Chương 8: Chương 31 - 35

Chương 31: Nhặt được sợi lông

Trên giường, Diệp Tiên Tiên gần như đã bị lột sạch, chỉ còn một cái quần lót nhỏ che đậy, cô bị Kỷ Bắc đè ở trên giường, một tay của Kỷ Bắc thì vuốt ve vú cô, một tay khác thì luồn qua mép quần lót bóp lấy cánh mông cong vểnh của cô.

Diệp Tiên Tiên giữ chặt mép quần.

"Đừng, đừng cởi".

Làn da như ngọc thạch của thiếu nữ được bao phủ một màu hồng nhạt, trong ánh mắt như chứa cả một đầm nước, muốn rơi mà không thể rơi, khiến cô có vẻ khổ sở lại yếu ớt mỏng manh, tựa như ngọn núi dưới ánh nắng chiều bị mây mù bao phủ, làm gió mát cũng không dám quấy nhiễu, chỉ sợ ngọn gió vừa thổi qua thì mây khói sẽ tan biến.

"Thôi xong." Kỷ Bắc cắn mạnh lên lưỡi, cả người tỉnh táo lại, hai hàng lông mày hơi nhíu, vẻ mặt khổ sở, Kỷ Bắc nhìn cô hỏi, "Em mấy tuổi rồi?"

"16..." Diệp Tiên Tiên chớp mắt, còn có chút hoảng hốt, chỉ biết nắm chặt dây quần theo bản năng.

Nếu có thể làm ngay thì Kỷ Bắc sẽ không chán nản như vậy, chỉ là tuổi thật sự quá nhỏ, ngủ với một cô bé vị thành niên thì khác nào biết luật còn phạm luật. Hắn cúi đầu chạm khẽ lên môi cô "Yêu tinh, dụ dỗ làm ông đây muốn ăn cưng." Kỷ Bắc không phải là người có nhiều ham muốn tình dục, thế nhưng buổi tối hôm nay lại bị mấy câu nói của cô làm mất khống chế, loại chuyện này đối với hắn quả là có một không hai.

Nhảy xuống khỏi người cô, xoa xoa ấn đường, chỗ đũng quần phồng lên rất to, biểu hiện dục vọng đang bừng bừng phấn chấn của hắn.

Hắn biết, nếu ép thêm một bước nữa thì hắn có thể cắm vào thân thể cô. Nhưng không phải là hắn không nghĩ tới, mà là không thể! Cô bé mới 16 tuổi.

Kỷ Bắc nói với Diệp Tiên Tiên đang nằm trên giường: "Tôi vào phòng vệ sinh một lát."

Kỷ Bắc vừa đi thì Diệp Tiên Tiên liền che mặt lại, gương mặt nóng bừng bừng. Cô kéo lại váy cho ngay ngắn rồi lăn lộn trên giường, cái loại cảm giác khô nóng này vẫn chưa biến mất, đầu lưỡi còn đang tê dại chưa hết. Kỳ thật, trong quá trình vừa rồi cô cũng đã đắm chìm, nếu, nếu hắn muốn tiếp tục, Diệp Tiên Tiên không biết cô còn có thể kiên trì bao lâu nữa. Mà ở sâu trong đáy lòng cô lại hy vọng hắn tiếp tục.

Thậm chí sau khi hắn rời khỏi người cô thì còn có một loại thất vọng mơ hồ.

Đặc biệt là đêm nay, dưới sự dẫn dắt của Kẻ Chấp Pháp cô đạt được cao trào, cái loại trải nghiệm sung sướng này khiến cô càng thêm tò mò và khao khát đối với chuyện nam nữ.

Diệp Tiên Tiên kéo chăn che mặt lại, không dám nghĩ tiếp thêm nữa.

Kỷ Bắc vặn mở vòi nước, hất nước lên mặt, dòng nước mát lạnh làm cho trái tim đang đập điên cuồng của hắn bình tĩnh lại một chút, nhưng dương vật dưới hang lại như dùng thuốc kích thích mà vẫn căng trướng, dựng đứng.

"Đúng là cô nhóc biết dụ dỗ người, lần sau sẽ trực tiếp làm em."

Kỷ Bắc dựa lưng vào tường, cởi khóa quần, một cây gậy thịt thô to căng cứng như thép, trên thân nổi đầy gân tím bật ra, hắn cầm trong tay tuốt lên xuống, trong đầu hiện lên hình ảnh thiếu nữ xinh đẹp như hoa hồng chớm nở nằm dưới thân hắn, trong hơi thở gấp gáp của Kỷ Bắc mang theo sự kích động khó kìm chế.

"Diệp Tiên Tiên."

Hắn lẩm bẩm tên cô, cùng lúc đó trên tay cũng dùng sức mạnh hơn, dương vật căng phồng đến cực hạn. Lỗ sáo khép mở, chất lỏng trong suốt tràn ra ngoài, theo ngón tay vuốt ve lên xuống của Kỷ Bắc mà bôi trơn toàn bộ thân gậy, khiến nó trở nên bóng loáng tỏa sáng, đám lông mao xoăn đen ở phần rễ cũng không thoát khỏi số phận mà ướt thành một dúm, dính loạn lung tung.

Kỷ Bắc căng cứng cả người, tay tuốt lên xuống càng lúc càng nhanh.

Ánh đèn chiếu lên thân người đàn ông tạo ra một cái bóng cao lớn sừng sững trên tường.

Nếu đổi lại là một người có ngoại hình bình thường hoặc xấu xí làm loại chuyện như thế này thì sẽ làm người khác cảm thấy đáng khinh hạ lưu, nhưng Kỷ Bắc bề ngoài anh tuấn, tràn đầy khí khái anh hùng, dáng người cao lớn, đường cong cơ bắp mượt mà, thậm chí thanh âm thở gấp rên khẽ kia còn có một loại gợi cảm dễ nghe.

Cuồng dã đến mê người!

Kỷ Bắc than nhẹ một tiếng, cây gậy thịt nắm trong tay giật giật hai ba cái, lỗ nhỏ trên đỉnh mở ra, bắn phụt từng dòng tinh dịch trắng đục, sau đó gậy thịt cứng như sắt dần dần mềm xuống.

Rửa sạch tay, Kỷ Bắc châm một điếu thuốc dựa vào tường hút, sương khói lượn lờ, lên tới giữa không trung thì tiêu tán. Khóe môi hắn hơi cong lên, dập tắt tàn thuốc ném vào thùng rác rồi hắn mở cửa ra khỏi phòng vệ sinh.

Trên giường, cô nhóc đang cuốn chăn, hai mắt khẽ nhắm, hô hấp ổn định, ngủ ngon lành.

"Đúng là vô tư." Kỷ Bắc ngồi bên mép giường, lẳng lặng nhìn chăm chú. Cô nhóc này xinh đẹp quá mức nhưng tuổi cũng nhỏ quá thể. Trên môi còn lưu lại vết sưng do nụ hôn thô bạo của hắn, không biết là đang nói mê cái gì mà đôi môi khép mở động đậy. Hắn áp tai tới nghe thử, tiếng nói mê thật sự rất nhỏ, nếu không phải thính lực của hắn hơn người thì chưa chắc đã nghe được, "Lão lưu manh, tôi cắn chú."

Kỷ Bắc cười giễu một tiếng, "Tôi chờ."

Vẻ mặt thì dịu dàng đến chính hắn cũng không biết.

Hắn cầm điện thoại của cô đặt ở đầu giường gọi vào máy mình, điện thoại trong túi quần vang lên một tiếng thì ngừng. Lưu lại tên, rồi bật camera, hắn ngắm chuẩn khung hình, sau vài giây, ngón cái ấn xuống, hình ảnh được chụp lại.

Trên màn hình di động hiện lên bức tranh thiếu nữ yêu kiều đang say ngủ.

Kéo rèm rồi chỉnh lại ánh sáng đèn xong Kỷ Bắc mới rời đi.

Khi căn phòng yên tĩnh trở lại, người đang nằm trên giường vốn dĩ phải đang ngủ lại từ từ mở mắt ra, ánh mắt trong trẻo, nào có chút vẻ buồn ngủ gì.

Ai cho phép chú chụp lén tôi chứ, lão lưu manh.

Ngày hôm sau, Diệp Tiên Tiên phát hiện được một vài sợi lông xoăn đen trong nhà vệ sinh, trên người cô không có loại lông dài như thế này, không thể là của cô được. Vậy khả năng duy nhất chính là của người kia để lại, nghĩ tới đêm qua người nọ ở trong phòng vệ sinh rất lâu, Diệp Tiên Tiên đoán ra nhất định là người kia cũng đã làm cái việc giống như bạn học Thiếu Hiệp.

"Gọi chú là lão lưu manh thật đúng là không oan mà."

Chương 32: Nhiệm vụ liếm lông

Diệp Tiên Tiên nhặt mấy sợi lông lên, chuẩn bị ném vào bồn cầu thì đúng lúc này thanh âm của hệ thống lại vang lên, "Ký chủ chú ý, nhiệm vụ hàng ngày hôm nay là trong vòng năm phút ký chủ phải lấy lưỡi liếm chỗ lông mu còn sót lại của Kỷ Bắc thật sạch sẽ. Thành công thì khen thưởng ngẫu nhiên, thất bại thì trừng phạt lửa dục đốt người năm phút."

Đệch! Đây là cái nhiệm vụ gì vậy?

Có thể biết xấu hổ một chút được không?

Hệ thống, giới hạn cuối cùng của cậu ở đâu vậy?

"Ký chủ, bổn hệ thống không có giới hạn cuối cùng."

Diệp Tiên Tiên thầm chấp nhận, "Không cần cậu phải nhấn mạnh, tôi đã được cảm nhận rất sâu sắc rồi."

Vì cái phần thưởng ngẫu nhiên mà đến Thần mặt đen cô cũng dám thả thính, huống hồ gì chỉ là liếm lông mu bị rơi ra của đàn ông, tuy rằng trong lòng cảm thấy kỳ cục nhưng cô khẽ cắn môi cố nhịn cho qua.

Đầu tiên cô đưa chỗ lông kia tới trước mũi ngửi một chút, có hơi tanh, rồi cô nhắm mắt lại, há mồm ngậm lấy, vị mặn nhàn nhạt tản ra nơi đầu lưỡi, quả thật giống như nhóm làn đạn đã nói, mùi của biển.

"Xì" Phải là vị cá muối mới đúng, lão lưu manh chỉ xứng làm cá muối thôi.

Đúng vậy!

Về tổng thể mà nói so với việc quyến rũ Thần mặt đen thì đơn giản hơn nhiều. Ngoại trừ việc trong lòng thấy có chút kỳ quặc.

Liếm trong chốc lát, nhắc nhở nhiệm vụ hoàn thành vang lên.

Diệp Tiên Tiên lấy mấy sợi lông trong miệng ra ném vào bồn cầu, rồi đi rửa tay súc miệng sạch sẽ. Lúc này trong tay cô lại xuất hiện một cái túi nhỏ, bên trong hình như là quần áo. Cô mở ra xem, gồm có tai mèo lông vàng cùng áo quây ngực và một cái quần lót nhỏ, nhưng cái quần lót này lại hở phía dưới, hở phía dưới thì thôi đi, phía sau mông còn có một cái lông xù dài nữa.

Cái này, cái này là khen thưởng gì vậy chứ?

Tuy rằng tạo hình quả thật rất đáng yêu, nhưng đây là quần thủng đáy á ~

Coi như là cô đã hiểu, khen thưởng của hệ thống và nhiệm vụ của nó giống nhau, đều vô cùng kỳ quặc.

Cô vứt vào tủ quần áo rồi không quan tâm nữa.

Hệ thống lên tiếng nhắc nhở: "Người xem livestream của ký chủ đã vượt năm nghìn, cấp bậc đã tăng lên cấp 2, có thể tính gộp thời gian livestream, nâng cao mức độ tự do."

"Ý cậu là hôm qua tôi live hơn 7 tiếng, vậy nên hôm nay và ngày mai có thể không cần livestream nữa hả?"

"Ký chủ hiểu đúng rồi."

Ừm! Nếu là như vậy thì quả thật tự do hơn rất nhiều. Diệp Tiên Tiên lấy hai quyển trong đống sách mới mua hôm qua rồi nằm lên giường đọc, có những chỗ hơi khó hiểu thì cô lấy di động ra tra, hoàn toàn biến việc này thành việc học.

Đọc đến câu "Kỹ thuật hôn luyện tập bằng cách dùng lưỡi móc hoa quả trong hộp." thì cô nghĩ đến tối hôm qua bị lão lưu manh Kỷ Bắc áp chế không có cơ hội phản kích, răng lợi của cô đều bị cọ tới đau xót, tê dại.

Thế nên phải luyện tập thật tốt để giành lại một ván hòa.

Cô đi tới siêu thị cạnh khu nhà mua chút đồ dùng sinh hoạt như gạo và mì, đương nhiên còn mang theo hai túi trái cây đóng hộp lớn về nhà.

Cô không vội ăn cơm trưa mà đã bắt đầu luyện tập.

Cô vói lưỡi vào trong hộp để móc trái cây nhưng vì sao dù lưỡi cô đã bị cọ đến đau rát mà vẫn không thể móc được quả nào?

Là do cô không có thiên phú về việc hôn môi? Hay là những điều viết trong sách không đáng tin?

Đang lúc Diệp Tiên Tiên do dự không biết có nên tiếp tục cố gắng hay ngừng lại thì điện thoại đổ chuông.

Tiếng chuông mặc định của điện thoại, chẳng có chút hợp thời nào cả.

Gọi điện cho cô ngoại trừ tiếp thị quảng cáo, thì chỉ có Kỷ Bắc.

Cô lia mắt nhìn dãy số trên màn hình, quả nhiên, chính là hắn.

"Không thèm nghe, ai bảo chú bắt nạt tôi." Sợ tiếng chuông làm phiền mình, Diệp Tiên Tiên cất điện thoại vào trong ngăn kéo, rồi vào bếp chuẩn bị bữa trưa.

Văn phòng Đội cảnh sát hình sự của Cục công an thành phố.

Kỷ Bắc mặc bộ trang phục chiến đấu của đội, toàn thân màu đen, nắm điện thoại sải bước vào phòng.

Lưu Kiến Minh cùng Võ Tử Hoa liếc nhau, đội trưởng đi ra ngoài gọi điện thoại thì mặt liền đen lại, không lẽ là có án mạng khó giải quyết nào sao?

Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng liếc qua của Kỷ Bắc, Lưu Kiến Minh sờ sờ mặt, tiếp tục xem tài liệu trong tay.

Kỷ Bắc về phòng của hắn, châm điếu thuốc, hút hai hơi rồi dập tắt.

"Không nghe điện thoại của tôi à, lá gan cũng to đấy!"

Thay quần áo, Kỷ Bắc ra khỏi phòng, nói với đám người Lưu Kiến Minh: "Tôi có chút việc phải đi ra ngoài, nếu trong đội có việc thì gọi điện thoại cho tôi."

Vương Ích Dương hỏi: "Là có vụ án cần giải quyết ạ?"

Kỷ Bắc nhếch miệng, "Có một nhóc lưu manh phạm chút lỗi nhỏ, tôi đi dạy dỗ một chút."

Lưu Kiến Minh xum xoe nịnh nọt, "Chỉ là thằng nhóc lưu manh phạm tội thì cần gì đội trưởng phải đích thân ra tay chứ, giao cho em, bảo đảm sẽ thay anh lo liệu ổn thỏa."

Kỷ Bắc liếc xéo anh, "Lại lắm mồm, đi chỉnh sửa tài liệu quý vừa rồi cho tôi." Ngay tức khắc Lưu Kiến Minh ỉu xìu cả người.

"Đừng như vậy mà, em ngậm miệng lại là được chứ gì?"

Trường trung học Dương Minh, lớp 11 - 2, Vệ Dương mặc một cái áo thun rộng thùng thình, quần tụt háng, tóc dựng ngược từng cụm từng cụm. Cậu ta đi tới chỗ ngồi của Diệp Tiên Tiên, hỏi Quan Tiểu Kha, "Cậu biết số điện thoại của Diệp Tiên Tiên không?"

Quan Tiểu Kha nói bằng giọng hài hước: "Thật sự để ý Tiên Tiên của chúng ta hả?"

Hai tai Vệ Dương đỏ lên, bực mình nói: "Đừng có hỏi một đằng trả lời một nẻo."

"Nhìn cách dùng thành ngữ kìa, thành thạo đó!"

"Quan Tiểu Kha."

Quan Tiểu Kha nhún vai, "Được rồi, tớ không biết số điện thoại của cậu ấy."

Cô không nói cho Vệ Dương biết là Diệp Tiên Tiên không có di động.

Vệ Dương lại hỏi: "Thế địa chỉ nhà của cậu ấy thì sao?"

"Cũng không biết."

Vệ Dương cào tóc, sự lo lắng cho Diệp Tiên Tiên hóa thành bực bội.

Trông thấy bộ dạng nôn nóng này của hắn, Quan Tiểu Kha liếc nhìn Tiền Bích Vũ đang uể oải nằm sấp trên bàn, cô chỉ cách cho Vệ Dương, "Chắc là thầy Tang biết đấy, cậu đi hỏi thầy xem."

Chương 33: Mặc bộ đồ mèo khiêu vũ

Vệ Dương nghĩ, phải rồi, bao giờ ở chỗ chủ nhiệm lớp cũng sẽ có ghi chép địa chỉ gia đình của mỗi học sinh, cứ đi hỏi thầy là được rồi.

"Cảm ơn, lần sau sẽ mời cậu uống trà sữa."

Trong văn phòng giáo viên, Vệ Dương nói ra mục đích của mình với thầy Tang.

Tang Vu từ từ quay đầu, thanh âm lạnh lùng, "Thầy không có quyền tự ý tiết lộ địa chỉ của học sinh, cho dù em là học sinh của thầy."

Vệ Dương ấp úng nói, "Chỉ là em lo lắng cho cậu ấy thôi."

Hiển nhiên Tang Vu không muốn nhiều lời thêm, "Không còn việc gì thì về học đi."

...

Ăn cơm xong, Diệp Tiên Tiên lại mở video và làn đạn ra.

Cô nghĩ, hiện tại đang rảnh thì chắc hẳn nên tích lũy thời gian livestream nhiều một chút.

Có thể là do màn biểu diễn đầy kích thích trong phòng tắm đêm qua nên hôm nay số người đã đạt hơn sáu nghìn, còn đang tiếp tục tăng thêm.

Mà cảm xúc của người xem rõ ràng kích động hơn trước đây.

[Streamer ơi, anh cũng muốn làm tình ảo với em.]

[Streamer ơi, dương vật của anh đây to lắm, nhất định sẽ làm em sướng.]

[Streamer Tiên Tiên ơi, anh đã nghĩ đến "cô gái nhỏ" của em mà tuốt cả đêm đấy, da cũng bị cọ rách luôn, em mau thương anh đi thương anh đi...]

[Dương vật của lầu trên cũng quá thiếu kinh nghiệm rồi, da làm bằng bột hả?]

[Theo tui thấy thì là làm bằng đậu phụ.]

[Là sản phẩm nông nghiệp đó, dương vật siêu quý.]

[Anh đây ngửi thấy được một làn sóng hơi thở mùa xuân.]

[Nhìn thấy em gái streamer Tiên Tiên cực phẩm như vậy, có thằng đàn ông nào có thể không phát xuân hả?]

Linh hồn tháng mười – chữ vàng: [Cũng chẳng có gì mới lạ, không phải cũng chỉ là hai cái vú và một cái lồn thôi à, cô nàng có xinh đẹp đến mấy thì cũng có thể có thêm một cái lồn không?]

[Cút con mẹ mày đi.]

[Ông đây sẽ đem mày tới tộc Huck để đàn ông chơi lỗ hậu. Mẹ kiếp!]

Một dòng chữ vàng chạy ngang màn hình:

Người xem Linh hồn tháng mười bị Kẻ Chấp Pháp đá ra khỏi phòng, đưa vào danh sách đen vĩnh viễn.

Đối với Kẻ Chấp Pháp đây chỉ là chuyện lấy ngón tay nhấn một cái nhưng với cô lại là sự cảm động khắc sâu trong lòng. Diệp Tiên Tiên hơi khom người về phía màn hình, "Cảm ơn mọi người."

Cô không phải là tiền nên không thể có chuyện ai cũng sẽ thích, chuyện này từ nhỏ cô đã hiểu rõ.

[Oa, streamer Tiên Tiên bị cảm động rồi kìa.]

[Theo tui thấy là đang quỳ gối trước khí phách của đại gia của chúng ta đúng không.]

Diệp Tiên Tiên dở khóc dở cười, nhóm làn đạn này thật là...

Cửu Thiên Cửu tuyên bố nhiệm vụ nhận thưởng: Yêu cầu streamer thay đồ lót tình thú rồi nhảy một điệu, tiền thưởng 999 Đóa hoa lam.

[Oa! Đi theo người giàu thì mắt sẽ được hưởng phúc.]

[Có thể xem người đẹp Tiên Tiên múa, cảm động muốn khóc.]

Tối hôm qua chuyện không có chừng mực như thế kia cô còn làm thì đương nhiên lúc này Diệp Tiên Tiên sẽ không xấu hổ làm ra vẻ nữa, cô cũng bị nhóm làn đạn dẫn dắt càng ngày càng không có giới hạn rồi.

Mở tủ quần áo, cô nhìn thấy bộ trang phục mèo ở trên cùng kia. Diệp Tiên Tiên nghĩ nghĩ rồi lấy ra trải lên giường.

[Ồ? Đây là đồ lót tình thú gì vậy? Có tai lại có cả đuôi.]

[Tui nhận ra, đây chắc hẳn là một loài động vật được gọi là mèo của địa cầu xa xưa. Tui từng nhìn thấy trong phim tư liệu.]

[Kiểu dáng thật đáng yêu, mong chờ quá.]

Diệp Tiên Tiên cởi chiếc váy liền thân ra, phơi bày làn da trắng bóng như ngọc, cô nhoẻn miệng cười về hướng màn hình, "Tôi mặc đây!"

[Đối với streamer, đối với cặp vú xinh đẹp này thì nên được thưởng.]

[Cần phải thưởng.]

Người xem Lão đinh hán tặng thưởng 99 Đóa hoa lam.

Người xem Giá trị EQ max tặng thưởng 99 Đóa hoa lam.

Vô số người xem sôi nổi tặng thưởng theo.

Người xem Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng 1999 Đóa hoa lam.

Diệp Tiên Tiên không nói những lời giả dối như không cần tặng thưởng, mà chỉ nói một tiếng cảm ơn.

Bộ đồ lót tình thú mà hệ thống tặng này có chất liệu rất đặc biệt, cảm giác sờ vào rất thích. Với kiến thức của cô thì căn bản không phân biệt được là loại chất liệu gì.

Nhưng nghĩ tới là hệ thống thưởng thì chắc chắn là không tầm thường.

Cô dựa theo thứ tự mà mặc vào, phía dưới tai mèo có một cái băng đô, vô cùng khéo léo, sau khi đeo lên thì lông xù ở hai tai mèo khiến cho cả cơ thể có một cảm giác khác lại, giống như là bản thân là một con mèo nhỏ, đáng yêu muốn chết.

Sau đó là áo quây ngực, kiểu dáng cúp ngang, vừa mặc vào thì bầu ngực đầy đặn được đẩy lên cao ngất, nửa lộ nửa kín, so với phơi bày toàn bộ lại càng mê người. Trong vô tình lại hiện ra sự thuần khiết xen lẫn gợi cảm, lẳng lơ.

Cuối cùng là đến quần lót hở đũng có gắn đuôi, sau khi mặc vào, lớp vải mỏng manh bao chặt lấy cặp mông cong vểnh, còn ở giữa hai cánh mông có một cái đuôi lông xù dài đang đong đưa, tựa như có linh tính. Ở phía trước, vết xẻ dài khoảng 1cm cũng dần dần kéo dài ra từ âm hộ đến hậu môn. Dù đứng khép hai chân lại cũng có thể nhìn rõ cái khe thịt khiến người ta phải suy nghĩ miên man kia.

Ăn mặc như vậy, trong sự thanh thuần lại lộ ra lẳng lơ, trong sự tinh nghịch lại toát lên linh khí. Đặc biệt là đôi mắt, trong vắt gợn nước. Hoàn toàn là một con miêu yêu nhỏ chuyên hút tinh hồn của đàn ông.

[Trời ạ! Cái này...]

[Anh đây phun cả máu mũi rồi, chấn động, quá là chấn động.]

[Chết đây, không cần giải thích.]

[Streamer Tiên Tiên ơi, cách màn hình em có thể cảm nhận được trái tim anh đang run rẩy không?]

[Ông còn có trái tim hả? Tui đã không còn từ lâu...]

Diệp Tiên Tiên bị những lời nói của nhóm làn đạn làm cho có chút ngượng ngùng, cô xoa tay trước bụng, thẹn thùng nói: "Thật ra tôi cũng không biết múa cái gì..."

Cửu Thiên Cửu - chữ đen: [Tùy ý là được rồi!]

Người đưa ra nhiệm vụ đều nói như vậy, áp lực của Diệp Tiên Tiên chợt giảm xuống, một thân hóa trang như thế này nếu múa kiểu xoay tròn, thướt tha thì cũng không thích hợp, thôi thì tùy tiện nhảy nhảy một chút vậy.

Vừa đúng lúc trong điện thoại có một bài hát phù hợp, cô bật lên rồi chuyển động theo tiết tấu, một bàn tay xoa ở trên eo, một tay khác thì đong đưa lên xuống qua lại, chân và eo cũng cùng nhau uốn éo, lắc lư.

Bầu ngực dập dờn tạo thành sóng thịt, khe thịt nhỏ xinh thì khép khép mở mở. Quang cảnh bí ẩn bên trong thoắt ẩn thoắt hiện.

Tiết tấu nhẹ nhàng, bước múa chậm rãi.

Nhóm làn đạn thi nhau sói tru quỷ gào, vô cùng điên cuồng. Tặng thưởng chạy ngang màn hình liên tục, thậm chí còn dữ dội hơn so với đêm qua. Chỉ riêng phần của ba người chữ đen đã vượt quá mười nghìn, huống hồ còn có vô số những tặng thưởng lẻ tẻ khác.

Dòng hiển thị số lượng hoa lam phía dưới màn hình đang tăng nhanh chóng mặt.

Chương 34: Kỷ Bắc tới...

Nhảy một đoạn xong trên trán Diệp Tiên Tiên đã thấm ướt mồ hôi, cô học bộ dạng của người xưa nhún người hành lễ, "Thiếp đã bêu xấu rồi, tạ các vị gia đã thưởng!"

[Thiếp. Đệch mợ, streamer Tiên Tiên ơi, em chinh phục được anh rồi.]

[Công chúa bệ hạ của tôi ơi, từ bây giờ, tôi là kỵ sĩ của người.]

Phía dưới là một hàng dài các lời thổ lộ, làn đạn dày đặc khiến Diệp Tiên Tiên không xem kịp.

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.

Tiếng chuông vang lên bất chợt làm Diệp Tiên Tiên có dự cảm không tốt, con người thường có giác quan thứ sáu, rất nhiều người đã dựa vào giác quan thứ sáu mà tránh được nguy hiểm, khó khăn. Điều này khoa học cũng không thể giải thích.

Diệp Tiên Tiên nói với nhóm làn đạn là nhà có khách nên lần sau sẽ chơi tiếp với bọn họ rồi tắt video. Cô tiện tay khoác chiếc váy áo sơ mi dài qua mông vào, cài qua loa rồi đi ra cửa.

Đối với việc có nên mở cửa hay không, cô do dự.

Hay là... Cứ chờ một chút đi!

Nhưng chuông cửa bám riết không tha, lại vang lên lần nữa.

Ngoài cửa truyền tới một giọng nam trầm thấp, "Diệp Tiên Tiên, mở cửa."

Là hắn, là Kỷ Bắc.

Diệp Tiên Tiên bỗng thấy bối rối khó hiểu, cô nghĩ, đêm qua hai người làm chuyện thân mật như vậy, giờ gặp lại thì bối rối cũng là bình thường.

Thế nhưng con người này vừa hoảng lên thì rất dễ để lộ ra.

Buột miệng thốt ra một câu, "Tôi không có nhà."

Vừa nói xong, tự bản thân Diệp Tiên Tiên cũng ngốc luôn.

Còn ai ngu ngốc hơn cô được nữa không?

Mất mặt muốn chết rồi!

Ngoài cửa, Kỷ Bắc cũng ngẩn ra, cô nhóc này, ngây thơ quá rồi?

Đuôi lông mày của Kỷ Bắc có mấy phần ý cười, hắn điều chỉnh lại sắc mặt, nói "Ồ! Em không có nhà hả? Chỉ là hình như cái khóa này không có tác dụng với tôi, nếu em không có nhà thì tôi tự mở vậy."

Lão lưu manh, không biết xấu hổ.

Diệp Tiên Tiên vừa tức vừa bực, chẳng có biện pháp nào đối phó với hắn, cô phồng má cố ra vẻ cứng rắn, "Chú, chú làm vậy là tự ý xông vào nhà dân."

"Tôi là cảnh sát, là yêu cầu cần thiết khi phá án, không thể gọi là tự ý xông vào."

Diệp Tiên Tiên nói "Nhưng cháu không phạm pháp, hơn nữa, chú có giấy yêu cầu lục soát hả?"

A! Cô nhóc này còn rất lí sự. Ngoài hành lang có người ngó đầu ra nhìn, Kỷ Bắc biết mấy bác gái này là nhiều chuyện nhất, rất sợ trở thành câu chuyện ngồi lê đôi mách của họ. Hắn không định dùng dằng với cô nữa, mà nói thẳng: "Tôi đếm từ một đến ba, đếm xong mà vẫn không mở thì em tự gánh hậu quả."

"Một... Hai..."

Diệp Tiên Tiên coi như là sợ hắn rồi, cô mở cửa nhìn ra bên ngoài. Trước mặt cô là Kỷ Bắc với đôi môi mỏng hơi mím lại, hai mắt thì nhìn thẳng về phía mình.

Né tránh ánh mắt của hắn, Diệp Tiên Tiên cứng ngắc cả người hỏi, "Chú tìm cháu có việc gì ạ?"

Kỷ Bắc liếc nhìn cô một cái, hắn bắt gặp đôi tai mèo lông vàng trên đầu cô, phía dưới mông thì mọc ra một cái đuôi lông xù dài cùng màu, ánh mắt hắn hơi dừng lại trong giây lát.

Đẩy cửa đi vào rồi tiện tay đóng cạch cửa một cái, hắn đi tới chỗ sô pha ngồi xuống, hai chân vắt chéo, so với chủ nhân chính thức là Diệp Tiên Tiên còn giống chủ nhân hơn.

"Vì sao không nghe điện thoại của tôi?"

Cô đảo mắt, "Đang nấu cơm, không nghe thấy ạ."

Kỷ Bắc đi vào phòng bếp.

Diệp Tiên Tiên đi theo phía sau, không biết hắn lại muốn làm cái gì.

Kỷ Bắc sờ tay lên bếp than một lúc, lại kiểm tra nồi cơm điện, rồi nhìn chằm chằm cô nói: "Bếp than không có dấu hiệu bị đốt trong vòng một giờ trở lại đây, nồi cơm điện cũng không có vệt nước nào. Diệp Tiên Tiên, em nói cho tôi nghe thử xem em nấu cơm ở đâu? Hửm?"

Hắn tới gần cô, sức nóng trên người cũng theo đó mà phả tới.

Diệp Tiên Tiên không trả lời, bước chân lui về phía sau, lưng dán lên tường thì không lùi được nữa, ngón tay của cô ấn lên cơ bắp đang căng chặt của hắn, "Chú, chú đừng tới gần như vậy."

Kỷ Bắc mắt điếc tai ngơ, lại tới gần thêm chút nữa, "Hết giả vờ ngủ lại nói dối lừa tôi. Diệp Tiên Tiên, có phải em quên mất tôi làm nghề gì rồi phải không? Hử?"

Hắn... Hắn thế mà lại biết. Vậy mà hắn còn giả vờ như không biết, hoá ra là đang xem cô làm trò cười.

Cũng chính vào giây phút này Diệp Tiên Tiên đã ý thức được, chọc phải người đàn ông như vậy sẽ mang đến phiền phức mà cô khó có thể chống đỡ. Mà cô lại bó tay không có cách với hắn nên vẫn luôn ở vào thế dưới.

Đúng rồi, cô chỉ là một học sinh chưa thành niên, còn hắn là cảnh sát phải luôn đấu trí đấu dũng với tội phạm, làm sao cô có thể là đối thủ của hắn?

Cô ngẩng đầu, cố gắng biểu hiện bình tĩnh, "Chú Kỷ, chú cũng đã nhiều tuổi như vậy rồi, làm loại chuyện này với cháu là không đúng."

Già? Bị người ta nói là già thì đây là lần đầu tiên.

Kỷ Bắc bật cười, hắn nâng cằm cô lên, hơi cúi đầu xuống, hơi thở ấm nóng phả lên trên mặt cô, "Tôi làm chuyện gì với em? Hửm? Em nói xem."

Diệp Tiên Tiên rũ mi, không trả lời.

Dường như trong bầu không khí yên tĩnh đang diễn ra một trận đọ sức vô hình.

Lòng bàn tay của Kỷ Bắc vuốt ve da thịt cô, nói từng câu từng chữ, "Quên rồi? Vậy... Tôi giúp em ôn lại một lần nhé?"

Này, người này... Diệp Tiên Tiên đột nhiên mở to hai mắt, trừng hắn.

Đôi mắt trong veo ánh lên một tia tức giận, đuôi mắt uốn cong.

Nhưng nhìn vào trong mắt Kỷ Bắc lại có một sự quyến rũ kỳ lạ, làm người ta muốn phá hủy nó, muốn nhìn nó trở nên mê ly, muốn thấy nó bị tình dục bao phủ.

Dục vọng bị cô dẫn ra tối hôm qua đột nhiên lại dâng lên.

Kỷ Bắc ngậm lấy đôi môi của cô, đầu lưỡi nhanh chóng tấn công. Động tác của hắn quá nhanh, Diệp Tiên Tiên không kịp phòng bị, mà cho dù có phòng bị thì cũng là phí công.

Trong chớp mắt, những cái hôn ùn ùn kéo đến càn quét, khiến cô hít thở khó khăn. Hai tay cô giãy dụa né tránh nhưng lại bị Kỷ Bắc siết càng chặt hơn, hô hấp thô nặng vang lên bên tai, đầu lưỡi bá đạo lại mạnh mẽ.

Hai cánh tay hắn giống như một cái khóa, khóa chặt cô không buông.

Mặc cho hắn muốn làm gì thì làm!

Những kỹ thuật nho nhỏ mà hôm nay cô luyện tập dưới sự tấn công ồ ạt của hắn thì đều không thể sử dụng. Một loại hơi thở tràn ngập hormone nam tính vờn quanh, chỉ trong khoảnh khắc đã cuốn cô vào bên trong, mãnh liệt đến mức khiến chân cô nhũn ra, bao phủ hết thảy các giác quan của cô.

Chương 35: Cô nhóc lưu manh dụ dỗ lão lưu manh

Trong mê loạn, Diệp Tiên Tiên cảm giác được tay người đàn ông đang cởi nút áo của cô, bỗng nhiên cô nhớ tới trên người mình còn đang mặc đồ lót tình thú, nếu như bị nhìn thấy thì... Diệp Tiên Tiên cố gắng giãy giụa mạnh hơn, nhưng đến Vệ Dương cô còn không đẩy ra được thì huống chi là một cảnh sát được huấn luyện đặc biệt như Kỷ Bắc. Không còn gì để nghi ngờ đó là uổng phí sức lực.

"Hệ thống, cứu mạng!"

"Thực xin lỗi ký chủ, bổn hệ thống bất lực."

Ngay sau đó một thanh âm nhắc nhở nhiệm vụ vang lên:

"Trong hôm nay, ký chủ phải ăn được dương vật của Kỷ Bắc. Nhiệm vụ thành công: Khen thưởng ngẫu nhiên, nhiệm vụ thất bại: Trừng phạt lửa dục đốt người ngay tại chỗ năm phút."

Cô thà không lấy khen thưởng còn hơn á!

Diệp Tiên Tiên khóc không ra nước mắt.

Thủ đoạn trêu ghẹo con gái của lão lưu manh này quá cao siêu, không chừng căn dương vật kia đã dùng không biết bao nhiêu lần, rất bẩn đó!

Làm thế nào mà cho vào miệng được?

Hàng khuy được cởi ra, áo sơ mi mở rộng, ánh mắt Kỷ Bắc đột nhiên ngưng lại, nửa thân trên cô bé mặc một chiếc áo cúp ngang ngực cùng màu với đôi tai mèo, quần lót ở phía dưới cũng đồng bộ như vậy, nhưng đó vẫn chưa phải điều đáng nói. Thứ thật sự khiến Kỷ Bắc phải nhìn chằm chằm là kiểu hở đũng của chiếc quần lót, có thể nhìn thấy rất rõ khe thịt khép chặt của cô bé.

Chỉ cần nhìn một cái là có thể khiến bụng dưới của đàn ông nổi lửa.

Ánh mắt của Kỷ Bắc trở nên sâu hơn, có chút nguy hiểm, "Thì ra ở nhà em thích mặc như vậy hả? Lên cơn nứng nên muốn đàn ông? Hửm?"

Ai muốn đàn ông chứ? Chỉ có lão lưu manh như chú mới có suy nghĩ xấu xa ấy. Diệp Tiên Tiên thầm bực chính mình vì không cẩn thận sơ suất, quên không thay quần lót ra, trong lòng cô hơi sợ hắn nhưng rồi lại không muốn yếu thế ở ngoài miệng, "Dù có muốn đàn ông thì cũng không muốn chú là được..." Còn chưa nói xong thì eo đã bị một bàn tay dày rộng giữ chặt, áo sơmi cũng bị cởi xuống.

"Quá cứng miệng cũng không phải là chuyện tốt." Tay Kỷ Bắc lần ra sau mông cô nắm lấy đuôi mèo rồi bóp bóp, tiếng nói trầm khàn, chậm rãi khó phân biệt được cảm xúc của chủ nhân nó, "Ngược lại thì tôi lại có hứng thú."

Giây tiếp theo, trời đất xoay tròn, cơ thể cô bị bế lên cao, là một cái ôm công chúa tiêu chuẩn.

"Nhẹ vậy, em không ăn cơm hả?"

Trực giác mách bảo cô đang có một loại nguy hiểm tới gần, Diệp Tiên Tiên kéo cổ áo của hắn, khẩn trương nói, "Kỷ, Kỷ Bắc, tôi sai rồi! Tôi sai rồi có được không?"

"Nhận sai thì lại rất dứt khoát nhỉ." Nhưng, trí nhớ thì không dài, Kỷ Bắc ôm Diệp Tiên Tiên, bước mấy bước đi vào phòng ngủ của cô, ấn cô lên trên giường, cái lều căng phồng giữa hai chân đâm lên chỗ khe thịt hở ra dưới đáy quần lót của cô, "Ông già này sẽ giúp em nhớ lại chuyện cũ."

Dưới tình hình không còn cách nào khác, Diệp Tiên Tiên tiếp tục dùng kế gợi lòng thương xót, "Chú, chú Kỷ, thật sự là cháu biết sai rồi ạ."

"Hửm? Sai ở đâu? Nói nghe thử xem."

"Cháu không nên nói dối lừa chú."

"Còn gì nữa?"

Còn...

"Cháu không nên không mở cửa cho chú."

"Nói tiếp đi."

"Cháu không nên không nghe điện thoại của chú."

"Ừm, tiếp tục."

"Cháu không nên nói chú già."

"Còn nữa không?" Cũng không phải là không có, Diệp Tiên Tiên chớp đôi mắt nhìn tròng mắt tối sầm lại của Kỷ Bắc, hắn nhìn chằm chằm cô, "Không nên dùng kính ngữ với tôi."

Đột nhiên, Diệp Tiên Tiên cảm giác được cái thứ cưng cứng đặt trên khe thịt kia bất ngờ đâm vào cô, cắn môi, cô đã biết thứ đang đâm cô là cái gì, của Thiếu Hiệp cô đã xem qua, của Vệ Dương cô cũng đã sờ qua.

Từ khi đọc được trong sách vào buổi sáng thì cô càng biết chỗ đó của đàn ông bình thường thì sẽ mềm nhũn, nhưng khi dùng đến sẽ ngay lập tức cứng lên, nóng hầm hập giống như một cây chùy.

Hắn cứng thành như vậy, chẳng lẽ là định dùng trên người cô hả?

Diệp Tiên Tiên hoảng hốt, cô hô đau, "Đau."

Kỷ Bắc nghĩ đến quần hắn còn có khóa kéo, đâm cô như vậy thì đau cũng phải. Hắn ngồi dậy, từ từ cởi thắt lưng.

Lưng quần dần dần được cởi ra, Diệp Tiên Tiên nhìn thấy rõ ràng quần lót của hắn đang bao lấy một đống lớn, hiên ngang ngẩng đầu.

Miệng cô có chút khô!

Cô liếm liếm môi, xấu hổ lấy tay che mặt, nghĩ thầm: Sao lại to như vậy. Rồi cô lại không nhịn được tò mò mà tách ngón tay thành một kẽ hở nhỏ, tròng mắt chuyển động nhìn ra ngoài.

Kỷ Bắc bị dáng vẻ này của cô gợi lửa lan ra khắp nơi, đặc biệt là khi thân thể cô động đậy, hai đùi mở ra một chút, nơi riêng tư của thiếu nữ có thể nhìn thấy không sót thứ gì, hai mảnh môi mum múp khẽ tách, lộ ra cánh hoa nhỏ hồng nhạt bên trong, lấp lánh ánh nước trong suốt.

Nhanh chóng cởi quần dài ra, ngón tay hắn quét lên khe thịt di dọc theo cánh hoa nhỏ xuống dưới.

Diệp Tiên Tiên giật mình, xoẹt một cái khép hai chân lại, thế nhưng không ngờ động tác này vừa vặn kẹp ngón tay Kỷ Bắc vào giữa hai chân.

Cô giống như một con mèo nhỏ bị trêu chọc, xù hết cả lông lên, không che mặt nữa, "Tên họ Kỷ kia, anh, anh đúng là không biết xấu hổ."

Kỷ Bắc nhìn thẳng vào cô, ánh mắt rất sâu, "Không phải muốn đàn ông sao? Tôi giúp em giải tỏa cơn khát sao lại trở thành không biết xấu hổ rồi?"

Hắn lột quần lót của mình xuống, kéo tay Diệp Tiên Tiên đặt lên, "Đây là đàn ông."

Tiếp xúc da thịt trực tiếp đối với Diệp Tiên Tiên mà nói tuyệt đối là trải nghiệm mới lạ, dương vật của Kỷ Bắc vừa to vừa dài lại còn nóng rực, trạng thái căng trướng như muốn phun trào kia, những đường gân giật giật kia đều biểu hiện sự to lớn, vĩ đại của bộ phận sinh dục của người đàn ông này.

Tựa như bị bỏng, Diệp Tiên Tiên vội rút tay lại.

"Lão lưu manh."

"Là cô nhóc lưu manh dụ dỗ lão lưu manh." Kỷ Bắc cười nhạt.

"Không phải, tôi không có dụ dỗ anh."

"Thừa nhận?"

"Tên họ Kỷ kia."

Diệp Tiên Tiên dịch người định giơ chân đá vào dương vật đang hùng dũng oai vệ của Kỷ Bắc.

Nhưng không ngờ, chân vừa tách ra thì đã bị Kỷ Bắc chặn lại, "Chỉ có chút mánh khóe này thôi hả?" Ngón tay đang đặt giữa khe thịt của cô bỗng nhiên vân vê, day ấn.

Một dòng điện tê dại ập tới!

Hai chân Diệp Tiên Tiên mềm nhũn, sức lực gì cũng không thể sử dụng được nữa, cô đỏ mặt chất vấn, "Anh, không phải anh nói tôi nhận sai thì sẽ buông tha cho tôi sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...