Chương 6: Chương 21 - 25

Chương 21: Cảnh giới cao nhất của quyến rũ

Bảo cô ôm ông Thần mặt đen này, còn, còn phải cọ vú vào người hắn ấy hả? Thế, thế thì không phải là muốn cô chết à!

Diệp Tiên Tiên ôm mặt kêu gào ở trong lòng.

Nhưng lại nghĩ tới phần khen thưởng ngẫu nhiên kia thì trong lòng Diệp Tiên Tiên cảm thấy không nỡ, chính vì là khen thưởng ngẫu nhiên nên mới càng tăng thêm sức hấp dẫn của nó.

Trên giường bệnh, thiếu nữ với sắc mặt tái nhợt phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt.

Trong phòng chỉ có giáo viên y tế, Tang Vu và Diệp Tiên Tiên, vô cùng yên tĩnh. Cho nên tiếng rên rỉ nho nhỏ của cô trở nên rất rõ ràng.

Giáo viên y tế đặt lọ thuốc trên tay xuống rồi dặn dò: "Xoa lên chỗ bầm tím của cô bé thì sẽ đỡ."

Giáo viên y tế vừa dứt lời thì Diệp Tiên Tiên đã hé mắt ra, "Thầy Tang, em đang ở đâu vậy ạ?"

Tang Vu nói: "Em bị hôn mê nên thầy đưa em tới phòng y tế." Thấy mặt cô vẫn tái nhợt thì hắn không yên tâm lại hỏi: "Cảm thấy thế nào rồi? Còn choáng không?"

Là một thứ giọng điệu dịu dàng mà Diệp Tiên Tiên chưa từng được nghe thấy. Tang Vu hơi nghiêng đầu, từ góc độ của Diệp Tiên Tiên thì vừa vặn có thể nhìn được ba phần tư sườn mặt của hắn, không phải đặc biệt đẹp trai nhưng lại có hương vị của đàn ông trưởng thành, nếp nhăn hai bên mũi và má của hắn khá sâu khiến hắn thoạt nhìn hơi nghiêm khắc. Diệp Tiên Tiên muốn chống tay ngồi dậy nói chuyện với hắn nhưng đôi mắt lại lấp lánh ánh nước. Tang Vu đè vai cô lại, "Khó chịu thì cứ nằm đi."

Nước mắt trượt xuống theo khóe mắt, Diệp Tiên Tiên nói bằng giọng nghẹn ngào, "Em chẳng làm gì bạn ấy sao bạn ấy cứ luôn nhằm vào em vậy ạ? Hu hu~"

Giáo viên y tế khép cửa phòng trong lại, đi ra phòng ngoài ngồi chơi điện thoại.

Tình hình học sinh trong lớp mình đương nhiên Tang Vu hiểu rõ, tính tình ương ngạnh của Tiền Bích Vũ cũng không phải mới thể hiện ra, có thể nói cô nàng chính là một con mèo ghê gớm, ngay cả Tang Vu cũng không có sức mà uốn nắn lại, hắn chỉ biết khuyên giải rồi an ủi: "Đừng nghĩ nhiều, trường học sẽ xử lý thật công bằng. Phải phạt thế nào thì sẽ phạt như thế. Nếu thân thể không khỏe thì em về nhà nghỉ ngơi hai ngày đi, đỡ rồi thì hẵng đi học."

Khi Tang Vu còn đang cố nói bằng giọng nhẹ nhàng hết sức có thể thì bỗng nhiên thiếu nữ ngồi trên giường bệnh xoay người nhào vào trong lòng ngực hắn, hai tay quấn quanh cổ hắn rồi vùi đầu vào, cơ thể run rẩy, khóc rưng rức.

Tang Vu bỗng ngẩn người, sự việc xảy ra bất chợt thật sự nằm ngoài dự tính của hắn, hắn muốn đẩy cô ra nhưng cô đang đau lòng như vậy, lại còn là học sinh của hắn, về tình về lý thì hắn cũng không nên lạnh lùng mà đẩy cô ra.

Nhưng chẳng mấy chốc Tang Vu đã nhận ra điều không ổn.

Đã bước vào tháng năm, đa số mọi người chỉ mặc một chiếc áo mỏng. Cô lại ôm hắn rất chặt, Tang Vu có thể cảm nhận được bầu vú đầy đặn của cô bé đang dán chặt trước ngực hắn, cánh tay mềm mại như không xương vòng quanh người hắn và những giọt nước mắt nóng hổi thì thấm ướt cổ hắn.

Mùi hương thanh khiết thoảng qua trước mũi, thơm ngọt đến mức làm mọi lỗ chân lông trên người hắn giãn nở thư thái.

Tang Vu không dám động đậy.

Tang Vu thở ra một hơi rồi nói: "Bên ngoài còn có người, em ôm thầy như vậy thì không ổn lắm đâu. Em buông ra đi đã."

Diệp Tiên Tiên hít mũi, thút tha thút thít, "Ý thầy Tang là nếu không có người thì em có thể ôm thầy như vậy ạ?"

Giọng nói của Tang Vu trở nên nghiêm khắc hơn một chút, "Diệp Tiên Tiên, đừng có xuyên tạc ý của thầy."

"Hu hu hu ~ em đâu có."

Rồi, lại khóc...

Đối với Diệp Tiên Tiên thì Tang Vu không hiểu rõ lắm, ít nói ngoan ngoãn không gây chuyện, là một học sinh không khiến giáo viên phải lo lắng. Bỗng nhiên phải tiếp xúc gần như thế này khiến hắn rất đau đầu.

Đánh không được, mắng không xong, lại càng không thể hung dữ.

Nếu như cô gào khóc lớn tiếng thì Tang Vu cũng có thể dứt khoát đẩy cô ra, nhưng cái loại khóc rấm rứt như mèo kêu này lại làm người ta phải thương tiếc.

Tuy Tang Vu là người nghiêm túc, cứng nhắc nhưng vẫn là đàn ông.

Hắn không tự chủ được mà lại nghĩ liệu có phải vừa rồi giọng mình hơi nghiêm khắc quá không.

Đột nhiên, trên cánh tay của Tang Vu truyền đến cảm giác khác thường, bộ ngực đầy đặn mềm mại của cô bé đang cọ cọ lên cánh tay rũ bên sườn của hắn. Hôm nay hắn mặc áo sơ mi cộc tay nên cảm nhận vô cùng rõ ràng.

Đầy đặn, co dãn...

Nếu bóp trong tay thì chắc chắn là rất thích.

Hắn nghĩ cái gì vậy trời~

Nhưng không đợi Tang Vu tiếp tục tự trách thì một cái cọ xát nữa lại truyền đến.

Cánh tay hắn run lên một cái, giống như có một dòng điện đang truyền từ tay xuống dưới hông của hắn, đốt cháy hắn.

Hắn muốn mở miệng dùng lời nói đúng đắn để gạt cô ra nhưng lại sợ hành động của cô chỉ là vô tình, nếu nói ra sẽ chỉ làm hai người trở nên lúng túng.

Thân thể hắn cứng đờ, tiến thoái lưỡng nan.

Tang Vu ổn định lại hô hấp, cố gắng nói thật nhẹ nhàng, "Diệp Tiên Tiên, em buông tay ra đã rồi chúng ta nói chuyện."

Diệp Tiên Tiên ngước mắt, "Thầy Tang ơi, thầy ôm em một cái được không ạ?"

Đôi mắt ướt át còn sót lại nước mắt ánh lên vẻ bất lực như bóp lấy tim người nhìn vào nó.

Thấy Tang Vu hình như định từ chối thì cô lại mở miệng: "Từ năm em mười hai tuổi, ba mẹ ly hôn thì không còn ai ôm em nữa."

Hàng mi rũ xuống, một giọt nước mắt lăn xuống gò má, rơi "tách" lên mu bàn tay của Tang Vu. Trong lòng Tang Vu có chút không nỡ, tình hình gia đình cô hắn có biết sơ sơ, cô phải sống một thân một mình, không được ai yêu thương. Hắn nghĩ thầm: Cô nhóc phải chịu ấm ức nên muốn tìm kiếm sự che chở của bậc cha chú cũng không có gì đáng trách. Mà hắn là thầy của cô, cũng coi như là một nửa bậc bề trên, cho cô một cái ôm cũng không quá đáng.

Chuẩn bị tâm lý thật tốt xong, Tang Vu vươn tay kéo Diệp Tiên Tiên vào trong lòng, thân thể nhỏ nhắn mềm mại như bông dựa sát vào hắn, Tang Vu không biết cô bôi gì lên người mà có mùi hương rất thơm.

Diệp Tiên Tiên nhớ đến một quyển sách mình từng đọc, trong đó ghi rằng bất kể nam hay nữ, lỗ tai luôn là chỗ mẫn cảm chết người.

Cô nghĩ có lẽ nên thử một lần.

Chương 22: Phần thưởng gia tăng nhan sắc

Môi cô lơ đãng quét qua vành tai Tang Vu, phả hơi thở lên mặt hắn. Diệp Tiên Tiên cảm nhận được rõ ràng đột nhiên Tang Vu cứng người lại, mắt cô ánh lên vẻ giảo hoạt, cô vươn lưỡi ra liếm lên vành tai hắn.

"Diệp Tiên Tiên." Giọng nói của Tang Vu trầm xuống, trong mắt bốc lên một ngọn lửa dục.

Cô nhóc này cố ý.

Chưa kịp đẩy ra, vành tai của hắn đã bị một khuôn miệng nóng ấm ngậm lấy, trở nên tê dại. Cái loại ngứa ngáy vì bị liếm mút này tựa như chất độc khiến người ta say mê, làm cho cả cơ thể và tinh thần của Tang Vu ngây dại, thậm chí... Quên cả chuyện đẩy cô ra.

Trước mắt hắn là các loại dụng cụ khám bệnh và thuốc thang xếp chồng chất, là khăn trải giường và vách tường trắng tinh, trong lòng ngực thì ôm học sinh của chính hắn, cô học sinh ấy đang ngậm mút tai hắn, còn chưa nói tới bên ngoài cánh cửa kia có người đang ngồi, dù nhìn thế nào thì cũng có một loại cảm giác trái đạo đức rất kích thích.

Từ trước đến nay Tang Vu luôn nghiêm túc cứng nhắc, đã bao giờ trải qua loại chuyện tình kích thích như thế này. Biết rõ là phải đẩy cô ra, rồi răn dạy cô bằng những lời đứng đắn, nhưng hai cánh tay đang ôm sau lưng cô lại dần dần siết chặt lại.

Lý trí hỗn độn, tựa như bị lốc xoáy hút vào rồi cắn nuốt.

Máu trong người hắn như dồn hết về một nơi, chẳng mấy chốc đã ứ máu, cương cứng.

Một bàn tay to rộng chậm rãi di chuyển về phía mông Diệp Tiên Tiên, bắt đầu vuốt ve trong vô thức.

Tim Diệp Tiên Tiên đập thình thịch, cái chuyện quyến rũ thầy giáo của chính mình này có thể nói là việc khác người nhất mà cô từng làm. Cơ thể trở nên khô nóng, kích thích muốn điên rồi!

Vào lúc Tang Vu sắp mất khống chế thì chuông tan học vang lên.

Hắn bừng tỉnh, buông tay đẩy Diệp Tiên Tiên về lại giường, hơi nghiêng người đi, sợ bị cô nhìn ra được trò cười của hắn, dùng thanh âm khàn khàn khô khốc nói, "Em... Thầy... Em về nhà nghỉ ngơi hai ngày đi, thầy sẽ phê duyệt nghỉ ốm cho em."

Cũng đúng lúc này, trong đầu Diệp Tiên Tiên có nhắc nhở đã hoàn thành nhiệm vụ.

Cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, hoàn thành rồi thì tốt.

Với lại có được hai ngày nghỉ thì lại càng tốt, để cô có thời gian làm chút chuyện.

Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, thấp giọng nói: "Thầy Tang ơi, cặp sách của em còn để ở lớp ạ."

Tang Vu tránh mắt đi, không nhìn cô, "Em chờ một lát, thầy đi lấy cho em."

Tư thế đi của Tang Vu có phần kỳ quái. Hắn đi rồi, trong tay Diệp Tiên Tiên xuất hiện hai tấm thẻ nhỏ hơn lá bài một chút. Một tấm thì in hoa văn trang trí phức tạp, một tấm thì kỳ quái hơn, trên đó khắc một hình vẽ, rất giống hình ảnh bộ phận sinh dục của phụ nữ mà cô nhìn thấy trong giờ sinh học.

Có kinh nghiệm ngày hôm qua, cô cũng không định tự mình nghiên cứu cách sử dụng mà hỏi trực tiếp hệ thống, "Hệ thống, phần thưởng lần này có tác dụng gì vậy?"

"Ký chủ có thể xem mặt sau của tấm thể, có viết giải thích."

Ặc! Còn có cả phần giải thích luôn cơ à!

Có nên khen nó một câu thông minh không nhỉ?

Đằng sau tấm thẻ in hoa văn trang trí có viết: Người sử dụng sẽ được tăng thêm 5% nhan sắc.

Cách sử dụng: Áp thẻ lên trước trán.

Nhắc nhở: Sau khi sử dụng sẽ có hiệu lực ngay lập tức.

Không có cô gái nào không muốn mình đẹp hơn, càng đẹp càng tốt.

Nếu phụ nữ cứ chờ đợi đàn ông không nhìn bề ngoài mà sẽ yêu nội tâm của mình thì chưa chắc đã được. Những ngày qua đã nói cho cô biết một điều, mắt của đàn ông mọc ở đũng quần, thông thường ánh mắt bọn họ sẽ nhìn vào vẻ ngoài của phụ nữ đầu tiên. Vẻ đẹp tâm hồn gì đó quá xa vời, nếu dương vật của họ đủ dài đủ to thì có lẽ mới chạm được đến những thứ bên trong của phụ nữ!

Thầy Tang Vu của cô cũng vậy còn gì.

Trông rõ ràng là nghiêm trang, chính trực nhưng không phải vẫn vì bề ngoài của cô mà chưa gì đã bị quyến rũ sao.

Cho nên ấy, muốn quyến rũ được đàn ông, vẻ ngoài của phụ nữ là quan trọng nhất.

Đặc biệt là đối với kiểu phụ nữ phải thường xuyên dụ dỗ đàn ông như cô.

À không, là con gái.

Tăng thêm nhan sắc là vô cùng cần thiết.

Diệp Tiên Tiên áp tấm thẻ lên trán không chút do dự, một dòng nước ấm vô hình tràn vào trong cơ thể cô, chạy khắp toàn thân, cực kỳ dễ chịu.

Tấm thẻ sau khi áp vào thì hóa thành tro bụi rồi biến mất.

Đúng lúc cô định xem nốt tấm thẻ còn lại thì bên ngoài xuất hiện tiếng bước chân, sau đó là tiếng nói chuyện với giáo viên y tế.

Là Tang Vu tới!

Cô cất tấm thẻ vào trong túi, điều chỉnh lại nét mặt rồi yên lặng ngồi bên mép giường.

Hình ảnh mà Tang Vu nhìn thấy khi bước vào chính là, ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa kính vào trong phòng, rọi lên người thiếu nữ đang ngồi nơi đầu giường, ánh nắng vàng phủ lên da thịt non nớt mang đến một cảm giác ấm áp kỳ diệu, làn da trở nên trong suốt rực rỡ như men sứ, có thể thấy rõ từng sợi tóc mai hai bên vành tai, chiếc khuyên tai màu lam lấp lánh ánh sáng.

Hai cẳng chân trắng nõn đung đưa qua lại.

Nụ cười ngượng ngùng khi nhìn hắn, đôi mắt long lanh, như có viên ngọc lưu chuyển bên trong.

Không biết có phải hắn bị ảo giác hay không mà hình như có cảm giác cô xinh đẹp hơn lúc nãy một chút.

Con ngươi của Tang Vu hơi co lại, không kìm chế được mà nhìn nhiều thêm một chút, trong lồng ngực cuồn cuộn xao động.

Hắn bước lên trước hai bước, buột miệng thốt ra, "Nếu vẫn còn khó chịu thì để thầy đưa em về."

Nếu nhiệm vụ đã hoàn thành thì Diệp Tiên Tiên cũng không định tiếp tục mờ ám với ông Thần mặt đen chủ nhiệm lớp nữa.

Không nên trách cô qua cầu rút ván, cô thật sự rất sợ hắn.

Đến bây giờ mà chân còn mềm nhũn đây!

"Không cần đâu thầy ạ, cũng không xa lắm. Em có thể tự về ạ."

Cũng không biết là thất vọng nhiều hơn hay thoải mái nhiều hơn, Tang Vu gật đầu, đưa cặp sách cho cô, "Vậy cũng được, có chuyện gì thì gọi cho thầy."

Chương 23: Dầu kéo dài là cái gì?

"Dạ, em biết rồi ạ."

Thấy cô ngoan ngoãn đồng ý thì Tang Vu không nói thêm gì nữa rồi xoay người ra khỏi phòng.

Diệp Tiên Tiên lè lưỡi, làm mặt quỷ với bóng lưng của hắn.

Lại giả vờ nghiêm trang, em nhìn rõ được thầy rồi nhé.

Thế nhưng không ngờ đột nhiên Tang Vu quay đầu lại, vừa vặn trông thấy mặt quỷ của cô. Ngay lập tức Diệp Tiên Tiên gục đầu xuống, giống như trẻ con làm chuyện sai trái bị người lớn phát hiện, cô nhỏ giọng gọi: "Thầy ạ..."

Khuôn mặt Tang Vu lộ vẻ nghiêm túc, khiến người khác không nhìn ra được tâm tư suy nghĩ, nhưng nếu nhìn kỹ thì vẫn có thể nhận ra đáy mắt hắn có một chút ý cười, "Thầy định nhắc em nhớ bôi thuốc."

Nói xong câu này lại có ý ám chỉ mà bổ sung một câu, "Nếu hết khó chịu rồi thì có thể quay về học."

"Còn, còn khó chịu ạ." Diệp Tiên Tiên vội vàng mở miệng. Lấy tay ôm đầu, làm ra vẻ như một giây tiếp theo sẽ ngất xỉu ngay lập tức.

Tang Vu liếc nhìn cô một cái, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên.

Thì ra cũng có lúc cô bé sẽ nghịch ngợm như vậy.

Tang Vu vừa đi, Diệp Tiên Tiên thả lỏng toàn thân.

Ở chung với thầy giáo mệt mỏi quá!

Sửa sang lại quần áo nhăn nhúm, cầm cặp sách rồi chào giáo viên y tế, Diệp Tiên Tiên rời khỏi trường.

Cô đi tới ngân hàng rút 3400 tệ ngày hôm qua ra, giờ này hầu như mọi người đều đi làm hoặc đi học nên xe buýt rất vắng.

Cô ngồi xe buýt tới khu phố mua sắm.

Cô vào nhà sách mua một đống sách, lúc tính tiền trông thấy ánh mắt khác thường của thu ngân thì cô nhìn lại chồng sách trong tay mình, mặt Diệp Tiên Tiên nóng bừng lên.

《 Hướng dẫn yêu đương cấp tốc 》

《 Những lời nói riêng tư vào ban đêm 》

《 Bàn về thủ thuật quyến rũ 》

《 Bàn về việc làm sao để gợi lên thú tính của đàn ông 》

Diệp Tiên Tiên cũng biết với tuổi của cô mà mua những cuốn sách này sẽ bị người khác nhìn bằng ánh mắt coi thường, nhưng vì nhiệm vụ cô đành bất chấp tất cả.

Nhanh chóng trả tiền rồi Diệp Tiên vội vàng rời khỏi nhà sách.

Trong cửa hàng quần áo, Diệp Tiên Tiên chọn một chiếc váy voan với thiết kế tay phồng và cổ sen mang phong cách ngọt ngào mặc vào rồi xoay người ngắm nghía, gương mặt của cô gái trong gương vẫn thế nhưng hình như có phần xinh đẹp hơn, chỉ là bộ phận nào trở nên đẹp hơn thì không thể nói cụ thể, là một loại cảm giác hoàn thiện hơn.

Dường như hài hòa và tinh tế hơn một chút.

Cái sự hoàn thiện này ngay cả phẫu thuật thẩm mỹ cũng chưa chắc làm được. Điều này lại làm Diệp Tiên Tiên ý thức được sự thần kỳ của hệ thống thêm lần nữa.

Phép màu giúp hóa giải khó khăn là chuyện chỉ có thể thấy trong tiểu thuyết, vậy mà cô lại gặp được. Tuy nhiệm vụ cũng có phần thái quá nhưng ai dám nói đây không phải là một loại thay đổi số phận?

Cuối cùng là tốt lên hay xấu đi thì vẫn chưa biết được.

Nhưng kể cả không thay đổi số phận thì bạn có chắc kết quả cuối cùng sẽ là tốt đẹp không?

Hoàn toàn không biết.

Nếu đều là không biết thì tại sao lại không đánh cược một lần?

Diệp Tiên Tiên cười với hình ảnh phản chiếu trong gương.

Chính vào giây phút này, cô chuyển từ tâm thái phục dịch sang cam tâm tình nguyện.

Chọn được ba bộ mà mình thích, Diệp Tiên Tiên trả tiền xong thì đi sang cửa hàng đồ ngủ bên cạnh mua hai cái váy ngủ. Đi ngang qua một cửa hàng điện thoại, bước chân cô từ từ dừng lại, trong mắt bốc lên một ngọn lửa khát vọng.

Cô cũng muốn có một chiếc di dộng của chính mình.

Để không cần muốn xem gì đó lại phải mượn Quan Tiểu Kha.

Có lẽ là vẫn còn bị chút tự trọng đáng thương quấy nhiễu nên mỗi lần mở miệng hỏi mượn cô đều rất ngại. Sờ sờ chỗ tiền 2000 tệ không dày không mỏng trong túi, Diệp Tiên Tiên hít sâu một hơi, bước vào cửa hàng.

Chọn một cái điện thoại kiểu dáng bình thường, giá cả vừa phải, sau đó cái đặt các loại phần mềm cần thiết.

"Từ giờ trở đi, mình cũng là người có điện thoại di động rồi."

Diệp Tiên Tiên rất vui sướng, cô muốn chia sẻ niềm vui của mình với người khác, nhưng cô một là không có bạn bè, hai là không có người thân, chỉ có duy nhất nhóm làn đạn làm bạn.

Đeo tai nghe bluetooth, Diệp Tiên Tiên mở video và làn đạn ra.

Số người xem hiện tại: 218

[Streamer có khỏe không?]

[Streamer ơi, em sao rồi? Haiz, trán bầm tím rồi.]

[Tao muốn băm cái âm hộ dâm đãng kia ra trăm mảnh.]

Video vừa được mở thì xuất hiện liên tiếp các câu hỏi quan tâm của nhóm làn đạn làm Diệp Tiên Tiên cảm thấy ấm lòng.

Cô làm ra vẻ cuộc điện thoại được kết nối rồi nói: "Cám ơn mọi người đã quan tâm, tôi chỉ giả vờ ngất xỉu thôi. Thật ra cũng không đau lắm, vết bầm này chắc hai ngày là hết thôi."

[Vỗ tay khen ngợi sự nhanh trí của streamer.]

Nhóm làn đạn sôi nổi đồng tình.

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Đánh trả tốt lắm.]

Con người rắn rỏi 99 – chữ xanh lam: [Không sao thì tốt rồi, đang ở trên phố sao?]

"Ừm! Tôi đi mua chút đồ."

Người xem Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng 2000 Đóa hoa lam. (Cứ mua những gì em muốn mua để vui vẻ một chút.)

Người xem Con người rắn rỏi 99 tặng thưởng 2000 Đóa hoa lam. (Không cần tiết kiệm.)

Người xem Thích siêu xe yêu người đẹp tặng thưởng 50 Đóa hoa lam. (Ôm người đẹp của anh một cái.)

Những dòng chữ vàng thể hiện tặng thưởng chạy kín màn hình.

Ngay cả Lừa độc thân cũng tặng thưởng 10 Đóa hoa lam.

Diệp Tiên Tiên nhớ sáng nay lúc ở lớp Kẻ Chấp Pháp đã tặng thưởng cho cô 1000 Đóa hoa lam, còn Con người rắn rỏi 99 cũng đã tặng thưởng 500. Bọn họ đối với cô tốt như vậy, nhưng những thứ cô có thể báo đáp lại thì ít quá.

Chỉ có thể cố gắng thỏa mãn yêu cầu của bọn họ.

[Ế? Căn nhà phía sau em gái streamer là cửa hàng gì vậy?]

[Oa! Hình ảnh người đàn ông ở trên đó thật lả lơi.]

[Dầu kéo dài Ấn Độ... Đó là cái gì?]

Người đàn ông một đêm mười lần – chữ hồng: [Tôi biết, tôi biết. Đó là thứ dùng để bôi lên dương vật của đàn ông thì có thể kim thương không ngã.]

Thích siêu xe yêu người đẹp – chữ vàng: [Phụt! Lầu trên biết rõ như vậy có phải thường xuyên dùng đúng không?]

Người đàn ông một đêm mười lần – chữ hồng: [Cút, ông đây không bao giờ cần dùng mấy thứ trợ giúp cũng có thể làm cho phụ nữ phải kêu gào thảm thiết.]

Chương 24: Cửa hàng thần kỳ

[Từ cái tên của lầu trên tui đã nhìn ra tình trạng của cậu ta.]

[Tình trạng gì cơ?]

[Dương vật mỗi ngày cọ đến xuất huyết, hậu môn thì bị trĩ kéo dài.]

Người đàn ông một đêm mười lần – chữ hồng: [Cút!]

Diệp Tiên Tiên thấy lời của nhóm làn đạn thì nhìn sang, hóa ra trong vô thức cô đã tới một con hẻm nhỏ ở góc đường, đằng sau cô là cửa hàng đồ chơi người lớn, trên poster quảng cáo là hình ảnh người mẫu nam với thân hình cường tráng, hiển lộ rõ ràng khí thế mạnh mẽ.

Cô nhìn chằm chằm hai giây rồi vội vàng rời khỏi cái nơi xấu hổ này.

Một cái nhiệm vụ nhận thưởng hiện lên màn hình làm cô phải dừng bước.

Cửu Thiên Cửu tuyên bố nhiệm vụ nhận thưởng: Yêu cầu streamer đi vào dạo một vòng, rồi mua vài món đồ chơi. Tiền thưởng 1000 Đóa hoa lam.

[Oa, lại thêm một đại gia nữa.]

[Thế là anh đây có thể đi theo mà nhìn cho sướng mắt rồi!]

[Theo tư liệu lịch sử ghi lại, đồ chơi tình thú của địa cầu cổ xưa vô cùng đa dạng.]

[Hành tinh Hamha của chúng ta khan hiếm tài nguyên nên không sản xuất mấy thứ này, anh đây muốn khóc quá đi.]

Theo từng bước chân đến gần của Diệp Tiên Tiên, nhóm làn đạn có thể nhìn thấy rõ chữ trên biển quảng cáo.

(Quá lâu? Là do tôi rồi!

Một giọt dầu thần kỳ, bắt đầu một trận chiến.

Khiến cô ấy không thể rời khỏi bạn, bạn là người đàn ông mạnh nhất.)

Nhóm làn đạn bùng nổ.

[Đàn ông địa cầu thật hạnh phúc, ông đây muốn di dân, ông đây muốn làm người đàn ông mạnh nhất.]

[Cái dầu kéo dài của Ấn Độ này đúng là một thứ vũ khí thần kỳ mà!]

[Nếu tui có nó thì bạn gái tui cũng sẽ không bỏ tui, hu hu hu, tui cũng muốn di dân.]

Người đàn ông một đêm mười lần – chữ hồng: [Khặc khặc.]

Cửu Thiên Cửu - chữ đen: [Còn phát ra tiếng cười đê tiện thì ông đây sẽ che tên chú.]

[Phụt!]

[Ha ha ha!]

Người đàn ông một đêm mười lần – chữ hồng: [Tui đi!]

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Tên lợi hại không có nghĩa thật sự lợi hại, còn nữa, đừng trách phụ nữ vô tình chỉ có thể tự trách mình không được.]

Diệp Tiên Tiên bị nhóm làn đạn chọc cười, rồi cô lại nghĩ về nhiệm vụ vừa xuất hiện kia, cô ngó quanh quất như ăn trộm, thấy không có ai chú ý tới mình thì mới nín thở bước nhanh vào trong cửa hàng đồ chơi người lớn.

Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi. Điều này vô hình lại càng làm tăng thêm cảm giác xấu hổ của Diệp Tiên Tiên.

Các loại đồ chơi tình thú rực rỡ muôn màu, được bày nhiều nhất là những loại thuốc xịt của các hãng khác nhau, cho nam hoặc cho nữ, cái gì cũng có hết.

Đặc biệt là những lời quảng cáo thẳng thừng trắng trợn in trên hộp đựng làm người khác nhìn vào mà đỏ mặt đỏ tai.

[Anh đây đã được mở rộng kiến thức.]

[Cái cửa hàng này thật kỳ diệu...]

[Đáng tiếc là không thể ship hàng.]

[Ế? Cái thứ đáng yêu kia dùng để làm gì vậy? Chấn động mạnh đến tê dại. Gậy điện nữ diễn viên AV.]

[Oa! Cái này được, streamer mua đi.]

Ông chủ hỏi: "Em gái muốn mua cái gì?"

Nghĩ tới nhóm làn đạn còn đang hứng thú, Diệp Tiên Tiên không định bỏ đi sớm nên cố chịu đựng cảm giác xấu hổ mà nói: "Để tôi xem một lúc."

Ông chủ nghĩ thầm, trước giờ khách hàng nào cũng giống nhau đều cúi đầu vội vàng đi vào yêu cầu thứ cần mua, cũng không cần mặc cả mà thanh toán, sau đó cất đồ vào túi rồi vội vàng bỏ đi. Còn cô nhóc này lại thật kỳ lạ. Tuổi còn nhỏ, lớn lên cũng xinh đẹp nhưng lá gan thì lại không nhỏ chút nào.

Những suy nghĩ trong lòng của ông chủ tất nhiên Diệp Tiên Tiên không biết, cô định ở lại một lúc để nhóm làn đạn nhìn kỹ hơn rồi sẽ mua mấy thứ, sau đó mới bỏ chạy.

Ngượng ngùng gì đó, xấu hổ mãi nên cũng quen rồi.

[Ý? Bên kia là trứng rung tình thú, cao trào không ngừng kìa.]

[Cái này cũng mua đi, anh muốn được xem em gái streamer cao trào.]

Tiếp theo đó là mấy phần tặng thưởng.

[Đồ lót tình thú, trang phục cosplay sexy... Trời ơi! Ông đây hưng phấn rồi.]

[Em gái streamer mua nhiều loại vào nhé, anh muốn xem y tá, nữ cảnh sát, còn cả hầu gái...]

[Ông đây muốn xem streamer mặc bộ đồ thỏ, chắc chắn streamer mà mặc sẽ đẹp hơn cả cô gái trong hình kia.]

[Tui muốn xem trang phục lộ vú.]

[Á á á! Tui muốn thấy đồ xuyên thấu.]

Nhóm làn đạn thì đang tranh nhau anh một câu tôi một câu còn Diệp Tiên Tiên đã có cảm giác chân mình mềm nhũn rồi, cô khẽ hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh, rồi dùng giọng thản nhiên nhất có thể để yêu cầu ông chủ những món đồ muốn mua.

Gậy điện, trứng rung, trang phục y tá, trang phục hầu gái, trang phục thỏ và một vài bộ đồ lót tình thú đủ các kiểu dáng.

Sự kinh ngạc lóe lên ngắn ngủi trong mắt ông chủ đã bị cô trông thấy. Diệp Tiên Tiên giả vờ như không nhận ra nhưng trong lòng đã đập "bùm bùm", trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Tổng cộng hết 728 tệ, ông chủ rất tốt bụng mà trừ phần lẻ cho cô. Còn nhiệt tình tiễn ra đến cửa, bảo cô khi nào có nhu cầu thì quay lại.

Diệp Tiên Tiên thuận miệng đồng ý, vừa ra khỏi tầm nhìn của cửa hàng tình thú kia thì vội vàng chạy đi, giống như phía sau có chó sói đuổi theo vậy.

Ngồi xe buýt về tới cửa khu nhà, trước cửa có một chiếc xe đang đỗ nhưng cô cũng không để ý, cô nắm chặt túi đồ trong tay rồi vội vã đi về nhà.

Một chiếc xe việt dã bề ngoài tầm thường đỗ trước cửa khu nhà, bên trong có một vài người đang ngồi, người đàn ông ngồi ghế phụ để đầu đinh, da màu nâu đồng, nhìn cơ bắp trên cánh tay thì biết đây là một người đàn ông cường tráng.

Nếu Diệp Tiên Tiên nhìn thấy thì nhất định có thể nhận ra hắn chính là người đàn ông bị mình nhận nhầm, còn gọi là ba ngày hôm trước.

Lưu Kiến Minh thấy hắn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa xe thì hỏi: "Đội trưởng Kỷ, mục tiêu xuất hiện à?"

Kỷ Bắc nói: "Không phải, tiếp tục theo dõi, đừng lơi lỏng."

Lưu Kiến Minh nghiêng đầu nhìn theo tầm mắt của Kỷ Bắc, cô nhóc ngoài cửa sổ xe có gương mặt tinh xảo, dáng người lả lướt, xinh đẹp khiến người ta nhìn thấy còn muốn nhìn lâu hơn nữa, chưa nói đến trên người cô có một loại cảm giác mảnh mai, yếu đuối làm đàn ông thương tiếc.

Thì ra đội trưởng của bọn họ thích loại hình này, quả thật là không tệ. Nhưng mà cô bé này trông còn nhỏ quá, chỉ sợ vẫn còn là học sinh.

Anh huých tay vào ngực đội trưởng nhà mình, chỉ về phía cô nhóc ngoài cửa xe đang dần dần đi xa, "Anh biết à?"

Chương 25: Livestream trong phòng tắm

Kỷ Bắc lạnh nhạt "À" một tiếng, thu ánh mắt lại, không nói là biết, cũng chưa nói là không quen.

Lưu Kiến Minh tiếc hận mà thở dài, "Cô gái xinh đẹp như vậy, nếu tôi được quen biết thì tốt rồi."

Kỷ Bắc liếc nhìn anh một cái.

Lưu Kiến Minh cảm thấy lạnh sống lưng, không biết câu nói kia sai ở đâu rồi, nhưng dưới sự áp bách của dâm uy của đội trưởng nhà mình, anh không dám mở miệng nữa.

Lên tinh thần tiếp tục theo dõi.

...

Để báo đáp sự quan tâm của nhóm làn đạn, hôm nay Diệp Tiên Tiên livestream lâu hơn ngày thường, cả một ngày phải đối phó với quá nhiều sự việc xảy ra, cả thân và tâm của cô đều mệt.

Về tới nhà, cô sắp xếp lại chỗ quần áo và đồ dùng tình thú mới mua rồi cất vào tủ, sau đó rút mấy quyển sách mới mua ra khỏi cặp cất vào ngăn kéo bàn học.

Làm xong mọi việc mệt muốn bở hơi tai, lúc này cô mới nhận ra người mình dính dính khó chịu.

Cắm sạc điện thoại, tháo tai nghe bluetooth ra, cô nói với nhóm làn đạn: "Tôi phải đi tắm đây, ngày mai gặp lại nhé!"

[Hả? Tắm? Streamer đừng tắt, đừng tắt.]

[Anh muốn xem em gái streamer tắm.]

[Tui muốn nhìn vú của streamer, hu hu hu, hãy nhìn đôi mắt nhỏ đáng thương của người ta đi.]

[Phụt ~ Cái tên đầy lông chân như chú mà cũng dám không biết xấu hổ kêu người ta, hại ông đây cơm tối phải ăn ít đi nửa bát. Sao chú không nói là thiếp luôn đi? Để ông đây dứt khoát khỏi ăn cơm luôn.]

[...]

Diệp Tiên Tiên hơi do dự, bởi vì đi tắm thì phải cởi hết quần áo, cô chưa từng cởi sạch quần áo trước mặt ai đâu, tuy rằng thật ra vào ngày đầu tiên khi cô nhận được nhiệm vụ nhảy lắc vú thì cô đã mơ hồ lường trước tình huống như hiện giờ.

[Em gái streamer thẹn thùng kìa, chúng ta cổ vũ em ấy một chút đi.]

Tặng thưởng xuất hiện dồn dập.

Ngay cả Kẻ Chấp Pháp và Cửu Thiên Cửu cũng tặng thưởng.

Tặng thêm không dưới 3000.

Số hoa lam hiện tại tích góp được hiện dưới màn hình là 13658 đóa.

Số lượng tương đối nhiều.

Đây mới chỉ là trong một ngày hôm nay thôi.

Trong khoảng thời gian ba ngày ngắn ngủi, cuộc sống của cô đã xảy ra sự biến đổi nghiêng trời lệch đất.

Đúng là không trâu bắt chó đi cày.

Diệp Tiên Tiên mang theo hai bình nước nóng vào phòng tắm, đứng trước gương, tháo dây buộc tóc ra, để mái tóc xõa ngang ngực, đuôi tóc hơi so le không đồng đều, đây là do để tiết kiệm tiền cắt tóc mà cô tự dùng kéo cắt.

Cô cởi áo ra, áo lót ren màu trắng tôn làn da vốn trắng mịn như bạch ngọc càng trở nên đẹp đẽ, thuần khiết. Mà trong sự thuần khiết ấy lại có một loại mê hoặc nhục dục.

Ngoài trừ một số ít người còn nói vài lời thì đa số mọi người đều yên lặng mà xem.

Hơn nữa số người xem hiện tại đã vượt quá 5000.

[Đệch, ông đây cứng.]

[Streamer cởi áo lót ra đi, anh muốn ăn núm vú của em.]

Diệp Tiên Tiên thở hắt một hơi, cởi áo lót, bầu vú trắng nõn bóng loáng, săn chắc vươn cao mà run run trong không khí, hai viên anh đào đỏ bừng non nớt ướt át. Cô vô cùng lúng túng, khuôn mặt đỏ hồng, đôi mắt to tròn long lanh như bị phủ một lớp sương mù.

Nhóm làn đạn bùng nổ, lời kêu gào chạy ngang qua màn hình không ngớt.

[Quần nữa, streamer mau cởi quần ra đi, tôi muốn xem "em gái nhỏ" của streamer.]

Phía dưới là những lời hưởng ứng liên tiếp.

Dù sao cũng phải cởi, Diệp Tiên Tiên không làm ra vẻ xấu hổ nữa, dứt khoát thả lỏng người, quyết định cùng chơi đùa với nhóm làn đạn.

Cô khom lưng cởi quần.

Cô gái nhỏ trong màn hình giờ đây toàn thân chỉ còn mặc một cái quần lót ren màu trắng, cánh tay ôm ngang trước ngực, ép bầu vú trở nên căng phồng tròn trịa.

Vô dùng quyến rũ, khiến cho người khác phải thương nhớ.

[Streamer ơi, miệng anh đang ngậm núm vú em, đầu lưỡi thì đang liếm nó, em cảm nhận được không?]

[Streamer ơi, anh đang ăn núm vú còn lại của em, nó bị anh liếm láp mà cứng lên rồi. Ăn ngon quá, còn có mùi sữa nữa.]

[Streamer ơi, anh đang mút cái miệng nhỏ của em, xoa bóp vú của em, xoa cho nó vừa căng vừa trướng.]

[Em gái streamer ơi, anh đây muốn cắm dương vật vào cái lỗ âm hộ chặt khít của em, mau cởi quần lót ra để dương vật của anh đây đâm vào nào.]

Những lời nói dâm dật của nhóm làn đạn làm mặt và tai của Diệp Tiên Tiên đỏ bừng cả lên, trong cơ thể dâng lên một sự ngứa ngáy khác thường, giống như tay của bọn họ, miệng của bọn họ đang thật sự vuốt ve, liếm láp trên người cô.

Chỗ xấu hổ kia hình như có cái gì đó chảy ra, lần này chỉ là lời nói mà cô đã bị kích thích nổi lên phản ứng, cô thật sự là một đứa con gái dâm đãng, hư hỏng.

Diệp Tiên Tiên cắn cắn môi, nếu đã quyết định thả lỏng để chơi cùng bọn họ thì dứt khoát lên một chút, cô lại cúi người xuống cởi nốt quần lót.

Trên vùng tam giác mê hoặc của cô gái nhỏ có một lớp lông tơ ngắn ngủn, ngoan ngoãn dán sát ở phía trên âm hộ, ngây ngô mà non nớt.

Lần này nhóm làn đạn lại bùng nổ lần thứ hai.

[Dương vật của anh đây đã nghẹn đến mức sắp bật máu rồi.]

[Đúng là người trẻ tuổi "hỏa khí lớn", dễ hộc máu.]

[Đừng cố nghẹn, tự mình tuốt một cái đi. Để tránh "em trai nhỏ" của chú chảy máu.]

Diệp Tiên Tiên hơi mỉm cười, cô vén tóc ra sau tai, pha nước ấm vừa đủ rồi ngồi xuống cạnh bồn tắm dội nước lên người, cô nghĩ, nếu đã có dư tiền thì nên lắp bình nóng lạnh, nếu không mỗi lần tắm rửa quá bất tiện.

[Chẳng lẽ đây chính là cảnh mỹ nhân tắm trong truyền thuyết?]

Trên người dính đầy bọt nước, mái tóc rối tung xõa trên tấm lưng trắng nõn mịn màng, ướt rượt nước của cô.

Trong video, làn da non nớt trắng trẻo như ngọc của cô gái nhỏ bị hơi nước nóng ấm làm cho ửng hồng, khi cánh tay của cô nâng lên, có thể nhìn thấy bầu vú căng tròn đong đưa trước ngực, lấp lánh bọt nước, đường cong mềm mại lả lướt trên cơ thể người con gái khiến lòng người chấn động mạnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...