Kỷ Bắc ôm Diệp Tiên Tiên, kéo váy lại ngay ngắn rồi ôm cô đi về phía giường, tay vỗ nhẹ lên lưng cô, dùng một giọng điệu dịu dàng đến chính hắn cũng không nhận ra mà dỗ dành, "Được, được, Kỷ Bắc là lão già khốn nạn, lão lưu manh, cứ mắng thoải mái, đừng làm mình bực bội."
Những ai quen biết Kỷ Bắc tuyệt đối sẽ không ngờ được hắn còn một mặt dịu dàng đến vậy, chỉ có thể nói, ở trước mặt cô gái mình yêu, cho dù là đàn ông xấu xa đến mấy cũng có biết dịu dàng, săn sóc.
Vừa rồi còn trưng ra bộ dạng hung dữ muốn ăn cô, hiện tại lại giả vờ làm người tốt gì chứ?
Diệp Tiên Tiên không thèm để ý tới hắn, cũng không mắng, chỉ tiếp tục khóc.
Kỷ Bắc chưa từng dỗ con gái nên chỉ biết vỗ nhẹ nhàng, "Ngoan, là tôi sai, lần sau tôi sẽ làm nhẹ hơn."
"Còn có lần sau?" Diệp Tiên Tiên bùng nổ, ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực hắn, trừng hắn bằng đôi mắt ửng hồng vì khóc.
Nơi đuôi mắt nghiêng nghiêng vốn đã toát lên vẻ yếu đuối mỏng mảnh, giờ lại ửng đỏ vì khóc thì càng tăng thêm mười phần, lông mi dính giọt nước, như sương sớm mùa xuân đọng trên cánh hoa, yêu kiều khó có thể hình dung.
Ánh mắt Kỷ Bắc trở nên mềm mại, "Được, được, không có lần sau."
Diệp Tiên Tiên gục đầu xuống, lại bắt đầu khóc.
Sao lại khóc nữa?
Kỷ Bắc nhíu mày lại, sao mãi không dứt vậy chứ?
Hắn nghĩ thử, nếu nhu không được thì cương vậy. Bèn tóm lấy bầu vú tròn trịa của cô xoa nắn, nói thô lỗ, "Còn khóc nữa thì tôi còn chơi em."
Diệp Tiên Tiên trợn tròn mắt, giọt nước mắt như hạt châu rưng rưng, "Anh, anh, anh khốn nạn..."
Lấy mu bàn tay lau nước mắt cho cô, Kỷ Bắc lại dịu giọng, "Ngoan, không khóc thì không chơi em."
Cái logic lưu manh gì vậy?
Diệp Tiên Tiên chán nản, lại thật sự không dám khóc nữa, nếu không thì ai biết lão lưu manh này có thể tới phát nữa thật hay không.
Cô quay người đi, không thèm để ý đến hắn.
Kỷ Bắc thấy cách này có tác dụng thì thở nhẹ một hơi, xoa xoa tóc cô rồi đứng dậy đi vào phòng vệ sinh lấy khăn ấm lau cho cô.
Diệp Tiên Tiên mệt mỏi không muốn động đậy, để mặc hắn đùa nghịch tùy ý, thân thể thả lỏng xuống, hơi thở cũng mỏng manh theo. Mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
"Mặc bó như vậy còn ngủ, cũng không thấy khó chịu." Kỷ Bắc bất đắc dĩ, trước mặt cô bản thân luôn không điều khiển được trái tim. Hắn cởi váy của cô ra, lại lau lưng cho cô sạch sẽ rồi đắp một tấm chăn mỏng lên cho cô.
Sau một lúc bận rộn thì chỗ đó cũng đã mềm xuống từ lâu. Kỷ Bắc lấy một điếu thuốc ra đi tới sô pha hút.
Khi hút được khoảng nửa điếu thì điện thoại lại vang lên, hắn ngậm thuốc trong miệng, lấy ra xem, là Vương Ích Dương gọi tới.
Ấn nghe máy.
"Đội trưởng Kỷ, hung khí gây án đã tìm được rồi. Hiện tại bọn tôi đang đối chiếu vân tay."
"Ừ, tôi về ngay."
Đội trưởng Kỷ tắt thuốc, quay đầu nhìn thoáng qua người nằm nghỉ trong phòng.
"Nhóc con."
Ánh nắng mai mờ ảo, mặt trời ẩn hiện.
Diệp Tiên Tiên vì buồn đi vệ sinh mà bừng tỉnh.
Cô bước xuống giường suýt chút nữa là té ngã, hai chân bủn rủn vô lực giống như vừa chạy 10km, hình ảnh tối hôm qua hiện lên trong đầu, toàn bộ khung cảnh đều là phim hành động á!
Diệp Tiên Tiên ôm mặt, vừa xấu hổ vừa ấm ức, mà phần lớn nguyên nhân tối hôm qua khóc là vì điều này.
Xỏ dép rồi đi tới phòng vệ sinh xả nước, nhìn thấy đôi mắt hơi sưng trong gương, khắp cổ phủ kín những vết xanh tím không đồng đều, cơn buồn ngủ còn lại trong cô đều vì cơn tức mà bay sạch.
"Ôi! Thế này làm sao ngày mai mình gặp người được đây."
"Lão lưu manh, nếu còn có lần sau, tôi, tôi cắn chết anh."
Nằm lại về giường đã không còn thấy buồn ngủ. Diệp Tiên Tiên vặn mở đèn bàn đầu giường, nhìn thoáng qua ở đầu giường có đặt một cốc nước gần đầy thì đột nhiên trong lòng giật thót, bất chợt nhớ tới lời Kỷ Bắc nói bên tai cô ấy: Theo tôi đi, tôi sẽ đối xử tốt với em.
Có lẽ hắn không đủ dịu dàng với cô, có lẽ độc đoán quá mức, nhưng hắn dùng cả trái tim chỉ có chút tinh tế của mình. Chính sự chu đáo nhỏ bé này mới khiến người ta thấy ấm áp nhất.
Diệp Tiên Tiên nhìn chằm chằm cốc nước kia, ngây người một lúc lâu.
Trong ngực dường như có thứ gì đó chua xót, rầu rĩ.
Cô cầm cốc nước lên, uống mấy ngụm nước rồi dựa vào đầu giường ngẩn ngơ.
Tuy mối tình đầu kết thúc bằng một thất bại, nhưng từ sâu trong đáy lòng cô vẫn mang theo khát khao với tình yêu.
Có một nguyện vọng bình dị, giản đơn: Người cô yêu cũng sẽ là người yêu cô.
Nguyện vọng vốn đơn giản như vậy lại bởi vì sự tồn tại của hệ thống mà trở nên không còn đơn giản. Nhưng đi cùng với sự trả giá thì cũng đạt được báo đáp hậu hĩnh, cho nên Diệp Tiên Tiên không oán giận, thậm chí còn cảm kích hệ thống. Trải qua quá nhiều ngày tháng khổ sở, cô thực tế hơn những nữ sinh khác, quan tâm đến được và mất nên mới đẩy Kỷ Bắc ra hết lần này đến lần khác.
Con người cố gắng cả đời chỉ đơn giản vì để có một cuộc sống tốt hơn. Cô có một đường tắt, vì sao phải từ bỏ.
Chuông báo thức kéo suy nghĩ của cô quay về.
Cô mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay cài khuy đến tận cổ, ít nhiều gì cũng che được những dấu vết khả nghi kia đi.
Đi đến cổng trường, Diệp Tiên Tiên phát hiện vậy mà Dịch Trận Phong lại bước vào cùng một lúc với cô.
Cô khẽ gật đầu, đi sượt qua người cậu ta.
"Diệp Tiên Tiên."
Nghe thấy tiếng gọi này cô quay đầu lại, nở một nụ cười nhạt, trên má hiện lên lúm đồng tiền mờ mờ, "Lớp trưởng Dịch à, có chuyện gì sao?"
Khách sáo mà xa cách.
Dịch Trận Phong hơi nhíu mày, cậu ta thấy khó chịu, cực kỳ khó chịu nhưng không nghĩ được xảy ra vấn đề ở đâu.
Trong khoảng thời gian này, cô như gần như xa với cậu ta.
Có đôi khi cô ấy nhìn bạn khiến bạn có một loại cảm giác dường như trên thế giới này cô ấy chỉ ngưỡng mộ một mình bạn. Nhưng có khi quay đi, lại mang tới cảm giác bạn chỉ là kẻ tầm thường, liếc mắt nhìn nhiều thêm một cái cũng thấy lãng phí.
Cậu ta cũng từng nghi ngờ có phải vì Vệ Dương không, nhưng qua sự quan sát cẩn thận, Vệ Dương chỉ là yêu đơn phương.
Dịch Trận Phong vô cùng không thích loại cảm giác vượt ngoài tầm kiểm soát này.
Bạn thấy sao?