Chương 177: Báo hiếu 1

Phần 1

Nhìn từ trên cao những cánh đồng lúa chín vàng rực nối tiếp nhau chạy dài dường như đến vô tận, một tấm thảm lúa chín vàng bao la bát ngát trong vô cùng thích mắt. Trên bầu trời những con chim ri bay lượn khắp nơi, đôi lúc chúng xà xuống bắt châu chấu, cào cào, nhện tha về tổ nuôi con. Chim ri thường làm tổ vào vụ lúa chín rất nhiều, chúng cũng ăn lúa nhưng người dân vùng này không vì thế mà xem chúng là loài có hại mà tận diệt, họ sống hòa mình với thiên nhiên, kiểm soát số lượng chim ri ở mức phù hợp để đảm bảo không ảnh hưởng đến sản lượng lúa, chỉ khi chúng phát triển quá mức người dân mới giăng bẫy bắt số lượng lớn để cân bằng lại mà thôi.

Đi trên bờ đê, tay cầm chai rượu đế, ông Hưng ngắm nhìn đồng lúa, nhìn những con chim ri hăng say tìm mồi nuôi con, khung cảnh yên bình nơi làng quê quá đỗi quen thuộc hằng ngày với ông, vậy mà tâm trạng ông lúc này lại bồi hồi, buồn buồn trong lòng. Ông Hưng thở dài một tiếng, lòng nặng trĩu đã sống ở đây mấy chục năm rồi, nói đúng hơn là 56 năm rồi, có bao giờ ông nghĩ mình sẽ rời xa nơi đây đâu, họa may ra là lúc ông chết mà thôi.

Nhưng ở đời đâu ai biết trước được gì, cũng không phải là chuyện buồn gì mà chuyện vui là đằng khác, vì mai thôi, sáng sớm ngày mai thôi là ông sẽ rời xa nơi này mà lên thành phố sống cùng các con rồi, ông Hưng vui lắm khi các con mình hiếu thảo đón cha lên thành phố sống cùng, nếu người ta nói 60 năm cuộc đời thì ở cái tuổi 56 này của ông có lẽ là gần đất xa trời rồi điều ông mong duy nhất là các con mình mạnh khỏe sống có ích cho xã hội, vợ chồng con cháu chúng nó hòa thuận chứ cũng chẳng nghĩ gì nhiều cho mình.

Ấy thế mà hai đứa con ông vừa có hiếu, lại vừa thành công vợ chồng hạnh phúc thì thật là phước đức ông bà để lại. Số là cách đây mấy ngày, hai con trai ông có bảo là sẽ đón ông lên thành phố sống cùng, để tiện bề chăm sóc quây quần bên cha lúc già, ông nửa muốn nửa không. Có mấy ai lại muốn rời xa nơi mình chôn nhau cắt rốn bỏ lại những bạn già thời chăn trâu, bỏ lại lũy tre làng, bỏ con sông quê chùm khế ngọt sau lưng để đến một nơi xa lạ, hoa lệ với một cuộc sống hối hả, cuốn con người ta vào guồng quay cuộc sống và đồng tiền dẫu vậy nơi đó có hai đứa con của ông, hai người ông hết mực yêu thương xem là tất cả hy sinh mọi thứ vì chúng và khi chúng lớn lên rồi thì ông cũng già đi theo năm tháng, cho đến bây giờ điều cuối cùng ông muốn là ở gần bên những đứa con của mình. Thế nên dù không muốn, dù buồn ông vẫn quyết đi, quyết rời xa nơi đây.

Gạt bỏ những suy nghĩ bâng khuâng trong đầu, nhìn chai rượu đế mới mua bên nhà bà Chín Rượu về, ông Hưng nở một nụ cười, thứ rượu này đối với mấy lão nông ở quê như ông Hưng thì phải nói là tuyệt đỉnh, những ngày làm ruộng vất vả thì chỉ cần buổi chiều hôm đó bắt con cá lóc đồng đem đi nướng chui, nhâm nhi ly rượu đế trên tay trò chuyện cùng mấy thằng bạn già thì bao nhiêu mệt nhọc của cuộc sống hằng ngày đều quên đi hết.

Vì mai ông Hưng phải đi rồi thế nên hôm nay đám bạn già của ông Hưng quyết định tổ chức tiệc chia tay. Cả bọn kéo nhau đến nhà ông tấp nập chuẩn bị, đứa thì làm cá, rửa ếch, thằng thì lau dọn bàn ghế chén dĩa bày ra sẵn đợi dọn món lên. Vậy mà đám bạn già lẩm cẩm này lại quên thứ quan trọng nhất là rượu, thế là ông phải lọ mọ cầm chai rượu chạy đi qua nhà bà Chín Rượu mua về. Vừa bước cầm chai rượu về tới nhà thì thằng Nam Mỏ Nhọn đã lên tiếng trêu:

– Ê, Hưng Đen mày ở bên nhà tán con gái bà Chín hay sao mà đi nãy giờ mới về thế hả.

Ông Hưng được gọi là Hưng Đen không phải là vì ông đen nhất trong đám, mà là do làn da rám nắng căng bóng và đều màu đầy sức sống kết hợp với khuôn mặt phúc hậu của mình trong ông Hưng vô cùng nam tính, quyến rũ và cực kỳ cuốn hút ở cái tuổi trung niên này, vì vậy thời trẻ mấy cô gái hay để ý đến ông Hưng làm đám bạn có chút ghen tị và quyết định gọi ông là Hưng Đen để giảm bớt độ quyến rũ của ông lại.

Còn biệt hiệu Nam Mỏ Nhọn là do thời xưa cả đám tầm 10 tuổi hay gì đó chả nhớ đi kiếm tổ ong lấy mật uống, xui rủi thế nào cả đám bị ong chích, sưng khắp mình mẩy duy trong nhóm có hai thằng xui xẻo nhất, một thằng bị chích ở miệng làm cho cái mỏ nhọn hoắt cả tuần chỉ có thể húp cháo ngán đến tận cổ, một thằng bị chích ở hai mí mắt làm nó sưng vù lên đôi mắt lúc nào cũng ti hí như người ngái ngủ. Vì sự tích khó quên này cả nhóm 6 thằng quyết định đặt cho hai thằng này một thằng là Nam Mỏ Nhọn và Thắng Mắt Hí để kỷ niệm một lần nghịch ngu.

Ông Hưng cũng chẳng lạ cái tính của ông bạn già này, đặt chai rượu xuống bàn trêu lại:

– Tao với em ấy trò chuyện nhưng em ấy toàn hỏi về mày, đặc biệt là tại sao bọn tao lại gọi mày là Nam Mỏ Nhỏn.

Nam Mỏ Nhọn chẹp chẹp miệng đáp:

– Chà, chà tính ra tao vẫn còn ngon trai gớm nhỉ.

Cả bọn cười rộ lên. Chiến Bột da trắng nhất cả đám thấy vậy mới nói một câu như vả vô mặt Nam Mỏ Nhọn:

– Đừng có tưởng bở.

Nam Mỏ Nhọn chỉ hừ một tiếng cũng chẳng nói gì. Lúc này ông Hưng mới rót rượu ra ly, miệng lẩm bẩm khấn gì đó rồi đổ rượu xuống đất, sau đó mới rót rượu ra ly lần nữa trịnh trọng:

– Hôm nay tụi bây có mặt ở đây, bày bữa tiệc này chúc mừng tao thì tao vui lắm. Hội chúng ta lớn lên từ nhỏ, quậy phá khắp làng xóm cùng nhau, có ai mà nghĩ có ngày lại xa nhau như hôm nay, mai là tao phải rời xa nơi đây rồi thế nên bữa nay không say không về, tao cạn ly trước.

Ông Hưng uống cạn ly rượu rồi rót đầy mời từng người bạn của mình. Mời hết một vòng ông lại rót đầy ly rượu để đó, cả đám lúc này chẳng ai nói câu gì, cái bầu không khí im lặng đến gợn cả tóc gáy. Thịnh Mập lúc này chua chát lên tiếng:

– Đúng vậy ai mà nghĩ có ngày xa nhau. Cả đám 6 thằng, giờ còn 5, mày đi nửa chỉ còn lủi thủi bốn thằng già tụi tao. Ai biết rồi sao này còn lại mấy thằng.

Nói xong cầm ly rượu hướng về phía chỗ cái chén để không trên bàn, kính một cái rồi đổ rượu xuống đất sau đó rót ly khác uống cạn.

An Cổ Cò với cái cổ dài khác thường lúc này mới lên tiếng:

– Trong cả đám chỉ tội cho thằng Thắng Mắt Hí, con của nó lại hại nó. Có một miếng đất ông bà tổ tiên để lại sinh sống làm ăn vậy mà nỡ lòng nào chỉ vì ham mê cờ bạc mà...

Nghe đến đây ai cũng thở dài, nhớ thương cho số phận Thắng Mắt Hí. Thắng Mắt Hí có một đứa con trai là Mẫn, được cưng chiều từ nhỏ đâm ra hư hỏng, toàn lêu lỏng giao du với đám bạn xấu đá gà cờ bạc, một lần vì nhậu nhẹt thua cá độ đá banh Mẫn say xỉn về nhà xin Thắng Mắt Hí bán miếng đất trả nợ, Thắng Mắt Hí không cho còn mắng cho một trận khiến Mẫn giận dỗi cãi nhau với cha mình, rồi vì men say không kiểm soát Mẫn chạy thẳng xuống nhà bếp lấy dao ra đâm nhiều nhát về phía Thắng Mắt Hí, vợ Thắng nghe tiếng chồng hét thảm chạy lên thấy con trai mình muốn giết cha vội lên can ngăn cũng bị Mẫn đâm nhiều nhát, hai vợ chồng Thắng Mắt Hí nằm trên vũng máu to lớn còn Mẫn sau khi thỏa mãn cơn tức giận thì lăn đùng ra ngủ, đến sáng hôm sau Mẫn thức dậy thì cha mẹ mình đã mất, Mẫn tự mình đi đầu thú ăn năn sám hối trong tù.

Sao giây phút tưởng nhớ người bạn đã mất, năm người lại tiếp tục rót rượu uống. Nam Mỏ Nhọn cạn hết một ly rượu, hà hơi khen đã một cái mới lên tiếng:

– Chà chà, giờ nhìn lại trong cả đám thằng Hưng đen như mày là hạnh phúc nhất.

Thịnh Mập ngà ngà say tiếp lời Nam Mỏ Nhọn.

– Đúng, đúng thằng Nam Mỏ Nhọn nói đúng. Khổ trước sướng sau.

Ông Hưng có một quá khứ khá đau buồn. Từ khi sinh ra ông Hưng đã mồ côi mẹ, một mình cha ông cáng đáng gồng gánh lo cho ông Hưng cùng với ông bà nội bệnh tật ở nhà. Ông Hưng học hành không giỏi nên chỉ học tới lớp 5 đã xin nghỉ đi chăn trâu kiếm thêm thu nhập phụ gia đình, cứ nghĩ cuộc sống êm đềm chăm chỉ kiếm tiền thì cuộc sống sẽ khá giả hơn, nhưng không khi ông mới lên 13 tuổi cha ông một lần đi soi ếch bị rắn độc cắn, chết trên đường đi cấp cứu.

Từ đó một đứa nhóc cùng với hai người già nương tựa nhau mà sống, ông Hưng lúc đó làm đủ nghề để mưu sinh, hai ông bà thấy đứa cháu vất vả chăm lo cho mình thì thương lắm, dù tuổi già sức yếu bệnh tật triền miên vẫn cố gắng đi kiếm từng nắm rau bắt từng con cá một đem ra chợ bán chắt chiu từng đồng bạc lẻ. Và rồi hạnh phúc đầu tiên trong đời ông Hưng đến, dưới sự điển trai thời trẻ của mình ông Hưng lọt vào mắt xanh của Lan, cô con gái cành vàng lá ngọc của ông chủ thu mua lúa, hai người yêu nhau đắm say thề non hẹn biển, đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất với ông Hưng.

Nhưng rồi chuyện hai người yêu nhau cũng đến tay ông chủ, cha nàng ra sức cấm cản thậm chí đuổi việc ông Hưng đi, dẫu vậy cũng không thể nào ngăn cản nổi hai trái tim yêu nhau tìm đến nhau và rồi một đứa bé dần hình thành trong bụng Lan, tưởng chừng như vậy sẽ giúp cuộc tình hai người có kết quả đẹp thì cha nàng không chấp nhận một đứa cháu có cha là một thằng khố rách áo ôm, cha nàng khuyên nhủ nàng bỏ cái thai đi, nàng không chịu, cuối cùng hai cha con từ mặt nhau Lan đi theo tiếng gọi tình yêu cùng ông Hưng xây dựng một túp lều tranh với hai trái tim vàng.

Câu chuyện công chúa vứt bỏ tất cả để lấy tiều phu sống hạnh phúc đến cuối đời chỉ có thể diễn ra trong truyện cổ tích mà thôi. Lan cùng ông Hưng sống với nhau thời gian đầu rất hạnh phúc họ cùng nhau cố gắng làm lụm kiếm tiền nuôi đứa con đầu lòng, nhưng Lan vốn là tiểu thư con nhà giàu sống trong nhung lụa làm sao nàng chịu nổi cái cảnh bán mặt cho đất bán lưng cho trời, làm quần quật đầu tắt mặt tối mà không đủ ăn, nhiều lúc nàng lén tìm cha nàng hy vọng ông sẽ thương tình giúp đỡ nhưng đổi lại chỉ là nhưng câu nói khuyên nhủ nàng bỏ chồng bỏ con.

Không có cha giúp đỡ, áp lực nghèo khổ bủa vây lấy Lan dần khiến nàng không chịu nổi, những lời mắng nhiếc trách móc thậm tệ được tuôn ra, những cuộc cãi vã dần không có điểm dừng và đỉnh điểm là khi đứa con thứ hai chào đời. Cái cảnh một nhà 6 miệng ăn, hai người già bệnh tật thuốc thang triền miên, hai đứa nhóc một lớn một nhỏ oe oe khóc suốt ngày một mình nàng chăm sóc trong khi đó chồng đi làm từ tờ mờ sáng đến tận tối khuya mới về nhà mà cuộc sống cơm thì bữa đói bữa no, tiền thì chẳng một xu dính túi đã vượt quá sức chịu đựng của Lan, nàng quyết định vứt bỏ tất cả, vứt bỏ đi cái ảo mộng tình yêu đẹp đẽ một túp lều tranh hai trái tim vàng, vứt bỏ đi hai đứa con còn ngây dại mà trở về với cuộc sống nhung lụa trước đây của mình.

Năm giờ sáng hôm đó ông Hưng đã dậy đi làm với cái bụng đói meo như hằng ngày, Lan cũng dậy nàng cho đứa con nhỏ bú, vớt vét những hạt gạo cuối cùng nấu một nồi cháo bón cho đứa con lớn cùng hai ông bà nội bệnh tật nằm lim dim trên giường với những hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió có thể tắt bất cứ lúc nào, làm xong xuôi nàng hôn lên trán hai đứa con thay lời tạm biệt nàng để lại một bức thư rồi quay lưng rời đi mà chẳng bao giờ ngoảnh đầu lại.

Tận khuya đó, ông Hưng trở về nhà, ông làm nghề vác lúa thuê nên phải theo những ghe lớn đến những vùng đất khác để vác lúa xuống ghe, khi ông về đến nhà thì đã nghe tiếng những đứa con nhỏ bé của mình khóc lớn vì đói và đôi mắt hai ông bà nội đã không còn lim dim nữa mà đã nhắm chặt lại rồi họ đã mất, ông Hưng đọc bức thư của Lan để lại thì một cảm giác tận cùng đau khổ khiến ông khóc lớn như một đứa trẻ, một cảm giác bất lực trước cảnh nghèo túng chính cái nghèo này đã cướp đi rất nhiều thứ của ông rồi ông muốn buông xuôi muốn giải thoát khỏi cái cảnh cùng cực khổ đau này, ông Hưng bước xuống bếp cầm lấy con dao chuẩn bị cứa cổ giải thoát cho bản thân khỏi địa ngục trần gian thì tiếng hai đứa bé khóc đưa ông trở về với hiện tại, không ông không thể chết được đời ông có thể khổ cực cỡ nào cũng được chứ hai đứa con bé bổng thơ dại của ông phải được hạnh phúc, nhất định chúng phải được sống hạnh phúc. Thế là ông Hưng lo ma chay cho ông bà nội, rồi người ta cũng cho ông biết gia đình Lan cũng đã chuyển đi xứ khác cùng ngày đó, ông Hưng đành ngậm ngùi gà trống cực khổ nuôi hai con lớn khôn.

Chiến Bột lúc này nâng chén lên chúc mừng ông Hưng:

– Mọi đau khổ trước đây của mày đã qua, con mày giờ thành đạt hết rồi, chúng nó còn có hiếu nữa thì thật là mừng cho mày. Lên thành phố an hưởng tuổi già đừng có quên đám bạn già nông dân tụi tao nghe mày.

Ông Hưng nhận ly rượu của Chiến Bột:

– Làm sao tao quên được những ngày tháng ở đây, đặc biệt là đám bạn tụi mày. Tao sẽ không bao giờ quên.

Nghe những lời này của Hưng Đen cả đám ai cũng bật khóc như những đứa trẻ mới lớn vậy. Cả đám bạn 6 người chơi thân quậy phá từ nhỏ tới lớn, chứng kiến thằng này lấy vợ thằng kia có con giờ đây chuẩn bị chia xa thì ai mà không khóc cho được. Sáu người bọn họ cứ thế vừa ôn lại kỷ niệm vừa khóc trong nước mắt đến tận khi chẳng biết trời đất gì nữa vì men say của rượu thì mới nghỉ.

Ông Hưng nhìn mấy bà vợ bạn sang dẫn chồng mình về thì cũng lảo đảo khập khiễng bước vào nhà ngã lăn quay trên cái giường cũ kỹ mà ngủ chẳng biết trời trăng mây gió gì cả. Ông ngủ một giấc tới tận 4h giờ sáng thì thức giấc rồi ông nằm trằn trọc mãi cả tiếng đồng hồ mà chẳng thể nào ngủ được nữa, khi mà tiếng gà gáy báo hiệu trời sáng thì ông Hưng cũng rời giường, đưa đôi mắt buồn bã nhìn quanh căn nhà tranh vách lá của mình ông Hưng thở dài ảo não bắt tay vào dọn dẹp lại căn nhà.

Vốn căn nhà này cũng chẳng phải của ông Hưng, từ sau vụ việc vợ ông bỏ đi để lại ông một mình gà trống nuôi con thì tin tức này được người dân khắp vùng biết đến ai cũng thương hoàn cảnh của ông nên ai có gì thì giúp nấy, mãi mấy tháng sau thì có người đến tìm ông để thuê ông chăm sóc một mẫu ruộng mới mua của họ ở vùng này, gia đình này rất giàu có đất ruộng mua ở khắp vùng này rất nhiều nên cần tìm người chăm sóc và khi biết hoàn cảnh của ông Hưng họ muốn giúp đỡ bằng cách cấp cho ông một mô đất để dựng lên một căn nhà không cần phải sống trên căn nhà sàn cặp mé sông vô cùng nguy hiểm với hai đứa con bé nhỏ nữa, nhờ vậy cuộc sống của ba cha con ông Hưng đỡ cực khổ hơn.

Ông Hưng quét dọn căn nhà sạch sẽ, sắp xếp các đồ đạc gọn gàng để bàn giao căn nhà lại cho chủ đất, ông thu dọn quần áo những vật dụng cần thiết phải mang đi vào cái vali mà mấy ngày trước các con mang về cho ông, xong xuôi tất cả ông xách vali lên chuẩn bị rời bỏ căn nhà đầy kỷ niệm này. Ông Hưng ngắm nhìn căn nhà lần cuối thật kỹ càng rồi ngoảnh mặt mà đi với hai hàng nước mắt lăn dài trên má.

Ông Hưng đi trên con đường đất để tiến ra lộ lớn, nơi mà con ông có lẽ đã đợi ông từ lâu rồi, đáng lý ra sẽ có xe ôm vào chở ông ra nhưng ông muốn tự mình đi bộ ra để tận hưởng những khoảnh khắc khi mình vẫn còn ở nơi này. Vừa đi ông vừa ngắm nhìn tất cả mọi thứ, thu hết tất cả các hình ảnh đó lưu giữ nó vào trong trí óc mình bất chợt ông đọc lên một câu thơ của nhà thơ Chế Lan Viên:

'Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở...

Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn!'

Lúc này ông đã thấm thía cái câu thơ này của Chế Lan Viên, những cảnh vật những thứ quá đỗi bình thường với ông hằng ngày giờ đây sẽ trở thành kỷ niệm sẽ hóa tâm hồn. Một nụ cười chua chát buồn đau hiện ra trên gương mặt ông nhưng không thể cứ buồn mãi như vậy được, ông Hưng lại nghĩ về sự hiếu thảo của các con về cuộc sống mới nơi thành phố dù xa lạ nhưng sẽ ấm áp với những người thân của ông.

Cả đoạn đường với bao suy nghĩ vẩn vơ khiến cho cảm xúc vui buồn lẫn lộn thì cuối cùng thì cũng đã đến đường lớn, từ xa ông Hưng đã nhìn thấy một chiếc xe hơi đang đậu ở đó chờ đợi. Cánh cửa bên phía người lái mở ra, một đôi chân dài miên man trắng như tuyết đặt xuống mặt đường, một người con gái với thân hình đầy gợi cảm và quyến rũ bước xuống xe tiến về phía ông Hưng, nàng cất lên một giọng nói đầy ngọt ngào:

– Ba, để con xách vali cho.

Phần 2

– Ba, để con xách vali cho.

Nàng mặc lên người một cái áo phông đen tôn lên cái cổ cao cao trắng mịn như da em bé phối hợp với chân váy họa tiết những cánh hoa làm lộ ra đôi chân dài miên man đầy hấp dẫn. Nàng tiến về phía ông Hưng ngược với ánh sáng mặt trời khiến cho từ góc nhìn của ông Hưng nàng như một tiên nữ hạ phạm, tất cả các tia sáng của buổi bình minh điều khép nép phía sau lưng nàng, chúng như sợ hãi sắc đẹp của nàng nên chỉ có thể e ấp ngại ngùng quy phục nàng như binh lính phũ phục dưới chân nữ hoàng của mình vậy.

– Ba, sao ba cứ nhìn chằm chằm vào con vậy.

Một câu nói này đã giúp ông Hưng lấy lại nhận thức của mình, lần nào cũng vậy đối mặt với sự xinh đẹp vạn người mê của con dâu mình đều khiến ông Hưng ngây ngốc si mê ngắm nhìn như một gã khờ và lần này cũng vậy ông Hưng ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác mà đáp:

– À chắc tại hôm qua ba nhậu say quá nên đi bộ một quãng hơi xa khiến ba có chút mệt trong người thôi.

Nghe ông Hưng nói vậy những biểu cảm lo lắng hiện ra trên gương mặt đẹp đẽ của nàng, nàng tiến lại vòng một tay ông Hưng qua cổ mình, một tay nàng ôm lấy eo ông một tay xách lấy cái va li chuẩn bị dìu ông lên xe.

Hành động chớp nhoáng và đầy bất ngờ của cô con dâu khiến ông Hưng không kịp phản ứng, cảm giác tiếp xúc đầy mát lạnh và mềm mại ở nơi cánh tay và làn da nơi cổ của con dâu, cùng sự nhột nhạt ở eo của mình khiến ông rùng mình nhưng nhiêu đó vẫn chưa là gì khi mà mùi nước hoa đầy quyến rũ từ người con dâu len lỏi vào mũi ông, nó như một liều thuốc mê chích vào người ông Hưng khiến ông đờ đẫn ngẩn nga ngẩn ngơ như kẻ mất hồn.

– Ba, ba sao vậy?

Nhìn vẻ mặt thất thần của ông Hưng càng làm cho nàng lo lắng hơn nữa, bàn tay nàng đặt ở eo của ông Hưng càng kéo cơ thể ông ép sát vào cơ thể nàng hơn, gương mặt rạng ngời xinh đẹp của nàng tiến lại sát bên cạnh mặt ông Hưng khiến cho mùi nước hoa ngày càng nồng nặc chết người thêm. Tuy vậy, ông Hưng vẫn cố gắng lấy lại ý thức của mình, ông bảo:

– Ba không sao. Con dìu ba lên xe trước đi.

Nàng ngoan ngoãn dạ một tiếng rồi dìu ông Hưng lên xe ngồi, sau đó vòng ra sau để cái vali vô cốp xe, rồi leo lên ghế lái mà lái xe rời đi.

... Bạn đang đọc truyện Báo hiếu tại nguồn: http://truyensextv.org/bao-hieu/

Ngồi yên vị trong xe mà ông Hưng không dám quay sang nhìn cô con dâu út của mình, mắt ông cứ đăm đăm nhìn ra ngoài phía cửa kính xe vì mùi nước hoa thoang thoảng từ người nàng lan tỏa ra khắp xe, nó như một cô gái tiếp rượu nhẹ nhàng, cực kỳ cẩn thận từng chút từng chút một chuốc say gã đàn ông, một cảm giác lâng lâng hưng phấn khó tả đang diễn ra trong người ông Hưng. Phía bên kia, con dâu ông đang tập trung lái xe nhưng lâu lâu vẫn khẽ liếc nhìn sang ông, nàng thấy ông đôi mắt cứ nhìn xa xăm ngoài phía cửa kính xe chất chứa một nỗi buồn không tưởng, nàng cất lên giọng nói ngọt ngào an ủi ông Hưng:

– Ba đừng buồn, sau này nếu ba thấy nhớ quê cứ bảo, con sẽ chở ba về thăm quê cho khuây khỏa nỗi lòng.

Lời nói an ủi và đầy sự quan tâm của nàng dâu khiến ông Hưng cảm thấy ngại ngùng, thì ra ngay từ cái khoảnh khắc cô con dâu ông xuất hiện thì nàng đã thổi một cơn gió cuốn đi hết bao nhiêu nỗi buồn xa quê cuốn hết sạch sẽ chẳng còn động lại chút gì là buồn bã mà chỉ có hình ảnh dáng người gợi cảm cùng mùi hương chết người là đọng lại trong tâm trí ông mà thôi.

Ông Hưng cảm thấy thật tội lỗi trong lòng, ông cố gắng trấn tĩnh lại đầu óc vì sao này sống chung với nhau dưới một mái nhà rồi nên không thể lần nào gặp mặt cũng ngại ngùng thế này được. Thật ra cũng không thể trách ông Hưng được đã gần 30 mươi năm nay chưa có người phụ nữ trẻ đẹp nào tiếp xúc gần với ông như vậy, thậm chí ông cũng chỉ gặp hai nàng dâu của mình cũng trên dưới có 5 – 6 lần rồi thì hai đứa con ông đã xin phép ông tổ chức đám cưới rồi.

Lấy lại sự bình tĩnh, ông Hưng đáp lời nàng:

– Ba chỉ nhớ quê một chút thôi. À mà thằng Phong với thằng Minh đâu không xuống đón ba mà lại để con đi vậy.

Ông tên họ đầy đủ là Trần Thế Hưng, con trai lớn ông là Trần Thế Phong năm nay 30 tuổi, đứa con út là Trần Thế Minh 29 tuổi. Hai đứa con của ông từ nhỏ lớn lên rất hiếu thảo, biết hoàn cảnh gia đình khó khăn nên hai con ông rất chăm chỉ học hành thậm chí sau giờ học còn cùng đi giăng lưới, cắm câu đem cá ra chợ bán kiếm thêm thu nhập phụ giúp ba mình, cuộc sống ba cha con lúc đó tuy khó khăn đủ đường nhưng vô cùng ấm áp hạnh phúc.

– Anh Phong thì hôm nay phải bay ra Hà Nội ký kết hợp đồng cực kỳ quan trọng, còn chồng con thì khỏi phải bàn tới rồi, ba biết cái tính của ảnh rồi suốt ngày cứ vùi đầu vô chế biến mấy thứ bánh kẹo mới.

Nghe nàng nhắc tới Thế Minh ông cười ha hả, vui vẻ bảo:

– Cái thằng đam mê khó bỏ mà.

Thế Minh là một đứa con trai từ nhỏ đã mê bánh kẹo rồi nhưng do gia đình chẳng dư dả gì mấy nên lâu lâu ông mới cho tiền nó mua bánh bò, bánh tiêu, kẹo... mà ăn vì thế mà Thế Minh mới ước mơ rằng sao này lớn lên sẽ có thể chế biến nghiên cứu ra đủ thứ bánh ngon trên đời để tha hồ ăn. Còn về Thế Phong ước mơ cực kỳ đơn giản, sau này đi làm có thật nhiều tiền để ba không phải vất vả kiếm từng đồng từng cắt một nửa.

Cũng vì vậy mà hai anh em họ lựa chọn vào những ngành học đại học phù hợp với đam mê và ước mơ của mình. Ông Hưng vẫn nhớ như in cái ngày hạnh phúc đó khi mà lần lượt hai đứa con ông cầm giấy báo đậu đại học về khoe với ông, nhìn những nụ cười tươi rói nở trên khuôn mặt hai con mà ông không kiềm được bật khóc trong hạnh phúc. Lúc Thế Phong phải lên thành phố nhập học, ông khóc rất nhiều, ông vét hết sạch số tiền ít ỏi tích lũy được đưa hết cho Thế Phong, ông dặn dò đủ thứ trên trời dưới đất rồi đứng lặng lẽ nhìn bóng Thế Phong khuất xa dần vì con đường đại học nơi xa lạ kia ông không thể bên cạnh con mình mà chỉ có thể lặng lẽ ở đây cầu mong con mình bình an. Một năm sau cũng tới lượt Thế Minh thi và đậu đại học, khi mà Thế Minh cũng rời đi là lúc ông trở về lại với căn nhà hiu quạnh, lẻ loi chỉ một bóng hình của ông trong chính căn nhà đã từng tràn ngập nụ cười và sự ấm áp của các con.

Hai anh em Phong và Minh chân ướt chân ráo kẻ trước người sau lần lượt lên thành phố Sài Gòn nhập học, hai người lao đầu vào học tập cũng như vất vả làm thêm phụ giúp cho ba của mình bởi vì họ biết rằng nơi quê nhà kia lẻ loi một bóng hình ba mình vất vả kiếm tiền nuôi họ ăn học, hai người họ hiểu rằng tốc độ kiếm tiền của mình phải nhanh hơn tốc độ già đi của ba.

Cũng chính trong những năm tháng đại học này Thế Phong quen được vợ mình là Nguyễn Ngọc Thiên Hương, một cô gái học cùng ngành và cùng lớp với Phong, điều đặc biệt hơn nữa là nhờ mối tình của anh hai mình mà Thế Minh cũng quen được một cô giáo tương lai là Lê Thanh Ái Như em của Thiên Hương, hai chị em Thiên Hương và Ái Như đều là trẻ mồ côi, sống trong cô nhi viện từ nhỏ.

Chính nhờ mối lương duyên kỳ diệu này mà bốn người bọn họ cùng nhau cố gắng kiếm tiền nhằm để cuộc sống của những người họ yêu quý được tốt đẹp hơn. Và bước ngoặt đến nhờ chính cái thói đam mê làm bánh của Thế Minh, món bánh mới lạ rất ngon khiến cho bốn người họ dốc lòng đầu tư tiền bạc để Thế Minh hoàn thiện công thức. Khi công thức bánh hoàn chỉnh, bốn người quyết chí khởi nghiệp với món bánh này. Vất vả khởi nghiệp mấy năm trời cuối cùng thành công là một công ty sản xuất bánh kẹo với quy mô hàng nghìn công nhân sản xuất.

Ái Như nhìn thấy nụ cười tươi của ba chồng thì cũng cảm thấy vui vẻ lây, cuộc đời nàng và chị Thiên Hương đều mồ côi nên cả hai thèm khát cái cảm giác có ba mẹ lắm, giờ đây có ông Hưng là ba chồng dù chẳng máu mủ ruột thịt gì nhưng hai nàng cảm thấy rất hạnh phúc. Bất chợt như nhớ ra điều gì đó, nàng hỏi:

– Đúng rồi, ba đã ăn gì chưa?

– Ọc, Ọc...

Tiếng bụng ông Hưng kêu lên làm ông đỏ mặt với con dâu, hóa ra từ sáng đến giờ bận rộn với đủ thứ cảm xúc khiến cảm giác đói của ông bị lấn át đi bây giờ thì nó trở lại kêu réo được lấp đầy bụng.

Ái Như khẽ nở một nụ cười, chỉ một khoảnh khắc nụ cười nàng nở rộ đã khiến nhịp tim ông Hưng đập thình thịch rồi, đẹp quá đẹp, một nụ cười của Ái Như dường như khiến mọi cái sự đẹp ông biết lưu mờ hết đi. Ông ngẩn ngơ giây lát, rồi cố gắng làm quen trước sự hấp dẫn của cô con dâu, ông bình tĩnh bảo:

– Con cứ kiếm một quán quen nào đó rồi hai ba con mình ghé vào ăn.

Ái Như lái xe vào trung tâm thành phố, nàng tìm đến một nhà hàng sang trọng rồi lái xe vào bãi đậu xe. Hai ba con nàng vào ăn uống rồi sau đó nàng dẫn ông Hưng vào một của hàng quần áo, nàng cẩn thận và tỉ mỉ như một người vợ hiền bắt ông Hưng thử từng cái áo cái quần một, nàng ngắm nghía sự nam tính của ông Hưng trong từng bộ quần áo do mình chọn mà cười tươi như hoa.

Mua sắm những vật dụng cần thiết cho ông Hưng, Ái Như mới cùng ba chồng rời khỏi trung tâm mua sắm bắt đầu lái xe về nhà.

... Bạn đang đọc truyện Báo hiếu tại nguồn: http://truyensextv.org/bao-hieu/

Ông Hưng bước xuống xe, lấy chìa khóa từ tay Ái Như tiến lại cánh cổng mà mở cửa ra, nàng lái xe vào trong nhà. Đây là một căn nhà lầu hai tầng, được các con ông mua ở đã mấy tháng nay rồi, do tình hình làm ăn công ty dạo gần đây phát triển rất tốt nên các con ông mới bàn bạc tìm mua một căn nhà rồi sửa sang lại cho thật đẹp để đón ba lên sống cùng.

Ngước nhìn căn nhà rộng lớn, đẹp đẽ trước mặt khiến niềm vui trên mặt ông Hưng hiện rõ lên, con cái mình có sự nghiệp thành công vang dội nhà cao cửa rộng thì ai mà không mừng cho được. Đưa mắt ngắm nhìn khắp căn nhà, ông Hưng tấm tắc khen:

– Căn nhà rộng và đẹp quá.

– Lúc đầu nó không đẹp như này đâu ba, bọn con phải bỏ tiền ra sơn lại toàn bộ căn nhà rồi trang trí các vật dụng cần thiết thì mới được như vậy đó ạ. Để con dẫn ba đi xem phòng của mình.

Ông Hưng đi theo sau Ái Như lên trên tầng hai. Phòng ông Hưng là một căn phòng được thiết kế bằng chất liệu gỗ tự nhiên với gam màu nâu trầm mang lại cảm giác ấm cúng, các vật dụng như tivi, tủ quần áo được bố trí vô cùng thích hợp, trên tường được trang trí các bức tranh thiên nhiên tạo không gian nghỉ ngơi yên bình và thư giãn.

Nhìn ngắm căn phòng do chính các con mình tỉ mỉ chuẩn, ông Hưng không kiềm được những giọt nước mắt hạnh phúc, ông Hưng chưa kịp lên tiếng nói bất cứ câu gì thì đã có một vòng tay từ phía sau ôm lấy tấm lưng rộng lớn của ông rồi bảo:

– Ba đừng khóc, từ giờ trở đi bọn con sẽ luôn ở bên cạnh để quây quần bên ba lúc tuổi già.

Ông Hưng quay người lại ôm lấy cơ thể mềm mại như bông của con dâu mình mà khóc nức nở trong niềm hạnh phúc vô bờ. Ái Như cũng ôm chặt lấy cơ thể ông Hưng, cảm nhận sự sưng sướng khi có được một người ba để cho nàng yêu thương chăm lo khi về già. Hai cơ thể một già một trẻ ôm nhau một lúc lâu thì ngại ngùng mà buông nhau ra.

... Bạn đang đọc truyện Báo hiếu tại nguồn: http://truyensextv.org/bao-hieu/

Thế Minh bước xuống xe tiến về phía cánh cổng mà đóng cửa lại rồi vội vàng dắt chiếc xe máy của mình dựng ngay ngắn trong nhà để xe, xong xuôi Thế Minh hối hả chạy vào nhà, Thế Minh gấp rút đến nỗi tưởng rằng chỉ cần mình chậm chân một giây thôi là sẽ bỏ lỡ một điều gì đó mà có thể khiến bản thân luyến tiếc cả đời. Thế Minh vừa chạy vừa hét lớn:

– Ba, ba ơi ba. Con về rồi.

Ngay khi đặt chân vào nhà, Thế Minh đã nghe thấy tiếng chương trình thời sự tivi đang mở, anh đưa ánh mắt nhìn sang nơi ghế sofa đặt đối diện với tivi. Ngay tức khắc đập vào tròng mắt Thế Minh là một người đàn ông với nước da rám nắng cùng mái tóc hoa râm đang ngồi quay lưng về phía anh mà xem tivi, nhìn từ xa dáng người này chẳng có gì đặc biệt hay nói đúng hơn chỉ là một người bình thường nhưng đối với Thế Minh sao cái dáng người này thân thuộc và lớn lao quá, anh tưởng chừng như nó đã che khuất hết tất cả mọi thứ trong tầm mắt của anh lúc này, dáng người đó đã cõng hết cả tuổi thơ gồng gánh cả một tương lai cho anh ngày hôm nay.

Cảm xúc nhớ thương dâng trào trong lòng, Thế Minh khóc sụt sùi, anh từng bước chậm rãi tiến đến, chỉ là gần hai mươi bước chân thôi mà anh cảm thấy như mỗi bước chân mình đặt xuống nền nhà như cả thế kỷ trôi qua vậy. Khi mà Thế Minh đã đứng trước mặt người đàn ông, miệng anh mếu máo lắp bắp:

– Ba.

Bao nhiêu cảm xúc nhớ thương vô bờ bến được Thế Minh dồn nén và thốt ra một tiếng "ba" thôi, anh cảm thấy sao mà cái tiếng "ba" này nó thiêng liêng và cao cả quá, cảm xúc dâng trào làm anh khóc lớn như đứa trẻ ba tuổi rồi nhào vào lòng cái người mà anh gọi là ba kia.

Ông Hưng nở một nụ cười, một nụ cười đơn giản nhưng chứa đựng cả ngàn niềm vui hạnh phúc bên trong đó vậy, rồi ông vòng tay qua ôm lấy con mình vào lòng. Cả hai người đàn ông một trẻ một già cứ như thế mà ôm nhau, chẳng ai nói câu gì nhưng trong lòng họ ngập tràn cảm giác hạnh phúc, thời gian và không gian lúc này dường như đứng im để chiêm ngưỡng và ghi chụp lại khoảnh khắc này thậm chí ngay cả tiếng tivi cũng dường như biến mất mà chỉ nghe thấy hai tiếng tim đập thình thịch thình thịch trong niềm vui vô bờ bến.

Thế Minh rúc đầu vào lòng ngực ba mình, cảm nhận sự ấm áp của tình cha mà lòng hân hoan không tả nổi, anh nhõng nhẽo như đứa trẻ mới lớn vậy chẳng muốn rời xa khỏi vòng tay ấm áp và an toàn của ba mình chút nào. Ông Hưng cũng để im cho con trai mình rúc đầu vào lòng, những giọt nước mắt của con trai ông lúc này làm ướt nhẹp cả một mảng áo của ông.

– Được rồi, ba ở đây chứ có đi đâu đâu mà khóc như em bé thế kia, vợ con ở dưới bếp nó cười cho bể đầu bây giờ.

Thế Minh vẫn cố gắng ôm ba mình thêm một chút nữa rời mới buông ra:

– Vợ con có cười cũng kệ. Ôm ba mình rồi khóc thì cũng đâu có gì mà phải sợ người khác biết đâu ba.

– Thôi lên tắm rửa đi ông tướng, nhanh vợ anh nấu ăn sắp xong rồi kia.

Mùi thơm từ phòng bếp len lỏi vào mũi khiến cái bụng Thế Minh kêu ọc ạch trước mặt ba, anh cười như để chống chế cho đỡ quê rồi nhanh chân chạy lên lầu tắm rửa.

Gần 8h tối hôm đó một bàn ăn thịnh soạn hiện ra trước mắt ông Hưng, nói là thịnh soạn chứ thật ra cả bàn toàn các món ăn đậm chất miền quê như cá lóc kho tộ, canh chua bông điên điển...

Ông Hưng ngồi vào bàn ăn, trong khi đó Thế Minh đang loay hoay với cái laptop của mình. Thấy con mình như vậy, ông Hưng có chút khó chịu bảo:

– Ba đã nói từ lúc con còn nhỏ rồi, đừng có đem công việc hay vừa ăn vừa chơi chứ.

– Ba hiểu lầm rồi, con đang liên lạc với anh Hai, để ba với anh gặp mặt trực tuyến. – Thế Minh lo lắng giải thích hành động của mình cho ba.

Ái Như bới một chén cơm rồi đưa cho ông Hưng:

– Con mời ba ăn cơm.

– Cảm ơn con. – Ông Hưng lịch sự đáp.

Trong khi đó, Thế Minh có vẻ như đã kết nối được với Thế Phong liền để laptop lên bàn. Bên trong màn hình laptop cũng là một bàn ăn và hai người một nam một nữ đang ngồi. Người nam tướng tá có chút gầy đeo một cái mắt kính cận trong vô cùng tri thức, người nữ xinh đẹp lộng lẫy mặc một bộ váy màu tím để lộ ra vùng da cổ trắng ngần trong vô cùng ma mị quyến rũ.

Nhìn thấy gương mặt phúc hậu của ba mình bên kia màn hình, Thế Phong giọng điệu buồn bã lên tiếng:

– Con xin lỗi ba tại hợp đồng lần này quan trọng quá nên con không thể về ăn cơm cùng ba được.

Thiên Hương cũng tiếp lời chồng mình:

– Xin lỗi ba, sáng nay làm xong công việc ở công ty con cũng phải bay ra giúp đỡ anh Phong, không thể về gặp mặt ba được.

Nghe giọng điệu đầy vẻ tự trách bản thân của hai con mình ông Hưng nở nụ cười hiền hòa:

– Ba hiểu công việc của các con mà. Ba không trách đâu, huống chi bây giờ cũng đâu khác gì gia đình mình ăn bữa cơm cùng nhau đâu. Thôi bây giờ gia đình mình ăn cơm đi.

Bữa cơm gia đình diễn ra trong bầu không khí vui vẻ ngập tràn, họ cười nói vẻ mà trò chuyện trao nhau những lời yêu thương hạnh phúc dù cho khoảng cách địa lý của hai bên lúc này là vô cùng xa.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...