Chương 6: Trình diễn đồ lót
Còn ở bên này, Diệp Tiên Tiên vừa xuống xe thì trong tay liền có cảm giác như đang nắm một thứ như tiền giấy, mở ra xem thì quả thật là một tờ 100 tệ.
Thì ra khen thưởng của hệ thống sẽ phát trực tiếp, thật tốt nha!
Cất tờ tiền cùng 1000 tệ lúc trước vào túi, cô đi về phía cửa hàng bán đồ lót.
Livestream vẫn còn đang mở, người xem nhìn ngắm đường phố và phương tiện giao thông thời xưa lại bắt đầu ríu rít.
Lừa độc thân - chữ trắng: [Xe đi trên mặt đất, thật lạc hậu.]
Giá trị EQ max – chữ hồng: [Chú thì biết cái gì, thời đó giá xe đi trên mặt đất này tương đương với xe bay của chúng ta. Có khi còn đắt hơn.]
Thích siêu xe yêu người đẹp – chữ vàng: [Ý? Cái nồi bày ở kia là gì vậy?]
Diệp Tiên Tiên xem qua làn đạn, lên tiếng giải thích: "Đó là khoai nướng."
Vân thượng phiêu – chữ hồng: [Đen thui vậy, chắc chắn không ngon bằng bánh quy của chúng ta.]
"Thật ra ăn cũng khá ngon."
Người xem Vân thượng phiêu tặng thưởng 10 Đóa hoa lam. (Để streamer mua khoai lang ăn.)
"Cảm ơn, nhưng mà hiện tại tôi không đói, lần sau sẽ mua."
Vừa nói chuyện với người xem, Diệp Tiên Tiên vừa đi vào một cửa hàng đồ lót, từng dãy đồ lót đủ các loại màu sắc rực rỡ.
[Oa, Nhiều áo lót ghê nha.]
[Bộ viền hoa kia đẹp, streamer mà mặc vào thì nhất định là đẹp ngây người.]
[Cái này mới đẹp, màu đen gợi cảm nha.]
[Em gái streamer không mặc gì là đẹp nhất.]
[Đúng là tri kỷ mà, nói ra được tiếng lòng của anh đây.]
Con người rắn rỏi 88 tuyên bố nhiệm vụ nhận thưởng: Yêu cầu streamer thay ba bộ áo lót, tiền thưởng 200 Đóa hoa lam.
[Lại được mở rộng tầm mắt, like một cái cho ông anh đại gia.]
[Lại một đại gia nữa.]
[Ông anh đại gia này và một ông anh đại gia khác có tên rất giống nhau nha, có phải có quan hệ gì đó không thể để người khác biết đúng không vậy!]
[Chắc không phải là bố của 99 chứ?]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Hừ ╯^╰.]
[Thì ra 88 là một ngạo kiều.]
[88 là chữ màu đen đó, quá giàu!]
[Đại gia!]
Diệp Tiên Tiên nhìn bầu không khí náo nhiệt của nhóm làn đạn thì cười nhẹ một cái, thật giống như bên cạnh có thêm một nhóm bạn bè, cùng nhau vui đùa, cùng nhau đi dạo phố, cùng nhau ngắm phong cảnh, cảm giác rất vui vẻ.
Nhờ nhân viên tư vấn chọn được ba bộ đồ lót có phong cách khác nhau, Diệp Tiên Tiên vào phòng thử đồ. Có trải nghiệm thoát y đêm qua, hiện tại trong lòng cô thả lỏng hơn nhiều.
Cởi nút áo len mỏng ra, bên trong là một cái áo lót cổ tròn, cô tự hô một tiếng trong lòng cho tinh thần hăng hái rồi cởi tiếp, sau khi cởi bỏ áo lót, hai bầu vú trắng nõn bật ra ngoài.
[Vú của streamer to ghê.]
[Vú đẹp quá, chụt chụt chụt, để anh hôn một chút.]
[Anh đây muốn bên kia, đừng có tranh với anh.]
[Cút, hai vú đều là của tôi.]
[Núm vú của bé streamer hồng ghê, muốn ăn quá, muốn ăn quá.]
[Streamer xấu hổ đỏ mặt kìa.]
Tiếp theo đó là một loạt tặng thưởng.
Trong video, gương mặt cô bé đỏ bừng, thân trên trần trụi, ánh đèn huỳnh quang chiếu lên người cô như phủ một lớp ánh sáng bạc, núm vú nhỏ hồng hào run rẩy trong không khí, vòng eo thon nhỏ và lỗ rốn xinh xắn.
[Dương vật của anh cứng rồi, bé streamer dùng vú của em kẹp cho anh được không?]
[Tôi cũng cứng, không có bạn gái nên chỉ có thể nhìn vú của streamer mà thủ dâm.]
Diệp Tiên Tiên lấy một cái áo lót ren màu trắng mặc vào, áo ngực cúp ngang nâng bầu vú lên cao hơn, gợi ra một cảm giác quyến rũ.
[Đẹp, đẹp.]
[Ôi trời, không được rồi, anh đây chảy máu mũi.]
Cô cởi ra rồi lại thay một chiếc áo lót nâng ngực màu tím, vừa mặc vào thì xuất hiện ngay một khe ngực sâu hun hút, vô cùng mị hoặc.
[Streamer, streamer, anh muốn úp mặt vào đó.]
[Streamer ơi, anh yêu em.]
Còn một bộ áo lót màu đen đơn giản, Diệp Tiên Tiên tiếp tục thay.
Màu đen làm nổi bật làn da trắng nõn như ngọc, mang tới cảm giác một người phụ nữ trưởng thành, tinh tế, nhã nhặn và bí ẩn.
Thế nhưng Diệp Tiên Tiên lại có diện mạo non nớt đơn thuần, dưới sự tương phản càng có một loại gợi cảm độc đáo khó nói.
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Rất đẹp.]
Người xem Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng 500 Đóa hoa lam. (Mua đi.)
[Siêu đại gia nha, vừa ra tay đã là 500.]
[Tối hôm qua siêu đại gia cũng tặng thưởng 500, tôi có thấy.]
Người xem Tương thân tương ái tặng thưởng 50 Đóa hoa lam. (Đây là tiền kiếm được từ việc người ta bán máu, mong streamer xinh đẹp vui lòng nhận cho.)
[Phụt! Có thể đừng ngớ ngẩn như vậy được không? Anh đây đang uống trà cũng bị chú làm cho cười sặc.]
[Streamer đừng tin hắn, mấy trăm năm trước hành tinh Hamha đã cấm bán máu.]
[Ha ha ha, bị vạch trần rồi đi!]
Người xem Tương thân tương ái tặng thưởng 50 Đóa hoa lam. (Đây là tiền kiếm được từ việc người ta bán mình, mong streamer xinh đẹp vui lòng nhận cho.)
[Phụt! Lần này lại biến thành bán thân.]
[Ê Tương thân tương ái, tôi tới thăm cậu nhé! Ở hành tinh nào thế? Tôi sẽ đến ngay lập tức.]
[Mấy ông, quá lợi hại.]
Diệp Tiên Tiên cũng bị chọc cười, cảm thấy nhóm làn đạn này thật sự quá đáng yêu.
Lúc này lại một cái tặng thưởng xuất hiện.
Người xem Con người rắn rỏi 88 tặng thưởng 100 Đóa hoa lam. (Hừ ╯^╰.)
Trong lúc nhóm làn đạn còn đang ríu rít nói chuyện, Diệp Tiên Tiên nói cảm ơn với bọn họ rồi thay lại quần áo ra khỏi phòng thử đồ, lại chọn thêm mấy cái quần lót, tổng cộng mất 400, cô đau lòng một trận.
Nhớ tới mấy cái tặng thưởng vừa rồi thì cô mới cảm thấy dễ chịu một chút.
Đi dạo phố cùng với nhóm làn đạn, thấy thời gian đã gần hai tiếng rưỡi, cô hẹn bọn họ ngày mai gặp rồi tắt video.
Diệp Tiên Tiên cúi đầu nhìn chân mình, giày vải cũ bị cọ xát trở nên xù xì, rất khó coi. Cô có hai đôi giày vải đều đi từ rất lâu rồi, chỉ cần trời mưa thì sẽ bị thấm nước ướt sũng, cảm giác khi đi vào khó chịu thế nào không cần nói. Nếu đã ra đây thì cũng nên mua một đôi giày mới.
Trời sắp nóng rồi, quần áo mùa hè cũng nên mua thêm một hai bộ. Còn có khăn lông, khăn giấy, gạo và mì, mấy loại vật phẩm sinh hoạt này trong nhà cũng không còn nhiều.
Tính ra, có không ít đồ cần phải mua, tiền còn chưa để ấm túi đã phải đưa cho người khác, vẻ mặt của Diệp Tiên Tiên trở nên đau khổ.
Chương 7: Sự kiện tên đàn ông khốn kiếp ở quán cà phê
Sáng sủa sạch sẽ, cách điệu tao nhã, trong quán cà phê có không ít người ngồi.
Những người hẹn hò, gặp mặt, nhàn rỗi, ngồi đầy hơn một nửa quán cà phê.
Người phụ nữ quấy ly cà phê, nhìn về phía người đàn ông đang thất thần ở đối diện, lời nói có phần không vui, "Anh Kỷ, anh đang nhìn gì vậy?"
"Không có gì." Kỷ Bắc thu lại ánh nhìn ngoài cửa sổ, giọng điệu bình thản, cốc cà phê trước mặt còn chưa uống ngụm nào.
Người phụ nữ quàng một chiếc khăn lụa trên cổ, trang điểm khéo léo, cổ tay đeo một cái vòng Cartier, cô nhấp một ngụm cà phê rồi tao nhã lau môi, "Anh Kỷ, chúng ta tiếp tục đề tài vừa rồi nhé. Xin lỗi cho tôi nói thẳng, công việc cảnh sát hình sự này quá nguy hiểm, nếu chúng ta kết hôn thì tôi hy vọng anh có thể đổi nghề."
Ngón tay thon dài của Kỷ Bắc gõ nhẹ lên mặt bàn, không biết vì sao mà lại cảm thấy nhàm chán, mấy người phụ nữ này không hỏi nhà hỏi xe hỏi thu nhập thì lại hỏi nghề nghiệp, nghìn bài một điệu.
Nhớ lại chuyện chợt thoáng nhìn vừa rồi, cô gái nhỏ kia không biết là đang suy nghĩ cái gì, lúc thì tức giận lúc thì lại thở dài, trông rất thú vị. Mắt của Kỷ Bắc hơi xếch, ánh nhìn thâm trầm, không biết có phải do khóe môi mang theo ý cười mà những góc cạnh cương nghị trên gương mặt được làm dịu đi, có thêm vài phần ôn hòa.
Hắn trở lại vẻ nghiêm nghị, xóa đi ý cười, "Cô Phong, cũng xin thứ cho tôi nói thẳng, tạm thời tôi không có ý định đổi việc. Ly cà phê hôm nay tôi mời."
Bên ngoài quán cà phê, đang lúc Diệp Tiên Tiên tính toán phải mua những gì thì đột nhiên tuyên bố nhiệm vụ của hệ thống truyền đến, "Trong quán cà phê có một tên đàn ông vô cùng khốn kiếp, lừa tài lừa sắc, ký chủ phải đại diện cho chính nghĩa mà tiêu diệt hắn. Thời hạn mười phút. Nhiệm vụ thành công: Khen thưởng tùy ý, nhiệm vụ thất bại: Trừng phạt bị lửa dục đốt người năm phút ngay tại chỗ. Nhiệm vụ nhắc nhở: Mục tiêu mặc quần áo màu đen. Bắt đầu tính giờ."
Diệp Tiên Tiên ngơ luôn, cái này... Cái này... Tiêu diệt tên đàn ông khốn kiếp là ý gì?
"Tôi không biết đánh nhau mà!"
"Không cần đánh nhau, phá hoại thanh danh của hắn là được. Thời gian gấp rút, ký chủ cố lên, thời điểm để cô rèn luyện kỹ thuật diễn tới rồi. Bổn hệ thống phải khởi động lại một chút, mấy phút là xong."
Nghĩ đến hậu quả khi thất bại, Diệp Tiên Tiên liền không rét mà run, chẳng kịp nghĩ nhiều, cô hít sâu một hơi, nhanh chóng đưa ra cách đối phó ở trong đầu, cô mở cửa quán cà phê, anh dũng đi vào.
Khách trong quán nhìn thấy là một cô gái xinh đẹp đi vào thì không ai để ý nữa.
Diệp Tiên Tiên nhìn một vòng xung quanh, vừa tìm thấy mục tiêu mặc áo đen thì hít một hơi, bước nhanh tới.
Cô ôm lấy người đàn ông, trong lúc hắn chưa kịp phản ứng đã mở miệng trước, "Ba, sao ba có thể lừa mẹ đi tìm người phụ nữ khác thêm lần nữa? Lần trước ba bị mẹ bắt gian tại giường không phải đã nói là sẽ không làm chuyện này nữa sao? Lần trước nữa ba ngủ với dì của con, không phải là ba cũng đã bảo đảm sẽ không tái phạm nữa sao? Hu hu hu... Ba, tại sao mới hai ngày mà ba đã thay đổi rồi?"
Biểu cảm xúc động, thanh âm trong trẻo, dường như toàn bộ quán cà phê đều có thể nghe thấy.
Rì rầm rì rầm... Lượng tin tức này có vẻ nhiều nha!
Những người khách khác trong quán cà phê, kể cả nhân viên cũng đều dừng cử động, vểnh tai lên nghe.
Nên biết là hiện trường tin hot không phải lúc nào cũng có thể gặp được. Con người thích xem chuyện vui, thích nghe tin lá cải đã là thói quen bẩm sinh, không thể thay đổi.
Một người phụ nữ trẻ tuổi ngồi ở bàn phía sau nhỏ giọng nói, "Trông cũng ra dáng thế mà không ngờ khốn nạn."
Người con trai ngồi đối diện với cô gái đó tiện thể khoe khoang, "Cứ như tôi này, dịu dàng, biết săn sóc, lại còn chung thủy."
Một người phụ nữ ở bàn khác lại nói bằng thanh âm khá lớn, "Vợ anh ta thật đáng thương."
"Đúng là mắt mù mà."
Cứ thế tiếng nghị luận sôi nổi vang lên.
Thậm chí có người còn lấy điện thoại ra định quay video đưa lên Weibo.
Đề tài ông chồng lăng nhăng và kẻ thứ ba luôn là đề tài được mọi người thích bàn luận nhất, thế nào cũng hút được nhiều like.
"Anh Kỷ, thì ra con gái anh đã lớn như vậy rồi, còn, còn đã kết hôn." Cô Phong ra vẻ hoảng sợ.
Mất công vừa rồi hắn còn cảm thấy cô bé này đáng yêu, thì ra lại là một yêu tinh hại người. Trán của Kỷ Bắc nổi đầy gân xanh, hắn nắm chặt lấy phía sau cổ áo cái kẻ đầu sỏ đang bám trên người mình mà xách lên, rồi đứng dậy quát một tiếng, "Ai dám chụp mũ cho ông đây thì cứ thử xem."
Kỷ Bắc là cảnh sát, khi giận lên luôn có một vẻ hung ác tàn nhẫn, một tiếng hét to này quả thật đã dọa chết mấy người đang định ngo ngoe rục rịch. Giọng của hắn nhỏ lại, chỉ sang Diệp Tiên Tiên còn đang hu hu hu kia rồi nói: "Tôi chưa kết hôn, lại càng không quen biết con bé này."
"Ba, ba... Hu hu hu..."
Nhưng mà lời hắn nói cũng không có sức thuyết phục gì, mọi người nhìn về phía Kỷ Bắc bằng ánh mắt càng khinh thường hơn, đến con cũng không nhận, còn có thể khốn nạn hơn được không? Ánh mặt nhìn về phía Diệp Tiên Tiên lại tràn ngập sự đồng tình, cô bé xinh đẹp, lại mảnh mai yếu đuối, gặp phải ông ba khốn nạn cũng thật đáng thương.
Cũng không thể trách mọi người hiểu lầm, mấy ngày nay Kỷ Bắc phải theo một vụ án mạng nên mấy ngày không cạo râu, đêm qua lại phải làm việc đến rạng sáng, buổi sáng ngủ quên cả giờ hẹn buổi xem mắt mà em họ đã sắp xếp cho hắn, vội vội vàng vàng chưa kịp cạo, nhìn qua đúng là già đi vài tuổi.
"Cô còn dám gọi lung tung." Ánh mắt người đàn ông trở nên sắc bén, quát cho Diệp Tiên Tiên chột dạ sợ hãi. Kỷ Bắc rút tờ 100 tệ từ trong ví ra đặt lên bàn, nắm cổ áo Diệp Tiên Tiên kéo ra ngoài.
Diệp Tiên Tiên không biết hắn định mang cô đi đâu, dưới tình thế cấp bách liền ôm chặt ghế không buông, "Ba, hu hu hu... Ba lại định lấy gậy chọc con ạ? Đêm qua ba cởi quần áo nằm đè lên người con, dùng gậy chọc con, đau lắm. Hu hu hu..."
Chương 8: Hậu quả nhận nhầm người
Rì rầm rì rầm...
Mọi người ồ cả lên.
Loạn luân? Cưỡng bức?
Có người hô to, "Trời ạ!"
"Đúng là khốn nạn mà!"
Khi Diệp Tiên Tiên còn chưa kịp phản ứng thì thân thể cô đã xoay tròn trên không, bị người đàn ông khiêng lên vai, thế nhưng miệng túi đồ trên tay cô vốn đang mở cho nên một cái quần lót ren hồng nhạt bị rơi ra ngoài, đáp ở trên đầu người đàn ông.
Mặt Kỷ Bắc đen thui, hắn túm cái quần lót trên đầu xuống nhét bừa vào túi. Rồi hắn khiêng Diệp Tiên Tiên ra khỏi quán cà phê.
Hai người vừa đi ra, cô Phong liền lôi điện thoại ra bấm nút, cuộc gọi vừa được nối máy thì đã trách cứ xối xả, "Cậu giới thiệu cho tôi người kiểu gì vậy? Người ta đã kết hôn rồi, hơn nữa còn có con gái hơn mười tuổi, nào là lên giường với em vợ rồi loạn luân với con gái, tôi chưa gặp ai khốn nạn như anh ta."
Người bên kia hiển nhiên là không tin, "Không thể nào, anh Bắc đến bạn gái còn chưa từng quen ai, có phải chị nhầm không."
Cô Phong mắng thầm một câu xui xẻo, tức giận nói: "Mắt tôi không có mù."
Tắt điện thoại, cô dẫm giày cao gót bỏ đi.
Trung tâm thành phố vào dịp cuối tuần chật ních người qua lại, đặc biệt hôm nay trời xanh mây trắng, gió mát hiu hiu, người ra phố đi dạo lại càng nhiều. Không ít người kinh ngạc nhìn đôi nam nữ với tư thế kỳ lạ bước ra từ quán cà phê.
Người đàn ông có khung xương to khiến cho cơ thể vừa cao vừa tráng kiện, làn da nâu mật ong khỏe khoắn, trong sự tục tằng lộ ra anh khí ngút trời. Chỉ là lúc này hai hàng lông mày rậm của hắn đang nhíu chặt lại, mặt đen thui, giống như đang định đánh nhau với ai đó.
"Anh, anh bỏ tôi xuống đi." Diệp Tiên Tiên hoảng hốt, thoạt nhìn thì bộ dạng người đàn ông này có vẻ không dễ nói chuyện, chút hăng hái vừa rồi biến đi mất, cô bắt đầu thấy hơi lo sợ.
Kỷ Bắc nhếch khóe miệng, thanh âm lạnh lùng, không mang theo một tia cảm xúc, "Không gọi ba nữa hả?"
Người quen biết Kỷ Bắc sẽ nhận ra lúc này tâm tình của hắn thật sự không tốt, tốt nhất đừng trêu chọc vào.
Mặc dù Diệp Tiên Tiên không quen biết hắn nhưng cũng vẫn nhận ra, đây là bản năng của con người khi đối mặt với nguy hiểm, cô muốn đá chân giãy giụa nhưng chân lại bị cánh tay cứng như sắt của người đàn ông giữ chặt.
Chính lúc này, thanh âm của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Tiên Tiên, "Ký chủ, cô nhận nhầm mục tiêu rồi. Tên khốn không phải người này."
Hai mắt của cô trợn lên, không thể tin được, "Nhầm á?"
Sau đó nghe thấy người đàn ông âm trầm nói: "Muộn rồi."
Thì ra cô không cẩn thận mà nói ra miệng.
Tim của Diệp Tiên Tiên nhảy lên cổ họng, đặc biệt là tư thế này rất không thoải mái, không biết thịt của người đàn ông này làm từ cái gì, cứng muốn chết cộm hết cả người cô. Cô mạnh miệng nói: "Anh định mang tôi đi đâu?"
"Ba mang con đi chọc gậy."
Mắt Kỷ Bắc nhìn thẳng phía trước, chẳng mấy chốc đã tới bãi đỗ xe. Hắn nhét Diệp Tiên Tiên vào ghế sau rồi quay lưng tìm gì đó. Diệp Tiên Tiên xoa xoa chỗ bụng bị đè đau, tưởng rằng có thể nhân cơ hội mà bỏ chạy, ai ngờ người đàn ông này giống như mọc mắt ở sau lưng, một tay tiếp tục tìm kiềm, một tay thì kéo cô về.
"An phận thì còn có thể được bình yên vô sự."
Giọng nói của hắn trầm trầm, không có chút dịu dàng nào. Nghe vào trong tai Diệp Tiên Tiên lại như bọc một tầng băng khiến lòng bàn chân cô phát lạnh, nổi cả da gà. Đặc biệt là khi cô nhìn thấy thứ trong tay hắn, ngay lập tức da đầu cô tê dại, cả đầu toàn tiếng ong ong vang lên.
Cô gọi hệ thống ở tròng lòng, "Hệ thống mau cứu tôi đi!"
"Bổn hệ thống không cứu được, ký chủ tự giải quyết đi. Nhưng nhiệm vụ không hoàn thành, trừng phạt thì không thể miễn."
Diệp Tiên Tiên khóc không ra nước mắt, cô là đang bị hệ thống bẫy đó hả? Nếu nó nói rõ ràng thì cô có thể nhận sai mục tiêu hả?
"Ba, con sai rồi." Nói xong cô mới kinh ngạc phát hiện mình lại nói năng vô lễ, vội vàng sửa miệng, "Chú, cháu sai rồi, thật sự sai rồi."
Ánh mắt Kỷ Bắc bình tĩnh, cái mũi thẳng làm cho gương mặt có vẻ vô cùng cương nghị, còn mang theo một chút dã tính, môi mỏng khẽ mở: "Gọi là ông nội cũng vô dụng."
"Chú, đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, thả cháu đi!" Thấy người đàn ông không dao động, Diệp Tiên Tiên đã dùng hết bản lĩnh, không còn cách nào nữa chỉ biết dùng đôi mắt ngập nước khổ sở nhìn hắn, "Cháu ra ngoài quên mang thuốc, bây giờ cháu sẽ về nhà uống ngay, chú thả cháu ra đi."
Nhìn cô mà xem, khúm núm thành cái dạng gì rồi, muốn cô biến thành gì cũng được chỉ cần có thể rời khỏi đây là tốt rồi.
"Uống thuốc? Được thôi."
Cục đá đè trong lòng Diệp Tiên Tiên như được trút xuống, giây tiếp theo, thân thể cao lớn của người đàn ông áp tới, hai tay cô bị hắn bẻ ngoặt ra sau.
"Cạch cạch!"
Còng tay được đeo vào.
Kỷ Bắc khóa tay cô xong thì đóng cửa sau, đi sang chỗ ghế lái, cắm chìa khóa, lái xe ra khỏi bãi.
Diệp Tiên Tiên nằm ở ghế sau, đầu óc ngơ luôn.
Không phải đồng ý với cô rồi sao? Sao còn còng cô lại?
Mà lúc này, thân thể bỗng nhiên bắt đầu nóng lên, mỗi một tế bào đều nóng hừng hực, trong thân thể giống như có vô số con kiến đang gặm cắn, ngứa, cái loại ngứa ngáy không có cách nào hình dung được. Đặc biệt là chỗ khó nói phía dưới bụng lại càng ngứa đến mức cồn cào ruột gan, không chỉ ngứa mà đồng thời còn có một loại trống rỗng kỳ lạ, giống như rất muốn có một thứ gì đó tới lấp đầy, rồi cọ xát.
Diệp Tiên Tiên biết là trừng phạt dục hỏa đốt người của hệ thống đã tới, cô có thể sống qua ngày một thân một mình nên đương nhiên có một sự cứng đầu nằm sâu trong xương cốt, cô khẽ cắn môi rồi định cố nhịn cho qua.
Ai ngờ cái loại ngứa ngáy này, cái loại trống rỗng này tựa như ăn sâu vào trong da thịt, khó có thể chịu đựng. Một dòng dịch nóng ẩm ướt tuôn ra ở giữa hai chân từng đợt từng đợt, cảm giác rất giống lúc mông bị vuốt ve trên xe buýt buổi sáng, mãnh liệt vô cùng.
Khôngcần nhìn thì Diệp Tiên Tiên cũng có thể biết đáy quần lót của cô đã ướt đẫmrồi.
Chương 9: Trêu chọc ở ghế sau
"Ưm..." Diệp Tiên Tiên không ức chế được mà phát ra rên rỉ, thân thể nằm trên ghế vặn vẹo, nhưng hai tay bị còng ở sau lưng càng làm cho cô cảm thấy không dễ chịu.
Tai Kỷ Bắc rất thính, một tiếng rên rỉ như mèo kêu thế này, thật sự rất nhỏ, nhưng vẫn lọt được vào tai hắn, nhìn qua kính chiếu hậu, hắn trông thấy cô gái nhỏ đang vặn vẹo cơ thể, hai mắt nhắm nghiền, gương mặt đỏ bừng, cái miệng nhỏ rầm rì rên rỉ, tóc ở trên trán bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp dính loạn, có một loại vẻ đep nhu nhược khó nói.
Áo ở trên người bởi vì vặn vẹo mà mở ra hai nút trước ngực, lớp áo mỏng tang lộ ra hai bầu ngực trắng tròn đầy đặn, theo sự vặn vẹo của cơ thể mà đung đưa.
Cực kỳ quyến rũ!
"Tuổi còn nhỏ mà vú không nhỏ." Ánh mắt Kỷ Bắc thâm trầm, "Tốt nhất cô đừng có giả vờ."
Đầu xe chuyển hướng, dừng dưới một bóng cây ven đường.
Kỷ Bắc bước xuống xe, mở cửa sau ra, đặt tay lên trán Diệp Tiên Tiên, bàn tay nóng rẫy, chắc phải 40 độ chứ không ít.
Diệp Tiên Tiên đang bị dục hỏa đốt người bỗng có chút thanh tỉnh, cảm giác có một bàn tay lạnh lẽo áp lên trán làm cô đang khô nóng được dễ chịu một chút.
Ngay lập tức cô nhận ra người đàn ông này đang nghĩ rằng cô bị bệnh, đúng là cơ hội hiếm có. Diệp Tiên Tiên hơi mở mắt ra, yếu ớt mở miệng, "Có thể cởi được không?"
Kỷ Bắc vươn tay qua vai cô, trong lúc vô ý cánh tay cọ xát vào ngực của Diệp Tiên Tiên, cô mẫn cảm nhận thấy được, cảm giác đụng chạm của người đàn ông và mùi hương mà hắn tỏa ra làm Diệp Tiên Tiên bị lạc trong đó, thậm chí cô muốn được đụng chạm nhiều hơn, cô hé miệng rên rỉ "ưm a" khe khẽ.
Kỷ Bắc chỉ nghĩ rằng cô bị bệnh nặng, lấy chìa khóa cởi còng tay ra, có lẽ vì giãy giụa quá đà, làn da non mịn chỗ cổ tay bị cọ đến ửng đỏ, hơi sưng lên. Như bạch ngọc có tì vết.
Bỗng nhiên ánh mắt hắn hơi thay đổi, nhỏ giọng nói một câu, "Phiền phức."
Xuất phát từ đạo nghĩa, hắn nghĩ, thôi thì đưa cô đến bệnh viện đi.
Đang lúc Kỷ Bắc chuẩn bị rời khỏi ghế sau để lên lái xe thì hai tay của cô gái nhỏ bỗng ôm lấy cổ hắn, thân thể mềm mại nóng rực kề sát người hắn, không một khe hở... Cọ xát!
Hắn là đàn ông, huyết khí phương cương, làm sao chịu được loại thân mật này, thứ phía dưới bắt đầu có phản ứng.
Hơi thở của Kỷ Bắc trở nên không đều, thô lỗ nói: "Buông tay."
Sự mát lạnh trên thân người đàn ông truyền đến giống như dòng nước giữa ngày hè nóng bức khiến Diệp Tiên Tiên lưu luyến, rõ ràng biết thân mật như vậy với một người đàn ông xa lạ là không tốt, nhưng cô không thể khống chế được, muốn hấp thu nhiều hơn nữa.
Đầu cô vùi vào cổ hắn, mùi vị đàn ông nồng đậm đối với cô mà nói giống như thuốc giải, suy nghĩ trở nên rối tinh rối mù.
Môi của cô theo bản năng mà mút liếm cổ, vành tai.
Kỷ Bắc không thể nhịn được nữa, cơ bắp cả người căng chặt, kéo cổ áo cô tránh ra xa.
Sống ba mươi năm, lần đầu tiên Kỷ Bắc bị một người con gái sàm sỡ, đối phương lại còn là vị thành niên.
Mà hắn đáng xấu hổ lại cương lên.
"Ôm như vậy một lát thôi rồi tôi sẽ không ngọ nguậy nữa." Dòng nước muốn bỏ chạy, Diệp Tiên Tiên rất sốt ruột, giọng nói của cô đã nghẹn ngào đến mức kỳ cục, cả người mềm nhũn, không chút hăng hái. Cô làm sao đấu lại nổi sức lực của Kỷ Bắc, cô bị xách lên ném xuống ghế.
Chỗ da bị trầy ở cổ tay bị đè vào khiến cô đau đến nhe răng.
Kỷ Bắc nhìn cô một cái, đóng sầm cửa xe ngồi vào ghế lái. Hắn đánh tay lái, đi về phía bệnh viện.
Bị đau đớn kích thích, đầu óc ngơ ngẩn của Diệp Tiên Tiên trở nên tỉnh táo đôi chút. Cùng lúc đó, âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên: "Trừng phạt kết thúc."
Diệp Tiên Tiên thở mạnh một hơi, cuối cùng cũng sống lại rồi.
Xoa xoa cổ tay đau nhức, ánh mắt cô lia tới sườn mặt của người đàn ông đang lái xe.
Ánh mặt trời ngoài cửa sổ xe chiếu vào, phủ lên sườn mặt góc cạnh của hắn, hàng lông mi dày như được tỏa sáng.
Áo khoác của người đàn ông treo ở trên ghế, hiện tại hắn chỉ mặc một cái áo phông màu đen, da thịt màu đồng, toàn thân cơ bắp cường tráng.
Rõ ràng trừng phạt đã kết thúc nhưng Diệp Tiên Tiên lại cảm thấy khát nước một cách khó hiểu, cô liếm liếm môi.
Một lọ nước khoáng đột nhiên được đưa tới, "Khát thì uống đi."
"Cảm ơn."
Là chai mới. Cô nhận lấy chai nước, vặn nắp uống một ngụm, dòng nước mát lạnh trượt qua cổ họng, làm dịu chút cảm giác khô nóng kỳ lạ cuối cùng.
Cô nghĩ, nếu bây giờ cô nói mình hết bệnh rồi, muốn xuống xe thì không biết liệu hắn có còng cô lại lần nữa không nhỉ?
Từ kính chiếu hậu, Kỷ Bắc nhìn thấy đôi mắt đã trong trẻo trở lại của cô gái nhỏ, sắc mặt bình thường thì chỉ cho rằng cô có thể chất đặc biệt, dễ bị bệnh mà cũng nhanh khỏi bệnh, hắn không yên tâm mà hỏi thêm một câu: "Đỡ chưa?"
Diệp Tiên Tiên cúi đầu, ấp úng, thanh âm so với muỗi cũng không lớn hơn bao nhiêu.
Từ trước đến nay Kỷ Bắc làm việc nhanh nhẹn, không chịu nổi loại ấp úng này, trầm giọng nói: "Có thể nói chuyện bình thường không?"
Gương mặt cô bé trắng nõn tựa như gạch men trắng cao cấp, cô nhút nhát sợ sệt liếc hắn một cái rồi lại vội vàng rụt về, lông mi cong dài rủ xuống.
Tựa như hắn là một tên ác đồ hung dữ, còn cô là một cô bé nhu nhược yếu đuối, bị hắn ức hiếp chà đạp.
Nhưng trên thực tế, bị bắt nạt lại chính là Kỷ Bắc hắn, bị sàm sỡ cũng là Kỷ Bắc hắn.
Kỷ Bắc xoa cổ, thanh âm ôn hòa một chút, "Nếu đỡ rồi thì để anh đưa em về."
Diệp Tiên Tiên nghi ngờ nhìn hắn, "Anh, không giận em hả?"
Chương 10: Bị bạn nữ bắt nạt
Cũng chỉ là trò đùa của một cô bé thôi, hắn là người lớn còn có thể làm gì cô? Còng cô lại cũng chỉ là cho cô một bài học nhỏ, để cô ghi nhớ.
Kỷ Bắc dùng giọng điệu dạy dỗ nói: "Lo mà học hành đi, lần sau đừng có làm mấy chuyện vớ vẩn nữa, gặp người khác chưa chắc đã dễ nói chuyện như anh đâu."
"Ừm!" Cô gật đầu đồng ý.
Nhưng trong lòng lại nghĩ, lần sau nhất định phải làm rõ mục tiêu rồi mới hành động, một bài học lần này đã đủ nhớ đời rồi.
Hơn nữa, vừa rồi hắn dữ như vậy, dễ nói chuyện chỗ nào?
Kỷ Bắc vừa định hỏi địa chỉ của cô thì điện thoại vang lên, là Lưu Kiến Minh cùng đội gọi tới, hắn nghe máy, "Chuyện gì?"
"Đội trưởng Kỷ, ở đường Tây Giao Hà có người đi câu phát hiện một thi thể đàn ông. Chúng tôi đang đi tới đó."
Kỷ Bắc nói: "Tôi sẽ qua ngay."
Vốn Diệp Tiên Tiên cũng không muốn ở cùng hắn nên khi nghe thấy hắn có việc thì vội mở miệng, "Anh có việc thì đi đi, em có thể tự về."
Kỷ Bắc nhìn đồng hồ cũng không kiên trì nữa, cho xe dừng lại ở bên đường.
Diệp Tiên Tiên xách túi đồ lên, mở cửa xuống xe.
Cô vẫy vẫy tay, cong môi cười với hắn, "Hẹn gặp lại."
Dưới ánh mặt trời cặp mắt kia nheo lại, đôi mắt cô bé sáng lấp lánh, như vì sao rạng rỡ, như vầng trăng khuyết trên trời.
Kỷ Bắc đặt tay lên tay lái, từ từ thu hồi tầm mắt.
Hắn cho tay vào túi quần tìm thuốc lá, lại sờ đến một thứ đồ mềm mại, là một cái quần lót màu hồng nhạt. Là vừa rồi hắn tiện tay nhét vào lúc ở quán cà phê.
Nhìn qua cửa sổ xe, thân ảnh kia đã biến mất trong dòng người. Kỷ Bắc đốt điếu thuốc, trầm mặc vài giây rồi cất chiếc quần lót vào ngăn để đồ trên xe.
Dân số thủ đô có đến hàng ngàn hàng vạn, xác suất để gặp lại chắc cũng chẳng khác gì trúng vé số.
Kỷ Bắc phả khói, khởi động xe rời đi.
Diệp Tiên Tiên lang thang không có mục tiêu trên đường, đi ngang qua một cửa hàng giày thì vào chọn một đôi. Vẫn là giày vải, dễ đi lại ma sát tốt, hơn nữa có thể đi mà không phân biệt mùa.
Đương nhiên, tiện lợi mới là nguyên nhân chủ yếu mà Diệp Tiên Tiên mua.
Lên xe buýt, lần này hệ thống không ra nhiệm vụ xấu nữa khiến cô cảm thấy an lòng.
Chỉ là người trên xe rất nhiều, Diệp Tiên Tiên bị ép ở trong đám người, trên mông lại truyền đến cảm giác ngón tay xoa bóp, một tay của cô đang bám vào tay vịn, một tay thì xách đồ nên không thể dùng tay đẩy ra. Quay đầu nhìn lại, trông thấy là một người đàn ông trung niên, trong lòng cô cảm thấy ghê tởm nên trừng mắt nhìn đối phương một cái. Nhưng hai mắt của cô cho dù có trừng người khác cũng không hề có sức uy hiếp mà rất trong sáng, vô hại.
Người đàn ông trung niên lại càng mạnh tay hơn, luồn tay vào trong váy của cô.
Cũng không phải làm nhiệm vụ, Diệp Tiên Tiên còn lâu mới để gã tiếp tục sàm sỡ, cô cúi đầu nhìn chân của người đàn ông rồi đột nhiên giẫm một cái, sau đó như con cá trạch mà chuồn đi trong đám người.
Về đến nhà, Diệp Tiên Tiên mệt không muốn nhúc nhích.
Nhưng một thân dính nhớp, đặc biệt là quần lót, sau khi khô có chút khó chịu, rất là không thoải mái. Lê thân thể mệt mỏi đi tắm xong rồi lại giặt sạch chỗ đồ lót mới mua, lúc này cô mới ngồi nghỉ một lát, chờ đến giờ cơm tối.
Buổi tối không cần livestream, cũng không cần phải lo nghĩ về tiền sinh hoạt phí, Diệp Tiên Tiên ngủ ngon vô cùng.
Hôm sau là thứ hai, cô dậy sớm, đun lại nồi cháo nấu hôm qua, ăn xong rồi thay giày mới, đeo cặp sách đi học.
Diệp Tiên Tiên đến trường không sớm lắm, trong phòng học đã ngồi không ít người. Cô đi về phía chỗ ngồi của mình ngồi xuống, sắp xếp lại sách vở và đồ dùng cần thiết, sau đó cô mở sách ra đọc.
Từ trước đến nay lúc ở trường cô nói rất ít, không giống những bạn học đang chơi đùa vui cười, cô chỉ biết cắm mặt vào sách giáo khoa, không như những bạn học thỉnh thoảng lại đổi điện thoại thay quần áo mới thì cô chỉ có đúng hai bộ, lại càng không có điện thoại để đổi.
May mắn là quan hệ với bạn cùng bàn Quan Tiểu Kha cũng không tệ lắm.
Tiền Bích Vũ ngồi cách Diệp Tiên Tiên hai bàn, cha mẹ cô bé đều là quản lý cấp cao của công ty lớn, có xe đưa đón, luôn không thích nhìn thấy bộ dạng đã nghèo còn tỏ ra thanh cao của Diệp Tiên Tiên, cô bé che miệng nói với bạn bên cạnh: "Cậu nhìn cậu ta đi, mặc quần áo kiểu dáng lỗi thời, lại còn ngày nào cũng mặc, kiêu ngạo cái gì chứ."
Cô nàng ngồi cạnh cô bé là Tưởng Mật, coi Tiền Bích Vũ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, ngay lập tức phụ họa: "Người có tiền mới gọi là kiêu ngạo, cái này là ra vẻ."
Tiếng nói chuyện của hai người cũng không hề cố tình hạ thấp xuống mà ngược lại còn như cố ý muốn cho Diệp Tiên Tiên nghe thấy, vừa nói chuyện vừa quay sang nhìn cô.
Đối với Diệp Tiên Tiên mà nói, bị các bạn nữ bàn tán là chuyện rất thường xuyên. Có một loại trầm mặc gọi là tự ti, việc cô có thể làm chỉ là không nhìn không nghe không đáp.
Lớp trưởng Dịch Trận Phong nghe thấy vậy thì nhíu mày lại, nhìn hai mắt yên lặng đờ đẫn của Diệp Tiên Tiên, cậu đi về phía bàn của hai người gõ gõ, "Học đi, đừng nói nữa."
Tiền Bích Vũ nhỏ giọng xí một câu, "Xời! Lại còn biết câu giai."
Không thể trách Tiền Bích Vũ ghen ghét, ở trong đám con gái quan hệ của Diệp Tiên Tiên không được tốt nhưng quan hệ với con trai thì không tệ. Trên thực tế, khí chất và vẻ ngoài dễ thương của cô đúng là loại hình mà thiếu niên đang trong thời kỳ trưởng thành thích nhất.
"Ký chủ, cô nàng kia bắt nạt cô, có muốn đáp trả lại không?"
Lông mi của Diệp Tiên Tiên lay động, cô hơi nhấp môi, "Miệng của người ta, có thể đáp trả thế nào? Cũng đâu thể đánh cậu ta một cái?"
Với cô, cứ coi như là chó sủa đi. Tốt nghiệp rồi thì còn ai nhớ ai nữa.
"Phải có chiến lược hiểu không?"
Cô hơi hứng thú, "Chiến lược gì?"
"Theo bổn hệ thống tra tư liệu, cô nàng Tiền Bích Vũ kia thích bạn cùng lớp Vệ Dương, ký chủ đi quyến rũ cậu ta, khiến Tiền Bích Vũ không chiếm được người mình thích, đó chính là sự trả thù lớn nhất."
Diệp Tiên Tiên do dự, "Làm vậy cũng được hả?"
Bạn thấy sao?