Cảnh xuân nam triều
Tác giả: Lâm Gia Thành.
Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, HE
Đây là một giai đoạn có thật trong lịch sử Trung Hoa, nhưng vì các quốc gia trong truyện tồn tại chỉ khoảng 100 năm, nên có phần mờ nhạt.
Ở thời đại này, giai cấp được phân biệt rất nặng nề, và có rất nhiều lễ nghi, và cũng có khá nhiều nhân vật được lịch sử chú ý.
Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai vùng, xuất hiện phồn hoa yên bình hiếm thấy.
Nữ chính có dung nhan cực đẹp, còn có trí nhớ hỗn loạn vô cùng ở đời trước, sống lại trên thế gian phồn hoa. Nàng nghĩ, đời này, nàng không phải là yêu nghiệt, nàng nhất định phải ở cái nơi có vẻ bề ngoài đẹp đẽ, nhưng thực chất lại đầy gai góc này, cầu xin một điều mà những người cao quý nhất, ưu tú nhất không dám cầu: kiếp này an ổn, năm tháng bình yên.
Trích
Không để ý tới Tiêu Mạc nữa, Cao Trường Cung thúc ngựa chạy tới gần, tay phải hắn duỗi ra vù một tiếng vén rèm xe lên, thấy Trương Khởi bên trong xe ngựa đang nhìn mình bằng ánh mắt lóng lánh nước. Hắn nhướng nhướng mắt nhíu hai chân mày lại. Rồi bất thình lình, tay phải hắn tiếp tục vươn tới trước tóm lấy cánh tay Trương Khởi, trong tiếng kinh hô của mọi người, cứ thế phách lối ngang nhiên nhấc Trương Khởi bỏ lên tọa kỵ của mình.
Động tác này của Cao Trường Cung quá đột ngột, quá ngang tàng, quá khó tin. Dù là người có tính tình luôn điềm đạm, làm việc nhìn trước ngó sau như Kiến Khang cũng không thể ngờ tới.
Ngay lúc người nước Trần đang trợn mắt há mồm nhìn, căn bản không ai phản ứng kịp. Cao Trường Cung chắp tay với nhóm người Trần nghiêm túc nói: "Mỹ nhân này lúc còn ở Kiến Khang có cùng Trường Cung đính hữu uyên minh*. Nhưng do lần trước vội vã trở về nên không kịp đưa nàng đi. Tâm ý của Tiêu Lang, Trường Cung vô cùng cảm kích." (*ước hẹn uyên ương)
Dứt lời, hắn quát to chói tai giục ngựa huênh hoang rời đi.
Lúc này Tiêu Mạc mới phản ứng.
Mặt mày hắn giận đến tím tái trướng lên. Vừa tính động thủ thì có hai tay đồng thời bắt lấy cánh tay hắn. Trước ánh mắt tức giận trợn trừng của Tiêu Mạc, chánh sứ Dương đại nhân nhỏ giọng nói: "Tiêu Lang, bệ hạ cũng có ý đó." Một sứ giả còn lại khác cũng hào hứng nói: "Mạc Tiểu Lang có điều không biết, bệ hạ lệnh Trương thị A Khởi đi sứ, chính là muốn đưa nàng cho Cao Trường Cung."
Lời này không nói còn tốt, vừa nói ra liền khiến cho Tiêu Mạc giận đến thiếu điều thở không nổi.
Trương Khởi tuyệt đối không ngờ rằng, Cao Trường Cung vừa thấy mình liền trực tiếp bắt mình lên ngựa của hắn.
Nàng ngây ngô ngơ ngác bị hắn chở đi một đoạn, mãi đến khi vô số ánh mắt nóng bỏng phóng tới, nàng mới đột nhiên sực tỉnh.
Vừa tỉnh táo lại, mặt Trương Khởi liền đỏ tới mang tai, nàng tức giận khẽ thốt lên: "Người...Người muốn làm gì?"
Hai tròng mắt ánh nước thở phì phò nhìn chằm chằm người ở phía sau, hai gò má càng căng phồng lên thật to.
Cao Trường Cung cúi đầu ngắm nhìn nàng.
Sau đó hắn ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn về phía trước, trầm giọng nói: "Một thế gia cô tử như ngươi, sao lại trở thành sứ giả? Phải chăng vị hoàng đế kia của các ngươi muốn hiến tặng ngươi cho Vũ Văn Hộ? Trương thị A Khởi, ngươi có biết Vũ Văn Hộ kia là hạng người nào không? Tâm tính hắn tàn bạo, lại vô cùng hung ác, giết người như giết chó. Ngươi rơi vào tay hắn e rằng sống không quá nửa năm."
Nói tới đây, giọng hắn chợt trở nên ảm đạm, như chuyện đương nhiên nói: "Mới vừa rồi ta cũng thấy ngươi đã nghĩ tới rồi: nếu như để cho đám cầm thú đó hưởng lợi, chi bằng hãy để ta đưa đi."
Lời này có lý, nhưng cũng không đúng.......
Trong khoảng thời gian ngắn, Trương Khởi không nghĩ ra được là không đúng chỗ nào, nàng chỉ thở khì khì trừng mắt nhìn chằm chằm Cao Trường Cung. Diện mạo nàng rất dịu dàng, giận đến hai mắt bốc lửa, hai má đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thấy sự nổi giận nào, ngược lại trên khuôn mặt xinh đẹp kia còn toát lên vài phần sắc thái hồng hào khiến cho nàng càng kiều diễm hơn bội phần.
Thấy nàng giận nhưng không biết phải làm sao, Cao Trường Cung không nhịn được bật cười ha hả. Cười một hồi hắn mới dịu dàng nói: "Ngươi yên tâm....Ở nước Tề này, lời ta nói cũng rất có trọng lượng, che chở cho một Trương Khởi như ngươi hẳn là không phải việc gì khó." Chốc lát hắn lại nhìn nàng nói: "Không phải ngươi vẫn luôn muốn có những ngày tháng sống an lành bình lặng hay sao? Ta sẽ toại nguyện ngươi."
Những ngày tháng an lành bình lặng?
Trương Khởi ngẩng đầu nghênh đón đôi mắt sâu xa như sao sáng trên bầu trời mênh mông của Cao Trường Cung.
Thấy nàng nhìn mình, Cao Trường Cung hỏi, "Ngươi không tin?"
Trương Khởi cụp mắt xuống, lời của hắn, lẽ nào nàng không tin? Chỉ là cái quốc gia kia và Quân vương đất Tề này...
Trương Khởi cắn môi, đột nhiên cảm thấy choáng váng, cũng may được Cao Trường Cung đỡ lấy, sau đó để mặt nàng quay về hướng mình. Tay hắn lại nhấn lên lưng nàng một cái, cả người Trương Khởi liền lọt gọn lỏn vào lòng hắn.
Nghe thấy bốn phía đột ngột vang lên tiếng ồn ào dữ dội, tiếng nghị luận xôn xao, còn có tiếng reo hò, Cao Trường Cung cất giọng quát lên: "Đi nhanh lên."
Cùng với tiếng quát, hắn cho ngựa chạy chậm lẫn vào trong trăm tên Hắc Kỵ.
Nơi nghĩ tạm cho các đại sứ giả đã sớm thu xếp thỏa đáng. Đến bên ngoài nơi ở của đoàn sứ, Cao Trường Cung sau khi căn dặn mấy câu, ôm theo Trương Khởi nhảy xuống lưng ngựa, sải bước đi nhanh về nơi nghỉ của mình.
Nghe được tiếng người xung quanh nhỏ dần, Trương Khởi liền giãy giụa nhỏ giọng thốt lên: "Thả ta xuống."
Cao Trường Cung vẫn không nhúc nhích vững bước đi tới. Thẳng đến vào viện, sau khi vẫy tay ra hiệu cho những sứ giả quan lại người Chu phái tới thăm hỏi bọn họ lui ra, lại
tiếp tục ôm Trương Khởi đi vào sảnh đường, phân phó với đám tỳ nữ đang đứng sẵn trong viện mấy câu xong mới để Trương Khởi xuống.
Trương Khởi vừa được tự do liền vội vàng lùi về sau mấy bước.
Thấy nàng đứng ở trong góc lẳng lặng nhìn mình, Cao Trường Cung lạnh nhạt nói: "Ở trước mặt ta không cần phải đề phòng."
Chúng tỳ nữ mang nước đưa đến, hắn ra lệnh nói: "Rửa mặt sạch sẽ đi. Lúc nào cũng che đậy giấu giếm, chẳng có thú vị gì cả."
Mấy chữ nói sau cùng, hắn nói nghe ra có vẻ sâu lắng. Giống như đang tự nói chính bản thân mình vậy.
Trương Khởi cụp mắt xuống, nàng đi tới trước chậu nước cúi đầu rửa mặt.
Trong lúc nàng rửa mặt, nhóm tỳ nữ mang nước vẫn đang ra ra vào vào ở bên trong. Nhìn sương mù bốc lên từ phòng nhỏ bên cạnh, sắc mặt Trương Khởi trắng bệch.
Canh nóng và quần áo đều đã được chuẩn bị đầy đủ, Cao Trường Cung phất phất tay, "Lui ra hết đi."
"Vâng."
"Đóng luôn cửa phòng lại."
"Vâng."
Tiếng cửa phòng "Ken két" đóng lại, cả gian phòng rộng lớn như thế chỉ còn lại hai người Trương Khởi và Cao Trường Cung.
Ngóng nhìn gian phòng yên tĩnh như tờ, lại nhìn tới sương mù bốc lên tỏa khắp căn phòng nhỏ bên cạnh, trống ngực Trương Khởi đập thình thình, động tác rửa mặt cũng chậm hẳn đi.
Vào lúc tâm trạng đang vô cùng hoảng loạn, mặt đỏ tới mang tai, tròng mắt hết xoay rồi lại chuyển, không biết đã suy nghĩ ra bao nhiêu cái chủ ý. Bỗng nghe được bên cạnh truyền đến âm thanh sột soạt.
Trương Khởi quay đầu nhìn lại.
Vừa nhìn tới, nàng đứng chết trân như cọc gỗ.
Dáng người dong dỏng cao, tuấn mỹ không tỳ vết, Cao Trường Cung đang thoải mái tự nhiên cởi ra y phục mặc ngoài, sau đó cởi xuống quần ống.
Chẳng mấy chốc, bên trong hắn chỉ còn lại nội y. So với nửa năm trước, hắn đã tráng kiện hơn rất nhiều, cơ bắp săn chắc có lực.
Trương Khởi không nhịn được nàng lắp bắp nói: "Lang quân, Lang quân cần tắm rửa, A Khởi xin cáo lui trước."
"Cáo lui?" Giọng điệu của Cao Trường Cung hơi trầm xuống, có một loại lực hút đặc biệt, chỉ hai chữ đơn giản thế nhưng truyền vào tai Trương Khởi cứ như gió xuân thổi phơi phới vào lòng người, khiến cho Trương Khởi càng thêm hoảng loạn.
Bạn thấy sao?