Chương 10: Chương 41 - 45

Chương 41: Thầy Tang giả đứng đắn

"Thầy Tang, em biết rồi ạ. Thầy hiểu biết nhiều ghê, sau này vợ thầy thật có phúc."

Nghe thanh âm của cô, nghĩ tới sự đầy đặn mềm mại khi cô bé cọ vú vào cánh tay hắn, cùng với sự tê dại vì bàn tay bao chặt này, mọi thứ kích thích Tang Vu không ngừng khiến thần kinh của hắn hưng phấn, hắn tăng tốc độ lên nhanh hơn, ngón tay quấn quanh thân dương vật, dương vật dính ướt bị cọ xát liên tục trở nên vừa tím vừa phình to.

Hình ảnh hiện giờ của Tang Vu chính là tay trái cầm di động nói chuyện điện thoại với học sinh của mình, tay phải thì nắm dương vật của mình gấp gáp tuốt lên xuống. Gương mặt cấm dục, nghiêm túc hiện lên vẻ say mê không hòa hợp, cùng với hơi thở dốc nặng nề càng làm hiện ra một loại tương phản dâm đãng.

Tang Vu nói: "Tính tình thầy không tốt, lại chỉ là một anh dạy học, ai mà để ý thầy chứ."

"Thầy Tang, thầy tự coi thường chính mình quá rồi, em cảm thấy thầy rất tốt đó! A, Thầy Tang, thầy sao vậy ạ? Tiếng nói hình như hơi kỳ lạ? Thầy bệnh ạ?"

Tang Vu ho nhẹ một tiếng, cảm giác kích động của cơ thể càng mạnh hơn, "Vừa rồi có con côn trùng đốt, hơi ngứa một chút."

Ánh mắt Diệp Tiên Tiên lóe lên, hiện tại cô đã không còn là thiếu nữ ngây thơ hoàn toàn không hiểu chuyện nam nữ, sao có thể không nghe ra dục vọng ẩn giấu trong thanh âm của Tang Vu.

Tự xưng là đứng đắn, nghiêm túc nhưng không phải cũng không khác gì những người đàn ông khác sao?

Hắn ở trên tầng bốn, con côn trùng nào có thể bay cao như vậy?

Dâm trùng hả?

Diệp Tiên Tiên cười.

Thầy Tang, em nhìn ra sự giả vờ của thầy rồi nhé!

Cô quan tâm nói, "Vậy thì thầy phải đóng chặt của sổ nhé, mùa hè nhiều muỗi lắm ạ."

Cô bé quan tâm mình như vậy, có phải thật sự có tình cảm khác thường với mình không? Hay chỉ là cô bé vô tình thôi? Tang Vu dạy học nhiều năm, cũng có nghe nói qua về mấy chuyện tình thầy trò, nhưng tất cả đều có kết cục thảm thiết. Vì để phòng ngừa loại chuyện này xảy ra với mình nên Tang Vu bắt đầu trở nên cứng nhắc, nghiêm khắc khiến học sinh của hắn đều sợ hắn.

Nhưng...

Một sự kiện ướt át nho nhỏ ngoài ý muốn đã đánh vỡ phòng tuyến mà hắn dựng lên, sụp đổ tan rã. Chỉ vì một tiếng nói của cô mà nảy sinh dục vọng bất ngờ.

Cơ thể Tang Vu kích động tới cực hạn, hắn cố gắng khống chế thanh âm nói chuyện với Diệp Tiên Tiên. Một cơn rùng mình dữ dội, ngón tay quấn chặt lấy dương vật, năm ngón tay thon dài cọ xát lên thân dương vật cứng rắn, một cơn tê dại ập tới, bắn đầy cả tay.

Điện thoại đã ngắt, Tang Vu nhìn bàn tay dinh dính của chính mình.

Đột nhiên trong lòng giật mình.

"Mình, điên rồi sao?"

...

Chuyện vừa rồi với Tang Vu, chỉ là một chút thú vui quái ác nho nhỏ. Quả thật cô càng ngày càng tồi tệ rồi!

Thật ra cũng không đến mức là cố tình dụ dỗ, nhưng nếu trong lòng người kia đã có một ngòi nổ, vậy thì chỉ cần một sự dụ dỗ nho nhỏ là có thể khiến ngòi nổ kia bùng phát vô tận, chỉ là xem ai có thể giả vờ giỏi hơn mà thôi!

Diệp Tiên Tiên chuyển toàn bộ hoa lam vào thẻ ngân hàng rồi bắt đầu phần luyện tập cọ trứng gà của hôm nay, bên cạnh còn đặt một cốc trà hoa cúc mới ngâm, đợi luyện tập xong rồi đi tắm ra, cho thêm một thìa mật ong vào, đối với cô mà nói, đây tuyệt đối là một sự hưởng thụ lớn.

Ngày hôm sau là thứ sáu, hơn nữa thứ bảy và chủ nhật được nghỉ, thời gian của Diệp Tiên Tiên tương đối dư dả.

Hôm nay Diệp Tiên Tiên mặc bộ váy voan cùng áo tay phồng mới mua lúc trước kia, càng làm tôn lên khí chất dịu dàng, nữ tính của cô.

Đi trên đường, cô bắt đầu suy nghĩ xem phải giả dạng như thế nào, giả làm phú bà, điều đầu tiên cô nghĩ đến chính là áo khoác lông chồn, đôi môi đỏ chót, đội một chiếc mũ rộng vành che khuất một nửa, dáng đi duyên dáng thướt tha.

Chỉ là nếu bây giờ mà cô trang điểm như vậy thì chắc chắn sẽ trở thành bệnh nhân tâm thần.

Cũng đã vào hè rồi, còn mặc toàn thân áo lông thì không phải tâm thần thì là gì!

Diệp Tiên Tiên mang theo nhóm làn đạn đi vào một trung tâm thương mại lớn bán hàng cao cấp, cô nhìn bừa giá của một chiếc túi, một đống con số làm cô líu lưỡi, nhưng nghĩ tới chỗ tiền dư dật trong túi thì cô lại có thêm mười phần tự tin.

Cô cũng chẳng biết hãng nào tốt, hãng nào không tốt, nhưng muốn ra vẻ thì nhất định phải là dùng nhãn hiệu được nhiều người biết đến. Cho nên cô đi vào cửa hàng LV.

Nhân viên cửa hàng đúng là chuyên nghiệp, không vì khuôn mặt non nớt và bộ quần áo bình thường của cô mà tỏ vẻ xem thường. Điều này làm Diệp Tiên Tiên rất là vừa lòng.

Con người rắn rỏi 88 che hết bình luận của nhóm hội viên dưới mức chữ đen đi.

[Cái váy đen này được đấy, chững chạc sang trọng.]

Diệp Tiên Tiên yêu cầu mặc thử.

Nhân viên cửa hàng tốt bụng nhắc nhở, "Chị mặc bộ này có vẻ trưởng thành quá, hay là chị thử xem mẫu này ạ?"

Cô ta lấy ra một bộ màu hồng nhạt nữ tính đề xuất cho Diệp Tiên Tiên thử.

Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Hình như rất được.]

Nếu là ra vẻ thì Diệp Tiên Tiên phải tạo ra một phong cách khác, cô kiên quyết chọn chiếc màu đen kia. Phong cách trưởng thành với dung mạo của cô thì có vẻ khó áp chế được, nhưng cô đã quyết định sẽ là nó.

Lại chọn thêm một chiếc túi cùng kiểu, tổng cộng hơn ba trăm nghìn, rồi quẹt thẻ thanh toán. Cô xách theo túi đồ đi vào Manolo Blahnik mua giày, chế tác thủ công tinh tế vừa vặn càng làm tôn lên đường cong tao nhã của đôi chân phụ nữ, tạo nên một chỉnh thể vừa đoan trang vừa gợi cảm.

Kế tiếp là đến trang sức, sau khi mua vòng tay và vòng cổ Cartier thì chỗ chi phí một triệu mà Con người rắn rỏi 88 cung cấp đã không còn lại bao nhiêu.

Lại mua thêm kính râm rồi Diệp Tiên Tiên mới thong thả ung dung đi ra khỏi trung tâm thương mại.

Lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác làm con nhà giàu vung tiền như rác, tâm tình... Rất vi diệu!

Xách theo mấy túi đồ đắt tiền như vậy nên Diệp Tiên Tiên không dám ngồi xe buýt mà chọn đi taxi.

Tạm thời cô tắt video đi, để đồ trong phòng, rồi ăn cơm đơn giản. Sau khi nghỉ ngơi trong chốc lát, cô bắt đầu luyện tập cọ trứng gà.

Luyện tập xong rồi tắm rửa, cô đi tới cửa hàng ở con phố bên cạnh khu nhà mua một vài đồ vụn vặt, sau đó cô vào một cửa hiệu trang điểm cho cô dâu.

Chương 42: Mang tới một tá bia năm 82

Bóng đêm buông xuống, Diệp Tiên Tiên thay đổi trang phục, xoay một vòng rồi hỏi, "Thế nào? Trông có ra dáng người giàu có không?"

[Em gái streamer ơi, tôi phải quỳ liếm ngón chân cao quý của người.]

[Oa oa... Đây vẫn là tiên nữ bé nhỏ của anh đây đó sao?]

[Nữ vương bệ hạ, thần phủ phục dưới chân người, cầu xin người ban cho thần một nụ hôn cao quý của người đi!]

Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Ra dáng, tuyệt đối. Anh chọn thì có thể không ra dáng hả.]

Cửu Thiên Cửu - chữ đen: [Tiên Tiên, anh sẽ là bề tôi dưới váy em.]

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Cũng không tệ lắm.]

Cô gái trong gương với mái tóc nâu ngang vai uốn xoăn, kính râm che khuất thần thái trong đôi mắt, làm người ta không thể nhìn trộm, môi đỏ rực cháy, làn da trắng như men sứ.

Lớp trang điểm dày nặng che dấu được tuổi tác của cô, vòng cổ làm tôn lên xương quai xanh mảnh mai, vòng tay lại càng làm nổi bật cổ tay trắng nõn mảnh khảnh. Chiếc váy ngắn màu đen đơn giản, đoan trang, đường cắt may hoàn mỹ, kết hợp cùng với đôi giày cao gót làm lộ ra cẳng chân thon dài gợi cảm. Trong sự cao quý không làm mất đi vẻ nữ tính; dịu dàng nhưng lại mang theo chút lạnh lùng, quyến rũ.

Nhiều loại khí chất hòa trộn với nhau tạo nên một Diệp Tiên Tiên hoàn toàn mới.

Khoảng 10 giờ tối, đa số dân cư ở xung quanh khu nhà đều trở về nhà.

Diệp Tiên Tiên cầm túi xách, bước đi trên chiếc giày cao gót, gọi một chiếc taxi rồi báo địa chỉ, biểu tình quả nhiên cao quý sang chảnh, lúc xuống xe cô hào phóng đưa cho tài xế tờ một trăm tệ, rồi nói một câu mà đám nhà giàu hay nói, "Không cần thối lại."

Xuống xe, cô lả lướt thướt tha đi về hướng tòa nhà có tên Ám dục kia.

Tài xế nhìn tờ tiền trong tay, "Cũng chỉ còn thừa một chút, còn tưởng là có bao nhiêu chứ! Cô nhóc ra vẻ quá rồi."

Diệp Tiên Tiên hít một hơi thật sâu, bước vào cửa.

Ám dục có một phong cách trang hoàng rất riêng, ánh đèn mờ tối, có một loại không khí mờ ám, trên những chiếc sô pha được bày trí đan xen có mấy cặp nam nữ đang thì thầm cười đùa. Những người phụ nữ ngồi áp sát vào những người đàn ông, tay thì vuốt ve trên cơ thể bọn họ.

Đầy vẻ gợi tình ngoài ý muốn.

Người phụ nữ mặc chiếc váy đen, đi từng bước nhỏ trên đôi giày cao gót tiến vào cửa.

Đôi mắt của các Host rất tinh, chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra toàn thân người vừa đi vào đều là đồ cao cấp.

Huống chi dung mạo của người này rất xinh đẹp, dáng người tuyệt vời, khí chất không tầm thường. Là một người đẹp khó gặp.

Bởi lẽ phụ nữ có chút nhan sắc, lại thêm có tiền thì đều không thiếu đàn ông. Cho nên, tới chỗ này vung tiền, đa số là những người phụ nữ già hoặc béo hoặc xấu không tìm được đàn ông.

Giờ đột nhiên có một khách hàng xuất sắc như thế, không ít người bắt đầu rục rịch.

Người quản lý ăn mặc chải chuốt nhanh chân ra đón, vẻ mặt tươi cười, "Quý cô này lần đầu tới Ám dục của chúng tôi phải không, cô muốn tìm thiếu gia dạng gì để làm bạn ạ?"

[Đệch, MB đều là cái kiểu ra vẻ chững chạc này ấy hả?]

[Bộ dạng không ổn thế này thì phụ nữ nào chịu chi tiền cho bọn họ chứ. Anh đây thích nhìn bộ dạng chưa hiểu việc đời của bọn họ cơ.]

[Đậu má, chẳng phải là trai bao à? Lại còn thiếu gia...]

[Chắc chỉ là một tên gọi chung.]

[Xuỵt! Đừng nói nữa, xem streamer Tiên Tiên của chúng ta tỏa ra khí thế đại gia ngập trời đi kìa.]

Diệp Tiên Tiên nâng nhẹ cằm lên, vênh mặt hất hàm sai khiến, "Tìm cho tôi một khu ghế lô, tôi muốn loại cao cấp nhất."

"Dạ được thưa quý cô, mời cô đi theo tôi."

Khu ghế lô ở Ám dục phân chia theo mức chi phí.

Quản lý đưa Diệp Tiên Tiên vào một gian ghế lô vô cùng sang trọng, mức chi phí thấp nhất là 8888.

Quản lý lại hỏi một lần nữa: "Xin hỏi quý cô muốn tìm dạng thiếu gia gì để tiếp cô ạ?"

Đôi môi đỏ của Diệp Tiên Tiên hơi nhếch lên, rút một xấp tờ hồng từ trong túi xách LV ra, nhét vào trong áo vest của quản lý, cô nâng cằm nhìn hắn, "Tôi thấy anh rất được. Không thì... Anh ở lại tiếp tôi thì thế nào?"

Nụ cười trên mặt quản lý càng thêm mê người, "Rất vui lòng."

Vốn dĩ hắn không tiếp khách, nhưng người đẹp đã có lời như vậy thì khó có thể từ chối. Không phải sao?

Còn chưa chờ quản lý vui mừng xong thì đã nghe thấy tiếng của người đẹp giàu có, "Chỉ đùa một chút thôi, đừng cho là thật. Tìm cho tôi mấy người tốt một chút, tôi sẽ tự mình chọn."

Trong lòng hắn có chút thất vọng.

[Cạc cạc, MB cũng không thoát khỏi sức hấp dẫn của streamer của tui.]

Diệp Tiên Tiên dựa vào sô pha, hơi ngẩng mặt lên, hai chân vắt chéo, tràn đầy khí phách nói: "Cho tôi một tá bia năm 82 trước đi."

Bia năm 82?

Đầu óc người phụ nữ này thiếu gân à?

(*)Nếu tôi không nhầm thì các loại rượu năm 82 đều rất đắt tiền. Nhưng bia thì không có loại lâu năm như thế.

Khóe miệng của quản lý giật giật, hắn giải thích: "Chỗ chúng tôi không có bia năm 82, chỉ có loại mới sản xuất năm nay thôi ạ. Cô có muốn không?"

Trong lòng hắn thì lại thầm nói, dù cô có đi khắp cái thủ đô này cũng không tìm được bia năm 82.

Diệp Tiên Tiên âm thầm ảo não, nhìn cái chuyện giả bộ này đi.

Giả bộ quá đà rồi!

Cô ra vẻ thản nhiên rồi vẫy vẫy tay, để quản lý đi lấy đồ uống và đưa người tới.

Vài phút sau, quản lý dẫn theo năm thiếu gia gõ cửa tiến vào.

Diệp Tiên Tiên liếc mắt đánh giá, năm thiếu gia đều có khí chất khác nhau.

Tà mị, chững chạc, thô lỗ, non nớt...

Quản lý giới thiệu: "Mấy vị thiếu gia này đều là những người có thành tích cao nhất ở chỗ chúng tôi. Hơn nữa đều có khảm hạt, kỹ thuật hạng nhất, tuyệt đối có thể làm quý cô hài lòng."

[Thành tích tốt nhất, vậy chẳng phải là dương vật đều bị phụ nữ chơi rồi lại chơi à.]

[Lầu trên tổng kết quá sâu sắc.]

[Anh đây muốn biết cái gì gọi là khảm hạt.]

Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Hỏi hắn đi.]

Diệp Tiên Tiên cũng là lần đầu tiên nghe thấy cái từ này, có cảm giác rất thâm sâu, cô hỏi quản lý: "Có thể giải thích một chút khảm hạ là cái gì không?"

Quản lý nói: "Nói đơn giản chính là cấy hạt vào dưới lớp da dương vật của đàn ông. Khi cương cứng, nó sẽ nổi lên mặt ngoài của dương vật. Chạy thẳng tới điểm G của phụ nữ, khiến phụ nữ nhanh chóng lên đỉnh."

Thì ra, đấy là khảm hạt à!

Xem như là Diệp Tiên Tiên được mở mang kiến thức.

[Người Trái đất thật biết cách chơi.]

[Streamer Tiên Tiên có muốn thử không? Xem có đúng là sướng như vậy thật không.]

Con người rắn rỏi 99 – chữ xanh lam: [Bảo bọn họ cởi hết đi.]

Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Đúng, ông đây muốn xem thử dương vật của MB.]

Trên mặt Diệp Tiên Tiên ra vẻ bình tĩnh, cô móc một điếu thuốc dành cho các quý cô ra, ngậm trên môi, "Có thể cởi không?"

Chương 43: Bàn tay vàng là gì?

"Có thể ạ." Quản lý đưa tay ra hiệu.

Chưa đến mười giây thì năm thiếu gia kia đã cởi sạch sành sanh quần áo.

Năm căn dương vật màu sắc có đậm có nhạt, hình dạng cũng có chút khác nhau. Còn cả đám lông đen kia, có hai người đã cạo, sạch sẽ không còn chút gì.

Ba người khác thì chỗ đó đều như một khu rừng, đen nhánh rậm rạp.

Bị một người đẹp quyến rũ nhìn chằm chằm vào dương vật như thế thì cho dù là MB đã làm tình nhiều đến mức chán ngán cũng sẽ không cần Viagra trợ giúp mà có phản ứng cương cứng.

Trước mắt là năm phong cách khác nhau, những người đàn ông có dáng người tuyệt đẹp đều đang đứng trước mặt cô, tùy cô xem tùy cô chọn, sự bình tĩnh của Diệp Tiên Tiên cũng sắp không giả bộ được nữa rồi.

Năm cây dương vật càng trướng càng lớn, bề ngoài vô cùng... Đồ sộ!

Mấy người thiếu gia cũng đang ra sức phơi bày sự to lớn của bọn họ.

Thậm chí còn đưa hông về phía trước khiến năm căn dương vật đều chĩa thẳng vào cô.

Hình dạng vòng hạt chỗ lồi chỗ lõm phía dưới quy đầu có thể nhìn khá rõ ràng.

Dưới cái nhìn của Diệp Tiên Tiên, dương vật được khảm hạt nhìn qua có chút quái dị, không nói đến chuyện còn lâu mới đẹp đẽ như của Kỷ Bắc thì quả thật đúng như nhóm làn đạn nói, cây gậy bị không biết bao nhiêu phụ nữ dùng qua, đúng thật là bẩn.

Nghĩ đến Kỷ Bắc, trong lòng bỗng nhiên giật mình, cô vội vàng đuổi hắn ra khỏi trí óc.

[Khá lớn đó chứ, thảo nào có thể làm phụ nữ sướng.]

[Mùi của biển quá nồng...]

[Ông đây còn ngửi được một làn sóng khí dâm của phụ nữ.]

[Sao tui thấy như kiểu dị dạng thế nhỉ?]

Quản lý thấy bộ dạng không quá hứng thú của Diệp Tiên Tiên, hắn chỉ vào thiếu gia có phong cách chững chạc ở giữa nói: "Cậu ta tên là Mạc Túc."

Họ Mạc? Chưa từng nghe qua cái họ này đó!

Chẳng lẽ là nghệ danh?

Đúng rồi! Trên TV, các kỹ nữ đều có nghệ danh, MB có nghệ danh cũng chẳng có gì lạ. Diệp Tiên Tiên suy nghĩ lung tung.

Quản lý chỉ vào tay của Mạc Túc, nói: "Kỹ thuật tay của Mạc Túc là hạng nhất, được xưng là bàn tay vàng ở câu lạc bộ của chúng tôi. Bảo đảm có thể làm quý cô đạt được cực khoái."

Ngón tay gì mà lợi hại như vậy?

Diệp Tiên Tiên còn chưa hiểu là chuyện gì, cô nhìn chăm chú vào tay của Mạc Túc, trông thấy ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út ở cả hai tay hắn đều trơn nhẵn, không đeo trang sức gì; móng tay cũng cắt rất ngắn. Cô lại nhìn sang những thiếu gia khác, đều là như thế.

Lúc này, một câu của nhóm làn đạn đã khiến cô ngây người hoàn toàn.

[Cũng chỉ là mấy cái tay dùng để móc cua thôi, lại còn bàn tay vàng, làm anh đây buồn cười muốn chết.]

[Chắc cũng từng móc cả hậu môn của đàn ông.]

[Không thì chú chổng mông lên cho hắn móc thử xem, xem rốt cuộc có đúng là sướng như vậy hay không.]

[Cút! Ông đây mà là người như vậy hả? Có muốn thì cũng là để hắn liếm dương vật cho ông đây.]

[Nói chứ, để một người đàn ông chững chạc như vậy quỳ gối giữa hai chân rồi liếm dương vật cho mình, kích thích thật đấy chứ đúng không?]

[Anh đây chỉ muốn nói, đúng là cao thủ ở nhân gian...]

Quản lý lại chỉ vào thiếu gia phong cách tà mị ở bên cạnh Mạc Túc rồi nói: "Đầu lưỡi của cậu ta lợi hại nhất, chỉ bằng đầu lưỡi là có thể làm phụ nữ lên đỉnh, phun nước. Được xưng là Vua lưỡi ở câu lạc bộ của chúng tôi."

[Mới vừa nói đến liếm thì "liếm" đã tới.]

[Tôi thấy gọi là Vua rắn cũng được đấy.]

[Streamer Tiên Tiên thử xem? Để chúng ta xem kỹ thuật lưỡi của hắn thế nào.]

Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Cũng chẳng có gì mới lạ. Hừ ╯^╰]

Vẻ mặt của Diệp Tiên Tiên rất bình tĩnh, cô gác chân lên vắt chéo, ngón tay xoay xoay thuốc lá, làm ra bộ dạng của một người đầy kinh nghiệm.

Lạnh lùng cao quý!

[Chẳng lẽ chỉ có tui thấy tư thế này của streamer rất đẹp trai hả?]

[Khẳng định là đẹp hơn ông.]

Bên tai cô vẫn là tiếng của quản lý tiếp tục giới thiệu ba thiếu gia còn lại, một người to, một người dài, một người lâu, rồi làm cho phụ nữ mất hồn thế này thế kia...

Buổi tối hôm nay, xem như là Diệp Tiên Tiên được biết thêm rất nhiều kiến thức.

Xã hội này cười bần không cười xướng(*), cô không có ý khinh thường bọn họ, cũng không coi trọng chuyện trai tân. Nhưng bảo cô làm với MB thì thật sự là không thể.

(*)Cười bần không cười xướng: Đây là cách nói lên án trạng thái coi trọng tiền tài, vật chất của xã hội. "Xướng" ở đây không chỉ nói tới những người bán thân, mà còn nói tới những người vì cuộc sống giàu có mà không từ thủ đoạn, vi phạm pháp luật.... Ý câu nói là mọi người chỉ biết đánh giá qua vật chất bên ngoài để ngưỡng mộ hoặc miệt thị một ai đó mà hoàn toàn không quan tâm đến đạo đức – một xã hội tôn thờ đồng tiền.

Chơi thì cũng có rất nhiều loại, không nhất thiết phải quan hệ thật.

Diệp Tiên Tiên lấy ra mấy xấp tiền, đặt lên bàn. Cô khẽ nâng cằm, "Giữ lại tất cả."

[Oa... Streamer quá ngầu...]

[Streamer bá đạo. Anh đây phục...]

[Năm người đàn ông, em gái streamer ơi, em có chịu nổi không?]

Khóe miệng của quản lý lại giật giật, có thể nói hắn đã từng gặp không ít phụ nữ mạnh mẽ, nhưng "mạnh" đến mức này thì chưa từng thấy.

Quản lý nói: "Quý cô, cô thật sự muốn giữ lại cả năm người ạ?"

Diệp Tiên Tiên ra vẻ suy nghĩ một lúc rồi chỉ vào Mạc Túc, "Thế thì anh ta đi!"

Những thiếu gia khác rất là thất vọng.

Đợi sau khi những người khác đi hết, cô ngoắc ngón tay về phía Mạc Túc, "Lại đây."

Mạc Túc rất có mắt nhìn người, khách hàng này nhiều nhất cũng không vượt quá 20 tuổi, chỉ sợ là đại tiểu thư nhà ai tới tìm việc vui, khách hàng như vậy là lần đầu tiên hắn gặp trong hai năm hành nghề.

Đặc biệt đáng coi trọng.

Vừa rồi rõ ràng người cô nhìn chăm chú nhiều nhất là Lam Dạ, không biết vì sao cuối cùng lại chọn hắn.

Đi đến bên cạnh Diệp Tiên Tiên rồi ngồi xuống, Mạc Túc cười nói: "Thật ra lưỡi của tôi cũng rất lợi hại."

Mạc Túc ôm vai cô, lấy lưỡi liếm lên vành tai của cô.

Hơi thở nóng hổi, đầu lưỡi linh hoạt.

Đôi mắt dưới cặp kính râm của Diệp Tiên Tiên chớp chớp, thân thể hơi dịch một chút, né tránh lưỡi của Mạc Túc. Cô khẽ nhếch khóe môi, học bộ dạng của Kỷ Bắc mà nắm cằm hắn, ra vẻ lưu manh, "Ngoại trừ hai thứ này thì còn gì nữa không?"

Ngón tay mềm mại lại mịn màng, hơi hơi lạnh, giống như sương sớm buổi sáng. Chạm vào làn da rất dễ chịu.

Trong lòng Mạc Túc hơi hơi rung động, hắn hết lòng ra sức, "Vào từ trước, vào từ sau hay vào từ trên xuống, vào từ dưới lên đều có thể làm quý cô trải nghiệm được cao trào."

Khoảng cách của hai người rất gần, Diệp Tiên Tiên hơi cúi đầu thì trông thấy dương vật cương cứng của hắn, vòng hình tròn lồi ra phía dưới khe mũ nhìn gần có thể thấy càng rõ hơn, biến thành như vậy thì thật sự có thể khiến phụ nữ rất thích sao?

Chương 44: Đại chiến với phú bà hàng thật

Con người luôn có tâm lý tìm kiếm cái lạ, thích tìm kiếm, thăm dò thứ mới lạ để thỏa mãn lòng hiếu kỳ.

Tuy dương vật của Mạc Túc trong mắt cô thật sự rất quái dị nhưng cô vẫn không nhịn được mà lấy ngón tay đụng vào nó, cây gậy thịt kia tựa như có ý thức mà giật giật hai cái.

[Streamer Tiên Tiên ơi, hàng của MB sờ thích không?]

[Cương lâu như vậy mà không sợ nghẹn nổ à.]

[Streamer Tiên Tiên tới sờ anh đi, tuyệt đối sạch sẽ hơn MB.]

[Có to như MB không?]

[Có khảm hạt không?]

[...... Cút...]

Giọng nói của Mạc Túc khàn khàn gợi cảm, "Có hài lòng không?"

Diệp Tiên Tiên rút tay lại, không trả lời Mạc Túc mà chỉ vào khoảng đất trống phía trước, "Nhảy một điệu đi!"

Mạc Túc cũng không hỏi nhiều, nghe lời đi tới phía trước bắt đầu nhảy, cơ thể đàn ông trần trụi cùng dáng nhảy mạnh mẽ có một vẻ đẹp rất nam tính. Cô lấy bật lửa ra, bật nắp chơi đùa, tiếng kim loại va chạm giống như là chỉ huy dàn nhạc cho Mạc Túc.

Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Streamer rất có kinh nghiệm, diễn không tồi.]

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Chơi vui là được rồi.]

Diệp Tiên Tiên cười cười, rồi nói tiếp: "Tôi muốn xem điệu vung gậy. Nếu nhảy khiến tôi hài lòng thì chỗ tiền trên bàn đều là của anh."

Cô cũng muốn thử trải nghiệm thú vui quái ác của nhóm làn đạn một lần.

[Phụt! Điệu vung gậy...]

[Ai cũng không phục, chỉ phục streamer.]

[Nhìn thấy không, MB kia ngơ luôn rồi.]

[Cạc cạc cạc...]

Đang lúc Mạc Túc suy nghĩ xem nhảy vung gậy như thế nào thì bỗng nhiên cửa ghế lô mở ra.

Một người đàn bà trên dưới năm mươi tuổi thân hình ục ịch, làn da ngăm đen, tướng mặt dữ tợn đi vào, quản lý đi phía sau đang nói gì đó với bà ta. Đầu tiên bà ta quét mắt lên thân thể trần trụi của Mạc Túc, dừng lại một lúc khi thấy dương vật cương cứng của hắn, trong mắt hiện lên dâm tà.

Sau đó bà ta đi đến trước mặt Diệp Tiên Tiên, vứt ra một chồng tiền, vênh mặt hất hàm nói: "Nhường Mạc Túc cho tôi, chỗ tiền này bồi thường cho cô."

[Phú bà thật sự tới rồi, nhưng xấu quá.]

[Đối với bà ta, dương vật của anh đây cũng phải thành đồ trang trí rồi.]

[Xử bà ta đi, có tiền thì ghê gớm lắm hả?]

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Đừng để bị bắt nạt.]

Cái giọng điệu đương nhiên kia khiến Diệp Tiên Tiên khó chịu. Nếu thái độ tốt một chút thì nói không chừng cô sẽ nhường cho, dù sao cô chơi với ai mà chẳng được, nhưng đã có thái độ như vậy thì nói sao cô cũng không làm được. Huống gì hiện tại cô cũng không thiếu tiền.

Diệp Tiên Tiên đứng lên, đi giày cao gót nên cô cao hơn người đàn bà kia gần nửa cái đầu, cô đẩy kính râm, đi tới ôm eo Mạc Túc, nói: "Tôi rất vừa ý Mạc Túc! Chỉ sợ không làm được."

Quản lý đúng lúc khuyên bảo: "Cô Lương, cô xem... Không bằng để Lam Dạ ra tiếp cô nhé, cậu ta cũng không hề kém Mạc Túc."

Loại trường hợp này, Mạc Túc không tiện mở miệng, hắn nhìn nhìn Diệp Tiên Tiên, ánh mắt chứa sự lo lắng.

Nghe nói người đàn bà họ Lương này là vợ của một ông chủ mỏ quặng nào đó, vô cùng giàu có, nhưng tính tình thì thật sự không thể nói là tốt. Ở trên giường cũng rất là ngang ngược, còn chơi rất nhiều trò. Một thân thịt mỡ vừa nhìn đã mất cả khẩu vị, càng đừng nói tới cái âm hộ thâm đen giống như đống than đá nhà bà ta, nếu không dùng tới thuốc để trợ giúp thì đàn ông đều không cứng được.

Trong lòng Mạc Túc hướng về ai, không cần nói cũng biết!

Lương Liên Hoa khinh thường: "Lam Dạ có bàn tay vàng không?"

[Thì ra bà cô này thích được móc âm hộ.]

[Lầu trên có hứng thú hả?]

[Cút, móc cái âm hộ già nua của bà ta còn không bằng móc Tiền Bích Trì, ít nhất còn non.]

[Chú còn biết là non cơ à, đã cởi quần cho chú xem đâu.]

Diệp Tiên Tiên chỉ chỉ mấy xấp tiền trên bàn, kẹp điếu thuốc rồi châm lửa, cô phả khói vào mặt người đàn bà béo ục ịch, "Mạc Túc hả, đêm nay thuộc về tôi. Ai tôi cũng không nhường..."

Lương Liên Hoa từ sau khi trở nên giàu có thì đi ra ngoài luôn được người ta nịnh hót đủ kiểu, tính tình cũng giống như chỗ thịt trên người bà ta, càng ngày càng phát tướng, làm sao mà nhẫn nhịn được nữa.

Bà ta cầm cốc bia lạnh trên bàn lên, trong lúc Diệp Tiên Tiên còn chưa có phản ứng gì đã hất vào mặt cô.

[Địt mẹ, dám hắt vào streamer của chúng ta, địt chết bà ta.]

[Cái âm hộ già này, ông đây sẽ dùng bàn chải gỗ cọ chết bà ta.]

[Bàn chải gỗ sao được, dù thế nào cũng phải dùng bàn chải sắt.]

Diệp Tiên Tiên lau bia trên mặt đi, giơ tay tát một cái lên má trái của Lương Liên Hoa, "Bốp" một tiếng, rồi giơ tay lên, trên má phải lại "Bốp" một tiếng nữa.

[Đánh tốt lắm! Đánh chết bà ta đi!]

[Tui muốn nhìn streamer cắm chai bia vào trong cái âm hộ già của bà ta, rót đầy bia vào tử cung bà ta, làm cho bụng phồng lên, sau đó xem âm hộ của bà ta trút bia ra. Rồi lại để MB tới uống.]

[Lần đầu tiên ông đây biết phụ nữ còn có thể chơi như vậy, mở mang kiến thức.]

[Cánh cửa của thế giới mới vừa được mở ra.]

[Phục chưa! Ông đây thích nhìn bộ dạng chưa thấu hiểu sự đời của các chú. Hừ ╯^╰]

Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Thứ chuyên dụng của ông đây, ai cho phép chú tự ý dùng.]

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Còn ầm ĩ nữa thì che lại.]

Lương Liên Hoa không thể tin được, ngay sau đó bà ta giận dữ gào ầm lên, "A a a... Mày dám đánh tao?" Bà ta tức điên rồi, thân thể béo lùn xông tới đánh về phía Diệp Tiên Tiên.

Khi Diệp Tiên Tiên ra tay thì đã đề phòng chiêu này của mụ béo, thân hình cô mảnh khảnh, hành động nhanh nhẹn, cô tránh người sang một bên, mụ béo liền nhào vào sô pha.

Quản lý thấy tình huống sắp biến lớn thì vội vàng chạy tới khuyên.

Mạc Túc cũng mặc quần áo vào rồi đi khuyên nhủ.

Nếu người đang nổi nóng mà chịu khuyên can dễ dàng thì trên thế giới đã không có nhiều vụ bạo lực và tranh cãi như vậy. Huống hồ tính tình Lương Liên Hoa vốn đã không tốt, bà ta vung chai bia trên bàn lên, ném liên tiếp về phía Diệp Tiên Tiên.

Diệp Tiên Tiên tránh đi.

Chai bia đập xuống mặt đất, có cái va lên trên tường, vỡ tan thành mảnh nhỏ, bia văng khắp nơi, khu ghế lô vừa rồi còn lộng lẫy sang trọng giờ đã trở nên bừa bãi. Đâu đâu cũng là mảnh thủy tinh của chai bia, không còn chỗ để đặt chân.

Chương 45: Vào đồn công an

Diệp Tiên Tiên không tránh kịp nên bị trúng một phát ở trên vai.

Đau đớn làm sự khát máu tiềm tàng trong thân thể cô hoàn toàn bùng nổ.

Mạc Túc nói: "Gọi bảo vệ đi!"

Quản lý nhìn về phía hai người phụ nữ, sống lưng lạnh toát.

Đáng sợ thật mà!

Đúng là kẻ điên mà!

Người đàn bà họ Lương kia gặp phải một con bọ cạp cứng rồi!

"Tôi thấy phải báo cảnh sát thì đúng hơn."

Nói rồi, quản lý lấy điện thoại ra gọi 110.

Lúc này bỗng người đẹp lạnh lùng cao quý lấy một lọ cồn từ trong túi xách ra đổ xuống người đàn bà béo ục ịch, trong khu ghế lô tràn ngập mùi cồn nồng nặc.

Sau đó cô dùng chút mánh khóe gạt chân khiến người đàn bà kia ngã xuống, một chân cô đứng thẳng chống đất, còn một chân thì đạp lên người bà ta, cô mở bật lửa lên, ngọn lửa lập lòe, giọng nói âm u ma quái, "Tôi ấy à, thích nhất là ngửi mùi thịt nướng đấy! Càng cháy sém thì càng thích."

Lọ cồn này là do Diệp Tiên Tiên nhỡ tay bỏ vào túi lúc đang hóa trang, không ngờ được lại có công dụng vào lúc này.

Lương Liên Hoa cảm thấy sợ hãi khiếp vía, tục ngữ có câu ngang ngược sợ lỗ mãng, lỗ mãng sợ liều mạng. Theo Lương Liên Hoa thấy thì người phụ nữ này chính là dạng liều mạng. Bà ta sợ cô không màng tất cả mà đốt lửa trên người mình nên nói bằng giọng run rẩy: "Mày, mày làm vậy là phạm pháp..."

Đương nhiên Diệp Tiên Tiên biết đốt người là phạm pháp, cô chỉ dọa bà ta chút thôi, ai biết được bà ta lại sợ đến như vậy.

Thấy người đàn bà sợ hãi không còn sức thì Diệp Tiên Tiên đi tới ngồi lên bụng bà ta, hai bàn tay thay phiên nhau tát "Bốp, bốp, bốp".

"Bà già xấu xí, này thì hắt nước vào tôi này, này thì ném đồ vào tôi này, tôi đánh chết bà."

Vốn dĩ hôm nay đang cải trang giả dạng, ai biết ai là ai chứ!

Nhóm làn đạn còn reo hò ầm ĩ hơn so với Diệp Tiên Tiên, sôi nổi bày mưu tính kế các loại cách để trả thù.

Diệp Tiên Tiên cũng không dám làm xằng làm bậy thật, chỉ là tát mấy cái.

"Ô ô... " Lương Liên Hoa bị đánh đến mức mồm miệng nói không rõ, mặt sưng phù như đầu heo, hai tay thì múa may muốn chặn lại.

Hai người chơi đến quên mình, lúc mấy người cảnh sát đi vào thì nhìn thấy cảnh hai người phụ nữ mặc quần áo sang trọng tóc tai hỗn loạn, quần áo xộc xệch. Họ quát lên: "Đừng đánh nữa."

Diệp Tiên Tiên thầm kêu một tiếng "Toi rồi."

Đánh quá nhập tâm rồi!

Đối với loại tình huống này, nhóm làn đạn cũng không thể giúp được gì, không ít người dùng tặng thưởng để an ủi.

Người xem Con người rắn rỏi 88 tặng thưởng 5000 Đóa hoa lam. (Cố gắng nghĩ cách giải quyết nhé!)

Người xem Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng 5999 Đóa hoa lam. (Đừng sợ, chắc là không sao đâu.)

Lời nhắc nhở nhiệm vụ tặng thưởng hoàn thành vang lên.

Cô thở hắt ra, trong lòng uể oải không thôi!

...

Đồn công an khu Triêu Dương.

Cảnh sát nhân dân làm thủ tục ghi chép, "Họ tên, tuổi, địa chỉ gia đình. Còn cả lấy chứng minh nhân dân ra đây."

Diệp Tiên Tiên liếc mắt về phía người đàn bà béo ục ịch kia, đôi mắt to tròn ầng ậng nước, cô nói với anh chàng cảnh sát nhân dân: "Anh cảnh sát ơi, là bà ấy đánh em trước, em vô tội mà, anh có hỏi cũng phải hỏi bà ấy! Ngực em còn đang đau vì bị bà ấy đập chai bia vào đây này, không khéo bị thương bên trong rồi. Hu hu hu..."

Nói xong, cô bắt đầu khóc nức nở.

[Oa! Vì kỹ năng diễn xuất của streamer Tiên Tiên, vỗ tay nào.]

[Tuy biết là em gái streamer đang diễn kịch nhưng anh đây vẫn đau lòng.]

Quản lý của Ám dục và Mạc Túc đi cùng, bao gồm cả Lương Liên Hoa đều nghẹn họng nhìn trân trối vào Diệp Tiên Tiên, bị màn biểu diễn than thở khóc lóc của cô làm cho ngơ ngẩn tại chỗ. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì bọn họ thật sự sẽ cho rằng cô yếu đuối đến mức nào, đáng thương đến mức nào, vô tội đến mức nào...

Không thể tin được, một giây trước vẫn còn là nữ vương lạnh lùng cao quý, vậy mà giây tiếp theo đã biến thành bông hoa nhỏ yếu đuối, bất lực.

Lương Liên Hoa làm ghi chép ở bên kia đã xong, hét lên với người cảnh sát: "Đừng tin lời của con tiện nhân này, cậu nhìn xem tôi là bị con tiện nhân này đánh đó, với cả cồn trên người tôi cũng là nó đổ lên."

Diệp Tiên Tiên sợ tới mức run bần bật, "Anh cảnh sát ơi, anh xem bà ấy dữ quá..."

Sắc mặt thiếu nữ tái nhợt, mí mắt hồng hồng vì vừa khóc xong, gò má vẫn còn sót lại mấy vệt nước mắt, yếu đuối nhu nhược.

Cái loại nhu nhược này tựa như tỏa ra từ sâu bên trong xương cốt của cô, tự nhiên mà thành.

Một người con gái, vũ khí lớn nhất đó là nhan sắc của cô ta.

Giữa một thiếu nữ xinh đẹp và một bà cô vừa lùn vừa xấu lại còn thô lỗ thì thông thường đàn ông sẽ tự nhiên mà nghiêng về phía người có nhan sắc.

Anh chàng cảnh sát nhân dân cũng là đàn ông.

Anh ta gõ gõ tay lên bàn, liếc mắt về phía Lương Liên Hoa, "Không hỏi chị, chị la hét ầm ĩ cái gì."

Cái mặt sưng phù như đầu heo kia thật không có cách nào nhìn thẳng.

[Đã biết là sức hấp dẫn của streamer Tiên Tiên không ai có thể chống đỡ mà.]

[Tiên Tiên, cố lên!]

Diệp Tiên Tiên xem trộm màn hình, làm khẩu hình nói cảm ơn.

Lương Liên Hoa nói to lên, "Hay là cậu thấy con tiện nhân này đẹp nên muốn bao che nó hả, tất cả đàn ông các người đều dùng dương vật nhìn phụ nữ. Tôi khinh! Cảnh sát cái gì chứ, tôi muốn khiếu nại cậu, tôi muốn tìm luật sư."

Đang lúc cãi cọ ầm ĩ thì một giọng nói vang lên.

"Ầm ĩ cái gì vậy? Thật là."

Người vừa tới là Lưu Kiến Minh đến đồn công an khu phố lấy tài liệu.

Hắn mắt tinh, vừa liếc mắt một cái thì đã nhìn ra thiếu nữ trang điểm đậm kia đúng là cô bé cho đội hình cảnh bọn họ mượn ban công đêm ngày hôm đó. Cô bé còn gọi đội trưởng nhà mình là ba, cho nên ấn tượng của Lưu Kiến Minh đối với cô cực kỳ sâu sắc.

Đêm hôm, trang điểm đậm như vậy, mặc quần áo đắt tiền, còn sinh sự vào đồn công an.

Làm cái gì vậy chứ?

Người của đội trưởng Kỷ thì chính là người một nhà.

Lưu Kiến Minh dò hỏi anh chàng cảnh sát về nguyên do sự tình.

Anh chàng cảnh sát kể lại những gì mình biết cho anh. Miệng Lưu Kiến Minh há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà.

Anh suy đoán đủ loại khả năng nhưng lại không ngờ là vì tranh giành MB mà đánh nhau...

Xinh đẹp như vậy mà còn cần tìm MB hả? Tìm Lưu Kiến Minh anh đây này, tuyệt đối miễn phí.

Diệp Tiên Tiên muốn che mặt lại, biểu tình của người nọ chắc chắn là đã nhận ra cô. Anh ta ra góc gọi điện thoại, là gọi cho Kỷ Bắc hả?

Hai chân Diệp Tiên Tiên bắt đầu run lên, một cảm giác bi thương vì trời muốn ta chết đột nhiên sinh ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...