Chương 11: Mùi của biển?
Nếu thật sự có thể trả thù Tiền Bích Vũ một chút thì đương nhiên Diệp Tiên rất vui, mỗi ngày đều bị chó sủa bên tai thì ai cũng sẽ thấy phiền.
Chỉ là cách này...
Không đợi cô suy xét cho rõ ràng, hệ thống đã lại lên tiếng.
"Ký chủ chú ý, nhiệm vụ hàng ngày hôm nay là ký chủ phải để Vệ Dương nhìn thấy khe ngực của cô. Thành công thì khen thưởng tùy ý, thất bại thì trừng phạt phải rên rỉ trước mặt mọi người một phút."
Trong lòng Diệp Tiên Tiên đánh thịch một cái, lại là nhiệm vụ bắt buộc hả!
Với Diệp Tiên Tiên, trong đám con trai ngoại trừ lớp trưởng Dịch Trận Phong thì người có ấn tượng sâu sắc nhất chắc chắn phải là Vệ Dương.
Chiều cao trên 1m8, kiểu tóc thì giống như cây chổi dựng cả lên, nhuộm màu đỏ không ra đỏ mà vàng không ra vàng, quần áo thì toàn đeo thêm mấy thứ kỳ quái, phong cách Smart(*) điển hình.
(*) Phong cách Smart: nói ngắn gọn thì HKT ngày xưa cũng được xếp vào phong cách này. Ai chưa biết thì tự gg nha, tôi không muốn dẫn ảnh minh họa vì nhìn xong tắt mẹ nứng luôn =)))
Loại con trai này là kiểu mà Diệp Tiên Tiên không thích nhất, rất kỳ dị, không bằng một góc của lớp trưởng.
Nghĩ đến cậu bạn lớp trưởng, ánh mắt của cô không tự chủ được mà nhìn về phía lớp trưởng Trận Phong, người thiếu niên có thân hình mảnh khảnh, mặc một cái áo sơmi kẻ xanh da trời đơn giản, khuôn mặt trắng trẻo, Diệp Tiên Tiên nhìn thế nào cũng thấy đẹp.
Một năm học qua cậu ấy đều luôn giúp đỡ cô trong lúc vô tình.
Mà cái kiểu vô ý này lại càng làm cho cô không thể kháng cự, tựa như một khối đá đang đóng băng bị hòa tan từng chút từng chút một, chảy thành một vũng nước, gợn sóng nhộn nhạo.
Có lẽ là cảm nhận được có người nhìn mình, Dịch Trận Phong quay mặt lại, đúng lúc đối mắt với Diệp Tiên Tiên.
Mặt mày Dịch Trận Phong rất thanh tú, lông mày ngang và rộng, lông mi thì mảnh và dài, chỉ cần nhìn bạn một cái thì sẽ có một cảm giác như được tắm mình trong gió xuân thanh khiết. Trái tim của Diệp Tiên Tiên đánh thịch một cái, nhìn lén bị phát hiện rồi.
Cô vội vàng quay mặt đi, chột dạ mà dựng sách lên che lại, liệu lớp trưởng có phát hiện ra suy nghĩ của cô không?
Thiếu nữ vụng về mà bịt tai trộm chuông, làm Dịch Trận Phong hơi mỉm cười, ngón tay cậu chuyển động tiếp tục viết, ánh mắt trong suốt lưu chuyển.
Tiếng chuông vào tiết vang lên, Vệ Dương như một cơn gió mà đi vào phòng học.
Vẫn là cái bộ giạng Smart kia.
Diệp Tiên Tiên nhìn cậu ta một cái, bắt đầu suy nghĩ về nhiệm vụ hàng ngày hôm nay.
Hết tiết một, cô thu dọn sách vở rồi mở video, một ngày không gặp mà cô đã có chút nhớ nhóm làn đạn rồi đây! Có lẽ là do cô độc đã lâu, mới chưa đến ba ngày mà ở sâu trong nội tâm cô đã tiếp nhận sự tồn tại của bọn họ rồi.
Trải qua hai ngày livestream, số người xem Diệp Tiên Tiên đã lên tới ba chữ số, cho dù đang off nhưng vẫn có không ít người nói chuyện ở trong phòng của cô.
Video vừa mở ra, phía dưới liền hiện lên số người xem lúc này: 36
Con số này đối với một người mới đã là vô cùng tốt rồi.
[Đây là đâu vậy? Thật nhiều gái đẹp nha, nhìn qua thì đều cùng độ tuổi với streamer.]
[Tôi đã từng nhìn thấy trong phim tài liệu, chắc là streamer đang ở lớp học.]
[Oa! Một đám học sinh nữ kìa. Chỉ là về mặt chất lượng thì xem ra streamer của chúng ta vẫn là em gái tốt nhất.]
[Mặt chất lượng mà ông xét là gì?]
[Da trắng, mặt đẹp, ngực to.]
Diệp Tiên Tiên lấy sách che miệng rồi nói với nhóm làn đạn về yêu cầu của nhiệm vụ hôm nay.
Nhóm làn đạn bắt đầu đưa ra ý kiến.
[Lộ khe ngực hả, tui thích nha.]
[Là thằng nhóc tóc đỏ kia hả?]
Diệp Tiên Tiên quay đầu nhìn, lúc này Vệ Dương đang gục lên bàn mà ngủ, cái đầu đỏ rực vô cùng nổi bật.
Cô gật gật đầu, "Chính là cậu ta."
[Cái này không phải là rất đơn giản hả, cứ đi qua đó rồi trực tiếp vạch áo ra cho cậu ta xem là được rồi.]
[Streamer của chúng ta sao có thể thô thiển như thế được. Phải hàm súc hiểu không hả? Hàm súc.]
[Chú thì biết cái gì, có đôi khi đơn giản, trực tiếp mới càng có sức rung động.]
[Nghe nói người Trái đất xa xưa rất hàm súc.]
[Hàm súc cái mông, không thấy cái thằng nhóc ngồi phía trước streamer đang sờ dương vật chỗ đũng quần hả? Cách màn hình mà anh đây cũng có thể ngửi thấy mùi biển rồi.]
[Mùi biển là mùi gì?]
[Chú tự ngửi ngửi dương vật của mình một chút thì biết.]
Có người giải thích, [Tanh mặn...]
[Anh đây chỉ ngửi thấy mùi cá.]
Đề tài càng ngày càng lệch đi xa.
Nhờ lời nói của nhóm làn đạn mà Diệp Tiên Tiên mới chú ý quay ra nhìn, cậu bạn kia cô có ấn tượng, cùng họ với cô, tên là Diệp Tiểu Hiệp, bạn bè trêu đặt cho cậu cái biệt danh là Thiếu Hiệp. Chỉ là cậu ta hoàn toàn không có cái khí khái của các thiếu hiệp trong tiểu thuyết. Mà ngược lại thì khuôn mặt cậu ta như bị đổ cả thùng dầu, trên lớp dầu thì mọc một đống mụn.
Cùng lớp đã hơn một năm nhưng Diệp Tiên Tiên chưa từng nói chuyện với cậu ta.
Lúc này cô nhìn thấy thân thể của Diệp Tiểu Hiệp đang khẽ động, đặc biệt là cánh tay của cậu ta, tốc độ chuyển động nhanh hơn rất nhiều so với thân thể.
Nếu không phải là nhóm làn đạn nói cho cô thì Diệp Tiên Tiên tuyệt đối không thể tưởng tượng được người trông thành thật như Diệp Tiểu Hiệp sẽ lén thủ dâm ở trong lớp trước mặt các bạn học.
Giá trị EQ max tuyên bố nhiệm vụ nhận thưởng: Yêu cầu streamer sang ngồi cạnh thiếu niên mặt mụn, nhìn cậu ta thủ dâm, tiền thưởng 60 Đóa hoa lam.
[Trời má, bị một em gái xinh đẹp nhìn thì còn xóc được nữa hả? Chỉ mong đừng héo ngay lập tức.]
Giá trị EQ max - chữ hồng: [Người khác thì không biết nhưng tôi có thể.]
Lừa độc thân - chữ trắng: [Không phục ai hết, chỉ phục chú.]
Giờ thì Diệp Tiên Tiên đã được biết một chút về mấy ý tưởng quái ác của nhóm làn đạn rồi. Nhung chỉ cần mấy ý tưởng đó đi kèm với tiền thì cho dù quái ác thì trong mắt Diệp Tiên Tiên nó cũng như được nạm vàng, tỏa sáng lấp lánh.
Bạn cùng bàn với Diệp Tiểu Hiệp chắc đã đi WC, vị trí bỏ trống. Thời gian tới tiết sau vẫn còn một chút, Diệp Tiên Tiên đánh rơi cục tẩy, khiến nó lăn tới bàn phía trước.
Cô đứng lên, thản nhiên đi tới cạnh bàn của Diệp Tiểu Hiệp rồi ngồi xuống, cúi người nhặt đồ.
Chương 12: Dương Smart
Diệp Tiểu Hiệp ngồi dựa vào tường, cậu ta hơi nghiêng người vào phía vách tường, nếu không chú ý thì căn bản sẽ không phát hiện.
Có thể là do Diệp Tiểu Hiệp quá mức nhập tâm, cũng có thể là do động tác của Diệp Tiên Tiên quá nhẹ, thế cho nên dù bên cạnh có thêm một người nhưng Diệp Tiểu Hiệp vẫn chưa nhận ra.
Hình ảnh Diệp Tiên Tiên nhìn thấy lúc này là một cậu trai trán đổ đầy mồ hôi, khóa quần mở ra, một cây gậy thịt mum múp bị cậu ta nắm ở trong tay trượt lên trượt xuống, trên đỉnh của cây gậy có một cái miệng nhỏ, đóng đóng mở mở chảy ra nước.
[Phắc! Chưa đủ lông đủ cánh.]
[Ha ha! Hiện tại thì trong lòng ông đây đã trở nên cân bằng.]
Diệp Tiên Tiên không biết vì sao trong lòng người xem chữ vàng kia lại cân bằng, cô chỉ biết căn gậy thịt dùng để đi tiểu của người con trai này trông thật xấu, bình thường Quan Tiểu Kha thỉnh thoảng lại lên mạng đọc tiểu thuyết H văn nên tai và mắt của Diệp Tiên Tiên cũng được phổ cập các loại kiến thức tương đối phong phú, nếu không thì ngày hôm qua ở trong quán cà phê cô cũng sẽ không biết dùng chuyện gậy gộc để ám chỉ ẩn dụ.
Nhưng tận mắt nhìn thấy dương vật của con trai như thế này lại là lần đầu tiên, càng đừng nói đến chuyện nhìn người ta thủ dâm. Cô nhìn thấy thì không khỏi đỏ cả mặt, nhưng lại nhịn không được tò mò muốn tiếp tục xem.
Bỗng nhiên một giọng nam trầm thấp truyền vào trong tai cô, "Nhìn đẹp lắm hả?"
Dán sát bên cạnh, hơi thở phả tới.
Lỗ tai Diệp Tiên Tiên bỗng nhiên nóng lên, rồi tê rần.
Quay đầu lại nhìn, là Dương Smart.
Câu vừa rồi không cần đoán cũng biết là cậu ta nói.
Bị bạn học nam nhìn thấy mình lén xem con trai thủ dâm khiến Diệp Tiên Tiên xấu hổ vô cùng. Máu toàn thân của cô như dồn hết lên mặt, gương mặt đỏ bừng cả lên.
Trong lúc Diệp Tiên Tiên đang không biết phải làm sao thì đột nhiên lại trở nên bình tĩnh đến kỳ lạ.
Sự thật chứng minh, khả năng chịu đựng của con người rất thần kỳ.
Cái tên Smart này bình thường rất lạnh lùng, ít khi trêu chọc bạn nữ, không biết hôm nay bị chạm dây ở đâu mà lại tới trêu cô.
Cô hạ mắt xuống, "Không đẹp."
Nghĩ đến mục tiêu kế tiếp của cô chính là cậu ta, khóe miệng của Diệp Tiên Tiên cong nhẹ lên.
"Không đẹp mà còn nhìn lâu như vậy?"
Vệ Dương cắm một tay vào túi, ngáp một cái, một bộ dạng chưa tỉnh ngủ.
Diệp Tiên Tiên vừa định trả lời thì trông thấy Tiền Bích Vũ cùng Tưởng Mật kéo tay nhau đi vào lớp. Cô cố ý nhích người lại gần Vệ Dương, góc độ này nếu nhìn từ phía cửa lớp thì giống như hai người dính sát vào nhau. Quả nhiên, sắc mặt của Tiền Bích Vũ bắt đầu trở nên khó chịu.
Tiền Bích Vũ nhìn trừng trừng Diệp Tiên Tiên, "Người nào đó đúng là có tướng Bích Trì(*), không thể rời khỏi đàn ông một phút nào."
(*) Bích Trì đồng âm với bitch.
Vốn dĩ giọng cô nàng đã cao, sau khi cố tình nói to thì cả lớp đều có thể nghe thấy.
Các bạn học đối với việc cô nàng này thường xuyên nói khích Diệp Tiên Tiên đã tập mãi thành quen.
Con gái thì thờ ơ, con trai thì có vài người nhíu mày lại.
Bởi lẽ, Diệp Tiên Tiên trông rất ngoan ngoãn nhu nhược, không phải người sẽ đi kiếm chuyện, lời nói của Tiền Bích Vũ có hơi quá đáng.
Nhóm làn đạn nổ tung.
[Đệt mẹ, con nhỏ xấu xí ở đâu tới, dám bắt nạt em gái streamer xinh đẹp của chúng ta.]
[Bích Trì là cái gì?]
[Tôi cũng muốn biết.]
[Chắc chắn không phải là lời hay. Streamer xử lý cô ta đi.]
Chị em tốt của Tiền Bích Vũ là Tưởng Mật tất nhiên cũng hát đệm theo, "Ôi trời! Toàn thân đều là mùi lẳng lơ, cách mười dặm cũng có thể ngửi được."
[Anh đây cách cả năm ánh sáng cũng có thể ngửi được mùi lẳng lơ của cô ta.]
[Ông đây muốn giết cô ta rồi gian thi.]
[Người anh em, khẩu vị nặng quá.]
[Không ngực không mông, cho tui cũng không cần.]
Lời của nhóm làn đạn càng ngày càng thái quá, Diệp Tiên Tiên bất đắc dĩ cười khổ, trong lòng thì lại giống như được một dòng nước ấm chảy qua, thư thái cả người. Bỗng nhiên cô bám lấy cánh tay của Vệ Dương, nhíu mày lại, vẻ mặt khó hiểu, "Vệ Dương, Bích Trì là cái gì vậy? Tớ chỉ biết có người gọi là Bích Vũ thôi. Trì, Vũ, ý nghĩa chắc cũng không khác nhau mấy."
Vệ Dương như là đang tự hỏi hai giây, sau đó gật gật đầu, "Chắc là giống nhau đấy!"
Diệp Tiên Tiên nhìn về phía Tiền Bích Vũ, tươi cười hiền lành, "Tớ thấy, hay là cậu đổi tên thành Tiền Bích Trì đi, hình như tên này càng hợp với cậu hơn đấy!"
Không cần phải nói, cảm giác đáp trả lại vô cùng sung sướng.
[Streamer giỏi.]
[Streamer xử chết cô ta đi.]
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: "Đánh trả được lắm."
Từng phần tặng thưởng lướt ngang qua màn hình, trong đó có một cái là của Kẻ Chấp Pháp thưởng 500 Đóa hoa lam.
Hơn nữa nhiệm vụ vừa hoàn thành, Hoa lam tích lũy được ở phía dưới video đã vượt qua 2300.
Tuy rằng Diệp Tiên Tiên không biết chút gì về Kẻ Chấp Pháp nhưng cái loại bảo vệ, quan tâm trong im lặng này của hắn làm cô rất thích, cũng cảm thấy rất ấm áp.
Tiền Bích Vũ không ngờ tưởng mình bóp được quả hồng mềm nhưng hóa ra tay lại bị dính đầy nước, Tiền Bích Vũ vốn dĩ kiêu ngạo làm sao chịu được, chỉ hận không thể xé cái gương mặt làm bộ làm tịch kia, xé nát rồi thì xem cô ta còn quyến rũ đám con trai như thế nào được nữa. Ánh mắt cô nàng lia sang Vệ Dương đứng bên cạnh, Tiền Bích Vũ hơi chần chừ, dù sao thì cũng không nên vì một con tiện nhân mà đánh mất hình tượng trước mặt người con trai mình thích đúng không!
Sự việc của mấy người này ầm ĩ như vậy, Diệp Tiểu Hiệp đang tới thời điểm mấu chốt, vừa thở gấp gáp vừa che đi phía dưới của mình rồi quay đầu nhìn, trông thấy Diệp Tiên Tiên và Vệ Dương đang đứng bên cạnh mình thì bị dọa cho run bắn lên, dương vật mất khống chế, trong nháy mắt đã bắn tinh dịch ra, cậu ta nhanh chóng che lại, dính đầy cả tay.
Diệp Tiên Tiên hơi áy náy, không biết có để lại cho bạn Thiếu Hiệp này bóng ma tâm lý hay không nữa.
Diệp Thiếu Hiệp nhìn Diệp Tiên Tiên thì xấu hổ đỏ bừng mặt. Còn nhìn Vệ Dương thì trong lòng hiện lên năm chữ:
Địt con mẹ nhà mày!
Đi tới mà không lên tiếng, xem cậu ta thủ dâm vui lắm à. Còn mang theo Diệp Tiên Tiên, không phải là làm cậu ta không bắn nổi sao.
Đúng là lòng dạ độc ác.
Tiếng chuông vào tiết vang lên, trong phòng học đang ồn ào cãi cọ bỗng trở nên trật tự trong nháy mắt.
Chương 13: Trao đổi nhìn ngực?
Trường trung học Dương Minh là một khu trường học kết hợp cấp hai và cấp ba.
Trong trường có nhà ăn, những học sinh nhà ở xa hoặc trọ ở trường thì đều ăn tại nhà ăn của trường.
Diệp Tiên Tiên cũng từng ăn một hai lần trong nhà ăn, hương vị đồ ăn thì như nhau nhưng giá cả thì không rẻ đối với cô, cho nên bình thường cô đều tự mang cơm đi, nhưng hôm nay đến gần trưa cô mới phát hiện ra là mình quên mang, cô ảo não vỗ vỗ đầu.
Xem ra lại phải tiêu tiền rồi.
Nhưng trước khi tan học nghỉ trưa thì Diệp Tiên Tiên lại nhận được một tuyên bố nhiệm vụ của hệ thống:
Làm một cô gái si tình, thời gian một tuần, mục tiêu là Vệ Dương, thành công khen thưởng: 1000 tệ, thất bại không bị trừng phạt.
Tuy hiện tại cô không còn túng quẫn nữa, nhưng không ai lại ngại nhiều tiền cả đúng không? Chẳng phải cũng chỉ là làm một cô bé si tình thôi sao, vừa kiếm được tiền vừa làm cho cô nàng Bích Trì phải khó chịu, cớ sao không làm.
Chuông tan học vừa vang lên, đám học sinh như ngựa thoát cương, chạy ào ra ngoài.
Tầm mắt của Diệp Tiên Tiên chuyển tới trên người Dịch Trận Phong đang cầm sách bước đi thong thả, trong đáy mắt cô lộ ra một tia khát vọng. Cô lấy tay ôm ngực, chỉ cần nhìn cậu ấy là tim cô lại đập nhanh hơn bình thường rất nhiều.
Không biết bạn lớp trưởng thích kiểu con gái gì nhỉ?
Nghe nói gia đình của lớp trưởng làm về chính trị, bố mẹ rất có sức ảnh hưởng ở thủ đô. Ngay cả hiệu trưởng thấy cậu ấy cũng tỏ thái độ rất khách sáo.
Mà cô thì thành tích không tốt, gia thế càng không có, bề ngoài cũng không đủ xinh đẹp, nhã nhặn.
Có tư cách gì mà mơ tưởng đến cậu ấy?
Từ trước đến nay cô luôn tuân thủ khuôn phép, điều duy nhất đi ngược lại chính là thầm tơ tưởng đến cậu ấy. Đối với cô thì cậu ấy giống như một ngọn lửa, ấm áp khiến người ta muốn nhào tới nhưng chỉ sợ hậu quả sẽ là bị đốt cháy đến không còn gì.
Nhất là hiện tại lại có một hệ thống luôn đưa ra các loại nhiệm vụ kỳ quái, e là khoảng cách giữa cô và cậu ấy sẽ càng ngày càng xa.
Nhưng thật ra là cũng chưa bao giờ tới gần.
Tâm tư của cô giống như những khóm hoa mọc trong các khe núi, tràn đầy mà đẹp đẽ nhưng lại không người thưởng thức.
Khi Dịch Trận Phong sắp sửa nhìn qua thì Diệp Tiên Tiên dứt khoát dời tầm mắt đi, coi như không có chuyện gì mà vén tóc ra sau tai, thu dọn sách vở trên bàn.
Đỗ Chanh vỗ vai Dịch Trận Phong, "Sao lại dừng lại thế? Tôi sắp chết đói rồi, đi nhanh lên nào."
Dịch Trận Phong thu ánh mắt đang đặt trên cửa kính lại, thanh âm ôn hòa, "Chỉ biết ăn. Đi thôi!"
"Không ăn no thì lấy đâu ra sức chơi với các em gái."
Dịch Trận Phong cười cười, không nói tiếp nữa.
Mọi người đều đi hết rồi, Diệp Tiên Tiên đi tới cạnh Vệ Dương còn đang gục ở trên bàn mà ngủ, lấy ngón tay chọc chọc cậu ta, "Này, cậu không đi ăn cơm hả?"
Mà nghĩ tới cũng kỳ lạ, chưa từng thấy cái cậu Dương Smart này ngoan ngoãn nghe giảng bao giờ, nhưng thành tích cuối kỳ lúc nào cũng đứng trong năm hạng đầu của ban, thầy cô giáo cũng lờ cho qua, mặc kệ cho cậu ta ngủ trong giờ.
Ngủ hả, không ảnh hưởng đến bạn học khác, thành tích cũng không khiến bọn họ phải lo lắng, đương nhiên các thầy cô giáo cảm thấy chẳng sao cả.
Điều này làm cho Diệp Tiên Tiên luôn luôn nghiêm túc nghe giảng, chăm chỉ học tập nhưng thành tích lại chỉ trung bình khá rất là ghen ghét. Là do cậu bạn Smart này thông minh hơn người khác hả?
Vệ Dương hé mắt, ngồi thẳng dậy, sau đó dựa lưng vào ghế, nhìn sang Diệp Tiên Tiên, "Có chuyện gì?"
Đây là lần đầu tiên Diệp Tiên Tiên nhìn Vệ Dương gần như vậy, cô phát hiện thật ra cậu ta lớn lên không tồi, cơ bắp cân xứng, tay chân thon dài, đường nét anh tuấn.
Bảo sao cô nàng Bích Trì kia lại để ý.
Cô kéo cái ghế bên cạnh Vệ Dương tới rồi ngồi xuống, cảm thấy khoảng cách có hơi xa thì lại kéo ghế nhích lại gần phía cậu ta một chút.
Vệ Dương nhìn mấy hành động liên tiếp của cô thì nhướn mày, không lên tiếng.
Cô chớp hai mắt, nói một cách vô tội: "Vệ Dương, tại cậu mà tự dưng tớ bị Tiền Bích Trì ghét, theo lý thì có phải cậu nên bồi thường cho tớ đúng không?"
Vệ Dương ra vẻ hứng thú, "Ồ? Muốn tôi bồi thường như thế nào?"
"Nghe nói cậu chăm chơi bóng rổ, vậy nhất định là cơ ngực của cậu rất đẹp, thôi thì cho tớ xem cơ ngực của cậu để bồi thường là được."
Đây... Là cái yêu cầu quái quỷ gì vậy?
Vệ Dương kinh hãi.
Nhưng kinh hãi cũng chỉ vài giây rồi Vệ Dương nghĩ, sao có thể để một bạn nữ dọa sợ chứ, quá không đàn ông, "Diệp Tiên Tiên, thì ra cậu là một cô nàng háo sắc, nhìn không ra đó!"
Thế nhưng cậu ta lại nghi ngờ trong lòng, cô bạn này trước nay chưa từng nhìn mình lấy một cái, hôm nay là uống lộn thuốc hả?
Hay là nhìn cái thằng Thiếu Hiệp kia thủ dâm xong thì xuân tâm nhộn nhạo, rồi nổi lên lòng háo sắc với cậu ta?
Cũng đúng thôi, Vệ Dương cậu đây anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, làm sao cái thằng Thiếu Hiệp như con gà ốm kia có thể so sánh được.
"Thực sắc tính dã(*)! Cậu không biết hả?" Diệp Tiên Tiên đảo mắt một vòng, nói ra mục đích cuối cùng của cô, "Nếu không thì tớ cũng cho cậu xem là được."
(*)Thực sắc tính dã: Một câu nói của Mạnh Tử, nghĩa là chuyện ham muốn ăn uống và tình dục là bản năng của con người.
Một bên khóe miệng của Vệ Dương nhếch lên, cậu ta cười có phần lưu manh, rồi không đứng đắn mà tiến tới nói bên tai Diệp Tiên Tiên: "Cho tôi xem cậu? Cậu có cup B không?"
Nói xong thì nhìn thoáng qua ngực cô đầy hàm ý.
Khinh thường ngực cô? Mặt Diệp Tiên Tiên đỏ lên, một nửa là xấu hổ, một nửa là bực mình. Thật ra ngực của cô đã gần đến cup C, nhưng bình thường ở trường cô đều mặc áo khoác rộng thùng thình không nhìn được đường cong cơ thể, quả thật không thế nào thấy được độ lớn của bầu ngực.
Diệp Tiên Tiên đẩy bàn của Vệ Dương dịch ra một chút rồi đứng đối diện cậu ta, tay cô đặt lên khóa kéo của áo khoác, nói bằng giọng hơi khiêu khích: "Cậu xem thử tớ có cup B hay không."
Cùng với giọng nói là âm thanh khóa áo kéo xuống, sau đó dưới cái nhìn chăm chú đến trợn mắt há hốc mồm của Vệ Dương, cô kéo áo trong để lộ ra áo lót.
Áo lót mà Diệp Tiên Tiên mặc hôm nay là chiếc màu đen trong ba chiếc mới mua hôm trước.
"Cậu... Diệp Tiên Tiên cậu điên rồi hả? Cậu cho ông đây xem vú cậu làm gì hả?" Vệ Dương không ngờ Diệp Tiên Tiên vốn luôn ngoan ngoãn đến nhạt nhẽo sẽ thật sự cho cậu ta xem ngực của cô. Ngay lập tức máu nóng trong người cậu ta dâng lên, hai tai đỏ bừng, kinh ngạc đến mức suýt chút nữa bật dậy khỏi chỗ ngồi.
Chương 14: Đạt được thuốc mùi hương cơ thể
Trước mắt hiện lên hình ảnh bộ ngực trắng nõn như tuyết của cô bé được áo lót đen tuyền bao lấy vừa căng vừa tròn, trong sự tinh tế tao nhã lại có điểm gợi cảm nhục dục.
Lực công kích... Mười phần.
Chọc mù hai mắt của Vệ Dương.
Vệ Dương ra vẻ lạnh lùng nhưng dù sao cũng vẫn chỉ là thiếu niên mười sáu tuổi, bị chiêu này của Diệp Tiên Tiên đánh cho kinh sợ ngay tại chỗ.
Thấy cậu ta kinh ngạc, không hiểu sao Diệp Tiên Tiên lại thấy vui vẻ. Cô hơi nghiêng người về phía trước, bộ ngực đầy đặn áp tới gần cậu ta, "Có đủ cup B không?"
Như có một dòng chất lỏng ấm áp muốn trào ra khỏi mũi, Vệ Dương che mũi lại, tức đến muốn hộc máu, "Diệp Tiên Tiên, cậu giở trò lưu manh."
Âm thanh nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành của hệ thống vang lên. Trong lòng bàn tay của Diệp Tiên Tiên xuất hiện một thứ, giống như một viên thuốc. Cô tiện tay bỏ vào túi quần rồi cười nhạt dán sát vào Vệ Dương, "Tớ giở trò lưu manh với cậu thì sao nào?"
Hơi thở ấm nóng phả lên mặt khiến Vệ Dương hít thở khó khăn, trong lòng cũng tê rần, hai tay của Vệ Dương đưa ra phía trước đẩy một cái, "Tôi sợ cậu chắc."
Đưa vào tay là hai quả cầu thịt mum múp mềm như bông, co dãn sờ rất thích.
Cái loại cảm giác nắm bóp mà giống đực vô cùng si mê.
Vệ Dương nhìn lại chằm chằm, trông thấy tay mình đang đặt đúng trên ngực của cô bạn, ngón tay cậu ta dài nên khi đẩy như vậy thì vừa vặn đè chặt hai bầu vú to tròn của cô dưới bàn tay cậu ta, thịt ở nửa trên bầu vú tràn ra giữa các khe hở của ngón... Vệ Dương theo bản năng nắm tay bóp một cái.
Sau đó...
Trong đầu "Ong" một tiếng như có cái gì vỡ ra, hai dòng chất lỏng màu đỏ trào ra từ trong lỗ mũi cậu ta.
"Cái đệt..."
Thân thể Vệ Dương lui về phía sau, ghế dựa bị cậu ta đẩy ngã. Cậu ta cầm áo khoác lên rồi đi ra khỏi lớp học.
Diệp Tiên Tiên kéo áo lên rồi gọi ở phía sau, "Vệ Dương, là cậu giở trò lưu manh, sao lại chạy."
Chân Vệ Dương lảo đảo một cái, cậu ta cao ráo chân dài nên chỉ đi vài bước là đã không thấy bóng người đâu nữa.
Diệp Tiên Tiên nhìn về phía cửa, trong mắt hiện lên vẻ khó tin. Một Vệ Dương vẫn luôn lạnh lùng, bá đạo vậy mà cứ thế cúp đuôi bỏ chạy?
Cô dựng cái ghế ngã trên đất lên rồi ngồi xuống, xoa gương mặt đang nóng bừng rồi lại xoa xoa ngực, chỗ đó vẫn đang đập thình thịch điên cuồng.
Rõ ràng rất xấu hổ, nhưng vì sao sự xấu hổ ấy còn được bao trùm bởi cảm giác hưng phấn?
Hơn nữa... Vừa rồi lúc Vệ Dương bóp vú cô, trong lòng cô cũng không ghét bỏ.
Chẳng lẽ thật ra bản chất bên trong cô là một cô gái lẳng lơ?
Trong lòng đã có người để thích nhưng lại không phản cảm khi bị bạn trai khác chạm vào.
Hay là do tuân thủ khuôn phép quá lâu, giờ đây phần phản nghịch trong cơ thể đang được phóng thích?
Không biết tại sao, bỗng nhiên Diệp Tiên Tiên nhớ tới người đàn ông bị cô vu oan ngày hôm qua, cô ấn tượng nhất chính là sườn mặt cương nghị cùng những khối cơ bắp cuồn cuộn của người đó.
Hình như hôm qua anh ta đang đi xem mắt, nhưng đã bị cô phá hỏng.
Có vẻ như cô còn thiếu anh ta một lời xin lỗi!
Chỉ là, còn có thể gặp lại hay không?
Bỏ qua những ý nghĩ linh tinh, Diệp Tiên Tiên lấy phần khen thưởng của nhiệm vụ lần này ra, một viên màu xanh lá nhỏ như hạt đậu nành, xem ra hệ thống không chỉ khen thưởng tiền mặt đơn thuần, chỉ là không biết vật này có tác dụng gì. Cô cầm nó nhìn đi nhìn lại nhưng vẫn không nhìn ra cái gì thì đành dò hỏi hệ thống:
"Đây là cái gì vậy? Dùng như thế nào?"
Hệ thống giải thích:
"Đây là sản phẩm do hệ thống làm ra, thuốc mùi hương cơ thể vĩnh viễn, ký chủ có thể yên tâm mà ăn."
Thuốc mùi hương cơ thể?
"Có phải ăn vào là cơ thể có thể tỏa ra mùi thơm đúng không?"
"Đúng vậy, viên thuốc hiện tại ký chủ có là mùi hoa dành dành, nếu không thích mùi hương này thì có thể không ăn nó."
"Không, tôi thích mùi hoa dành dành."
Khi còn nhỏ Diệp Tiên Tiên được mẹ dẫn tới nhà bà ngoại ở vùng quê phía nam chơi, trong nhà bà ngoại có một góc trồng hoa dành dành, hoa màu trắng lịch sự tao nhã, hương thơm ngọt ngào nồng nàn. Khi đưa mũi ngửi thì tựa như cả cơ thể được hương thơm bao trùm.
Đặc biệt là ý nghĩa của loài hoa này: Ước hẹn tình yêu vĩnh hằng.
Thật là đẹp!
Khen thưởng lần này quả thật khiến cô rất vui mừng, dù có nhiều tiền hơn cũng không mua được.
Có nghĩa là khen thưởng tùy ý có thể sẽ là những vật phẩm thần kỳ mà trong hiện thực không thể có!
Nghĩ đến đây, Diệp Tiên Tiên vô cùng hối hận với việc nhận nhầm mục tiêu nhiệm vụ ngày hôm qua, "Không nghĩ nữa, sau này cố gắng hơn là được."
Thuốc mùi hương cơ thể cho vào miệng là tan ngay, Diệp Tiên Tiên còn chưa kịp nếm xem có mùi vị gì thì là hết mất rồi.
Cô nâng cánh tay lên ngửi thử, hình như không có gì khác với lúc trước mà.
Hệ thống tốt bụng nhắc nhở: "Sau khi ăn hai tiếng hương thơm mới tỏa ra."
Thì ra là thế. Diệp Tiên Tiên liền bỏ qua chuyện này, cô quay về chỗ ngồi lấy ví rồi đi ra ngoài mua đồ ăn, lề mề lâu như vậy chắc căng tin của trường hết đồ ăn rồi.
Bên ngoài trường trung học Dương Minh có một loạt các cửa hàng ăn vặt, cháo, cơm rang, bánh mật, mì nước, cái gì cũng có. Giá cả cũng không đắt, mười đồng là có thể ăn no, một số học sinh lười xếp hàng ở căng tin đều ra ngoài trường ăn.
Giữa trưa ngày đầu hạ khiến người ta nhẹ nhàng khoan khoái, tâm tình của Diệp Tiên Tiên thoải mái, vẻ mặt vui vẻ đi tới một cửa hàng ăn vặt, do dự không biết nên ăn gì.
Đối diện với cô, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu lên cửa kính ngăn cách ở giữa, Vệ Dương đang ngồi ở đó, một đầu tóc đỏ sáng rực. Cậu ta cúi đầu, xì xụp ăn mì nước.
Bắt được cậu bạn Smart rồi nhé, xem cậu ta còn chạy đi đâu?
Chương 15: Có phải cậu để ý ông đây không?
Một cái bóng đen che mất ánh sáng phía trên đầu Vệ Dương, ngay sau đó là một thanh âm ngọt ngào của con gái, "Ông chủ, cho một phần tteokbokki ạ."
Bỗng chốc đôi đũa trên tay Vệ Dương kẹp chặt một cái, sợi mì bị cắt đứt rơi xuống bát, làm bắn vài giọt nước lên mặt cậu ta.
Là cậu ta!
Vệ Dương sửng sốt trong lòng.
Không hiểu tại sao lại cảm thấy căng thẳng.
Diệp Tiên Tiên giả vờ như không nhận ra trạng thái khác thường của Vệ Dương, cô kéo chiếc ghế ở đối diện cậu ta ra rồi ngồi xuống, cười với cậu ta, "Trùng hợp ghê."
Vệ Dương tiếp tục ăn mì, tay cầm đũa hơi mất tự nhiên.
Mắt cậu ta thì lén nhìn cô.
Vừa đúng lúc bắt gặp một nụ cười ngọt như mật.
Đúng là quái đản, cô nàng háo sắc này cười lẳng lơ như vậy làm gì chứ?
Lại định quyến rũ ông đây hả?
Làm gì có chuyện ông đây dễ mắc câu như vậy chứ.
Không bao lâu sau tteokbokki của Diệp Tiên Tiên được đưa lên, phía trên có mấy miếng củ cải cô không thích ăn, bỗng cô nhớ tới có lần nghe các bạn nói chuyện là Vệ Dương cũng không ăn củ cải.
Để tăng thêm ấn tượng trong lòng cậu ta, cô gắp chúng vào trong bát của Vệ Dương, "Ăn củ cải tốt lắm, vì là bạn học nên tớ nhường cho cậu hết đấy!"
Cảm ơn lòng tốt của cậu nhưng ông đây không ăn củ cải.
Vệ Dương lại nhủ thầm trong lòng.
Diệp Tiên Tiên thấy Vệ Dương giơ đũa không động đậy thì hơi trề môi, "Sao cậu không ăn? Ngon lắm đấy."
Con gái người ta có ý tốt, sao cậu ta có thể phụ lòng. Vệ Dương hạ quyết tâm, gắp chỗ củ cải mà bình thường sẽ không bao giờ động vào lên ăn hết.
"Ngon đúng không!"
Hừ! Không thèm chấp cậu ta.
Vệ Dương gắp mấy miếng mỳ lên ăn nốt rồi đi ra ngoài.
Diệp Tiên Tiên để tiền lại rồi cũng đi theo sau.
Tới chỗ rẽ dưới một cây đa lớn, đột nhiên Vệ Dương đang đi phía trước xoay người lại, giữ chặt cánh tay Diệp Tiên Tiên rồi đè cô lên thân cây, vẻ mặt lạnh lùng nói, "Diệp Tiên Tiên, có phải cậu để ý ông đây không?"
Diệp Tiên Tiên ra vẻ kinh ngạc, "Làm gì có!"
Cô cũng đâu có mù, sao có thể để ý một tên Smart chứ. Dù có đẹp trai cũng chướng mắt.
Rõ ràng Vệ Dương không tin, "Tiếp cận ông đây rồi cho ông đây xem vú, còn đi theo ông đây, ai tin?"
Không tin thì tôi cũng hết cách, tôi cũng chỉ vì nhiệm vụ thôi mà! Chỉ là lời này dù thế nào cũng không thể nói. Cô khẽ nháy mắt, nói sang chuyện khác: "Vệ Dương, cậu nhìn tôi rồi thì có phải cũng nên cho tôi nhìn lại cậu hay không?"
Hai tai của Vệ Dương có phần nóng lên, cậu ta hắng giọng một cái, hơi hất cằm lên nhìn cô, "Tôi đẹp trai thế này, làm gì có chuyện cô thích nhìn là được nhìn."
Cậu ta ưỡn ngực, giống như khổng tước đang kiêu ngạo biểu diễn.
Chưa từng thấy ai tự luyến như cái tên này. Khóe miệng Diệp Tiên Tiên run lên, bày ra vẻ mặt cam chịu rồi chuyển chủ đề, "Cậu không cho tôi xem thì thôi, kể ra Thiếu Hiệp cũng được lắm."
"Này, cô đừng có mà đói bụng mà ăn quàng đó!"
Diệp Tiên Tiên ra vẻ vô tội, "Nhưng cậu không cho tôi xem còn gì."
Vệ Dương ấp úng nói: "Nếu thật sự cô muốn nhìn như vậy thì ông đây hi sinh một chút cũng được."
"Nếu miễn cưỡng thì thôi đi!"
"Diệp Tiên Tiên, cô đừng có được nước lấn tới."
Trên sân bóng rổ, một đám con trai ra sức tranh giành với nhau, mồ hôi túa ra đầy đầu, chạy qua chạy lại rất sôi nổi. Vệ Dương với mái tóc đỏ rực kia rất dễ nhìn thấy, ánh mắt cậu ta lia tới cô gái đang ngồi dưới bóng cây, nhếch khóe miệng như có ý khoe khoang, cậu ta nhận bóng rồi tiến hành từng cú xoay người tuyệt đẹp, sau đó nhảy lên ném bóng, quả bóng bay trên không tạo thành một đường cong mềm mại, vào rổ!
Cậu ta đi tới dưới bóng cây, uống một ngụm nước, "Tôi đẹp trai không?"
Diệp Tiên Tiên cực kỳ nể mặt, "Ừm, đẹp, vô cùng đẹp trai."
Vệ Dương cúi đầu, "Nào, lau mồ hôi cho trai đẹp đi."
"Không phải cậu có tay à?"
Vệ Dương gõ nhẹ một cái sau gáy cô, "Không phải cô mê mệt ông đây hả? Lau chút mồ hôi thì làm sao?"
Ở cửa sổ tầng ba, tròng mắt của Tiền Bích Vũ và Tưởng Mật sắp trợn tròn đến mức rớt ra ngoài rồi.
"Con đĩ."
Tưởng Mật nói nhỏ vài câu vào tai Tiền Bích Vũ.
Ánh mắt Tiền Bích Vũ sáng lên, "Ý này được đấy." Nhìn tư thế thân mật của Diệp Tiên Tiên và Vệ Dương ở dưới kia, đáy mắt cô nàng lóe lên sự ác độc. Cô nàng rút ba trăm tệ từ trong ví ra đưa cho Tưởng Mật, "Không phải cậu nói đang tia một cái váy nhưng không đủ tiền hả, cầm đi."
Đối với chuyện Tiền Bích Trì và Tưởng Mật thì thầm với nhau tất nhiên Diệp Tiên Tiên nhìn thấy, đã quyết định sẽ đánh trả thì làm gì có chuyện cô để cho họ có cơ hội trả thù chứ, cô đâu có ngốc.
Dưới ánh mắt hình viên đạn thỉnh thoảng đâm tới của Tiền Bích Trì, Diệp Tiên Tiên vẫn bình tĩnh, nên nghe giảng thì nghe giảng, phải ghi bài thì ghi bài, hoàn toàn không chịu một chút ảnh hưởng nào. Nếu phải nhìn sắc mặt của Tiền Bích Trì thì thà nhìn mặt của thầy Tang còn hơn, đẹp hơn nhiều.
"Cậu cặp với cậu ta hả?" Quan Tiểu Kha chỉ vào Vệ Dương ngồi ở hàng sau cùng, nháy mắt với Diệp Tiên Tiên.
"Làm gì có. Chỉ là chọc tức người nào đó thôi." Diệp Tiên Tiên lắc đầu phủ nhận, ánh mắt nhìn về phía Tiền Bích Vũ.
"Trước kia cậu toàn để bị bắt nạt. Tớ tán thành cả hai tay, tốt nhất là khiến cô ta tức chết đi." Quan Tiểu Kha lòng đầy căm phẫn, "Hai mắt cô ta lúc nào cũng dính trên người Vệ Dương nhưng người ta đến liếc cũng chả thèm liếc cô ta."
"Ừm! Cô giáo nhìn kìa, suỵt!"
Diệp Tiên Tiên không biết rốt cuộc phải làm thế nào mới được xem là một cô gái si tình, cô nghĩ chắc cũng không khác với theo đuôi là mấy. Cho nên học xong cô liền bám theo Vệ Dương.
Vệ Dương thản nhiên tiếp nhận, âm thầm cho cô bám theo mình, cậu ta vuốt vuốt mái tóc đỏ rực rồi lấy tay tạo hình lại.
Diệp Tiên Tiên nhìn rồi không nói gì.
Thích ra vẻ cộng thêm đỏm dáng, Vệ Dương đúng là không còn gì để nói.
Vệ Dương đi vào cửa hàng trà sữa ở cổng trường rồi mang hai cốc ra, đưa một cốc cho Diệp Tiên Tiên, "Đi, đưa cậu về nhà."
"Hả?"
"Ngu ngốc."
Vệ Dương lấy ngón tay cốc một cái.
Kéo cô đi về phía trạm xe buýt.
Bạn thấy sao?