hỗn loạn, ngơ ngác lắc đầu.
Tống Hành nheo mắt nhìn nàng thấp thỏm bất an còn làm ra vẻ giả vờ trấn định, hắn cảm thấy rất thú vị, giống như trêu đùa bao con khổng tước xinh đẹp được nuôi trong lồng khác.
“Không sao, sau này nương tử sẽ biết thôi.” Tống Hành vừa nói vừa kiễng chân bước một bước lướt qua nàng, đi thẳng đến bàn cầm tờ giấy Tuyên Thành được viết tràn lan hết một mặt.
Ở bên bàn, Tống Hành cũng không nể nang, chỉ ra từng chỗ sai của nàng, còn kết luận ngày ấy những gì hắn chỉ điểm nàng một chút cũng không học được. Hắn kéo nàng tới trước bàn, mạnh mẽ cầm tay, dạy nàng viết lại lần nữa.
“Nếu lần tới cũng viết sai, nhất định phải phạt nàng mới được.” Tống Hành nói xong ném bút lông sói vào chậu rửa bút, sau đó đứng lên đá văng ghế bành vướng víu sau lưng, dùng thân hình cao lớn áp lên người Thi Yến Vi thấp hơn hắn cả một cái đầu.
Cái bóng màu xám phản chiếu lên mặt bàn.
Tống Hành không có ý giấu đi ý muốn của mình, ghé lại sát bên tai Thi Yến Vi, tiếng nói trầm thấp: “Để trả lời câu hỏi vừa rồi, ta sẽ ôm nàng vào lòng, nhìn đôi khuyên tai nàng đeo rung động vì ta.”
Thi Yến Vi còn chưa phát giác được gì đã thấy cơn gió nhẹ thổi tung làn váy, kế tiếp là cảm giác lạnh lẽo dính vào da thịt.
Hơi thở trên người Tống Hành nóng rực, nhưng ấm áp.
Hai tay Thi Yến Vi níu chặt lấy mép bàn, đầu ngón tay có chút trắng bệch, búi tóc lỏng lẻo chỉ chực bung xõa ra.
Tống Hành hơi cúi đầu, nhìn chằm chằm khuyên tai vàng hình chiếc lá run rẩy theo gió giữa hai hàng tóc mai tán loạn.
Những giọt nước to như những hạt mưa bắn ra khỏi chậu rửa bút, tí tách rơi xuống mặt bàn, tích tụ lại thành vệt.
Thời điểm chậu rửa sắp sửa bị đẩy xuống, Tống Hành đã kịp bế Thi Yến Vi lên, đi thẳng đến bên cửa sổ.
Thi Yến Vi hơi giật mình, theo bản năng vươn tay ôm chặt lấy cổ hắn, nàng cắn nghiền môi dưới, hai mắt nhắm lại im lặng rơi lệ.
Tống Hành đi tới đi lui trong thư phòng hồi lâu, tiếng dậm chân nặng nề truyền ra từng đợt.
Thính giác bỗng trở nên nhạy bén, Thi Yến Vi nghe rõ từng âm thanh khi gió đập vào khung cửa sổ đan xen cùng tiếng bước chân nhỏ vụn. Bất tri bất giác, trâm bạch ngọc cùng trâm lưu tô vốn cài trên tóc nàng bỗng nhiên rơi xuống, chạm vào nền gạch bật ra thứ âm thanh trong trẻo rồi nằm trơ trọi mỗi thứ một nẻo. Mái tóc đen nhánh mất đi sự kìm kẹp, đổ xuống như thác nước, bị mồ hôi làm dính vào bả vai.
Có lẽ là đến giờ Thìn, Thi Yến Vi vịn vào song cửa để ánh trăng thuần khiết chiếu thẳng trên mặt, đuôi mắt vẫn còn hằn lại vệt nước chưa khô, trong suốt như pha lê.
Trong phòng tối tăm mờ mịt, Tống Hành sửa sang lại quần áo, bế ngang người nàng đưa vào giường trong, buông màn, giúp nàng xoa bóp đầu gối. Thấy hàng chân mày nàng có chút thả lỏng, lúc này mới tới cửa viện bảo Phùng Quý sai người nấu nước nóng mang đến.
Hương Hạnh mang nước nóng vào. Tống Hành chỉ vào ghế đẩu kê sát giường. Hương Hạnh hiểu ý cúi thấp đầu đặt chậu đồng xuống, nhẹ chân nhẹ tay lặng lẽ lui ra ngoài.
Tống Hành vắt khăn khô đến một nửa giúp Thi Yến Vi lau lại sạch sẽ rồi hỏi nàng để thuốc mỡ ở đâu. Thi Yến Vi chỉ kịp giơ ngón tay chỉ chỗ cho hắn, nửa khuôn mặt vẫn vùi vào gối đầu mềm mại, không chịu liếc mắt nhìn Tống Hành lấy một lần.
Mái tóc nữ lang xinh đẹp nằm trong chăn gấm thấm ướt nước mắt cùng mồ hôi, từng sợi từng sợi dính vào viền thái dương càng khiến nàng có vẻ mảnh mai vô lực, như sương như tuyết.
Tống Hành đi lấy thuốc, vừa quay lại thì đập vào mắt là dáng vẻ này của nàng. Hắn biết lần này hắn có phần càn rỡ quá mức, cả người dù hết sức sảng khoái nhưng kèm với đó là một chút không đành lòng cùng thương tiếc dành cho nàng, bèn kiên nhẫn an ủi: “Nàng yên tâm, vừa rồi bọn hạ nhân đều phải đứng cách xa viện ba trượng, không nghe được cũng không thấy gì, có gì đâu mà nàng phải ngượng ngùng.”
Hắn còn mặt mũi để mà nói. Thi Yến Vi dù tức nhưng không biết phải nói thế nào, ỷ vào việc Tống Hành đang đuối lý liền tức giận hạ lệnh trục khách: “Giờ ta vừa mệt mỏi vừa khó chịu vô cùng. Nếu Tống tiết sử không còn việc gì nữa thì kính mời ngài đi cho để ta được phép nằm yên nghỉ ngơi thêm một lúc.”
Tống Hành bị lời này của nàng chọc trúng, lực đạo trút xuống đầu ngón tay cũng nặng nề hơn mấy lần. Thi Yến Vi bị đau nhíu mày, dùng chút sức lực ít ỏi còn lại vặn người véo vào cánh tay hắn, giọng nói mang theo tủi hờn xen lẫn buồn bực vẫn chưa kịp hồi phục như bình thường, nghẹn ngào trách mắng: “Ngài đi ra cho!”
“Nương tử ngoan nào, nếu còn không bôi thuốc, hai ngày nữa ta lại tới kiểm tra công khóa (bài tập), nàng có thể chịu được không?” Tống Hành ngưng mắt hỏi lại nàng, chẳng có vẻ gì là bực bội mà trái lại, giọng nói rõ ràng còn mang theo ý cười.
Lần này chỉ được ân xá mỗi hai ngày. Thi Yến Vi ngày càng cảm thấy mình thật sự đã rơi vào đầm rồng hang hổ, tạm thời chưa nói đến việc liệu Tống Hành có chịu tuân thủ đúng lời hứa hay không thì thân thể nhỏ xinh này có chịu được hắn ba năm không đã là cả vấn đề.
Nghĩ đến đây, nàng không khỏi cắn môi nhíu mày, tâm tình càng thêm phần suy sụp, cảm giác âm ỉ đau từ tứ chi bách hài truyền đến càng chân thực một cách khó hiểu.
Tống Hành thấy nàng không nói không rằng, lau tay lột đi lớp y phục không còn nhìn ra hình thù trên người nàng, đổi thành trung y tiết khố mát mẻ sạch sẽ, xoa cái gáy trắng như ngọc của nàng ngữ điệu khinh mạn: “Nương tử ngoan, ta đang thương nàng đấy, sau này quen rồi nàng tự nhiên sẽ biết điểm tốt của ta.”
“Chữ viết nương tử đã không đẹp còn không chịu để người khác chê, đúng là phải phạt nàng một trận mới được, có thế mới khiến nàng biết ra sức phấn đấu.”
Thi Yến Vi tựa như đã chết lặng, dáng vẻ không buồn không vui như thể đã hóa thành một bức tượng mỹ nhân được tạc ra từ gỗ, duy chỉ có nước mắt ấm áp đang chảy xuống là cho thấy nàng vẫn là một người đang sống sờ sờ.
Mười ngày tiếp theo cũng rơi vào vòng lặp, Tống Hành cách hai ngày hoặc ba ngày thì sẽ đến biệt viện hành sơn nhưng hắn không chịu đến chính phòng mà một hai đòi ở thư phòng kiểm tra chữ viết của Thi Yến Vi, sau khi nhận xét một thôi một hồi xong thì lại mạnh mẽ lôi kéo nàng hành sự ngay tại chỗ.
Những lần như thế nhiều đến mức Thi Yến Vi chỉ cần nhìn mọi thứ trong thư phòng là đã có cảm giác sợ sệt. Hôm đó Tống Hành cũng đến, nàng năn nỉ thế nào hắn cũng đều không chịu rời khỏi thư phòng mà đứng như đinh đóng cọc, cầm bút đề chữ.
Tống Hành thương nàng phải chịu vất vả những ngày gần đây nên cũng không ép buộc nàng quá mức, trong tiếng giục giã của Thi Yến Vi, hắn vào phòng tắm rửa trước khi vào việc. Thói quen này cũng là do một tay nàng luyện thành, và hắn thì đang phải cố gắng làm quen dần cũng như duy trì nó.
“Mấy ngày nay chữ viết của nương tử có vẻ tiến bộ hơn rồi đấy, xem ra tận tâm cố gắng cũng mang lại một chút kết quả.” Tống Hành miệng nói nhưng cũng không để tay nhàn rỗi, thuận thế bế ngang người nàng lên, đặt trên tầng tầng lớp lớp chăn bằng vải gấm.
Thi Yến Vi nắm chặt hai tay đặt hai bên tấm đệm cạnh gối, đôi mi thanh tú xoắn lại, quay mặt sang chỗ khác, nàng thật sự không muốn nhìn thấy hắn.
Người kia giống như một con mãnh thú không biết mệt mỏi đuổi bắt con mồi, ròng rã trên thảo nguyên.
*******
Thi Yến Vi đứng lên thi lễ muốn bảo hắn đi tắm trước nhưng người kia lại không màng tới, ôm lấy nàng bế lên giường La Hán.
Dù lúc này nàng đang đứng trên giường La Hán nhưng vẫn thấp hơn hắn cả một khoảng, Tống Hành ôm mặt nàng, cúi đầu phủ lên phiến môi, gần như tham lam mà hút hết hơi thở thơm mát trong miệng nàng, như thể chỉ sợ nàng sẽ biến mất chỉ trong nháy mắt.
Hơi thở của Thi Yến Vi tràn ngập mùi rượu thanh mát trên người Tống Hành, nàng ghét bỏ vươn tay đẩy vai hắn ra nhưng lại bị Tống Hành chỉ bằng một tay cản lại. Hắn ôm nàng xoay qua đảo vị trí giữa hai người, khi nàng đã bị ép phải ngồi trên người hắn thì Tống Hành không kìm nổi nữa, vội vàng cởi bỏ thắt lưng ngọc điệp tiệp quanh hông, không nói gì ôm chầm lấy nàng.
Một lúc lâu sau, Tống Hành giơ tay giúp nàng vuốt hai viền tóc mai ướt đẫm mồ hôi, trầm ngâm một lát, bốn mắt đan xen cùng nhau rồi từ từ mở môi mỏng nói: “Loại lương dược kia làm tổn hại sức khỏe, sau này nương tử đừng uống nữa.”
Khoảnh khắc đó, Thi Yến Vi như bị sét đánh trúng, chấn động đến mức nàng bàng hoàng hồi lâu vẫn chưa thể tỉnh táo lại được. Và rồi, khi nàng nhận ra Tống Hành đang có ý gì thì trái tim cũng theo đó như lọt vào hầm băng.
Thi Yến Vi chợt nhớ đến lúc Tống Hành từng nói không muốn để nàng sinh hạ con nối dõi trước khi chính thê vào phủ thì như bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, vẻ mặt căng thẳng hỏi: “Gia chủ còn chưa cưới chính thê, nếu thiếp lại có thai trước thì biết giải quyết thế nào được?”
Lang quân đang ôm nàng thoáng trầm ngâm rồi ngẩng đầu, đối diện với gương mặt như ngọc còn đang đỏ bừng của nàng, mắt phượng thâm thúy điềm nhiên không gợn sóng, bình thản đáp: “Nếu có thì cứ sinh ra. Trước khi nàng lâm bồn ta đương nhiên sẽ chọn được tân phụ bản tính nhân hậu, lòng dạ bao dung có thể chứa chấp được nàng rồi trịnh trọng nâng nàng vào phủ làm quý thiếp, bảo hộ nàng một đời vinh hoa phú quý.”
Trái tim Thi Yến Vi bị từng lời từng lời của hắn làm lạnh cóng, chợt thấy bản thân buồn cười đến tột cùng.
Thì ra từ trước đến nay nàng ngu xuẩn đến mức tin rằng một người có cả địa vị lẫn quyền lực tối cao như Tống Hành sẽ vì một tiểu nữ lang bất hạnh không nơi nương tựa là nàng mà hết lòng tuân thủ lời hứa.
Ở xã hội phong kiến phân chia cấp bậc quý tiện nghiêm ngặt này, một nữ nhi thân cô thế cô như nàng chính là tội. Hắn dùng quyền thế giam cầm nàng, đối xử với nàng như ưng tước trong lồng, nhất định phải bẻ gãy cánh, lột đi bản tính khiến nàng thuần phục triệt để. Nếu không, nàng chỉ có thể bị giam trong lồng đến chết thì chứ đừng mong có ngày được thả ra.
Người định ra quy tắc không nhất thiết phải tuân thủ quy tắc. Mọi thứ được đặt ra chẳng qua là để bảo vệ lợi ích nhóm, lợi ích cá nhân, đồng thời là công cụ để đánh lừa, kìm kẹp những người bị áp bức mà thôi.
Bị hắn xem nàng như món đồ chơi, lừa gạt hết lần này đến lần khác, lẽ ra nàng phải giận dữ và căm hận đến cực điểm nhưng giờ phút này, nàng như thể đã bị đóng băng ở vùng cực hàn cách xa vạn dặm, một nơi mà cái lạnh cắt da cắt thịt ép nàng không thể thở nổi, cơ thể căng thẳng bất giác run rẩy thành hồi.
Tống Hành vẫn ôm chặt nàng rồi nhanh chống xốc cả người nàng lên quay trở lại phòng trong. Hắn vươn tay vén màn, ôm nàng ngã vào tầng tầng lớp lớp chăn gấm rồi vùi đầu vào xương quai xanh tinh tế trắng nõn trên người nàng, bắt đầu công thành đoạt đất.
Thi Yến Vi nhắm mắt lại, im lặng quay mặt đi, hàm răng trắng tinh cắn chặt môi dưới, mặc nước mắt tùy ý chảy xuống từ đuôi mắt, hai tay nắm chặt đặt hai bên gối giường, kìm chặt những tiếng thở than.
Một cơn gió chợt nổi lên bên ngoài trướng, ánh trăng thanh lãnh hắt vào màn ngủ màu trắng, phản chiếu hai bóng người dây dưa không rời. Bức rèm theo gió khẽ đong đưa, phát ra tiếng vang rất nhỏ rồi bị nuốt chửng bởi những thanh âm kịch liệt đang phát ra trong màn.
Tống Hành không thấy nàng làm ầm lên với mình thì tưởng rằng nàng đã chấp nhận, thời gian vừa rồi chẳng qua là ỷ vào sự nuông chiều đã giành được nên mới làm mình làm mẩy trước mặt hắn.
“Nương tử ngoan, nàng đừng buồn vì ta lật lọng. Ta đã chiếm được thân thể nàng, tuyệt đối không thể để nàng gả cho người khác sinh con đẻ cái. Huống chi “Nữ luận ngữ” có câu: Phàm là nữ tử, lập thân chi đạo, duy vụ thanh trinh. [1] Đối với nữ tử, trước tiên phải học cách giữ gìn phẩm hạnh, giữ gìn phẩm hạnh chính là giữ gìn trinh tiết. Nàng đã mất trinh tiết nếu còn rời khỏi người ta thì định lấy gì để bảo vệ phẩm hạnh của chính mình?” Tống Hành vừa nói vừa giơ tay nâng cằm nàng lên, muốn nàng mở mắt ra nhìn hắn.
Bạn thấy sao?