Chương 51: Suy nghĩ của Dịch Trận Phong
Theo quan điểm của Diệp Tiên Tiên, thân thể chỉ là bên ngoài, quan trọng nhất vẫn là trái tim.
Trạng thái tự bảo vệ bản thân tốt nhất chính là không động lòng, giữ vững tấm lòng ban đầu, trong một cuộc tình có thể rút lui bất cứ lúc nào.
Yêu, có thể.
Trái tim, không thể trao.
Ở bên cạnh Kỷ Bắc, cô luôn có cảm giác rất bị động, còn mơ hồ có một loại vô lực vì bị khống chế, tất cả những điều này đều khiến cho cô sợ hãi, muốn chạy trốn, muốn tránh xa.
Nhưng cô muốn cho hắn biết, con mèo dễ bảo cũng có móng vuốt.
Diệp Tiên Tiên cúi đầu đi đường nên không nhìn thấy, có một bóng đen theo đuôi phía sau cô, bóng đen kia bên dưới không mặc quần, tay thì đang tuốt dương vật, đi về phía cô.
Diệp Tiên Tiên đi đến cạnh thùng rác, lấy tờ khăn giấy bẩn lúc trước từ trong túi xách ra, vứt vào thùng rác.
"Nhìn bên này."
Một giọng đàn ông đột ngột vang lên từ phía sau.
Theo bản năng cô quay đầu lại, trông thấy dưới ánh đèn mờ tối có một người đàn ông trên dưới năm mươi tuổi trần truồng nửa người dưới, hướng về phía cô mà xóc lọ.
Gương mặt Diệp Tiên Tiên hiện lên vẻ hoảng sợ, một dự cảm không tốt bỗng nhiên xuất hiện, cô nghiêng người tránh sang ven đường, cùng lúc cô tránh đi thì dương vật của người đàn ông bắn ra một dòng tinh dịch.
Mà phương hướng, đúng là vị trí mà cô vừa mới đứng.
Nếu...
Nếu vừa rồi cô không tránh kịp.
Hậu quả...
Có thể tưởng tượng ra!
Diệp Tiên Tiên rùng mình. Cô biết là mình đã gặp phải một tên biến thái, thầm nhủ một tiếng xui xẻo, cô nhanh chân chạy đi.
Chạy một mạch đến một con phố, cô chống tay lên tường thở dốc. Trước mắt là một khu phố xa lạ, đối diện cô là một quán ăn khuya ngoài trời, với thời tiết của tháng năm tháng sáu thì việc làm ăn của quán vô cùng tốt. Trong quán có rất nhiều khách tới ăn khuya. Tiếng ồn ào huyên náo ầm ĩ truyền đến trong tai, cùng với đó còn có mùi thức ăn thoang thoảng trong không khí.
Cả ngày hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, từ buổi sáng đến bây giờ cũng không ngừng nghỉ được lúc nào, một chút mì cô ăn để đối phó lúc tối đã tiêu hóa sạch từ lâu, cảm giác cồn cào kích thích thần kinh của cô.
Đã ném mấy chục nghìn trong Ám dục rồi, ăn một bữa ăn khuya cũng không coi là xa xỉ.
Diệp Tiên Tiên đi về phía quán ăn.
Đến gần, con ngươi của cô bỗng dưng co rụt lại, ở một cái bàn gần ven đường có năm người đang ngồi, ba nam hai nữ. Mà một người con trai trong đó, khuôn mặt trắng trẻo đẹp trai, thân hình cao gầy, lại chính là cậu bạn lớp trưởng Dịch Trận Phong của lớp cô.
Đỗ Chanh ngồi bên cạnh cậu ta, còn bên kia là một cô gái rất xinh đẹp.
Nhớ tới toàn thân mình đang hóa trang, không biết xuất phát từ tâm lý gì mà Diệp Tiên Tiên không muốn cậu ta nhìn thấy, cô lấy kính râm đeo vào.
Cô gái ngồi bên cạnh Dịch Trận Phong chọc chọc cậu ta, "Ê, có một cô gái đang nhìn cậu kìa, rất xinh đẹp."
Dịch Trận Phong quay đầu nhìn đúng lúc Diệp Tiên Tiên đeo kính râm lên.
Cậu ta nói: "Nhìn cũng được lắm, chỉ là có phần trưởng thành."
Vừa lúc phía sau Dịch Trận Phong có một bàn trống, Diệp Tiên Tiên đi tới ngồi xuống, cô bảo người phục vụ mang mấy món tủ của quán lên rồi lẳng lặng ngồi chờ, nhưng hai tai thì dựng lên.
Cô gái kia khẽ thì thầm, "Cậu nhìn đi quần áo và túi xách của cô ấy đều là thiết kế mới nhất của quý này, vòng đeo tay hình như là Cartier."
Đỗ Chanh nói: "Mấy cô gái các cậu chỉ thích chú ý mấy thứ đó, cái gì mà hàng hiệu với chả không hàng hiệu, nhàm chán."
Hắn khoác tay lên vai Dịch Trận Phong, "Lớp trưởng, Diệp Tiên Tiên lớp chúng ta có ý với cậu đúng không? Cậu cũng rất chăm sóc cho cô ấy, có phải cũng... Ha ha ha... Nói mau nói mau..."
Diệp Tiên Tiên rụt người ra sau, hàng mi dưới kính râm khẽ rũ xuống, nhẹ nhàng tung bật lửa lên nghịch.
Dịch Trận Phong đặt chén rượu xuống, thản nhiên nói: "Cậu không cảm thấy, một chút ơn huệ nhỏ đã có thể thu hút ánh mắt của một cô gái xinh đẹp, là một chuyện rất thú vị hả?"
Tay Diệp Tiên Tiên run lên, đánh rơi bật lửa xuống đùi, cô nhặt lên, siết chặt.
Đốt ngón tay trắng bệch.
Dịch Trận Phong nói tiếp: "Cậu ta khá xinh, chơi đùa để giết thời gian cũng không thiệt. Đợi đến lúc muốn ngủ với cậu ta thì chẳng phải chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay là được à."
"Sức hấp dẫn của Trận Phong đúng là không ai đọ được."
Những lời sau đó, Diệp Tiên Tiên không nghe thấy gì nữa.
Cơn gió lành lạnh thổi bay những lọn tóc, xuyên qua sống lưng, lạnh lẽo thấu xương!
Cô vòng tay quanh người, sự lạnh lẽo này như xâm nhập vào trong xương cốt của cô.
Thì ra, thứ mà cô cho rằng là điều ấm áp duy nhất trong cuộc sống tẻ nhạt này, lại là chất độc.
Thật đáng buồn! Buồn cười!... Đáng thương!
Điều tàn nhẫn nhất chính là sau khi cho bạn một viên kẹo thì lại nhẫn tâm đâm một dao vào tim bạn.
Nhưng cô còn có nhóm làn đạn, chỉ cần cô muốn thì bọn họ sẽ luôn ở đó!
Chỉ là trong lòng cô có một cơn bực tức, dồn nén không giải tỏa được. Diệp Tiên Tiên không hút thuốc lá, bao thuốc trong túi chỉ là để ra vẻ trong Ám dục. Nhưng lúc này cô chỉ muốn làm cái gì đó để giảm bớt sự uất ức ở trong lòng.
Thuốc lá, chính là lựa chọn tốt nhất!
Cô phả một hơi, làn khói lượn lờ khiến khuôn mặt trở nên mơ hồ.
Một tấm lòng lưu luyến dù đút cho chó ăn cũng tốt hơn bị người ta giày xéo.
Dịch Trận Phong, cuộc đời tôi gặp phải cậu, là tôi phải chịu ấm ức!
Tôi nên làm gì để lấy lại đây?
Diệp Tiên Tiên kẹp điếu thuốc đứng lên, đi đến phía sau Dịch Trận Phong, cánh tay cô vòng qua vai cậu ta di xuống bụng, bầu ngực mềm mại động lòng người nhẹ nhàng vuốt ve cổ cậu ta, cất tiếng nũng nịu, "Cậu nhóc đẹp trai cũng được lắm! So với thiếu gia chị mới chơi ở Ám dục cũng không kém chút nào, không biết cái gậy thịt này có dùng được không đây?"
Nói rồi, tay cô giống như cá chạch luồn vào trong lưng quần của Dịch Trận Phong, nắm lấy dương vật đang mềm oặt của cậu ta.
Chương 52: Dịch Trận Phong một giây đã bắn
Sự việc này nằm ngoài dự đoán, bốn người ngồi cùng bàn đều há to miệng, trợn mắt há mồm nhìn Diệp Tiên Tiên như nhìn một nữ sắc ma.
Mấy cậu con trai thì vô cùng hâm mộ ở trong lòng, sao nữ sắc ma xinh đẹp như vậy lại không tới "sắc" mình chứ!
Một đôi đũa lăn từ trên bàn xuống đất.
Cô gái ngồi bên cạnh Dịch Trận Phong khinh thường chỉ vào Diệp Tiên Tiên, "Cô, cô đúng là không biết xấu hổ."
Đôi môi đỏ thắm của Diệp Tiên Tiên nhếch lên thành một đường cong gợi cảm, "Cậu ta từng dùng căn dương vật này cắm vào cô rồi hả?"
Dương vật trong tay đang từ trạng thái mềm nhũn dần dần cứng lên, Diệp Tiên Tiên ngậm điếu thuốc, ngón tay quét qua khe mũ, nghe thấy tiếng hít sâu của Dịch Trận Phong thì cô cười càng thêm quyến rũ.
Cô gái kia đỏ mặt, "Cô, cô nói năng linh tinh."
Dịch Trận Phong nghẹn giọng nói: "Buông tôi ra."
Một mùi thơm như xạ hương hòa cùng làn gió phất qua mặt, thơm ngọt lạnh lẽo, làm thần hồn người ta mê say, cậu ta không kìm chế được mà hít một hơi thật sâu.
Cái tay kia tựa như bàn tay kỳ diệu của Quan Âm, gảy lên xuống.
Chỉ trong giây lát, cậu ta đã đánh mất sự kiểm soát, dương vật cương cứng cả lên.
Một ngọn lửa khô nóng dâng trào.
Nếu không phải đang ở trước mặt mọi người thì chỉ sợ Dịch Trận Phong đã rên rỉ ra tiếng.
Sự kích thích kia, mãnh liệt tận sâu trong xương tủy.
Thử nghĩ mà xem, một người đàn ông ở trước mặt bao nhiêu người được một cô gái xinh đẹp tuyệt diễm cọ vú rồi tuốt gậy, cảm giác đó... Cho nên, câu nói "Buông tôi ra." kia của cậu ta vô cùng yếu ớt không chút sức lực.
Dương vật của Dịch Trận Phong nhỏ hơn của Kỷ Bắc, một tay Diệp Tiên Tiên vừa vặn nắm đủ, cô chịu đựng cảm giác ghê tởm, vuốt ve lên xuống, cô nhả điếu thuốc khỏi miệng rồi liếm lên tai cậu ta, nói, "Tuy hơi nhỏ nhưng dùng tạm cũng được. Tối nay tôi bao cậu, thế nào?"
Dịch Trận Phong vừa xấu hổ vừa tức giận, cậu ta định mở miệng đồng ý với cô nhưng sợ mất mặt nên một chữ "Được" mãi vẫn không thể phun ra khỏi miệng, khuôn mặt đẹp trai trắng trẻo nghẹn đến mức đỏ bừng.
Hai mắt Đỗ Chanh tỏa sáng, nhìn Diệp Tiên Tiên, "Cô thấy tôi thế nào? Không cần tiền. Không thì cô cứ sờ trước thử xem? Tuyệt đối là đủ to."
Cô nàng ngồi cạnh nũng nịu, "Đỗ Chanh, anh điên rồi à."
Không biết là do cảm giác kích thích quá mức hay là bởi vì kỹ thuật của Diệp Tiên Tiên quá giỏi mà Dịch Trận Phong đã bắn tinh, tinh dịch đặc sệt dính đầy bàn tay Diệp Tiên Tiên, cô rút tay ra, lau tay trực tiếp lên quần cậu ta, "Chậc, khả năng kéo dài này..."
Đoạn sau cô không nói nữa nhưng ý ám chỉ thì ai ngồi đây nghe thấy cũng hiểu.
Mọi người nhìn Dịch Trận Phong, bày ra vẻ mặt không ngờ cậu ta vô dụng như vậy, khách những bàn bên cạnh cũng nhìn sang bên này.
Ngay lập tức mặt Dịch Trận Phong đỏ bừng cả lên, cảm thấy khó xử vô cùng, "Cô, cút đi."
Diệp Tiên Tiên vứt mười tệ ra, ném trước mặt Dịch Trận Phong, "Nói gì thì cũng đã chơi đồ của cậu, hừ, mười tệ này coi như là phí chơi của chị đây. Chỉ là... Cậu nhỏ như vậy, cũng chỉ đáng giá mười tệ."
"Cô, cô..." Dịch Trận Phong tức đến phát run, không nói thành lời.
Người phụ nữ này, rõ ràng là khoác tấm da ác ma trên người. Mất công vừa rồi cậu ta còn, còn... Đồ ăn Diệp Tiên Tiên gọi đã được đưa lên nhưng cảm giác muốn ăn đã bị phá hỏng hoàn toàn, cô đâu còn tâm trạng nào mà ăn nữa.
Cô gọi phục vụ tính tiền, rồi không thèm nhìn về phía bàn của Dịch Trận Phong mà cất bước từ tốn đi ra ven đường gọi một chiếc xe, bỏ đi.
Vì để tránh nhỡ đâu gặp phải Kỷ Bắc nên cô không về nhà, cô tìm bừa một cái khách sạn nào đó rồi dùng thẻ học sinh để thuê phòng.
Diệp Tiên Tiên không muốn gặp bất kỳ ai, cô cần một nơi không bị ai quấy rầy, một không gian riêng tư.
Phòng khách sạn so với nhà cô thì sang trọng hơn nhiều nhưng lại thiếu mất thứ cảm giác gia đình.
Cô quấn khăn tắm rồi đưa váy cho người phục vụ mang đi giặt, nơi riêng tư kia của cô vẫn còn hơi đau, cô tự giặt sạch quần lót, đi tắm, vừa nằm xuống gối đã ngủ mất.
Trong giấc ngủ, gương mặt của lớp trưởng hiện ra mơ hồ, chỉ có duy nhất bờ môi của cậu ta là rõ ràng, lúc đóng lúc mở phát ra tiếng nói, Diệp Tiên Tiên cố hết sức để nghe nhưng những lời nói ấy giống như một làn gió, dập dờn thổi tan bên tai cô, không thể nghe rõ.
Bỗng nhiên trong tay xuất hiện một chiếc kéo, trong giấc mơ cô bị một cơn căm hận khống chế, đột nhiên cô đưa kéo về hướng thứ đồ kia của Dịch Trận Phong, rồi "bộp" một tiếng rơi trên mặt đất, máu tươi tràn lan ... Tiếng kêu thảm thiết đâm vào trong tai, cô sợ hãi, cất bước chạy, chạy không ngừng, chạy đến mức ngực phập phồng thở hổn hển, càng ngày càng mệt, càng ngày càng mệt, người phía sau vẫn như côn trùng bám riết, miệng thì kêu, "Diệp Tiên Tiên, cô bồi thường lại cho tôi..."
Vào lúc cô sắp bị bắt được thì bất chợt một người đàn ông mặc đồ đen đứng bên cạnh kéo cô lại, cánh tay mạnh mẽ cường tráng vòng quanh người cô, ôm cô vào trong ngực hắn, không thể động đậy, "Chỉ có chiêu cỏn con này thôi hả?"
"Kỷ... Kỷ Bắc..."
"Nhóc lưu manh, em không thoát khỏi năm ngón tay của tôi đâu."
"Á..."
Trên chiếc giường lớn trắng tinh, Diệp Tiên Tiên bị doạ cho giật mình tỉnh dậy, cô nhìn đồng hồ, chưa đến bảy giờ sáng. Mấy thứ kia còn chui cả vào trong mơ mà làm phiền cô, thật không thể tha thứ.
Tuy điện thoại để sang chế độ máy bay nhưng cũng không cản trở được việc cô chơi điện tử, Diệp Tiên Tiên chơi trò chơi trong chốc lát thì lại buồn ngủ, cô ở lì trên giường đến tận trưa thì phục vụ mới mang quần áo tới.
Làn da tràn đầy sức sống không cần thoa phấn cũng rất tươi đẹp. Nhưng để phối hợp với bộ váy nên cô tìm hiểu cách trang điểm, học kẻ mắt rồi bôi một chút son.
Cô không đội tóc giả mà buộc tóc lại sau gáy, như vậy vừa gọn gàng mà cũng tăng lên được mấy tuổi.
Diệp Tiên Tiên mặc váy, đeo kính râm rồi ra khỏi phòng. Thuận tiện mở video và làn đạn.
Hôm nay là thứ bảy, thang máy khách sạn có không ít người, cô vừa đi vào thì mấy người đàn ông đứng trong thang máy đều liếc mắt nhìn.
Chương 53: Nhiệm vụ theo dõi
Đàn ông nhìn phụ nữ, là chuyện đương nhiên, huống hồ gì còn là người đẹp hiếm thấy, không nhìn thì phí.
Trừ khi anh ta là người mù, tự luyến, đồng tính luyến ái!
Thậm chí có rất nhiều người đàn ông có hứng thú với hình thức phạm tội!
Nhưng cũng không thể không lo ngại nhiều điều, nhìn lén cũng như yêu đương vụng trộm, so với quang minh chính đại lại càng kích thích hơn.
Có rất nhiều ánh mắt nhìn lén cô, nhưng trong đó có một ánh mắt đàn ông vô cùng khó hiểu.
[Streamer ơi, có rất nhiều tên đàn ông đang nhìn lén em.]
[Bây giờ, chỗ nào cũng đều có sắc lang.]
[Xử bọn họ đi!]
Diệp Tiên Tiên cười bất đắc dĩ. Thang máy đóng cửa, nhiệm vụ của hệ thống đã xa cách hơi lâu bỗng xuất hiện, "Nhiệm vụ hàng ngày hôm nay của ký chủ là theo dõi người con trai mặc quần áo xanh sẫm bên cạnh một giờ. Thành công thì khen thưởng ngẫu nhiên, thất bại thì trừng phạt rên rỉ trước mặt mọi người một phút."
Quần áo xanh sẫm?
Diệp Tiên Tiên nhìn sang bên cạnh, khẽ hít sâu một hơi. Người con trai kia cao hơn cô nửa cái đầu, nhìn qua thì chắc chắn là trên một mét tám, mặc một chiếc áo thun mỏng màu xanh lục đậm, cổ áo bẻ rộng sang hai bên, xương quai xanh tinh xảo, làn da còn trắng mịn hơn cả con gái.
Đáng nói nhất, là gương mặt của anh ta, đôi mắt phượng hẹp dài tựa như điêu khắc, đuôi mắt hơi hơi hất lên, đường cong uốn lượn mang theo vẻ yêu dã, cái mũi thanh tú tuyệt đẹp, đôi môi giống như những cánh hoa anh đào.
[Đệch, tên này ở đâu ra vậy? Còn đẹp hơn cả phụ nữ.]
[Cũng chỉ là một tên mặt trắng, có gì mới lạ đâu chứ.]
[Chú cứ trắng hơn cậu ta, đẹp hơn cậu ta đi thì ông đây sẽ cảm thấy chú mới lạ.]
[Tiên Tiên xử hắn đi.]
Có thể nói, anh ta là người con trai đẹp nhất mà Diệp Tiên Tiên từng gặp.
Nhìn thấy anh ta thì mới cảm thấy vốn từ của mình thật ít ỏi, chỉ biết dùng từ ngữ thông thường nhất.
Đẹp, rất đẹp, vô cùng đẹp.
[Hắn cũng đang nhìn lén streamer Tiên Tiên.]
[Chỉ là anh đây cứ cảm thấy không đúng ở chỗ nào đó...]
Ra khỏi thang máy, người con trai đi thẳng ra cửa khách sạn. Diệp Tiên Tiên cũng dùng tốc độ nhanh nhất mà đi theo.
Bên ngoài khách sạn có một công viên nhỏ, có đủ các loại cây xanh và hoa cỏ, bên trong còn đặt ghế đá để mọi người ngồi nghỉ ngơi, là một nơi đi dạo rất tốt.
Lúc này ở đó, một cô gái quấn khăn quanh đầu, không nhìn rõ mặt đang khom lưng, rón ra rón rén đi đến phía sau một chiếc ghế đá, nhìn bàn tay đang nắm chặt của cô thì có thể nhận ra cô đang rất căng thẳng. Cô gái đó chính là Diệp Tiên Tiên đang thực hiện nhiệm vụ theo dõi.
[Anh đây phát hiện ra em gái streamer còn có bản lĩnh làm đặc vụ.]
Thì không phải đang tiến hành nhiệm vụ đặc biệt đây sao, kích thích muốn điên luôn rồi đó! Diệp Tiên Tiên cố gắng thở nhẹ, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào, hình như người con trai ngồi trên ghế đá đang gọi điện thoại, trong không gian yên tĩnh, tiếng nói của anh ta truyền rất rõ vào tai Diệp Tiên Tiên, chỉ có một từ để miêu tả, đó chính là mềm mại.
Nội dung lời nói cũng làm Diệp Tiên Tiên nổi da gà toàn thân.
"Anh yêu, nhớ em hả? Ừm! Anh là bạn trai tuyệt vời nhất của em, em sẽ chờ anh về."
"Đúng rồi, hôm qua em cùng bạn đi mua xe, kiểu dáng đẹp lắm!
"Ôi anh yêu, anh đã mua cho em một chiếc rồi, làm sao em có thể để anh lại..."
"Đổi sao? Nếu vậy thì, cũng được! Đợi anh về em sẽ cảm ơn anh thật tốt, ừm!"
[Đậu, thế mà lại là thụ, lại còn là thụ bị người ta bao nuôi.]
[Thật uổng phí gương mặt này.]
[Anh đây thấy khe mông của cậu ta rất chặt, chắc chắn là chịch sướng chết.]
Nhóm làn đạn bàn luận đủ các thể loại.
Diệp Tiên Tiên nhẹ nhàng xoa xoa da gà trên cánh tay.
Dường như người con trai ngồi trên ghế đá đã gọi điện thoại xong. Anh ta nhìn ra xung quanh.
Diệp Tiên Tiên cuộn người lại, giống như một con mèo trốn sau ghế đá.
Không thấy ai xung quanh, người con trai thở hắt ra.
Đang lúc Diệp Tiên Tiên cho rằng lỗ tai mình thoát khỏi sự đầu độc thì người con trai lại bắt đầu gọi điện thoại.
Nhưng ngoài dự đoán, giọng nói lần này của anh ta lại không có chút mềm mại nào, mà ngược lại...
Nói như thế nào nhỉ!
Giống như từ thanh âm của anh ta ― có thể nhìn thấy một thác nước trong vắt từ trên cao đổ xuống giữa núi rừng, thanh khiết thư thái.
Có thể làm cho người nghe cảm thấy, nghe anh ta nói chuyện chính là một loại hưởng thụ tuyệt vời nhất.
"Chị Phương, tôi nhớ chị. Chồng chị ở nhà nên không ra ngoài được à? Tiếc quá."
"Tôi muốn lái xe đưa chị ra biển, muốn hai ta cùng nhau đi dạo trên bờ cát mịn, tôi sẽ ôm chị cùng nhìn ngắm bầu trời đầy sao, chỉ có chị và tôi..."
"Chị Phương định trả tiền mua xe cho tôi? Sao thế được. Tình yêu của chúng ta là tình yêu thuần khiết, sao có thể để tiền tài làm bẩn..."
"Huống hồ tiền chị cho tôi đã nhiều lắm rồi."
"Vậy à! Thế thì... Tôi cứ tạm thời nhận trước vậy."
Sau khi ngắt máy, không đến hai phút, người con trai lại gọi một cuộc điện thoại khác.
"Chị A Linh, đang làm gì vậy? À? Tham gia lớp âm nhạc của con gái à! Không có chuyện gì, chỉ là nhớ chị thôi."
"Còn nhớ ngày đó ở trên bờ cát. Gió biển quất vào mặt, bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, nước biển rì rào nhẹ nhàng. Chị mệt nên ngủ trên bờ cát, gối lên chân tôi, cùng lắng nghe tiếng hải âu."
"Chị không có thời gian sao? Tôi đành phải đi một mình vậy... Sẽ đi qua mọi nơi mà chúng ta đã từng lưu lại dấu chân..."
"Ừm! Lần trước tôi có nói là thích một cái đồng hồ. Nhưng nó đắt quá sao tôi có thể để chị tốn kém như thế được chứ?"
"Sao? Chị muốn đưa tôi tiền để tôi mua hả? Không cần không cần, tình cảm của chúng ta sao có thể để tiền tài làm bẩn chứ?"
"Rất hợp với tôi à? Vậy... Cảm ơn chị A Linh."
[Người song tính?]
[Không bình thường nha, không bình thường nha.]
[Đệch mợ, rốt cuộc tiện thụ này định làm cái gì vậy?]
[Không thấy à? Lừa tiền á...]
[Đậu má, đúng là quá thủ đoạn mà!]
[Cách nói chuyện kỳ quái, thế mà những người phụ nữ kia cũng chịu được?]
[Hôm nay xem như là anh đây đã được mở rộng tầm mắt.]
[Phục, chỉ phục cậu ta thôi.]
Chương 54: Bị bắt được
Người con trai ngồi trên ghế đá lại gọi thêm mấy cuộc điện thoại nữa, nội dung kỳ quái khác nhau nhưng kết quả cuối cùng thì đều là có người đưa tiền để anh ta mua đồ, mà còn toàn là những thứ đắt tiền như đồng hồ, ô tô...
Dần dần, Diệp Tiên Tiên nhận ra, hình như cô đã nghe được rất nhiều chuyện không nên.
Kẻ lừa đảo, anh là một tên lừa đảo tình cảm!
Khí lạnh truyền từ gan bàn chân lên trên, cùng lúc đó nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành cũng vang lên.
Diệp Tiên Tiên cám ơn trời đất, chỉ muốn chạy khỏi cái nơi thị phi này ngay lập tức.
Không xong rồi! Hai chân cô vì ngồi xổm trong thời gian quá dài nên máu không tuần hoàn, tê cứng mất cảm giác. Lúc cô bước lùi lại thì hai chân lảo đảo, phát ra tiếng động rất nhỏ.
"Ai đó?" Theo tiếng quát lớn của người con trai, trái tim nhỏ bé của Diệp Tiên Tiên run rẩy một cái, cô muốn chạy nhưng chân lại giống như đạp lên bông, mềm nhũn vô lực. Có trách thì chỉ trách sao cha mẹ không tạo ra thêm hai chân cho cô, hoặc nên nói là cô quá chủ quan, không cẩn thận.
Hay là do mấy nhiệm vụ trước quá thuận lợi khiến cô đắc ý vênh váo? Mới đi được hai bước, đột nhiên cánh tay bị người con trai kia giữ lại.
"Nghe hết rồi?"
"Một chút thôi, một chút thôi..."
Hương hoa dành dành tràn ngập nơi đầu mũi, người con trai liếm liếm môi, cặp lông mày đậm dài của anh ta bị tóc mái che khuất, như ẩn như hiện, đôi môi đẹp như cánh hoa thốt ra lời làm Diệp Tiên Tiên sợ hãi, "Cô nói xem, tôi có nên băm cô ra làm phân bón cho cây không nhỉ? Hay là ~"
Anh ta tạm dừng hai giây, tựa như nhớ tới cái gì đó, khóe môi khẽ cong lên, nói ra những lời khiến nỗi sợ của Diệp Tiên Tiên lên tới đỉnh điểm. "Quê tôi ở có một nhà máy nghiền, chỗ da thịt non nớt như thế này thì không đến nửa tiếng là có thể xay nhừ rồi, rồi rải xuống ao cá thần không biết quỷ không hay. Thật tốt nha! Cô nói xem có đúng không?"
"Không, không tốt, chỗ nào cũng... Không tốt..."
Thật sự thì Diệp Tiên Tiên rất muốn khóc, trước đây cô chưa bao giờ dám tưởng tượng có ai lại có thể vừa cười vừa nói những lời máu me đáng sợ như thế.
[Ồ, phương pháp này được đó...]
[Lầu trên, đậu má.]
[Streamer Tiên Tiên gặp nguy hiểm hả?]
[Streamer cho hắn một cú liêu âm cước, đá vỡ trứng của hắn đi.]
Ý kiến này khá ổn, có thể thử một chút.
Cũng coi như là Diệp Tiên Tiên đã biết, đây là một tiện thụ như rắn rết. Bị cắn một cái thì...
Người khác bị cắn thì mất tiền, cô bị cắn thì lại là cái mạng nhỏ.
Tiền, tiền, "Tôi đưa anh tiền, anh tha cho tôi đi!"
Đôi mắt người con trai lạnh lùng như kết băng, "Tôi không thiếu tiền."
Đúng rồi! Anh ta lừa nhiều người như vậy thì sao mà thiếu tiền được chứ. Khi Diệp Tiên Tiên đang suy nghĩ cách đối phó thì đột nhiên khăn lụa trên đầu bị kéo ra, khuôn mặt lộ ra trước mắt người con trai, con ngươi của anh ta co lại, thân thể run lên lùi ra sau một bước, đáy mắt bao hàm một sự hỗn loạn khổ sở.
Sau đó lại ánh lên sự kiên định.
Khoảng thời gian quá ngắn, ngắn đến mức Diệp Tiên Tiên và nhóm làn đạn đều không phát hiện ra sự thay đổi của người con trai kia.
Bên tai vang lên giọng nói trong trẻo như dòng suối của anh ta, "Thì ra là cô. Chậc chậc, cũng rất xinh đẹp, đem cho cá ăn thì hơi đáng tiếc."
[Thanh âm quá mất hồn mà! Da gà của ông đây nổi đầy lên rồi.]
[Ông đây muốn chơi lỗ hậu của cậu ta.]
[Không cho cá ăn thì định làm gì? Chẳng lẽ giam cầm trong phòng tối?]
[Thật ra tui rất muốn xem giam cầm trong phòng tối, làm tình trong mật thất gì đó, vừa nghĩ đến đã thấy kích thích rồi.]
Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Đệch, chú có thể nói tiếng người không vậy?]
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Tắt livestream trước đi. Đừng phân tâm, cố gắng tìm cách thương lượng!]
Cô cảm thấy Kẻ Chấp Pháp nói rất đúng, vào thời khắc quan trọng không thể phân tâm, Diệp Tiên Tiên tắt video, ánh mắt ngập tràn sương mù, từng giọt nước rơi xuống như những viên kim cương, lấp lánh ánh sáng.
"Nghe nói thịt người rất chua, nhất định là cá không thích ăn đâu. Anh, anh đừng giết tôi được không? Cầu xin anh đó."
Người con trai nhếch mép cười," Không thử thì làm sao mà biết được?"
Đúng vậy! Không thử thì làm sao mà biết được? Rơi vào đường cùng, Diệp Tiên Tiên lựa chọn chiêu liêu âm cước mà nhóm làn đạn nói, cô dồn sức vào chân phải, nhân lúc đối phương không kịp phòng bị mà tấn công bất ngờ, đá vào phía dưới của anh ta.
Nhưng phản ứng của người con trai kia lại nhanh ngoài dự kiến của cô, khi cô đá chân ra thì anh ta nhanh chóng nghiêng người tránh đi, chân của Diệp Tiên Tiên chỉ miễn cưỡng sượt qua quần của anh ta.
Giọng nói và đôi mắt của người con trai đều lạnh lùng như băng đá, "Dám đánh tôi, tội càng tăng thêm một bậc." Anh ta bẻ ngoặt tay Diệp Tiên Tiên ra sau rồi dùng khăn lụa quấn quanh ba vòng, buộc lại.
Nếu cô có thể biết trước chiếc khăn vì nhất thời nảy lòng tham mà mua này sẽ trở thành hung khí trói cô thì có đánh chết cô cũng sẽ không mua đâu á!
Hai tay bị trói, điều này làm cho Diệp Tiên Tiên cảm thấy vô cùng bất an. Càng khiến cô thấy khổ sở đó là tư thế này làm ngực của cô ưỡn ra trước.
Bầu vú căng tròn nhô lên, giống như hai ngọn núi nhỏ.
Đôi mắt phượng của người con trai hơi nheo lại, tay đưa vào trong cổ áo của cô, anh ta nắm lấy một bên vú bóp một cái, "Đúng là chưa thấy quan tài thì chưa sợ mà."
Lúc này Diệp Tiên Tiên đã bắt đầu sợ thật sự, "Hệ thống mau cứu mạng!"
"Haiz! Lần này là do bổn hệ thống không tìm hiểu kỹ thuộc tính của mục tiêu, quả thật muốn chịu một phần trách nhiệm. Ký chủ chờ bổn hệ thống một tiếng để tôi chế tạo thuốc chuyển bại thành thắng cho cô. Cố gắng chống đỡ!"
Diệp Tiên Tiên đã không còn muốn nói gì nữa, chỉ sợ một tiếng sau, cô đã xanh cỏ rồi. Nhưng hiện giờ, ngoại trừ dựa vào hệ thống, cô cũng không còn cách nào khác.
Người con trai ôm Diệp Tiên Tiên từ phía sau đi về hướng khách sạn, giống như một cặp tình nhân ngọt ngào. Mà bởi vì nhan sắc của hai người đều rất xuất sắc nên người đi ngang qua còn thỉnh thoảng quay sang nhìn. Thậm chí có người còn phát ra những tiếng cảm thán kinh ngạc với người bên cạnh.
"Oa! Cặp kia có giá trị nhan sắc cao ghê á."
"Xứng đôi thật đấy!"
"Nếu tui có người yêu đẹp trai như vậy thì tình nguyện mỗi ngày đều không ăn thịt!"
Tiếng nói của một cô nàng mập mạp truyền tới tai Diệp Tiên Tiên.
Cô nhủ thầm: Cô mau dụ dỗ cái tên tiện thụ như rắn rết này đi dùm đi, tôi cho không luôn đó. Chỉ sợ cái thân thịt mỡ của cô cũng bị anh ta hút cho khô quắt luôn.
Chương 55: Hoàn cảnh khốn cùng của Diệp Tiên Tiên
Thế nhưng người ngoài không biết rằng, người con trai nhìn như đang ôm cô rất thân mật này lại nói khẽ bên tai cô: "Nếu dám gây chuyện thì tôi sẽ lột sạch quần áo của cô trước mặt mọi người, không tin thì cứ việc thử xem."
Cho dù chỉ có một phần trăm khả năng thì Diệp Tiên Tiên cũng không dám thử.
Thang máy dừng ở tầng tám, người con trai ôm cô đưa vào phòng, Diệp Tiên Tiên lấy chân móc vào cạnh cửa thực hiện cú giãy giụa hấp hối cuối cùng.
Cô hạ thấp mình nhất có thể, "Anh, anh tha cho tôi đi! Coi như hôm nay tôi không mang theo lỗ tai."
Chiếc khuyên tai màu đen bên tai phải của người con trai lóe lên ánh sáng quỷ quái, ánh mắt anh ta dừng lại ở chiếc khuyên màu lam bên tai phải của cô gái, anh ta híp mắt, nắm lấy tai trái của cô, "Không mang theo lỗ tai, thế đây là cái gì?"
Đau, đau quá!
Cái tên tiện nhân rắn rết này ra tay chẳng nể tình gì cả.
Diệp Tiên Tiên đau đến mức hít sâu mấy hơi, hai chân quơ loạn bị anh ta kéo vào phòng.
"Cạch" Cửa bị khóa lại.
Người con trai nắm tai cô, đẩy cô lên chiếc giường lớn duy nhất trong phòng, anh ta cầm túi xách của cô lục lọi, thuốc lá, bật lửa, tiền mặt, một chiếc thẻ ngân hàng và một số đồ trang điểm lung tung.
Trong đó còn có một chiếc thẻ học sinh.
Trên thẻ học sinh ghi:
Diệp Tiên Tiên
Lớp 11 - 2 trường trung học Dương Minh.
Phía dưới là mã học sinh.
"Diệp Tiên Tiên..." Ánh sáng trong mắt người con trai lập lòe.
Ba chữ bình thường kia phát ra từ trong cổ họng của anh ta có cảm giác khác thường.
Diệp Tiên Tiên thầm hô một tiếng xong đời.
Bỗng cô trông thấy hắn lấy ra khỏi túi xách một cái túi nhựa, trong đó là trứng rung mà cô định dùng trên người MB.
Người con trai nói bằng giọng hài hước, "Chậc, vẫn còn là một em gái học sinh à! Tuổi còn nhỏ như vậy nhưng tận sâu trong xương tủy lại là một dâm phụ."
Mí mắt anh ta rũ xuống mang theo vẻ kích động.
Hai mắt Diệp Tiên Tiên trợn tròn lên, muốn đốp lại anh ta nhưng lại sợ mình sẽ phải chịu khổ, cô không nhịn được lại bắt đầu oán trách Kỷ Bắc ở trong lòng, nếu không phải tại hắn thì cô đâu ra nông nỗi có nhà nhưng không dám về, lại càng không đến nỗi gặp phải tên tiện nhân này.
Ngón tay thon dài như ngọc của người con trai lướt từ má cô xuống dưới, trượt đến bộ ngực vẫn luôn phập phồng lên xuống của cô, rồi nắm lấy núm vú qua lớp quần áo mà mân mê.
"Cô nói xem tôi nên bắt đầu ra tay từ chỗ nào thì được nhỉ?" Tư thế cưỡng ép, sự trêu chọc mờ ám, tất cả đều khiến Diệp Tiên Tiên run rẩy.
Tuy nhiên, cho dù là cưỡng ép nhưng cô vẫn không kìm chế được mà có phản ứng, núm vú đứng thẳng lên, cảm giác tê ngứa khác thường từ đầu vú nhảy vọt lên khắp các giác quan, thân thể bắt đầu trở nên nóng bừng.
Cô cũng định mở miệng cầu xin anh ta tha cho mình nhưng chẳng mấy chốc cô đã gạt ý định đó đi. Với cái tính cách xấu xa của tên tiện thụ này thì không chừng còn làm nhục cô hơn gấp bội.
Hiện tại đại khái cô đã hiểu, những lời nói ác độc kia của anh ta chỉ dùng để hù dọa, muốn đánh sập tâm lý của cô trước, chỉ là sau đó trông thấy mặt cô nên mới nổi lên ham muốn.
Diệp Tiên Tiên cắn môi, liếc nhìn rồi nói với hơi thở không ổn định: "Anh, rốt cuộc anh muốn gì?"
Ngón tay người con trai ve vuốt trên người cô, véo một cái lên bầu vú đầy đặn.
"Shh ~" Cô đau đến mức hít một hơi.
Vừa rồi là tai, bây giờ là vú, Diệp Tiên Tiên khẽ thêm một nét bút ghi nhớ vào trong lòng.
Người con trai liếm liếm môi, cầm một tay cô, đưa ngón tay ngậm vào trong miệng, đầu lưỡi đảo một vòng, "Đương nhiên là làm cưng nha, thân thể tươi ngon mọng nước như vậy mà nghiền nát thì rất đáng tiếc. Lãng phí là không tốt, phải làm đến khi vật tẫn kì dụng(*) mới được đúng không?"
(*)Vật tẫn kì dụng: vật dùng đúng chỗ, người dùng đúng việc, dùng hết khả năng.
Vật tẫn kì dụng không phải dùng ở chỗ này được không hả?
Đầu ngón tay truyền đến một cơn tê dại, trái tim của Diệp Tiên Tiên cũng nảy lên một cái.
Biết rõ anh ta là một kẻ cặn bã lừa đảo để sinh sống nhưng dưới sự mê hoặc của sắc đẹp kia cô lại không cảm thấy chán ghét ghê tởm, ngược lại còn có sự kích thích vui vẻ... Điều này làm cho Diệp Tiên Tiên sinh ra cảm giác thất bại không còn mặt mũi, giống như cái loại vừa xấu hổ vừa dâm đãng bất đắc dĩ khi bị người ta cưỡng bức mà vẫn có khoái cảm.
Rồi cô nghĩ lại, đây là phản ứng sinh lý bình thường của phụ nữ, có gì mà cô phải xấu hổ.
Từ lúc quay lại khách sạn có lẽ đã qua được nửa tiếng, vậy thì chỉ cần cô cố gắng kéo dài thêm nửa tiếng nữa là được.
"Đại ca ca, anh đừng như vậy được không? Chỉ là em thấy anh đẹp nên mới đi theo anh một chút, không phải cố ý muốn nghe lén đâu, em bảo đảm sẽ không nói ra ngoài..."
Chẳng mấy chốc trong ánh mắt đã mịt mờ hơi nước, nước mắt trong suốt ầng ậng nơi khóe mắt.
Tựa như hoa sen sau cơn mưa, đẹp đẽ khiến người ta thương nhớ.
Đại ca ca...
Nếu đã quên, thì cần gì phải gọi vậy.
Hay là bất kỳ người con trai nào cũng đều có thể được cô gọi là đại ca ca?
Con ngươi của người con trai hơi co lại, suy nghĩ hỗn loạn quay cuồng trong đầu.
Đè phần cảm xúc rối loạn xuống, anh ta thản nhiên nhìn cô, "Chiêu này vừa nãy dùng rồi, dùng cái gì mới mẻ hơn đi!"
Tên khốn này...
Diệp Tiên Tiên mắng thầm.
Người con trai ngậm liếm ngón tay cô, tay thì xoa nắn bầu vú căng tròn của cô, vải áo bị vò nhăn nhúm xộc xệch, không khí vô cùng dâm loạn. Những ngón tay của anh ta trắng nõn như ngọc, cái hành động sờ vú đáng khinh như vậy thế nhưng anh ta làm ra lại có một cảm giác cảnh đẹp ý vui.
"Mới 16 tuổi mà vú đã to như vậy, có phải bị đàn ông bóp cho lớn lên không? Lại còn dâm nữa. Trứng rung cũng mang theo bên người."
Diệp Tiên Tiên hung tợn trừng anh ta, không thể nhịn được nữa, "Ai mà dâm được như anh? Dụ dỗ hết người này đến người kia, nam nữ đều không kiêng, đằng trước và phía sau đều bị người ta chơi nát, đẹp trai thì sao chứ, còn không phải là thối nát từ trong xương tủy à."
Trong mắt người con trai hiện lên vẻ thảm hại, đôi mắt nheo lại, cánh môi hồng nhạt nhếch lên gợi lên một nụ cười lạnh, "Không giả vờ nữa?"
Sau đó anh ta vỗ tay, nói: "Tốt lắm, thật sự rất tốt, tôi cũng nên vỗ tay vì sự can đảm của cô."
Trong lòng Diệp Tiên Tiên run rẩy, tim đập thình thịch, có một loại dự cảm không tốt ập xuống, cô thật sự rất muốn cắn đứt lưỡi mình đi cho rồi, cho mày nói vớ vẩn này, cho mày thể hiện này, cho mày... Hu hu hu!
Kỷ Bắc có nói một câu rất đúng, cô đúng là ngu ngốc.
Bạn thấy sao?