Chương 71: Thầy giáo là chính nhân quân tử
Diệp Tiên Tiên cảm thấy, không nói tới mặc như vậy mà đi ra ngoài thì đồi phong bại tục, mà nhỡ đâu xui xẻo lại gặp phải biến thái, bị kéo vào trong hẻm tối cưỡng bức thì biết tìm ai mà khóc chứ. Nghĩ rồi nghĩ, cô lấy chiếc khăn lụa đen khoác lên vai, lớp vải tơ tằm nửa trong suốt, da thịt mờ mờ ảo ảo càng tăng thêm vẻ lẳng lơ thần bí.
Buộc chiếc khăn lụa trước ngực rồi đeo cặp tai thỏ lên đầu, cuối cùng bôi một lớp son và cô gái thỏ đáng yêu Diệp Tiên Tiên đã ra đời.
Thích siêu xe yêu người đẹp - chữ vàng: [Streamer ơi, tình yêu của tôi đối với em giống như sao sáng đầy trời, vĩnh viễn không dứt.]
[Ngày mưa là mất.]
Thích siêu xe yêu người đẹp - chữ vàng: [Cút! Không thấy ông đây đang tỏ tình à? Phá đám cái gì.]
Thích siêu xe yêu người đẹp - chữ vàng: [Streamer ơi streamer... Toàn bộ tấm thân của tôi đều dâng hiến cho em.]
[Tổng cộng chú cũng chẳng tặng thưởng được bao nhiêu tiền mà còn nói là toàn bộ tấm thân. Nói mà không biết xấu hổ.]
Thích siêu xe yêu người đẹp - chữ vàng: [Mỗi ngày ông đây đều dâng hiến hai trăm triệu thân thích cho streamer thì không phải là hiến à.]
[Phụt! Thì ra chú nghèo đến mức chỉ còn lại chim à.]
"Phụt ~" Diệp Tiên Tiên cũng cười, đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ Thích siêu xe yêu người đẹp là người xem thứ hai của cô, rất hay gây cười để điều hòa không khí, nhưng lại thường xuyên nói ra những lời hết hồn, làm cô vừa tức giận vừa buồn cười.
Chuẩn bị đâu vào đấy xong xuôi, Diệp Tiên Tiên thay giày, cố gắng tránh né người dân trong khu nhà rồi chạy về phía trường học. Cô nhớ rõ trong một buổi học thầy dạy thể dục Nghiêm Tòng Quân có nói thầy có thói quen chạy bộ buổi tối. Nếu may mắn thì cô có thể sẽ gặp được, còn nếu không may thì cô vẫn còn hai ngày nữa.
Buổi chiều từng có mưa, không khí lành lạnh mang theo hơi ẩm phả vào mặt, xua tan cái nóng của những người ra ngoài vận động.
Chạy đến khu vực gần trường học, dưới ánh đèn đường, một người đàn ông cường tráng khỏe mạnh đang chạy từng bước không nhanh không chậm trên đường.
Là Nghiêm Tòng Quân.
Nghiêm Tòng Quân có vẻ ngoài thô kệch, cao lớn rắn chắc, là một người đàn ông phương Bắc điển hình.
Nghe nói trong trường có không ít giáo viên nữ có ý với hắn, nhưng lại chưa từng thấy hắn thân thiết với cô giáo nào nên có lời đồn là mắt nhìn của hắn rất cao.
Nhìn thấy hắn, Diệp Tiên Tiên vui vẻ trong lòng, nhanh chân chạy đến bên cạnh hắn, trên gương mặt lại lộ ra chút kinh ngạc, "Thầy Nghiêm ạ."
Nghe thấy có tiếng gọi, Nghiêm Tòng Quân nghiêng đầu, dưới ánh đèn đường mờ ảo, một cô bé đeo cặp tai thỏ nhòn nhọn trên đầu, khi chạy thì lắc qua lắc lại, rất đáng yêu. Hai hàng lông mày đậm mảnh xinh đẹp kết hợp với cặp mắt trong vắt kia mỗi khi nhìn vào người đối diện tựa như đang nỉ non thổ lộ tất cả tâm tình. Vòng eo nhỏ nhắn xoay nhẹ khó nắm bắt cùng hai cẳng chân trắng nõn thon dài.
Đương nhiên Nghiêm Tòng Quân không thể không có ấn tượng gì đối với một gương mặt xinh đẹp như vậy. Hắn giảm tốc độ chạy bộ lại, khẽ gật đầu, "Sao lại đi chạy bộ buổi tối vậy?"
Diệp Tiên Tiên hơi cúi đầu, có chút thẹn thùng nói, "Tại buổi sáng em không dậy được ạ."
Buổi sáng không dậy sớm được là bệnh chung của rất nhiều cô nhóc, Nghiêm Tòng Quân rất thấu hiểu, ánh mắt của hắn lia qua đôi tai thỏ của Diệp Tiên Tiên rồi đi xuống bờ vai có thể nhìn thấy da thịt mơ hồ, hắn nói: "Con gái chạy bộ buổi tối tốt nhất là ăn mặc kín một chút, em mặc vậy dễ xảy ra chuyện lắm."
Ánh mắt Nghiêm Tòng Quân trong sạch, mang theo lòng tốt mà khuyên nhủ.
Nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành vang lên.
Khen thưởng là 100 tệ.
Diệp Tiên Tiên khiêm tốn tiếp thu lời dặn, "Vừa rồi mặc chơi ở nhà, em quên không đổi. Lần sau sẽ không như thế nữa ạ."
Vân thượng phiêu – chữ hồng: [Chính nhân quân tử đó!]
[Vậy mà lại có người không bị sắc đẹp của streamer Tiên Tiên làm cho mê đắm.]
Vân thượng phiêu – chữ hồng: [Chú nghĩ ai cũng giống các chú à, streamer mới hở một chút thịt đã gào khóc muốn chôn ngực, lộ nhiều thêm chút nữa thì dương vật cũng tuốt đến lột da.]
[... Cái tên tuốt đến đất rung núi chuyển không biết là ai.]
[Cạc cạc cạc...]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Hừ ╯^╰, tôi không tin anh ta quân tử được bao nhiêu.]
Con người rắn rỏi 88 tuyên bố nhiệm vụ nhận thưởng: Yêu cầu streamer quyến rũ thầy Nghiêm, tiền thưởng 2000 Đóa hoa lam.
[Rửa mắt mong chờ nha.]
Diệp Tiên Tiên đưa tay ra sau làm thủ thế ok.
Cô chạy chậm theo bên cạnh Nghiêm Tòng Quân, chỉ cách một đoạn ngắn. Trên người cô đã phủ một lớp mồ hôi mỏng, tiếng thở dốc nặng nề. Ngược lại thì Nghiêm Tòng Quân lại chẳng có thay đổi gì.
Tựa như nhìn ra suy nghĩ của cô, Nghiêm Tòng Quân nói: "Khi nào chạy bộ trở thành một loại thói quen thì em sẽ không còn thở hổn hển như vậy nữa."
Thỉnh thoảng hai người lại trao đổi mấy câu nên quá trình chạy bộ cũng vui vẻ thoải mái.
Chợt đến một chỗ rẽ tối tăm, không biết chân của Diệp Tiên Tiên dẫm phải cái gì mà loạng choạng một cái, thân thể mất khống chế nhào về phía Nghiêm Tòng Quân, có lẽ là sợ đụng vào người hắn nên cô cố gắng nghiêng người sang bên cạnh, một tiếng trầm vang, bộ ngực vừa vặn đụng vào chiếc cột bên đường.
[Tiên Tiên hi sinh cả vốn gốc rồi.]
[Vú đừng bị đâm bẹp nha.]
Kẻ Chấp Pháp – chữ đen: [Đừng bỏ gốc lấy ngọn mà làm chính mình bị thương.]
Diệp Tiên Tiên đau đến mức hừ hừ mấy tiếng, cô cũng đâu có muốn phải chịu đau đâu, chỉ là mấy cái cách dụ dỗ trước đó quá lộ liễu rồi, không còn cách nào khác cô mới phải dùng đến hạ sách này.
Nghiêm Tòng Quân lo lắng sợ cô bị đụng nặng nên chạy tới, quan tâm hỏi, "Đâm có nặng lắm không?"
Rồi hắn nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp của cô bé ầng ậng nước, cô cắn môi nói: "Em vẫn ổn ạ, không sao ạ."
Có những khi sự kiên cường ẩn trong dáng vẻ mảnh mai càng làm rung động lòng người, lại càng không nói đến hình ảnh cô nhóc với chiếc khăn lụa trước ngực đã bị tuột ra, bầu vú trắng tròn bị lớp áo quây ép chặt lộ ra non nửa, khe rãnh sâu thẳm kéo dài xuống dưới thu hút ánh mắt người nhìn.
Nghiêm Tòng Quân nhìn vết ửng đỏ trên bộ ngực trắng như tuyết của cô, nói: "Không sao đâu, bị tím mấy ngày là hết thôi."
Hắn khoác lại khăn lụa cho Diệp Tiên Tiên một cách ngay ngắn, "Muộn rồi, em cũng về đi. Nhớ là lần sau chạy bộ buổi tối đừng mặc như vậy nữa."
Chương 72: Cái gọi là chính nhân quân tử
Từ đầu tới cuối, ánh mắt của Nghiêm Tòng Quân đều rất trong sạch, động tác cử chỉ cũng quy củ nghiêm chỉnh, không chứa một chút sắc dục nào.
Vân thượng phiêu – chữ hồng: [Ông đây đã nói hắn là chính nhân quân tử mà.]
[Quả thật sự bình tĩnh của người đàn ông này mạnh hơn anh đây, anh đây phục.]
[Ông đây bị bao vây trong mấy chục đao kiếm của kẻ địch cũng không phục, chỉ phục hắn.]
[...]
[...]
"Á!" Diệp Tiên Tiên bám vào cánh tay của Nghiêm Tòng Quân mượn lực đứng dậy, hai chân lại lảo đảo không vững, bầu ngực căng tròn cọ xát vào cánh tay của hắn. Nghiêm Tòng Quân đỡ thẳng cô dậy nói, "Không thì thầy đưa em về nhé?"
Thế mà hắn vẫn không dao động, Diệp Tiên Tiên đã muốn hết cách rồi.
Đang lúc cô nghĩ có nên đồng ý không thì điện thoại của Nghiêm Tòng Quân đổ chuông, Diệp Tiên Tiên cảm thấy nhiệm vụ nhận thưởng lần này có độ khó cao quá. Cô ra vẻ quan tâm nói: "Không cần phiền thầy đâu ạ, em không sao, em tự mình về là được ạ."
Nghiêm Tòng Quân cũng không kiên trì, dặn dò vài câu thì quay người đi nghe điện thoại.
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Ông đây vẫn không tin.]
Con người rắn rỏi 88 tuyên bố nhiệm vụ nhận thưởng: Yêu cầu streamer nghe lén cuộc gọi của thầy Nghiêm, tiền thưởng 2000 Đóa hoa lam.
Cái này thì đơn giản.
Nói gì thì nói cô cũng là người có kinh nghiệm theo dõi người khác.
Mà đoạn đường này ít người qua lại, nhiều chỗ ẩn nấp, là địa điểm theo dõi nghe lén lí tưởng.
So với lần theo dõi Triều Âm khá qua loa trước đó, lần này Diệp Tiên Tiên cẩn thận từng li từng tí, nương theo ánh sáng che giấu thân hình, dùng cành lá che đậy rồi vểnh tai nghe.
Dù thế nào thì Nghiêm Tòng Quân cũng không ngờ sẽ có người nghe lén hắn nói chuyện điện thoại, thấy xung quanh không có người, giọng nói của hắn tuy không lớn nhưng cũng không có chút kiêng dè gì.
"Ông xã, anh đi công tác về rồi hả?"
"Đã về đến nhà rồi?"
"Được, em qua đó gặp anh ngay đây."
Nhóm làn đạn bùng nổ.
[Ông xã...]
[Là tai của ông đây có vấn đề hả?]
[Không phải tai chú có vấn đề mà là người đàn ông này có vấn đề.]
[Bảo sao.]
[Đậu má! Được mở mang kiến thức rồi.]
[Nhìn đàn ông như thế mà hóa ra lại là cái tên bị đàn ông chơi lỗ hậu. Ông trời ơi, ông đùa tôi à?]
[Ha ha ha, cười chết mất. Vừa rồi mấy tên nháo nhào bảo phục hắn giờ bị vả bốp bốp bốp.]
Mấy người Vân thượng phiêu không nói gì.
Con người rắn rỏi 88 cũng không phát thêm làn đạn nào.
Nhiệm vụ nhận thưởng hoàn thành.
Diệp Tiên Tiên giật mình che miệng lại, cô cảm thấy, lần này sợ là lại nghe trộm được một chuyện đáng sợ rồi.
Thấy Nghiêm Tòng Quân đi qua, cô ngừng thở, một cử động nhỏ cũng không dám làm.
Tận đến khi Nghiêm Tòng Quân đi xa, không còn thấy bóng người thì Diệp Tiên Tiên mới cử động thân thể, từ từ đứng lên. Đừng nói là nhóm làn đạn không thể tưởng tượng được, đến chính cô cũng không ngờ một người đàn ông cường tráng như thầy thể dục Nghiêm Tòng Quân lại là gay, lại còn nằm dưới.
Thảo nào lại thờ ơ như vậy.
Mà càng khiến cô không biết nói sao chính là, vừa rồi cô còn có ý quyến rũ hắn. Cũng không biết đối phương có nhìn ra ý đồ của cô không.
"A a a..." Diệp Tiên Tiên ôm mặt, xấu hổ không dám ngóc đầu dậy.
Trên đường trở về, cô không thể nào tập trung được.
Với thời tiết đầu hè, các quán ăn khuya vô cùng náo nhiệt.
Diệp Tiên Tiên dùng khăn lụa che hết chỗ da thịt hở ra bên ngoài, cô đi tới chỗ tập trung các quán ăn khuya ở quanh khu nhà, hàng nào cũng ngồi đầy người, cô tìm được một cái bàn ở vị trí hẻo lánh, chia bàn với một người thanh niên.
Cô gọi một đĩa mì xào và một bát canh.
Nhưng mà khiến cô cảm thấy kỳ lạ là, rõ ràng tâm tư của người thanh niên không đặt ở đồ ăn mà cứ liên tục nhìn về phía một người đàn ông ngồi cách đó một bàn.
Tần suất rất nhiều nên nhóm làn đạn cũng bắt đầu tò mò, tưởng lại là một tên gay nữa.
Diệp Tiên Tiên cũng nổi lên lòng hiếu kỳ, tìm bừa một cái cớ, nhỏ giọng hỏi: "Anh ta là gì của anh vậy? Thân thích à?"
Người thanh niên ăn một miếng mì, lại uống một ngụm canh, lau miệng, rồi mới nói: "Cũng có thể coi là thân thích."
Ồ, đúng là thân thích à! Diệp Tiên Tiên tự vỗ tay vì khả năng phán đoán của mình. "Nếu là thân thích thì sao lại không ngồi cùng nhau vậy?"
Người thanh niên uể oải nói: "Nhưng mà là thân thích bắc cầu. Hắn là chồng của vị hôn thê của tôi."
Hử? Diệp Tiên Tiên sửng sốt vài giây mới hiểu được hàm ý trong lời của anh ta. Vẻ mặt cứng đờ, không biết nên phản ứng như thế nào.
[Phụt... Thì ra là lật xe.]
[Cỏ trên mộ của vị huynh đài này có vẻ xanh phết nha!]
[Thế mà có thể nhịn thì đúng là trâu bò, anh đây phục hắn.]
[Vậy mà còn nhịn thì mới là vô dụng? Nếu là ông đây thì chắc chắn sẽ trói hết cả hai người bọn họ lại, lôi xuống tầng hầm, để bọn họ nhìn thấy máy xay thịt còn ông đây thì cười hả hê vào mặt bọn họ.]
[Mà này, gần đây thịnh hành dùng máy xay thịt à?]
[Xin thứ lỗi chứ anh đây lại cười dồ luôn rồi.]
Tiếp tục ăn mì, Diệp Tiên Tiên quyết định không mở miệng nữa.
Bước đi trên con đường bê tông của khu nhà, ánh đèn rọi xuống khiến cho bóng người kéo dài, bên tai là tiếng gió khe khẽ xen lẫn với tiếng bước chân của cô, tắt video di, Diệp Tiên Tiên rảo bước nhanh hơn.
"Diệp Tiên Tiên."
Một giọng nam trầm thấp từ bên cạnh truyền tới.
Là hắn!
Nghe thanh âm thì Diệp Tiên Tiên đã biết người đó là ai.
Có trốn thì chỉ sợ cũng vô dụng. Cô hít sâu một hơi, xoay người, nói bằng giọng trào phúng, "Hừ, tôi đã nói rồi, nếu anh tới tìm tôi thì anh là chó con."
Kỷ Bắc từ bên cạnh bồn hoa lan cũ bước tới trước mặt cô. Thân hình to lớn chặn đứng nguồn sáng khiến Diệp Tiên Tiên có cảm giác vô cùng áp bách.
Kỷ Bắc nắm một bên tai thỏ của cô, nhìn từ trên cao xuống, "Diệp Tiên Tiên, giỏi lắm!"
Giọng điệu kỳ quái, khó nghe.
Một chút cảm giác mất mát lúc ban đầu kia đã tan biến không còn dấu vết. Diệp Tiên Tiên giật lại tai thỏ từ trong tay hắn, cao giọng nói, "Tên họ Kỷ kia, anh ngủ thì cũng đã ngủ rồi, còn tới tìm tôi làm cái gì."
Bộ dạng tức giận kia rất giống một con thỏ bùng nổ vì bị véo lỗ tai, đôi mắt to tròn trừng lớn.
Chương 73: Làm đến khi em phục
Kỷ Bắc không liếc nhìn cô nữa, trong lòng làm sao mà không hiểu suy nghĩ của cô chứ, đơn giản chỉ là không muốn nhìn thấy hắn nữa thôi. Vẻ tổn thương lướt qua nơi đáy mắt hắn, rồi hắn lại cười một tiếng, vươn tay kéo cô lại, ôm ở trước ngực, "Ngủ một lần thì làm sao mà đủ được? Tìm em thì đương nhiên là để ngủ với em rồi. Hửm? Em nói xem có phải không?"
Diệp Tiên Tiên giãy giụa, nhưng làm sao mà thoát khỏi tay của Kỷ Bắc được, rơi vào đường cùng, cô há mồm gặm cắn loạn xạ trên người hắn, chẳng hề đau lòng xem hắn có bị cắn đau hay không, càng đau mới càng tốt ấy! Ngủ cái con mẹ nó chứ ngủ, coi cô là gì hả?
Hiển nhiên Diệp Tiên Tiên đang cực kỳ buồn bực đã quên mất chuyện này là do chính cô khơi mào, nhưng ai bảo cô là con gái chứ, có thể tùy hứng mà la lối khóc lóc. Mà ai bảo trinh tiết của cô bị mất một cách qua loa như vậy chứ, kẻ gây tội còn kiêu ngạo như vậy.
Kỷ Bắc vốn cũng định để cô trút hết những bực tức hờn dỗi, răng của cô nhóc này cũng sắc thật, chỗ bị cắn nóng rát cả lên, "Diệp Tiên Tiên, con thỏ như em còn biết cắn người cơ đấy."
Sau khi làm loạn một lúc xong, băng đeo trên đầu Diệp Tiên Tiên nghiêng lệch cả đi, tóc cũng rối bù, trông có phần nhếch nhác.
Cô đỏ cả mặt, "Con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người. Tôi cắn anh, cắn chết cái tên lưu manh nhà anh."
Kỷ Bắc cười bất đắc dĩ, "Sao em không nói rõ ràng là cô nhóc lưu manh dụ dỗ lão lưu manh trước."
"Ai dụ dỗ anh chứ, còn dám nói bậy nữa thì tôi cắn anh."
"Diệp Tiên Tiên, chỉ với chút bản lĩnh cỏn con này mà em cũng định ngang ngược trước mặt tôi hả."
"Không biết là ai ngang ngược ấy." Diệp Tiên Tiên há mồm lại cắn một cái.
"Phắc, em có tin là bây giờ ông đây sẽ làm em không hả."
"Anh dám chắc."
Vụ án chưa phá được nên thời gian của Kỷ Bắc cũng không nhiều, trong lòng nhớ thương cô nhóc này nên đêm nay hắn đã cố ý dành chút thời gian qua gặp cô. Nhưng không ngờ lại lãng phí vào mấy trò đùa giỡn vô vị này.
Hắn nắm khăn lụa của Diệp Tiên Tiên, xách cô lên khiêng trên vai, đi về phía cầu thang lên tầng.
Cứ như vậy, váy bị kéo lên, hơn phân nửa cái mông lộ ra ngoài.
"Mặc váy ngắn như vậy là lại định đi dụ dỗ ai? Hử?"
"Ai cần anh lo." Diệp Tiên Tiên không chịu nổi tư thế khiêng heo con này của hắn, cô đánh lên lưng hắn: "Anh thả tôi xuống!"
Thấy cô lại định bùng nổ, Kỷ Bắc cười nói, "Em muốn gọi tất cả mọi người sống ở tầng này ra hả?"
Diệp Tiên Tiên ngậm miệng lại.
Lấy chìa khóa từ trong túi xách của cô ra, vặn mở cửa, Kỷ Bắc đạp chân, cánh cửa bị đóng lại. Hắn buông cô xuống ấn lên trên cửa, rồi vòng chân kẹp cơ thể không an phận của cô vào trong lòng hắn.
"Có phục không? Còn dám cắn bậy nữa không?"
Diệp Tiên Tiên vẫn liều mạng với hắn đến cùng, "Không phục, tôi không phục."
"Mạnh miệng."
Trong phòng không bật đèn, ánh sáng mỏng manh ngoài cửa sổ bắn vào đôi mắt của Kỷ Bắc, tối tăm sâu thẳm. Giống như một con sói cô độc bị bạn đời vứt bỏ, hung ác mà cố chấp.
Kỷ Bắc nói: "Không phục? Vậy ông đây sẽ làm đến khi em phục thì thôi."
Khăn lụa khoác trên vai Diệp Tiên Tiên bị Kỷ Bắc kéo xuống vứt sang một bên, một mảng lớn da thịt trắng bóng hiện lên trong ánh sáng tối tăm, bầu vú được đẩy lên cao, là một thân hóa trang thành cô gái thỏ. Ánh mắt Kỷ Bắc tối sầm lại, "Em không thể mặc đồ bình thường khi ra ngoài hả?"
Hắn kéo chiếc áo quây bó chặt ngực của cô xuống, hai bầu vú trắng tròn bật ra ngoài. Diệp Tiên Tiên bị hắn đè chặt thì vặn vẹo cơ thể, cổ hơi rướn lên cao tạo thành độ cong tuyệt đẹp, Kỷ Bắc tựa như biến thành quỷ hút máu, tàn nhẫn và dữ tợn.
Hắn cúi người cắn xuống một cái, trong chớp mắt hàm răng chạm được vào làn da thì Kỷ Bắc bỗng tạm dừng, sức lực trở nên nhẹ đi, vốn dĩ định cắn lại đổi thành liếm láp nhẹ nhàng.
Thân thể Diệp Tiên Tiên khẽ run, dần dần trở nên không còn sức lực.
"Kỷ Bắc, anh là tên khốn kiếp."
Hắn véo lấy bầu ngực non mềm, năm ngón tay giống như móc câu nắm lấy toàn bộ bầu ngực, xoa bóp tùy ý, thịt ngực tràn qua các khe hở của ngón tay.
"Không phải em vẫn luôn mắng tôi là đồ khốn kiếp sao."
Kỷ Bắc cúi đầu, ngậm lấy một bên vú, há miệng hút.
Bầu vú bị hút liếm ướt nhẹp nước bọt của hắn, chiếc lưỡi thô ráp cọ quét qua lại vừa tê vừa ngứa.
Diệp Tiên Tiên đã bị sự trêu chọc cố tình này tra tấn khiến cho cả người mềm nhũn, thở dốc liên tục.
Thân thể phản bội ý chí.
Quanh quẩn nơi chóp mũi tất cả đều là hơi thở của người đàn ông này, nồng đặc, cuồng dã, khiến cho người ta bị lạc trong hơi thở của hắn.
Cô cảm thấy, chỉ sợ bản thân đã hết thuốc chữa. Nếu không thì sao lại dễ dàng bị Kỷ Bắc dẫn dắt mà trầm luân như vậy.
Tay trái Kỷ Bắc vén vạt váy của cô lên cao, tay phải thì đặt ở sau lưng sờ xuống phía dưới, sờ đến bờ mông vểnh co dãn, véo một cái, tựa như bên trong được chứa đầy nước, xúc cảm tuyệt vời đến mức muốn nổ tung.
Đầu lưỡi của Kỷ Bắc dạo chơi quanh núm vú của cô, chúng căng trướng dựng đứng lên, bị hắn ngậm cắn chơi đùa.
Trong phòng tối mịt, người đàn ông thì vùi đầu trước ngực cô nên căn bản Diệp Tiên Tiên không nhìn thấy mặt của hắn, chỉ có thanh âm mút liếm khe khẽ truyền tới tai cô, cực kỳ ám muội.
Một cảm giác khó nói thành lời, tựa như sung sướng lại tựa như đau đớn, khiến cô không cầm được lòng mà run rẩy.
Hơn nữa bàn tay của hắn đang luồn vào giữa khe mông của cô, còn, càng ngày càng tiến về phía trước. Trong lòng Diệp Tiên Tiên theo đó mà thấp thỏm.
Những sự giả vờ đã thực hiện lưu loát trước đó, khi tới trước mặt Kỷ Bắc lại giống như không có cách nào sử dụng. Chính bản thân cô cũng không biết tại sao chuyện lại thành như vậy, vừa gặp hắn thì cô lại trở thành một con mèo xù lông, đã vậy lại chỉ xù ở bên ngoài, còn bên trong thì thật ra lại trống không.
Chọc một cái liền vỡ.
Cô cắn môi, không để mình phát ra tiếng.
Kỷ Bắc quét ngón tay lên đũng quần lót đã ẩm ướt của cô, "Tôi vừa chạm vào là em đã ướt, vì sao vẫn muốn chống cự lại tôi?"
Hắn khẽ ngẩng đầu lên, hình dạng khuôn mặt hiện lên rõ ràng trong bóng tối.
Diệp Tiên Tiên nhìn hắn, không biết vì sao lại thấy chua xót trong lòng, cô hít sâu, nói bằng giọng bình tĩnh: "Thân thể của tôi khỏe mạnh, bị anh hết hôn lại sờ nên có phản ứng không phải rất bình thường sao? Nhưng mà Kỷ Bắc, thứ phản ứng chỉ là thân thể, anh có hiểu không?"
____________
Nhân dịp "cách ly xã hội" rảnh rỗi nên tạo lại nhà mới, up lại truyện. Cũng chẳng biết trụ được đến bao giờ, thôi thì được đến đâu hay đến đó. Mệt với wattpad (╯‵皿′)╯︵┻━┻
Bạn thấy sao?