Phần 8
Hắn khẽ cúi xuống đặt lên chân nàng một nụ hôn. Lưỡi hắn lướt lên làn da đùi mơn mởn của Huyền Vi, cảm nhận được cả những sợi lông tơ li ti mượt như nhung rung động. Bàn tay thô nhám của hắn nắm nhẹ tay nàng, kéo nó khẽ sang một bên. Vùng tam giác u lên mủm mỉm phơn phớt lông tơ của Huyền Vi phơi này trước mắt hắn. Hắn dí sát mũi, hít một hơi thật sâu. Thân thể nàng bắt đầu ửng đỏ, làn da trắng muốt mịn màn lang kín một sắc hồng hào cực hấp dẫn.
– Ư...
Huyền Vi bật khẽ một âm thanh yếu ớt. Người bên kia rèm vừa hôn vào vùng da thịt mẫn cảm của nàng. Hắn hôn say mê như muốn nuốt trọn khối thịt mủm mỉm đáng yêu của nàng. Hai chân nàng căng cứng khép chặt lại. Bàn tay hắn nóng hừng hực lại vuốt ve mở chúng ra. Huyền Vi chưa kịp phản khán thì một cái đầu to cứng đã chèn vào. Âm hộ nàng ngay lập tức bị cái miệng hắn bao kín lấy.
– Ư...
Huyền Vi cố nén tiếng rên rỉ chực trào ra khỏi miệng. Khuôn mặt nàng đỏ lựng, quay đi, không dám nhìn Cha chồng đang ngồi ngay bên cạnh. Lưỡi hắn như thèm khát liếm dọc liếm dọc lại chen vào. Múi thịt nhỏ xíu của Huyền Vi bị ức hiếp đến khóc sướt mướt.
– Ư... – Huyền Vi oằn người rên khẽ.
Âm hộ nàng vừa bị người đàn ông thứ hai trong đời bú mút. Cảm giác vừa ngượng ngùng vừa kích thích làm cơ thể nàng nóng lên hừng hực. Hắn mở rộng hạ thể Huyền Vi, tay giữ chặt hai chân. Miệng hắn lại tới, như muốn nuốt chửng lấy cô bé của nàng. Lưỡi hắn vét sâu vào làm cơ thể nàng giật nảy lên từng hồi.
– Ư....
Đầu Huyền Vi dịch chuyển, mắt nhắm nghiền, đôi môi run rẩy. Phía bên kia bức màn là một thế giới đầy sắc xuân. Hai cơ thể trần truồng một rắn chắc vạm vỡ ngâm đen, một trắng ngần mơn mởn đang dính chặt đầu vào đuôi. Cặp đùi thon dài của Huyền Vi không còn chống cự lại tự động mở rộng ra hai bên. Hắn liên tục vuốt ve quanh hạ thể nàng, day day hai mép thịt đẫm nước, miệng say mê mút thật sâu.
– Ư...
Hai tay Huyền Vi thật dư thừa. Tấm ván lại cứng rắn như thép nguội không thể bấu víu. Mấy lần đưa lên, rồi hạ xuống. Bản năng cơ thể trỗi dậy, nàng muốn tóm lấy mái tóc hắn kéo ghì vào giữa hai chân mình. Nhưng không được, hắn dù sao cũng là anh chồng. Dù chuyện xác thịt này đang xảy ra thật đến không thể thật hơn, nhưng mục đích không phải để thõa mãn nhục dục. Hắn sao lại đáng ghét như thế ? Không phải mới 17 tuổi hắn đã đi tù hơn 10 năm sao ? Tại sao chuyện này gì cũng biết mà lại lợi hại như vậy. Huyền Vi làm sao biết được. Khi xưa hắn dù 17 đã lão luyện như thế nào ?! Một người ăn chơi từ bé và một kẻ chỉ chăm chăm học hành như chồng nàng là không thể so sánh với nhau. Không biết bao nhiêu trinh nữ đã thất thân với hắn, chỉ vì lỡ dại cho hắn chạm vào người. Duy chỉ có Huyền Mi...
– Ưmmm... Ôi...
Huyền Vi buột miệng rên lên một tiếng dài, rồi ý thức được bên cạnh còn người thứ ba, nàng im bặt. Hai bầu vú nàng đang bị nhào nắn liên tục. Hai bàn tay nóng hừng hực của hắn vò nắn, se se hai núm vú đỏ hồng của Huyền Vi. Hai cánh tay yếu ớt của nàng che ngực, liền bị dễ dàng gạt sang bên cạnh. Trận đấu này Huyền Vi hoàn toàn thua thiệt, vì nàng không hề nhìn thấy đối thủ tấn công hướng nào. Bất ngờ, cơ thể Huyền Vi bị đè nặng. Chưa kịp thở dốc thì núm vú bị xâm chiếm một cách thô bạo. Hắn ngậm kín lấy, mút mút say mê. Lưỡi hắn vừa nóng vừa trơn đánh nhanh lên đầu ti nhỏ nhắn yếu ớt làm Huyền Vi co rút lại. Bên này chưa kịp thích nghi thì bên kia lại bị chiếm đoạt.
Hắn thật nhanh, thật thô bạo. Khác hẳn kiểu nhẹ nhàng chậm rãi của anh. Huyền Vi phía bên này bức rèm, trước ánh mắt ông Hạ, thì e ấp kềm nén chỉ thút thít từng tiếng nhỏ. Nhưng bên kia nửa phần thân thể lõa lồ còn lại đang gào thét, nàng ôm ghì lấy mái đầu bù xù thô cứng của hắn. Ngực nàng vô thức ưỡn lên, dâng hiến hai bầu vú mơn mởn cho hắn thỏa thuê ngấu nghiến. Cặp đùi Huyền Vi mở rộng, cửa mình nhòe nhoẹt chờ đợi, nhưng khối thịt nóng hôi hổi kia cứ cọ quẹt lung tung như trêu tức.
– Ôi...
Sự cuồng nhiệt của Huyền Vi làm hắn cũng chịu hết nổi. Hắn nhấm nháp ngấu nghiến từng ly da thịt mềm mại trên ngực nàng. Liếm dọc khe trũng sâu hoắm, nuốt gọn những giọt mồ hôi li ti rịn ướt. Hắn hôn chiếc cổ nhỏ gọn thanh thoát, cảm nhận được cả hơi thở thơm mát của nàng sau bức rèm khao khát. Bức rèm tuy mỏng manh nhưng là một hàng rào danh phận không thể vượt qua.
Hắn cảm nhận được bờ môi Huyền Vi đang khao khát thèm muốn. Hắn còn muốn hơn nàng, dù chỉ một lần trao cho nàng một nụ hôn thắm thiết, được cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ của nàng, được nuốt trọn hương vị ngọt lịm trong hơi thở nàng... Hắn quỳ gối giữa cặp đùi mở rộng của Huyền Vi. Nàng cũng ngưng thở như chờ đợi điều sắp xảy ra. Khối thịt to lớn trong tay hắn chậm rãi chà sát dọc âm hộ mọng nước của Huyền Vi. Nhấn vào một chút, một chút nữa.
– Ưmmm... Ôi...
Huyền Vi bật rên một tiếng dài khi vật nóng hổi kia chèn kín âm hộ nàng. Giọng nói của Huyền Vi bình thường đã du dương mềm mại, nhưng lúc nàng rên rỉ lại càng khêu gợi đến cùng cực. Ngay cả Tuấn Bình chồng Huyền Vi, lúc nào cũng khuyến khích nàng rên thật lớn. Anh nói làm như vậy anh làm cho hưng phấn. Ban đầu Huyền Vi cũng ngượng chín cả người, nhưng sau 4 năm ân ái triền miên nàng không còn ngượng ngùng chuyện đó. Phụ nữ ngoài phòng khách thì phải sang, nhưng trong phòng ngủ phải gợi cảm hết mức. Vậy thì cuộc sống chăn gối vợ chồng mới trọn vẹn.
– Ôi... Ưmmmm...
Ông Hạ Nghĩa giật mình, cả người nhột nhạt. Tiếng rên rỉ của con bé thật mượt mà như âm thanh của một thiên thần đọa lạc. Nảy giờ ông thấy Huyền Vi ư ử cứ nghĩ nàng thường ngày cùng chồng cũng đơn điệu truyền thống như vậy. Nhưng giờ ông mới biết mình đã quá quê mùa, hai đứa vợ nhỏ của ông tuy tuổi cũng khá trẻ nhưng về khoản rên rỉ lại ngây ra như cột nhà.
– Ưmmm... Ôi...
Huyền Vi rút tay về che miệnh cố ngăn lại tiếng nấc. Cơ thể nàng run lên từng nhịp theo từng cú thúc vũ bão của hắn. Hắn tay đặt trên ngực nàng bóp hai bầu vú to tròn săn cứng, hạ thể dập vào liên tục.
– Con... Con... xin lỗi... Tại... Tại ảnh... Ưm... – Huyền Vi mặt đỏ bừng lấm tấm mồ hôi, không dám nhìn lên ông Hạ Nghĩa.
– Không sao.... Không sao.... – Ông Hạ Nghĩa kéo tay nàng xuống, nói giọng run run. – Con đừng suy nghĩ nhiều... Phản ứng tự nhiên ai cũng có mà.
– Ưm... Con... Con...
Huyền Vi muốn nói nhưng tắt nghẽn. Bàn tay nàng bóp chặt ẩm ướt mồ hôi trong tay ông. Bàn tay kia níu chặt tấm rèm. Cơ thể nàng ướt mồ hôi, theo nhịp thúc mạnh của hắn, lưng nàng trượt dần về phía ông Nghĩa. Hai bầu vú mơn mởn lộ dần, lộ dần trước mắt ông. Hai khối thịt trắng ngần tinh kiết vài phút trước giờ đã săn cứng đỏ ửng lên. Hai chiếc núm e ấp xinh xắn giờ đã sưng tấy ướt át. Ông thầm nuốt nước miếng nhìn hai khối thịt nung núc đó liên tục nảy lên, nảy lên từng nhịp.
– Ôi... Anh ơi... Em chết mất....
Tiếng da thịt phành phạch vang khắp phòng. Ông Hạ Nghĩa cũng trợn mắt tắc lưỡi với thằng con mình. Đồng ý là làm chuyện tốt, nhưng cũng đâu cần nhiệt tình như vậy chứ ? Dù sao cũng là vợ của thằng em, có làm gì thì cũng nâng niu chút chứ.
– Ưmmmm... Anh ơi... Em... Em sướng...
Huyền Vi nhắm nghiền hai mắt. Trong cơn sướng khoái tột đỉnh nàng vô thức đưa tay vò nắn hai vú mình. Nhưng nàng không biết mình lại vô tình kéo cả tay cha chồng vào. Ông Hạ Nghĩa chết sững. Bàn tay ông cứng đờ như chết. Một cảm giác mềm mại đàn hồi làm ông ray rứt. Ông Nghĩa dù gần thất tuần, nhưng cũng là đàn ông. Những ngón tay ông chậm chậm nhúch nhích. Cảm giác tội lỗi bị cảm giác phấn khích xâm lấn. Bầu vú Huyền Vi thật to, ông nắm nhẹ mân mê mà không hết trọn. Cảm giác thật thích. Ông cảm nhận được cả chiếc núm săn cứng đang cọ cọ dưới lòng bàn tay.
– Ưmmm... Ôi...
Huyền Vi rên siết mãnh liệt. Cơ thể nàng đã trồi ngược lại bên này gần hết. Chỉ còn cặp đùi và hạ thể bị hắn túm chặt dang rộng sang hai bên. Đầu hắn đội cả tấm rèm nhô qua. Chồm đến trước thúc nhanh như piston 1000 mã lực. Nàng tê dại đến đờ đẫn, không hề biết rằng cơn sung sướng của mình ít nhiều cũng có công của ông Nghĩa. Trên giường, ông Nghĩa ngồi ngay sau lưng Huyền Vi, hai chân dang rộng hai bên. Đầu nàng chỏi vào một khối u lớn giữa hai chân ông. Hai tay ông không biết từ lúc nào đã trùm kín hai bầu vú Huyền Vi. Hai bầu vú căng tròn của Huyền Vi méo mó co dãn trong tay ông Nghĩa. Ngón tay ông se se hai đầu núm, miếc chúng lên xuống liên tục. Huyền Vi ưỡn cả người lên, hai bầu vú sưng tấy rạo rực dưới bàn tay điêu luyện của ông Nghĩa.
– Ahhh... Ôi....
Hắn nhắm chặt hai mắt, trong đầu là hình ảnh một người con gái tuyệt đẹp ánh mắt đờ đẫn vai nài nhìn hắn. Huyền Mi. Âm hộ nàng co thắt mãnh liệt. Một dòng nước ấm áp lan tỏa trào ra hạ thể theo từng cú xâm nhập của hắn. Hắn trân cứng người, siết chặt vòng eo nàng, ghì sát như muốn hòa nhập vào nhau. Một dòng tinh nóng hổi phun trào.
– Ưmmm....
Sau vài giây thất thần, hắn ngồi bệt xuống lau mồ hôi. Hắn nhìn đôi chân mượt mà sõng xoài mở rộng và âm hộ đỏ hồng sưng tấy của Huyền Vi lần cuối như nuối tiếc. Rồi kéo tấm rèm choàng qua. Huyền Vi giờ đã được trả lại trọn vẹn cho bên kia phòng. Nàng lim dim tê dại. Thân thể nàng không một mảnh vải, lõa lồ tênh hênh trên giường. Hai chân nàng mệt mỏi mở xoải ra hai bên không hề che đậy âm hộ đang rỉ chậm chậm một dòng nước trắng.
– Ưmm...
Huyền Vi rên rỉ thật nhỏ. Hai mắt nhắm chặt hai mắt. Dù cuộc ân ái đã qua, nhưng cơn sướng khoái chưa bao giờ âm ỉ lâu như vậy. Hai bầu vú nàng vẫn truyền đến cảm giác sung sướng ray rứt. Nàng vô thức đưa tay lên, chạm phải tay ông Hạ Nghĩa. Ông chết sững giây lát, nhận ra mình đã quá chớn. Nhưng kì lạ, Huyền Vi không gạt tay ông ra. Chỉ hờ hững đặt lên tay ông, rồi chậm chậm buông xuống. Ông Nghĩa hơi thở nặng nề, nhìn Huyền Vi nắm mắt yên lặng như đã ngủ. Ông nín thở, hai tay lại khẽ mân mê. Khác hẵn khi nảy, hai bầu vú mềm mại của Huyền Vi dưới tay ông giờ đây như sống lại, liên tục rung động dưới những cái vuốt ve của ông. Ông Nghĩa biết mình đang dấn thân vào tội lỗi. Nhưng sự ham muốn mãnh liệt cứ thôi thúc ông lao vào như thiêu thân chịu chết.
"Một chút nữa thôi, cho Cha sờ một chút thôi"
Ý nghĩ của ông trong đầu như một lời năn nỉ thật sự được Huyền Vi nghe thấy. Con bé bất động, im thin thít, chỉ có cánh mũi phập phồng thật khẽ. Ông chỉ muốn lấy lại cảm giác trai trẻ một chút, như lần đầu được chạm vào ngực con gái. Cảm giác mềm mại tuyệt diệu cả đời không thể quên.
Âm thanh cửa phòng phía bên kia đã đóng lại. Căn phòng chỉ còn lại hai người, một già một trẻ trong hoàn cảnh cực kì ám muội. Huyền Vi trần truồng nằm trên giường, đầu nàng gối nghiêng bên đùi ông Nghĩa. Nàng đặt tay bên thân mình, hai chân duỗi thẳng phơi bày toàn bộ cơ thể không hề che đậy trước mắt ông. Chưa bao giờ nàng dám nghĩ mình có thể lọt vào tình cảnh này. Ban đầu nàng đã muốn ông Nghĩa ngừng lại, nhưng nàng không biết phải đối diện với ông thế nào ?! Nhưng một khắc sai lầm không tỏ thái độ phản đối, sau lại càng khó mở lời hơn. Giờ đây, Huyền Vi cơ thể trần truồng bất động phơi bày trước cha chồng. Hai bầu vú căng tròn vẫn liên tục được ông chăm sóc làm cơ thể nàng ray rứt nhột nhạt. Ngực của một người phụ nữ nơi hội tụ bao nhiêu cảm xúc nhục dục chỉ để dành cho chồng âu yếm. Nhưng bầu vú thơm tho mơn mởn của Huyền Vi thường ngày được Tuấn Bình nâng niu gìn giữ bao nhiêu thì hôm nay lại bị luân phiên, anh trai và cha anh, vò nắn thỏa thuê. Một người phụ nữ thành thục xuân xanh như Huyền Vi, rất khó có thể chống lại cảm giác phản ứng của cơ thể. Dù nàng có muốn chuyện này hay không ? Hạ thể nàng lại một lần nữa rỉ ướt.
Đột nhiên, ông Nghĩa ngừng lại. Ông nhẹ nhàng hạ đầu nàng xuống giường. Huyền Vi tim đập liên hồi. Dù không mở mắt nhưng nàng vẫn biết ông đang chuyển xuống vị trí giữa hai chân nàng. Ông khẽ giở hai chân Huyền Vi sang hai bên. Tay ông mạnh mẽ luồn dưới mông nàng. Một bàn tay nóng hừng hực. Hạ thể Huyền Vi được nâng lên, cảm giác mát lạnh êm ái của chiếc gối được ông lót bên dưới. Giờ đây hai chân nàng mở rộng trước mặt ông Nghĩa. Hai mép âm hộ nhòe nhoẹt hoàn toàn thất thủ không chút phòng vệ. "Không... Không được... Đừng làm vậy mà". Huyền Vi tuyệt vọng thét lên trong tâm trí. Huyền Vi thậm chí không dám mở mắt, vì nàng không muốn đối diện với sự thật này.
Một chân nàng nàng bị ông nâng lên thật cao... Không một thân hình to lớn ập lên cơ thể nàng. Không một khối thịt cứng nóng lấp chèn chặt âm hộ đỏ hồng ướt đẫm của nàng. Không có gì xảy ra giống Huyền Vi tưởng tượng. Ông Nghĩa luồn người dưới chân nàng để bước xuống giường. Tim Huyền Vi vẫn đập dồn dập, cơ thể không mảnh vải tênh hênh bất động. Một vật mềm mại chợt phủ lên cơ thể Huyền Vi làm nàng giật mình. Nàng nhận ra đó là một cái chăn vải mỏng.
– Con nằm nghỉ chút... – Giọng ông Nghĩa khàn khàn khác lạ. – Giữ nguyên người như vậy tinh trùng dễ vào hơn.
Phần 9
Tuấn Bình đi công tác 3 ngày. Tối anh luôn nhớ gọi điện về hỏi thăm vợ. Nàng có vẻ rất bình thường, giọng nói tràn ngập sức sống, tâm trạng vui vẻ. Dường như Huyền Vi không nhớ anh nhiều như anh tưởng tượng. Dù hơi nao nao lòng, nhưng Tuấn Bình vẫn thấy nhẹ nhõm bớt âu lo nhiều. Công việc thuận lợi hơn anh tưởng tượng. Các đơn vị cung cấp máy tàu đều đồng loạt giảm giá vì giá xăng dầu xuống. Anh dự định sẽ cho Huyền Vi một bất ngờ thú vị.
Nắng chiều đổ dồn xuống mái hiên gian nhà gỗ gia chủ. Cả căn nhà vắng tanh không một bóng người. Thường ngày người giúp việc đều ở trong dãy nhà gạch phía sau để thuận tiện nghe ông Nghĩa sai bảo. Nhưng hai hôm nay, cả dãy nhà cũng trống vắng kì lạ.
Trái ngược với toàn bộ xung quanh, trong gian phòng đóng kín cửa lại bừng lên cảnh tượng sức sống mãnh liệt.
Là ngày thứ hai, Huyền Vi chỉ dám len lén nhìn ông Hạ Nghĩa. Chuyện xảy ra giữa nàng và ông Nghĩa như một giấc mơ không có thật. Hôm qua Huyền Vi thật sự thất thủ trước ông, nếu ông đi xa hơn nàng cũng đành theo số phận. Nhưng ông Nghĩa đã dừng đúng lúc. Nàng cảm thấy nhẹ nhõm và thầm cảm ơn ông. Hôm nay, bước vào gian phòng, Huyền Vi cảm thấy mình và Cha chồng khoảng cách khi xưa đã gần gũi hơn nhiều. Có chăng là một chút ranh giới thân phận luôn tồn tại.
Huyền Vi vừa cởi váy vừa lén nhìn lên. Ông Nghĩa không quay mặt đi như hôm qua. Ông thậm chí không hề che giấu ánh mắt mình đang chiêm ngưỡng từng khoản da thịt trắng ngần của Huyền Vi. Ánh mắt ông làm mặt nàng đỏ bừng vì ngượng. Dù mọi ngõ ngách trên cơ thể nàng ông đều đã tường tận, nhưng lúc đó là trong cơn cao trào, mọi sự ngượng ngùng hầu như không tồn tại. Giờ đây dưới ánh mắt của ông Nghĩa, hai bầu vú trần trụi của Huyền Vi cảm thấy nhột nhạt như có một bàn tay vô hình đang vò nắn. Hai chân nàng khép chặt vẫn thấy như ông có thể xuyên thấu vào trong.
– Con đẹp lắm Vi ơi... – Ông Nghĩa buộc miệng thốt lên.
Lời khen của ông làm mặt nàng càng đỏ hơn. Môi khẽ mím lại, nàng nhìn lên ông. Chiếc váy đã dồn đốn dưới chân, cơ thể tuyệt đẹp của Huyền Vi hoàn toàn trần truồng phơi bày trước mắt ông. Ông Nghĩa là người đàn ông thứ hai khen ngợi cơ thể nàng. Huyền Vi dù ngượng nhưng đâu đó vẫn cảm thấy một chút vui vui tự hào. Ngực nàng hơi ưỡn lên, hai đầu vú đỏ hồng hướng về ông rung động.
Ông Nghĩa chợt bước đến trước mặt Huyền Vi. Hai bàn tay to bè của ông thoáng chần chừ rồi đưa ra. Huyền Vi nín thở, nhưng nàng không quay đi cũng không phản đối để mặc tay ông chạm vào người. Một cảm giác ấm áp lan đến từ ngang hông làm cơ thể Huyền Vi nhộn nhạo. Bàn tay ông siết mạnh hông nàng, nâng lên. Cơ thể Huyền Vi thật nhẹ, được ông nâng bổng, đặt mông nàng lên mép giường.
– Con đừng hiểu lầm... Từ giờ con phải nhẹ nhàng một chút... Ta không muốn cháu trai vừa vào hôm qua, nay lại gặp nguy hiểm...
Loại giường ván gỗ nguyên tấm này thường được làm khá cao, hôm qua Huyền Vi cũng phải nhúng người để lên. Nhưng hôm nay, ông Nghĩa lại nâng nàng lên.
– Dạ... Con không nghĩ gì... Nhưng nếu cha muốn... muốn sờ chút... cũng không sao...
Huyền Vi nói lí nhí thật nhỏ, liền ngượng chín cả người. Nàng không ngờ chính mình có thể nói như vậy với ông Nghĩa. Mặt nàng đỏ bừng như say rượu, cúi gằm không dám nhìn ông Nghĩa. Vội vã nằm lên giường, nàng kéo chiếc rèm phủ kín cả mặt. Sau vài phút lấy lại bình tĩnh, Huyền Vi lặng lẽ kéo tấm rèm xuống cổ, suy nghĩ gì đó, lại kéo thêm để nó phủ ngang bụng. Hai mắt nàng nhắm nghiền. Nhưng nàng biết ông Nghĩa đang ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt ông dán chặt vào hai bầu vú mơn mởn, nàng cố tình chừa phần cho ông.
– Ư... – Hai chân Huyền Vi bên kia bất chợt bị mở ra.
Huyền Vi bắt đầu hồi hộp. Tim nàng đập loạn lên. Nàng cảm nhận được một hơi thở ấm nóng đang tiến vào giữa hai chân. Trong đầu nàng Huyền Vi hiện lên hình ảnh cái vật trơn lùi ấm áp kia. Hai múi thịt đỏ hồng giữa hai chân nàng đã run run ẩm ướt. Một chiếc lưỡi ấm áp liếm dọc hai mép âm hộ làm cả người Huyền Vi căng cứng.
– Ưmmm...
Ông Nghĩa ngồi xuống sát cạnh Huyền Vi. Mắt ông dán chặt lên hai bầu vú mơn mởn và đôi nhụy hoa phập phồng rung động của nàng. Tay ông hơi ngập ngừng chậm chậm đưa lên, như chờ đợi phản ứng của Huyền Vi. Nàng không phản khán. Chỉ thở dồn dập nhìn theo bàn tay to bè của ông chậm chậm đặt lên phủ kín hai bầu vú. Tay ông mân mê thật nhẹ thật nhẹ, rồi xoa xoa đều làm hai núm vú nàng săn cứng nhột nhạt.
– Ưmmm...
Nàng nhìn hai bầu vú mình liên tục méo mó ray rứt trong tay ông Nghĩa. Nàng muốn hơn nữa... Hơn nữa... Nàng vô thức đưa tay vít cổ áo ông Nghĩa kéo xuống. Ông không chần chừ một khắc, miệng ông há lớn ngậm chặt lấy bên núm vú, mút say mê. Như người đi giữa sa mạc gặp ao nước mát rượi. Cuống họng ông không ngừng nuốt, nước miếng vẫn cứ tứa ra thèm khát. Lưỡi ông đánh đánh nhanh trên cái núm, tay không ngừng xoa nắn bầu vú kia. Huyền Vi cong người ưỡn ngực lên. Cảm giác sung sướng khó nói nên lời đến từ hai người đàn ông thật mới lạ đối với nàng.
– Ưmmmm....
Miệng hắn ngậm kín cửa mình Huyền Vi. Một mùi vị thanh xuân thơm ngát dù chỉ mới biết hôm qua, nhưng lại đem đến cho hắn cảm giác quen thuộc kì lạ. Cái lưỡi hắn lại nhẹ nhàng liếm dọc hai mép môi đỏ mọng, rồi dờn dờn múi thịt nhỏ xíu trơn tuột bên trong. Cặp đùi thon dài trắng ngần của Huyền Vi mềm oặt giang rộng sang hai bên. Hạ thể nàng giật nảy lên từng đợt theo tiết tấu tuyệt vời của hắn. Tay hắn vuốt dọc vùng bụng phẳng lì, đi xuyên qua bức rèm vải tiến đến hai bầu vú căng tròn. Đột nhiên, hắn dừng lại. Hắn vừa chạm phải một vật gì đó rụt lại rất nhanh. Nhưng hắn vẫn nhận ra đó là một cái đầu, tóc rũ lòa xòa ngay trên ngực Huyền Vi. Hắn biết ông Nghĩa cha hắn đang ở phía bên kia... Không lẽ...
Huyền Vi hơi thở dồn dập, mặt ngượng chín đến đỏ bừng. Ông Nghĩa cũng ngập ngùi chùi nước miếng còn dây ra hai mép. Huyền Vi mím môi nhìn ông, rồi kéo tay Kiệt đặt lên hai bầu vú còn vương nước miếng. Không một lời nói, nhưng ánh mắt hai người cùng thông đồng một ý hiểu ngầm. Ông ngồi ngay bên cạnh nàng vẫn thèm thuồng nhìn hai bầu vú căng tròn đang được thằng con chiếm dụng vò nắn. Cổ họng ông nuốt xuống liên tục.
– Ôi...
Hắn trườn người lên. Một sức nặng đè nghiến cơ thể Huyền Vi. Đầu nắng cộm rõ trên bức màn, cũng là lúc Huyền Vi cảm nhận âm hộ nàng bị chèn ép mở rộng ra. Dương vật hắn căng bóng gân guốc nhanh chóng đi thẳng vào lấp kín mọi khoảng trống trong cơ thể Huyền Vi.
– Ưmmmm.... Ôi...
Hắn quỳ giữa hai chân Huyền Vi, bắt đầu nhấm điên cuồng. Nghĩ đến những vết nước ẩm ướt trên hai bầu vú nàng, nghĩ đến hai núm vú nàng đang ray rứt trong miệng ông Nghĩa... Hắn cảm thấy hơi tức tức ghen tị lẫn gì đó như hưng phấn. Hắn nghiến răng thúc thật sâu vào âm hộ nhòe nhoẹt của Huyền Vi.
– Ôi... Ôi... Em chết mất.... Ôi....
Huyền Vi ôm ghì mái tóc lòa xòa của ông Nghĩa. Miệng lưỡi ông không ngừng chăm sóc hau bầu vú của nàng. Miệng ông mút chặt, lưỡi đánh nhanh, làm cả người nàng không ngừng cong lên, ngực ưỡn ra hết mức. Bên kia thằng Kiệt khom người, đầu cộm lên khỏi bức màn, thúc liên tục. Huyền Vi chưa bao giờ được cảm nhận kiểu ân ái mãnh liệt như vậy. Da thịt nàng đau rát dưới từng cú đâm chọt vũ bão của hắn. Da thịt Huyền Vi đỏ bừng lên. Cơn sướng khoái ồ ạt dâng tràn làm đầu óc Huyền Vi mê man. Tay nàng quờ quạng tìm kiếm, chợt nắm lấy một vật cứng ngắc nóng hổi bên cạnh. Như bị điểm huyệt, ông Nghĩa thoáng đờ đẫn, rồi lại tiếp tục hì hục tham lam bú mút hai bầu vú Huyền Vi.
– Ahhh... Ôi... Ôi... Con sướng quá Cha ơiiiii....
Âm thanh rên rỉ thút thít của Huyền Vi làm ông Nghĩa và cả hắn đều hưng phấn đến đỏ mặt. Hai người đàn ông dù không thấy nhau, nhưng đều dính chặt xâu xé thân thể đầy nhục dục của Huyền Vi. Ông Nghĩa giở chân thật rộng, dù còn một lớp vải quần, nhưng bàn tay Huyền Vi liên tục nắm sục làm dương vật ông sướng khó chịu nổi. Con bé như lấy hành động này để diễn tả cơn sướng khoái đang lên tới tột cùng. Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như nhung không ngừng nắm bóp sục lên xuống dương vật căng tức của ông. Ông Nghĩa bóp chặt lấy hai bầu vú Huyền Vi. Miệng ông không ngừng hôn hít, cánh mũi hít hà sung sướng, mắt nhắm thật sâu. Bên dưới của ông lặng lẽ phun tràn. Huyền Vi dừng lại, nhưng vẫn không buông tay. Nàng cảm nhận được cảm giác nóng ẩm nhơ nhớp đang thấm qua lớp vải quần thấm ướt tay nàng. Ông Nghĩa hổn hển ngã người nằm xuống. Bên cạnh ông, Huyền Vi cơ thể không ngừng rung động, nàng rên rỉ ngắt quãng từng tiếng dài. Cả căn phòng như chỉ dành cho nàng và những âm thanh da thịt nhóp nhép. Nàng bóp chặt tay ông Nghĩa, cả người gồng cứng.
– Ôi... Ôi... Ahh....
Huyền Vi ngân dài một âm thanh mềm mỏng đến mức yếu ớt. Bên kia hắn cũng ngừng lại, giữ chặt hai chân giang rộng của nàng. Dương vật hắn co giật, từng cơn từng cơn ồ ạt lấp đầy âm hộ Huyền Vi.
Hắn đổ ập xuống, nằm sấp lên ngực nàng. Tấm màn bị vén lên lộ ra một gương mặt vừa quen vừa lạ. Huyền Vi thở hổn hển nhìn xuống khuôn mặt người đàn ông lim dim nhắm mắt trên ngực mình. Nàng đã gặp anh ta. Hay đúng hơn nàng và Tuấn Bình bị anh ta bắt gặp khi đang làm chuyện xấu hổ đó trên ban công. Tuấn Kiệt, thì ra anh ta lại chính là Tuấn Kiệt. Người đàn ông vừa lạ vừa quen lại đang nằm trên ngực nàng, dương vật anh ta còn giật giật sâu trong âm hộ nàng. Tuấn Kiệt mở mắt. Hai đôi mắt nhìn nhau thật sát, chợt như có một luồng điện chạy dọc sống lưng hai người. Mặt Huyền Vi thoáng đỏ lại càng làm nàng xinh đẹp đến Tuấn Kiệt cũng ngây người. Hai người cứ thế nhìn nhau thật gần, hai cơ thể trần truồng vẫn dính chặt.
Ông Nghĩa nằm ngay bên cạnh, hơi thở đều đều không hề hay biết bao nhiêu công sức sắp đặt của ông đã bị phá vỡ.
Tuấn Kiệt chồm lên, nhẹ nhàng đặt lên môi Huyền Vi một nụ hôn. Đôi môi nàng thật mềm mại, ẩm ướt, chậm rãi hé mở đón nhận lấy lưỡi Tuấn Kiệt. Anh cuốn lấy nàng, hút lấy hương vị ngọt lịm thơm ngát dễ chịu. Hai người hôn nhau thật lâu, cứ như cả thế giới chỉ còn họ. Huyền Vi nằm dưới anh, hai chân mở ra hai bên quặp lấy chân anh. Hạ thể họ vẫn dính liền, chưa hề rời nhau. Môi lưỡi say mê trao nhau những cảm giác đê mê tình ái. Sau một lúc, khi tiếng ngáy của ông Nghĩa đột nhiên vang lên bên tai, họ mới giật mình buông nhau ra.
– Tối nay... Qua nhà em... Em có lời nhắn dành cho anh.
Huyền Vi nói thật nhanh vào tai Tuấn Kiệt. Nàng liền kéo tấm rèm phủ kín lại. Hai người lại trở về hai thế giới tách biệt.
Phần 10
Biển đêm tối đen một màu. Xa xa những đốm đèn thuyền nho nhỏ nhấp nhô bồng bềnh.
Tuấn Kiệt thoáng chần chừ trước cánh cửa gỗ khép hờ. Anh đẩy cửa bước vào. Cả căn nhà bên dưới không một ánh đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt dọi xuống từ lối cầu thang lên tầng trên. Ánh sáng như một tín hiệu dẫn lối. Tuấn Kiệt bước đi thật khẽ nhưng cũng thấy tim mình đập nhanh. Vì sao ? Anh không hiểu. Anh như một người đã chết, không còn sợ hãi, không còn phấn khích. Vì sao anh lại hồi hộp như vậy ? Cả căn phòng thoáng đãng sang trọng, thoang thoảng mùi gỗ giáng hương. Gió biển lồng lộng cuộn tròn, rồi xổ tung những bức màn cửa trắng.
Trên ban công rộng lớn, một bóng dáng yểu điệu kiêu sa dõi mắt xa xăm như chờ đợi. Tuấn Kiệt thấy tim mình thắt lại. Bóng hình ấy sao quen thuộc đến như vậy ! Mái tóc dài đen óng phủ kính lưng, đôi vai gầy mỏng manh yếu ớt, bộ váy trắng tinh mềm mại rủ xuống cặp chân dài thẳng tắp... Hình ảnh rõ ràng như hàng đêm Tuấn Kiệt vẫn mơ... Anh lảo đảo, hai chân như vô lực bước đến... Miệng anh khô khốc thì thào mãi không thốt lên được tiếng nào.
– Huyền Mi....
Nghe anh gọi, cô gái nhẹ nhàng quay lại. Nàng nở một nụ cười rạng rỡ như nắng mùa xuân đón chào anh. Đôi mắt trong sáng như ánh sao dưới bầu trời biển đêm. Nàng rất đẹp, thậm chí còn đẹp hơn bóng hình ôm ấp trong tim Tuấn Kiệt. Vì nàng không phải Huyền Mi, mà chính là Huyền Vi. Anh thở dài, cảm giác hụt hẫng làm anh khó chịu.
– Anh có thể gọi em là Huyền Mi nếu anh muốn... Vì... em chính là em gái của chị Huyền Mi.
Giọng nàng êm ái du dương nhưng vào tai Tuấn Kiệt như tiếng sét ngang trời. Anh bàng hoàng ú ớ nhìn Huyền Vi. Thảo nào... Thảo nào hai người lại có nét giống nhau đến như vậy. Thảo nào... gần gũi nàng lại có hương vị quen thuộc như vậy. Mọi chuyện thông suốt đến cuối đường vẫn tắt lại một câu hỏi. Tại sao ? Tại sao nàng đến đây ?
– Em biết anh có rất nhiều câu hỏi... – Huyền Vi như đoán được ý nghĩ của anh. – Em nhận được ủy thác của chị...
– Huyền Mi còn sống sao ?! Nàng đang ở đâu ?! – Tuấn Kiệt không kềm được hỏi gấp.
– Không, chị... chị báo mộng cho em... – Huyền Vi buồn bã lắc đầu.
– Báo mộng ? – Tuấn Kiệt nhíu mày.
– Anh tin hay không cũng được... Nhưng nếu không có chị báo mộng thì em ở nước ngoài cũng không thể biết được chuyện của Ba Mẹ em đã làm...
Huyền Vi nói đến đó chợt im lặng, không biết nói gì hơn. Nàng không thể kể về hậu quả Ba Mẹ nàng đang chịu đựng. Việc trả thù dùng bùa ngải là sai trái và nó đang ăn mòn tuổi thọ của ông bà. Tuổi Ba nàng chỉ hơn 55, còn nhỏ hơn ông Hạ Nghĩa gần 10 tuổi, mà đã không còn sức đi đứng tự nhiên. Trong khi đó, ông Nghĩa còn... Khuôn mặt xinh đẹp của Huyền Vi chợt hơi đỏ.
– Huyền Mi còn nói gì không ?
Nhìn ánh mắt ngơ ngác ngây dại của Tuấn Kiệt, nàng chợt thấy nao nao. Một nỗi buồn của người chị đã khuất như thai nghén bên trong linh hồn nàng. Nàng bước đến, nhẹ nhàng áp mặt vào ngực anh.
– Chị nói chị tha thứ cho anh... – Huyền Vi ngẩng đầu nhìn sâu vào đôi mắt anh. – Và mong gia đình anh cũng tha thứ cho việc Ba Mẹ em đã làm...
Tuấn Kiệt im lặng. Anh biết Huyền Vi đang nói về việc gì. Chẳng phải cũng vì điều đó mà bao nhiêu chuyện mờ ám đã xảy ra hai hôm nay sao ?
– Em đến đây... Làm vợ Tuấn Bình chỉ để... – Anh chợt hỏi.
– Anh nói đúng, mà cũng không đúng. – Huyền Vi nhoẻn miệng cười.
Nhưng nghe đến tên chồng, nàng thật sự có cảm giác áy náy sâu thẳm, liền rời vòng tay Tuấn Kiệt, lùi lại.
– "Muốn tháo chuông thì phải do người buột"... Ba Mẹ em làm lỗi, thì em là người phải gánh chịu... Nhưng em yêu Tuấn Bình là thật lòng... Nên... nên việc sinh con nối dõi cho Hạ gia là... là em tự nguyện... không có áp lực gì hết.
Những câu sau cùng Huyền Vi nói thật nhỏ, mặt nàng lại ửng đỏ. Trong đầu nàng lại hiện lên nhưng hình ảnh "nối dõi tông đường" đã xảy ra hai hôm nay.
– Anh hiểu rồi.
Nhìn khuôn mặt ngượng ngùng xinh đẹp của Huyền Vi, Tuấn Kiệt không kềm lòng được bước đến. Ánh mắt anh dán chặt lên ngực áo căng cứng nổi cộm hai chấm hồng hồng của Huyền Vi. Chiếc váy này dường như không phải của nàng. Huyền Vi không mặc áo ngực mà từng chiếc cúc cứ căng phồng, lộ ra những mảng da thịt trắng ngần.
– Chiếc váy này... – Tuấn Kiệt đưa tay lên chậm chậm lướt ngón tay trên khối u mềm mại, cảm nhận một gờ cộm nhỏ đáng yêu.
– Chiếc váy này của chị Mi... Em giữ lại kỷ niệm... –
Huyền Vi rùng mình, nói lí nhí.
– Ừa... Anh có thể thấy... Bắt em... với thân hình ma quỷ này... chui vào chiếc váy của một cô bé 16 tuổi thì... làm khó cho em rồi.. – Tuấn Kiệt vờn vờn vuốt ve hai bầu vú căng cứng dưới lớp vải của nàng.
Tuấn Kiệt dìu Huyền Vi đi về phía giường. Nàng không phản khán, nhưng tim đã đập thùng thùng điên loạn. Anh ngồi xuống giường, để nàng đứng trước mặt. Huyền Vi nhìn hai bàn tay anh đang mở từng chiếc cúc áo, mặc đỏ bừng. Huyền Vi chưa bao giờ nghĩ nàng sẽ làm chuyện đó với một người đàn ông khác ngay trên giường ngủ vợ chồng nàng. Nhưng sự việc dường như đang diễn ra theo chiều hướng đó và nàng không phải là người có thể ngừng lại tiến trình này. Nhưng liệu nàng có muốn ngừng lại ?! Từng chiếc cúc áo mở ra, hai bầu vú nảy nở căng tròn của Huyền Vi như được giải thoát. Đôi mắt Tuấn Kiệt không còn vẻ buồn bã thường ngày, mà sáng rực khao khát.
Anh lặng người chiêm ngưỡng hai bầu vú tròn trịa tuyệt đẹp của nàng. Không phải anh chưa từng được thấy chúng. Anh còn được âu yến, ngậm mút chúng đến thỏa thuê... Nhưng lần này khác hẳn. Gương mặt xinh đẹp đỏ hồng cúi gằm của Huyền Vi kết hợp với hai bầu vú mơn mởn trần trụi phơi bày trước mắt, đối với anh là một cảm giác hoàn toàn khác. Đêm nay anh sẽ được thật sự chiếm hữu nàng. Dù chỉ một đêm, qua ngày mai nàng lại trở về bên chồng, anh cũng thấy mãn nguyện.
Phần 11
Chiếc váy trắng rơi xuống chân. Huyền Vi hoàn toàn trần truồng đứng trước mặt Tuấn Kiệt. Ánh mắt mê say ham muốn của anh làm cơ thể nàng nhộn nhạo. Ánh mắt quen thuộc đó đã từng là Tuấn Bình, sau là Ông Hạ Nghĩa... Hai người đàn ông được chiêm ngưỡng thân thể nàng một cách trọn vẹn. Bây giờ là anh. Ánh mắt của ba người khác nhau lại tương đồng đến kì lạ. Huyền Vi thấy từng bộ phận trên cơ thể mình được vuốt ve âu yếm...
Tuấn Kiệt chậm rãi úp mặt vào giữa ngực nàng, tham lam hít một hơi thật sâu. Một luồng không khí thơm mát lấp đầy lồng ngực, thấm đẫm cả linh hồn anh. Tay anh ôm ấp mân mê hai bầu vú căng tròn của nàng, miệng anh há rộng ngậm lấy bên nhụy hoa mút say mê.
– Ưmm...
Huyền Vi hai mắt nhắm nghiền. Đầu nàng như vô lực ngữa ra sau. Một cảm giác ấm áp sung sướng truyền khắp cơ thể. Lưỡi anh thật ấm, môi anh to dầy không ngừng hôn hít khắp ngực nàng. Tay nàng vô thức đan vào tóc anh, kéo anh ghì sát. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của gian phòng, cơ thể trần truồng của Huyền Vi trắng ngần đẹp đến mức hư ảo. Hai bầu vú nàng mơn mởn ray rứt dâng hiến cho một người đàn ông, không phải là chồng.
Giây phút đó như dừng lại trong ánh mắt một người khác. Anh đứng chết trân ở góc cầu thang, tay còn xách chiếc vali nhỏ. Tuấn Bình nhìn quan cảnh ngay bên cạnh chiếc giường ngủ quen thuộc của mình. Mọi cảnh tượng đều thân quen như hai ngày trước. Rèm cửa bay phất phới, ban công lộng gió, chiếc giường êm ái và cả thân hình lõa lồ tuyệt đẹp của người phụ nữ của Huyền Vi cũng quen thuộc vô cùng. Điều khác duy nhất là người đàn ông đang siết ghì thân thể trần truồng của nàng, không phải là anh. Từ một góc gương mặt nam tính đang mãi mê bú mút hai bầu vú của vợ mình, Tuấn Bình nhận ra người đó.
Khác xa với suy nghĩ của ông Hạ Nghĩa và Huyền Vi, vài năm trước Tuấn Bình đã gặp lại anh trai mình. Anh cũng không muốn cha mình lo lắng, nên hai anh em chỉ âm thầm giúp đỡ nhau. Ngay cả chuyện sẽ xảy ra trong căn nhà này, dù đi công tác nhưng Tuấn Bình vẫn được anh trai thông báo trước. Tuấn Bình biết mình vô sinh, anh đã rất đau đớn khi chính tai nghe Bác sĩ xác nhận lại. Anh cũng rất khổ sở nghĩ đến chuyện ở nhà Huyền Vi sẽ ngủ với anh trai mình để duy trì nòi giống. Dù anh vẫn muốn cảm ơn Cha, đã cố tình giấu anh, để anh có thể sống vui vẻ hạnh phúc. Anh đã từng tưởng tượng đủ hình thức gặp gỡ giữa hai người, nhưng chưa từng nghĩ đến quan cảnh này. Nàng đẹp quá. Người phụ nữ anh hết mực yêu thương đang oằn mình rên rỉ trong tay người khác, nhưng anh vẫn thấy nàng đẹp đến lặng người.
– Ư... Anh nằm xuống đi...
Huyền Vi nhẹ nhàng kéo chiếc áo qua đầu Tuấn Kiệt. Nàng đẩy anh nằm xuống. Nàng không hề biết từ sau lưng trong góc cầu thang tối, Tuấn Bình vẫn đang quan sát. Anh nhìn nàng nhẹ nhàng cởi khóa quần Tuấn Kiệt, kéo xuống. Dương vật Tuấn Kiệt căng cứng bóng loáng dưới ánh đèn, làm tim Huyền Vi đập thật nhanh.
– Đừng nhìn em như vậy mà...
Huyền Vi đỏ mặt trách nhỏ. Nàng mím môi leo lên giường. Tim Tuấn Bình đập nhanh, nhìn cơ thể trắng ngần của nàng chống tay từng bước dịch chuyển trên mình Tuấn Kiệt. Vòng eo nàng nhỏ nhắn không chút mỡ thừa, hai bầu vú mơn mởn đung đưa, cặp mông no tròn đưa xéo về phía anh. Anh thấy rõ hai múi thịt đỏ hồng quen thuộc của nàng đã ẩm ướt. Nàng cúi xuống, mái tóc dài đen óng lòa xòa trên mặt Tuấn Kiệt. Đặt lên môi Tuấn Kiệt một nụ hôn, lưỡi hai người quấn lấy nhau cuồng nhiệt. Khi vòng tay Tuấn Kiệt choàng lên kéo sát nàng xuống, Huyền Vi liền tách khỏi môi anh.
– Tối nay đến phiên em phục vụ anh...
Nàng nói khẽ cho Tuấn Kiệt, nhưng vào tai Tuấn Bình lại lùng bùng như sấm nổ. Anh thẫn thờ nhìn Huyền Vi cúi xuống hôn khắp ngực Tuấn Kiệt, miệng nàng ngậm lấy đầu ti anh mút mút, rồi nhoẻn miệng cười khi thấy anh rùng mình. Nàng lại hôn xuống bụng, dọc những múi cơ rắn chắc. Mũi nàng hít hà vùng lông đen rậm đầy hương vị đàn ông. Nhìn cái đầu nấm to lớn đã rỉ chút nước, Huyền Vi mím môi nhìn lên Tuấn Kiệt, mặt đỏ như gấc chín. Nàng nhẹ nhàng vén tóc qua vành tay. Khụy tay xuống thật sát. Bàn tay nhỏ nhắn cầm lấy khúc thịt to lớn của Tuấn Kiệt, Huyền Vi há miệng để đầu lưỡi vờn quanh quanh. Ngậm xuống.
– Ahh... Tuyệt quá em ơi...
Huyền Vi mặt càng đỏ hơn nghe tiếng rên rỉ của Tuấn Kiệt. Trước giờ lời khen tặng loại này chỉ có Tuấn Bình chồng nàng nói mà thôi. Đôi môi nàng mở lớn nhưng chỉ bao được quanh đầu dương vật Tuấn Kiệt. Nàng cố nuốt sâu vào cũng chỉ đến nửa thân dương vật anh. Nàng thật sự không biết thứ to lớn này làm sao có thể vào hết trong người mình. Dương vật Tuấn Kiệt rất to, lại gân guốc vạm vỡ như cơ thể anh. Của chồng nàng, Tuấn Bình, thật ra không nhỏ hơn nhiều, còn có thể nói là đẹp hơn theo khía cạnh thẩm mỹ. Nhưng của anh lại thiếu cảm giác gì đó ngang ngược, ngỗ nghịch như dương vật Tuấn Kiệt. Nếu hai người đàn ông này mà biết Huyền Vi vừa ngậm mút dương vật vừa phân tích nhiều như vậy, thì nàng không biết có lỗ nào mà chui. Tay Huyền Vi vuốt vuốt liên tục, đôi môi nàng nhấp nhô, nhả nuốt dương vật Tuấn Kiệt. Mùi vị đàn ông của anh làm hạ thể nàng nóng bừng. Cặp mông tròn trịa càng cong hơn, đưa cao lên sàng sàng qua lại như sẵn sàng.
– Ư.... ah...
Đột nhiên cặp mông tròn trịa của Huyền Vi bị bóp chặt, mở rộng sang hai bên. Nàng giật bắn mình, toan vùng dậy thì tay Tuấn Kiệt đã giữ chặt đầu nàng. Một hơi thở ấm áp làm cơ thể Huyền Vi căng cứng. Một cái lưỡi trơn lùi ấm nóng không gấp gáp liếm dọc hai mép âm hộ ẩm ướt của nàng đi thẳng lên trên hậu môn. Lỗ xoắn bé tí đáng yêu của Huyền Vi co thắt, truyền đến một cảm giác tê dại sung sướng.
– Ư... Đừng...
Huyền Vi cố nài nỉ, nhưng miệng nàng bị dương vật Tuấn Kiệt lấp kín. Người kia bên dưới như muốn vét sâu vào âm hộ nàng. Lưỡi hắn thật hư hỏng mạnh mẽ xâm nhập cửa mình nàng, thật sâu thật sâu. Nàng cảm nhận được cả cái mũi hắn ép chặt bẹp dí trên hai mép thịt nức nở yếu ớt của nàng.
"Nhà này không còn ai ngoài Tuấn Kiệt và... Ông. Không lẽ..."
"Tuấn Kiệt trưa nay dường như đã biết chuyện mờ ám giữa nàng và ông."
"Nhưng điều này không nên mà... Anh cũng nên biết điều đó."
– Ưmm... Đừng... Không nên....
Huyền Vi rên rỉ ngắt quãng. Một vật to lớn nóng hừng hực đang chèn ép hai mép môi đỏ hồng ẩm ướt của nàng. Gương mặt nàng đỏ lựng áp trên hạ thể Tuấn Kiệt, môi hé mở hổn hển, hai mắt nhắm nghiền. Dương vật Tuấn Kiệt nàng ngắm chặt trong tay không buông, đôi môi nàng run run cảm nhận âm hộ bị lấp kín từng phân nhỏ. Một cảm giác tội lỗi tâm hồn Huyền Vi muốn gào thét tuyệt vọng. Nàng có thể vùng vẫy thật mạnh, nàng có thể chống đối đến cùng. Nhưng nàng đã không làm vậy, dù Tuấn Kiệt chỉ hờ hững níu giữ nàng bằng một bàn tay. Một cảm giác nhơ nhuốc dâng tràn làm khóe mắt Huyền Vi ẩm ướt. Lại một cảm giác khác như phục tùng xen lẫn ô nhục mơ hồ làm cơ thể nàng rạo rực chưa bao giờ có.
– Ưmmm... Ư...
Người kia bắt đầu nhấp thật nhanh. Thật nhanh. Bờ mông Huyền Vi tròn trịa bị bóp nghiến mở rộng để dương vật hắn điên cuồng như muốn xé rách nàng làm hai. Ngón tay người kia lại mò mẫn day day lỗ hậu môn bé xíu của nàng. Bao nhiêu lần chồng nàng chạm đến nơi đó đều bị nàng từ chối, nhưng lần này cảm giác tưng tức lại không khó chịu như nàng đã nghĩ. Một cảm giác bị xâm chiếm triệt để làm cơ thể nàng phản ứng mãnh liệt.
– Ôi... Ôi...uwmmm...
Huyền Vi bóp nghiến lấy khúc thịt trong tay, miệng nàng mút nó thật sâu thật sâu. Cảm giác cuống họng tắt nghẽn lại mang cho nàng một cơn sướng khoái kì lạ. Chưa bao giờ Huyền Vi có cảm giác sung sướng đến nhanh như vậy. Âm hộ nàng đã mê man, một dòng nước trong vắt như suối đầu nguồn tuôn trào không dứt. Nhưng người đó không ngừng lại, tiếp tục nhấp nhanh hơn, nhanh hơn dù nước trong âm hộ Huyền Vi đã tràn ướt chảy dài xuống cặp đùi mở rộng. Một phát dập cuối cùng, hắn giữ chặt lấy eo Huyền Vi, rùng mình. Một dòng ấm áp lang tỏa bên trong làm cơ thể Huyền Vi làm nàng sung sướng rên lớn.
– Ôi... Con sướng quá Cha ơi...
Một trọng lượng đàn ông đè sấp lên cơ thể Huyền Vi. Một đôi môi ấm áp tìm đến trao cho nàng một nụ hôn. Mùi vị thật quen, thật thân thương làm Huyền Vi choàng tỉnh. Nàng sửng sốt nhìn khuôn mặt thân thuộc sát bên. Người nàng yêu thương nhất lại cũng là người nàng không muốn gặp nhất trong tình cảnh này.
– Anh... là anh sao ? – Môi nàng run run ấp úng.
– Anh thay mặt Cha được không ?
Anh nói cười thản nhiên, nhưng Huyền Vi hai mắt đã lưng tròng. Nàng bưng mặt trong hai bàn tay, òa khóc. Nàng có thể giải thích điều gì ? Nàng thậm chí không tìm được bất kỳ một lý do nào cho chuyện này. Ngay trên giường kế sát bên nàng còn một người đàn ông trần truồng khác. Anh ta thậm chí không bỏ đi, không né tránh. Còn nằm yên đó như chứng kiến sự đổ vỡ của gia đình nàng. Thậm chí giây phút cuối cùng đó nàng còn kêu ra... Trời ơi. Huyền Vi nức nở, nước mắt dàn dụa.
Nhìn Huyền Vi khóc, Tuấn Bình thấy lòng thoáng chút nhẹ nhõm. Đàn ông ai không ghen, anh càng không ngoại lệ. Nhưng anh cũng hiểu. Một người phụ nữ đẹp như Huyền Vi, dù thường ngày nàng rất ngoan hiền, nhưng khi bị đưa vào tình thế phải lăng chạ với người đàn ông khác... Nàng rất dễ phát sinh với những cảm giác mới lạ, khích thích. Nhưng những giọt nước mắt này chứng tỏ hình ảnh anh trong tim nàng luôn tồn tại ở vị trí tối thượng. Thế là đủ...
– Anh biết hết rồi... Không cần giải thích với anh đâu...
Giọng nói ôn hòa của Tuấn Bình vang lên bên tai. Huyền Vi nhòe lệ nhìn lên anh. Đối mặt với nàng là ánh mắt yêu thương trìu mến của anh. Nhưng...
– Anh biết hết... Anh Kiệt đã nói anh nghe hết rồi.
Huyền Vi gạt nước mắt nhìn qua Tuấn Kiệt. Anh kê đầu trên gối cao, nhìn nàng gật đầu xác nhận.
– Chuyện gia đình bàn sau đi... Chú Bình, chú định để anh thế này mà về sao ?
Tuấn Kiệt nháy nháy mắt với Huyền Vi, lại nói sang chồng nàng. Nàng chợt đỏ mặt như gấc chín, phát hiện ra dương vật anh ta vẫn dựng đứng như cột cờ.
– Anh cứ giả vờ khách sáo với em ?! Huyền Vi...
Huyền Vi ngơ ngác nhìn hai gương mặt hao hao đang tươi cười nhìn nàng. Nghĩ đến tình cảnh của mình giữa hai người đàn ông, mặt nàng càng đỏ hơn.
– Không... Em... Em phải đi tắm... – Nàng vùng người bật dậy.
Nhìn theo thân thể trần truồng của Huyền Vi khuất sau cánh cửa phòng tắm khép hờ... Tuấn Kiệt, Tuấn Bình nhìn nhau rồi cùng bật cười. Cả hai đứng dậy, khoát vai, trần truồng nghênh ngang bước vào phòng tắm.
— Hết —
Bạn thấy sao?