Chương 13: Chương 56 - 60

Chương 56: Thích dùng trứng rung?

Ngay sau đó, tiện nhân rắn rết kia cởi khăn lụa trói cổ tay cô ra, rồi kéo khóa váy "Xoẹt" một cái xuống tận cùng.

Chẳng mấy chốc đã lột được váy của cô xuống.

Trên ga giường trắng tinh, cô nhóc cuộn tròn thân thể, trên người chỉ còn lại một cái quần lót cùng một chiếc áo lót, quai áo trượt khỏi vai rũ xuống hai bên cánh tay, ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ hất vào nhuộm cho da thịt toàn thân của cô trở nên sáng bóng như ngọc.

Nếu những người đàn ông khác trông thấy được bức tranh trước mặt này thì chắc chắn bảy hồn cũng bay mất sáu hồn, còn một hồn trên người, thì cũng trở thành mất hồn mất vía... Nhưng người trước mắt chỉ hơi thất thần trong chốc lát, rồi lại nhanh chóng khôi phục như thường, anh ta nhếch khóe miệng nở một nụ cười tà ác, rồi vòng tay ra sau lưng cô, cởi móc cài của áo lót, hai bầu vú căng tròn săn chắc bật ra, tựa như hai chú thỏ con trắng trẻo mập mạp, khiến người ta yêu thích.

Tiếp đó anh ta lại trói hai tay cô ra sau một lần nữa.

Lần này là dùng áo lót của cô.

Người con trai nắm lấy một bên vú của cô rồi xoa bóp.

"Quả nhiên bóp sướng hơn so với cách lớp quần áo."

Người con trai tên là Triều Âm, không có họ.

Bởi vì khi còn ở cô nhi viện nơi bờ biển phía nam, chuyện anh ta thường làm nhất chính là leo lên một tảng đá ngầm thật cao, ngồi nghe thanh âm của sóng biển.

Nên đã cố ý đặt tên cho mình là Triều Âm.

Vì anh ta có bộ dạng đẹp đẽ nên những tình nguyện viên cả nam và nữ của cô nhi viện đều nảy sinh ý nghĩ dơ bẩn với anh ta, không phải nhân lúc không có ai thì bóp mông thì cũng là cho tay vào trong quần anh ta sờ soạng, ghê tởm đến mức khiến anh ta buồn nôn. Nếu không phải anh ta giả vờ ngoan ngoãn rồi chạy trốn thì không biết sẽ có kết quả gì.

Từng chút từng chút anh ta nảy sinh lòng căm hận đối với cả đàn ông và phụ nữ.

Dần dần, anh ta học được cách dùng mưu kế, bắt đầu lợi dụng vẻ ngoài của bản thân để lừa lấy lợi ích.

Rồi thời gian trôi qua, kỹ năng này được anh ta vận dụng càng ngày càng thành thạo, thậm chí lấy đó để kiếm sống.

Nhìn thì sáng sủa đẹp đẽ nhưng thật ra lại sinh tồn tại nơi tối tăm của xã hội.

Vì một lời nói không thể coi là hứa hẹn, anh ta giữ vững phòng tuyến cuối cùng, vì nó anh ta đã đi học tâm lý học, cách điều chế thuốc, thuật thôi miên và cả võ thuật.

Trà trộn trong xã hội nhiều năm, Triều Âm đã gặp qua quá nhiều con người dơ bẩn, cả trai lẫn gái.

Cô trưởng thành nhưng lại đã quên mất anh ta.

Cũng phải, anh ta vốn dĩ là một kẻ gian trá, nào có ai sẽ thật sự để ở trong lòng.

Triều Âm rũ mắt xuống, ánh sáng trong đôi mắt hẹp dài chớp động, bị cô thấy được một mặt tồi tệ nhất của mình, vậy thì để cho càng tồi tệ hơn một chút đi!

Bầu vú to tròn nằm trong lòng bàn tay anh ta biến đổi không ngừng, theo từng cái ve vuốt của ngón tay, hai vú như thích thú mà xao động, núm vú hồng nhạt như những viên đậu phộng nho nhỏ bị lòng bàn tay anh ta cọ xát đứng thẳng.

Triều Âm trêu đùa vân vê hai núm vú, "Thích bị đàn ông xoa như vậy hả? Dâm phụ nhỏ."

Tên khốn khiếp!

Trong lòng Diệp Tiên Tiên chỉ hận không thể băm tên khốn này ra thành tám mảnh, nhưng thân thể dưới sự chơi đùa của anh ta lại liên tục bị cơn sóng kích thích ập tới, không thể áp chế.

Phía dưới có cảm giác quần lót bị kéo xuống, Diệp Tiên Tiên vặn vẹo thân thể giãy giụa.

Đột nhiên, người con trai dừng tay lại.

Đang lúc cô tưởng rằng anh ta sẽ tha cho cô thì lại trông thấy anh ta lấy một con dao gấp từ trong túi quần ra, lưỡi dao lóe lên một thứ ánh sáng lạnh băng, lướt qua mắt Diệp Tiên Tiên khiến cô nhắm lại theo phản xạ.

Sau đó, cô cảm giác quần lót không bị kéo căng nữa, thì ra là bị anh ta dùng dao cắt đứt.

Quần lót rách nát bị anh ta ném bừa ra góc giường.

Giờ này phút này, Diệp Tiên Tiên không biết mình nên cảm thấy may mắn vì thứ anh ta cắt không phải thịt của cô, hay là cô nên vì chiếc quần lót của mình mà thương tiếc.

Triều Âm tách hai chân cô ra, nơi riêng tư của thiếu nữ hồng hào non nớt, lông mu thưa thớt, bao trùm một lớp mỏng phía trên âm hộ, khe thịt nhỏ lấp lánh ánh nước.

Ánh mắt sâu thẳm của anh ta nhìn chằm chằm vào lỗ nhỏ hồng nhạt hơi hơi mở miệng kia, "Nhìn cái lỗ dâm của cưng đi này, thèm đến mức chảy nước rồi."

Diệp Tiên Tiên nén giận, sử dụng khả năng nhẫn nhịn khi còn ở trường lúc trước, cắn răng nín thở, mới không cãi lại.

Anh chờ đấy, anh cứ chờ đấy cho tôi.

Tên khốn chết tiệt!

Còn hơn mười phút...

Còn hơn mười phút...

Kiên trì!

Triều Âm cúi sát xuống mặt cô, "Tôi đây sẽ cho cô nhóc tham ăn như cưng được ăn thịt."

Đối diện với anh ta là đôi mắt như dòng nước chảy của Diệp Tiên Tiên.

Một giây sau đó, trước mắt cô tối sầm lại, thì ra là người con trai đã quấn khăn lên mắt cô, quấn khoảng hai vòng.

Không thể nhìn thấy gì sẽ khiến con người ta cảm thấy vô cùng không an toàn, đặc biệt là dưới hoàn cảnh lạ lẫm, khi bên cạnh còn có một người con trai quỷ quyệt như thế kia.

Diệp Tiên Tiên hỏi bằng giọng run rẩy, "Tôi cũng không phản kháng được rồi, anh, sao anh còn phải bịt mắt tôi lại?"

Bởi vì... Đôi mắt ấy quá trong sáng, sẽ phản chiếu ra những hành động dơ bẩn của anh ta.

Triều Âm nghĩ tới tới chuyện khi anh ta còn nhỏ, dì viện trưởng có phát cho bọn họ giấy trắng để tập vẽ nhưng anh ta đã không vẽ, mà dùng đôi tay nhuộm đầy thuốc màu của mình cọ lên tờ giấy trắng đó, một tờ giấy trắng sạch sẽ cứ như vậy bị sự tùy hứng của anh ta hủy hoại. Mà cô đối với anh ta cũng giống như tờ giấy trắng sạch sẽ kia vậy, anh ta sẽ phải dùng sự xấu xa dơ bẩn của mình bôi lên cô, khiến cô lây dính bùn đất của anh ta, trở nên không còn sạch sẽ để anh ta không còn chỉ đứng nhìn từ xa.

Cho nên anh ta dùng những lời nói hạ lưu bẩn thỉu xem thường cô, tựa như nếu làm vậy thì cô sẽ thật sự dơ bẩn tồi tệ giống như anh ta!

Nhìn đi, anh ta là một kẻ ích kỷ xấu xa như vậy đó.

Thích dùng trứng rung sao?

Anh ta sẽ giúp cô...

Sắc mặt Triều Âm lấy lại sự thản nhiên, anh ta cầm trứng rung vào buồng vệ sinh, sau khi rửa nước rồi lau sạch, anh ta tách hai mép thịt của cô ra, đặt trứng rung tại cửa âm hộ ướt át.

Chương 57: Cô là cá còn anh ta là dao thớt

Diệp Tiên Tiên có cảm giác nơi giữa hai chân có một thứ đồ cứng cứng lạnh lạnh chọc vào, cô không biết anh ta định đưa cái gì vào trong cơ thể mình nên căng thẳng đến mức hít thở cũng khó khăn.

Bên tai truyền đến tiếng nói của người con trai, "Có phải xử nữ không?"

Cô nói, "Không phải."

Triều Âm tức tối cắn lên chân cô, bàn tay đang xoa bóp núm vú hơi dùng lực mạnh hơn, một tay khác thì vươn ngón tay day ấn lên âm hạch nho nhỏ, rồi đột nhiên anh ta dùng sức nhét trứng rung vào trong âm hộ.

Núm vú bất chợt bị bóp mạnh, đùi trong cũng bị gặm cắn đau đớn, tiếp theo đó là một thứ cưng cứng hình bầu dục bị nhét vào trong lỗ nhỏ của cô.

Diệp Tiên Tiên đã là đoán được thứ đó là cái gì.

Quả nhiên, tiếng rè rè vang lên khe khẽ, tần suất của trứng rung chuyển từ thấp đến cao, cảm giác như có dòng điện ập tới, kích thích mỗi một điểm nhạy cảm trong huyệt thịt.

Cô thở hổn hển, cơ thể nóng bừng như lửa đốt, rất mong muốn có thứ mát lạnh nào đó tới giảm bớt, cô có cảm giác bản thân sắp bị cơn tê dại mãnh liệt kia làm cho phát điên.

Bên ngoài lỗ nhỏ thò ra sợi dây của trứng rung, theo sự chấn động của quả trứng mà rung lắc không ngừng, cửa âm hộ co rụt rồi lại mấp máy, như muốn cắn nuốt cả sợi dây vào trong.

Triều Âm giữ chặt dây, ngón trỏ đặt tại đáy của trứng rung, liên tục kéo ra rồi lại đẩy vào trong, giống như đưa đẩy khi làm tình, nhưng chậm rãi hơn rất nhiều.

Mỗi lần trứng rung bị lôi ra thì lại kéo theo một dòng nước trong suốt, thấm ướt tay Triều Âm.

"Dâm phụ, mới cắm một chút mà đã phun nhiều nước như vậy rồi."

Bóng tối sẽ khiến các giác quan của con người trở nên nhạy bén hơn, Diệp Tiên Tiên bị bịt hai mắt, cơn tê dại do sự chấn động của trứng rung kia mang lại từ ba phần đã lên đến năm phần.

Diệp Tiên Tiên run rẩy hai chân, cả người căng cứng, suy nghĩ hỗn loạn ——

Trong khi cô còn đang hốt hoảng thì bỗng cảm thấy người con trai không kéo trứng rung ra ra vào vào nữa, cô không cầm lòng được mà kẹp chân lại, sau đó, cô nghe thấy rõ ràng tiếng quần áo cọ xát.

"Anh, anh đang làm gì..." Vừa mở miệng cô mới phát hiện giọng mình nghẹn ngào vô cùng.

Dường như có người đang đứng trước mặt, trong giây lát, miệng của Diệp Tiên Tiên đã bị nhét một thứ đồ nóng hổi vào, cây gậy mang theo một chút mùi tanh, làm bằng thịt.

Không cần nghĩ cũng biết cây gậy này đến từ đâu rồi!

"Ô ~ Ô ~" Diệp Tiên Tiên cảm thấy buồn nôn, thứ đồ này không biết đã bị bao nhiêu người cả nam lẫn nữ dùng qua, vậy mà, vậy mà lại cắm vào trong miệng cô —— cô cố gắng lấy lưỡi đẩy ra ngoài, muốn nhả nó ra khỏi miệng, nhưng càng đẩy thì dường như cây gậy kia càng sưng to hơn nữa, cũng càng cứng hơn. Hơn nữa còn thọc sâu vào bên trong, gần như chạm tới cổ họng.

Khóe mắt cô tràn ra nước mắt sinh lý, thấm vào khăn lụa.

Cô hung ác nghĩ, muốn cắn đứt cái cây gậy thối nát này đi. Nhưng chưa kịp thực hiện thì tiện nhân kia đã mở miệng nói từ tốn, "Cưng có ba cái miệng, nếu không muốn cái miệng trên bị chơi thì tôi đây đành phải chơi cái phía dưới kia vậy! Nếu cưng dám cắn, thì tôi tin là bạn bè và giáo viên của ccưng sẽ rất vui lòng được thấy bộ dạng lên cơn nứng này của cưng đấy."

Diệp Tiên Tiên chán nản.

Với tình huống trước mắt, cô là cá còn anh ta là dao thớt, còn có thể làm thế nào được đây?

Giờ phút này, hy vọng duy nhất của cô chỉ còn biết đặt lên hệ thống.

Trải qua việc này, Diệp Tiên Tiên cũng hiểu ra một điều, dựa dẫm vào ai cũng đều vô dụng, khi cần thiết thì bản thân phải mạnh mẽ lên thì mới có thể vượt qua khó khăn.

Nhưng cô phải làm gì để trở nên mạnh mẽ đây?

Còn chưa kịp nghĩ nhiều thì người con trai đã ôm lấy đầu cô, dương vật thọc sâu đâm tới cổ họng của cô.

Cảm giác ghê tởm khó chịu làm cô cau mày lại.

Dương vật quá lớn, khóe miệng như bị căng rách mà đau nhói.

Không gian xung quanh cô tất cả đều là hương vị dương vật của người con trai kia.

Gương mặt Triều Âm ửng đỏ, nửa ngồi nửa quỳ bên mép giường, thân dưới trần trụi, dương vật nhạt màu thọc vào rút ra trong miệng cô nhóc, nhồi cho miệng cô căng đầy, hai má phồng to, mỗi lần thọc vào rút ra đều kéo ra chút nước bọt vương bên khóe miệng, chảy xuống cổ cô, hình ảnh mờ ám lại tràn đầy dâm dục.

Quanh quẩn trong căn phòng, là tiếng "nhép nhép" khi dương vật ra ra vào vào trong khoang miệng, là tiếng rên rỉ khổ sở của cô nhóc, là âm thanh rè rè do trứng rung chuyển động bên trong âm hộ —— cùng với tiếng thở dốc hỗn loạn của người con trai —— mặt trời ban trưa sáng rực rỡ, chiếu vào phòng qua khe hở của tấm rèm, một vài tia nắng nhỏ vụn rải khắp thân thể đôi nam nữ có nhan sắc tuyệt đẹp đang quấn quýt bên nhau trên giường, làm tăng thêm chút tông màu ấm áp cho màn tình dục âm u này.

Trên chiếc giường trắng tinh, hai tay cô gái bị vặn ngược ra sau lưng trói lại, gương mặt bị chiếc khăn lụa đen che gần hết, bày ra tư thế nằm cong người. Làn da đã bị tình dục nhuộm hồng, trên chóp mũi lấm tấm mồ hôi.

Còn miệng cô thì phải chịu đựng sự chà đạp tàn phá đến từ căn dương vật thô to của người con trai, động tác của anh ta thô bạo tàn nhẫn, vừa thọc vào rút ra trong miệng cô, vừa vân vê núm vú đã sưng cứng như sắp bật máu.

Chỉ là người con trai có vẻ ngoài thản nhiên trong sạch quá mức, nên khiến cho bức tranh kia ngược lại có một vẻ đẹp mê hoặc tâm hồn!

Cặp mắt tưởng như hờ hững kia lại ẩn chứa mạch nước ngầm kích động...

Nhìn sâu chăm chú vào gương mặt của cô gái.

Triều Âm ngâm một tiếng dài, mỗi lần Diệp Tiên Tiên lộ ra vẻ mặt khổ sở thì anh ta sẽ rút dương vật ra ngoài một chút, thể hiện chút dịu dàng khó nói bằng cách thức u ám của chính mình. Nhưng những lời thốt ra khỏi miệng lại hoàn toàn trái ngược, "Dâm phụ, lại biết mút dương vật của đàn ông như vậy, tập qua rồi đúng không?"

Thật ra Triều Âm cũng không cảm thấy dễ chịu là bao, đây cũng là lần đầu tiên anh ta làm loại chuyện này với phụ nữ, không nói tới trúc trắc, mà vốn cô không tự nguyện nên thỉnh thoảng hàm răng lại cọ lên dương vật của anh ta.

Dần dần, Triều Âm đã biết được một chút kỹ thuật, anh ta để dương vật nghiêng đi, tránh cho hàm răng cọ phải, khoái cảm cũng nhờ thế mà tăng lên.

Chương 58: Triều Âm bị trói

"Ô ô ô...".

Trong lỗ nhỏ, trứng rung chạy với tần suất cao nhất, chấn động dữ dội vô cùng tận trung với cương vị công tác, từng đợt từng đợt, thịt non bên trong bị kích thích đến run rẩy, lặp đi lặp lại, cơn tê dại lên tới cực điểm.

Diệp Tiên Tiên kẹp chặt hai chân, muốn chống lại thứ cảm giác như sắp giết chết cô này, nhưng chỉ phí công. Còn trong cái miệng nhỏ phía trên, dương vật không quan tâm tới ý muốn của cô mà ra sức đâm chọc.

Dưới hai sự tra tấn đồng thời, Diệp Tiên Tiên mơ hồ cảm giác mình đang bị đặt giữa ranh giới của băng và lửa, muốn chết đi sống lại.

Triều Âm áp sát lên người Diệp Tiên Tiên, ôm cô thật chặt, ra sức nhồi dương vật vào miệng cô, khoang miệng trơn ướt bao lấy cây gậy của anh ta khiến máu trong người Triều Âm như bị lạc đường mà lưu thông hỗn loạn, tựa như bị lửa thiêu nóng. Đốt cháy máu thịt toàn thân của anh ta.

Cho dù là nhiệt độ thấp nhất của điều hòa cũng không thể khiến sức nóng giảm bớt. Đôi mắt sâu thẳm nhìn chăm chú vào bộ dáng động tình của cô, cô nhóc vặn vẹo dưới thân anh ta, cơ thể ưỡn lên, cần cổ tạo thành một độ cong tuyệt đẹp. Triều Âm mê luyến mà đưa ngón tay quét qua.

Diệp Tiên Tiên ngứa mà rụt cổ lại.

Đúng lúc này, thanh âm của hệ thống vang lên trong đầu, với Diệp Tiên Tiên mà nói nó giống như tiếng nói của thần tiên.

"Xét thấy hai tay của ký chủ không tiện hành động, thuốc tăng lực sẽ dung nhập trực tiếp vào trong cơ thể của ký chủ, có tác dụng trong một khoảng thời gian nhất định là hai tiếng. Ngoài ra, ký chủ hoàn thành được nhiệm vụ ẩn là ăn được dương vật của Triều Âm nên sẽ có phần thưởng ngẫu nhiên. Sẽ phát cùng lúc với phần thưởng của nhiệm vụ theo dõi."

Thì ra anh ta tên là Triều Âm, uổng phí một cái tên hay. Đối với việc trong lúc vô ý đã hoàn thành được nhiệm vụ ẩn thì Diệp Tiên Tiên không biết nên cười hay nên khóc, tâm tình quả thật rất phức tạp.

Nhưng chuyện trước mắt là phải giải quyết cái tên khốn kiếp như rắn độc này đã.

Tất cả những thủ đoạn anh ta dùng trên người cô thì cô sẽ trả lại cho anh ta từng điều từng điều một.

Ngay khi Diệp Tiên Tiên đang cảm nhận được một dòng nước ấm thấm vào thân thể thì Triều Âm lại càng thọc vào rút ra nhanh hơn.

Một dòng chất lỏng đặc sệt phun vào sâu trong cổ họng cô, Diệp Tiên Tiên bị sặc mà ho khan, rồi không cẩn thận nuốt hết toàn bộ.

"Ọe..." Cơn tức giận cũng dâng cao.

Triều Âm khoan khoái sau khi bắn tinh cứ thế để dương vật ướt đẫm trần truồng đi vào phòng vệ sinh rửa sạch.

Thuốc tăng lực... Tên cũng như tác dụng, ăn vào sẽ thì sức mạnh sẽ tăng cao vô cùng.

Đột nhiên Diệp Tiên Tiên cảm thấy trong người mình xuất hiện một luồng sức mạnh cực đại, tràn ngập mỗi một mạch máu trong thân thể. Cô gồng hai tay giật sang hai bên, dây áo lót bị căng mà đứt đôi.

Vô cùng mạnh mẽ.

Sức mạnh mà xưa nay chưa từng có.

Quả thực khiến người ta say mê.

Diệp Tiên Tiên có một cảm giác lâng lâng như hóa thành siêu nhân, cô vội vàng cởi khăn lụa buộc quanh mắt xuống, rút trứng rung đang nhét trong người ra, quả trứng rung như được vớt ra từ trong nước, dính nhớp đầy dịch trong suốt.

Mặc kệ cảm giác trống rỗng giữa hai chân, cô tròng váy mặc vào.

Mở video và làn đạn.

Số người xem hiện tại vượt quá 5000.

[Trên giường thật lộn xộn, tình hình chiến đấu có vẻ kịch liệt nha!]

[Dây áo lót cũng bị đứt, chuyện này... Chuyện này...]

[Trinh tiết của streamer còn không?]

[Miệng của streamer, sưng rồi.]

[Mắt của lầu trên thật trâu bò.]

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Không sao chứ?]

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước ào ào.

Diệp Tiên Tiên lắc đầu, "Không sao."

Người xem Con người rắn rỏi 88 tặng thưởng 9999 Đóa hoa lam. (An ủi một chút.)

Người xem Diệp Thâm Thâm tặng thưởng 1314 Đóa hoa lam. (Còn có anh yêu em.)

Người xem Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng 20000 Đóa hoa lam. (Cũng để an ủi.)

Vô số người xem cũng tặng thưởng theo.

Diệp Tiên Tiên cười nói cảm ơn, nhảy từ trên giường xuống đi chân trần tới trước cửa phòng vệ sinh, dựa người lên vách tường chờ.

Khóe miệng cô gợi lên một nụ cười dữ tợn.

[Đây là... Streamer bị võ lâm cao thủ nhập thân hả?]

[Vỗ tay vì khả năng tưởng tượng của lầu trên.]

[Chẳng lẽ chỉ có tui cảm thấy streamer cười có chút.... Đáng sợ sao?]

[Ông đây cảm thấy rất đẹp.]

[Streamer bị táo bón cũng là đẹp nhất.]

[... Đúng là không thể kết nối với fan não tàn...]

Cửa buồng vệ sinh không khép. Triều Âm đi ra, mặt và tóc ướt rượt, mấy bọt nước nhỏ lấm tấm trên khuôn mặt trắng mịn như bạch ngọc của anh ta, đẹp đẽ không tả nổi.

Hai chân thẳng tắp thon dài, eo bụng săn chắc, dương vật rũ trong đám rừng rậm đen nhánh, gợi cảm đến mức làm người ta phun máu mũi.

[Đậu má, yêu nghiệt á!]

[Nếu anh đây có được một nửa nhan sắc của cậu ta thì sẽ chẳng cần dựa vào tay mà tuốt.]

[Ngoài tay còn có thể tuốt bằng cái khác.]

[Cái gì?]

[Chân.]

[Cút!]

[Hai vị thật phóng đãng...]

Triều Âm nhìn thấy Diệp Tiên Tiên đứng cạnh cửa thì giật mình.

"Em..." Mời vừa nói được một từ ra khỏi miệng thì một luồng sức mạnh đánh ập tới, anh ta chưa kịp chặn lại thì cổ tay đã bị nắm lấy, bị lôi kéo cả người rồi ném lên trên giường, tạo ra một tiếng "Rầm" vang lớn, chiếc giường bi thương mà rung lên.

Trong căn phòng ở tầng bảy thẳng phía dưới bọn họ, cặp nam nữ chính đang bắt đầu tiến vào màn dạo đầu, hai người nghe thấy tiếng động lớn thì nhìn nhau, người đàn ông nắm lấy bầu vú của người con gái, nói: "Phía trên có vẻ nóng bỏng nhỉ! Xem ra anh cũng phải đụ cưng thật mạnh mới được."

Người con gái thở hổn hển, "Em muốn bộ trang bị kia..."

Người đàn ông chỉ vào dương vật thâm đen, nửa cứng nửa mềm của mình, "Mút cứng cho anh trước đi, trang bị thì đơn giản."

Người con gái cúi đầu xuống, chịu đựng cảm giác ghê tởm mà ngậm dương vật vào trong miệng bú mút.

Thế nhưng tình huống ở tầng trên thì hoàn toàn ngược lại.

Triều Âm bị ném ở trên giường, đầu óc ngây ra.

Một giây trước còn là cô nhóc yếu đuối nhu nhược mặc anh ta làm gì thì làm, tại sao anh ta mới vào nhà vệ sinh một lúc thì đã biết thành một cô nàng mạnh mẽ rồi?

Ăn thuốc tiên à?

Trong lúc Triều Âm còn đang há mồm ngây người thì Diệp Tiên Tiên rút chiếc thắt lưng anh ta treo trên ghế tới, nhanh chóng dứt khoát ngồi lên bụng anh ta, kéo ngược hai tay của anh ta lên đầu rồi dùng thắt lưng quấn ba vòng, sau đó vòng qua chiếc cột ở đầu giường, thắt nút, trói chặt.

Một loạt động tác liền nhau này được thực hiện vô cùng lưu loát, không hề khó khăn.

Có thể đạt tới hiệu quả như vậy thì phải tính công cho những lần cô luyện tập trong đầu lúc trước.

[Oa oa streamer ngầu quá đi!]

[Streamer hấp diêm hắn đi, bộ dạng đẹp thế kia, mình không hấp thì người khác cũng hấp.]

[Tệ nạn!]

Chương 59: Băng ghế hổ? Dầu ớt?

Từ lúc còn ở công viên vừa rồi thì Diệp Tiên Tiên đã nhận ra người con trai này biết võ, cô có thể khống chế anh ta thì ngoài nhờ việc sức mạnh tăng lên thì còn vì sự bất ngờ và nhanh nhẹn.

Chuyện vừa rồi giữa cô và anh ta xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, nếu cứ động một cái lại vì những chuyện như thế mà đau khổ, khóc lóc thì đống nhiệm vụ của hệ thống hoặc của nhóm làn đạn cũng khỏi cần làm nữa.

Đương nhiên, xét đến cùng, vẻ ngoài của Triều Âm cũng chiếm một phần lớn nguyên nhân.

Đàn ông thích lấy nhan sắc của phụ nữ để cân nhắc, chưa chắc phụ nữ đã không phải như thế.

Nếu không phải Diệp Tiên Tiên cảm thấy anh ta có chút dơ bẩn thì chỉ sợ đã có thể tiếp nhận một chút rồi.

Diệp Tiên Tiên vỗ vỗ mặt người con trai, "Bây giờ thì rơi vào tay tôi rồi nhé ha ha, tôi phải nghĩ thật kỹ xem nên chiêu đãi anh thế nào mới được." Cô nghiêng đầu ra vẻ tự hỏi còn trong lòng thì sung sướng cực kỳ, có một loại hưng phấn đắc ý như đứng ở trên cao nhìn xuống xem tiện nhân sắp phải chịu tai ương.

Cô giống như đang lẩm bẩm tự nói, lại cũng giống như nói cho người nào đó nghe, "Roi da, nến đỏ, không được không được, không mới mẻ chút nào! Súc ruột thì không có dụng cụ lại mất vệ sinh. Nghe nói trước đây có hai loại cực hình tên là băng ghế hổ và nước ớt(*) sử dụng rất thú vị?"

(*)Mấy cái hình thức tra tấn này ai hứng thú thì tự gg nha.

Cúi đầu, cô chớp chớp mắt với Triều Âm, "Nếu không thì, chúng ta thử xem"

[Sao tui cứ cảm thấy có một cơn gió lạnh thổi tới nhỉ.]

[Anh đây cũng cảm thấy lạnh...]

[Độc nhất là lòng dạ đàn bà, lời này không sai.]

[Không tàn nhẫn không thể làm việc lớn, vừa rồi Tiên Tiên bị tiện nam ác độc ức hiếp thì đương nhiên phải đòi lại. Tiên Tiên, tôi ủng hộ em.]

[Đúng vậy, đùa chết hắn đi. Ông đây thích xem cảnh đẹp khi trai đẹp bị lăng nhục.]

Người con trai chỉ yên lặng nằm trên giường, thân hình thon dài, dẻo dai mạnh mẽ, đôi môi hồng nhạt mím nhẹ, ánh nắng rực rỡ chiếu trên đầu vai anh ta, cả người như một vầng trăng trong vắt, lại tựa như màn sương lạnh lẽo cô đơn.

Hấp dẫn lòng người.

Triều Âm nhìn cô, thờ ơ lên tiếng, "Tùy cô."

Tùy! Tôi "tùy"chết anh.

Diệp Tiên Tiên cầm khăn lụa quấn quanh mắt Triều Âm, quấn ba vòng rồi thắt nút.

Cô ra vẻ do dự, mấy cái SM gì đó cô không chơi nên cũng không biết ra tay như thế nào.

"Anh là tên tiện nhân khốn kiếp, này thì ức hiếp tôi, này thì làm nhục tôi. Này thì cắm cái dương vật thối nát của anh vào miệng tôi này."

Cô lật chân của Triều Âm sang một bên, để lộ một mảng mông của anh ta ra.

Cô đánh hai cái "Bốp bốp" lên cánh mông săn chắc của Triều Âm.

Cô cảm thấy làm như vậy có thể gia tăng cảm giác nhục nhã.

[Thảo nào miệng của streamer Tiên Tiên sưng như vậy, thì ra là vì chuyện này.]

[Lầu trên thật chậm tiếp thu.]

[Streamer ơi, em cũng chơi miệng hắn đi.]

Diệp Tiên Tiên thầm nói trong lòng là tôi muốn lắm chứ, nhưng vấn đề là tôi không có cái thứ đồ kia.

Nghĩ một lát, Diệp Tiên Tiên gọi điện thoại cho bên phục vụ.

[Anh đây quỳ luôn...]

[... Dùng chuối luôn cơ à, thật cao cấp nha]

[Tui muốn xem streamer hấp diêm tên trai đẹp đê tiện kia.]

Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Tiên Tiên nhà tôi là người con gái có phẩm vị thấp kém như thế hả (╯^╰)]

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Sao tôi không biết em ấy thành người nhà cậu rồi vậy.]

Chẳng mấy chốc, phục vụ phòng đã bấm chuông cửa, bưng tới một khay trái cây, trong đó có hai quả chuối vàng.

Diệp Tiên Tiên nắm cằm Triều Âm, nhét thẳng vào trong miệng. Nhưng miệng anh ta nhỏ, không nhét được vào bao nhiêu.

Bởi vì không khống chế được lực nên cằm của Triều Âm bị cô bóp hiện ra dấu tay đỏ hồng, giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ đột nhiên xuất hiện tì vết, khiến người khác nhìn thấy mà tiếc nuối. Thế nhưng Triều Âm lại chẳng ừ hử một tiếng nào.

Diệp Tiên Tiên lột vỏ chuối ra rồi lại nhét vào trong miệng anh ta, vậy mà lần này lại nhét vào được, nhưng kết quả, Triều Âm lại nhếch môi, mở miệng: "Cảm ơn, rất tươi, mùi vị cũng khá ngon."

[Che mặt vì chỉ số thông minh của streamer.]

[Streamer ơi, có phải em đáng yêu quá rồi không.]

[Ha ha ha, ông đây buồn cười chết mất.]

[Anh đây cười muốn co giật luôn.]

Diệp Tiên Tiên đỏ bừng cả mặt, hờn dỗi lột nốt quả chuối còn lại tự mình ăn.

Ừm! Đúng là tươi thật. Cô cúi người bò đến bên hông Triều Âm nhìn cây gậy thịt đang mềm rũ nằm trong đám lông đen, màu sắc khá nhạt, nhìn qua thì có vẻ khỏe mạnh bình thường, hoàn toàn không xấu xí giống như Thiếu Hiệp, cũng nhạt màu giống như của Kỷ Bắc, thậm chí còn có phần đẹp... Không phải có nói, sử dụng nhiều thì sẽ bị thâm đi hả? Vì sao màu sắc dương vật của Triều Âm lại nhạt như vậy?

Triều Âm hừ nhẹ một tiếng, "Thích nhìn dương vật của tôi thì cứ nói, cưng lại muốn ăn hả?"

"Cây gậy thối nát này ai muốn ăn chứ." Diệp Tiên Tiên tức giận véo mạnh vào phần thịt non ở đùi trong của anh ta.

Nghe thấy tiếng hít sâu của Triều Âm cô vô cùng vui sướng. Cho anh nói mấy lời đê tiện này, tôi véo chết cái tên tiện thụ khốn kiếp nhà anh.

[Đau ghê.]

[Tui nhìn cũng thấy đau.]

[Đáng đời. Ai bảo hắn dâm loạn streamer Tiên Tiên của ông đây.]

Triều Âm nói: "Thì ra em rất bạo lực."

Diệp Tiên Tiên không thèm nghĩ ngợi đã nói: "Anh đâu có quen tôi, làm sao mà biết tôi không bạo lực chứ."

Gương mặt Triều Âm tối sầm lại, ngậm miệng không nói gì nữa. Suy nghĩ theo thời gian quay ngược trở lại, về tới nơi bờ biển trồng đầy hoa dành dành trong một trấn nhỏ, vào mùa xuân và hè ở trấn nhỏ ấy mưa rất nhiều, dưới cơn mưa mùa hè, toàn bộ trấn nhỏ như bị bao trùm bởi một lớp khói mỏng ảm đạm.

Có một cô nhóc thường xuyên lén chuồn ra bờ biển, cô bé mặc một chiếc váy nhỏ màu trắng, đi chân trần chạy loạn trên bờ cát, lưu lại từng hàng từng hàng dấu chân nhỏ xinh, mỗi khi sóng biển đánh vào chân cô bé thì cô bé sẽ hồn nhiên mà cười ha ha.

Cạnh đó có một cậu nhóc ngồi trên tảng đá ngầm cao cao nhìn nụ cười ngây ngô của cô bé, tiếng cười trong trẻo dường như có thể lây nhiễm, cậu ta cứ thế bất giác mà cười theo.

Cậu ta ở bên trên, còn cô bé thì ở phía dưới.

Chương 60: Ký ức của Triều Âm

Mưa mùa hạ, đến nhanh mà đi cũng mau, khi mưa dừng mây tan, mặt trời lấp ló sau những áng mây, thân hình nho nhỏ được ánh nắng chiếu rọi tựa như tinh linh khoác lên mình một chiếc áo choàng lụa vàng óng.

Nhìn rồi lại nhìn, dần dần cô bé trở thành phong cảnh trong mắt cậu nhóc.

Cậu ta thường xuyên ra ngồi bên bờ biển hơn.

Nếu may mắn thì có thể trông thấy cô bé, còn nếu không may, thì đến mấy ngày cũng không gặp.

Chiều hôm đó, khi cậu nhóc ra tới nơi thì cô bé đã ở đó, trên mặt trên đùi dính đầy bùn đất, bên chân chồng chất vô số vỏ sò đủ kiểu dáng mà cô bé nhặt được, cô bé vô cùng thỏa mãn lấy chúng xếp thành các hình dạng khác nhau.

Cậu ta ngồi ở một nơi xa ngắm nhìn.

Bất chợt nghe thấy tiếng khóc đầy hoảng sợ của cô nhóc.

Trong lòng cậu ta có chút lo lắng.

Khi cậu nhóc chạy tới thì mới phát hiện là do càng cua cắp vào chân cô bé, trên cẳng chân trắng nõn xuất hiện vết máu, cậu ta gỡ con cua ném đi, cô bé nhìn bằng đôi mắt ửng hồng rồi nói: "Cảm ơn đại ca ca."

Đôi mắt đen lấp lánh hơn cả sao trên bầu trời, yếu đuối nhu nhược như cần người che chở.

Cứ như vậy tiến vào trong lòng cậu nhóc không hề báo trước.

Năm ấy cậu ta mười tuổi.

Cậu nhóc chú ý tới dưới tai phải của cô bé có dính đất cát, vừa đưa tay phủi đi vừa nói: "Sau này ra bờ biển chơi thì tốt nhất là đi giày vào nhé."

Cô bé mời cậu ta cùng chơi vỏ sò, sóng biển đánh ướt váy cô bé, ướt cả quần của cậu ta, cô bé nói: "Đại ca ca, quần của anh ướt rồi, mau cởi ra rồi vắt đi. Bà ngoại em giặt quần áo xong đều phải vắt đó."

Ánh nắng chiều bao trùm lên thân thể bé gái ngồi bên tảng đá ngầm, cô nhóc bốn năm tuổi ngồi bên cạnh cậu trai, ánh mắt dừng trên dương vật nhỏ nằm giữa hai bắp đùi trắng nõn của cậu ta, "Đại ca ca, sao trên người của anh lại có một con chim nhỏ?"

Mặt cậu nhóc lộ vẻ xấu hổ, "Đây không phải là chim nhỏ."

"Nhưng rất giống chim nhỏ mà!"

Cậu ta cảm thấy khó xửa khi có lời muốn nói nhưng không thể nói rõ, "Đã nói rồi mà, không phải."

"Vậy, vậy cho em sờ được không?"

Cái này, cái này sao có thể sờ tùy tiện được chứ, "... Không được."

"Thật keo kiệt."

Cô bé mím môi, trông như sắp khóc.

Cậu ta lại nghĩ, cô nhóc bị thương, lại vừa khóc xong, có chút đáng thương nhỉ...

"Vậy cho em sờ một cái thôi đó, một cái thôi."

Không phải đã bảo sờ một cái thôi hả? Cô nhóc này...

"Này, sao em cứ nắm mãi không buông thế?"

"Đại ca ca, nó chơi vui thật đấy, còn động đậy nữa."

Cậu nhóc không còn gì để nói, "Đây không phải đồ chơi..."

"Vậy nó là cái gì ạ? Chim nhỏ ạ? Có thể bay đi không ạ?"

"..."

"Sau này chim nhỏ của anh chỉ cho em chơi có được không?"

"...Được!" Cô bé là sự ấm áp duy nhất mà cậu ta có, cô bé đã yêu cầu thì cậu ta sẽ thỏa mãn. Nhưng cậu nhóc cũng có yêu cầu, cậu ta chỉ vào hai mép thịt mập mạp giữa hai chân cô bé, "Vậy thì nơi này sau này chỉ để cho anh thôi, được không?"

"Được ạ! Của em cũng sẽ chỉ cho đại ca ca chơi thôi. Em tên là Diệp Tiên Tiên, còn đại ca ca ạ?"

"Triều Âm."

"Triều Âm là gì ạ?"

"Âm thanh của sóng vỗ." Cũng là thanh âm của cô độc.

"Nha!" Cô bé nửa hiểu nửa không hiểu.

Mùa hè mười tuổi năm ấy, trong sinh mệnh của cậu ta có cô, có thêm một lời hứa hẹn.

Bờ biển đầy gió, mưa bay mờ mịt, một mùa hè, một cô bé, một lời nói chưa hết và một điều không thể xảy ra...

"Đại ca ca, bà ngoại nói anh là một đứa trẻ hư, không cho em chơi với anh nữa."

"Bà ngoại nói anh là đứa bé gian trá, nói là em sẽ bị anh dạy hư."

"Đại ca ca, gian trá là gì ạ?"

Quãng thời gian vô tư nhất tiếp theo bị cắt đứt, giống như bọt nước bên bờ biển, phơi dưới ánh mặt trời biến mất không còn dấu vết.

Lòng bàn tay ấm áp chạm vào làn da mẫn cảm của anh ta, lôi dòng suy nghĩ đang đi xa của Triều Âm quay trở lại.

Giữ trọn lời hứa hẹn kia, anh ta chưa từng để người khác chạm vào nơi riêng tư. Đáng tiếc người gìn giữ lại chỉ có mình anh ta, còn cô...

Được gặp lại một lần nữa, niềm vui tràn đầy trong lòng không thể nào diễn tả được, chỉ là giờ đây đã có một đường kẻ ngăn cách ở giữa.

Tuy anh ta lừa những người đó là bởi vì những người đó đáng bị lừa.

Nhưng, lừa đảo chính là lừa đảo.

Không thể chối cãi.

Thậm chí anh ta còn cảm thấy may mắn vì cô đã quên mất anh ta.

Nếu không...

Mà câu hứa hẹn kia cũng chỉ có anh ta cho là thật!

Phải thôi, năm đó cùng lắm cô chỉ là một bé gái năm tuổi, làm sao có thể nhớ rõ lời do thuận miệng mà nói ra, lại càng không thể nào biết sẽ có người coi lời cô nói là sự thật.

Nghe ngóng được cô là người ở thủ đô, anh ta một thân một mình tới nơi này, tìm kiếm giữa biển người tấp nập.

Giờ đây đã tìm được rồi, nhưng tình trạng lại trở thành...

Hơi thở nóng ấm ẩm ướt phả lên bề mặt da dương vật của anh ta, lòng bàn tay mềm mại xoa nhè nhẹ. Triều Âm cảm thấy cổ họng khô nóng khó chịu, thân thể cũng căng lên.

Diệp Tiên Tiên đọc được trong sách có nói quy đầu của đàn ông là bộ phận dễ bị kích thích, nhưng để kích thích sự nhạy cảm cũng không nhất định chỉ có quy đầu, ngoại trừ căn dương vật thì còn bao gồm từ tinh hoàn chạy thẳng một đường tới đáy chậu, đáy chậu chính là vị trí nằm giữa túi trứng và hậu môn, những vị trí này đều là những điểm mẫn cảm của đàn ông.

Hôm nay có con chuột bạch miễn phí này, đương nhiên Diệp Tiên Tiên phải ra sức tận dụng mà thử nghiệm.

[Hu hu hu... Tui cũng muốn bị streamer sờ.]

[Streamer Tiên Tiên ơi, anh cứng quá, mau dùng bàn tay mát lạnh của em hạ nhiệt cho anh đi. Ừm, nếu tay không rảnh thì dùng miệng cũng được.]

[Lại còn muốn miệng của streamer, chú mơ tưởng cũng quá xa rồi đấy.]

Đầu ngón tay của Diệp Tiên Tiên di từ đáy chậu của Triều Âm lướt qua giữa hai bao tinh hoàn từ từ đi dần lên trên, lực nhẹ giống như lông chim cọ quét.

Dương vật cương to lên thành hình trụ, lỗ sáo mấp máy, phun ra một chút chất lỏng trong suốt.

Cô thổi thổi chỗ chất lỏng kia.

Triều Âm ngừng thở, thân thể run rẩy, những đường gân trên thân dương vật giật giật.

Lớp da trên hai túi trứng nhăn nheo, Diệp Tiên Tiên nhìn chằm chằm xem xét, có chút tò mò, cô đưa tay nâng lên, để nó trong lòng bàn tay chơi đùa.

Diệp Tiên Tiên vuốt lên lớp da trơn trơn mềm mềm của bao tinh hoàn, chơi đến quên cả mục đích ban đầu.

"Chơi vui lắm hả?"

Thanh âm như dòng suối giữa rừng của Triều Âm vang lên, giữa sự trong trẻo ấm áp lại có chút hỗn loạn nghèn nghẹn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...