Chương 26: Tham gia tình dục ảo với Kẻ Chấp Pháp
[Trên người tui đã có mùi vị màu trắng.]
[Ha ha, nhanh vậy hả. Anh đồng cảm với khả năng kéo dài của chú.]
[Ế? Đang nói gì vậy? Tui không hiểu, mùi vị màu trắng là cái gì?]
[Không hiểu thì về hỏi ba chú đi.]
Đúng lúc này, một dòng tiêu đề màu đen thoáng hiện trên màn hình.
Kẻ Chấp Pháp mở hình thức tự động che chắn.
Che hết lời nói của những hội viên dưới cấp VVIP.
Ngay lập tức khu bình luận trở nên yên tĩnh.
Mà nhóm làn đạn thì không còn cách nào khác, chỉ có thể giương mắt mà nhìn.
Ai bảo người ta là đại gia siêu giàu chứ!
Cửu Thiên Cửu - chữ đen: [Người anh em, tôi phục ông.]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Hừ ╯^╰.]
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Thử xem thế nào.]
Chuyện xảy ra trong video Diệp Tiên Tiên cũng nhìn thấy, Kẻ Chấp Pháp là kiểu người trong sự ngang ngược lại mang theo dịu dàng, trong nhóm làn đạn cảm giác của cô đối với hắn là tốt nhất. Nhưng bên trong cái tốt ấy liệu có phải bị trộn lẫn với yếu tố tiền bạc hay không thì chính bản thân Diệp Tiên Tiên cũng không phân rõ được.
Trong phòng tắm, hơi nước lượn lờ, không khí mờ mịt ẩm ướt.
Dòng nước trượt qua bụng dưới, chảy vào trong động, lông tơ mềm mại ướt nhẹp, dán chặt phía trên âm hộ, có thể trông thấy hình dáng hai mảnh cánh hoa.
Diệp Tiên Tiên theo bản năng dùng tay gạt đi.
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Để tôi làm sạch cho em nhé?]
Diệp Tiên Tiên vén tóc ra sau tai, "Được ạ! Vậy làm phiền anh."
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Để núm vú dựng thẳng lên, trước tiên tôi sẽ dùng miệng làm sạch cho em một lần.]
Diệp Tiên Tiên hơi ưỡn ngực lên, hai bầu vú săn chắc vươn cao, trên núm vú còn dính vài giọt nước.
Ướt át đầy nhục dục.
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Cảm nhận được không? Tôi đang liếm ướt nó.]
Tay Diệp Tiên Tiên xoa lên bầu vú, "Ừm, ướt."
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Là cảm giác gì?]
Ngón tay Diệp Tiên Tiên vê lên đầu vú, "Nóng, ngứa..."
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Mở chân ra, để tôi nhìn xem có ướt hay không.]
Diệp Tiên Tiên hơi do dự nhưng vẫn nghe lời ngồi lên mép bồn tắm dựa vào tường, gác hai chân sang hai bên, mở hai đầu gối ra.
Nơi riêng tư vốn chưa từng lõa lồ trước người ngoài giờ đây đang bị nhìn không sót một chút gì.
Hai mảnh cánh hoa ướt át hồng hào, đầy đặn mọng nước, lỗ nhỏ phía dưới mấp máy, lúc đóng lúc mở.
Tựa như đang muốn phun ra nuốt vào thứ gì đó.
Hai mép nhỏ âm hộ khép chặt lại tạo thành một cái khe, cực kỳ tươi ngon, nhìn qua đã biết nếu cắm vào thì chặt khít vô cùng.
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Em ướt rồi, tôi liếm cho em có được không?]
Trong đầu Diệp Tiên Tiên trở nên trống rỗng, nhìn lời nói của Kẻ Chấp Pháp thì không thể cầm lòng mà ừ một tiếng.
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Lưỡi tôi đâm vào trong lỗ nhỏ của em, bên trong rất nhiều nước, tất cả đều chảy vào trong miệng tôi.]
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Hàm răng của tôi chạm vào âm hạch của em, nó sưng cứng lên rồi, muốn tôi cắn nó mút nó. Có đúng không?]
Theo từng lời nói của Kẻ Chấp Pháp, Diệp Tiên Tiên cảm thấy nơi đó dường như đúng như những gì hắn nói, có cảm giác trướng căng, ngón tay cô đặt lên đó xoa nắn nhẹ nhàng, "Ừm, phải. Nó muốn anh liếm nó."
Cô tự mình thả trôi cơ thể càng lúc càng xa.
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Tôi vừa dùng răng nhay cắn âm hạch của em, vừa lấy ngón trỏ móc ngoáy bên trong lỗ nhỏ của em, nước của em thấm ướt cả ngón trỏ của tôi, nó cắn lấy ngón tay của tôi không buông. Làm sao bây giờ?]
"Em, em cũng không biết."
Nói gì thì Diệp Tiên Tiên cũng là một cô gái đơn thuần không hề có chút kinh nghiệm về chuyện nam nữ, tất cả mọi chuyện xảy ra trong tối nay, trước kia cô chưa từng nghĩ tới.
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Lỗ nhỏ muốn ăn ngón tay của tôi, tôi cắm vào cho nó ăn, được không?]
"Ừm, được!"
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Bên trong rất nóng rất mềm, ngón tay của tôi đã đâm tới chỗ sâu nhất, có thích không? Thích thì kêu ra tiếng đi.]
Diệp Tiên Tiên lúng túng, chuyện này... Chuyện này thì phải kêu như thế nào?
Chẳng lẽ phải nói ra những từ cảm thán giống như trong mấy truyện H sao?
Rất xấu hổ đó...
"Em, em không thể!"
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Lấy tay xoa lên lỗ nhỏ đi, thả lỏng bản thân, tưởng tượng đó là tay của tôi đang xoa, có cảm giác gì thì cứ kêu ra.]
Dưới sự hướng dẫn từng bước của Kẻ Chấp Pháp, Diệp Tiên Tiên nghe theo lời mà thả lỏng người, ngón tay đặt lên miệng huyệt xoa nhẹ, nơi đó trơn trơn ướt ướt, ngón tay vuốt ve mang đến một sự tê dại chưa từng có.
"A ~"
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Đúng, chính là như vậy. Lại di lên trên một chút, tay của tôi đang xoa âm hạch của em, nó đang rất khao khát được tôi âu yếm.]
Diệp Tiên Tiên sờ được ở chỗ đó có một viên thịt nhỏ hơi nhô lên, theo từng cái xoa nắn nhẹ nhàng của ngón tay thì như có một dòng điện truyền ra khắp toàn thân, cái loại cảm giác rùng mình này khiến cho ngón chân cô co quắp lại, da đầu căng ra, vành tai nóng bừng, khiến cho cô không biết phải làm thế nào.
Tiếng rên rỉ khe khẽ tràn ra khỏi hai cánh môi, "A ~ ưm ~~"
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Hiện tại dương vật của tôi đã cứng rồi, muốn đâm vào trong lỗ nhỏ của em có được không?]
Gương mặt Diệp Tiên Tiên nóng lên, mê man choáng váng, "Ưm, được!"
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Em phải nói thế này: Lỗ nhỏ của em muốn ăn dương vật của anh, anh mau cắm vào đi.]
Cái này...
Diệp Tiên Tiên cảm thấy mức độ xấu hổ lại được đổi mới thêm một lần.
Cô cắn môi dưới, ngón tay xoa nắn viên thịt nhỏ, làn da ửng hồng nhàn nhạt, "Lỗ nhỏ của em muốn ăn dương vật của anh, anh mau cắm vào đi."
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Anh sẽ thỏa mãn em. Dương vật của anh đã cắm sâu bên trong lỗ nhỏ của em, nó đói khát mà cắn dương vật của anh không buông, anh cố gắng ra sức cọ xát lên vách thịt non, quy đầu thọc tới tử cung của em.]
Nhìn lời của Kẻ Chấp Pháp, lỗ nhỏ như đang bị hàng trăm con sâu gặm cắn, ngứa ngáy, Diệp Tiên Tiên vô thức mà tăng nhanh tốc độ xoa nắn, thân thể càng lúc càng nóng, "Ưm ~ ưm ~ anh ~ ngứa quá ~~"
Cửu Thiên Cửu - chữ đen: [Cao thủ, tuyệt đối là cao thủ.]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Hừ ╯^╰ , tôi sẽ không nói cho các người biết là tôi đang học tập theo.]
Chương 27: Tình cờ gặp gỡ lần thứ ba
Bóng đêm càng lúc càng tối đen, ở trước cửa khu nhà, đèn đường le lói làm tròn bổn phận chiếu sáng. Bên trong chiếc xe việt dã, Vương Ích Dương nói: "Theo như người truyền tin, bọn buôn ma túy ở căn số 5 tầng 2 tòa nhà A. Bọn chúng đều đã có tiền án, được trang bị súng ống, tính cảnh giác rất cao. Nếu trực tiếp phá cửa vào chỉ sợ chúng ta sẽ có thương vong. Đội trưởng Kỷ, anh thấy thế nào?"
Đội viên trong đội hình cảnh đều nhìn về phía Kỷ Bắc, chờ hắn ra quyết định.
Kỷ Bắc trầm ngâm một lát, ánh mắt nhìn qua tòa nhà bên trong, nói: "Phòng ở kiểu cũ có ban công nhô ra, thích hợp để leo trèo, với thời tiết hiện tại thì có khả năng bọn chúng sẽ không đóng cửa, mang theo súng đi, chúng ta sẽ từ tầng ba leo xuống."
Lưu Kiến Minh hỏi: "Liệu như vậy có quấy nhiễu người dân không?"
Vương Ích Dương nói: "Cảnh sát làm nhiệm vụ chắc mọi người sẽ thông cảm."
Kỷ Bắc nghiêm mặt, dặn dò mọi người, "Mang theo súng, đạn hơi cay, găng tay, chuẩn bị lên lầu."
...
Trong phòng tắm, Diệp Tiên Tiên dựa lưng vào trên tường, hai mắt mơ hồ, một bàn tay xoa nắn vú của chính mình, một bàn tay day ấn lên viên thịt mẫn cảm, miệng rên rỉ khe khẽ.
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Nâng mông lên một chút, để dương vật của anh chơi em dễ hơn.]
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Thoải mái lắm hả? Ra nhiều nước như vậy.]
Hơi thở của Diệp Tiên Tiên rối loạn, "Ưm ~ thoải mái ~ anh cắm vào làm cho Tiên Tiên thật thoải mái ~"
Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Lỗ nhỏ của Tiên Tiên chặt quá, dương vật của anh cũng được kẹp rất sướng. Đâm đến rồi, đâm đến tử cung của Tiên Tiên rồi, anh sẽ rót đầy tinh dịch vào nó.]
"A ~ anh ơi ~~ Tiên Tiên không được nữa rồi ~ giống như muốn đi tiểu ~ a ~~"
Ngón chân Diệp Tiên Tiên duỗi ra rồi lại co vào, cơn tê dại vô hạn nơi bụng dưới lan ra, quét sạch đại não của cô, trở nên trống rỗng, dịch nóng phun trào.
Cơ thể cô giật giật, run rẩy.
Cửu Thiên Cửu - chữ đen: [Mẹ... Kẻ Chấp Pháp quá đỉnh. Ông đây không thể không phục.]
Con người rắn rỏi 88 - chữ đen: [Thì ra streamer tên là Tiên Tiên, tên này rất hay, tôi thích.]
Cửu Thiên Cửu - chữ đen: [Người đẹp Tiên Tiên ơi, anh sẽ liếm hết nước cho em.]
Diệp Tiên Tiên lấy lại tinh thần sau khi cao trào, gương mặt nóng rát đỏ bừng, so với quả cà chua còn đỏ hơn. Vừa rồi là cô đã làm tình với Kẻ Chấp Pháp bằng ngôn ngữ đúng không...
Hơn nữa, còn đạt cao trào!
Cô ngồi dậy, hai đùi mềm nhũn, không còn chút sức lực, cô chống tay vào tường để bình ổn lại, nhìn về phía video.
Trong video, cô gái nhỏ trần như nhộng, trên người lấp lánh ánh nước, gương mặt ửng hồng, tóc tai hỗn loạn, thân thể lả lướt với những đường cong lên xuống xinh đẹp, mang theo sự ủ rũ sau khi mây mưa, ánh mắt mông lung mơ hồ.
Đây thật sự là cô sao?
Diệp Tiên Tiên ôm mặt, xoa xoa gương mặt nóng bừng, xấu hổ không có chỗ trốn.
Người xem Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng 5000 Đóa hoa lam. (Biểu hiện rất tốt.)
Người xem Cửu Thiên Cửu tặng thưởng 3000 Đóa hoa lam. (Nước rất ngọt.)
Người xem Con người rắn rỏi 88 tặng thưởng 4000 Đóa hoa lam. (Yêu Tiên Tiên nhất.)
Người xem Tương thân tương ái tặng thưởng 100 Đóa hoa lam. (Đây là tiền bán thận của người ta, mong em gái streamer vui lòng nhận cho.)
Lần này anh chàng này lại biến thành bán thận, nếu nhóm làn đạn có thể nói thì chắc chắn sẽ lại giễu cợt anh ta một trận cho xem. Diệp Tiên Tiên nhoẻn miệng cười, sự ngượng ngùng cũng giảm bớt.
Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng nhiều tiền như vậy, hắn rất hài lòng với biểu hiện của cô sao? Chỉ là vừa rồi chính cô cũng... Rất thích thú!
Những phần tặng thưởng vẫn còn tiếp tục.
Số lượng hoa lam hiện phía dưới video gia tăng với tốc độ chóng mặt.
23580, 23890, 24102...
Diệp Tiên Tiên sợ đến ngây người, chưa từng nghĩ tới trong vòng một ngày mà cô có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, nếu là trước kia, con số này đối với cô mà nói giống như con số trên trời vậy.
Nhưng rồi theo sự tăng lên liên tục của con số, cô dần dần bình tĩnh lại. Nhìn về phía màn hình nói cảm ơn. Cho tay thử nước tắm trong bồn, đã lạnh, cô đổ thêm nước nóng vào rồi bắt đầu tắm.
Mới vừa tắm rửa xong thì cô nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên, Diệp Tiên Tiên rất kinh ngạc, bởi lẽ bình thường rất hiếm khi có người tìm cô, huống hồ hiện tại đã qua 10 giờ rồi.
Là ai mà lại tới tìm cô vậy?
Chúc nhóm làn đạn ngủ ngon xong, cô đóng video, tròng chiếc váy ngủ tơ tằm mới mua hôm nay lên, cô lê dép đi ra cửa, phòng ở kiểu cũ không có mắt mèo trên cửa. Diệp Tiên Tiên đặt tay lên chốt cửa rồi lại do dự, nhỡ đâu là kẻ xấu thì làm thế nào bây giờ?
Lưu Kiến Minh nhỏ giọng mở miệng: "Đội trưởng Kỷ, liệu có phải người ta ngủ rồi không."
Khuôn mặt Kỷ Bắc cương nghị lạnh lùng, hơi mím môi, trầm giọng nói: "Không thể nào, vừa rồi tôi nhìn thấy phòng vệ sinh vẫn còn sáng đèn. Ích Dương, ấn thêm lần nữa đi, hai phút sau nếu vẫn không có ai mở thì chuẩn bị dụng cụ leo trèo."
Đang lúc Diệp Tiên Tiên còn do dự thì lại có một tiếng chuông vang lên.
Có lẽ thực sự có người tìm cô cũng không biết chừng.
Cô kéo cửa nhìn ra bên ngoài thì trông thấy năm, sáu người đàn ông đang đứng trước cửa nhà cô, ai cũng có thân hình cường tráng, một bộ dáng cứng cỏi, mạnh mẽ. Diệp Tiên Tiên cũng không dám nhìn mặt bọn họ, hai chân nhũn ra không thể động đậy, lắp bắp hỏi: "Các anh, các anh tìm ai ạ?"
Thấy rõ gương mặt người bên trong cánh cửa, Kỷ Bắc ngẩn ra, hô hấp tạm dừng trong nháy mắt.
Là cô bé ấy!
Từ bao giờ mà thủ đô này lại nhỏ như vậy?
Trong hàng triệu người, hắn có thể tình cờ gặp cô ba lần.
Không chỉ có Kỷ Bắc, Lưu Kiến Minh cũng rất kinh ngạc, không ngờ đánh bậy đánh bạ thế mà lại đụng phải cô bé xinh đẹp vừa nhìn thấy lúc chạng vạng.
Lưu Kiến Minh nhìn lên gương mặt của đội trưởng nhà mình, tuy rằng trông rất nghiêm túc bình tĩnh, nhưng ánh mắt so với vừa rồi còn sáng hơn mấy phần, dấu vết này Lưu Kiến Minh đương nhiên nhận ra. Anh nở một nụ cười đáng khinh trong lòng, thì ra đội trưởng thích loại hình trẻ con. Bảo sao người khác giới thiệu phụ nữ trưởng thành cho hắn thì đều thất bại.
Chương 28: Đạt được danh khí cực phẩm
Cùng lúc đó, trên hành tinh Hamha tương lai xa xôi.
Trong một tòa kiến trúc nguy nga rộng lớn, người đàn ông mặc áo choàng tắm đi ra khỏi phòng tắm, bên dưới hàng lông mày sắc như lưỡi kiếm là gương mặt anh tuấn, trưởng thành.
Ánh đèn rọi lên thân thể người đàn ông, áo tắm trên người hắn phẳng phiu chỉnh tề không một nếp nhăn.
Hắn nhớ tới máy thông tin quang năng còn đặt ở quầy bar nên đi qua đó.
Ở quầy bar, hắn trông thấy thiếu niên đẹp trai trên dưới hai mươi tuổi đang đỏ bừng mặt, một tay cầm máy thông tin quang năng, một tay xoa ở đũng quần.
Người đàn ông vẫn giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng, lấy lại máy thông tin quang năng từ trên tay cậu ta, lật ngược phần ghi chép lên trên, phía trên có ghi lại vô số lời nói của Kẻ Chấp Pháp làm sắc mặt hắn càng ngày càng lạnh, đôi mắt hơi nheo lại, "Dung Nhĩ, trừ hai tháng tiền tiêu vặt. Nếu còn có lần sau, trừ một năm."
"Anh, sẽ không có lần sau đâu ạ, em bảo đảm." Vẻ mặt thiếu niên trở nên uể oải.
...
Vương Ích Dương làm việc có nề nếp, không có thói quen nghĩ nhiều, trông thấy là một cô gái xinh đẹp ra mở cửa thì cũng chỉ liếc nhìn nhiều hơn một cái rồi lấy thẻ chứng minh ra, nói: "Chúng tôi là cảnh sát của đội chống ma túy thành phố, muốn mượn ban công nhà em một lát có được không?"
Diệp Tiên Tiên nghe vậy thì ngước mắt nhìn, đúng lúc đối diện với đôi mắt đen kịt của Kỷ Bắc, phản xạ có điều kiện hô một câu: "Ba."
Ba?
Xì xầm! Sao bọn họ lại không biết đội trưởng nhà mình có con gái lớn như vậy?
Thực sự là ngoài dự kiến.
Một đám đội viên đội hình cảnh trợn mắt há hốc mồm, nhìn cô bé vừa ra mở cửa, lại nhìn đội trưởng nhà mình.
Đặc biệt là Lưu Kiến Minh, tròng mắt trừng như muốn rớt ra. Nhìn đội trưởng ngày thường chẳng nói một câu, thì ra là chân nhân bất lộ tướng!
Sắc mặt và ánh mắt của Kỷ Bắc cùng trầm xuống.
Diệp Tiên Tiên vừa nói dứt lời thì ngay lập tức đã ý thức được mình gọi nhầm, cô che miệng chỉ hận không thể đánh nó một cái, đối diện với đôi mắt của Kỷ Bắc, đáy lòng cô cảm thấy chột dạ, vội vàng chữa cháy, "Chú, chú vào đi ạ!"
Nói rồi cô mở rộng cửa, nghiêng người để mấy người đàn ông này vào nhà.
Kỷ Bắc đi vào đầu tiên, mấy người Lưu Kiến Minh theo sau.
Phòng ở hai phòng một sảnh trang trí theo kiểu cũ, đồ dùng đơn giản, gọn gàng ngăn nắp, thể hiện chủ nhà là người chăm chỉ, thích sạch sẽ. Kỷ Bắc nhìn một vòng xung quanh, tùy ý hỏi: "Em ở một mình à?"
Diệp Tiên Tiên kinh ngạc lén liếc hắn, rồi nhanh chóng dời đi, nói: "Sao chú biết ạ?"
Kỷ Bắc chỉ tay ra cửa, "Không có dép thừa."
Ánh mắt hắn lia qua cặp chân thon dài cân xứng của cô rồi dừng ở trước ngực, không mặc áo lót, đầu vú hơi nhô lên, có thể loáng thoáng nhìn ra hình dáng, theo cử động mà thỉnh thoảng sẽ lắc lư.
Kỷ Bắc tựa như lơ đãng mà di chuyển người, che khuất tầm mắt của những người đồng nghiệp đang nhìn về phía cô.
Đơn giản như vậy thôi hả? Diệp Tiên Tiên không biết có phải cảnh sát đều nhạy bén như vậy hay không, nhưng sự không đơn giản của người đàn ông này thì cô đã được lĩnh giáo rồi, sau khi chỉ chỗ ban công để họ tự đi qua thì cô vào phòng vệ sinh giặt quần áo.
Lòng tò mò của Lưu Kiến Minh trỗi dậy, vẻ mặt bỡn cợt hỏi, "Đội trưởng Kỷ này, thật sự cô bé kia không phải con gái anh à?"
Mặt Kỷ Bắc đen như than, đường nét cứng nhắc lạnh lùng, liếc nhìn Lưu Kiến Minh một cái, "Có muốn làm việc chính nữa không?"
"Muốn ạ, muốn ạ."
Võ Tử Hoa vểnh tai nghe.
Vương Ích Dương kiểm tra súng lại một lần nữa.
Sáu người đàn ông lần lượt leo xuống, không bao lâu sau thì trong căn phòng dưới tầng 2 vang lên những tiếng "lạch cạch", "bang bang" do đồ vật va chạm và tiếng đánh nhau.
Diệp Tiên Tiên lau khô tay, đi ra ban công nhìn xuống dưới, nhưng chẳng nhìn được gì. Lòng cô hơi không yên, có chút lo lắng cho người kia. Nhưng rồi cô lại nghĩ, hắn là gì của cô chứ, đến tên còn chẳng biết thì sao lại phải lo lắng cho hắn, rảnh rỗi thì chẳng thà đi giặt thêm mấy bộ quần áo còn hơn.
Tuy nghĩ như vậy nhưng khi ngồi trong phòng tắm cô vẫn không thể yên tâm. Mấy sợi tóc ướt rượt cứ thỉnh thoảng lại rơi xuống mặt vướng víu làm Diệp Tiên Tiên phiền lòng, cô dứt khoát búi tóc lại thành một bọc nhỏ sau đầu rồi tiếp tục giặt quần áo.
Bỗng nhiên, cô sờ được một thứ trơn nhẵn như tấm kính. Lúc này cô mới nhớ mình còn một tấm thẻ được khen thưởng nhưng chưa sử dụng, không biết thứ này có chống nước hay không nữa?
Cô lấy tấm thẻ ra, không tiếp tục giặt quần áo nữa mà đi về phòng mở đèn bàn để nhìn cho rõ phần giải thích.
Phía sau tấm thẻ khắc hình vẽ kỳ lạ có viết: Người sử dụng đạt được danh khí cực phẩm.
Cách sử dụng: Áp tấm thẻ lên trước trán là được.
Nhắc nhở: Sau khi sử dụng sẽ có hiệu lực ngay lập tức.
Danh khí cực phẩm? Đó là thứ gì?
Từ từ đã...
Cô nhớ tới những bộ truyện H mình đã đọc thì trong đó nữ chính có đủ các loại danh khí, chẳng lẽ... Cái danh khí này cũng giống mấy cái danh khí đó hả?
Tuy rằng trong lòng đã mơ hồ đoán được nhưng Diệp Tiên Tiên vẫn muốn hệ thống xác minh lại đáp án, cô đặt câu hỏi ở trong đầu, "Hệ thống, rốt cuộc danh khí cực phẩm là cái gì?"
Hệ thống giống như con người mà ngáp một cái, "Bổn hệ thống đang ngủ mà còn bị ký chủ quấy rầy, đúng là số khổ mà. Chỉ là ai bảo bổn hệ thống cần cù chăm chỉ vậy chứ."
...
Đêm khuya, trong khu nhà, sáu người thuộc đội cảnh sát áp giải bốn tên đàn ông quần áo không chỉnh tề đi ra.
Kỷ Bắc châm một điếu thuốc, hút một cái rồi kẹp ở trong tay, nói với Võ Tử Hoa, "Dù sao cũng đã làm bẩn nhà người ta, theo lý thì nên giúp đỡ dọn dẹp. Các cậu áp tải người về trước đi, hôm nay đã trễ rồi, xong việc tôi sẽ về thẳng nhà."
Lưu Kiến Minh cười tủm tỉm, "Đúng vậy, đội trưởng nói rất đúng, nên dọn dẹp sạch sẽ cho người ta. Tử hoa, cậu nói đúng không?"
Võ Tử Hoa nháy mắt với Lưu Kiến Minh, hai người cười cười, trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra.
Kỷ Bắc thờ ơ nhìn bọn họ làm mặt quỷ, lại dặn dò thêm vài câu rồi quay người đi vào trong.
...
Chương 29: Ở cùng với Kỷ Bắc
Diệp Tiên Tiên ngồi trên ghế, hơi nhíu mày lại, nói đi chứ!
Hệ thống dừng một lúc thì nói tiếp, "Tấm thẻ danh khí cực phẩm có tỷ lệ khen thưởng cực kỳ nhỏ, vận may của ký chủ đúng là nghịch thiên! Sau khi ký chủ sử dụng tấm thẻ danh khí cực phẩm thì độ đàn hồi của âm đạo sẽ trở nên vô cùng tốt, cho nên, bất kể là dương vật thô to đến mức nào thì đều có thể căng ra đủ lớn để bao lấy, hơn nữa những nếp nhăn ở gần cửa âm đạo cũng sẽ rõ và nhiều hơn, khi dương vật của đàn ông cắm vào sẽ có cảm giác trên thân có vô số xúc tua nhỏ, quấn quanh rồi mấp máy, như là muốn nuốt dương vật vào trong âm đạo, đàn ông sẽ đạt được cực khoái. Đương nhiên, ký chủ cũng sẽ cảm thấy rất sung sướng."
Vậy nên là, cái thứ đồ này sẽ giúp cho anh sướng, tôi sướng, chúng ta cùng sướng ấy hả!
Diệp Tiên Tiên cầm tấm thẻ mà cảm thấy thật thần kỳ.
Quả thực là thần kỳ đến mức làm người ta nghẹn họng.
Lúc này, chuông cửa lại vang lên.
"Sao lại tới nữa vậy." Diệp Tiên Tiên lẩm bẩm, cô không nghĩ nhiều nữa, áp tấm thẻ lên trán, tấm thẻ hóa thành bột mịn rồi biến mất, ngay sau đó bụng dưới có một dòng nước ấm chảy qua. Trong nháy mắt ấy cô có cảm giác rất dễ chịu.
Cô ra mở cửa, ngoài cửa chỉ có một người, đầu đinh, thân hình cao lớn cường tráng, chiếc áo phông đen mặc trên người bị căng ra, đây không phải là người đàn ông bị cô gọi nhầm lúc nãy à?
Hắn đi rồi quay lại là có chuyện gì?
Chắc không phải là tới tính sổ đấy chứ?
Diệp Tiên Tiên nghĩ lung tung một lúc rồi cắn môi dưới, "Còn chuyện gì sao ạ?"
Kỷ Bắc bóp tắt nửa điếu thuốc rồi nhìn cô, nói: "Làm bẩn ban công nhà em, tôi tới dọn dẹp."
Diệp Tiên Tiên thở dài một hơi, không phải tới tính sổ là được, rồi cô vội vàng từ chối, "Không cần đâu, cháu tự mình lau một chút là được rồi."
Thái độ của Kỷ Bắc rất kiên quyết, "Chúng tôi có nghĩa vụ phải hoàn trả tài sản cho công dân một cách nguyên vẹn."
Đã nói đến nước này mà còn từ chối thì Diệp Tiên Tiên cảm thấy không tốt lắm, cô mở rộng cửa, "Vậy thì, chú vào đi ạ."
Cô lấy một đôi dép đi trong nhà mà trước đây ba cô từng dùng một hai lần đặt cạnh chân Kỷ Bắc, "Chú đi tạm nhé."
Kỷ Bắc liếc cô, cười như không cười, "Sao không gọi ba nữa?"
Ánh mắt hai người đối diện nhau, Diệp Tiên Tiên có chút thấp thỏm, chột dạ. Cô rũ mi xuống, nói khẽ, "Cháu, cháu sai rồi ạ! Sau này sẽ không dám nữa ạ."
Ở trước mặt hắn, Diệp Tiên Tiên cảm thấy mình như là một con chuột đang cố gắng tránh né một con mèo.
Kỷ Bắc xoa trán cười nhẹ, "Tự dưng nhặt được một đứa con gái không phải là tôi lời rồi à."
Hả? Đang nói gì vậy?
Hắn đang trêu cô sao? Nói đùa với cô hả? Khóe miệng Diệp Tiên Tiên hơi nhếch lên, vẻ mặt có chút ngây ra.
Kỷ Bắc thu lại ý cười, đôi mắt thâm thúy, nhìn cô nói: "Tôi tên là Kỷ Bắc."
Sau đó hắn thay dép lê, bước mấy bước dài đã tới phòng vệ sinh lấy cây lau nhà, bắt đầu lau dọn.
Ống quần của hắn được xắn lên, lông chân màu đen có thể nhìn thấy thấp thoáng. Diệp Tiên Tiên nhìn một lúc thì lại bắt đầu trở nên khô miệng. Cô cảm thấy nếu cứ im lặng như vậy thì không hay lắm, cô nhớ ra khi nhà có khách thì phải tiếp đãi, tuy rằng hắn chỉ có thể được coi là một nửa khách. Cô đi vào bếp rót cốc nước rồi quay lại đưa cho hắn, "Ừm, chú uống chút nước đi ạ."
Kỷ Bắc nhận lấy, là nước ấm, gương mặt hắn trở nên nhu hòa, "Khách sáo rồi."
Hắn uống một ngụm.
"Cho thêm mật ong à?"
"Vâng, chú không thích ạ?"
"Chỉ phụ nữ mới uống."
Khó lắm mới hào phóng được một chút mà còn bị ghét bỏ, Diệp Tiên Tiên hơi giận dỗi trong lòng, "Thế thì trả lại cho cháu." Sau đó thì vươn tay giật cốc lại nhưng Kỷ Bắc lại nghiêng người tránh sang một bên, "Làm gì có chuyện đã cho người ta rồi còn đòi lại." Rồi ực mấy cái uống hết cốc nước.
Hắn được lắm, lại coi cô là trẻ con. Nhưng Diệp Tiên Tiên cũng không dám phản ứng với hắn, không thèm nói gì mà đi về phòng, ngồi vào bàn học mở sách ra đọc.
Chỉ một lúc sau, phía sau có một thân hình đứng che khuất gần hết ánh sáng, bên tai truyền đến tiếng nói trầm thấp của đàn ông, tựa như âm thanh của đàn cello, nồng đậm thấm nhập tâm hồn.
"Tại sao em lại sống một mình?"
Cô gấp sách lại, thấp giọng trả lời: "Bọn họ ly hôn."
Giọng nói của thiếu nữ bình đạm, giống như chỉ là đang kể lại một chuyện vặt vãnh của mình. Nhưng Kỷ Bắc lại nghe ra được sự bi thương trong nội tâm của cô, hắn quay sang xem xét căn phòng, tủ quần áo, giường ngủ, bàn học, vô cùng đơn giản, đều là kiểu dáng xưa cũ. Cũng không có những thứ linh tinh như búp bê mà con gái thích. Tầm mắt hắn dừng trên trán cô, nhăn mày lại, "Sao trán lại bị bầm tím?" Diệp Tiên Tiên đặt tay lên, có phần hơi đau, nói thờ ơ: "Ở trường không cẩn thận nên bị, thầy giáo còn cho cháu hai ngày nghỉ nữa."
Kỷ Bắc gật đầu một cái, không tiếp tục đề tài này nữa, "Có bút không?"
"Dạ? Đây ạ."
Kỷ Bắc khom lưng viết lên quyển nháp của cô một dãy số. "Đây là số điện thoại của tôi, có chuyện gì thì có thể gọi tôi."
Diệp Tiên Tiên ngoan ngoãn trả lời, "Dạ! Cảm ơn chú Kỷ."
Hắn nhìn cái tên được viết trên bìa sách giáo khoa. Diệp Tiên Tiên, cái tên rất dễ nhớ.
Kỷ Bắc nhìn Diệp Tiên Tiên, nói đúng hơn là nhìn ngực của Diệp Tiên Tiên.
Cổ váy ngủ khá rộng, với góc nhìn từ trên xuống có thể thấy được toàn bộ hai bầu vú trắng nõn, hai viên núm vú nho nhỏ đâm vào lớp vải khiến nó nhô lên.
Khiến người ta phải suy nghĩ miên man!
Trong đầu Kỷ Bắc lại hiện lên mấy hình ảnh ngắt đoạn, thiếu nữ nằm ở ghế sau vặn vẹo thân thể, gương mặt ửng hồng rầm rì rên rỉ, một bộ dạng yếu đuối, yêu kiều. Rồi cả hình ảnh cô bé ôm chặt lấy mình không một khe hở, cọ xát bầu vú mềm mại vào người hắn, thậm chí còn liếm gặm cổ hắn. Chỉ mới tưởng tượng như vậy mà trong lòng hắn đã như có một ngọn lửa đang cháy, chỉ cần thêm chút củi là có thể nướng cháy hừng hực.
Chương 30: Lão lưu manh ra chiêu
Thấy người phía sau cứ trầm mặc mãi, Diệp Tiên Tiên không hiểu tại sao nên quay đầu nhìn hắn, người đàn ông hơi rũ mi, ánh mắt rất sâu, bờ vai giấu dưới lớp áo tựa như ngọn núi trùng điệp bị sương mù che phủ, ẩn hiện một hình dáng cao lớn lạnh lùng, sâu thẳm không có cách nào nhìn rõ.
Đột nhiên trong lòng Diệp Tiên Tiên cảm thấy hoảng hốt thì lại nghe thấy Kỷ Bắc nói, "Sau này gặp người ngoài thì tốt nhất nên mặc áo lót vào."
Cô cúi đầu nhìn, trông thấy lớp vải tơ tằm mỏng manh trước ngực bị đầu vú chọc nhô lên thành hai điểm, gương mặt xinh đẹp trở nên ửng hồng, "Chú, chú nhìn lén chỗ nào vậy chứ!" Bàn tay Kỷ Bắc đặt lên vai cô, giọng nói trầm nặng, "Em để lộ quang minh chính đại, tôi cũng quang minh chính đại mà nhìn. Sao lại nói là nhìn lén."
Diệp Tiên Tiên vòng tay trước ngực, đứng bật lên, hai mắt trừng to, "Chú, đúng là lão lưu manh."
Đôi mắt trong veo, lấp lánh đang trừng người ta kia nào có chút khí thế gì mà ngược lại còn có một vẻ đẹp thẹn thùng, yếu đuối gợi lên những ý nghĩ xấu xa cần giấu kín trong lòng người đối diện. Kỷ Bắc bước tới gần cô, "Để tôi xem nào, nếu tôi là lão lưu manh, vậy thì cái người vừa hôn vừa liếm lão lưu manh này phải gọi là gì nhỉ? Hửm? Em nói cho tôi nghe thử xem."
Cái đấy, đó là cô bị dục vọng khống chế. Nhưng lời này thì biết nói thế nào?
Người đàn ông tỏa ra khí thế bức người. trong đầu Diệp Tiên Tiên ong ong, không biết phải trả lời thế nào.
Hắn tới gần thì cô lui về phía sau.
"Chú Kỷ, cháu, hôm đó là cháu bị quỷ ám."
Ôi trời! Cô đang nói bậy nói bạ gì thế này.
Kỷ Bắc bị chọc cười, khi cô ngã ngồi trên giường thì thân thể cao lớn bỗng nhiên áp tới, "Ồ? Thì ra là bị quỷ ám à? Vậy bây giờ làm lại một lần cho tôi xem đi."
Diệp Tiên Tiên thấy hắn ám chỉ lộ liễu thì xấu hổ cắn môi, ánh mắt trốn tránh. Thân hình cường tráng, mạnh mẽ mang tới cảm giác áp bách vô cùng. Cô chống tay trước ngực hắn, xúc cảm cứng rắn bên dưới khác hẳn với bàn tay mát lạnh của cô, nó nóng rực thấm sâu vào lòng bàn tay.
Trong lòng cô hoảng hốt vô cùng, "Chú, chú đừng như vậy. Cháu không gọi chú là lão lưu manh nữa là được chứ gì ạ." Kỷ Bắc ngửi hương thơm ngọt ngào trên người thiếu nữ, tiếng nói trầm thấp mang theo hài hước, "Vậy thì... Gọi ba đi?".
"Chú, không phải là cháu đã xin chú bỏ qua rồi sao ạ?"
Kỷ Bắc hơi mím đôi môi mỏng nhạt màu, phun ra một câu làm Diệp Tiên Tiên hoàn toàn cứng họng, "Đã nói ra khỏi miệng em, vào tai tôi rồi. Trừ khi em có thể xóa trí nhớ của tôi." Cô làm gì có khả năng này chứ, đây rõ ràng là Kỷ Bắc đang muốn trêu đùa cô.
Diệp Tiên Tiên bị một loại hơi thở khó nói vây quanh, thân thể thế nhưng lại bắt đầu tê dại mềm nhũn, bụng dưới có chút ngứa ngáy râm ran, sức lực vốn dĩ đã nhỏ bé giờ lại càng không nghe sai khiến mà rời khỏi cơ thể. Thân thể yếu đuối bị người đàn ông áp ở dưới thân.
Cổ váy ngủ trượt ra, để lộ đường cong của bầu vú trắng nõn bên trong, giống như loài ve lột xác vào mùa hè nở nang lại nhẵn mịn, ánh đèn vàng rọi xuống theo nhịp hô hấp của cô mà di chuyển trên da thịt nõn nà. Cảnh tượng này quả thật có thể khiến đàn ông hóa thành cầm thú, đáy mắt của Kỷ Bắc bốc lên ngọn lửa bỏng cháy, rốt cuộc hắn mất khống chế cúi đầu hôn lên môi cô. Bờ môi thơm mềm, nước bọt ngọt mát, mùi hương của người thiếu nữ, tất cả mọi thứ đều khiến hắn rối loạn.
Diệp Tiên Tiên mở to hai mắt, không dám tin.
Kỷ Bắc nắm lấy một bên vú mà vuốt ve, ngón tay hắn dài, bầu vú to tròn nằm vừa vặn trong lòng bàn tay hắn, thịt vú tràn qua các khe hở của ngón tay, bầu không khí vô cùng ướt át.
Váy ngủ bị xoa mà nhăn nhúm lại.
Diệp Tiên Tiên vặn vẹo cơ thể, phát ra tiếng rên yếu ớt "Ô ô".
Thân thể Kỷ Bắc hơi run lên, đôi mắt nhắm lại, miệng mở ra.
Diệp Tiên Tiên lắc đầu, định thà chết cũng không thuận theo.
Nhưng trong nháy mắt, bàn tay đang phủ trên vú cô đột nhiên buông lỏng, sau đó cô cảm giác được tay hắn luồn vào từ dưới gấu váy, rồi lại bóp lấy toàn bộ bầu vú một lần nữa.
Lão lưu manh lại còn xấu xa mà dùng ngón tay vê vê núm vú của cô.
Một dòng điện chạy dọc sống lưng lên trên khiến da đầu cô tê dại. Lão lưu manh này, kỹ thuật thật thuần thục. So với Vệ Dương kia thì không biết là cao hơn bao nhiêu, Diệp Tiên Tiên làm sao có thể chống đỡ được, hàm răng của cô vừa buông lỏng thì đã bị hắn thừa dịp mà xông vào.
Bỉ ổi!
Cô căm tức muốn trả thù, đánh thì không có sức để đánh, vậy thì cắn lưỡi hắn vậy!
Cái lưỡi của lão lưu manh khấy đảo, liếm láp trong miệng cô. Hai đôi môi quấn quýt mà hôn sâu mãnh liệt.
Mỗi lần cô định cắn lên lưỡi hắn thì đều bị hắn hút ngược lại. Đầu lưỡi bị mút đến mức tê rần.
Cánh mũi của cô chạm lên chóp mũi Kỷ Bắc, tầm mắt sát gần không thể nhìn rõ, Diệp Tiên Tiên chưa bao giờ biết thì ra hôn môi lại là một việc tốn sức như vậy, cô cảm thấy sắp ngạt thở đến nơi.
Tựa như một người vô tình chìm xuống nước, bị từng đợt sóng ùn ùn kéo đến cuốn đi, còn cô thì chỉ có thể để mặc cơ thể trôi theo dòng nước. Sợi nước trong suốt chảy xuống bên khóe miệng chính là chứng cứ mờ ám.
Cuộc đua nam nữ này đã bị sự mạnh mẽ của Kỷ Bắc khống chế. Hắn hôn không thô bạo, chỉ là toàn bộ quá trình đều mang theo sự sát phạt, quyết đoán và kiên định.
Kỷ Bắc nằm đè trên người cô, xốc váy ngủ của cô lên hết cỡ, làn da của cô rất trắng, lại nhẵn nhụi, bóng loáng. Cặp vú đầy đặn vì hô hấp kịch liệt mà phập phồng, hai núm vú hồng phấn dựng đứng tựa như hồng mai kiêu ngạo trong tuyết.
Chỉ nhìn thôi là có thể khiến người ta phải phun trào huyết mạch.
Kỷ Bắc ngậm lấy một viên rồi liếm mút vang lên những tiếng "chụt chụt" khe khẽ, còn bên kia thì bị hắn xoa bóp, vê nặn không ngừng.
Bầu vú đầy đặn bị biến thành đủ loại hình dạng dưới tác động của hắn. Cô bị Kỷ Bắc giam cầm trong thế giới của hắn, mềm nhũn thành một bãi bùn, đánh mất phương hướng, đánh mất chính mình, chỉ có thể cảm nhận bờ môi của hắn, bàn tay của hắn, nóng cháy triền miên.
Bạn thấy sao?