Dần dần cô nhóc phát ra những tiếng rên rỉ khe khẽ, mông nhỏ bất an mà ngọ nguậy, thứ đang đâm vào phía dưới là dương vật cương cứng của người đàn ông. Vòng eo nhỏ nhắn mềm mại vặn vẹo hướng về phía trước, áo lót của cô đã bị người đàn ông lột một bên xuống, bầu sữa đầy đặn trắng như tuyết sáng lóa cả mắt, đóa anh đào ở bên trên dựng đứng lên, bị người đàn ông nuốt vào trong miệng.
Ướt át đến cực điểm!
Mà mối quan hệ giữa bọn họ lại là thầy giáo và học sinh.
Cấm kỵ và đạo đức đều nặng như nhau.
Hai mắt Diệp Tiên Tiên hiện lên vẻ mơ màng, đặc biệt trong sáng xinh đẹp, lưỡi cô cong lên nói năng không rõ ràng: "Thầy Tang, thầy dâm quá."
Tang Vu thở hổn hển một tiếng, khẽ nâng mi mắt lên, tầm mắt chạm tới đầu vú hồng nhạt nhỏ xinh trước mặt, trên bề mặt dính nước bọt của hắn, sáng lấp lánh, không thể dời mắt được.
Hắn nuốt nước bọt, hỏi: "Người tốt?"
Diệp Tiên Tiên sửa lại, "Là dâm quá. Dâm trong dâm dật."
(*)Dâm trong "hảo dâm" (dâm quá) đồng âm với "nhân" trong "hảo nhân" (người tốt).
Hương thơm thanh nhã tràn ngập trong không gian chật hẹp.
Tang Vu đẩy người cô ra một khoảng, một tay xoa nắn bầu ngực phập phồng, một tay thì luồn xuống bụng dưới của cô lần mò, ôm chặt cả cơ thể cô vào trong lòng.
"Tôi dâm như thế nào? Dâm chỗ nào của em?"
Đong đưa với giáo viên chủ nhiệm của mình.
Kích thích muốn điên rồi được không.
Kích thích mỗi lỗ chân lông của cô đều thu hẹp lại.
Diệp Tiên Tiên chưa từng nghĩ tới Thần mặt đen hóa thành cầm thú sẽ là bộ dạng như vậy, thân thể cô co rụt lại, quay người trốn đi, lại càng khiến hắn siết chặt hơn.
"Thầy Tang, em nói sai rồi, em nói sai rồi không được ạ..."
Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lại truyền tới tiếng học sinh ầm ĩ.
Tang Vu kéo váy của cô lên cao, đồ vật cứng rắn như sắt thép tiến vào giữa hai chân cô, cọ tới cọ lui.
Khoái cảm không thể nào che giấu.
Ánh mắt Tang Vu tối sầm lại, đường pháp lệnh(*) dưới mũi hằn sâu, mang khí chất cấm dục chết tiệt.
(*)Đường pháp lệnh là nếp nhăn hai bên khóe miệng.
Nhưng hành động của hắn lại dâm loạn như vậy, cọ xát dương vật lên khe thịt của cô từ tốn chậm rãi.
Ngón tay vê tròn núm vú của cô, "Nói sai chỗ nào?"
Bụng dưới của Diệp Tiên Tiên căng cứng, thân thể run rẩy, hai má nóng bừng như bỏng lửa.
"Cái đó..."
"Cái nào?" Ngón tay hắn vẫn cứ vân vê.
Diệp Tiên Tiên lại run lên, cô cụp mắt xuống, chớp chớp mí mắt rồi lại lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn về phía hắn.
Thật ra Thần mặt đen cũng không đáng sợ lắm.
Lỗ nhỏ bị hắn cọ chảy nước.
Dương vật của hắn cũng cứng đến mức đáng sợ.
Hiện tại cô không muốn tiếp tục chơi với hắn nữa, nhỡ đâu Thần mặt đen thật sự cầm thú lên, dâm loạn cô, vậy thì...
Huống hồ nơi này còn là văn phòng, bất cứ lúc nào cũng có thể có giáo viên bước vào.
"Thầy Tang, thầy nghe đi, có người tới."
Tang Vu dừng động tác cọ xát lại. Diệp Tiên Tiên nhân cơ hội nhảy ra khỏi lòng hắn, chạy đến bên chiếc bàn cách đó một đoạn rồi nhanh chóng sửa sang lại quần áo, dẩu môi nói: "Thầy Tang, thầy không phải dâm quá."
Tang Vu ngẩn ra.
Cô nghiêng nghiêng đầu, nở nụ cười, "Thầy là dâm tài(*)."
(*)Ý chỉ nhân tài.
Nụ cười như đóa hoa xuân nở rộ ấy, chiếu rọi vào trong mắt Tang Vu. Mãi đến khi bóng dáng cô biến mất khỏi tầm mắt thì hắn mới giật giật cơ thể, nhìn cái lều căng phồng của mình, uống hết nửa cốc trà lạnh vẫn không giảm bớt.
Trong thời gian nghỉ trưa văn phòng hầu như không có người tới, vừa rồi vì căng thẳng quá mà bị cô hù dọa.
"Dâm tài à?"
"Là ma ám hay là bị hút hồn rồi?"
Vừa chạm vào cô thì ba hồn bảy phách của hắn đều bay biến...
Hai người, ở văn phòng công cộng, làm bậy làm bạ.
Tang Vu vô cảm cởi quần xuống, móc dương vật đã căng trướng đến phát tím ra bắt đầu vuốt ve.
Năm ngón tay tuốt lên xuống thân gậy, lỗ niệu đạo trên quy đầu khép mở, phun ra dịch trắng.
"Diệp Tiên Tiên..." Tang Vu thở càng lúc càng dồn dập, ngón tay trượt trên dương vật cũng càng lúc càng nhanh.
"Phụt..."
...
Tháng sáu phương Bắc, nhiệt độ rất hợp lòng người, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi xua tan mây mù.
Diệp Tiên Tiên đi tới cây hòe già trên con phố phía sau trường học, chỉ cần trời nắng thì dưới gốc cây sẽ có một vài người già ra đây trò chuyện chơi cờ. Cô tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống, lắc lư chân, nhìn các ông lão chơi cờ, rồi lại nhìn trai đẹp gái xinh đi ngang trên đường, gặm một quả táo lót bụng. Sung sướng miễn bàn.
Thật ra là cô đồng ý với yêu cầu của nhóm làn đạn, dẫn bọn họ tới ngắm gái đẹp.
[Ồ, cô gái kia chân đẹp ghê, vừa thon vừa trắng.]
[Là cực thon cực trắng, nhưng bắp chân hơi cong á. Tối đa 60 điểm.]
[Bắp chân cong thì không phải chân vòng kiềng à.]
Diệp Tiên Tiên ngồi ngắm gái đẹp cùng nhóm làn đạn, quả táo cũng sắp bị cô gặm xong rồi. Ợ một tiếng, cô lấy khăn giấy ra lau miệng.
Có hai người phụ nữ khoảng ngoài 40 lẹt quẹt đôi dép ngồi xuống bên cạnh cô, một người trong số đó phàn nàn: "Thanh niên bây giờ, 16, 17 tuổi đã làm chuyện xấu. Đúng là thế hệ sau không bằng thế hệ trước."
Người phụ nữ kia nói: "Tôi thì không thấy thế!" Bà ta khều một mảng da chết trên chân, "Tôi lại cảm thấy thanh niên bây giờ lễ phép hơn ngày xưa."
"Sao lại nói thế?"
Người phụ nữ ném mảnh da chết đi, thở dài, "Hai mươi năm trước, tôi luôn gặp phải đám thanh niên bám theo tôi trên đường, còn thanh niên bây giờ à, đều rất lễ phép, không đi theo tôi nữa."
Diệp Tiên Tiên suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng, cố gắng kiềm chế lại nhưng bả vai vẫn run bần bật.
[Phụt! Nếp nhăn trên mặt chị gái này có thể kẹp chết ruồi được rồi, vậy mà còn muốn thanh niên bám theo.]
[Anh đây có một câu há há không biết có nên nói không.]
[Bác gái cậy chân, bác tha cho đám thanh niên đi.]
[Đừng nghĩ tới bám hay không bám nữa, lúc chồng không có nhà thì mua mấy quả mướp đắng giải tỏa cô đơn mới là đúng đắn.]
[Đúng, mà ngô với dưa chuột vẫn thực tế hơn.]
[Trời nắng, dễ có côn trùng, nếu sâu bò vào âm hộ...]
[Đệch, làm ông đây buồn nôn chết mất.]
Người phụ nữ nhìn Diệp Tiên Tiên rồi nói với bà ta: "Nếu bà có ngoại hình như cô bé này thì đảm bảo ngày nào cũng có người bám theo bà."
Diệp Tiên Tiên hơi cúi đầu, thẹn thùng cười cười.
Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng: [Nên về học rồi.]
Bạn thấy sao?