Chương 61: Cạo lông voi
Không hiểu tại sao nó lại khiến Diệp Tiên Tiên cảm thấy chột dạ, bàn tay cứng lại, thầm phỉ nhổ chính mình không có tiền đồ, cô búng tay lên căn dương vật đang ngẩng đầu, cao giọng nói, "Cái gậy thịt không biết đã bị bao nhiêu người dùng qua này, tôi thèm vào!"
Diệp Tiên Tiên cảm thấy, thứ đồ chơi này của người con trai rất thần kỳ, rõ ràng bên trong không có xương nhưng cứng lên rồi lại giống như một cây gậy.
Triều Âm ngừng thở trong chốc lát, nói: "Tôi không hề để họ chạm vào tôi."
Sao anh ta lại không để những người đó chạm vào anh ta...
Không nghĩ nhiều nữa, Diệp Tiên Tiên tiếp tục coi dương vật của Triều Âm thành đồ chơi, nhìn nó lắc tới lắc lui. Cuối cùng, cô nhìn đám lông đen xung quanh dương vật, kéo mạnh một cái.
Triều Âm bị bịt kín hai mắt, nghe thấy cô nói: "Trong các loại tội ác, "dâm" là đứng đầu, tôi hủy cái dâm căn này của anh đi, cũng coi như là làm chuyện tốt vì mọi người."
[Đậu má, streamer là trâu bò nhất. Chẳng phục ai hết, chỉ phục streamer.]
[Chẳng lẽ anh đây sắp được chứng kiến toàn bộ quá trình từ đàn ông biến thành thái giám hả?]
[Ông đây có cảm giác dương vật hơi lành lạnh.]
[Không phải lạnh một chút thôi đâu.]
[Chút tố chất tâm lý này cũng không có thì về nhà tắm rửa đi ngủ đi.]
Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Theo tôi thấy, tiện mỹ nam hỏng hẳn rồi. Loại bỏ cái thứ thối nát kia của hắn, vì dân trừ hại, đối với địa cầu cổ xưa cũng là công đức to lớn nha!]
[Mặc niệm nửa giây cho tiện mỹ nam.]
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Đừng nghịch quá trớn.]
Diệp Tiên Tiên đưa tay ra hiệu với nhóm làn đạn.
Ngay sau đó, Triều Âm cảm giác được nơi riêng tư bị một lưỡi dao sắc bén lạnh lẽo áp vào, bằng cảm giác có thể đoán ra đó là con dao gấp của anh ta.
Trong lòng Triều Âm hơi căng thẳng.
Cô nhóc Diệp Tiên Tiên, sẽ không phải định làm thật đấy chứ?
"Diệp Tiên Tiên, em điên rồi à?"
Diệp Tiên Tiên quay về phía anh ta làm mặt quỷ.
Hừ! Cái tên rắn rết này cứ giả vờ này nọ, chẳng phải mới dọa bừa một cái đã sợ rồi đây à.
"Tên của tôi là thứ anh có thể gọi hả?"
Diệp Tiên Tiên giữ chặt xương chậu của anh ta rồi cạo một đường lên đám lông đen, vang lên tiếng "Xoẹt xoẹt".
[Thì ra chỉ là cạo lông à!]
[Làm ông đây sợ bóng sợ gió.]
[Đã nói em gái streamer Tiên Tiên của chúng ta thiện lương như thế, sao lại làm việc tàn nhẫn kia đươc chứ!]
[Lông mu của tiện mỹ nam khó giữ rồi!]
[Dù sao so với việc khó giữ dương vật thì tốt hơn.]
[Đúng thật.]
[Cực kỳ đúng.]
Triều Âm thở nhẹ ra, vừa rồi trong nháy mắt anh ta đã thật sự cho rằng cô có thể sẽ cắt bỏ, bởi vì dù sao trước đó anh ta đã chọc giận cô. Nhưng tại sao đột nhiên sức lực của cô lại trở nên lớn như vậy?
Thay đổi sau mười một năm, không chỉ có mình anh ta.
Diệp Tiên Tiên cạo rất nhanh, từng nhúm từng nhúm, toàn bộ phần lông đen dưới háng của Triều Âm đều bị cô cạo sạch, chỉ để thừa lại một chút trông như bị chuột gặm.
"Ha ha, bây giờ thì xem anh còn dám để những người đó nhìn nữa không."
"Trông y như con gà trụi lông."
Cô lấy bút kẻ mắt của mình, vẽ mấy đường lên phía dưới của anh ta.
[Hình vẽ này là gì vậy nhỉ? Trông hơi quen.]
[Anh đây thấy giống con voi có mũi dài trưng bày trong công viên.]
[Lầu trên đúng là có một đôi mắt sáng.]
[Voi có râu có mũi dài, đây là lần đầu ông đây được thấy.]
[Đi theo streamer có kịch vui để xem.]
Đây cũng chỉ là ý tưởng đột phát của Diệp Tiên Tiên, từ phần xương mu đến xương chậu của người con trai bị cô vẽ hai cái tai tròn rất lớn cùng với hai cái răng dài, còn dương vật của người con trai chính là cái mũi dài của con voi.
Cô nhéo cái mũi voi, cười hả hê đắc ý, miệng rầm rì hát một câu, "Voi ơi voi ơi, sao mũi của mày lại dài như vậy..."
Triều Âm nhếch khóe miệng, khi còn nhỏ thì xem dương vật của anh ta là đồ chơi mà sờ tới sờ lui, trưởng thành rồi nhưng tật xấu này vẫn không thay đổi. Không biết đối với người đàn ông có được cô kia cô có làm như vậy hay không.
Trong lòng tích tụ một đám mây u ám, Triều Âm nắm tay lại, dây thắt lưng siết chặt lấy cổ tay anh ta nhưng anh ta lại hoàn toàn không cảm thấy một chút đau đớn nào.
Diệp Tiên Tiên nhìn quả trứng rung đang nằm trên giường, cô cầm lại trong tay, bên trên có vệt nước khô còn lưu lại, cô bật đến tần suất rung cao nhất rồi đặt nó vào đáy chậu của anh ta kích thích, thế nhưng dương vật đang mềm rũ kia vẫn không có động tĩnh gì.
Cô không biết rằng, để "đốt lửa" cho dương vật của đàn ông không phụ thuộc vào bản thân dương vật, nó có thể cương cứng hay không là do đầu óc chi phối.
Đại não là cơ quan sinh dục lớn nhất trong cơ thể con người, chỉ sau khi đại não cảm nhận được sự kích thích rồi phát ra xung thần kinh truyền tới tủy sống thì mới dẫn phát làm cho dương vật cương cứng.
Mà Triều Âm thì đã ngăn không cho đại não phát ra lệnh "Đốt lửa" vậy nên đương nhiên dương vật sẽ không cương cứng.
Cô nắm lấy cây gậy đang mềm nhũn kia, đặt trứng rung xoay vòng quanh hai túi tinh hoàn, rồi lại chọc vào khe mũ.
[Đây là bị streamer chơi hỏng rồi hả?]
Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Không đến mức đấy chứ? Nếu streamer Tiên Tiên chơi dương vật của anh đây thì anh đây có thể cứng đâm thủng cả tường.]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [╯^╰... Sao không nói là có thể đâm thủng trời luôn đi?]
Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Trời mà thủng thì ông tới địa cầu xa xưa tìm Nữ Oa nhé?]
[Nữ Oa là ai? Có thể chịch hả?]
Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Không nói chuyện với mấy tên thiếu hiểu biết như các chú.]
Không được anh ta đáp lại, Diệp Tiên Tiên cảm thấy như mình đang diễn kịch một vai.
"Không phải anh giỏi lắm hả? Sao lại thành bất lực rồi?"
"Anh không biết là chuyện mình không muốn thì đừng làm với người khác hả?"
Triều Âm mím chặt môi, không mở miệng.
Dần dần, cô cảm thấy nhàm chán, cô ném trứng rung đi rồi nhặt đống đồ rơi tán loạn của mình cho vào túi. Quần lót không thể mặc được nữa đành vứt vào thùng rác.
Cô đi tới đầu giường, vỗ vỗ mặt Triều Âm, "Nếu anh dám tới trường tìm tôi thì tôi sẽ nói chuyện anh là kẻ lừa đảo cho mọi người biết. Anh cứ suy nghĩ cho kỹ đi."
Chương 62: Triều Âm bị phụ nữ nhìn chằm chằm
Diệp Tiên Tiên đứng dậy đi vào buồng vệ sinh chải tóc, nhưng cô không mặc áo lót nên lớp vải trước ngực nhô lên hai điểm nhỏ, mỗi lần bước đi thì hai quả cầu thịt lại bắt đầu lắc lư.
[Tiên Tiên định cứ thế mà đi ra ngoài hả? Mấy tên đàn ông khác sẽ phun máu luôn.]
[Giết địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm. Không thể để bọn họ chiếm lợi được.]
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Ôm túi trước ngực đi.]
[Ế, cách này được đó.]
[Hào thần, tôi vái lạy anh.]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Chỉ là anh ta gõ chữ nhanh hơn tôi thôi. Hừ ╯^╰]
Diệp Tiên Tiên làm một cái hôn gió với nhóm làn đạn rồi cô đeo kính râm vào, ôm túi xách, mở cửa đi ra ngoài.
Đám người hành tinh Hamha tương lai tốt bụng vừa rồi còn bàn luận đủ điều nhảm nhí về Triều Âm, bây giờ thấy Diệp Tiên Tiên vẫn trói anh ta vào giường mà bỏ đi như thế thì lại bắt đầu lo lắng cho anh ta.
Diệp Tiên Tiên nói: "Yên tâm đi, tôi sẽ tìm người tới cứu anh ta."
Tại quầy lễ tân, mấy người phục vụ đang ngồi tán gẫu.
Một cô gái chậm rãi đi về phía bọn họ, làn da trắng bóng như sứ.
Cô phục vụ phòng trẻ tuổi nhiệt tình dò hỏi, "Xin hỏi cô có yêu cầu gì cần hỗ trợ không ạ?"
Sau đó chỉ nghe thấy cô gái kia nói: "Phòng 0832 có người bị trói trên giường, cần hỗ trợ."
Trói trên giường?
Mấy người phục vụ đều tưởng mình nghe nhầm, ai nấy cũng giật mình. Đang định hỏi tình hình cụ thể thì cô gái kia đã thản nhiên đi tới cửa thang máy.
Cô gái này tất nhiên là Diệp Tiên Tiên, tuy Triều Âm là một tên khốn kiếp nhưng cô cũng không ác độc đến mức mặc kệ hắn bị trói trên giường như thế.
Tuy mấy người phục vụ đều cảm thấy khó tin nhưng dù thế nào cũng phải tới phòng 0832 xem tình hình.
Nhưng Diệp Tiên Tiên không biết là, khi cô mới vừa đóng cửa đi ra ngoài thì Triều Âm vốn dĩ đang bị trói cả hai tay lại cử động, bày ra một tư thế không thể tưởng tượng được.
Anh ta cong hai chân lên, gập người lại, ngón chân linh hoạt móc vào nút buộc của thắt lưng, cởi ra.
Bên cạnh cô nhi viện có một cậu thiếu niên tàn tật có thể dùng chân thay tay, anh ta cảm thấy rất mới lạ nên đã lén lút học trộm, vốn dĩ cơ thể anh ta có độ mềm dẻo cao nên học cũng không khó khăn gì.
Triều Âm nằm hình chữ đại (大) trên giường, siết chặt khăn lụa ở trong tay, ánh mắt hung ác nham hiểm, "Diệp Tiên Tiên, chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu, em nghĩ em có thể chạy thoát được sao?"
Đúng lúc này, tiếng mở cửa vang lên, trong mắt Triều Âm lóe lên một tia sáng.
Nữ phục vụ phòng nhìn thấy cảnh tượng, người đàn ông nằm trên giường trần trụi thân dưới, lông mu bị cạo sạch, còn được vẽ hai cái tai voi, trông vô cùng buồn cười. Nhìn lên gương mặt anh ta thì vừa có chút u ám lại vừa có chút vui vẻ. Ngoại hình đẹp đẽ đến mức không có từ ngữ nào có thể hình dung được, chỉ một thoáng liếc mắt, với đường nét tầm thường nhất cũng đã đủ khiến đối phương động lòng không thể rời mắt.
Triều Âm trông thấy người tiến vào là một người phụ nữ mặc quần áo lao động xa lạ, còn nhìn chằm chằm vào thân thể anh ta bằng ánh mắt si mê. Ánh sáng trong mắt Triều Âm chợt biến thành âm u.
Diệp Tiên Tiên, em được lắm.
Anh ta kéo chăn tới che đi thân dưới, nói bằng giọng lạnh như băng, "Cút đi."
Cô gái phục vụ phòng giật mình, thoát khỏi sự kinh diễm rồi lấy lại tinh thần, "À! Có một vị khách nữ nói anh yêu cầu trợ giúp..."
Triều Âm cắt ngang lời cô gái, "Tôi nói lại một lần nữa, biến!"
Thấy cô gái kia còn định mở miệng, Triều Âm tiện tay ném chiếc cốc sượt qua tai cô ta đập lên bức tường sau lưng, "Choang" một tiếng vỡ tan thành từng mảnh, "Cút!"
Trong bộ phận phục vụ phòng cho khách có một lời đồn được truyền ra, khách nam ở phòng 0832 cực kỳ đẹp trai nhưng tính tình và vẻ ngoài thì trái ngược nhau.
Ngay đêm đó Triều Âm đã trả phòng.
Diệp Tiên Tiên ra khỏi khách sạn thì tắt video đi.
Livestream với trạng thái căng thẳng trong một thời gian dài quả thật rất nhanh mệt.
Hôm nay là thứ bảy nên khó gọi taxi hơn so với ngày thường.
Vốn cô định đi xe bus về nhưng lại sợ gặp phải biến thái, bởi lẽ hiện tại phía dưới bộ váy cô chẳng mặc gì cả. Đợi mãi cô mới gọi được một chiếc xe.
Về tới khu nhà, cô nhìn ra xung quanh, không thấy chiếc xe việt dã quen thuộc kia thì thở nhẹ một hơi.
Cái tên họ Kỷ kia là cảnh sát hình sự, mà cảnh sát thì lúc nào cũng bận rộn, làm gì có thời gian theo dõi cô chứ.
Diệp Tiên Tiên tự cười mình cả nghĩ quá.
...
Cùng lúc đó, tại đội cảnh sát hình sự trong Cục Công An thành phố.
Một vài người đang ngồi vây quanh thảo luận về vụ án mới.
Kỷ Bắc nói: "Nạn nhân là đàn ông, theo báo cáo kiểm tra của pháp y xương sọ của nạn nhân bị một hung khí dài chừng nửa mét gây thương tích, hiện tại việc chúng ta phải làm là tìm cho ra hung khí."
Vương Ích Dương gật đầu, "Thân phận của nạn nhân vẫn chưa được xác nhận, cần tăng cường tìm kiếm thêm."
Kỷ Bắc nói: "Trước hết bắt đầu từ nơi tìm thấy xác nạn nhân, tra nhân khẩu mất tích. Công tác tìm kiếm phải thật cẩn thận, không được bỏ sót bất cứ chi tiết nào."
Thảo luận về vụ án gần nửa giờ, Lưu Kiến Minh thấy đội trưởng nhà mình xoa ấn đường liên tục, bèn nói: "Đội trưởng Kỷ này, anh không chợp mắt bao lâu rồi, vụ án cũng không thể phá trong chốc lát được, anh cứ về ngủ một giấc trước đi."
Võ Tử Hoa và Vương Ích Dương cũng cùng nhau khuyên nhủ.
Kỷ Bắc châm một điếu thuốc, hít sâu một hơi rồi nhả ra từ từ. Hắn dặn dò mấy câu rồi để bọn họ đi. Suy nghĩ một lúc, hắn gọi Lưu Kiến Minh lại.
Phòng họp chỉ còn lại hai người là Kỷ Bắc và Lưu Kiến Minh.
Im lặng một chốc, hắn hỏi: "Nếu một người con gái giận cậu, không muốn gặp cậu thì nên làm gì bây giờ?"
Lưu Kiến Minh nhớ tới dáng vẻ của đội trưởng nhà mình tối hôm qua thì trong lòng sáng tỏ, "Là chị dâu nhỏ không để ý tới anh à?"
Kỷ Bắc sượng cứng mặt, "Đừng nói mấy lời linh tinh nữa, hỏi cậu cái gì thì trả lời cái đó đi."
Tuy miệng lưỡi Lưu Kiến Minh ngả ngớn nhưng trên thực tế anh cũng chỉ là một tên trai tân hơn hai mươi năm, làm gì có kinh nghiệm gì chứ.
Nhưng anh lại không thể nói, thật ra em không có, cũng không hiểu.
Rất mất mặt đó.
Tròng mắt của Lưu Kiến Minh đảo một vòng, đưa ra ý kiến, "Con gái ấy à, rất dễ ghen tuông, anh cứ ôm một cô nàng khác lượn tới lượn lui trước mắt cô ấy, kích thích sự ghen ghét, để cô ấy hiểu rõ trong lòng cô ấy có anh."
Chương 63: Có học sinh nam đùa giỡn cô
Kỷ Bắc trầm ngâm một chút, nói bằng giọng rầu rĩ: "Không được, em ấy cứng đầu lắm."
Lỡ đâu chữa lợn lành thành lợn què thì hắn xong đời.
"Không thì tặng hoa cho cô ấy?"
Kỷ Bắc nói: "Thôi, không khéo vừa quay người là em ấy đã ném đi rồi." Hắn xoa ấn đường, "Cậu nói xem, có phải tôi là kiểu đàn ông mà phụ nữ đặc biệt không thích không?"
Đội trưởng gặp khó khăn trong tình cảm nên bắt đầu hoài nghi cuộc đời hả?
Lưu Kiến Minh ít nhiều gì cũng muốn an ủi một chút, "Đội trưởng Kỷ này, anh phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, cô gái nào có thể thoát được tay anh chứ? Chị dâu nhỏ cùng lắm cũng chỉ là có chút băn khoăn thôi. Anh cho cô ấy thêm chút thời gian đi, không biết chừng một ngày nào đó sẽ nhận ra lòng mình."
Kỷ Bắc như đang suy nghĩ điều gì đó.
Vụ án cấp bách, thôi thì việc riêng cứ từ từ vậy!
Tiện thể để chút thời gian cho cô nhóc bớt giận.
...
Về đến nhà, trong lòng bàn tay Diệp Tiên Tiên chợt có thêm một viên thuốc nhỏ và một tờ 100 tệ, là phần thưởng của nhiệm vụ theo dõi và nhiệm vụ ẩn. Trải qua sinh tử để theo dõi vậy mà lại đạt được phần thưởng là 100 tệ, Diệp Tiên Tiên vô cùng thất vọng.
Viên thuốc trong tay có kích thước không khác lắm với viên thuốc mùi hương cơ thể. Không cần cô phải hỏi thì hệ thống đã lên tiếng giải thích, "Đây là thuốc sáng mắt, sau khi dùng thì hai mắt của ký chủ sẽ càng thêm sáng ngời có thần, cũng sẽ không phải lo những bệnh tật về mắt như cận thị gì đó."
Thứ tốt nha, lại còn rất có tác dụng thực tế.
Một chút thất vọng trong lòng kia rốt cuộc cũng được xoa dịu.
Tuy bây giờ cô không bị cận nhưng khó có thể bảo đảm tương lai sẽ không bị. Có thể phòng tránh những điều chưa xảy ra thì đương nhiên là tốt nhất. Diệp Tiên Tiên mừng rõ ăn viên thuốc sáng mắt, vừa vào miệng là tan ngay, hiệu lực của thuốc hóa thành dòng nước ấm quanh quẩn nơi đôi mắt, tựa như đang chữa trị phần thị lực bị tổn thương.
Cô mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, nhìn xa rồi lại nhìn gần, quả thực là thấy rõ hơn không ít.
Diệp Tiên Tiên vô cùng hài lòng với hiệu quả của thuốc.
Thực phẩm trong nhà đã đầy đủ nên cô không đi ra ngoài nữa.
Hôm sau, cả một ngày Diệp Tiên Tiên không ra khỏi cửa, ở nhà nói chuyện phiếm ca hát và nhảy múa với nhóm làn đạn. Tang Vu có gọi điện thoại tới hỏi tình trạng cơ thể của cô, tiện thể thúc giục cô tuần tới đi học.
Kỷ Bắc cũng nhắn mấy tin đến, toàn bộ đều là xin lỗi chuyện đêm đó và cũng giải thích gần đây rất bận, để cô an tâm đi học gì đó.
Cô ước gì mỗi ngày anh ta đều bận rộn đến chân không chạm đất thì càng tốt ấy!
Hôm nay cô nhận được nhiệm vụ hàng ngày là đứng trước gương tự sờ vú một phút, khen thưởng 100 tệ.
Không có nhiệm vụ nào đơn giản hơn cái này nữa.
Chẳng mấy chốc một ngày đã trôi qua.
Từ cuối tuần vừa rồi cho đến nay, những chuyện mà Diệp Tiên Tiên trải qua có thể nói là hết hồn hết vía, bất chợt trở lại cuộc sống vườn trường yên bình lại khiến cô có phần hoảng hốt.
Cô mở video và làn đạn ra.
Bởi vì thời gian còn sớm nên nhóm làn đạn đang onl cũng không nhiều. Gần 1000 người xem.
Bởi vì phải tới văn phòng của thầy Tang để trả phép nên Diệp Tiên Tiên đi ngang qua lớp 12 - 5, mấy cậu học sinh nam ghé vào bệ cửa sổ nhìn Diệp Tiên Tiên chạy ngang qua thì vừa ồn ào, lại còn huýt sáo.
Lớp 12 - 5 ở trường trung học Dương Minh được gọi là lớp rác rưởi, học sinh trong lớp đều là những học sinh bị đào thải từ lớp khác ra, rồi gom bọn họ vào trong lớp này để tự sinh tự diệt.
Chơi gái, hút thuốc, trốn học...
Tất cả tật xấu của học sinh hư đều có cả.
Tiền Bích Vũ ở tầng trên nhìn thấy thì đen mặt, "Nhìn kìa, con tiện nhân kia vừa đến là lại đi câu trai đấy."
Tưởng Mật nói: "Cậu mặc kệ đi, đến thầy Tang cũng bao che cho nó kia kìa."
"Hừ!"
Mấy ngày nay Tiền Bích Vũ trải qua không vui vẻ gì, hôm đó sau khi dùng sách đánh Diệp Tiên Tiên xong bị thầy chủ nhiệm phạt viết kiểm điểm thì thôi, lại còn bị gọi phụ huynh, bị cha mẹ mắng, tiền tiêu vặt cũng bị cắt bớt. Đã thế trường còn thông báo sẽ ghi lỗi vào học bạ.
Càng khiến cô ta bực bội hơn chính là, thái độ của Vệ Dương đối với cô ta.
Trong lòng cô ta có vô số suy nghĩ muốn trả thù nhưng lại chỉ có thể nổi lên rồi lại đè xuống, khiến cho cô nàng tức muốn hộc máu.
Một cậu bạn miệng ngậm thuốc lá, bộ dạng rất đẹp trai bỗng lên tiếng, "Em gái ơi, từ từ thôi."
Diệp Tiên Tiên tự nhận là học sinh ngoan, không muốn để ý đến những học sinh hư đó. Cô thản nhiên hỏi: "Có việc gì sao ạ?"
Cậu trai cà lơ phất phơ dựa vào tường, giơ ngang chân chặn trước người cô, phả một hơi khói thuốc, "Em trộm đồ của anh, định cứ thế mà đi hả?"
[Được hôm anh đây dậy sớm lại gặp phải một thằng nhóc ra vẻ ngầu.]
Diệp Tiên Tiên kinh ngạc nhìn cậu ta, "Em trộm cái gì của anh ạ? Anh đừng có nói bậy."
Cậu chàng đẹp trai dùng tay che ngực, làm ra vẻ mặt Tây Thi ôm ngực(*), "Em trộm mất trái tim của anh rồi..."
(*)Tây Thi ôm ngực: Tây Thi vốn có bệnh đau ngực và mỗi khi đau, cô thường lấy tay ôm ngực, khẽ nhăn mày. Biểu cảm mong manh, đáng thương ấy kết hợp cùng nét đẹp thanh tú trên gương mặt lại càng khiến cho Tây Thi thêm quyến rũ bội phần. Cô gái Đông Thi vốn xấu xí, thấy Tây Thi mặt nhăn lại vẫn còn đẹp mê hồn bèn bắt chước. Tưởng rằng mình sẽ đẹp như Tây Thi, thế nhưng Đông Thi bắt chước chỉ thêm xấu lạ, khiến người ta nhìn thấy đều chạy đi, thậm chí không dám ra đường nữa.
"Ố ồ..."
"Anh đại bị trộm mất tim rồi."
"Ha ha!"
Trên hành lang, đám học sinh nam lại bắt đầu ồn ào huýt sáo.
[Ố ồ, dám đùa giỡn streamer Tiên Tiên của chúng ta, bóp nát trứng của cậu ta đi.]
[Ông đây vừa nhìn đã biết cậu ta là một tên chim nhỏ.]
[Lầu trên nhìn thế nào mà ra vậy?]
[Ông đây có mắt nhìn xuyên đồ vật, các người không biết hả.]
[Anh đây chỉ thấy có một con bò bị thổi bay lên trời thôi.]
[Phắc.]
"Ký chủ chú ý, nhiệm vụ hàng ngày hôm nay là trong vòng mười phút ký chủ phải sờ được mông của cậu học sinh nam đang đùa giỡn cô. Thành công thì khen thưởng 100 tệ, thất bại thì trừng phạt rên rỉ trước mặt mọi người một phút."
Diệp Tiên Tiên giật mình, đây chẳng phải gọi là đùa giỡn ngược lại hả?
Cô hơi cúi đầu, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên.
Nhưng dáng vẻ này ở trong mắt người khác lại là ngượng ngùng mà luống cuống, bộ dạng đáng yêu yếu đuối càng khiến cho máu trong người các học sinh nam thêm sôi trào.
Diệp Tiên Tiên đi lên trước một bước, áp sát tường, lấy thân mình và cặp sách che đi tầm mắt của mọi người phía sau, rồi đột nhiên vươn tay bóp lấy mông của cậu bạn đẹp trai kia, có chút rắn chắc, nhưng còn lâu mới sờ thích bằng mông của Triều Âm.
Điếu thuốc trên miệng cậu chàng đẹp trai rơi xuống đất, nhưng cậu ta lấy lại bình tĩnh rất nhanh, cười một cách vô lại, "Em gái, nhìn trúng anh thật à? Muốn anh dùng dương vật chơi em hả?"
Nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành vang lên.
Chương 64: Bàn về mức độ không biết xấu hổ của Diệp Tiên Tiên
Diệp Tiên Tiên áp sát bên tai cậu ta, nói bằng giọng hung dữ: "Tôi phắc ông nội anh."
Bàn tay thì véo mạnh một cái ngược chiều kim đồng hồ.
"Shh..." Cậu bạn đẹp trai đau đến mức hít sâu một hơi, thì ra là một đóa hoa có gai, còn chưa hái được đã bị đâm đầy tay.
Cậu ta nâng cằm Diệp Tiên Tiên lên, "Tro cốt của ông nội anh vẫn còn ở đây, để anh đưa em về nhà chơi nhé, chỉ là, đợi anh chơi em trước cái đã rồi tính."
Diệp Tiên Tiên cười nhạo, "Có to được như que diêm không thế?"
[Que diêm?]
[Ha ha! Biết ngay là đi theo streamer Tiên Tiên sẽ có kịch vui để xem mà, ông đây cười chết mất.]
[Tui muốn biết rốt cuộc que diêm to như thế nào vậy?]
[So với nấm kim châm thì cũng không khác mấy đâu.]
[Tương tự như băng phách ngân châm ấy.]
[Nấm kim châm thì tui biết, nhưng băng phách ngân châm...]
[Trong sách võ hiệp của địa cầu cổ xưa có đó.]
[Thứ này mới nha.]
Mức độ đàn ông để ý tới dương vật còn lớn hơn nhiều so với việc phụ nữ để ý đến gương mặt. Bị người ta nói chỗ đó nhỏ, đặc biệt là bị một cô gái xinh đẹp nói, đó tuyệt đối là một sự sỉ nhục.
Cậu bạn đẹp trai hung tợn nói: "Đủ để chơi em."
[Tui thấy có vẻ là xe đạp đi qua đường hầm rồi.]
[Phụt!]
[Làm hại ông đây đang uống nước thì sặc.]
[Đây là một câu chuyện buồn...]
Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Thiếu niên mạnh mẽ thì thiếu nữ vịn tường, thiếu niên yếu ớt thì thiếu nữ mất mát, thiếu nữ mạnh mẽ thì thiếu niên nằm thẳng, thiếu nữ yếu đuối thì thiếu niên buồn phiền...]
[Dâm ra một đầu đầy thơ hay nha!]
Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Chút lòng thành thôi.]
Kẻ Chấp Pháp – chữ đen: [Dài dòng.]
Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Oa oa...]
Diệp Tiên Tiên tinh mắt nhìn sang, cuối hành lang, cửa văn phòng giáo viên mở ra, Tang Vu ôm sách đi ra khỏi văn phòng, sơ mi trắng quần đen, sạch sẽ nghiêm túc. Cô cất cao giọng gọi: "Thầy Tang ơi..."
Thanh âm mang theo tiếng nức nở.
Tang Vu thấy là Diệp Tiên Tiên thì trong mắt có ánh sáng lóe lên, nhìn lại thì thấy cô đang bị tên nhóc học sinh lưu manh nhất khối ôm vào trong ngực thì ánh mắt trầm xuống, hắn bước nhanh đi về phía cô, kéo cậu bạn đẹp trai kia sang một bên, rồi đứng che chở bên cạnh Diệp Tiên Tiên, hắn hỏi: "Sao lại thế này?"
Đôi mắt Diệp Tiên Tiên hồng hồng, bả vai run rẩy, chỉ vào cậu học sinh nam kia rồi nói: "Thầy Tang ơi, anh ấy, anh ấy trêu em, hức ~"
Cậu bạn đẹp trai nhìn cô biến đổi sắc mặt y như ảo thuật thì trợn mắt, cực kỳ kinh ngạc.
Vả lại, vừa rồi cậu ta cũng chỉ mới dùng miệng, còn cô thì dùng cả tay, còn bóp mông cậu ta nữa.
Nếu nói đến chuyện bị trêu đùa thì cậu ta mới là bên bị đùa giỡn đó có được không?
Cậu ta lắp bắp nói: "Thầy, thầy ạ, em không trêu em ấy ạ. Em ấy còn bóp mông em nữa."
Nước mắt của Diệp Tiên Tiên rơi rào rào, tựa như vừa phải chịu sự uất ức vô cùng lớn, "Hu hu hu... Thầy Tang ơi, anh ấy, anh ấy nói bậy, em làm sao, làm sao có thể bóp mông anh ấy được ạ?"
[Rất thuyết phục... Cực kỳ thuyết phục.]
[Cái kỹ thuật diễn xuất này của streamer, anh đây phục tuyệt đối.]
Cậu bạn đẹp trai mặt đỏ tai hồng, "Thầy đừng tin em ấy, em ấy đang nói dối đấy ạ. Không tin thì thầy hỏi bọn họ đi ạ." Cậu ta chỉ vào mấy tên con trai vừa nãy còn rất hăng hái ồn ào trên hành lang.
Tang Vu lạnh giọng quát: "Cậu ta nói có đúng không?"
Biệt hiệu Thần mặt đen của Tang Vu không phải là hư danh, mấy cậu nhóc học sinh run cả chân lên, quay mặt nhìn nhau, rồi thành thật đáp, "Không ạ, bọn em không nhìn thấy ạ."
Cậu bạn đẹp trai thầm mắng bọn họ không có nghĩa khí, vẻ mặt trở nên suy sụp, biểu tình uể oải.
Cậu ta tên là Quý Hàn Mạt, là thủ lĩnh của lớp 12 - 5, bình thường thích nhất là nói lời ngả ngớn trêu ghẹo bạn học nữ nhưng ngoài ra thì cũng không làm gì khác.
Chỉ là cái bộ dạng đứng không ra đứng ngồi không ra ngồi như không có xương kia của cậu ta thật sự quá lưu manh, con gái trông thấy thì đều cho rằng không đứng đắn. Nhưng trời cho cậu ta một khuôn mặt vô cùng đẹp trai nên cũng có không ít người bị cậu ta làm cho mê muội.
Hôm nay lại thua dưới tay một cô nhóc vốn tưởng rằng sẽ giống như cô vợ nhỏ, yếu đuối để mặc cậu ta đùa giỡn.
Diệp Tiên Tiên quay sang làm mặt quỷ với cậu ta.
Quý Hàn Mạt nhếch miệng nhìn cô.
Nhếch miệng cái rắm, khoe răng đẹp hả?
"Ký chủ chú ý, yêu cầu phải tặng một cái hôn gió cho mục tiêu nhiệm vụ vừa rồi, thành công khen thưởng 100 tệ, thất bại thì trừng phạt rên rỉ trước mặt mọi người một phút."
Cái này thì đơn giản, cô giơ tay lên, không chút do dự hôn gió một cái về phía Quý Hàn Mạt. Đúng lúc này Tang Vu nhìn sang, trong lòng Diệp Tiên Tiên đánh thịch một cái, cô chớp chớp mắt, nói lí nhí: "Thầy Tang, là vừa rồi anh ấy ném sang cho em, nếu giờ em không trả nó về thì chẳng lẽ thầy lại muốn em giữ nó lại ạ?"
[Phụt!]
[Phụt...]
[Ông đây cười chết mất.]
Thầy Tang lạnh mặt, "Tôi sẽ nói chuyện với chủ nhiệm của lớp em."
Lời này là nói với Quý Hàn Mạt.
Quý Hàn Mạt thật sự muốn quỳ với Diệp Tiên Tiên luôn.
Tiểu nhân không dám bình luận bất cứ điều gì về ngài nữa đâu! Với trình độ văn hóa phong phú và khả năng ngôn ngữ xuất sắc của tiểu nhân cũng không thể hình dung được trình độ thay đổi sắc mặt của ngài.
Đại tỷ, tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân phục ngài.
Dưới sự đưa tiễn vui vẻ và ánh mắt quái dị của mấy học sinh nam, Diệp Tiên Tiên đi theo Tang Vu vào văn phòng.
Văn phòng giáo viên không được tách biệt nhưng cũng có vách ngăn cao hơn nửa người bao xung quanh nên vẫn có chút riêng tư.
Tang Vu ngồi xuống ghế, Diệp Tiên Tiên đứng phía trước bàn làm việc của hắn, rũ đầu, ngoan ngoãn.
"Vì sao lại trêu cậu ta?"
Diệp Tiên Tiên trộm liếc hắn, người đàn ông bưng chén trà trong tay, từ từ nâng lên, khiến gương mặt của hắn càng hiện lên vẻ không dễ dãi và nghiêm túc.
Cô ngập ngừng nói: "Thầy Tang, thầy có thể đừng nghiêm túc như vậy không ạ, em... Sợ."
Tang Vu nhấp một ngụm trà, "Theo tôi thấy thì lá gan của em rất lớn."
Cô khẽ nâng cằm, nhìn Tang Vu, nghiêm túc nói: "Không đâu ạ, lá gan em rất nhỏ, thật đấy ạ."
Ở góc nhìn của Tang Vu, chiếc cằm của thiếu nữ nhòn nhọn nhỏ nhắn, đường cong đẹp đẽ tinh xảo, hút lấy ánh mắt của người đối diện.
Hắn khẽ khụ một tiếng, lấy sổ ra cho cô trả phép.
Không bám riết cái vấn đề kia nữa.
Cuối cùng, Tang Vu nói: "Trong quá trình học tập nếu có gì không hiểu thì có thể hỏi tôi. Hoặc nếu cần học bù thì cũng có thể tìm tôi."
Nghĩ đến hoàn cảnh gia đình cô, Tang Vu bổ sung, "Yên tâm, không thu phí."
[Lại thêm một tên đàn ông đến tranh giành streamer của chúng ta.]
[Xử hắn đi.]
[Hình như là thầy của streamer.]
[Vậy thì càng là mặt người dạ thú.]
Chương 65: Thiếu Hiệp nói lời kinh người
Diệp Tiên Tiên nở một nụ cười ngọt ngào, "Em biết rồi ạ, cảm ơn thầy Tang."
Mới vừa về tới lớp học thì tiếng chuông vang lên.
"Diệp Tiên Tiên."
Nghe được tiếng gọi, cô quay đầu lại.
Một đầu tóc đỏ, áo rộng thùng thình, quần cũng thùng thình, là Vệ Dương.
Khẽ gật đầu với cậu ta, Diệp Tiên Tiên đi về chỗ của mình rồi ngồi xuống.
Vệ Dương đang định đi tới nói chuyện với cô thì thầy giáo đã bước vào. Bất đắc dĩ, cậu ta chỉ đành uể oải quay về chỗ nằm bò ra bàn, nhưng đôi mắt thì như dính ở trên lưng Diệp Tiên Tiên.
Quan Tiểu Kha nhìn cô, "Sao tớ cứ thấy mới mấy ngày không gặp mà cậu lại xinh đẹp lên vậy nhỉ."
Diệp Tiên Tiên cười cười, "Chắc là ở nhà nghỉ nên thần sắc tốt lên."
Quan Tiểu Kha lại nhỏ giọng nói: "Vệ Dương cứ nhìn cậu mãi đấy."
Nhóm làn đạn cũng nhắc nhở.
[Streamer ơi, yêu quái lông đỏ đang nhìn lén em đấy.]
[Vài ngày không gặp yêu quái lông đỏ, giờ gặp lại chợt thấy thật thân thiết.]
[Thân thiết thì làm gay với cậu ta đi.]
[Cút!]
Diệp Tiên Tiên không quay đầu lại nhìn, hiện tại cô đã quên mất còn một cái nhiệm vụ cô gái si tình nhằm vào Vệ Dương.
Đúng lúc này hệ thống nhắc nhở cô, "Ký chủ còn một nhiệm vụ cô gái si tình chưa hoàn thành."
Nhiệm vụ này, Diệp Tiên Tiên tính sẽ từ bỏ, dù sao cũng không có trừng phạt, mà hiện tại cô cũng đã có đủ tiền để chi tiêu, hà cớ gì phải miễn cưỡng chính mình chứ.
Sau tiết thứ nhất, Quan Tiểu Kha nói với cô chuyện Tiền Bích Vũ bị trường xử phạt nên mấy ngày nay mặt xám mày tro, không dám khoe khoang nữa.
Hai người đang nói chuyện thì Dịch Trận Phong chạy tới, tươi cười như được tắm mình trong gió xuân, "Diệp Tiên Tiên, hôm đó cậu không sao chứ? Đây là vở ghi chép bài học mấy ngày nay, tớ chuẩn bị riêng cho cậu đấy. Cầm dùng đi." Ngón tay thon dài của cậu ta cầm một quyển vở ghi chép có bìa minh họa phim hoạt hình đưa qua.
Nếu là trước đây, trái tim thiếu nữ của Diệp Tiên Tiên nhất định sẽ vì cậu ta mà đập thình thịch, nhưng hiện tại...
Cô chỉ có thể tặng cho cậu ta hai chữ viết hoa "HA HẢ".
Nhưng nói tới đóng kịch thì không chỉ có mình Dịch Trận Phong sẽ làm.
Nhận lấy quyển vở, cô hơi cúi đầu cười nhẹ rồi nói lời cảm ơn.
Có một câu thơ thế này:
Cái cúi đầu kia sao quá đỗi dịu dàng,
Tựa đóa sen e ấp chao ngang trước làn gió mát.(*)
(*)Trích trong bài thơ Sayonara – Tặng người con gái Nhật Bản của nhà thơ Từ Chí Ma. Bản dịch của Nguyễn Văn Hoài tác giả bài viết Từ Chí Ma – vị chủ tướng của phong trào thơ tân cách luật.
Từ đó có thể thấy được lực sát thương của cái cúi đầu thẹn thùng cười nhẹ của người con gái.
Dịch Trận Phong nhìn đến ngây người, hai người đứng rất gần nhau, mùi hương thoang thoảng trên cơ thể thiếu nữ phảng phất nơi chóp mũi, khiến cậu ta có cảm giác bồng bềnh như bị say hương.
Hai mắt của Quan Tiểu Kha ánh lên vẻ buồn bã.
[Sức hấp dẫn của streamer không thể chống đỡ mà.]
[Ông đây nhìn cậu ta là thấy không giống người tốt rồi.]
[Chú lại nhìn ra được nữa hả?]
[Ông đây đã nói là ông đây có mắt nhìn xuyên thấu mà.]
[...]
Phắc! Không phải để ý ông đây hả? Vậy mà còn cười lẳng lơ như vậy với bạn nam khác, Diệp Tiên Tiên, cậu đúng là lả lơi ong bướm. Vệ Dương liếm hàm răng, đi tới đẩy Dịch Trận Phong sang một bên, ôm ngang vai Diệp Tiên Tiên rồi nói: "Cậu chính là người con gái của ông đây, phải tuân thủ nữ tắc. Hiểu không hả?"
Còn ánh mắt cậu ta thì lại khiêu khích nhìn về phía Dịch Trận Phong.
Người khác có thể sợ Dịch Trận Phong, nhưng cậu ta không sợ.
Nụ cười trên mặt Dịch Trận Phong cứng lại, cậu ta tự nhận mình cao hơn một bậc so với Vệ Dương, hơn nữa rất tin tưởng đối với địa vị của mình trong lòng Diệp Tiên Tiên. Cậu ta cau mày hỏi Diệp Tiên Tiên, "Cậu ta nói, không phải là thật đúng không?"
Vẻ mặt Diệp Tiên Tiên trở nên mờ mịt, sau đó mới nhỏ giọng cãi lại, "Không thể nào, Vệ Dương nói bậy."
Vệ Dương mất hứng, "Nếu không phải cậu thích tôi thì sao lại có thể cho tôi xem...... Ưm......"
[Anh đây đã đoán được yêu quái lông đỏ muốn nói cái gì.]
[Streamer phản ứng siêu nhanh á!]
Diệp Tiên Tiên nhanh tay che miệng Vệ Dương lại, tên Vệ Dương này đúng là nói năng không suy nghĩ, nếu không phải cô nhanh chóng che lại thì không biết chừng lại phun ra lời hết hồn gì đó. Cô cười cười với Quan Tiểu Kha và Dịch Trận Phong đang nhìn về phía cô, "Cậu ấy đau răng, tớ che lại giúp ấy mà."
Ông đây không đau răng, ông đây đau lòng.
Vệ Dương còn đang tự mình đau lòng nhưng chuyện vẫn chưa xong, cơn đau vì bị véo thịt từ nơi đùi truyền đến, đau đến mức suýt chút nữa cậu ta đã gào lên.
[Ha ha ha, ai bảo miệng tiện, véo tiếp đi. Cái chiêu này đến tiện mỹ nam cũng không chịu nổi kia kìa.]
[Nếu streamer véo tui thì tui cũng cam lòng.]
Diệp Tiên Tiên nói bằng giọng hơi mang theo ý cảnh cáo, "Nếu hết đau rồi thì tớ sẽ buông ra."
Vệ Dương vội vàng gật đầu như giã tỏi.
Trong lòng thì rầu muốn chết, hình tượng đẹp trai của ông đây toàn bị cô nhóc này làm hỏng.
Quan Tiểu Kha buồn cười vì được xem cảnh tượng hài hước.
Còn sắc mặt của Dịch Trận Phong thì có phần khó coi.
Tiền Bích Vũ "Xí" một tiếng về phía Diệp Tiên Tiên rồi nói, "Dâm phụ không có đàn ông là không sống nổi."
Giọng nói không coi là nhỏ nên không ít bạn học trong lớp đều nghe được. Không ai để ý tới cô nàng, đang làm gì thì vẫn làm đó.
Thế nhưng Diệp Tiểu Hiệp lại quay đầu sang đây, nói ra một câu làm bốn phía khiếp sợ.
"Người Diệp Tiên Tiên thích là tớ."
Rì rầm!
Rì rầm! Tiếng thì thầm nổi dậy khắp nơi.
Bạn học xung quanh nghe thấy lời nói của Diệp Tiểu Hiệp thì đều ồn ào nhìn về phía cậu ta, nhìn từng hạt đậu thanh xuân nổi trên gương mặt kia, rồi lại nhìn sang Vệ Dương tuy rằng áo quần lố lăng nhưng gương mặt vẫn đẹp trai ngời ngời, có thể tin một phần nhỏ trong lời của Diệp Tiểu Hiệp đã là tốt lắm rồi.
[Phụt, thằng nhóc mặt mụn góp vui cái gì vậy chứ?]
[Streamer của chúng ta đâu có mù.]
[Người ta chỉ là xấu một chút, dương vật nhỏ một chút, chứ thật ra cũng không tệ mà! Sao đều có vẻ mặt kia vậy?]
[Không tệ thì chú lên đi.]
[Anh đây có khẩu vị thanh đạm.]
Vẻ mặt Quan Tiểu Kha lộ ra kinh ngạc, "Không phải chứ? Sao có thể."
Diệp Tiên Tiên thì càng bất ngờ hơn, cô thích Diệp Tiểu Hiệp á? Sao chính cô cũng không biết vậy? Sửng sốt trong giây lát, đang định lên tiếng thì cô trông thấy Vệ Dương đập một phát lên đầu Diệp Tiểu Hiệp, "Còn nói bậy nói bạ thì tôi đánh cậu đấy. Người con gái của ông đây đương nhiên là thích ông đây rồi."
Diệp Tiên Tiên cảm thấy, cô và Vệ Dương rất trong trong sạch sạch á. Đương nhiên, việc bị cậu ta sờ rồi hôn không tính. Cô tức giận nói: "Vệ Dương, nếu cậu còn nói linh tinh là cậu và tôi có quan hệ thì tôi cũng đánh cậu."
Bạn thấy sao?