Phần 4: Con yêu mẹ rất nhiều
Sau buổi dạo biển đêm hôm đó, hai mẹ con Vân và Hải càng ngày càng trở nên gắn bó thắm thiết hơn. Hầu như đêm nào, hai mẹ con cũng ra ngồi ghế và tâm sự cùng nhau và cùng nhau dạo biển đêm và tắm biển cùng nhau nữa. Họ cũng quan tâm tới nhau nhiều hơn khi không còn xa cách nhiều giống như hồi còn ở đất liền nữa. Tình cảm của hai mẹ con dành cho nhau có thể nói đã lên một nấc thang mới, một nấc thang có thể coi là gần chạm ngưỡng tình yêu được.
Cuộc sống trên đảo lại trôi qua năm thứ ba, vậy là Vân đã 35 tuổi còn Hải thì 15. Bé Trang thì giờ đã bắt đầu cầm sách đọc rồi làm tính được rồi. Cả đoàn gần như đã chấp nhận rằng họ sẽ thuộc về hòn đảo mãi mãi chứ không muốn về đất liền nữa bởi họ biết rằng, theo thông lệ quốc tế, nếu như người mất tích mà sau ba năm không tìm thấy thì sẽ được tuyên bố là đã chết.
Bởi vậy, chắc chắn tại đất liền xa xôi, người nhà của họ đã lập bàn thờ và thắp hương cho họ rồi. Trong khi đấy, đã năm thứ ba rồi mà ông Xuân vẫn chưa hề thấy dấu hiệu của một con tàu nào chuẩn bị xuất hiện cả. Bởi thế, ông Xuân và bà Nụ cùng trăng trối lại cho hai mẹ con Vân và Hải, có ghi bằng giấy bút có ký tên họ rằng:
– Nếu trường hợp chúng tôi chết, hãy chôn chúng tôi tại đây, nếu được thì xây bia mộ và thờ cúng tại đây. Chúng tôi gắn bó với nơi đây và yêu mến nơi này.
Đồng thời, lúc đó, ông Xuân cũng bắt tay vào việc làm hai cỗ quan tài để sẵn. Việc này thì không có gì là lạ vì nhiều gia đình ở Việt Nam nếu trong nhà có người già cả thì cũng hay cất sẵn quan tài ở nhà. Thậm chí, họ cũng đào sẵn huyệt mộ cho mình trong khi có khả năng còn lâu mới phải dùng tới.
Về phần Hải và Vân, cả hai gần như đã cảm thấy rung động vì nhau. Tuy vậy, với suy nghĩ của một người lớn tuổi, Vân luôn kiềm chế để có thể không xảy ra cái gì đi quá giới hạn. Cô vẫn đi chơi cùng Hải, vẫn nắm tay Hải và dựa vào vai con trai mình mỗi ngày và điều đó làm cho cô cảm thấy ấm lòng và nhẹ nhõm hơn. Tuy vậy, như người ta thường nói, lửa gần rơm lâu ngày thì cũng bén.
Giả sử như ở trong đất liền, Vân có chồng hoặc ít ra nếu không có chồng thì cũng có bạn bè hoặc một người đàn ông khác để ý tới thì ở đây cô lại chỉ có Hải. Còn về phần Hải cũng tương tự, cậu làm gì có ai để mà rung động được nữa ngoài mẹ mình, trong khi nếu ở đất liền thì khéo có hàng tá em xung quanh rồi. Bởi vậy, tình cảm cả hai dành cho nhau lớn dần cũng phải thôi, nhất là khi này Hải đã ở đỉnh của tuổi dậy thì và chạm ngưỡng trưởng thành rồi, tâm sinh lý đã phát triển khá đầy đủ.
Đêm hôm đó, biển thật là đẹp, sóng yên biển lặng, sóng vỗ rì rào nhè nhẹ. Hải cầm tay mẹ mình đi dạo trên bờ biển. Trên trời, trăng lên cao tỏa ra ánh sáng dịu dàng khiến cho cảnh đêm càng trở nên thơ mộng hơn. Trong khung cảnh dịu dàng và lãng mạn ấy chắc chắn càng dễ khiến con người ta trở nên dạt dào cảm xúc hơn. Đang đi dạo trên biển, bất chợt, Hải hỏi mẹ:
– Mẹ ơi! Bố đã từng ôm mẹ chưa?
Vân hơi bất ngờ trước câu hỏi của con nhưng vẫn trả lời:
– Tất nhiên là rồi con.
Hải hỏi lại:
– Ý con là ôm chặt, áp sát người vào nhau và trong khung cảnh lãng mạn thế này đấy.
Vân đáp lại:
– Ôm kiểu thế thì có rồi nhưng trong khung cảnh thế này thì chưa con ạ!
Hải run run đáp lại:
– Vậy... mẹ để con... ôm mẹ nhé!
Vân nghe vậy thì thẹn thùng đỏ mặt. Tất nhiên là việc con ôm mẹ, kể cả là ôm áp sát người thì cũng là bình thường thôi. Tuy nhiên trong một khung cảnh thế này thì cái ôm chắc chắn dễ khiến người ta rung động lắm. Vậy nên, việc Vân tỏ ra thẹn thùng cũng là điều bình thường thôi. Cô cũng khẽ gật đầu đồng ý. Hải ôm thật chặt Vân vào người mình một lúc.
Khi này, Vân cũng đã cảm thấy rạo rực hơn nhiều rồi. Bất chợt, Hải tách Vân ra, nhìn thẳng vào mắt mẹ mình rồi tiến tới gần mẹ mình. Khung cảnh lãng mạn, cái ôm nồng nàn cùng với tình cảm tích lũy bấy lâu nay đã khiến Vân trở nên yếu lòng. Rồi khi con trai tiến sát và hôn lên đôi môi thơm mọng của Vân, cô cũng bẽn lẽn mở miệng rồi đón nhận nụ hôn đầu mà con trai trao cho mình.
Nụ hôn này sao mà ấm áp tới vậy bởi lâu lắm rồi Vân chưa nhận được nó kể từ ngày lên đảo này. Hải ôm chặt lấy Vân, liên tiếp trao cho mẹ mình những nụ hôn môi nồng nàn. Vân cũng ôm chặt lấy Hải rồi cả hai bắt đầu khám phá bên trong khoang miệng của nhau. Lưỡi của họ bắt đầu chui vào trong miệng nhau để khám phá miệng của đối phương và không ngại ngần trao cho nhau những dòng nước miếng ngọt lịm. Thật sự thì khi này, chỉ có một người con gái và một người con trai đang yêu nhau hôn nhau thôi chứ có ai nghĩ họ là mẹ con đâu. Khung cảnh lãng mạn như càng tăng thêm cảm xúc cho hai mẹ con khi thể hiện tình cảm thông qua nụ hôn này vậy.
Tuy vậy, có lẽ trong con người vẫn tồn tại lý trí, sau phút rung động, Vân vẫn hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bất chợt, cô đẩy Hải ra rồi nói:
– Hải, đừng làm vậy nữa. Mẹ xin lỗi vì đã không giữ được mình. Nhưng chúng ta là mẹ con, không thể nào.
Hải lại tiếp tục ôm lấy mẹ mình rồi nói:
– Nhưng giờ con chỉ có mẹ thôi, thực sự con yêu mẹ rất nhiều.
Vân đáp:
– Hải, buông mẹ ra. Buông mẹ ra rồi mẹ con ta từ từ nói chuyện. Mẹ muốn con thực sự hiểu mọi chuyện trước khi quyết định.
Nghe Vân nói vậy, Hải liền rời vòng tay của mình ra. Hai mẹ con ngồi xuống bờ cát mềm mịn bên bờ biển đang rì rào sóng vỗ. Vân nói:
– Hải này, mẹ muốn con phân biệt đâu là cảm xúc nhất thời, đâu là lý trí. Lúc nãy mẹ thừa nhận là có rung động nhất thời nên có để cho con hôn mẹ. Tuy nhiên con hãy nhớ rằng, chúng ta là mẹ con, chắc chắn không thể tồn tại tình yêu nam nữ giữa mẹ và con được. Nếu điều này xảy ra thì đây là loạn luân. Con tuy thời gian vừa rồi không được ngồi trên ghế nhà trường và được học hành cẩn thận nhưng mẹ thấy con đọc khá nhiều sách vở, vậy con cũng biết điều căn bản này chứ.
Hải trầm ngâm một lúc rồi đáp lại:
– Con có biết. Tuy nhiên con cũng đọc nhiều loại sách chứ không chỉ một loại. Con cũng thấy rằng trong lịch sử cũng có những mối tình mẹ con như vậy đó. Ví dụ như các vị thần trong thần thoại Hi Lạp và một số trường hợp gia đình ly tán, lạc nhau rồi không may người con đã kết hôn với người mẹ.
Vân đặt tay lên vai con rồi nói:
– Đấy con thấy đấy. Mối tình mẹ con chỉ xảy ra khi mà hoặc là người ta không biết, hoặc là thời kỳ đầu tiên khi mà con người còn lạc hậu, chưa có luân lý đạo đức gì cả. Mẹ và con là người hiện đại, có hiểu biết rồi, không thể hành động theo bản năng thế được.
Hải đáp lại:
– Nhưng mẹ ạ! Theo con nghĩ, chúng ta chỉ có đầu óc của người hiện đại thôi, chứ còn lại đâu có hơn gì người tiền sử. Chúng ta lúc này cũng chả có tiện nghi gì, thậm chí điện còn chả có. Trên đây cũng chả có người chứ đừng nói tới cộng đồng để mà nói chuyện với nhau chứ đừng nói tới yêu đương. Thế nên con nghĩ, chuyện luân lý và đạo đức sẽ chả thể bàn tới ở đây được nữa.
Vân nghe nói vậy, cũng hơi có chút do dự nhưng cô vẫn tiếp tục khuyên nhủ Hải:
– Mẹ hiểu ý của con. Nhưng mà chúng ta vẫn đang chờ đợi một con tàu tới để đưa chúng ta về còn gì. Mai này về đất liền, chúng ta lại bắt đầu cuộc sống bình thường như trước kia. Vậy nên mẹ muốn con suy nghĩ thật thấu đáo vào, đừng để cảm xúc lấn át lý trí như thế.
Hải lại đáp:
– Nhưng mà theo cụ Xuân nói, đảo này chả gần đường hàng hải quốc tế, cũng chả gần một lục địa nào cả nên là sau ba năm mà không có chuyến tàu nào tức là mọi thứ sẽ chìm vào vô vọng rồi. Mẹ muốn con chết già trên đảo này mà không thể có được một tình yêu hay sao.
Vân đáp lại:
– Mẹ... cũng chả biết nói sao nữa. Nhưng thôi, bỏ qua chuyện lý trí đi. Nói về tình yêu, con có biết yêu là gì không đấy?
Hải đáp lại:
– Con biết chứ, yêu tức là lo lắng, quan tâm tới người mình yêu và sẵn sàng làm mọi việc vì người đó.
Vân nghe vậy liền cười rồi hỏi lại:
– Chỉ thế thôi sao?
Hải đáp lại:
– Vâng, con đọc trong sách ngôn tình thì thấy nói vậy.
Vân nghe thế càng buồn cười hơn rồi nói:
– Ông cụ non này, con hiểu cũng đúng về tình yêu rồi đó nhưng chưa đủ. Tuy nhiên ở tuổi của con thì hiểu được thế cũng quá tốt rồi. Điều quan trọng hơn cả là con phải xác định được tình cảm của mình cho đối phương. Đấy chính là điều quan trọng nhất. Mẹ muốn con hãy xác định cẩn thận trước khi quyết định nhé. Giờ chúng ta về nghỉ thôi.
Hải nghe vậy liền nói:
– Nhưng mẹ ơi! Trước khi về, con muốn... ôm mẹ được chứ.
Vân cười, xoa đầu Hải rồi nói:
– Ừ được, nhưng nhớ là ôm thôi nhé!
Nói rồi, hai mẹ con ôm nhau rồi tạm biệt về phòng ngủ. Tuy rằng lý trí đã trỗi dậy và đã ngăn không cho Vân tiến xa hơn với Hải, nhưng cô hiểu rằng, cảm xúc trong cô thực sự đã khác. Trên đảo chả còn người đàn ông trẻ trung và trưởng thành nào nữa và tất nhiên là phụ nữ trẻ mà trưởng thành cũng chỉ có mình cô, vậy nên nếu mẹ con Vân có rung động với nhau cũng là lẽ thường tình.
Hơn nữa, dù sao rung động với mẹ cũng đỡ hơn với bé Trang là em gái Hải rất nhiều bởi Hải và Trang là hai anh em ruột. Cũng từ hôm đó, Vân không ngừng suy nghĩ về chuyện này và cả những chuyện xảy ra trước đấy. Có lần, cách đây mấy tháng, Vân bị ngã từ trên tàu xuống và đuối nước. Hải sau đó đã bế cô vào bờ, làm hô hấp nhân tạo để khiến cô tỉnh lại, hôm đó đôi môi hai mẹ con đã chạm nhau lần đầu.
Lần khác, cô bị cảm vào ban đêm, Hải đã bế cô sang phòng cậu và sơ cứu đánh cảm. Lúc đó, Hải cũng đã cởi hết áo quần của Vân ra để đánh cảm và đã nhìn thấy toàn bộ cơ thể Vân. Rõ ràng, Hải yêu cô là có thật bởi có yêu cô thì mới quan tâm lo lắng cho cô như vậy. Dám khẳng định là con sẽ chả bao giờ lo cho mẹ được tới vậy đâu. Thêm vào đó, Hải lúc đó có hoàn toàn có đủ điều kiện để làm thêm những hành động tiến xa hơn với cô.
Tuy nhiên, Hải không hề làm vậy, cậu chăm sóc cô và chỉ với một mục đích duy nhất là mong cho cô mau khỏe lại. Như thế có nghĩa là, Hải không phải là dạng yêu đương lăng nhăng và cũng chả phải là dạng lợi dụng tình hình để làm điều gì bậy bạ mà ngược lại, Hải rất trân trọng người phụ nữ mà mình đang có tình cảm.
Chính những điều suy nghĩ trên đã khiến cho Vân có suy nghĩ khác về Hải và về mối tình này. Thật sự là Vân đang thiếu vắng tình cảm của một người đàn ông còn Hải thì lại là một người đàn ông rất xứng đáng để cô trao gửi bản thân. Cũng ba năm rồi, chả có con tàu nào đi qua đây, hy vọng về việc trở lại đất liền coi như đã không còn. Không lẽ cô lại để Hải cô độc cả đời hay sao.
Thực sự đó cũng là một điều không hay chút nào. Thêm nữa là nếu để quá lâu, Hải bức bối vì không thể giải quyết được nhu cầu về tình cảm thì có lẽ là Hải cũng sẽ từ một người đàn ông đáng kính trở thành ác quỷ lúc nào không hay. Thôi thì cứ sống thật với cảm xúc mình đi, dẫu sao ở đây cũng chả có ai để mà phán xét mình.
Nghĩ vậy nên là sau hôm đó, Vân vẫn nói chuyện bình thường với Hải và vẫn đi cùng Hải mỗi khi cậu rủ cô đi. Những cái nắm tay, những cái ôm họ vẫn trao cho nhau một cách bình thường. Cho tới một đêm nọ, khi mà dường như cảm xúc của hai bên đã xác định thực sự nghiêm túc, Hải lại ôm lấy mẹ mình và trong không khí biển đêm thật lãng mạn, cậu lại trao cho mẹ mình một nụ hôn môi thật nồng cháy.
Lần này, không còn là cảm xúc nhất thời nữa, Vân nhắm mắt lại và đón nhận nụ hôn của con mình với toàn bộ những cảm xúc dào dạt nhất có thể. Hai mẹ con họ hôn nhau trong một khung cảnh thực sự không thể lãng mạn hơn. Họ hôn nhau, môi tìm lấy môi, lưỡi tìm đến lưỡi và răng chạm vào răng, trao nhau những gì đáng quý nhất của tình yêu – thứ tình cảm cao quý nhất mà tạo hóa đã tạo ra cho con người.
Hôn nhau có lẽ chừng khá lâu, khi này nước bọt của hai mẹ con cũng chả ra cả ngoài mép, cả hai từ từ tách nhau ra. Cả hai nhìn nhau, Vân nở một nụ cười mãn nguyện. Cả hai hiểu rằng khi này cần phải về phòng nghỉ ngơi. Vân nói với con:
– Thôi mình về con nhé!
Hải đáp lại:
– Nhưng mẹ ơi! Con thật sự muốn nói với mẹ điều này!
Vân hỏi:
– Có gì con cứ nói đi, đừng ngại!
Hải đáp:
– Con yêu mẹ, yêu thực sự!
Vân cười rồi đáp:
– Mẹ cũng yêu con mà, có bao giờ là không yêu con đâu.
Hải đáp lại:
– Nhưng thực sự ở đây là tình yêu nam nữ cơ, không phải là như con dành cho mẹ đâu. Nếu không thì sao lúc này con và mẹ hôn nhau thế được.
Vân cười rồi đáp:
– Ừ cái đó mẹ hiểu! Thật sự thì mẹ cũng yêu con, có lẽ là sau khi cảm thấy con có thể trở thành chỗ dựa của mẹ thì mẹ cũng yêu con như tình cảm của một cô gái dành cho người yêu mình vậy.
Hải hỏi lại:
– Vậy, con muốn... hẹn hò với mẹ, được chứ ạ?
Vân nghe vậy, đỏ mặt cười rồi yên lặng hồi lâu rồi nói:
– Con trai lại muốn hẹn hò với mẹ, rồi nãy lại hôn môi mẹ nữa. Chuyện này thực sự mẹ thấy lần đầu đấy. Nhưng mà... thật sự mẹ không biết phải trả lời sao nữa. Tuy rằng xa bố con đã lâu, về danh nghĩa mẹ có thể yêu người khác, nhưng mà chúng ta là mẹ con, liệu rằng có kỳ cục không?
Hải đáp lại:
– Nếu là ở trong đất liền thì là khác, nhưng ở đây là hoang đảo mẹ ạ! Con có người phụ nữ nào khác ngoài mẹ để yêu đâu. Không lẽ mẹ lại muốn con cô độc cả đời.
Vân nghe xong cũng thấy đúng với ý mình, liền nói:
– Ừ, nói vậy thôi, từ hôm đó, mẹ cũng suy nghĩ nhiều rồi. Mẹ thấy tình yêu của con dành cho mẹ là chân thật và những hành động của con là hoàn toàn từ cảm xúc thật chứ không phải là bản năng. Mẹ... đồng ý hẹn hò với con đấy...
Hải nghe vậy thì nét mặt vui hẳn, liền nói:
– Vậy đã là người yêu của nhau, liệu chúng ta có thể xưng hô như những cặp đôi khác được chứ.
Vân nghe vậy hiểu ngay, liền cười rồi đáp lại con:
– Con nghĩ xem, mẹ đã 16 năm nay xưng hô với con thế này, làm sao mà thay đổi ngay được. Với nữa chúng ta mới yêu nhau và hẹn hò thôi, chưa cưới nhau, mọi việc đều còn ở phía trước mà.
Hải nét mặt lại không vui trở lại. Thấy con như vậy, Vân ôm chặt lấy con rồi nói:
– Thôi được rồi, đừng buồn nữa con. Thế từ giờ mẹ vẫn xưng mẹ nhưng gọi con là anh đấy nhé. Thực ra cái này cũng không phải là thay đổi quá nhiều đầu vì nhiều nhà khi con lớn rồi bố mẹ vẫn gọi con là anh bình thường nhưng ít ra với chúng ta là có nhiều thay đổi rồi. Còn con thì có thể gọi mẹ là Vân cũng được.
Hải nghe vậy cũng vui hơn nhiều, dù gì thì đúng là cũng cần thời gian mới thay đổi được chứ làm sao ngay lúc này đã thay đổi ngay được. Thôi thì mẹ gọi là anh cũng được rồi, xưng gì cũng không quan trọng. Còn Vân khi thấy Hải đứng bất động liền vỗ vai rồi nói:
– Thôi nào, anh Hải đưa mẹ Vân của anh về đi. Giờ cũng khuya rồi, mai chúng ta còn phải dậy để làm việc nữa mà. Anh lại để bạn gái của anh đứng ở đây mãi à. Đã yêu rồi thì anh phải làm sao để bạn gái của mình luôn được an toàn nhất có thể chứ.
Hải nghe vậy cười rồi dắt Vân về. Về tới nhà, Vân cũng chủ động tiến tới và hôn lên môi con trai mình để chào tạm biệt. Vậy là cuộc tình của mẹ con Vân Hải cũng đã bước thêm một bước tiến mới. Tuy rằng mọi việc còn dài, nhưng khi đã chấp nhận trao nhau nụ hôn thì chứng tỏ rằng Vân cũng đã mở lòng để chấp nhận con trai mình, dù rằng mới đang là yêu nhau.
Phần 5: Trao nhau lần đầu
Sau nụ hôn đầu tiên đó, Vân và Hải đều trở nên vui vẻ hơn rất nhiều. Vân thì dường như thấy cuộc sống trở nên có nhiều động lực và niềm vui hơn còn Hải thì đã làm việc hăng say hơn rất nhiều. Vườn cây cùng ruộng lúa của họ đã được mở rộng hơn trước nhiều. Cùng với đó, Hải đã cùng cụ Xuân xây dựng được một lò luyện kim cỡ nhỏ để phục vụ việc rèn dao kéo và một số kim loại khi cần nữa.
Sắt thì được lấy từ thân con tàu hỏng đã nằm trên bãi biển bao năm nay. Cuộc sống của họ trôi dần sang năm thứ 5 và họ như mọi năm lại tổ chức đón Tết cổ truyền để đỡ nhớ quê hương hơn. Dĩ nhiên ở giữa đảo thì lấy đâu ra đào với bánh chưng, họ vẫn dùng một số vật trang trí tạm, cắm mấy bông hoa gọi là cho có không khí thôi. Tính tới lúc đón Tết này thì mẹ con Hải và Vân cũng đã hẹn hò nhau được khoảng hơn 3 tháng rồi.
Họ ban ngày làm việc, tối đến thì lại hẹn hò nắm tay nhau cùng đi lại trên biển. Có lúc, họ còn đi xe đạp cùng nhau nữa. Những chiếc xe đạp này cũng là lấy lại từ trên du thuyền xuống cả. Có lúc, họ cũng tắm biển cùng nhau. Họ trao cho nhau cả những lời tâm sự hay là cả những cái ôm và những nụ hôn nữa. Dĩ nhiên, Vân hoàn toàn coi điều này là vô tư, cô coi Hải như là một người bạn trai của mình vậy và cô cũng rất vui khi được một người như Hải quan tâm tới mình.
Tuy nhiên, trái với Vân, mong muốn của Hải không đơn giản như vậy. Đã là yêu nhau thì không chỉ là yêu nhau mà còn là muốn đến với nhau nữa. Cậu cũng đã được giáo dục giới tính từ trước khi lên đảo, cũng hiểu biết về chuyện quan hệ nam nữ nên chắc chắn mong muốn của cậu sẽ còn cao hơn vậy. Hải cũng mong rằng cậu có thể tiến xa hơn nữa với mẹ mình nhưng mà thực sự cậu chưa dám nói.
Hôm đó, đúng ngày mồng 3 Tết Âm lịch (theo ghi chép trên lịch vạn niên của cụ Xuân), trời quang mây tạnh và hiu hiu gió mát. Lúc này chắc cũng đã tối muộn rồi. Hải đang chuẩn bị bước vào phòng của mình để đi ngủ thì bất chợt có người vỗ vai. Hải quay lại nhìn, hóa ra là mẹ mình. Hải hỏi:
– Có chuyện gì vậy mẹ?
Vân cười rồi nói:
– Hôm nay trời quang mây tạnh, lại mát mẻ và có trăng sáng, anh muốn đi dạo với mẹ chứ.
Hải đáp lại:
– Ôi hôm nay bạn gái con tới rủ con đi chơi cơ à? Chưa bao giờ con thấy mẹ Vân của con thế này đâu.
Vân đáp lại:
– Thì cũng sẽ có lúc này lúc khác mà. Hôm nay bé Trang ngủ sớm, mẹ được rảnh tay mà lại chưa buồn ngủ nên muốn sang rủ anh Hải đi chơi đây.
Hải đáp lại:
– Vâng, có lẽ giờ vẫn còn sớm, mẹ con mình đi chơi thôi nhỉ.
Vân cười rồi đáp:
– Hôm nay lại nói mẹ con mình cơ đấy, mẹ là bạn gái con mà. Mẹ cũng từng nói là cho phép anh gọi mẹ bằng tên đấy. Mạnh dạn lên đi nhé người yêu của mẹ.
Hải cười rồi đáp:
– Vâng, Vân để con vào thay lại cái áo tí đã nhé.
Tối hôm đó, Vân và Hải đi dạo trên bãi biển như thường lệ. Hôm nay không có tắm biển đêm mà họ cầm tay nhau rồi đi dạo trên bãi biển. Gió thổi tuy không lạnh nhưng chắc chắn cũng đủ làm cho con người ta mong muốn một cái ôm hay một người ở bên cạnh. Dưới biển, sóng vỗ rì rào nhè nhẹ vào bờ cát trắng. Trên trời, trăng tuy chưa tròn hẳn nhưng ánh sáng của nó trong pha trăng gần đầy cũng đủ khiến khung cảnh như được trải một lớp bạc lóng lánh.
Đi được một lúc, cả hai dừng lại để ngắm về phía chân trời xa xăm. Ở nơi đó, từng ngày qua ngày, họ đều mong ngóng một ngày được trở về đất liền. Thế nhưng tới giờ đã 5 năm rồi, Hải thì đã trở thành một thanh niên cường tráng 17 tuổi, Vân thì đã 36 tuổi nhưng vẫn là một phụ nữ xinh đẹp, rắn chắc đủ khiến ai cũng phải mê mẩn nếu ở bên cạnh, bé Trang thì đã trở thành một cô bé 7 tuổi, biết đi đứng, biết đọc biết viết. Còn ông Xuân bà Nụ thì đã bước vào gần ngưỡng tuổi 80 và công việc bây giờ đã dần dần để Hải và Vân gánh vác hết. Ở nơi đây, họ cũng đã coi là nhà của mình và thậm chí đã có ông Xuân và bà Nụ tuyên bố sẽ không rời đi nữa. Trong khung cảnh ấy, Hải liền hỏi Vân:
– Thời gian nhanh thật Vân nhỉ, mới thế mà chúng ta đã ở đây được 5 năm rồi đấy.
Nghe con gọi tên mình như vậy, Vân cũng cảm thấy Hải dường như đã trở nên mạnh dạn hơn. Tất nhiên đây là do cô cho phép từ đầu, nhưng mà khi thấy Hải đã thay đổi như vậy, bản thân cô cũng thấy nhiều điều xốn xang. Biết rằng quan hệ mẹ con kiểu này là trái luân thường đạo lý, nhưng cô cũng chỉ mong rằng nó dừng ở mức là hai người yêu nhau quan tâm tới nhau bởi cô cũng muốn được quan tâm chứ vì phụ nữ ai chả vậy. Ở trong đất liền thì không nói chứ giữa đảo hoang thế này thì lấy ai ra mà yêu được nên việc cô có yêu con trai mình cũng là điều hết sức bình thường mà thôi. Nghe Hải nói xong, Vân cũng khựng lại một chút rồi nói:
– Ừ, nhanh thật nhỉ! Trong từng đấy thời gian, mẹ ngày nào cũng mong có một con tàu đi qua đây để đón chúng ta về mà không được.
Hải hỏi lại:
– Mẹ mong về đất liền lắm à?
Vân đáp lại:
– Tất nhiên thì ai chả vậy con. Mới đầu ai cũng vậy thôi, cả con cũng chả khóc lóc đòi về nhà còn gì nữa. Tuy nhiên đó là thời gian đầu khi chúng ta chưa quen cuộc sống thôi. Từ năm kia trở đi thì mẹ cũng xác định rồi, chả hy vọng gì nữa. Còn từ năm nay trở đi thì có lẽ mẹ cũng xác định ở lại đây luôn, kể cả là có tàu tới đón về vì mẹ quen và thích cuộc sống tại đây rồi. Giờ mà có về lại cuộc sống hiện đại mẹ sống cũng chả nổi. Với nữa, mẹ còn có con rồi mà.
Hải nghe vậy, nét mặt của cậu biểu hiện rõ sự vui mừng. Cậu đưa tay ra khoác lên vai Vân, kéo Vân vào sát người mình rồi hỏi:
– Mà mẹ không hối hận khi đã nhận lời yêu con chứ?
Vân đáp:
– Mẹ không? Sao vậy con?
Hải không trả lời mà hỏi lại:
– Đây là tình yêu nam nữ đấy mẹ nhé! Chúng ta cũng đã trao nhau nụ hôn rồi, mẹ cũng không hối hận chứ?
Vân đáp lại:
– Mẹ không!
Hải hỏi tiếp:
– Nhưng mà chắc mẹ biết là mẹ con mà làm thế này là không được vì là loạn luân, mẹ cũng không hối hận chứ?
Vân đáp lại:
– Mẹ không? Không phải là mẹ không biết đây là loạn luân. Tuy nhiên cuộc sống trên này không cho mẹ có sự lựa chọn khác. Cụ Xuân thì già rồi, con sau này sẽ là người gánh vác cho cả nhà chúng ta, bao gồm mẹ và bé Trang nữa. Hơn nữa là có loạn luân hay không thì phải do cộng đồng phán xét, ở đây làm gì có cộng đồng nào mà mẹ phải sợ.
Nghe Vân nói vậy, Hải càng tỏ ra mừng hơn. Cậu ôm chặt Vân vào lòng rồi nói:
– Mẹ, con... yêu... Vân nhiều lắm!
Vân cũng ôm chặt con trai rồi nói:
– Hôm nay sao gọi tên mẹ nhiều vậy? Hay là anh lại có tâm sự gì đó?
Lúc này, Hải không trả lời lại nữa, cậu đặt lên môi mẹ mình một nụ hôn nồng thắm. Vân thì cũng không lạ gì về điều này nữa và cô cũng nhiệt tình đáp trả lại tình yêu của con mình. Cả hai trao nhau nụ hôn, những cái nút lưỡi và cả những dòng nước miếng ngọt lịm nữa. Hôn nhau chán chê một lúc, Hải rời khỏi đôi môi Vân. Cậu nhìn mẹ cậu quả thực là xinh đẹp, nét mặt không son phấn và cũng rám một chút nắng nhưng không che đậy được vẻ xinh đẹp của Vân. Thêm nữa, qua 5 năm lao động tay chân trên đảo, Vân cũng trở nên rắn rỏi và săn chắc chứ không còn những ngấn mỡ như xưa nữa. Hải nói với Vân, giọng run run:
– Mẹ, tối nay con muốn mẹ... ngủ với con nhé. Đã lâu rồi con không được ngủ cùng mẹ.
Câu nói gọi mẹ xưng con của Hải đã làm Vân bị mờ đi tâm trí và không còn suy nghĩ gì được nữa bởi theo cô thì việc con ngủ với mẹ cũng là điều bình thường chứ chả có gì đặc biệt. Hơn nữa, tối nay, Vân có uống khá nhiều rượu mạnh được lấy từ du thuyền xuống nên đầu óc của cô có khá nhiều phần không tỉnh táo. Cô khẽ gật đầu đồng ý rồi theo Hải về phòng ngủ.
Cô quên mất rằng, Hải ngoài vai trò là con thì còn đang là người yêu của cô nữa và nếu ngủ cùng nhau thì chuyện đó xảy ra là điều khó tránh khỏi. Hai mẹ con lên giường và nằm xuống cạnh nhau. Căn phòng được làm bằng đất nung, chỉ rộng khoảng 20 mét vuông nhưng vô cùng ấm cúng với chiếc giường trải đệm và có đầy đủ chăn gối được mang xuống từ chiếc du thuyền hỏng.
Khi ngủ, Hải vòng tay ra ôm mẹ mình và tất nhiên là Vân chả chối từ gì vì dẫu sao, đây không phải là lần đầu tiên Hải ôm cô khi ngủ. Nhớ lúc còn bé, hai mẹ con ngủ với nhau và Hải luôn ôm Vân khi ngủ và điều này lại khiến Vân nhớ về hồi đó. Và rồi trong đêm khuya thanh vắng trên hoang đảo, hai mẹ con cũng dần chìm vào giấc ngủ sau một vài câu chuyện phiếm vui vui.
Với cảm xúc dâng trào khi được ngủ cùng mẹ cộng hưởng cùng chút hơi men do hai mẹ con đã nạp vào khi tối, Hải xích dần khoảng cách với Vân và cả hai bắt đầu cảm nhận rõ được hơi thở của nhau. Với một người phụ nữ đã có gia đình nhưng xa chồng lâu năm như Vân, tất nhiên là cô đã khao khát một cái ôm hay một hơi thở của đàn ông rất nhiều rồi.
Bởi vậy, dù cho Hải là con mình nhưng mà tâm trí của Vân khi này đã chuyển sang nhận thức rằng, Hải cũng chính là người yêu của cô. Chả phải là Vân cũng đã nhận lời yêu Hải rồi đó sao, cũng chấp nhận nụ hôn của Hải rồi. Thêm nữa, hơi men đã khiến cô không còn tỉnh táo. Do đó, khi Hải đưa đôi môi của mình hôn lên má, lên trán, mắt và mũi của cô thì cô cũng để yên để Hải có thể tự do khám phá.
Dần dần, Vũ không còn hôn lên những điểm đó nữa mà đã chuyển tới một điểm quan trọng khác, đó chính là đôi môi của Vân. Cũng đã quen với việc này, Vân cũng dần dần mở miệng ra để đón nhận lấy đôi môi của Hải và hai mẹ con bắt đầu trao nhau nụ hôn đầu tiên ở trên giường. Hải hôn môi của mẹ mình thật điêu luyện khi không chỉ dùng môi mà dùng cả lưỡi để đưa vào khám phá khóe miệng của Vân nữa.
Hai mẹ con hôn nhau tưởng chừng như không còn để ý tới thời gian xung quanh, không để ý tới nỗi nhớ nhà suốt 5 năm nay nữa. Họ chỉ biết là đang có nhau trong một không gian tĩnh lặng và lãng mạn tuy rằng thiếu tiện nghi mà thôi. Hai mẹ con lúc này tiếp tục hôn nhau lăn lộn trên chiếc giường trong ngôi nhà bằng đất nung ở trên một hòn đảo tại Thái Bình Dương mênh mông rộng lớn, lúc thì Hải nằm trên, lúc thì Vân nằm trên. Vân cũng đã quên luôn vai vế là con trai mình của Hải mà chỉ biết rằng, Hải chính là người cô yêu và trao trọn cuộc đời này.
Hôn đôi môi mẹ mình chán chê, Hải bắt đầu lần xuống phía dưới, hôn lên cổ và bộ ngực tuyệt đẹp của Vân rồi từ từ cởi bỏ chiếc váy ngủ của mẹ mình xuống. Do đây là váy dây nên chả mất mấy công sức mà nó đã đã được lột bỏ hoàn toàn khỏi người Vân. Hải cởi từ từ rồi cẩn thận đặt nó ngay ngắn ở bên cạnh chỗ ngủ của mình. Chính thái độ trân trọng người con gái mình yêu đã khiến Vân càng trở nên kính trọng Hải hơn.
Lúc này, cơ thể của Vân chỉ còn được che đậy bởi bộ áo quần lót màu đen. Hải bắt đầu hôn lên ngực, lên bụng và khắp cả phần thân trên của Vân. Vân để yên cho Hải hôn lên khắp cơ thể mình rồi sau đó cũng để mặc do Vũ tự do lột bỏ chiếc áo lót rồi cả quần ngủ và quần lót của mình ra nữa và khi này, Vân đã hoàn toàn trần truồng trước mặt Hải.
Thật ra đây không phải lần đầu Vân không mặc gì trước mặt Hải vì cô đã từng nhờ Hải tắm cho mình trong bồn (chiếc bồn này lấy xuống từ du thuyền) và Hải khi đó cũng lờ mờ nhìn thấy hết cơ thể mẹ mình rồi. Việc này xảy ra sau khi cô nhận lời yêu Hải. Tuy vậy, đây lại là lần đầu tiên Vân trần truồng trước mặt một người đàn ông khác ngoài chồng mình ở trên giường. Tuy vậy, đối với Vân, Hải khi này đang là bạn trai của mình chứ chả phải con mình nữa. Bởi thế mà chắc chắn chả thể có một trở lực nào ngăn cản cô và Hải sẽ trao nhau ân ái hôm nay...
Tiếp đến, Hải bú mút đầu vú bên phải rồi đưa tay trái xoa bóp bầu vú bên trái của Vân. Đây cũng chính là nơi mà 17 năm trước, khi ra đời, Hải đã bú suốt 2 năm. Có điều, khi đó, Hải bú vú mẹ là để ăn uống duy trì sự sống còn bây giờ thì Hải bú mút vú mẹ để thực hiện hành vi thiêng liêng nhất của con người đó là giao phối và duy trì nòi giống. Vân lúc này cũng liên tục xoa đầu Hải rồi khe khẽ rên lên thành tiếng:
– Hải... con bú mẹ sướng quá! Bú mẹ nữa đi. Đây... chính là chỗ con từng bú ngày xưa mà.
Bú mút bên phải chán chê, Hải lại đổi bên, bú mút đầu vú bên trái và đưa tay phải xoa bóp đầu vú bên phải. Vân trân mình, nhắm mắt, hai tay xoa đầu Hải và để mặc cho Hải thoải mái thưởng thức cơ thể của mình. Hải sau khi đã thưởng thức bộ vú tuyệt đẹp của cô xong, cậu bắt đầu lần xuống, hôn lên vai, bụng, đùi rồi lật úp Vân lại và hôn lên lưng và cặp mông tròn tuyệt đẹp của cô.
Kế đó, Vũ lại lật ngửa Vân lại và bắt đầu đưa lưỡi tới và liếm sâu vào cửa âm đạo của cô. Hành động này khiến Vân rất bất ngờ bởi vì cô chưa từng được thưởng thức cách làm tình này. Những cách làm này Hải đã học được qua sách báo lấy ở trên tàu. Nó khiến Vân như run người lên như thể có luồng điện cả ngàn ampe chạy qua người. Cô lại tiếp tục rên lên:
– Hải, sao con lại làm vậy? Con liếm làm mẹ thích quá... Liếm nữa đi con. Đây... chính... là... chỗ con từng được sinh ra đó.
Những cái hôn khắp từng điểm trên cơ thể và cả động tác kích thích bằng tay đã khiến Vân không thể chịu nổi hơn được nữa. Lúc này, đoán chừng là cảm hứng của Vân đã lên rất cao khi thấy âm đạo của Vân đã ra khá nhiều nước, Hải mới bắt đầu cởi hết đồ đang mặc trên người ra và khi ấy, cơ thể hai mẹ con đã hoàn toàn trần truồng trước mắt nhau.
Hải sau khi đã cởi đồ của mình ra và để lộ ra con cu đã cương ngổng và cứng như que sắt của mình và Hải bắt đầu đến giai đoạn quan trọng nhất của cuộc tình. Khi này, Vân cũng hiểu rằng, cái Hải chuẩn bị làm là chuyện ấy rồi chứ chả phải đơn thuần là tình yêu nữa. Tuy vậy, cảm hứng tình dục đã lên cao, cộng thêm hơi men nồng nặc trong bữa tiệc rượu tối nay cùng với việc xa chồng lâu ngày và luôn nghĩ rằng Hải là bạn trai mình nên Vân đã không còn nghĩ được bất kỳ điều gì khác và chẳng có động tác gì ngăn cản nữa.
Lúc này, cảm hứng tình dục đã lên khá cao nên Vân đã phối hợp ngay cùng Hải khi nằm lên trên người Hải, hôn lên đôi môi, bộ ngực của Hải rồi dần dần tiến tới chiếc dương vật đang cương cứng của Hải. Vân ngắm nhìn chiếc dương vật to lớn của con trai một lúc rồi bẽn lẽn nói:
– Con cu của con sao lớn quá vậy?
Hải đáp lại:
– Con... không biết. Mẹ bú nó cho con đi. Làm ngay đi không được hỏi.
Nghe Hải ra lệnh như thế, Vân không những không cảm thấy bị xúc phạm mà còn tự nguyện tiến tới rồi đưa chiếc miệng xinh đẹp của mình ngậm lấy con cu đã cương ngổng của Hải cho tới lút cán. Việc làm tình bằng miệng này cũng là lần đầu tiên cô làm và Hải đã có diễm phúc được trở thành người đầu tiên được cô làm bằng miệng cho. Kế đó, cô dùng lưỡi liếm quanh dương vật của Hải, tay của cô thì nắm chặt lấy nó và không ngừng sục lên sục xuống.
Sự kích thích của mẹ mình khiến con cu của Hải trở lên cứng và to lớn hơn bao giờ hết. Khi này, Vân cũng rời miệng mình khỏi con cu của Hải và Hải lúc ấy mới bắt đầu thực hiện giai đoạn quan trọng nhất của cuộc tình. Hải đưa con cu của mình tới cửa âm đạo đã ướt nhẹp của Vân và từ từ cắm sâu vào đó tới lút cán. Vân dang rộng chân của mình ra để đón nhận toàn bộ con cu của Hải và một cảm giác hơi đau nhói nhưng cũng vô cùng sung sướng.
Lâu rồi chả làm tình nên cửa âm đạo của Vân rất khít nên mặc dù đã ra dâm thủy khá nhiều nhưng vẫn cảm thấy hơi đau khi Hải đút dương vật vào. Lúc này, Vân và Hải cũng đã chính thức trở thành vợ chồng của nhau. Hải sau khi đã cắm gọn con cu của mình vào sâu bên trong cơ thể Vân thì nằm xuống, ôm lấy mẹ mình và bắt đầu nhấp nhổm để thực hiện động tác giao hợp.
Vân cũng ôm lấy Hải và hai mẹ con bắt đầu thực hiện nghi thức thiêng liêng nhất của con người và truyền tinh truyền giống cho nhau để duy trì nòi giống. Ở nơi đất liền xa xôi, chồng Vân chả biết đang làm gì nhưng chắc chắn anh không hề biết rằng vợ mình cùng chính con trai mình đang ôm nhau làm tình với nhau. Tất nhiên, như đã nói, việc này cũng khó trách Vân được vì hoàn cảnh bất đắc dĩ. Chả biết là sau này, hai mẹ con có dịp trở lại đất liền hay không nhưng chắc chắn là nếu việc này xảy ra ở xã hội trong đất liền thì chả ai có thể chấp nhận nổi.
Lúc này, Hải và Vân vẫn đang ôm nhau và lăn lộn trên đệm. Hải không ngừng thụt ra thụt vào con cu của mình ở cửa âm đạo của mẹ mình. Nơi đây, năm xưa chính Hải đã chui ra từ đó thì giờ cậu lại đâm vào đó và có thể sẽ sản sinh những mầm sống mới ngay trong cơ thể của mẹ mình. Hải liên tục kêu lên:
– Mẹ! Hôm nay tôi rất sướng đấy. Tại sao giờ mẹ mới cho tôi làm tình với mẹ?
Vân cũng kêu lên:
– Hải... mẹ sướng quá! Lâu rồi mẹ không được làm chuyện này. Biết thế mẹ cho con làm sớm hơn.
Hải lại đáp:
– Đang làm tình thì mẹ con gì. Xưng hô là anh... em đi.
Vân lại rên lên:
– Vâng! Anh Hải. Em sướng quá! Nhấp thật mạnh nữa đi anh.
Hải lại nói tiếp:
– Từ giờ tôi nói là mẹ phải nghe lời nghe chưa!
Vân lại đáp:
– Vâng! Em sẽ... nghe lời anh.
Phía trên thì hai mẹ con liên tiếp trao cho nhau những nụ hôn môi. Hải do mới làm tình lần đầu nên không thạo nhiều tư thế lắm, chỉ biết tư thế truyền thống là nằm ngửa thôi. Vân cũng không ngừng rên lên những tiếng kêu thích thú. Có lẽ đây là lần làm tình thú vị nhất trong cuộc đời mà cô từng được trải nghiệm bởi cô đang làm tình với chính con trai do mình sinh ra và cũng ở trong một hoàn cảnh hết sức đặc biệt là đang cách ly với thế giới loài người nữa. Tuy vậy, cô cũng phải kìm nén lại tiếng kêu của mình bởi lẽ ở đây còn có cả ông Xuân và bà Nụ, chưa kể là bé Trang nữa.
Cuộc tình cứ thế diễn ra, hai mẹ con liên tục làm tình mà không cần biết thời gian đã trôi qua thế nào. Tuy nhiên, cuộc vui nào thì cũng phải có lúc tàn và cũng do mới làm tình lần đầu nên Hải chưa quen. Chỉ sau độ khoảng gần 10 phút, Hải đã cảm thấy mình đã tới hạn chịu đựng nên cậu đã làm những cú nhấp có tốc độ rất nhanh như thể là một vận động viên chạy nước rút vậy. Hải kêu lên:
– Giờ thì tôi xuất tinh đây.
Vân cũng kêu lên:
– Xuất tinh trong em đi anh. Xuất tinh đi, em đón nhận hết.
Cuộc tình kết thúc bằng việc Hải trân mình xuất ồ ạt những dòng tinh trùng nóng bỏng, trắng đục và dẻo quánh vào bên trong tử cung của mẹ mình. Người Vân cũng cứng lại, ôm chặt lấy Hải, cửa âm đạo không ngừng co rút để hút lấy toàn bộ tinh giống của Hải vào bên trong cơ thể mình. Hải sau đó rút chiếc dương vật đã xụi lơ ra khỏi cửa mình của mẹ rồi nằm xuống bên cạnh mẹ và ôm mẹ nằm ngủ. Tối hôm đó, hai mẹ con thức giấc và trao nhau thêm một trận ân ái nữa rồi mới ngủ hẳn. Cả hai chìm trong giấc ngủ và có lẽ là họ đã mơ những giấc mơ rất đẹp sau cuộc yêu này.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Vân thấy mình và con trai nằm ôm nhau và trên người hoàn toàn không có mảnh vải che thân. Cô chợt hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cô gọi Hải dậy rồi hỏi:
– Hải, chuyện gì đã xảy ra thế này?
Hải đáp:
– Con tưởng mẹ biết hết mà. Hôm qua mẹ về đây ngủ cùng con rồi chúng ta đã làm chuyện đó. Mẹ còn xưng hô anh em với con nữa mà.
Vân nghe vậy liền gục mặt xuống rồi khóc nức nở. Hải ôm lấy Vân rồi hỏi:
– Sao thế mẹ? Có việc gì to tát đâu mà mẹ phải khóc.
Vân nghe vậy liền nói to:
– Con còn nói là không to à! Hải và Vân (lần đầu cô xưng hô bằng tên với con) là mẹ con đó. Anh là con của mẹ, anh không hiểu à.
Hải đáp lại:
– Nhưng mẹ cũng nhận lời yêu con rồi, chuyện này là bình thường, có gì đâu. Hôm qua lúc làm chuyện đó, mẹ còn xưng hô là anh em với con nữa cơ.
Vân đáp lại:
– Lúc đó là lúc đang làm tình, đang lên đỉnh, mọi thứ không kiểm soát được nó khác. Hơn nữa, nếu là yêu nhau không thì khác. Mẹ yêu con, thậm chí có trao nhau những nụ hôn với con nhưng con phải biết quan hệ tình dục là khác đấy. Nó là loạn luân thực sự, con có hiểu không. Yêu nhau thì không để lại vết, còn quan hệ là có thể con sẽ làm mẹ có thai đó, con không hiểu à.
Hải lại nói:
– Nhưng con nghĩ rằng, yêu nhau thì cũng sẽ phải đến với nhau và sẽ phải làm chuyện đó. Nếu mẹ có thai cũng không sao, con sẽ chăm sóc và bảo vệ mẹ cùng đứa con thật tốt. Bao lâu nay con làm bao việc thế, thậm chí bây giờ còn thay thế cả ông Xuân rồi, mẹ không tin con à!
Vân lại nói tiếp trong tiếng khóc:
– Mẹ tin anh sẽ bảo vệ mẹ và bất cứ ai được. Mẹ cũng tin rằng anh sẽ trở thành người đàn ông bảo vệ gia đình của mình được nếu mẹ sinh con. Tuy nhiên không phải việc gì anh cũng giải quyết được đâu. Anh biết là nếu sinh con ra trong một mối quan hệ loạn luân thì chúng sẽ dễ bị dị tật lắm không. Chưa kể là sau này chúng ta sẽ xưng hô kiểu gì đây?
Hải đáp lại:
– Chuyện dị tật thì con sẽ tìm hiểu thêm. Nhưng mà xưng hô là thế nào? Mẹ nói rõ hơn được không?
Vân đáp:
– Nếu mẹ có thai, đứa trẻ đó là sẽ là con của con. Con vừa là cha vừa là anh của nó, mẹ vừa là mẹ vừa là bà của nó. Bé Trang vừa là cô ruột vừa là chị của nó. Chúng ta sẽ xưng hô thế nào được đây? Nhiều chuyện phức tạp lắm. Anh sao mà biết được cơ chứ. Anh hãy nghĩ kỹ đi.
Hải đáp lại:
– Con... đúng là con chưa nghĩ hết được. Nhưng mà con nghĩ rằng mọi việc sẽ không sao hết. Giờ đây chúng ta đã ở đây được 5 năm rồi, khác gì coi nơi đây là nhà đâu. Mẹ định để con làm con ma cô đơn đấy à!
Vân đáp lại:
– Nhưng yếu tố đạo đức phải đặt lên hàng đầu. Thôi, có lẽ chúng ta sẽ tạm dừng hẹn hò một thời gian nhé. Mẹ muốn về nhà bình tĩnh lại đã. May cho chúng ta là hôm nay là ngày an toàn của mẹ nên sẽ không có hậu quả gì đâu. Điều này mẹ báo cho anh biết để anh an tâm, khỏi suy nghĩ. Từ giờ anh nên giữ khoảng cách với mẹ chút. Còn nếu như anh yêu tôi, nhớ tôi thì anh có thể báo trước, chúng ta có thể đi dạo nhưng tuyệt đối không được nắm tay hay ôm hôn nữa. Còn xưng hô thì anh phải gọi tôi bằng mẹ đấy.
Hải đáp:
– Nhưng mà...
Vân chưa để Hải nói hết, đưa tay lên bịt miệng Hải rồi nói:
– Không nhưng gì hết. Cái gì mà nó hệ trọng cũng cần có thời gian, anh hiểu không. Mẹ anh cũng là con người, phải có thời gian mà bình tĩnh lại. Chuyện hôm nay coi như giây phút mẹ dại dột và yếu lòng thôi. Giờ mẹ về đây nhé.
Nói rồi, Vân đứng dậy mặc áo quần rồi ra khỏi phòng ngủ của Hải rồi về. Lúc này, bé Trang cũng chưa tỉnh dậy. Công việc của một ngày mới lại bắt đầu. Tuy nhiên, quan hệ giữa mẹ con Vân và Hải đang có một số diễn biến không tốt.
Bạn thấy sao?