Chương 9: Chương 36 - 40

Chương 36: Thủ đoạn của Kỷ Bắc

Ngón tay Kỷ Bắc không hề kiêng nể gì mà vê tròn, day ấn.

Viên thịt nhỏ nhô lên chẳng mấy chốc đã sưng cứng.

"Ưm ~ tên khốn."

"Tôi có nói thế hả? Tên khốn nghe không hay, gọi ba đi."

"Cút đi!" Diệp Tiên Tiên thở hồng hộc, đuôi mèo bị uốn gập dưới mông. Một chân của cô bị Kỷ Bắc siết chặt còn một chân thì bị hắn đè lên, mở thành góc hơn một trăm độ, khe thịt bị banh rộng, toàn bộ bên trong phơi bày rõ ràng. Tay Kỷ Bắc vẫn không ngừng mân mê, quấy nhiễu ở nơi đó.

Cơn tê dại tăng vọt lên, so với tự cô làm tối hôm qua còn mãnh liệt hơn mấy lần. Sợ tới mức tim Diệp Tiên Tiên đập thình thịch điên cuồng, trong sự căng thẳng còn mang theo một chút ngượng ngùng, đương nhiên, càng là cảm thấy mất mặt nhiều hơn.

Nhưng loại cảm giác này lại làm cô mê loạn mất phương hướng, thậm chí là vui sướng.

"Nhìn nước của em chảy ra này." Ngón tay Kỷ Bắc quét một đường ở cửa âm hộ, cuốn dịch nhờn trong suốt lên đưa cho Diệp Tiên Tiên xem.

Diệp Tiên Tiên vô cùng xấu hổ, chỉ còn một cách duy nhất là dứt khoát nhắm hai mắt lại.

Vẻ mặt ngượng ngùng của thiếu nữ, thân thể mềm mại để mặc hắn chơi đùa, còn cả hương thơm hoa dành dành nhàn nhạt kia, tất cả hợp lại trở thành một liều thuốc kích dục tốt nhất, làm Kỷ Bắc phát điên phát cuồng.

Nhìn chằm chằm động thịt nhỏ khép khép mở mở, rồi lại nhìn dương vật đã cương cứng cực đại của chính mình, trong ánh mắt của Kỷ Bắc lộ ra sự đấu tranh khốc liệt.

Hắn cúi đầu, ôm lấy thân thể mềm mại như tơ của cô, vùi đầu vào bên cần cổ gặm cắn. Hắn kéo chiếc áo quây trước ngực cô xuống, nắm lấy bầu vú trơn mịn mà xoa bóp, nhào nặn, lặp đi lặp lại không ngừng.

Cách thức của người đàn ông không phải quá cao siêu mà chỉ là xoa nắn, gặm cắn theo bản năng.

Diệp Tiên Tiên nhắm mắt giả chết nhưng thân thể vẫn có thể cảm nhận được từng đợt sóng kích thích ập tới, đôi môi của người đàn ông hôn mút tỉ mỉ trên cổ cô lại giống như đang đốt lửa lên từng thớ thịt của thân thể, từ cổ cho đến tận trong tim, nơi riêng tư trào ra dòng dịch nóng.

Diệp Tiên Tiên tê liệt nằm trên giường, đôi mắt ẩn dưới hàng mi cong vút nửa mở nửa khép, gương mặt ửng hồng bị tình dục bao phủ, hai cánh môi chưa mở nhưng vẫn có tiếng rên rỉ yếu ớt tràn ra.

Từng tiếng kêu quyến rũ đánh thẳng vào trong lòng hắn, trên trán Kỷ Bắc phủ đầy mồ hôi, hơi thở nặng nề như sấm, tựa như đã chịu đựng tới cực hạn. Thế nhưng hắn lại có một sự kiên nhẫn khác thường, dương vật đặt sát trước cửa âm hộ, từ đầu đến cuối chỉ cọ quét bên ngoài.

"Muốn tôi không? Hửm?"

"A, không ~", chỗ mẫn cảm bị cọ sát liên tục, cơn tê dại chết người truyền tới, nước bên trong âm hộ tràn ra như thủy triều, lan khắp từ trong ra ngoài rồi lại từ ngoài vào trong, Diệp Tiên Tiên không thể chịu nổi.

Giữa hai mép thịt dính nhớp vô số nước nhờn giúp cho dương vật cọ quét rất dễ dàng. Kỷ Bắc luồn tay ra sau lưng cô ôm lấy vòng eo mảnh khảnh, hắn cởi chiếc quần lót hở đũng gắn đuôi mèo ra, ép hai đùi cô khép chặt lại, dương vật của hắn đâm xuyên qua giữa hai bắp đùi cọ sát qua lại, vang lên những tiếng "Nhép, nhép" dâm loạn.

Người không biết rõ tình hình nhìn thấy cảnh tượng này sẽ đương nhiên cho rằng hai người đang làm tình.

Trên thực tế, Kỷ Bắc cũng muốn cắm vào nhưng cô vốn đang bực tức với hắn, tuy nói là có thể cường thế trấn áp nhưng rốt cuộc thì cũng không phải là cô cam tâm tình nguyện. Hắn không dám mạo hiểm. "Có cảm giác không?"

"Không... Không có..." Diệp Tiên Tiên thề thốt phủ nhận.

Một chút cảm giác cũng không có.

"Thật chứ?" Kỷ Bắc ấn hông cô xuống, dương vật cắm rút nhanh hơn, âm hộ càng lúc càng tiết ra nhiều nước nhờn.

Không có gì lạ, có không ít cô gái thích day lên âm hạch, cũng có không ít người thích vuốt ve hai mép thịt. Vì không dám đâm vào trong cơ thể nên đã thông qua việc vuốt ve mép âm hộ cùng âm hạch để giải tỏa ham muốn và đạt cao trào.

Cho nên có thể thấy hai bộ phận này đều vô cùng nhạy cảm, có thể mang tới cho các cô gái cơn cực khoái.

Cảm giác tê tê dại dại kia càng ngày càng mạnh, càng lúc càng kịch liệt, hơn nữa nó như muốn bao phủ cả thân thể cô khiến Diệp Tiên Tiên không thở nổi, có một loại cảm giác bất lực hỗn loạn đang gặm cắn khi cô vừa như muốn chết, lại vừa như muốn sống.

Tư thế này làm cô nhớ tới cái play kẹp chân nhìn thấy ở trong sách, quả thật là hiệu quả y như đã viết.

Trong một khoảnh khắc thậm chí cô còn khao khát hắn đâm vào trong cô, mau chóng đâm vào.

Không, không được!

Không thể để hắn chi phối dục vọng.

Tuyệt đối không thể bị lạc trong đó!

Cô đã tập thành thói quen sống lý trí, không có cách nào bất chấp hậu quả, lại càng không định trao lần đầu tiên cho một người đàn ông mới quen biết mấy ngày trong trạng thái mơ mơ màng màng. Ngoài trừ biết hắn tên là Kỷ Bắc, là một cảnh sát thì cô hoàn toàn không biết thêm điều gì khác.

Hơn nữa, người cô thích là cậu bạn lớp trưởng.

Nghĩ đến Dịch Trận Phong, trong mắt Diệp Tiên Tiên khôi phục lại một chút thanh tỉnh.

Cô thúc giục hắn, "Anh~ nhanh lên!", tốc độ cọ sát của Kỷ Bắc giảm xuống một chút, hắn áp sát đôi môi mỏng còn ngậm ý cười lên vành tai cô, "Đói khát như vậy hả?", bên tai Diệp Tiên Tiên tê rần đi, cô nhắm mắt lại không muốn để ý đến hắn.

Trước đây Kỷ Bắc từng có một người bạn gái, nhưng ngoại trừ cầm tay, hôn môi ra thì không tiến thêm bước nào nữa, công việc của hắn bận rộn mà đối phương cũng vậy. Không mặn không nhạt ở bên nhau một năm, đối phương chê hắn không có tình thú, không chủ động nên đưa ra lời chia tay.

Hắn cũng biết đối phương đang để ý một người con ông cháu cha trong công ty, muốn leo lên cành cao, còn hắn chỉ là một anh cảnh sát nhỏ nên phải bị đá đi.

Ai cũng có lí tưởng của riêng mình, hắn không định ép buộc.

Từ trước tới nay đối với chuyện nam nữ Kỷ Bắc đều không quá để tâm, nếu cần thì chính hắn đã có tay, tự giải quyết một chút là xong.

Ba mươi tuổi vẫn là lão xử nam, nói ra chỉ sợ không ai tin.

Nhưng dù gì cũng đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm như vậy, kể cả không có kinh nghiệm thực chiến thì tri thức lý luận cũng vô cùng phong phú.

Mấy tư thế gì đó, thực hiện vô cùng lưu loát.

Hắn giữ chặt hai chân cô, eo hông chuyển động nhanh chóng, thọc vào rút ra căn dương vật dính đầy chất lỏng giữa hai bắp đùi của cô.

Thân mật cọ xát với phụ nữ như vậy là lần đầu tiên của hắn, chuyện tình ướt át này làm hắn phát cuồng, kích thích khiến hắn cương cứng không thôi.

Mọi chuyện đều là không thầy dạy cũng hiểu.

Đó là bản năng của đàn ông.

Chương 37: Diệp Tiên Tiên phản kích

Đáy mắt của Kỷ Bắc trở nên sâu thẳm, "Gọi ba đi."

Diệp Tiên Tiên buồn bực, sở thích tệ hại! "Khốn kiếp."

"Nếu không gọi ba thì tôi sẽ đâm vào đấy."

Uy hiếp trơ trẽn.

Dưới tình hình lực lượng không cân bằng, kẻ yếu Diệp Tiên Tiên đành phải thỏa hiệp, dù sao cũng không phải là chưa từng gọi, "Ba... Ba."

"Ba... Nhanh lên... Ưm..."

Vốn dĩ hắn chỉ muốn đùa đùa cô, thế nhưng không ngờ...

Ầm! Da đầu Kỷ Bắc nổ tung, lỗ sáo mở rộng, tinh dịch tanh nồng bắn phụt ra, để lại một vệt dài trên ga giường.

Có lẽ bất kể là nam hay nữ, trong xương cốt đều tồn tại một loại khát vọng đối với vấn đề loạn luân, chỉ là vì trói buộc của đạo đức mà chôn sâu dưới đáy lòng, một khi được phóng thích thì sẽ như vượt rào mà ra, không thể kiềm chế.

Cắn lên lỗ tai Diệp Tiên Tiên, Kỷ Bắc cười khẽ, "Con gái ngoan, có muốn nếm thử hương vị của ba không?"

"Hạ lưu."

"Phía dưới của em còn lưu chưa đủ à?"

"..."

Người đàn ông này một lần nữa lại khiến cô không còn gì để nói.

Diệp Tiên Tiên lười không muốn động đậy, vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, dương vật của người đàn ông đặt giữa hai chân không mềm không cứng, cứ như vậy mà bị cô kẹp lại. Giống một con sâu khổng lồ.

Nghĩ đến nhiệm vụ mà vừa rồi hệ thống tuyên bố, cô định sẽ từ bỏ, nếu không chỉ sợ người đàn ông này sẽ được nước lấn tới. Ánh mắt đảo qua vết bẩn trên khăn trải giường kia, Diệp Tiên Tiên chỉ hận không thể ném hắn tới Siberia, để đông chết cái lão lưu manh như hắn đi.

Ga giường vừa mới giặt sạch đã lại phải giặt lại, chê cô rảnh rỗi quá à!

Kỷ Bắc hôn lên giữa trán cô rồi cứ trần trụi cả người bước xuống đất.

Diệp Tiên Tiên trộm ngắm nhìn, hai chân hắn thẳng tắp, rắn chắc có lực, cơ bắp trên chân chuyển động mềm dẻo theo từng bước đi. Lông chân đen nhánh lộ ra sự gợi cảm cuồng dã. Nơi giữa hai chân kia, ẩn trong bụi cỏ ướt nhẹp nước là cây gậy mềm thâm đen, nghĩ lại bộ dạng vừa to vừa cứng vừa rồi của nó, mặt cô lại nóng bừng cả lên.

Kỷ Bắc liếc cô, cười như không cười, "Muốn nhìn thì cứ nhìn, sao phải lén lút."

Hắn ngửi ngửi ngón tay, toàn bộ đều là hương vị của cô.

Diệp Tiên Tiên quay mặt đi, miệng hừ hừ, "Cũng chẳng có gì đẹp."

"Học không ngoan gì cả." Kỷ Bắc đi vào buồng vệ sinh, lúc trở về thì trong tay bê một chậu nước. Hắn vắt khăn rồi nói, "Em tự lau hay để tôi giúp em?"

"Tôi tự mình lau." Diệp Tiên Tiên giơ tay giật lấy chiếc khăn, quay người đi rồi cẩn thận lau chùi.

Kỷ Bắc buồn cười, sờ cũng đã sờ rồi còn sợ hắn nhìn à, "Máy nước nóng hỏng rồi, để khi nào tôi mua một cái mới cho em."

Nói xong, Kỷ Bắc đi đến mở tủ quần áo để lấy quần áo cho Diệp Tiên Tiên. Cửa tủ vừa mở ra, ánh mắt của hắn ngưng lại, phía dưới ngăn tủ là mấy hộp đồ dùng tình thú được xếp ngay ngắn, bên trên thì treo đủ các loại đồng phục hóa trang ngành nghề khác nhau, có thể nhận ra gồm có y tá, nữ cảnh sát, tiếp viên hàng không, hầu gái... Còn có mấy bộ đồ lót gần như là không che được hai bầu ngực.

Khi Kỷ Bắc mở cửa tủ quần áo thì Diệp Tiên Tiên đã biết mình toi rồi, giờ có ngăn lại cũng đã muộn, nhất thời cô ngồi ngây ra như phỗng ở tại chỗ, ngẩn người. Hắn quay đầu lại, lời nói như có hàm ý sâu xa: "Không ngờ lại giấu không ít thứ tốt."

Thấy hắn còn muốn xem xét kỹ hơn, Diệp Tiên Tiên "á" một tiếng, bật người khỏi giường nhào về phía Kỷ Bắc, va mạnh một cái vào người hắn.

Kỷ Bắc sợ cô ngã nên đứng im chịu trận.

Diệp Tiên Tiên tức giận, "Tên lưu manh họ Kỷ kia, anh có biết cái gì gọi là riêng tư không hả?"

Đôi mắt lấp lánh ánh nước trừng to, bên trong vẫn còn chút dấu vết tình dục lưu lại, trong lòng Kỷ Bắc trở nên mềm nhũn, "Được rồi, lần này là tôi không đúng. Tôi cũng sống một mình, cách không xa chỗ này của em, lần sau tôi sẽ dẫn em tới, tùy em muốn xem gì thì xem tìm gì thì tìm, không giữ lại một chút riêng tư nào, như vậy được rồi chứ?"

Ai thèm xem chuyện riêng tư của lão lưu manh chứ, Diệp Tiên Tiên cắn môi, không nói tiếp, im lặng một lát, đột nhiên cô ngẩng đầu, vô cùng nghiêm túc nói: "Kỷ Bắc, anh đừng đến tìm tôi nữa. Cũng đừng gọi điện thoại cho tôi, tôi không muốn gặp anh nữa."

Hắn đứng ngược sáng, đôi mắt đen kịt, môi mím lại thành một đường thẳng, nhìn chằm chằm cô, nói từng câu từng chữ, "Em vừa nói cái gì? Lặp lại lần nữa."

Dù sao cũng đã nói rồi, Diệp Tiên Tiên tự cổ vũ tinh thần muốn giải quyết dứt điểm lão lưu manh đã đảo loạn sinh hoạt của cô, cô nói to hơn, "Kỷ Bắc, anh đừng tìm tôi nữa. Cũng đừng gọi điện thoại cho tôi. Tôi không muốn gặp anh nữa."

Kỷ Bắc trầm mặc vài giây rồi bỗng nhiên bật cười, nói: "Diệp Tiên Tiên, quần em còn chưa mặc mà đã muốn trở mặt rồi hả. Hình như không tốt lắm đâu!"

Mặt Diệp Tiên Tiên nóng bừng, cô tìm một bộ quần áo khoác lên người, bị cắt ngang như vật nên khí thế cũng yếu đi vài phần, cô nhấp nhấp môi, nói: "Tôi có người yêu rồi."

Kỷ Bắc nhướng mày, "Đã ngủ chưa?"

Ặc? Đề tài này...

Trong chốc lát Diệp Tiên Tiên không kịp phản ứng, ngập ngừng một lúc, cô cúi đầu không nói lời nào.

Về phần đáp án, tùy hắn nghĩ thế nào cũng được!

Kỷ Bắc nhìn cô, dừng lại vài giây, hắn nhặt quần đặt bên mép giường lên mặc vào, rút điếu thuốc ra châm lửa, hắn phả một hơi, khói thuốc xông lên mặt Diệp Tiên Tiên, Diệp Tiên Tiên đứng tránh sang bên cạnh.

Kỷ Bắc nói: "Thật sự coi mình là kim cương à? Cho rằng ông đây không rời khỏi em được hả?"

Diệp Tiên Tiên vẫn không lên tiếng, đứng cúi đầu.

Kỷ Bắc mở cửa bỏ đi.

Căn phòng lại trở nên yên tĩnh.

Cô bắt đầu dọn dẹp chỗ chăn đệm hỗn độn, thứ nên thay thì thay, thứ nên giặt thì giặt. Thế nhưng trong lòng lại có một thứ cảm xúc dâng lên, ê ẩm, chua chát.

Khó có thể nói rõ, không có cách nào mở miệng.

Nhìn cửa phòng đóng chặt, Diệp Tiên Tiên buông đồ trong tay xuống, cô đi đến bên cửa sổ, kéo một góc rèm nhìn ra ngoài.

Hắn đứng dựa vào xe việt dã, trong miệng ngậm thuốc lá, trên người mặc một chiếc áo sơmi đen, tay áo xắn lên tới khuỷu tay, hai nút áo trên cùng mở rộng, để lộ ra một mảng ngực, bên dưới hắn mặc một chiếc quần đen, là loại trang phục rất bình thường, không có bất cứ đặc điểm thời thượng nào nhưng lại hiện lên hình dáng cơ bắp rắn chắc, hai hàng lông mày nhíu lại, tràn ngập hơi thở tang thương, toàn thân hắn toát lên một thứ khí phách kiên cường và dã tính kiêu ngạo vĩnh viễn không cúi đầu.

Đối với phụ nữ mà nói, đàn ông như vậy có sức hấp dẫn trí mạng.

Chương 38: Luyện tập cọ trứng gà

Diệp Tiên Tiên cong khóe môi, nở nụ cười.

Mỗi nữ sinh đều sẽ tồn tại một thứ phức cảm đối với những người chú lớn tuổi, vừa có thể giống ba chăm sóc cô vừa sẽ là một người đàn ông yêu thương cô.

Thế nhưng cô lại không có lựa chọn nào khác, cô sợ khi ở chung lâu ngày sẽ đắm chìm trong đó, với đủ những loại nhiệm vụ kỳ quái của hệ thống thì cô đã không có cách nào để nói chuyện yêu đương đơn thuần giống như những thiếu nữ bình thường khác. Vậy nên biện pháp tốt nhất chính là trước khi tình yêu còn chưa nảy sinh thì phải bóp chết nó.

Cô nhớ đến một câu nói mà mình từng đọc: Nếu tình yêu chỉ là niềm vui trong chốc lát mà không phải là trọn đời mãi mãi thì thà rằng kiêu ngạo từ chối ngay từ khi bắt đầu.

Diệp Tiên Tiên lại nhìn thoáng qua một lần nữa rồi quyết đoán kéo rèm lại.

Kỷ Bắc vứt tàn thuốc xuống đất, lấy chân di tắt.

Hút liền hai điếu thuốc nhưng cơn ảm đạm kia vẫn cứ nghẹn ở trong lòng không thể tiêu tan, giống như một cuộn dây lộn xộn, càng cuốn càng loạn.

"Chẳng qua cũng chỉ là một cô gái thôi."

Kéo cửa xe ra, hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn lên trên một cái, Kỷ Bắc hừ ra một tiếng cười lạnh, thấp giọng lặp lại: "Chẳng qua cũng chỉ là một cô gái thôi."

Trèo lên xe, ngồi vào ghế lái, Kỷ Bắc kéo ngăn để đồ ra, bên trong có một chiếc quần lót nhỏ màu hồng nhạt cùng một chồng tư liệu, hắn nhìn vài giây, rồi lại "Cạch" một tiếng khép lại.

"Nhóc con, mạnh miệng."

Diệp Tiên Tiên bận rộn xong thì trừng phạt do nhiệm vụ thất bại ập tới, cô lăn lộn rên rỉ trên giường thoải mái, không cần bận tâm. Đây cũng là nguyên nhân đầu tiên cô muốn sống độc thân, cô đã quen sống một mình, nếu có thêm một người thì sẽ có rất nhiều điều bất tiện.

Năm phút sau, lau sạch mồ hôi, Diệp Tiên Tiên lại dựa vào đầu giường mở sách ra tiếp tục nghiên cứu, cái phương pháp luyện cách hôn kia cô cảm thấy không đáng tin cậy, lại tìm kỹ năng mới vậy.

Sau mấy ngày, cô đã tìm ra một quy luật, đó là một ngày hệ thống nhiều nhất chỉ đưa ra hai nhiệm vụ. Hơn nữa đều có quan hệ với những người đàn ông có tiếp xúc với cô. Nhưng nếu cả ngày cô cũng không ra khỏi cửa thì sao? Không biết hệ thống sẽ lại đưa ra dạng nhiệm vụ gì, đúng lúc ngày mai còn có một ngày nghỉ, có thể thử một lần.

Bỗng nhiên, cô đọc được một đoạn trong sách: Luộc bốn quả trứng gà rồi đặt lên khay, mỗi cánh mông ngồi lên hai quả trứng, áp sát rồi xoay tròn, theo chiều kim đồng hồ và ngược chiều kim đồng hồ mỗi lần mười phút, không được làm vỡ trứng gà, kiên trì một tháng rồi lên giường với đàn ông thì tư thế nữ trên nam dưới tuyệt đối sẽ là đòn sát thủ dùng để đối phó với đàn ông.

Ánh mắt Diệp Tiên Tiên sáng lên, tuy rằng hiện tại cô chưa dùng đến, nhưng nếu chiêu này có thể đối phó được với đàn ông thì chẳng phải đó cũng là một loại bản lĩnh sao? Muốn dụ được đàn ông thì trước hết phải dụ được dương vật của đàn ông, chỉ một mình danh khí kia thôi thì chưa đủ. Bởi vậy, có thêm chút kỹ xảo thì sẽ rất cần thiết!

Vả lại, đạo cụ còn đơn giản như thế ...

Ngay lập tức cô hưng phấn chạy vào bếp luộc trứng.

Vì sợ luộc vỡ trứng mà cô còn cố ý ở lại trong bếp canh chừng.

Ước chừng mười lăm phút sau, trứng gà chín, cô lấy nước lạnh dội qua rồi đặt lên một chiếc khay vuông lớn, để trên mặt đất. Cô cố gắng kiểm soát sức lực của bản thân rồi hạ mông ngồi xuống, xoay tròn theo chiều kim đồng hồ.

Một phút, hai phút, năm phút...

Diệp Tiên Tiên cảm thấy hoa cả mắt, trên gương mặt chảy từng giọt mồ hôi, bụng chân thì run rẩy không ngừng, rất nhiều lần đã suýt chút nữa cô đặt mông ngồi xuống, mà đây mới chỉ trải qua được mười phút.

Đổi sang ngược chiều kim đồng hồ, cô cắn răng kiên trì.

Cô nghĩ, có trả giá mới có thu hoạch, quá trình càng vất vả không biết chừng thu hoạch càng phong phú.

Đương nhiên, cho dù không có thu hoạch gì thì cô cũng không mất gì, cũng chỉ là một chút thời gian và sức lực. Cô sống trong thành phố này cũng giống như một nhành cỏ dại dù có bị ném vào nơi đất hoang thì vẫn có thể tự mình lớn lên.

Đều có một sự dẻo dai bẩm sinh!

Sau khi cắn răng nhịn qua mười phút xoay tròn ngược chiều kim đồng hồ, lúc Diệp Tiên Tiên đứng lên thì hai chân bủn rủn lung lay như sắp ngã.

Bốn quả trứng này thì cô không ăn được rồi, đành giữ lại để sau này lấy ra làm đạo cụ.

Nghỉ ngơi trong chốc lát, Diệp Tiên Tiên mở video ra, hoa lam tích lũy có 29832, cô chuyển hết phần chẵn sang thẻ ngân hàng, sự giàu có của tiền tài đã lấp vào chỗ trống ở trong lòng do cảm giác chua xót và mất mát kia mang lại.

Cô lấy mấy bông hoa cúc khô mới mua cho vào trong cốc rồi đổ nước ấm, sau đó cô mở video và làn đạn ra.

[Streamer Tiên Tiên ơi, anh đợi em lâu lắm rồi.]

Diệp Tiên Tiên xấu hổ, "Ngại quá, vừa rồi trong nhà có chút việc."

Kỹ sư lưỡi - chữ trắng: [Streamer ơi anh phải thổ lộ với em, streamer ơi anh yêu em, tình yêu của anh đối với em vượt qua cả sự đau đớn khi bị táo bón, vượt qua cả sự mất hồn khi tuốt gậy. Hàng trăm triệu tinh tử đều dành hết cho em.]

Diệp Tiên Tiên trợn tròn mắt, gương mặt hơi giật giật, một lúc lâu sau mới nghẹn ra được một câu, "Vậy cảm ơn sự yêu quý của anh!"

[Khí dâm của lầu trên che đầy trời.]

Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Hun chết ông đây rồi. Hay là hoa cúc lòi trĩ nên mới táo bón đúng không? Lại đây, ông đây sẽ lấy chuối thọc cho chú mấy cái.]

[Oa! Chuối đó... Sản phẩm nông nghiệp quý giá như vậy mà dùng để chọc hoa cúc, giàu vãi.]

Kỹ sư lưỡi - chữ trắng: [Diệp Thâm Thâm: Một làn sóng những chiếc sừng đang ập tới đầu chú.]

Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Đệch mợ!]

Nhắc nhở: Người xem Kỹ sư lưỡi bị Diệp Thâm Thâm cấm nói 24 giờ.

Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam: [Nếu còn nói mấy lời đê tiện nữa thì cứ gặp chú ông đây sẽ cấm.]

[Diệp Thâm Thâm, cái tên này... Ông đây ngửi được một mùi vị si tình nồng nặc.]

Diệp Tiên Tiên thấy tình thế phát triển thành như vậy thì cũng chẳng nói gì, người xem có đủ các dạng người, đến ngày hôm nay thì cô đã có thể bình tĩnh được rồi.

Cô nhấp một ngụm trà hoa cúc, đang nghĩ xem nên hát cho nhóm làn đạn hay là lại nhảy nhỉ?

Một dòng chữ thể hiện sự khiêm tốn xin chỉ dạy chạy qua:

[Hoa cúc là cái gì?]

[Thứ streamer Tiên Tiên đang uống chính là hoa cúc đúng không?]

[Hoa cúc này không phải hoa cúc đấy. Cái tui nói là mắt mông.]

[Mắt mông là cái gì?]

[Lỗ đít, lỗ đít hiểu không? Chính là cái lỗ mà ông ị phân ra ấy.]

Phụt...

Diệp Tiên Tiên phun ngụm trà hoa cúc trong miệng ra.

Chương 39: Kỷ Bắc buồn bực

Diệp Thâm Thâm – chữ xanh lam dùng tư thế của một người bảo hộ quang minh chính đại: [Đậu má, cái tên không có mắt kia, dọa streamer Tiên Tiên của ông sợ rồi kìa.]

[Đúng, mau đưa tiền bồi thường tổn thất tinh thần đây.]

[Hu hu hu... Người ta sai rồi!]

Diệp Tiên Tiên lau vệt nước trên môi đi, vẻ mặt lại giống như bình thường, "Không sao, không sao... Chỉ là, hôm nay tôi hơi mệt một chút, để tôi hát cho mọi người hai bài nhé?"

[Từ lâu tui đã mong chờ tiếng ca của streamer Tiên Tiên.]

[Anh đây đã từng nghe, rất hay.]

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: [Mệt thì nghỉ ngơi trước đi.]

Người xem Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng 1999 Đóa hoa lam. (Đừng gắng gượng quá.)

Cô còn chưa làm gì đã được tặng thưởng, Diệp Tiên Tiên có cảm giác ngượng ngùng vì vô công bất thụ lộc, đến cùng thì cũng là còn trẻ, nền tảng tốt, mặc dù vừa rồi phải mệt nhọc một trận nhưng nghỉ ngơi xong thì cũng không còn đáng ngại nữa!

Trước đó cô đã có chuẩn bị, tải về điện thoại mấy bài nhạc đệm. Giờ phút này mở ra, âm nhạc du dương phiêu đãng trong căn phòng, cánh môi của Diệp Tiên Tiên khẽ mở, hòa theo tiết tấu mà hát lên.

Ban đêm, ánh đèn neon lập lòe trên đường, cây trúc đào ven đường đứng thẳng hừng hực khí thế.

Cuộc sống về đêm ở thủ đô chỉ vừa mới bắt đầu.

Mấy tên đội viên đội hình cảnh tụ tập trong quán ăn khuya uống bia, ăn canh xương hầm, thả lỏng sau một ngày công tác bận rộn.

Lưu Kiến Minh cắn một miếng thịt nhai trong miệng, nói với Võ Tử Hoa, "Giữa trưa đội trưởng của chúng ta đi ra ngoài một lúc, sau khi trở về thì có vẻ khác thường, có chuyện gì vậy nhỉ? Cậu đi hỏi thăm thử xem."

Võ Tử Hoa trừng anh một cái, "Thằng nhóc cậu khôn quá vậy, muốn hỏi thăm thì tự đi đi, lại còn định lấy tôi ra làm lá chắn à."

Lưu Kiến Minh cười ha ha, ôm bả vai hắn, "Không phải tôi là Thiên Lôi sai đâu đánh đó của cậu sao!"

"Tránh ra, tránh ra, lấy cái móng vuốt bóng nhẫy của cậu xuống."

Đôi mắt đen kịt của Kỷ Bắc liếc về phía hai người, rồi lại tiếp tục buồn bực nốc một ngụm bia.

Thân thể mạnh mẽ, hơi thở tang thương, khuôn mặt lạnh lùng, những điều này làm cho trên người Kỷ Bắc có một loại khí chất độc đáo khó có thể miêu tả.

Không ít cô gái ồn ào liếc sang bên này nhìn hắn, thậm chí có mấy cô gái còn to gan đến mức đi tới trước mặt hắn xin cách liên lạc.

Nhưng Kỷ Bắc lại chỉ nói một câu lạnh lùng: "Đừng có phát tình với tôi, tôi không có hứng thú ngủ với cô."

Làm những cô gái đó vừa tức vừa hận.

Võ Tử Hoa nhỏ giọng nói: "Sao tôi nhìn thế nào cũng thấy giống như là thất tình thế?"

Lưu Kiến Minh cũng hạ thấp thanh âm lại, "Không phải nói là đi giải quyết nhóc lưu manh hả?"

Kỷ Bắc rút ba tờ tiền từ trong ví ra để lên bàn, "Các cậu uống đi, tôi về trước."

Tiếng người ồn ào náo nhiệt cũng không thể lấp kín sự trống trải trong nội tâm!

Bóng dáng lưu giữ tại đáy lòng tựa như hạt giống bồ công anh, cho dù không nhìn thấy, cho dù không ở trước mắt, nhưng vẫn ngoan cố mọc rễ nẩy mầm.

Trong vô thức bước chân của hắn đi tới dưới tòa nhà kia, ánh đèn vàng lộ ra qua tấm rèm ở tầng ba cho thấy người bên trong chưa đi nghỉ.

Kỷ Bắc ngồi xuống bồn hoa lan cũ trong sân, hai hàng lông mày nhíu chặt, trong hơi thở có mùi rượu nhàn nhạt.

Tranh tranh thiết cốt, khó địch hồng nhan cười.

Muôn vàn áo giáp, khó địch ba tấc nhiễu chỉ nhu.(*)

(*)Đại khái là: Xương cốt cứng rắn khó địch lại nụ cười của người con gái. Muôn vàn áo giáp cũng khó địch lại ba đốt ngón tay dịu dàng mơn trớn.

Giả vờ mạnh mẽ, lạnh lùng cũng chỉ là lừa mình dối người thôi.

Kỷ Bắc châm điếu thuốc, phun ra một câu, "Mẹ, vô dụng."

Hôm sau, bác gái trong ban bảo vệ môi trường quét dọn đến chỗ bồn hoa, lẩm bẩm, "Cái tên điên nào chạy ra đây hút nhiều thuốc thế này, chẳng lẽ là bị vợ đuổi ra ngoài?"

Diệp Tiên Tiên ngủ dậy thì làm ổ trong nhà, chẳng đi đâu cả.

Nhưng hệ thống lại nói với cô, "Bổn hệ thống sẽ không ép buộc ký chủ, sẽ học tập theo trái đất có chế độ nghỉ phép. Làm nhiệm vụ năm ngày, nghỉ ngơi hai ngày."

Còn có phúc lợi này nữa hả?

Cô mỉm cười, đôi mắt cũng cong lên.

Mới vừa cười xong, hệ thống lại nói: "Dựa theo cái sức lực vô dụng của ký chủ, bổn hệ thống kiến nghị ký chủ nên đi chạy bộ để rèn luyện, như vậy cũng càng có lợi cho sự phát triển của nhiệm vụ hơn. Đương nhiên, bổn hệ thống cũng sẽ tặng cho ký chủ một phúc lợi."

Trong lòng bàn tay của Diệp Tiên Tiên xuất hiện một viên thuốc màu nâu.

"Đây là thuốc hạn chế cơ bắp, sau khi dùng thì cho dù sức lực của ký chủ có tăng đến đâu thì trên người cũng sẽ không nổi cơ bắp, vẫn sẽ mềm mại như bông giống như bây giờ."

Phúc lợi của thuốc hạn chế cơ bắp là niềm vui bất ngờ ngoài ý muốn, Diệp Tiên Tiên thản nhiên tiếp nhận, cô há miệng nuốt xuống, cùng lúc đó bên trong thân thể xuất hiện một cảm giác ấm áp.

Thấy thời gian sắp đến giữa trưa, cô nghĩ nghĩ, nếu hôm nay không có nhiệm vụ thì cô có thể bình yên ra ngoài mà mua một ít đồ dùng. Cô đi ngân hàng rút tiền, hẹn thời gian lắp đặt bình nóng lạnh, rồi tùy tiện mua mấy bộ quần áo rộng thích hợp để vận động.

Đi ngang qua cửa hàng bán hoa cỏ, Diệp Tiên Tiên mua hai chậu cây mọng nước, để trên bệ cửa sổ. Những cái cánh mập mạp, nhìn thôi đã cảm thấy phấn khởi.

Người tới lắp đặt bình nóng lạnh là một thanh niên, trong lúc làm việc cứ luôn nhìn trộm cô, lắp đặt đặc biệt cẩn thận, Diệp Tiên Tiên rót cho anh ta một cốc nước. Rồi cô không nhịn được mà lại nghĩ, nếu hôm nay hệ thống ra nhiệm vụ, có khi đối tượng phải quyến rũ lại là anh ta ấy chứ!

Lắp đặt xong, anh ta còn nhiệt tình để lại số điện thoại, bảo cô nếu có vấn đề gì thì tìm anh ta.

Diệp Tiên Tiên nói cảm ơn rồi đưa anh ta ra cửa.

Đúng lúc bắt gặp bác gái Trần ở đối diện ra vứt rác, bà nở một nụ cười rồi nói, "Tiên Tiên này, trưa ngày hôm qua người đàn ông tới tìm cháu là ai thế? Trông lạ mặt lắm."

Diệp Tiên Tiên trả lời qua loa: "Là thân thích bên họ nội của cháu ạ, tới tìm cháu có chút việc ấy mà."

Bác gái Trần tỏ ra thất vọng, "Chỉ là thân thích thôi à!"

Diệp Tiên Tiên cười cười, không nói thêm gì nữa.

Bác gái gái Trần này đã về hưu ở nhà, bình thường rất thích buôn chuyện nhà người khác, chỉ một chuyện nhỏ cũng có thể bị nói trở nên rất sống động. Đối với điều này Diệp Tiên Tiên không có thiện cảm nhưng căn nhà này có rất nhiều kỉ niệm hồi nhỏ của cô nên không thể vì hàng xóm mà chuyển đi được. Cùng lắm là khi gặp nhau thì chào hỏi một câu, để lại mặt mũi cho hai bên.

Chương 40: Nhiệm vụ mới của Diệp Tiên Tiên

Gió đêm mát lạnh, thổi quét đi cái nóng bức của ban ngày. Xung quanh khu nhà có không ít người tản bộ hoặc dắt chó đi dạo sau bữa ăn, yên bình an ổn.

Diệp Tiên Tiên mặc một bộ thể thao chạy bộ trên đường.

Phía bên trên trước mặt cô có một màn hình video che kín làn đạn mà người ngoài không nhìn thấy.

[Ế, căn nhà kia là cái gì đó? Nhìn qua thì bộ dạng có vẻ siêu xa hoa.]

Diệp Tiên Tiên dừng bước, nhìn sang bên trái.

Hai chữ Ám dục trên tấm biển hiệu mờ ám nổi bật đập vào mắt cô. Tòa nhà mang phong cách xa hoa, ánh đèn mờ ảo, có một loại cảm giác thần bí khó nói.

Diệp Tiên Tiên sinh ra ở thành phố, nơi này cũng chỉ cách nhà cô một đoạn ngắn, ngồi xe buýt cũng sẽ đi ngang qua đây nên đương nhiên cô biết bên trong là cái gì.

Bình thường khi đi ngang qua thì cô vừa muốn tránh xa ra một chút lại vừa cảm thấy tò mò ở trong lòng.

Đây là một câu lạc bộ.

Chính xác mà nói: Đây là một quán "Vịt".

Nói theo cách thông thường: Đây là một quán MB.

Diệp Tiên Tiên nói với nhóm làn đạn đây là một quán "Vịt".

Hành tinh Hamha tương lai không có những thứ như quán "Vịt" này nên cả đám ngớ người, nhưng hiếu học và không ngại học hỏi kẻ dưới là đức tính tốt đẹp của người hành tinh Hamha.

[Quán vịt là cái gì?]

[Là cái loại vịt bơi lội, rồi kêu cạc cạc ấy hả?]

[Cạc cạc nghe như tiếng cười ấy nhỉ.]

[Còn ngắt lời thì ông đây sẽ che chú lại.]

Diệp Tiên Tiên cười khúc khích, mấy người xem này thật sự quá thú vị. Cô giải thích: "Không phải loại vịt mà mọi người nói đấy đâu, vịt mà tôi nói là trai bao, giống như kỹ nữ ấy. Nhưng đối tượng phục vụ của bọn họ phần lớn là phụ nữ, trong đó cũng bao gồm cả đàn ông."

[Đệch, thì ra là MB đó hả.]

[Anh đây cảm thấy rất hứng thú với MB của Trái đất nha!]

[Lầu trên cảm thấy hứng thú với lỗ hậu của bọn họ hả?]

[Cút! Còn sủa bậy nữa thì anh đây sẽ chơi chú thành than tổ ong.]

[Đệch mợ, hoá ra dương vật của ông là súng máy hả?]

[Đừng hâm mộ, hàng của anh đây chính là thần điểu, hoàn toàn là hạng nhất.]

[Phụt! Lầu trên đi ngủ mà cũng có thể phát làn đạn à(*), chú phục.]

[Chú hai phục.]

[Chú ba phục.]

[Đệch...]

(*)Đoạn này tôi không hiểu lắm, cũng không tìm hiểu được. Thôi bỏ qua đi.

Diệp Tiên Tiên nhận ra, mỗi ngày xem nhóm làn đạn này nói chuyện thôi là đủ để cô vui vẻ vô cùng rồi.

Đúng lúc này, trên màn hình xuất hiện một dòng chữ đen ánh vàng tuyên bố nhiệm vụ nhận thưởng.

Ánh vàng, lại còn là chữ màu đen, điều này chứng tỏ quy định và phần thưởng của nhiệm vụ này rất cao. Cô nhớ trong phần giới thiệu có ghi, tiền thưởng vượt qua mười nghìn thì sẽ là chữ đen ánh vàng.

Diệp Tiên Tiên nhìn chăm chú.

Là cái người ngạo kiều chữ màu đen.

Con người rắn rỏi 88 tuyên bố nhiệm vụ nhận thưởng: Yêu cầu streamer giả thành phú bà đi vào quán MB làm khách làng chơi, tiền thưởng 20000 Đóa hoa lam. Thời hạn 48 giờ.

Giả làm phú bà? Giả như thế nào?

Quần áo của cô đều là hàng giá rẻ, chỉ sợ còn chưa đi vào đã bị nhận ra rồi.

Cho dù cộng tất cả chỗ tiền cô có vào cũng không mua được một cái túi mà phú bà dùng.

Vốn Diệp Tiên Tiên đã cho rằng mình rất giàu có rồi thì bây giờ cô lại cảm thấy mình vẫn còn đang trong tình trạng cạp đất. Chỉ là thứ tiền bạc này, nhiều thì tiêu nhiều, ít thì tiêu ít đi, tư tưởng phải thả lỏng, không được để tiền tài làm cho mù quáng.

Có lẽ nhận ra cô khó xử nên Con người rắn rỏi 88 nhanh chóng phát ra một làn đạn:

[hừ ╯^╰, chi phí đóng giả anh ra, em cần gì phải lo lắng.]

Tiếp theo đó là một dòng chữ vàng tặng thưởng.

Người xem Con người rắn rỏi 88 tặng thưởng 999999 Đóa hoa lam. (Để ngày mai cho em đi mua.)

[Đậu má, là tui hoa mắt hả?]

[Quỳ xuống cầu xin đại gia bao dưỡng.]

Con số lớn như vậy vô cùng hiếm thấy ở các buổi livestream.

Nhóm làn đạn nổ tung, bắt đầu la hét ầm ĩ.

Diệp Tiên Tiên cũng bị một loạt số 9 liên tiếp này làm khiếp sợ rồi.

Chỗ này... Chỗ này ước chừng 1 triệu đó...

Lại chỉ vì để xem một trò chơi!

Thế giới của kẻ có tiền cô không hiểu nổi.

Không đợi cô khiếp sợ xong, lại có một phần tặng thưởng lớn nện xuống, đập cho cô không biết phải nói gì.

Người xem Kẻ Chấp Pháp tặng thưởng 1000000 Đóa hoa lam. (Cứ tùy tiện mà mua.)

Kẻ Chấp Pháp - chữ đen: ["Phú" thì phải "phú" cho có khí thế.]

[Phục...]

[Khí phách...]

[Tui bị mùi tiền thổi bay...]

Lần làm tình ảo với Kẻ Chấp Pháp đêm đó vẫn còn rõ ràng trước mắt, Diệp Tiên Tiên hơi không được tự nhiên, nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt, cô cười thoải mái, "Được rồi, tôi sẽ đóng giả."

Chạy bộ về đến nhà, trên người cô ra không ít mồ hôi. Cô tắt video rồi lấy điện thoại ra, tìm số của thầy Tang chủ nhiệm lớp, nhấn gọi.

Tiếng nhạc chờ vang lên vài giây thì điện thoại được nối máy.

Giọng nam trầm ổn từ trong di động truyền ra.

"Alo, ai vậy?"

"Thầy Tang ạ, là em ạ."

Đang ngồi bên bàn để soạn bài, Tang Vu dừng tay, "Diệp Tiên Tiên?"

"Vâng! Là em ạ. Thầy Tang, thầy có thể nhận ra giọng em ạ?"

Giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại của thiếu nữ như matcha thêm đường, ngọt ngào lại mát lạnh, khiến người nghe thư thái. Làm sao mà không nhớ được?

Tang Vu dừng soạn bài, tựa lưng vào ghế, thả lỏng thân thể, "Nhận ra được. Thân thể thế nào rồi? Ngày mai em nhớ đi học."

Diệp Tiên Tiên cắn môi, thấp giọng nói: "Khá hơn nhiều rồi ạ, chỉ là em định xin nghỉ thêm hai ngày nữa, thầy Tang, được không ạ?"

"Diệp Tiên Tiên, với thành tích của em thì không nên chậm trễ thêm nữa, cuối năm là em lên năm ba rồi, trong lòng em phải biết cân nhắc."

Xem ra phải dùng tuyệt chiêu xin nghỉ của con gái rồi!

Diệp Tiên Tiên nói khẽ: "Thầy Tang, em tới kỳ, bụng đau lắm, thầy phê cho em hai ngày nghỉ nữa đi! Được không ạ?"

Ba chữ "Được không ạ" cuối cùng còn kéo dài ra, biến thành một giai điệu miên man, giống như là gió xuân tháng ba đa tình ấm áp.

Lỗ tai Tang Vu tê dại, tay cầm điện thoại nắm chặt, hình ảnh ở phòng y tế lại hiện lên trong đầu lần nữa, cái thứ tượng trưng cho đặc thù đàn ông kia căng cứng lên với tốc độ chóng mặt.

Bàn tay hắn cho vào trong quần ngủ, nắm lấy, tuốt lên xuống.

Trong miệng nói: "Đun nước đường đỏ mà uống, đừng chạm vào nước lạnh. Biết không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...