Chương 11: Chương 46 - 50

Chương 46: Biến thành Diệp Tiên Tiên nhát gan

Trong một góc, Lưu Kiến Minh kết nối được điện thoại.

Lưu Kiến Minh: "Đội trưởng Kỷ nha! Anh đoán xem em thấy ai ở đồn công an khu Triêu Dương?"

Kỷ Bắc: "Có việc thì nói."

Lưu Kiến Minh: "Em thấy con gái của anh."

Đầu bên kia điện thoại im lặng một lúc.

Kỷ Bắc: "Sao em ấy lại ở đồn công an?"

Lưu Kiến Minh: "Anh tuyệt đối không thể tưởng tượng được vì sao mà em ấy bị đưa tới đây đâu."

Kỷ Bắc: "Đừng thừa nước đục thả câu, nói mau."

Lưu Kiến Minh cười hì hì, "Theo cậu công an kia nói thì là vì tranh giành thiếu gia đầu bảng trong câu lạc bộ mà đánh nhau."

Kỷ Bắc biết rõ, được gọi là thiếu gia, chỉ có thể là MB.

Đôi mắt đen kịt của Kỷ Bắc ẩn chứa bão tố dữ dội, hắn gằn giọng nói một câu, "Gửi tư liệu của người đàn bà và vịt kia vào điện thoại tôi. Tôi sẽ qua đó ngay lập tức."

Tắt di động, nắm chìa khóa xe, hắn bước nhanh ra khỏi văn phòng của đội cảnh sát hình sự.

...

Khoảng chừng hai mươi phút sau, Kỷ Bắc đi vào đồn công an, liếc mắt một cái thì nhìn thấy Diệp Tiên Tiên ngồi cúi đầu một bên.

Trang điểm đậm không hợp tuổi, ăn mặc trưởng thành, đội tóc giả già dặn nhưng vẫn không che lấp đi được sự trong sáng, đáng yêu.

Kỷ Bắc mím môi, trực tiếp bỏ qua hai người đàn ông mặc quần áo tươi sáng bên cạnh. Hắn đi vài bước đến bên cạnh cô, nhìn cô từ trên xuống, ánh mắt lạnh lẽo, "Có triển vọng lắm!"

Diệp Tiên Tiên ngửa đầu đối diện với hắn, chỉ một giây đã lại rũ mắt xuống, trái tim đập thình thịch.

Xong đời!

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Cô vội vàng nghĩ cách ở trong lòng.

Đợi đã...

Vì sao mình phải sợ hắn? Dựa vào cái gì mà mình phải sợ hắn?

Hắn có là gì của cô đâu chứ?

Cùng lắm cũng chỉ là từng có vài lần tiếp xúc thân mật, hơi quen thuộc hơn một chút so với người lạ thôi.

Lòng xấu hổ thì ai cũng có thôi mà!

Diệp Tiên Tiên tự an ủi mình.

[Á á, rất có phong cách đàn ông.]

[Đây là ai vậy? Nhìn bộ dạng giống như rất quen thuộc với streamer?]

[Là người đàn ông của streamer Tiên Tiên hả?]

[So với streamer của chúng ta thì hơi già á, hơn nữa nhìn rất hung dữ.]

[Hương vị đàn ông hiểu không? Cái này gọi là hương vị đàn ông.]

[Trưởng thành, nội liễm, tang thương, vóc người lại đẹp, phụ nữ rất thích kiểu này.]

[Tui đoán nhất định là dương vật của hắn rất lớn.]

Kỷ Bắc không biết rằng đang có vô số người tương lai ở đối diện đang xoi mói hắn, hắn đưa thẻ chứng nhận ra, nói với anh chàng công an: "Nếu không có chuyện gì thì tôi đưa người về."

Anh chàng công an còn chưa mở miệng thì Lương Liên Hoa đã lên tiếng, "Dựa vào cái gì hả, đánh người xong thì muốn đi, còn có nơi nào nói lí lẽ không hả? Cảnh sát các người bao che làm việc vì tình riêng, tôi muốn khiếu nại các người."

Gương mặt không có chút cảm xúc nào của Kỷ Bắc cho người ta một loại cảm giác lạnh lùng, hà khắc. Hắn đưa thẻ chứng nhận ra trước mặt bà ta, "Khiếu nại tôi sao? Tôi chờ."

Bỗng nhiên hắn tiến lên hai bước, áp sát bên tai Lương Liên Hoa, nói vài câu chỉ có hai người bọn họ mới nghe được.

Sắc mặt người kia biến đổi, vốn đang kiêu ngạo bỗng chốc như bị tạt nước lạnh dập tắt, không còn lại chút gì.

Bóng đêm mê mang, ánh trăng sáng trong ở trên cao chiếu xuống, áng mây mỏng như dải lụa trôi về phía chân trời, lặng lẽ tiến về phía mặt trăng, kiều diễm nói không nên lời.

Khó có được một cảnh đêm đẹp đẽ như vậy nhưng Diệp Tiên Tiên lại không có tâm trạng thưởng thức, gió đêm thổi quét lên chỗ da thịt trần trụi, hơi lạnh thấm vào cơ thể, cô vòng tay quanh người rồi đi theo sau Kỷ Bắc. Dù không nhìn thấy vẻ mặt của hắn nhưng trên người hắn tỏa ra khí lạnh làm cô có cảm giác càng lạnh hơn.

Đi nhanh tới bên cạnh Kỷ Bắc, cô mở miệng: "Vừa rồi cảm ơn chú Kỷ, cháu không làm phiền chú nữa ạ. Cháu tự gọi xe về là được rồi."

Mới vừa nói xong thì người đàn ông đi đằng trước đột nhiên xoay người, suýt chút nữa Diệp Tiên Tiên đụng vào người hắn, hắn đưa tay nắm chặt rồi kéo người về phía chiếc xe, thân thể cao lớn đè lên, trong ánh mắt ánh lên sự phẫn nộ.

[Người đàn ông này là chú của streamer hả?]

[Không giống lắm. Không nhìn thấy bộ dạng như bị cắm sừng của hắn à.]

[Người đàn ông này tức giận?]

[Cái khí thế này, đậu má...]

[Yêu quái lông đỏ mà đứng trước mặt hắn thì tuyệt đối sẽ bị nghiền nát.]

Kỷ Bắc phả một làn khói vào cô, "Ở đâu ra mà tôi lại có một cháu gái lớn thế này? Sao tôi không biết nhỉ? Hửm?"

Lời nói thẳng thừng không chút hàm súc.

Trong nháy mắt, Diệp Tiên Tiên cảm giác được một hơi thở nguy hiểm, cô nói lắp bắp: "Kỷ, Kỷ Bắc, anh đừng như vậy..."

Bàn tay dày rộng của Kỷ Bắc luồn vào trong vạt váy của cô, vân vê âm hạch, "Nứng đến mức phải đi tìm vịt để làm à? Hửm?"

"Ô ~ không phải. Chỉ vì tò mò nên mới đi xem thôi." Diệp Tiên Tiên bị xoa mà tê dại cả người, máu trong người như trào ngược lên, hai chân run rẩy.

[Hắn ghen!]

[Hắn đang móc âm hộ...]

[Mắt lầu trên tinh thật.]

[Ông đây cũng đâu có mù.]

[Thế mà lại dùng đến chiêu móc âm hộ ấy.]

[Kỹ thuật của hắn thế nào? Streamer ơi, em bị hắn móc có thích không?]

[Nhìn bộ dạng của streamer thì chẳng phải sẽ biết em ấy có sướng hay không à.]

Trong màn hình, nơi cửa xe ngược sáng tối tăm, thân hình to lớn của người đàn ông đè lên người thiếu nữ, gần như bao phủ toàn bộ, bàn tay của người đàn ông luồn vào trong váy thiếu nữ, trên cánh tay nổi đầy cơ bắp. Mà thiếu nữ thì thở hổn hển, ánh mắt mê mang.

Hiển nhiên là có cảm giác.

Quản lý của Ám dục và Mạc Túc cùng nhau đi ra khỏi đồn công an, ánh mắt Mạc Túc hướng về phía chiếc xe việt dã trong góc, xuyên qua cửa kính, lờ mờ có thể trông thấy bóng dáng thiếu nữ và người đàn ông kia ôm chặt nhau.

Ánh mắt Mạc Túc trở nên buồn bã.

Quản lý nhìn theo tầm mắt của hắn, vỗ vỗ vai hắn, "Có một số người không phải là người mà loại người như chúng ta có thể mơ tưởng, về thôi."

Váy của Diệp Tiên Tiên bị Kỷ Bắc kéo lên cao, dồn tại eo, quần lót ren màu đen lộ ra bên ngoài, mép quần bị vạch sang một bên, âm hộ không có gì che chắn tiếp xúc trực tiếp với không khí, sự mát lạnh mang tới cảm giác không an toàn.

Chương 47: Thích được tay móc?

Trong cơn xấu hổ và giận dữ, trong đầu Diệp Tiên Tiên hiện lên một cụm từ quái dị.

—— Có lỗ trống thì gió mới vào(*)!

(*)Đây là cụm từ có nghĩa bóng nhưng không liên quan, ở đây Diệp Tiên Tiên nghĩ đến vì nghĩa đen phù hợp với hoàn cảnh hiện tại.

Che mặt! Xem cô nghĩ lung tung mấy cái gì vậy chứ.

Bất chợt, thân thể cô cứng đờ.

Bởi vì, chân của cô bị Kỷ Bắc tách mạnh ra hai bên, hai mép thịt mở rộng, còn tay hắn thì day day âm hạch, cô có cảm giác như một dòng điện xâm nhập vào cơ thể, ngay cả mạch máu cũng đập loạn lên theo.

Chân Diệp Tiên Tiên đã mềm nhũn sắp không thể đứng được nữa.

Cái loại mềm này, một nửa là do sinh lý, một nửa là ở trong lòng. Khiến cô gần như không thể đứng mà trượt theo cửa xe xuống dưới. Toàn bộ cơ thể cô đều dựa vào Kỷ Bắc.

"Đừng, Kỷ Bắc... Đừng làm vậy. Còn, còn đang ở bên ngoài mà..."

Kỷ Bắc thả điếu thuốc đang ngậm xuống đất, di tắt.

Ngón giữa của hắn quét một vòng nơi âm hộ của cô rồi đưa lên trước mắt cô, "Ở bên ngoài mà còn dâm đến thế này? Thích dùng tay? Hửm?"

Trong bóng tối, tất cả mấy ngón tay của Kỷ Bắc đều dính dấp nước, ướt đẫm lóe sáng.

Ánh sáng vô cùng dâm đãng.

[Đệch, nhiều nước ghê...]

[Nước của streamer chắc chắn là rất ngọt, muốn ăn quá, muốn ăn quá, muốn ăn quá ...]

Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Chỉ cho chú một cách để liếm được nước dâm của em gái streamer.]

[Cách gì?]

Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Liếm màn hình.]

[Tui phắn đây...]

[Cạc cạc cạc cạc cạc...]

Diệp Tiên Tiên bị kích thích mà nghẹn đỏ mặt, nói không ra lời.

Liếc nhìn những lời nói của nhóm làn đạn, cơ trên mặt cô run lên, mặt càng đỏ hơn.

Chợt thấy Kỷ Bắc ngậm lấy ngón tay rồi mút, trên khuôn mặt lạnh lùng là vẻ phóng đãng dâm tục.

Trong lúc cô đang hơi hoảng hốt thì Kỷ Bắc rút ngón tay ra, cho chúng vào trong miệng cô, "Em cũng nên nếm thử vị dâm của mình đi."

[Ặc... Đàn ông chân chính thật biết chơi.]

[Tui cũng muốn nếm thử.]

Một cảm giác mằn mặn tràn ngập cả khoang miệng, đợi đến khi Diệp Tiên Tiên nhận ra thứ hương vị này xuất phát từ đâu thì máu nóng dâng lên, đầu óc nổ ầm một tiếng. Cảm giác tức giận đối với Kỷ Bắc cũng đạt tới cực điểm.

Cô quay đầu đi, nhả ngón tay của hắn ra, trừng mắt nhìn hắn, rồi mắng: "Kỷ Bắc, anh đúng là vô liêm sỉ."

Kỷ Bắc: "Có thể nói to thêm chút nữa, tôi tin đàn ông trong đồn công an sẽ rất thích xem bộ dạng lên cơn nứng của em đấy."

Ánh mắt hắn ngưng trệ, khóe miệng thì lại mang theo ý cười, nhưng nụ cười kia chỉ là mặt ngoài mà không chạm được tới đáy mắt. Diệp Tiên Tiên hoảng sợ, ngay lập tức im miệng, không dám nhiều lời thêm nữa.

Kỷ Bắc chuyển mắt nhìn xuống dưới, dừng ở trước ngực cô, bàn tay hắn đặt bên ngoài lớp quần áo, vuốt ve bầu vú đầy đặn, lớp vải bị xoa tạo thành những nếp nhăn đủ loại. Còn một bàn tay khác thì lại luồn vào giữa hai chân cô lần nữa, cọ cọ lên khe hở non mềm trơn trượt nằm giữa hai mép thịt hơi hé mở, dần dần tiến vào trong, hắn xoa nhẹ một vòng lên cửa âm hộ rồi đâm một đốt ngón tay vào, "Thích dùng ngón tay hả? Tôi thỏa mãn em."

Thịt non chặt khít bao bọc lấy ngón tay, có thể thấy nếu thứ cắm vào là dương vật của hắn thì sẽ mất hồn như thế nào, cơ bắp cả người của Kỷ Bắc căng cả lên.

[Đâm ngón tay vào hả?]

[Streamer ơi, hắn có cắm vào không?]

[Con gái đều thích được móc bằng ngón tay hả?]

[Phải xem kỹ thuật.]

[Nhìn hắn dùng ngón tay chơi streamer, ông đây cứng rồi. Tuốt một cái trước đã.]

[Ông đây cũng muốn tuốt, cùng nhau không?]

[.... Chuyện này mà cũng hẹn?]

[Cút, ai muốn cùng với chú.]

Diệp Tiên Tiên không ngờ lại bị hắn đâm ngón tay vào, cô run lên một cái, vội vàng mở miệng, "Đừng, đừng cắm vào ... Tôi vẫn còn là xử nữ!"

Đôi mắt cô ầng ậng nước, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Bầu vú bị người đàn ông xoa nắn thô bạo, còn ngón tay của hắn đặt ở nơi riêng tư thì như thanh gươm của Damocles(*), lúc nào cũng có thể cắm vào. Mà cô thì vẫn còn đang ở trong bãi đỗ xe của đồn công an. Tư thế như vậy, hoàn cảnh như vậy, làm Diệp Tiên Tiên hoảng sợ lại bất lực.

(*)Thanh gươm của Damocles: Ý chỉ một mối nguy hiểm hiển hiện.

[Xử nữ... Thế mà streamer lại là xử nữ...]

[Streamer ơi, anh liếm âm hộ cho em nhé, tuyệt đối sẽ làm em sướng!]

[Tui cũng liếm nữa.]

[Yêu cầu của ông đây thấp thôi, liếm vú là đủ cảm thấy mỹ mãn.]

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Thật nhiều lời vô nghĩa.]

Kỷ Bắc mím môi, ngón tay không đâm tiếp vào bên trong, mà ngọ nguậy tại cửa mình, nước dâm nóng ấm thấm đẫm cả bàn tay, "Cũng phải, so với dùng tay thì tôi càng muốn dùng dương vật chơi em hơn."

"Anh, anh, đúng là lão lưu manh..."

"Em còn nhỏ tuổi như vậy mà đã dâm đến mức đi kiếm vịt, còn tôi sống đến bây giờ cũng chưa từng chơi. Em nói xem, hai người chúng ta thì ai lưu manh hơn?"

"Tôi... Anh..." Diệp Tiên Tiên không biết phải nói thế nào, vô lực cãi lại.

Nhưng mà...

Cô đi tìm MB thì liên quan cái lông gì đến Kỷ Bắc hắn hả?

Dựa vào đâu mà hắn lại tác oai tác quái ở đây với cô?

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì hả?

Chẳng lẽ Kỷ Bắc hắn xem Diệp Tiên Tiên cô trở thành vật sở hữu của hắn?

Là đóng dấu? Hay là in hình lên?

Oán niệm trong lòng Diệp Tiên Tiên chồng chất như một ngọn núi, ầm ầm bùng nổ.

Không biết sự ngang ngược từ đâu dâng lên, cô vươn tay cào lên cổ Kỷ Bắc.

Kỷ Bắc không kịp trốn, trên cổ xuất hiện hai vết xước rướm máu. Hắn nghiêng người sang bên cạnh, tránh khỏi móng vuốt đang định cào thêm lần nữa của cô. Hắn cười nhạo, "Chỉ có cái trò cỏn con này thôi hả? Không nói được thì ra tay."

Diệp Tiên Tiên thở phì phò, trừng hắn, "Tôi đây gọi là người thua nhưng trận địa không thua."

Thiếu nữ xinh xắn trang điểm lên khiến cho các nét trên gương mặt càng sắc nét, kiều diễm hơn; hai gò má vì tức giận mà ửng đỏ rực rỡ, đôi mắt lấp lánh ánh nước, lộng lẫy hơn cả những vì sao trên trời, rồi lại giống như mặt hồ tĩnh lặng trong veo sâu thẳm.

Bị một đôi mắt như vậy nhìn trừng trừng thì cho dù ngọn lửa giận có lớn đến đâu thì cũng sẽ bị xóa nhòa, mây đen tích tụ nơi đáy mắt của Kỷ Bắc tan đi, có tâm tình để nói giỡn, "Học văn cũng khá lắm."

Diệp Tiên Tiên tiếp tục trừng mắt, "Tên họ Kỷ kia, anh châm chọc tôi đấy à?"

Kỷ Bắc: "Nghe được ra chứng tỏ cũng không ngốc."

Nếu tức giận đến một mức nào đó thì sẽ bốc khói trên đỉnh đầu thì Diệp Tiên Tiên tin chắc lúc này khói trên đầu cô đã bốc lên cao ba mét, tay không cào được đến thì dùng chân đá vậy, "Ai cần anh lo, tên họ Kỷ kia, tuyệt đối tôi sẽ không khuất phục dưới dâm uy của anh."

Chương 48: Hắn đâm vào rồi

Kỷ Bắc chuyển người một cái, lấy chân chặn cái chân đang làm loạn của Diệp Tiên Tiên lại, hắn cởi khóa quần, quái vật khổng lồ đập "Bộp" một tiếng lên bụng cô, sau đó đâm vào giữa hai chân cô. Tay hắn nắm lấy hai tay cô, mười ngón giao nhau, ấn lên cửa kính xe, hắn cong đầu gối để quái vật khổng lồ bắt đầu cọ xát hai mép thịt, mơn trớn ở cửa âm hộ.

Hắn cắn nhẹ lên môi, hơi thở phả vào trong miệng cô, "Tôi "dâm" em như thế nào? Có phải như vậy không? Hửm?"

[Cảnh xuân đầy quần giữ không được, một con chim lớn thò đầu ra.]

[Huynh đài thật là có tài.]

[Cảm ơn đã khích lệ!]

Kỷ Bắc nói xong hai câu thì cây gậy to lớn kia lại đâm lên phía trước, quét qua quét lại hai mép âm hộ.

[Ông đây trông thấy là một cây nấm kim châm rất lớn.]

[Nấm kim châm... Phục ông...]

[Anh đây cười dồ luôn.]

[Anh đây cười mệt quá.]

[Cười con c*c, còn các chú thì là một cây nấm kim châm tí hon.]

[Đậu, ông thật tàn nhẫn.]

[Không tàn nhẫn thì ông đây có thể chơi thành con nhím hả?]

[Phụt!]

[Phụt!!!!]

[Thần tượng, đúng là thần tượng.]

[Phục chú.]

Nước nhờn nhớp nháp dính đầy lên cây gậy thịt của hắn, giúp cho việc cọ xát càng thuận lợi hơn.

Mỗi lần chỗ lông mu thưa thớt phía trên âm hộ của thiếu nữ cọ lên cây gậy, giống như là lông chim quét qua, quả thật ngứa ngáy tận sâu trong lòng.

Phản ứng trực tiếp nhất chính là dương vật của Kỷ Bắc càng căng trướng lớn hơn, trở nên cứng hơn, lại nóng hơn!

[Ông đây thì muốn biết rốt cuộc dương vật có cắm vào không.]

"Anh... Ô... Ô..." Đôi môi của Diệp Tiên Tiên bị xâm chiếm, không thể nói ra một câu hoàn chỉnh, âm hộ gặp sự tàn phá của dương vật thì có một loại cảm giác như bị thiêu đốt. Mà cùng với sự nóng cháy đó, là một sự trống rỗng từ bên trong lỗ nhỏ truyền tới, là cái loại trống rỗng muốn được lấp đầy được nhồi nhét.

Diệp Tiên Tiên muốn tách ra, vặn vẹo phản kháng ngược lại biến thành muốn nhưng giả vờ từ chối, càng tăng thêm ý mời gọi. Mà theo sự ngọ nguậy của cơ thể thì dương vật của người đàn ông càng dán chặt vào hơn, thịt dán thịt cọ xát, bộ phận xấu hổ kia chảy giàn dụa nước không ngừng, theo bản năng cô kẹp chân lại.

Nhưng cô lại không biết, làm như vậy chỉ càng gia tăng khoái cảm của đàn ông.

Hơi thở của Kỷ Bắc trở nên nặng nề, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên sự mê loạn, vốn chỉ muốn trêu cô vậy mà lại bị cô gợi lên lửa dục, cuối cùng người khổ vẫn là hắn.

Kỷ Bắc chuyển động hông, tăng tốc độ cọ xát của dương vật lên nhanh hơn. Nhiệt độ cơ thể hắn càng lúc càng cao, trên trán thấm đẫm mồ hôi.

Làm lần thứ hai thì sự mới lạ đã giảm bớt mà thay vào đó là thành thạo hơn.

Lực cọ xát hay độ trơn trượt đều được hắn nắm chắc.

Trong việc này, đàn ông luôn được trời phú cho tài năng đặc biệt, mà Kỷ Bắc lại càng là nhân tài kiệt xuất trong số đó.

Ở phía sau hai người, mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện của những người công an đang trực ban. Còn hai người thì chỉ cách bọn họ không đến 100 mét, dựa trên cửa xe quấn quýt cơ thể vào nhau.

Điều này chắc chắn là một sự kích thích rất lớn vào tâm lý.

Đương nhiên, Kỷ Bắc không biết, còn có vô số người xem đang nhìn hắn làm vận động pít-tông.

[Cảm thấy em gái streamer sắp bị cọ lên đỉnh rồi.]

[Từ chuyện của hắn anh đây đã lĩnh hội được một điều.]

[Điều gì?]

[Kỹ thuật rất quan trọng.]

[Không phải chỉ là lấy dương vật cọ âm hộ thôi hả? Có khó gì chứ, ông đây cũng làm được.]

Trong nháy mắt, Kỷ Bắc thật sự muốn cứ thế đâm vào, cắm vào trong âm hộ của cô, chiếm lấy cô, dùng dương vật ra sức mà chơi cô, đụ cho cô kêu lên, đụ cho cô khóc, đụ cho cô phải gọi hắn là ba, đụ cho cô phải xin tha...

Hai túi trứng đập vào da thịt của cô, vang lên những tiếng "Phạch phạch".

Diệp Tiên Tiên không chịu nổi mà ưm ưm a a, hồn nhiên quên mất mình đang ở chỗ nào.

"Đội trưởng Kỷ, vẫn chưa đi ạ?"

Một giọng nói phát ra từ phía trước chiếc xe việt dã.

Là Lưu Kiến Minh.

Tiếng nói đột nhiên xuất hiện khiến Kỷ Bắc không khống chế được phương hướng, dương vật quét dọc theo cửa âm hộ, cắm "Phụt" một cái vào trong.

Lần này, hoàn toàn ra ngoài dự kiến.

Vách thịt chặt khít đến mức tận cùng kẹp lấy dương vật của hắn, một cảm giác sung sướng ngập đầu truyền đến.

Diệp Tiên Tiên hồn phi phách tán, đôi mắt mở to hết cỡ, cảm giác đau đớn vì bị xé rách làm thân thể phát run.

Cảm giác kia tựa như có thanh đao bổ đôi thân thể của cô ra.

A.........

Thế mà cô lại bị phá thân dưới tình huống như vậy!

Có chất lỏng chảy xuống đùi, từ âm ấm biến thành mát lạnh.

Diệp Tiên Tiên biết, kia chắc hẳn là máu xử nữ của cô.

Vẻ mặt thay đổi của hai người bị nhóm làn đạn nhìn thấy hết.

[Cắm vào rồi! Á á á...]

[Xử nữ của ông đây mất rồi!]

[Hời cho cái tên này rồi.]

[A a a... Đệch...]

May mắn đó là, Kỷ Bắc đang hôn Diệp Tiên Tiên nên tiếng hét của cô đều bị hắn nuốt vào trong miệng, mồ hôi trên mặt Kỷ Bắc chảy từng giọt từng giọt, dương vật bị kẹp chặt đến mức gần như sắp gãy.

Hắn muốn chuyển động, muốn đâm vào nữa.

Muốn...

Kỷ Bắc ngẩng đầu, nhanh chóng che miệng Diệp Tiên Tiên lại, kiềm chế lại giọng nói chặn Lưu Kiến Minh đang đi về phía bên này: "Tôi nói chuyện với cô bé một lát, Kiến Minh, cậu về trước đi."

Kỷ Bắc nói chuyện nhưng phần hông vẫn không thể nhịn được mà thúc lên.

Lưu Kiến Minh dừng chân lại.

Kỷ Bắc và Diệp Tiên Tiên còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã nghe thấy Lưu Kiến Minh nói: "Em cũng không vội, em sẽ ngồi kia chờ, hai người nói xong thì gọi em nhé, cho em đi nhờ xe."

Sau đó anh chạy đến chỗ bậc thang bên kia ngồi xuống nghịch điện thoại.

Nếu bảo bây giờ Kỷ Bắc phải rút ra thì đúng là làm khó hắn, hắn vốn là người quyết đoán, nếu đã đâm vào rồi thì cứ cắm thêm mấy cái.

Mặt khác, hắn lại dâng lên một loại xúc động hoang đường vì rốt cuộc cũng cắm vào được rồi.

Âm hộ non mềm ướt dầm ướt dề siết chặt hút lấy, mỗi một lần chuyển động nhẹ thì quy đầu đều có cảm giác tê dại vì bị bao chặt, mãnh liệt đến mức làm da đầu của hắn tê dại, kích thích không ngừng vào mỗi một dây thần kinh của Kỷ Bắc.

Chương 49: Thâm nhập thăm dò

Hắn, hắn còn dám chuyển động...

Cơn tức giận của Diệp Tiên Tiên đối với Kỷ Bắc đạt tới đỉnh điểm.

Nhưng cho dù có bực tức, cô cũng không dám kêu ra tiếng.

Tình cảnh này, nếu để cho người khác biết, thì cô còn mặt mũi nào nữa!

Vừa rồi còn cảm thấy trống rỗng muốn bị lấp đầy, bây giờ thì hay rồi, bị lấp hoàn toàn không còn khe hở, thứ đồ cứng rắn giống như chiếc cặp gắp than khảm sâu trong cơ thể, hun nóng thịt huyệt của cô.

Đau ——

Đau ——

Đau ——

[Bộ dạng của streamer Tiên Tiên trông như là rất khổ sở.]

[Đương nhiên, con gái bị phá trinh thì có thể không đau hả.]

[Tên đàn ông thô lỗ này chẳng thương hương tiếc ngọc gì cả, thế mà dám thọc vào trực tiếp.]

[Tui muốn nói một câu công bằng, chắc hẳn là do hắn không cẩn thận.]

Cũng chính vì Diệp Tiên Tiên hiểu được điều này nên đối với Kỷ Bắc mới chỉ là bực tức chứ không phải là hận.

Kỷ Bắc nghẹn tới mức đỏ cả mắt, muốn cắm vào mạnh hơn nhưng lại sợ bị Lưu Kiến Minh ở cách đó không xa nghe thấy.

Trong lòng cảm thấy uất nghẹn!

Hắn cúi người xuống nói nhỏ bên tai cô: "Chịu đựng một chút. Ngoan..."

Sau đó, Kỷ Bắc nâng hai chân cô lên, để chúng ở ngang hông mình, dương vật thọc sâu vào trong từng chút từng chút.

Bởi vì sợ phát ra âm thanh, nên nếu nói là thọc thì không bằng nói là cọ thì đúng hơn.

Ở quanh miệng lỗ nhỏ có rất nhiều nếp nhăn, mà những nếp nhăn này lại như có miệng hút khiến cho khoái cảm của người đàn ông tăng lên cực đại.

Còn bên trong, giống như là có vô số xúc tua nhỏ, sau khi Kỷ Bắc cắm vào, những xúc tua đó như bắt được con mồi mà bắt đầu quấn quanh rồi mấp máy, dường như muốn nuốt dương vật của hắn vào bên trong âm đạo.

Loại mấp máy không có cách nào hình dung được này mang đến sự kích thích rất tinh tế lại phức tạp, nếu không phải tự hắn trải nghiệm thì dù thế nào cũng không thể tưởng tượng ra được.

Không có gì ngạc nhiên khi có nhiều vụ án cưỡng hiếp như vậy.

Thế nhưng Kỷ Bắc không biết hắn đang cắm vào một cái âm hộ là danh khí cực phẩm vô cùng hiếm thấy. Hắn chỉ là cảm thấy sung sướng!

Vô cùng sung sướng!

Lồng ngực Kỷ Bắc phập phồng kịch liệt, thứ đồ nam tính to lớn chôn sâu trong cơ thể thiếu nữ, lỗ nhỏ của cô lầy lội đầy nước, bộ phận sinh dục ướt nhoe ướt nhoét của hai người chen chúc cọ xát bên nhau không ngừng.

Khi được nhồi vào, hai mép thịt nhỏ nhắn ngậm lấy dương vật của hắn, trông giống như cánh bướm đang tung bay. Cái loại kích thích và sung sướng này đủ để cho người đàn ông phát cuồng trở thành mãnh thú.

[Ha ha ha! Nhìn cái bộ dạng uất nghẹn vì không dám dùng lực của hắn kia thì trong lòng ông đây đã cảm thấy cân bằng.]

[Tiếc là ánh sáng mờ quá, xem không rõ lắm, chỉ có thể nhìn thấy hắn đang cử động, đến bộ dạng dương vật của hắn cũng không nhìn được.]

[Hắn có gan ra chỗ sáng chắc?]

[Cũng phải, chỉ là, hình như cái cảm giác lén lút này rất kích thích. Có cơ hội tui cũng sẽ thử xem.]

[Hiện tại anh đây chỉ quan tâm đến chuyện phải tuốt.]

[Công năng tình dục của lầu trên gặp chướng ngại à? Tui đã tuốt đến hai lần mà giờ ông mới bắt đầu tuốt.]

[Cút! Chất lượng của ông đây chú có thể so sánh chắc?]

Người xem Con người rắn rỏi 88 tặng thưởng 9999 Đóa hoa lam. (Chơi ai mà chả là chơi ha.)

Người xem Diệp Thâm Thâm tặng thưởng 999 Đóa hoa lam.

Người xem Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng 10000 Đóa hoa lam. (Thả lỏng một chút, đợi lát nữa sẽ hết đau thôi.)

Từng phần tặng thưởng chạy ngang màn hình.

...

Tinh cầu Hamha tương lai.

Dung Nhĩ vui sướng khi người gặp họa, cười cười nói "Ha ha, quả ngon mà anh bảo vệ bị người khác hái được rồi, cảm giác thế nào?"

Dung Đạm xem tài liệu, ánh đèn chiếu lên gương mặt anh tuấn của hắn từng chút từng chút, tỏa ra phong thái kiên định bình tĩnh. Thỉnh thoảng hắn liếc nhìn màn hình của máy thông tin một cái, không tỏ ý kiến gì đối với lời nói của Dung Nhĩ.

Dung Nhĩ thừa dịp không có phòng bị, vươn tay sờ đũng quần hắn, nhưng tay còn chưa chạm được thì đã bị nắm lại, "Á á á... Anh, đau quá, anh mau buông tay."

Dung Đạm nheo mắt nhìn cậu, "Nếu còn dám táy máy thì Diệp Thâm Thâm sẽ bị che vĩnh viễn."

"Đừng đừng đừng..." Dung Nhĩ xin tha, "Nhưng mà, sức chịu đựng của anh cao thật, cứng đến như vậy rồi mà cũng không đi giải quyết à?"

Dung Đạm khép tài liệu vào, châm một điếu thuốc, "Từ trước đến nay đối với chuyện tình dục anh không ham mê, con người nếu để dục vọng chi phối thì cũng như súc sinh chỉ biết giao phối, thế thì phế đi."

Đối với đống đạo lí cao cả của anh trai thì Dung Nhĩ luôn để vào tai này ra tai kia, cậu xoa dương vật đã cương cứng của mình rồi cầm máy thông tin vào phòng tắm, "Anh nhịn được nhưng em không nhịn được."

Dung Đạm nhìn hình ảnh một nam một nữ đang quấn lấy nhau trong máy thông tin, hai hàng lông mày nhíu lại, đi vào trong một phòng tắm khác.

...

Diệp Tiên Tiên không còn lòng dạ nào để xem bình luận, trước mặt mọi người lại bị đàn ông cắm vào thì thật sự rất ngượng đó.

Hắn cọ quét càng ngày càng tàn nhẫn, biên độ cũng càng lúc càng lớn.

Diệp Tiên Tiên phải cắn chặt răng thì mới không để những thanh âm đáng xấu hổ tràn ra khỏi miệng. Lỗ nhỏ lúc trước đau đớn đã từ từ dịu xuống, mà thay thế vào đó, là cảm giác nóng rực tê ngứa, theo sự nhồi nhét tiến sâu vào trong của dương vật, từng phân từng phân truyền đến mỗi một dây thần kinh.

Hơn nữa nơi dán chặt vào nhau của cô và hắn còn vang lên những tiếng "Òm ọp òm ọp", nước bên trong âm hộ của Diệp Tiên Tiên theo những cái đưa đẩy của Kỷ Bắc bị ép ra ngoài, cùng với những vệt máu chảy xuống bắp đùi trắng nõn.

Hai chân cô run lên, kiễng thẳng mũi chân.

Sống lưng áp lên vách xe cứng lạnh, cọ xát có chút đau nhói.

Rơi vào đường cùng, Diệp Tiên Tiên chỉ còn cách lựa chọn ôm cổ Kỷ Bắc, "... Kỷ Bắc là một lão lưu manh... Tên khốn kiếp... Đồ lưu manh... Lão sắc lang......"

Giọng nói của thiếu nữ mềm mại, lộ ra hơi thở mong manh triền miên, tuy nói ra những từ có ý bực tức mắng nhiếc nhưng cái loại ngữ điệu mềm như bông này lại giống như một bông hoa nhỏ xơ xác sau khi trải qua mưa to gió lớn. Không có một chút lực uy hiếp nào, ngược lại còn có một cảm giác nũng nịu, xấu hổ.

Đáy mắt của Kỷ Bắc lóe lên ánh sáng, hắn nâng mông Diệp Tiên Tiên lên, gậy thịt đâm tới chỗ sâu bên trong lỗ nhỏ, dương vật thô to ép căng phần nếp nhăn nơi cửa mình trở nên phẳng mịn.

Hắn cắn lỗ tai cô rồi nói nhỏ, "Lão lưu manh dùng dương vật lớn làm cái âm hộ nhỏ của cô nhóc lưu manh em, làm cho nhóc lưu manh chảy nước dâm ròng ròng."

Diệp Tiên Tiên ấm ức trong lòng, nhanh tay nắm lấy lỗ tai của hắn.

Kỷ Bắc quay đầu đi, né tránh.

Đột nhiên dương vật thọc một cái tàn nhẫn.

Diệp Tiên Tiên có cảm giác như bị đâm đến tận phổi. Cô phải cắn chặt môi thì mới không thét ra tiếng.

[Anh đây muốn biết người đàn ông kia nói gì mà khiến streamer Tiên Tiên bực bội thành như vậy.]

[Lúc nam nữ làm tình thì còn có thể nói cái gì chứ. Ngu xuẩn...]

Lưu Kiến Minh xem thời gian, cũng sắp đến 11 rưỡi. Đội trưởng Kỷ và cô bé kia nói gì mà lâu như vậy?

Anh đứng dậy phủi phủi mông, nói thúc giục: "Đội trưởng Kỷ ơi, nói xong chưa ạ? Nếu không thì em lên xe chờ nhé! Đảm bảo sẽ không nghe trộm đâu."

Lần đầu tiên Kỷ Bắc cảm thấy thằng nhóc Lưu Kiến Minh này quá phiền, hắn cao giọng nói: "Đừng giục, xong ngay đây."

Rồi hắn hạ hông xuống, tăng tốc lao tới.

Trong cái thúc tới ấy còn mang theo tiếng gió...

"Ưm..." Cô cắn chặt môi nhưng vẫn có một tiếng rên rỉ mềm mại gần như không thể nghe thấy tràn ra khỏi môi.

Kỷ Bắc phản ứng nhanh, lấy nụ hôn chặn lại, nuốt tiếng rên rỉ mềm mại của cô vào trong bụng. Đôi mắt của Diệp Tiên Tiên phiếm hơi nước, ngón tay bám trên vai Kỷ Bắc, móng tay cắm vào trong da thịt của hắn.

Chương 50: Biện pháp đối phó của Diệp Tiên Tiên

Cô ngước mắt nhìn lên phía trên.

Trong màn hình, sau lưng cô nhóc là cửa xe, cánh tay của cô khoác lên bả vai người đàn ông, hai chân treo lơ lửng bên hông hắn, giày cao gót màu đen cũng lắc lư từng nhịp, làm nổi bật lên mắt cá chân nhỏ nhắn trắng nõn, sức lực toàn thân đều dựa vào người đàn ông chống đỡ. Mà ánh mắt của cô nhóc tan rã, da thịt trắng mịn như sứ phủ một tầng hồng nhạt. Tóc giả màu nâu ngang vai thì tán loạn, vẻ mặt say mê mà quyến rũ, trên gương mặt cô, sự khổ sở cực hạn và niềm vui thích hòa trộn với nhau.

Mê loạn vô cùng!

Diệp Tiên Tiên quay sang hướng khác, nhíu chặt mày lại, môi gần như sắp cắn đến bật máu, không dám phát ra một chút tiếng động nào.

Khoái cảm chất chồng từng tầng từng tầng cao vút, khi lên tới đỉnh rồi thì ầm ầm sụp xuống.

Cơ thể Diệp Tiên Tiên run run, duỗi thẳng mũi chân.

Khi thiếu nữ run rẩy, lỗ nhỏ sẽ mấp máy mút vào, còn phun ra từng dòng dịch nóng hầm hập, tưới lên quy đầu của hắn, làm Kỷ Bắc dâng lên ý muốn bắn tinh, hắn ôm eo cô, nhanh chóng rút dương vật ra, bắn xuống nền đất dưới chân.

Toàn bộ quá trình làm tình hai người chủ yếu tiến hành trong im lặng. Còn cảm giác thế nào thì chỉ cần nhìn vẻ mặt thoả mãn của Kỷ Bắc là sẽ biết.

Hai người đều là lần đầu, có thể cùng cảm thấy thoải mái thì phải kể đến công của cái bộ phận hạng nhất của hai người, cùng với thiên phú hơn người của Kỷ Bắc.

Kỷ Bắc kéo lại cái váy nhăn nhúm của cô, hỏi: "Còn đau không?"

Diệp Tiên Tiên rút khăn giấy ra lau chỗ giữa hai chân dính nhớp, rồi nhét khăn giấy vào trong túi, cô tức giận nói, "Bây giờ hỏi câu này có phải quá muộn rồi không?"

Kỷ Bắc di chân lên chỗ tinh dịch trên mặt đất, hủy chứng cứ.

Hắn xoa xoa đầu cô, kéo cửa sau xe ra, "Vào ngồi nghỉ một lát đi, tôi sẽ đưa em về nhà."

[Thật tàn nhẫn, hủy diệt đi ngàn ngàn vạn vạn con cháu đời sau.]

[Ha ha ha! Đúng là rất tàn nhẫn.]

[Không tàn nhẫn thì hắn có thể ngủ với streamer Tiên Tiên chắc?]

[Tui tính thời gian, mười lăm phút, có phần ngắn nha!]

[Cạc cạc, đột nhiên tui vô cùng tự hào đối với khả năng kéo dài của mình.]

[Ông đây đã thấy được dương vật của hắn, rất thô rất lớn, cũng chỉ nhỏ hơn của ông đây một chút, ngắn hơn ông đây một đoạn.]

[Lầu trên không sợ cắn phải lưỡi hả.]

[Trên người streamer đều là mùi thứ đó của hắn. Hu hu hu...]

Diệp Tiên Tiên nhìn từng dòng bình luận, cứng họng không biết nói gì. Cô lùi lại một bước, "Tôi muốn vào WC một lát, anh chờ tôi một chút được không?"

Cô ngoan ngoãn làm Kỷ Bắc rất hưởng thụ, "Muốn tôi đi cùng em không?"

Thanh âm dịu dàng xưa nay chưa từng có, như đất trời mùa xuân, làn gió hây hẩy trên cánh đồng, ấm áp nhè nhẹ.

Cô cúi đầu xuống, hai tai đỏ ửng.

"Tôi muốn đi một mình."

Cô gái nhỏ thẹn thùng...

Kỷ Bắc cười nhẹ, gật đầu, để cô đi.

Diệp Tiên Tiên khẽ tạm biệt nhóm làn đạn, sau khi tắt video, cô đi ra khỏi bóng tối của chiếc xe việt dã, vòng qua chỗ bậc thang Lưu Kiến Minh đang ngồi kia, giữ chặt túi xách đi vào đồn công an.

Khi Lưu Kiến Minh quay ra nhìn thì chỉ còn lại một chút bóng dáng mông lung.

Anh vừa định đứng dậy đi tìm Kỷ Bắc thì trông thấy đội trưởng nhà mình ngậm điếu thuốc, một tay cắm túi, đi về phía anh.

Lại gần, Lưu Kiến Minh thoáng nhìn thấy trên môi đội trưởng nhà mình có dính son môi của phụ nữ, anh cười thần bí, "Rốt cuộc anh và cô bé kia có quan hệ gì vậy?"

Kỷ Bắc từ tốn phả một hơi khói, ánh mắt nhìn về phía đồn công an, nói: "Em ấy là vợ tương lai của tôi, cậu nói xem là quan hệ gì."

Lưu Kiến Minh há hốc miệng, giơ ngón tay cái lên, "Cô bé xinh đẹp như vậy, cũng chỉ có đội trưởng anh mới giữ được."

Giữ được sao?

Kỷ Bắc nhớ tới sự tuyệt tình khi cô đuổi hắn đi ngày đó, ngón tay đang kẹp điếu thuốc hơi cứng lại, điếu thuốc lá bị bóp bẹp lại. Hắn cau mày, hút một hơi.

Tối nay có gió, làn khói bị thổi tan thành từng mảnh nhỏ, tiêu tán ở trong bóng đêm.

"Chị dâu vào đó làm gì vậy?"

"WC."

Ba phút, năm phút, mười phút...

Thỉnh thoảng sẽ có người ra vào đồn công an, nhưng từ đầu đến cuối người mà Kỷ Bắc đợi lại không hề xuất hiện.

Kỷ Bắc đã hút được hai điếu thuốc.

Hắn nhíu chặt mày.

Lưu Kiến Minh đùa giỡn nói: "Không phải là em ấy rớt trong WC rồi chứ?"

Kỷ Bắc đứng lên, "Tôi vào xem thử."

Đi vào trong hỏi mấy người công an vị trí của WC, Kỷ Bắc đi tới tìm. Đứng bên ngoài WC nữ gọi hai tiếng nhưng không thấy ai trả lời, hắn mở cửa trực tiếp đi vào.

Bên trong không có một bóng người!

Điện thoại đổ chuông, là một cái tin nhắn: Lão lưu manh, đừng tới tìm tôi nữa, nếu không anh là chó con.

Đã nói mà, vừa rồi sao cô lại ngoan ngoãn quá mức như thế. Hóa ra, là vì muốn trốn khỏi hắn.

Kỷ Bắc nắm chặt điện thoại, sắc mặt tối tăm đến cực điểm.

Hắn đá chân vào cửa WC, "Con mẹ nó."

"Diệp Tiên Tiên, em giỏi lắm."

Lưu Kiến Minh ở bên ngoài chờ trông thấy đội trưởng nhà mình từ bên trong đi ra với vẻ mặt âm trầm, anh hỏi: "Sao lại chỉ có mình anh vậy, chị dâu đâu?"

Kỷ Bắc bình tĩnh nói, "Rớt trong WC."

Lưu Kiến Minh rất muốn hỏi cho rõ nhưng liếc nhìn trộm sắc mặt của hắn thì lại không có can đảm.

Kỷ Bắc liếc anh, "Không phải cậu giục tôi à? Nhanh lên."

...

Từ trong con hẻm nhỏ u ám, một cô gái dáng vẻ mảnh mai bước ra.

Trong miệng lẩm bẩm:

"Đồ lưu manh, lão lưu manh, bản lĩnh trêu hoa ghẹo nguyệt cũng giỏi lắm, dựa vào cái gì mà thích sờ thì sờ, muốn làm thì làm tôi chứ."

"Không phải anh rất lợi hại à? Hừ! Chẳng phải cũng để tôi chuồn mất à."

"Cũng may sơn nhân tự có diệu kế."

Đắc ý nói xong, cô cười rộ lên.

Cô gái chính là Diệp Tiên Tiên trốn từ cửa sau của đồn công an, đồn công an khu Triêu Dương này khi còn học cấp hai cô đã cùng mẹ tới đây một lần, lúc đó cô rất nghịch ngợm, lén chuồn đi chơi từ cửa sau. Vừa rồi dưới tình thế cấp bách cô bỗng nhớ lại việc này.

Diệp Tiên Tiên muốn vỗ tay vì sự thông minh của mình.

Chỉ là lần đầu tiên của cô cuối cùng lại để Kỷ Bắc kia chiếm được lợi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...