Chương 16: Bối rối trên xe buýt
Diệp Tiên Tiên nghĩ thầm, thôi thì dù sao cũng chỉ có mấy bến là đến nơi.
Hôm nay rất may mắn, trên xe không những không phải chen chúc mà phía sau còn trống một chỗ ngồi. Diệp Tiên Tiên nhớ là mình đã hứa với mọi người là sẽ livestream sau khi tan học nên cô nói với Vệ Dương: "Cậu ngồi đi, tớ đứng là được rồi."
Sau đó cô mở video và làn đạn ra.
Số người xem hiện tại: 128
Nhóm làn đạn trông thấy hình ảnh trên video thì bắt đầu sôi nổi.
[Streamer lại đang ở trên xe buýt hả?]
Diệp Tiên Tiên lặng lẽ gật đầu về phía màn hình.
[Ớ? Sao thằng nhóc tóc đỏ cũng ở đây?]
Dù sao cũng ít khi gặp được người theo phong cách Smart nên nhóm làn đạn vẫn nhớ rõ cậu ta.
[Cái tạo hình này cũng có tính tiên phong đó.]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Hừ ╯^╰! Là rất có tính tiên phong, trông giống như yêu quái lông đỏ tôi nhìn thấy trong phim tối hôm qua.]
Vân thượng phiêu – chữ hồng: [Phụt! Cách so sánh thật thần kỳ.]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Quỳ lạy đi, ngước nhìn đi.]
Con người rắn rỏi 99 – chữ xanh lam: [Chơi đủ rồi thì về nhà ăn cơm đi.]
[Ố ồ ~ có gian tình.]
[Cha con? Tình nhân? Cặp gay?]
Tương thân tương ái – chữ hồng: [Theo tui thấy thì là một cặp gay đó.]
Nhắc nhở: Người xem Tương thân tương ái bị Con người rắn rỏi 88 cấm nói 24 giờ.
Lúc này nhóm làn đạn mới nhớ nick chữ đen có rất nhiều quyền hạn.
Đá người, cấm nói, che chắn...
Im lặng hai giây, nhóm làn đạn lại phát ra liên tiếp những lời nịnh bợ như [Đại gia thật bá đạo.], [Đại gia thật khí phách.].
Vậy nên có thể thấy, dù ở thời nào thì nịnh bợ không bao giờ là lỗi thời.
Diệp Tiên Tiên hơi ngây người một lúc, cũng may không gây ra lỗi gì.
Còn Vệ Dương thì vốn dĩ không biết vì quả đầu đỏ rực của cậu ta mà trong những giây phút ngắn ngủi vừa rồi, ở một hành tinh tương lai xa xôi đã xảy ra một trận hỗn loạn nhỏ.
Cậu ta đang nghĩ, nữ đứng, nam ngồi, cái loại chuyện này cũng quá tổn hại mặt mũi đàn ông con trai rồi.
Một bác gái vừa lên xe trông thấy ghế trống thì cũng không thèm quan tâm vì sao hai thanh niên kia có ghế trống mà lại không ngồi, việc nên làm thì cứ làm, bà đi về phía chỗ ngồi.
Làm gì có chuyện Vệ Dương chịu.
Cậu ta đặt cặp sách của hai người xuống chân ghế rồi ngồi xuống, vươn tay kéo Diệp Tiên Tiên để cô ngồi lên chân mình, cánh tay vòng ngang eo cô.
Một mùi thơm nhàn nhạt từ trên người cô tỏa ra, mẹ của Vệ Dương có sở thích sưu tầm nước hoa, mưa dầm thấm lâu, cậu ta nhạy cảm với các loại mùi hương hơn hẳn người bình thường. Mùi thơm tỏa ra từ người Diệp Tiên Tiên không giống bất kỳ loại nước hoa nào mà cậu ta đã từng ngửi, nó nhẹ nhàng thanh khiết, ngọt ngào vô cùng.
Ôm thân thể thơm tho mềm mại của người con gái, máu trong cơ thể Vệ Dương như sôi trào, khiến miệng lưỡi cậu ta trở nên khô khốc, dường như có thứ gì đang ngo ngoe rục rịch.
Mùi hương trên cơ thể của người bình thường rất khó có thể ngửi thấy, trong mối quan hệ giữa hai người nam và nữ, kỳ thật sự hấp dẫn của mùi hương không thua kém gì nhan sắc, có đôi khi trái tim con người sẽ đập loạn nhịp chỉ vì một mùi thơm ngẫu nhiên tỏa ra từ trên người đối phương.
Mà Diệp Tiên Tiên thì giá trị nhan sắc có đủ, mùi hương lại khiến Vệ Dương yêu thích, cậu ta có phản ứng cũng không có gì kỳ lạ.
Tay cậu ta dần dần siết chặt lại, khẽ nói, "Cô thoa gì lên người thế? Sao thơm vậy."
Diệp Tiên Tiên chỉ từng ngồi trên đùi ba mình khi còn nhỏ còn sau khi lớn lên thì đây là lần đầu tiên, cơ thể cô cảm thấy không được tự nhiên, cô dịch dịch mông, nhỏ giọng nói: "Không thoa gì cả. Cậu, cậu đừng ôm chặt như vậy, khó chịu."
[Streamer ơi streamer, yêu quái lông đỏ muốn đè cô.]
[Streamer, khẳng định là dương vật của cậu ta cứng rồi, không tin thì cô cứ sờ xem.]
Sờ thế nào được? Vệ Dương cũng không phải là những người xa lạ kia để mà sờ xong thì có thể bỏ chạy. Diệp Tiên Tiên không có lá gan này.
[Nhìn đi, tay của yêu quái lông đỏ di chuyển xuống phía dưới vú của em gái streamer rồi kia.]
Từ sau khi Con người rắn rỏi 88 so sánh Vệ Dương với yêu quái lông đỏ thì nhóm làn đạn như ngầm nhất trí với nhau, đều gọi Vệ Dương là yêu quái lông đỏ.
[Nếu dám sờ nữa thì phải băm tay.]
[Tui nói này, băm tờ rym luôn đi, không phải luôn nói phải giải quyết vấn đề từ gốc hay sao!]
[Anh phục chú.]
[Anh hai phục chú.]
[Mấy ông nghĩ cậu ta có gan đó hả? Sờ vú thôi mà tay đã run cả lên. Thật vô dụng...]
[Thì ra yêu quái lông đỏ vẫn còn non, hèn gì.]
Nhóm làn đạn lại tán dóc lung tung.
Người xem Con người rắn rỏi 99 tặng thưởng 100 Đóa hoa lam. (Sờ đầu, an ủi.)
Người xem Vân thượng phiêu tặng thưởng 20 Đóa hoa lam. (Streamer là của tui.)
Không ít người trong nhóm làn đạn cũng tặng thưởng theo, 10 đóa, 5 đóa, 2 đóa...
Từng phần tặng thưởng bay đầy màn hình.
Diệp Tiên Tiên quay về phía màn hình chỉ mình cô nhìn thấy mà mỉm cười. Làm khẩu hình cảm ơn.
Mắt Vệ Dương nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ nhưng lại không có bất kỳ cảnh vật gì có thể thu vào mắt, mùi hương cứ quanh quẩn nơi đầu mũi cậu ta mãi không tiêu tan. Tay cậu ta vòng ngang chỗ xương sườn của cô, đặt rất gần bầu ngực, cái loại cảm giác mềm mại khi chạm vào lúc trưa nay vẫn còn in đậm trong đầu cậu ta, kết hợp với sự tiếp xúc ngay lúc này thì càng mọc rễ đâm sâu vào hơn, cậu ta không thể khống chế mà nổi lên mong muốn được trải nghiệm chỗ mềm mại kia thêm lần nữa. Lúc này đây, cô ở rất gần cậu ta, tay cậu ta chỉ cần di lên trên thêm một chút là có thể... Sờ được.
[Tên vô dụng, không có gan thì tránh ra, để anh đây làm.]
[Sờ hay không sờ đây? Ông đây đang chờ để xem đấy!]
Vẻ bình tĩnh trên mặt Diệp Tiên Tiên suýt chút nữa không thể giữ được, cô ngồi trên đùi Vệ Dương, không dám cử động dù chỉ một chút, xung quanh có rất nhiều hành khách, nhỡ đâu... Nhỡ đâu cái tay này sờ lên thì cô phải làm gì bây giờ?
Vệ Dương ở phía sau dường như còn căng thẳng hơn cả cô, cơ bắp căng cứng hết cả lên, cộm cả người cô.
Hơi thở phả lên sườn mặt cô thổi bay mấy sợi tóc, chúng quét lên má nên có chút ngứa.
Diệp Tiên Tiên đưa tay xoa chỗ sau tai.
Khuỷu tay cô cọ qua ngực Vệ Dương, cậu ta vốn đang căng thẳng thì đột nhiên dừng hô hấp, ghé sát vào tai cô nói: "Diệp Tiên Tiên, làm bạn gái tôi đi."
Diệp Tiên Tiên định từ chối theo bản năng nhưng nghĩ tới nhiệm vụ phải làm cô gái si tình trong một tuần thì cô nhẹ nhàng nói: "Chuyện này, chuyện này hình như hơi nhanh, chúng ta thử ở bên nhau trước xem thế nào đã được không?"
Chương 17: Dương Smart động dục
"Vậy cậu lại giở trò lưu manh với tôi thêm lần nữa được không?"
"Nhưng không phải lúc trưa cậu rất tức giận à?"
Vệ Dương liếc mắt nhìn Diệp Tiên Tiên một cái.
Thề thốt phủ nhận, "Ông đây thích cậu giở trò lưu manh với ông đây."
[Streamer giở trò lưu manh gì thế? Anh đây muốn biết.]
[Tôi cũng muốn biết, cầu xin em gái streamer xinh đẹp cho biết.]
Diệp Tiên Tiên lại quay ra làm mấy khẩu hình.
Nhóm làn đạn thi nhau nói "Thì ra là thế".
Bác gái trung niên thở dài trong lòng, cô bé này xinh đẹp như vậy mà hình như đầu óc không được bình thường thì phải!
Không bình thường thì cũng thôi đi, lại còn không chịu học hành, tuổi còn nhỏ mà đã ôm ôm ấp ấp với con trai, chẳng biết xấu hổ gì cả. Nhìn sang người mà cô bé qua lại, thằng nhóc trông như yêu quái, nhìn đã biết không phải loại tốt lành gì.
Tiếng loa thông báo đến bến vang lên.
Diệp Tiên Tiên lấy lại tinh thần, vội vàng đứng lên khỏi đùi Vệ Dương, "Tớ tới rồi."
"Nhanh vậy sao."
Ông đây còn chưa ôm đủ mà!
Vệ Dương vừa đứng lên thì đã nhận ra điều không ổn, dương vật chọc cho đũng quần nhô lên, người tinh mắt thì sẽ nhìn ra cậu ta đang cương. Mà đúng lúc này cô bé lại quay người lại, tầm mắt vừa vặn dừng ở chỗ đũng quần cậu ta.
Mặt Vệ Dương nóng bừng, cầm cặp sách lên che đi.
Hung dữ nói: "Nhìn chỗ đó của ông đây làm gì?"
[Anh đây dám nói cậu ta cương đúng không.]
[Ố ồ, một cái lều khá lớn nha.]
Lừa độc thân - chữ trắng: [Xì, của ông đây lớn gấp đôi cậu ta.]
[Không lẽ của ông là là dương vật lừa à?]
Lừa độc thân - chữ trắng: [Đệch mợ.]
Thế nào là tính tình thất thường, giờ thì cô đã biết! Diệp Tiên Tiên tức giận nói: "Tôi còn lâu mới thèm nhìn, không phải cũng giống Thiếu Hiệp thôi à, xấu muốn chết."
"Diệp Tiên Tiên..."
Một hành khách bị tiếng nói của Vệ Dương thu hút sự chú ý mà nhìn sang phía bên này.
"Không thể nói nhỏ một chút à, sợ người khác không biết giọng cậu lớn hả." Diệp Tiên Tiên cầm cặp của mình lên, kéo tay Vệ Dương xuống xe.
Xuống xe buýt, bầu trời đã sẩm tối, đèn đường được bật sáng lên, ánh đèn vàng chiếu lên thân ảnh hai người tạo ra hai bóng đen kéo dài.
Cô chỉ về phía trước, "Tới nhà tớ rồi, cảm ơn cậu đã đưa tớ về."
Giây tiếp theo, cánh tay của cô bị kéo đi, đột ngột bị Vệ Dương đưa tới góc tối của một cửa hàng đang đóng cửa. Cô bị dọa mà nắm chặt cặp sách, sắp buồn bực đến mức muốn cào cậu ta một cái nhưng tay lại bị cậu ta giữ chặt, "Vệ Dương, cậu làm gì vậy? Không phải đã nói là ở bên nhau trước xem thế nào rồi à, cậu làm thế này là có ý gì?"
Vệ Dương khẽ mím môi, "Sau này đừng nhìn Thiếu Hiệp vuốt gậy, nếu cậu muốn xem... Tôi cho cậu xem."
Cậu ta nói xong một hơi, ánh mắt dường như rất nghiêm túc, không giống với những lúc cà lơ phất phơ ra vẻ ngầu bình thường.
Dù sao... Cô cũng đã được cậu ta dán nhãn sở hữu, cho bạn gái mình nhìn, cũng không thiệt gì.
Diệp Tiên Tiên thì lại vừa xấu hổ vừa lúng túng, đạp lên chân cậu ta, "Ai muốn xem cậu tuốt chứ."
Trưa nay còn sống chết cụp đuôi bỏ trốn, mới qua một buổi chiều mà đã hào phóng như vậy rồi à?
Trong nháy mắt tiếp theo đó, cô đã bị cái ôm còn mang theo chút mùi mồ hôi của người thiếu niên vòng chặt lấy.
Bờ môi ướt nóng kề sát tới.
Xong rồi, nụ hôn đầu của cô đã mất ——
[Đứa nào nói yêu quái lông đỏ nhát gan hả, ông đây đánh nó.]
[Tui cũng muốn ăn cái miệng nhỏ của streamer.]
[Tui ngửi thấy mùi động dục.]
Hiện tại đang ở trên đường lớn, nếu để ai nhìn thấy thì xấu hổ chết mất, Diệp Tiên Tiên dùng sức đẩy cậu ta ra nhưng sức của cô so với Vệ Dương như châu chấu đá xe, một chút tác dụng cũng không có.
Vệ Dương hôn vừa vụng về vừa lung tung, cứ ngậm lấy cánh môi của cô không mút thì cắn, sau đó lại liếm liếm mút mút, giống như đang ăn kẹo.
Mà hơi thở và cả thân thể cậu ta đều đang trở nên nóng rực, khiến Diệp Tiên Tiên có một loại cảm giác như sắp bị đốt cháy.
Thiếu nữ thơm ngọt làm lý trí của Vệ Dương gần như bay mất, lần đầu tiên cậu ta biết hóa ra miệng của con gái có thể ăn ngon như vậy.
Tay cậu ta phủ lên một thứ mềm mại, vuốt ve qua lớp quần áo.
Mềm mại, co dãn, to tròn...
Hô! Bỗng nhiên thân thể của Vệ Dương căng lên, lỗ chân lông trên người cậu ta dường như cũng nở ra co vào thư giãn theo động tác của ngón tay. Trái tim trong lồng ngực thì đập thình thịch không ngừng.
[Hu hu x﹏x, tui còn chưa được bóp vú của em gái streamer mà yêu quái lông đỏ đã ra tay trước!]
[Streamer ơi, thằng nhóc này muốn dùng dương vật cắm em đấy.]
[Cách thức vụng về, quả nhiên là non nớt.]
[Chỉ là bóp vú thôi mà, còn cần cách thức gì?]
[Thế là chú không hiểu rồi, để anh đây dạy chú... Với thủ pháp của anh đây, đực cũng có thể bóp ra sữa.]
[Ai tui cũng không phục, chỉ phục ông.]
[Ông đây phục chú.]
[Tha lỗi cho tui vì vừa cười ra tiếng.]
[Cái đệt!]
Vệ Dương lại không biết có một đám người xem đang nhằm vào hành động của cậu ta mà thảo luận sôi nổi.
Cậu ta đè Diệp Tiên Tiên lên trên tường, cúi đầu hôn lên cổ cô, một tay vói vào bên trong quần áo phía sau lưng cô, lần dọc lên trên theo sống lưng, một tay khác thì luồn ở trước bụng tiến lên trên vỗ về bầu vú mềm mại.
Gấp gáp không thể chờ nổi mà bắt đầu xoa bóp, nhào nặn.
Cảm giác của sự đụng chạm rõ ràng này so với việc lướt qua lúc trưa hoàn toàn không giống nhau, chân của Diệp Tiên Tiên hơi nhũn ra, cơ thể bắt đầu có sự khô nóng khác thường, từng đợt tê dại xâm nhập, cái loại cảm giác trống rỗng như có như không này làm cô muốn kẹp chặt hai chân lại, thậm chí còn mong Vệ Dương sờ cô lâu hơn chút nữa!
Có lẽ sâu trong con người cô là một đứa con gái dâm đãng, bị đàn ông tùy tiện chơi đùa một chút là đã nứng lên.
Nhưng trong đầu cô vẫn còn sót lại chút minh mẫn.
Diệp Tiên Tiên hít một hơi thật sâu, cô biết nếu không ngăn cản thì chỉ sợ sẽ bị Vệ Dương làm ngay ở trên đường.
Đặc biệt là dương vật giữa háng của cậu ta đã dựng đứng cả lên, chọc thẳng vào bụng dưới của cô...
Giống như một cây gậy, vừa nóng vừa cứng.
Bằng cảm giác cũng có thể biết cây gậy này so với cậu bạn Thiếu Hiệp kia tốt hơn nhiều.
Chương 18: Bầu ngực bị bóp đỏ ửng
"Vệ Dương, dừng lại, cậu mau dừng lại đi."
Tiếng của Vệ Dương từ trong miệng phát ra mơ hồ không rõ, "Diệp Tiên Tiên, cậu thơm quá."
Động tác xoa bóp trên tay cũng không hề dừng lại, hơn nữa còn gia tăng mức độ, cả bầu vú đều bị cậu ta tóm ở trong lòng bàn tay mà nắn bóp lúc tròn lúc dẹt.
Lý trí đã hoàn toàn đắm chìm vào hai quả cầu mềm mại này rồi.
"Tôi căng trướng đau quá, cậu mau sờ đi."
Nói rồi cậu ta kéo tay Diệp Tiên Tiên đặt lên chỗ túp đều căng phồng bên dưới.
[Em gái streamer ơi, dương vật của yêu quái lông đỏ có to không?]
[Mẹ, cái tên yêu quái này dâm dê thật.]
[Anh đây nhìn mà thèm.]
[Streamer ơi, anh cũng muốn em sờ dương vật của anh. Người ta cương rồi.]
Từng phần tặng thưởng chạy ngang màn hình.
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Hừ ╯^╰! Có sờ thì cũng là sờ tôi.]
Người xem Con người rắn rỏi 88 tặng thưởng 200 Đóa hoa lam. (Sờ tôi, tôi cho em hai trăm triệu.)
[Hai trăm triệu... Đệch, đại gia của Hamha.]
[Streamer sờ tui đi, tui cũng cho em hai trăm triệu.]
[Đùa gì vậy, một tên chữ vàng như chú thì lấy đâu ra hai trăm triệu.]
[... Ông phía trên thật biết đùa.]
Người đàn ông một đêm mười lần – chữ hồng: [Trên người anh đầy có rất nhiều thứ trăm triệu, ai muốn thì thưởng người đó.]
[Tôi phục tên của ông.]
[Cái đệt! Các ông trâu bò, thật trâu bò...]
Đề tài của nhóm làn đạn luôn là như vậy... Không giống người bình thường. Khóe miệng của Diệp Tiên Tiên hơi run rẩy.
Cô chưa kịp phản ứng thì tay đã bị Vệ Dương dẫn dắt mà vuốt ve lên xuống, căn dương vật kia giật giật hai cái trong tay cô tựa như sự đụng chạm của cô khiến nó rất vui sướng.
Vệ Dương đáng ghét, còn lâu cô mới muốn sờ.
Cô cúi đầu, cắn lên vai cậu ta một cái.
Đau đớn làm cho lí trí đang chìm đắm trong tình dục của Vệ Dương quay trở lại một chút, Vệ Dương đưa tay, hơi đẩy Diệp Tiên Tiên ra, xoa xoa mặt, "... Mẹ kiếp."
Trong bóng tối mờ mịt, đôi mắt ướt át của người thiếu nữ tựa như ngôi sao lấp lánh bị bao phủ bởi một tầng sương mù.
Cứ nhìn như vậy, Vệ Dương liền cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, cậu ta vò tóc, có chút luống cuống, "Xin lỗi, tôi không kiềm chế được."
Giờ phút này, Diệp Tiên Tiên chỉ nghĩ tới việc phải nhanh tiễn ông thần này đi, cô gục đầu xuống, cụp mi rũ mắt, "Vậy, tớ về đây."
Không đợi Vệ Dương mở miệng cô đã nhặt cặp sách rơi trên đất lên rồi chạy đi.
Thời thế thay đổi, lúc này đổi ngược lại thành cô cụp đuôi bỏ trốn.
"Ông đây đáng sợ như vậy hả?" Vệ Dương lẩm bẩm trong miệng.
Cho đến khi bóng dáng nhỏ nhắn dưới ánh đèn đường kia biến mắt khỏi tầm mắt, cậu ta nhếch miệng cười, vung cặp sách qua vai, ngân nga một bài hát đi tới ven đường bắt xe rời đi.
Diệp Tiên Tiên hẹn nhóm làn đạn ngày mai gặp lại rồi tắt video.
Cô chạy một mạch về nhà, thở hổn hển ngã lên sô pha, miệng khô không khốc, tựa như đã bị cậu bạn Smart kia hút sạch hơi nước. Cô đứng dậy rót cho mình một cốc nước thì mới xem như bình tĩnh lại.
Rút quần áo đã khô ngoài ban công cất vào tủ, cô nhìn mấy bộ quần áo ít ỏi đặt bên trong, không bị sứt chỉ thì cũng là sờn rách, không có bộ nào là nguyên vẹn.
Ánh mắt Diệp Tiên Tiên trở nên ảm đạm.
Bọn họ không để cô phải chịu áo rách quần manh đã là tốt lắm rồi, cô còn gì mà phải oán giận. Huống chi bà nội lúc còn sống đã tranh thủ chuyển căn nhà này sang tên cô, hẳn là cô đã phải cảm thấy đủ, biết đủ thì mới có thể hạnh phúc.
Mà cô cũng đã qua cái tuổi cần tình thương của cha mẹ, một mình thì càng tự do, muốn làm gì thì làm, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó, chẳng ai quản được.
Không phải sao!
Hiện tại cô còn có thể tự lực cánh sinh thì lại càng không cần bọn họ.
Vuốt phẳng quần áo rồi cất đi, thanh âm của hệ thống lại vang lên trong đầu:
"Không phải người trái đất các cô có câu gì mà người đẹp vì lụa hả? Tuy rằng nhan sắc của ký chủ khá được rồi nhưng vẫn cần phải ăn diện cho thích hợp hơn, như vậy cũng càng có lợi cho việc hoàn thành nhiệm vụ."
"Ừm! Tôi biết rồi, tôi sẽ sắp xếp thời gian đi mua." Nếu không phải hôm qua tự dưng xảy ra nhiệm vụ trừng trị tên đàn ông khốn kiếp thì cô đã đi mua từ lâu rồi.
Hoa lam tặng thưởng đã có 3489 đóa.
Diệp Tiên Tiên bị con số lớn này làm cho lóa mắt, với tốc độ như hiện giờ thì chưa đến một năm cô đã có thể trở thành người giàu có rồi.
Cơ bản thì phần tặng thưởng lớn đều đến từ những hội viên cao cấp, tất nhiên Diệp Tiên Tiên rất cảm kích bọn họ nhưng cô sẽ không vì để lấy lòng những người giàu có đó mà đánh mất cái tâm ban đầu.
Bà nội từng dạy cô, con người có thể theo đuổi tiền tài nhưng không được để tiền tài làm cho lạc lối.
Cô vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Rút hết phần chẵn, Diệp Tiên Tiên nghĩ đợi khi nào rảnh thì đi mua quần áo vậy. Hôm nay bị cái tên Smart kia làm tốn quá nhiều thời gian.
Nghĩ đến Vệ Dương, trong mắt Diệp Tiên Tiên hiện lên xấu hổ và buồn bực, "Đợi nhiệm vụ hoàn thành rồi thì mình không thèm quan tâm cậu ta nữa."
Sờ lên bộ ngực bị bàn tay to lớn của thiếu niên chà đạp, vừa rồi cô căng thẳng nên không cảm thấy gì, giờ thả lỏng người thì mới thấy hơi trướng đau.
Cô cởi áo đi tới trước gương, phía trên bầu ngực trắng nõn có một vài vết đỏ ửng, có thể thấy vừa rồi người kia dùng sức mạnh như thế nào.
"Tên thô lỗ."
"Bị gọi là yêu quái lông đỏ là đáng đời."
Trong mơ hồ cô cảm thấy hơi không thích đối với nhiệm vụ lần này.
Nếu ngày mai lại như vậy thì cùng lắm là không làm nữa.
Dù sao thất bại thì cũng không bị trừng phạt không phải sao.
Hôm sau, ánh mặt trời trong trẻo, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua cửa sổ vào lớp học.
Diệp Tiên Tiên mở sách ra học từ đơn tiếng Anh.
Quan Tiểu Kha lấy khuỷu tay huých cô, "Cậu làm gì Thiếu Hiệp vậy? Làm cho người ta thấy cậu là trốn."
Diệp Tiên Tiên nghiêm trang giả ngu, "Làm gì có, tớ với cậu ấy còn chả nói với nhau được mấy câu, cậu biết còn gì."
Cô mở video, định chia thời gian livestream thành nhiều lần giống như hôm qua, làm vậy sẽ thoải mái hơn một chút.
Kể ra cũng buồn cười, lúc cô và Quan Tiểu Kha cùng nhau đi vào trường thì đụng phải Diệp Tiểu Hiệp, cậu ta vừa nhìn thấy Diệp Tiên Tiên thì che đũng quần lại, ánh mắt trốn tránh, giống như cô chuẩn bị nhào lên cưỡng bức cậu ta ấy.
Trông cô đói khát như vậy hả!
Chương 19: Đánh trả Tiền Bích Trì
Diệp Tiên Tiên oán thầm trong lòng, hai mắt lại không khỏi dừng ở trên người Diệp Tiểu Hiệp, đúng lúc người kia xoay người lại, ánh mắt hai người chạm nhau.
Cô nghĩ đến sự lỗ mãng ngày hôm qua của mình thì cười cười xin lỗi với cậu ta, nhưng không đợi cô cười xong thì mặt Diệp Tiểu Hiệp đã đỏ như tôm luộc, quay phắt mặt đi.
Diệp Tiên Tiên mặc niệm hai giây cho cái cổ của cậu ta.
Cả quá trình đúng lúc bị Tiền Bích Vũ trông thấy, cô nàng cất cao giọng, có ý ám chỉ mà cảm thán với Tưởng Mật: "Haiz! Cái người nào đó trong ban của chúng ta đúng là nồng nặc mùi gái ngành, xông cho tớ muốn nôn luôn."
Tưởng Mật lấy tay phẩy phẩy trước mũi, "Thảo nào khó ngửi như thế."
Không ít người xem livestream đúng lúc nhìn thấy cảnh này, ngay lập tức bùng nổ.
[Mẹ kiếp, dám nói streamer của chúng ta nồng nặc mùi gái ngành, ông đây lại thấy chính cô ta mới đang nứng không khép chân lại được.]
[Ông đây bị cái mùi dâm đấy làm sặc không mở nổi mắt đây này.]
[Con gái như vậy có cho không để ông đây chơi thì ông đây cũng ngại dâm quá.]
[Chỗ nào cho không thế? Tui muốn.]
[Lầu trên, khả năng thưởng thức có thể cao hơn được không.]
[Không phải là nói cho không hả, miễn phí thì đến cứt chó cũng muốn.]
[Anh phục chú.]
[Rất mạnh mẽ.]
Hàng mi của Diệp Tiên Tiên trở nên run rẩy, cô cố gắng nhịn xuống ý cười.
Nhóm làn đạn thật sự quá đáng yêu!
Học sinh trong lớp hết nhìn Tiền Bích Vũ lại nhìn sang Diệp Tiên Tiên, có người cười nhạo ra tiếng, có người tiếp tục đọc sách, cũng có người thì thầm to nhỏ.
Quan Tiểu Kha bĩu môi, "Chẳng phải cô ta suốt ngày õng ẹo vì muốn được con trai vây quanh đấy à, nhưng không nhìn lại xem nhan sắc của mình thế nào."
Con gái mười sáu, mười bảy tuổi dù có xấu thì có thể xấu bao nhiêu chứ, các nét trên gương mặt của Tiền Bích Vũ đoan trang thanh tú, nhìn kỹ thì gương mặt cũng khá được, chỉ là gò má quá cao khiến cho diện mạo vốn xinh xắn lại có thêm vài phần cay nghiệt, nhan sắc có mười phần thì chỉ còn năm phần. Huống gì cô nàng cũng chỉ có năm, sáu điểm ngoại hình thành ra chẳng còn lại bao nhiêu.
Diệp Tiên Tiên nói: "Đừng để cậu ta nghe thấy nếu không cậu lại gặp phiền phức đấy."
"Tớ mà phải sợ cô ta à."
Diệp Tiên Tiên cúi đầu cắn bút, không nói nữa. Điều kiện gia đình Quan Tiểu Kha không khó khăn như Tiền Bích Vũ, quả thật không có gì phải quá sợ.
"Ký chủ chú ý, nhiệm vụ hàng ngày hôm nay là trong hôm nay ký chủ phải cho Tiền Bích Vũ biết tay một lần. Thành công thì khen thưởng 100 tệ, thất bại thì trừng phạt rên rỉ trước mặt mọi người một phút."
Nghe được thông báo nhiệm vụ của hệ thống, ánh mắt Diệp Tiên Tiên lóe lên, cho dù không có khen thưởng thì cô cũng tình nguyện làm.
Trải qua ngày hôm qua, cô đã suy nghĩ cẩn thận hơn, có những con chó dù chúng ta không để ý đến nó thì nó cũng vẫn cắn mãi không buông, vậy nên phải cho chúng nó hiểu nếu cắn bậy thì sẽ bị dạy dỗ.
Dịch Trận Phong ngồi giữa hai người nhíu mày lại, làm lớp trưởng thì cũng không tiện xen vào tranh chấp của các bạn nữ, Dịch Trận Phong nhìn về phía Diệp Tiên Tiên, sau đó nói bằng giọng lạnh nhạt, "Tiền Bích Vũ, đừng nói quá đáng."
Tiền Bích Vũ nói với giọng quái gở, "Lớp trưởng à, cậu cũng nên xem lại người nào đó đi. Người ta thiếu gì đàn ông chứ, cẩn thận trên đầu lại mọc mấy cái sừng đấy."
Cô nàng vừa dứt lời thì có không ít bạn học liếc nhìn về phía Diệp Tiên Tiên.
Lông mày Dịch Trận Phong nhíu lại, không ngờ được đầu óc của Tiền Bích Vũ lại không bình thường như vậy, túm được ai là cắn người đấy.
[Em gái streamer phải chịu uất ức. Anh đây đau lòng.]
[Ông đây muốn băm cô nàng kia thành tám mảnh.]
[Ông đây sẽ tìm cho cô ta mười tám người đàn ông của tộc Huck tới chơi cô ta, bảo đảm cô ta sẽ sướng chết.]
[Phụt! Đàn ông tộc Huck có tiếng là trym to, một cái cô ta cũng ăn không nổi, mười tám cái, không phải là sẽ thăng thiên à.]
[Dùng dương vật thọc chết cô ta thì không phải làm cô ta sắp chết mà còn được sướng à!]
Con người rắn rỏi 99 – chữ xanh lam: [Được rồi, để streamer tự mình giải quyết.]
Người xem Con người rắn rỏi 99 tặng thưởng 500 Đóa hoa lam. (An ủi một chút.)
Người xem Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng 1000 Đóa hoa lam. (Đừng khó chịu.)
Không ít người xem cũng tặng thưởng theo.
Trong lòng Diệp Tiên Tiên cảm thấy ấm áp, ánh mắt cô đảo qua chỗ Tiền Bích Vũ, hai tay rũ bên người siết chặt lại thành nắm đấm, bỗng nhiên, cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu trên cửa kính là chủ nhiệm lớp đang rẽ vào hành lang đi về phía này, cô buông bút, đứng lên, giọng nói mềm mềm mại mại nhưng vẫn khiến cho mọi người trong lớp nghe rõ ràng, "Thì ra bạn Tiền Bích Vũ ngửi thấy mùi gì đó thì sẽ buồn nôn à? Cái tật hay nôn này nặng cũng có mà nhẹ cũng có, theo tớ thì cậu nên đi khám bác sĩ đi, thân thể bạn Tiền Bích Vũ rất quý giá, cần phải giữ gìn."
Lời nói này nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Hầu như tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Tiên Tiên.
Dịch Trận Phong mở sách, đáy mắt mang theo ý cười.
Tiền Bích Vũ trừng to hai mắt, "Diệp Tiên Tiên, mày rủa tao đấy à."
[Ông đây muốn đánh cô ta.]
[Anh đây sẽ giúp các chú địt chết cô ta.]
[Phụt! Lầu trên khẩu vị thật nặng...]
[Anh đây ở trong quân đội, mấy năm không được gặp phụ nữ rồi, chắp vá dùng tạm vậy, không phải cũng có một cái âm hộ à, có thể cắm vào là được.]
[Heo mẹ cũng có lỗ, cũng có thể cắm.]
[Cút!]
"Đâu có?" Diệp Tiên Tiên chớp chớp mắt, biểu tình rất vô tội, "Là tớ quan tâm cậu mà, cậu nghe không hiểu hả?"
Đôi mắt cô rất điềm đạm đáng yêu, dễ dàng khiến đàn ông con trai muốn che chở, thương tiếc. Hơn nữa cô còn cố tình tỏ ra như vậy, hai hàng lông mày hơi chau lại, hốc mắt lấp lánh ánh nước, lông mi giống như cánh bướm đang vẫy, chớp lên chớp xuống, ngay lập tức làm lòng thương xót của các bạn nam nổi lên, người con gái yếu đuối như vậy thì cần phải được bảo vệ, yêu thương.
Còn Tiền Bích Vũ suốt ngày gây sự, chẳng thiếu những lần bắt nạt Diệp Tiên Tiên, nhưng Diệp Tiên Tiên người ta không so đo hiềm khích lúc trước mà tốt bụng quan tâm cô, cô còn hung dữ không nhận ý tốt của người ta, đúng là không biết điều.
Chương 20: Nhiệm vụ quyến rũ thầy giáo
Ánh mắt các bạn nam nhìn về phía Tiền Bích Vũ có chút khó chịu và chán ghét.
[Thôi xong, anh đây cứng, thế mà lại vì một ánh mắt của streamer.]
[Tui có thể nói là tui cũng cứng không!]
Trong phòng học vang lên những tiếng bàn tán thì thầm:
"Giờ tôi mới phát hiện thì ra Diệp Tiên Tiên xinh như vậy."
"Không phải tiền trong nhà Tiền Bích Vũ cũng toàn là tiền dơ bẩn thôi hả! Thế mà cứ tưởng mình là công chúa như đúng rồi."
"Cái này gọi là không có số làm công chúa nhưng lại có tính công chúa!"
"Nhìn hai cái gò má trên mặt cậu ta cao vút như vậy thì lấy đâu ra số làm công chúa."
"Nghe bà tớ nói, con gái có gò má cao thì sát phu."
"Sát phu á? Đúng không đấy?"
Nghe đủ các loại bình luận, hai mắt của Tiền Bích Vũ sắp nứt ra đến nơi, hơn nữa còn tích góp một bụng lửa giận từ ngày hôm qua, cô nàng không thèm suy nghĩ đã cầm quyển sách đặt trên bàn lên đánh về phía Diệp Tiên Tiên.
"Con đĩ không biết xấu hổ, này thì quyến rũ đàn ông này."
Diệp Tiên Tiên như là bị hù dọa đến choáng váng, đứng ngây người ở đó, không biết đường tránh đi.
Quyển sách đập tới nhanh quá, Dịch Trận Phong muốn cản lại cũng không kịp.
"Bốp" một tiếng, quyển sách đập lên trán cô, sau đó hai mắt cô nhắm lại, tê liệt ngã xuống. Dịch Trận Phong hoảng hốt, vươn tay đỡ ngang người Diệp Tiên Tiên.
Mọi người trong lớp ồ lên, nhiều ánh mắt nhìn về phía Tiền Bích Vũ có ý khiển trách và không đồng tình. Trong đó có cả không ít con gái.
Tiền Bích Vũ hơi chột dạ, cô nàng nghĩ, cùng lắm thì bồi thường cho cái con nghèo kiết xác kia tiền thuốc men là được chứ gì.
[Địt mẹ, dám đánh em gái streamer.]
[Con đĩ này, hiếp chết nó đi.]
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Đừng ầm ĩ nữa.]
Tang Vu – chủ nhiệm lớp 11 - 2 vừa đi đến cửa phòng học thì nhìn thấy cảnh Tiền Bích Vũ lấy quyển sách đánh vào đầu Diệp Tiên Tiên này, hắn đen mặt đi tới bên cạnh Dịch Trận Phong, vươn tay tiếp lấy Diệp Tiên Tiên đang hôn mê, rồi nói: "Quay về chuẩn bị vào học đi, thầy sẽ đưa bạn ấy tới phòng y tế."
Dịch Trận Phong nghe lời buông lỏng tay, quay đầu liếc nhìn một cái rồi ngồi trở về chỗ.
Tang Vu vòng tay ngang người Diệp Tiên Tiên, đảo mắt nhìn xung quanh, trầm giọng nói: "Đừng ồn ào nữa." Phòng học đang ầm ỹ ngay lập tức yên lặng.
Tang Vu nhìn Tiền Bích Vũ rồi nói, "Tiền Bích Vũ, em tùy tiện gây sự, cố ý làm người khác bị thương, trước hết viết kiểm điểm 2000 chữ đi, thầy sẽ gọi phụ huynh sau."
Nói xong Tang Vu không để ý tới Tiền Bích Vũ đang tức nghẹn đến đỏ cả mặt mà nhanh chóng ôm Diệp Tiên Tiên ra khỏi phòng học.
Tiền Bích Vũ bực bội dậm chân, cô đánh đâu có mạnh, sao lại ngất xỉu được chứ, con tiện nhân kia đúng là lắm trò. Nhưng Tang Vu có ảnh hưởng rất lớn đối với học sinh, bởi vì hắn rất cứng nhắc, gương mặt lại lạnh lùng không bao giờ cười, mấy học sinh nghịch ngợm tặng hắn biệt hiệu: Thần mặt đen. Rất ít học sinh không sợ hắn, Tiền Bích Vũ cũng không ngoại lệ.
Cô nàng rút hai tờ tiền đưa cho Tưởng Mật, nói với giọng đương nhiên: "Bản kiểm điểm giao cho cậu."
Kiếm thêm được thu nhập nên dĩ nhiên Tưởng Mật rất vui, cô ta còn ước gì mỗi ngày Tiền Bích Vũ đều gây ra chuyện để viết bản kiểm điểm, vậy thì cô ta sẽ nhờ thế mà kiếm được không ít.
Qua mấy phút, chuông vào tiết vang lên, Vệ Dương đi vào lớp. Nhìn chỗ ngồi trống không kia, cậu ta ném cặp sách xuống rồi đi thẳng tới, hỏi Quan Tiểu Kha, "Diệp Tiên Tiên không đi học à?"
Quan Tiểu Kha hất cằm về phía Tiền Bích Vũ bĩu môi, "Bị người nào đó đánh cho ngất xỉu rồi!"
"Đánh ngất? Sao lại thế?"
Quan Tiểu Kha biết Tiền Bích Vũ thích Vệ Dương, nhưng Vệ Dương chưa bao giờ để ý tới, hiện tại thì hình như đang quan tâm tới bạn cùng bàn của cô. Ồ! Dù nghiêm túc, bướng bỉnh nhưng cũng không phải là không có con trai thích nhỉ. Ngay lập tức Quan Tiểu Kha kể lại chuyện vừa xảy ra.
Quan Tiểu Kha vừa nói xong, Vệ Dương đã xoay người đi.
Nhưng không phải về chỗ ngồi, mà là tới chỗ Tiền Bích Vũ.
Không hề nói một lời, dưới cái nhìn chăm chú của Tiền Bích Vũ, hắn hất toàn bộ sách của cô nàng xuống đất, vẻ mặt hung dữ, "Nếu để ông đây biết cô lại bắt nạt Diệp Tiên Tiên thì đừng trách ông đây không khách khí với cô."
Có chuyện gì đau khổ hơn chuyện người mình thích lại đi bảo vệ người khác, còn đối với mình thì lạnh lùng trừng mắt đe dọa chứ.
"Cậu... Vệ Dương... Cậu..." Mặt Tiền Bích Vũ trở nên trắng bệch, trái tim thiếu nữ bị dẫm nát.
Có người nhắc nhở Vệ Dương, "Giáo viên tới."
Vệ Dương dẫm chân lên đống sách vở rơi trên mặt đất, không thèm liếc nhìn Tiền Bích Vũ đang run rẩy cả người.
Trong phòng y tế, sau khi giáo viên y tế kiểm tra thì nói với Tang Vu: "Tình hình không nghiêm trọng, có khả năng chấn động não rất nhỏ, về nghỉ ngơi một hai ngày là được."
Tang Vu nhíu mày, "Thế sao lại hôn mê lâu như vậy?"
Giáo viên y tế nói: "Có đôi khi hôn mê là một loại bản năng trốn tránh trước sự vật đáng sợ của con người. Đừng lo."
Diệp Tiên Tiên nằm trên giường bệnh nghẹn đến khó chịu, phải biết rằng giả bộ bất tỉnh là một kỹ thuật rất cao cấp, phải thả lỏng cơ thể hết mức có thể để lông mi không bị rung. Một phút thì được, hai phút cũng có thể, nhưng nếu là nửa tiếng thì rất có tính thử thách.
Vào lúc giả vờ ngất đi cô đã tắt video để tránh cho nhóm làn đạn lo lắng, không làm cô phân tâm.
Chuyện vừa rồi phát triển vượt ngoài dự kiến của cô, giả bộ bất tỉnh cũng là lòng tham đến bất chợt. Bất kể cuối cùng trường học sẽ xử phạt Tiền Bích Vũ như thế nào thì cô cũng không lỗ.
Trong đầu vang lên âm thanh nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành.
Ngay sau đó lại xuất hiện một lời nhắc nhở nhiệm vụ: "Trong hai tiếng ký chủ phải khiến thầy Tang Vu ôm cô, rồi cọ vú vào người hắn.
Nhiệm vụ thành công: Khen thưởng ngẫu nhiên, nhiệm vụ thất bại: Trừng phạt bị lửa dục đốt người ngay tại chỗ năm phút.
Nhiệm vụ nhắc nhở: Nếu ký chủ có thể làm dương vật của mục tiêu cương cứng thì sẽ có gấp đôi phần thưởng. Hiện tại bắt đầu tính giờ."
Bạn thấy sao?