Phần 8
Kỳ thi tuyển sinh đại học kéo dài hai ngày cuối cùng đã kết thúc. Tôi cảm thấy mình đã làm rất tốt trong kỳ thi. Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh, tôi không dám nói cái nào là an toàn. Tôi tâm sự với mẹ cảm giác của mình, và mẹ tôi rất vui. Khi thảo luận với mẹ, tôi còn hỏi rằng tôi có được một số phần thưởng nào không. Mẹ hỏi tôi muốn được thưởng cái gì. Không cần suy nghĩ, tôi nói rằng muốn được hôn mẹ. Nhưng mẹ từ chối, nói rằng khi chưa có kết quả điểm thi thì mọi thứ đều là tưởng tượng. Và mẹ còn cảnh báo tôi không được cố tình đi chệch hướng với mẹ. Nếu không tất cả các điều kiện đã thỏa thuận trước đó sẽ vô hiệu. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc từ bỏ ý định hôn mẹ.
Sau này, khi đăng ký nguyện vọng thi, tôi và mẹ có bất đồng quan điểm. Trường tôi chọn là trường đại học địa phương, vì tôi tự nhiên có những tính toán nhỏ của riêng mình khi chọn trường này. Do trường thuộc địa phương nên tôi có thể đi học và được ở gần mẹ mỗi ngày. Còn mẹ thì khác, vì trường tôi chọn không phải là trường đại học danh giá nên mẹ tôi hy vọng rằng ít nhất tôi cũng có thể vào trường đại học trọng điểm ở thành phố thủ phủ của tỉnh.
Sau vài lần thảo luận, tôi và mẹ kiên quyết giữ quan điểm của riêng mình. Cuối cùng, chú tôi đã tìm được một người từ Cục Giáo dục. Ông ấy nói rằng mặc dù điểm ước tính của tôi không thấp nhưng căn cứ theo điểm xét tuyển ngành kế toán các năm trước của trường đại học trọng điểm của tỉnh lỵ thì điểm số của tôi vẫn hơi thấp. Cuối cùng, tôi đã điền vào trường địa phương như mong muốn của tôi.
Trong thời gian chờ đợi kết quả, tôi thực sự như đang trải qua một năm trời. Trong thâm tâm, tôi không ngớt chửi giáo viên và Bộ Giáo dục.
Ngày 24 tháng 6, tôi nhớ rất rõ ngày này. Mặc dù trước đây tôi rất tự tin, nhưng khi thực sự kiểm tra điểm thi qua hệ thống tính điểm trực tuyến, tôi không khỏi cảm thấy vô cùng hồi hộp. Khi nhìn thấy số điểm của mình là 621, tôi thực sự cảm thấy rằng tôi đã có nó. Cả thế giới!
Mẹ tôi không dám kiểm tra điểm số với tôi vì lo lắng, cho nên mẹ ngồi chờ ở phòng khách. Tôi cố tình trêu chọc mẹ nên lấy tâm trạng bình tĩnh lại, và từ từ bước ra khỏi phòng với cái đầu cúi gằm xuống.
Mẹ tôi ngồi trên ghế sofa trong phòng khách và nhìn tôi đi ra. Trông thấy tôi, mẹ lập tức đứng dậy và sốt sắng hỏi:
"Bao nhiêu điểm?"
Tôi cúi đầu không nói.
Mẹ tôi lại lo lắng hỏi:
"Có chuyện gì vậy con? Con thi được bao nhiêu điểm? Nói cho mẹ biết đi Tiểu Tuệ."
Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, nhíu mày và yếu ớt nói:
"Con không qua được câu nào."
Giọng mẹ tôi chợt cao lên:
"Hả, điểm của con không cao lắm à? Không vượt qua được câu nào là sao?"
Tôi ngước nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của mẹ và thực sự muốn cười, nhưng tôi vẫn tiếp tục nói với vẻ mặt buồn bã:
"Điều này không tốt lắm hay sao? Con đã không đáp ứng yêu cầu của mẹ, vì vậy từ nay mẹ có thể yên tâm."
Mẹ tôi khựng lại khi nghe tôi nói, thế rồi mẹ bật khóc và nói trong cay đắng:
"Tiểu Tuệ... đến nước này mà con... con vẫn còn nghĩ đến chuyện đó được sao? Con đúng là đồ ngốc!"
Vừa nói vừa khóc, mẹ tôi yếu ớt ngồi xuống ghế sofa.
Thấy mẹ khóc, tôi không dám chọc ghẹo mẹ nữa, vội vàng chạy đến, ngồi xổm trước mặt mẹ, nắm tay mẹ rồi vui mừng nói với mẹ:
"Mẹ ơi, đừng có khóc, con chọc mẹ thôi mà. Điểm thi của con là 621."
Nghe tôi nói vậy mẹ trở nên sửng sốt, không khóc nữa. Mẹ dùng sức đẩy đầu tôi ra:
"Con... con đang đùa mẹ chuyện này phải không?"
Vì tôi đang ngồi xổm, mẹ tôi đã đẩy mạnh đầu tôi khiến cho tôi đột nhiên ngã ra sau và đập vào cái bàn phía sau, kêu "rầm" một tiếng. Tôi phải hét lên "a" vì đau đớn.
Mẹ tôi cũng nhận ra mình đã lỡ tay nên vội đứng dậy đỡ tôi. Tôi cảm thấy cơ thể của mẹ tôi đang đến gần nên không khỏi xúc động. Tôi nắm lấy cánh tay mẹ và ôm mẹ vào lòng. Mẹ đã bị kéo vào vòng tay tôi. Tôi ôm mẹ, nhìn mẹ và nói:
"Mẹ ơi, con đã hoàn thành các điều kiện mà mẹ đặt ra, vậy mẹ có chấp nhận con không?"
Mẹ tôi rõ ràng đã rất sốc khi bị tôi ôm, và còn bối rối hơn khi nghe những gì tôi vừa nói. Đẩy tôi ra, mẹ chợt đứng dậy.
Tôi cũng đứng lên, lo lắng nhìn mẹ và nói:
"Kìa mẹ, bộ mẹ định nuốt lời sao? Mẹ có biết con đã phải nỗ lực biết bao nhiêu để có được ngày hôm nay không? Trước kỳ thi, mẹ nói rằng con hãy luôn tin tưởng vào những gì mẹ hứa. Bây giờ mẹ cảm thấy hối hận à?"
Mẹ lùi lại cách tôi vài bước, nói với tôi một cách yếu ớt:
"Mẹ không nói là mẹ hối hận, mẹ... mẹ không nuốt lời... Bây giờ để mẹ đến nhà ông nội con để báo tin trước đã."
Sau khi nói xong, mẹ tôi dường như bỏ chạy. Tôi chạy theo mẹ ra khỏi nhà, và tôi không kịp ngăn cản. Nhìn bóng lưng mẹ bỏ đi, tôi vừa giận vừa bực mình. Cầm cái đệm trên ghế sofa, tôi đập mạnh vài cái rồi ngồi xuống ghế, suy nghĩ cách đối phó.
Ngay sau đó, cô tôi gọi điện thoại cho tôi và bảo tôi đến nhà ông nội. Khi đến nơi, tôi đã nói chuyện với ông nội, chú và cô tôi. Nhưng tôi mặc kệ mẹ tôi, dù mắt tôi cứ nhìn mẹ. Còn mẹ thì luôn tránh mặt tôi. Khổ nỗi là vì đang ở nhà ông nội, nên tôi chỉ nhìn mẹ mà chẳng dám làm gì.
Buổi trưa, cô tôi và mẹ tôi nấu một bữa ăn thịnh soạn rồi bày biện ra bàn ăn. Nhưng tôi luôn lơ đãng. Cô tôi nói đùa rằng tôi bị sững sờ vì điểm thi cao. Tôi liếc nhìn mẹ, tình cờ mẹ nhìn tôi và thấy tôi đang nhìn mẹ. Thế là mẹ tôi quay đầu đi thật nhanh.
Buổi chiều mẹ đi làm, tôi định về nhà nhưng ông nội nhất quyết không cho, cứ muốn trò chuyện với tôi. Đến tối, hai mẹ con tôi vẫn ăn cơm tối ở nhà ông nội. Sau đó, hai mẹ con tôi về nhà.
Tôi thẳng bước trên đường về nhà, còn mẹ tôi luôn đi sau tôi khoảng 5 mét. Tôi đang tập trung suy nghĩ về việc phải làm cách nào để mẹ tôi thực hiện lời hứa khi tôi về tới nhà, do đó tôi không nói gì với mẹ tôi. Khi gần tới nhà, mẹ tôi bỗng vội vã đi nhanh đến gần tôi. Sau khi cách tôi vài bước chân, mẹ đuổi kịp tôi. Sánh bước cùng tôi, mẹ không nhìn tôi và nhẹ nhàng nói:
"Con đừng có khó chịu nữa, mẹ không hề nói là mẹ hối hận, chỉ là mẹ... À được rồi, để chờ đến khi có giấy báo nhập học cái đã."
Hóa ra mẹ tôi nghĩ rằng tôi giận dỗi khi không nói gì suốt chặng đường về. Nghe mẹ nói xong, tôi không khỏi xúc động. Mẹ nói với tôi những điều này vì tưởng là tôi đang tức giận. Có nghĩa là tôi đã có vị trí trong trái tim mẹ! Nhưng dù sao thì mẹ tôi cũng là một người mẹ nên mẹ chưa sẵn sàng cho chuyện đó vào lúc này.
Nghĩ đến đây tôi chợt tỉnh ngộ và nói:
"Mẹ ơi, con không giận mẹ đâu. Lẽ ra con không nên vội vàng ép buộc mẹ. Con sẽ chờ đợi được mà. Con đã chờ đợi một năm rồi, chờ thêm mấy ngày nữa có là gì đâu."
Sau khi nói xong, tôi nắm cánh tay mẹ kéo vào mình. Nhưng mẹ tôi lo lắng nhìn quanh rồi lùi xa tôi hai bước chân. Tôi cười nói:
"Mẹ à, con chỉ muốn đỡ mẹ đi thôi mà, có gì đâu mà mẹ sợ dữ vậy."
Khi nói điều đó, tôi đã bắt kịp mẹ và nắm lấy tay mẹ, tiếp tục đi bộ về nhà mà không có bất kỳ lời giải thích nào nữa. Mẹ tôi không nói gì, người mẹ hơi gồng cứng lại và lầm lũi bước đi.
Sau khi về nhà, tôi không làm gì khác nữa với mẹ, nhưng mẹ tôi đi thẳng vô phòng rồi khóa lại như thể đang sợ hãi tôi.
Thời gian sau đó, vì trong lòng đã có quyết định nên tôi không nói với mẹ về chuyện phải thực hiện lời hứa nữa. Tôi nghĩ rằng mình nên chuẩn bị cho mẹ một môi trường yên bình. Do đó tôi bắt đầu học cách giúp mẹ một số công việc nhà, chẳng hạn như học cách nấu ăn, giặt đồ, lau sàn, rửa chén, v. V.
Mẹ tôi thấy tôi rất có ích trong việc này, và đã hai lần khen tôi là người biết điều. Khi mẹ đi làm về và nhìn thấy nịt ngực cũng như quần lót của mình trong số quần áo mà tôi đã giặt và treo trên ban công, mẹ nói nhỏ với tôi:
"Tốt hơn là để cho mẹ tự giặt mấy bộ đồ lót này."
Chiều ngày 20 tháng 7, hai mẹ con tôi nhận được điện thoại từ trường đại học khi mẹ đang chuẩn bị bữa ăn tối. Khi đến trường, tôi nhận được thư điện tử thông báo EMS từ trường. Tôi cười toe toét, khóe miệng tôi như muốn nứt đến mang tai. Không dừng lại một chút nào, tôi chạy một mạch thật nhanh về nhà. Mẹ tôi lúc này đã hâm nóng thức ăn, bỗng bật dậy vui vẻ như một đứa trẻ khi nhìn thấy thông báo. Tôi bước tới và ôm mẹ, bất giác hôn lên má mẹ.
Mẹ tôi phản ứng lại, mẹ đẩy tôi ra thật mạnh và muốn thoát khỏi vòng tay tôi. Tôi ôm mẹ thật chặt và tiếp tục nhìn vào mặt mẹ. Tránh cái nhìn chằm chằm của tôi, mẹ nói:
"Tiểu Tuệ, buông mẹ ra, để mẹ ăn cơm trước cái đã."
Trông thấy mẹ tôi bối rối với vẻ mặt ngượng ngùng và lo lắng, vì vậy tôi thở dài và buông mẹ ra. Tôi không muốn ép mẹ nữa. Vì khi nhìn thấy vẻ xấu hổ và lo lắng hiện lên trên khuôn mặt bối rối của mẹ tôi, tôi biết rằng mẹ sẽ không hối hận và nuốt lời hứa. Nếu tôi thúc đẩy quá nhanh thì có thể bị tác dụng ngược.
Trong hai ngày tiếp theo, tôi không đề cập gì đến việc mẹ thực hiện lời hứa, nhưng cứ dõi mắt nhìn theo bóng dáng của mẹ tôi khi mẹ ở nhà. Bất cứ khi nào mẹ trông thấy tôi nhìn mẹ, mẹ đều cảm thấy bối rối và lo lắng. Nhưng sự kiên nhẫn của tôi cũng có giới hạn.
Sáng ngày thứ ba, vào ngày 24 tháng 7, hai mẹ con tôi ăn sáng. Khi mẹ tôi dọn dẹp các dĩa thức ăn trên bàn, tôi không chịu nổi nữa bèn nói:
"Mẹ ơi, đã ba ngày rồi!"
Mẹ tôi đang đặt chén dĩa vô chậu. Nghe tôi nói, mẹ dừng lại trong tích tắc rồi tiếp tục bỏ chén đũa vô chậu, cúi đầu nói với tôi:
"Ờ, mẹ biết mà."
Tôi còn muốn nói thêm, nhưng mẹ tôi nói:
"Sáng nay mẹ đi cùng đồng nghiệp lên huyện có công việc. Con đến nhà ông nội chơi đi. Tối nay chú con định tổ chức một buổi tiệc mừng cho con. Thôi để mẹ đi làm, con rửa chén cho mẹ nha."
Nói xong mẹ tôi vội vàng đi thay quần áo, cầm lấy túi xách, mang giày rồi rời khỏi nhà.
Nhìn bóng lưng mẹ chạy vụt đi, trong lòng tôi thực sự cảm thấy bức xúc không kiềm chế được. Qua nhà ông nội, tôi lơ đãng cả ngày và phải gượng cười với ông, chú, cô và anh em họ của mình.
Vào buổi tối, chú tôi gọi một bữa ăn thịnh soạn ở nhà hàng. Mẹ tôi vội vã chạy đến sau khi làm việc. Cả gia đình đều hạnh phúc vì tôi. Ông nội tôi cũng làm một chuyện ngoại lệ là uống rượu nhiều hơn, còn chú tôi thì uống rất nhiều.
Trong bữa ăn, mẹ tôi luôn tránh ánh mắt của tôi. Nhưng khi nâng ly chúc mừng cùng ông nội, chú và cô tôi, mẹ cũng uống rượu lần đầu tiên trong đời mình.
Cô tôi nói với mọi người:
"Xem này, chị Tống Mai nhà mình hôm nay rất hạnh phúc nên lần đầu tiên biết uống rượu."
Câu nói của cô tôi khiến ai nấy đều cười to tiếng.
Nhưng lúc này mẹ liếc nhìn tôi và thấy tôi cũng đang nhìn mẹ, mẹ đã lườm tôi khiến cho tôi phải bối rối.
Sau bữa tiệc tối, vì mẹ tôi uống rượu nhiều nên cô bắt hai mẹ con tôi phải đi taxi về nhà và dặn tôi phải chăm sóc mẹ thật tốt. Thật ra mẹ tôi cũng không uống nhiều lắm, mẹ chỉ cụng hai ly nhỏ với ông nội, chú và cô tôi. Nhưng mặt mẹ hơi ửng hồng.
Khi về đến nhà, mẹ ngồi trên ghế sofa trong khi tôi đi lấy ly nước cho mẹ. Mẹ tôi uống hai ngụm nước, và tôi nói với giọng nũng nịu như con trẻ đòi quà:
"Mẹ ơi, đã ba ngày rồi đó."
Mẹ tôi định đặt ly nước lên bàn, nhưng khi nghe tôi nói câu đó, ngay tức khắc tay mẹ run lên và cái ly suýt rơi xuống. Mẹ nhìn lên tôi và đặt ly lên bàn. Sau đó mẹ phớt lờ tôi và đứng lên, trở về phòng ngủ. Tôi muốn lên cơn động kinh.
Sau đó mẹ lại ra khỏi phòng, nhưng vẫn phớt lờ tôi và đi thẳng vô phòng tắm với bộ quần áo trên tay.
Tôi vừa lo lắng vừa tức giận, nhưng không muốn công kích và ép buộc mẹ tôi quá nhiều. Do đó tôi ngồi xuống ghế sofa và bật tivi lên.
Phải nữa tiếng sau mẹ tôi mới ra khỏi phòng tắm. Tôi phớt lờ mẹ vì tôi tức giận và liên tục dùng điều khiển tivi để chuyển kênh. Mẹ tắm xong là đi thẳng vô phòng ngủ của mình. Nhưng đi giữa chừng, mẹ không quay đầu lại nhìn tôi mà chỉ nói:
"Đừng gây rối nữa, mẹ đã tắm xong, con cũng lo tắm rửa đi."
Nói xong, mẹ tôi đi thẳng vô phòng ngủ.
Chỉ sau đó tôi mới nhận ra rằng mẹ tôi đang mặc một chiếc váy ngủ khi ra khỏi phòng tắm. Đây là lần đầu tiên trong năm nay mẹ mặc váy ngủ ở nhà. Câu nói "mẹ đã tắm xong, con cũng lo tắm rửa đi" có ý gì vậy cà? Ha ha, tôi hiểu ra rồi. Tôi không có ngu, tuyệt đối là không hề ngu đâu nhé!
Tôi quăng điều khiển tivi xuống và nhanh chóng chạy vô phòng tắm. Tôi kỳ rửa sạch sẽ cơ thể mình một cách háo hức nhưng tỉ mỉ. Vì không lấy đồ ngủ, tôi trực tiếp quấn khăn tắm quanh eo, mở cửa phòng tắm, thầm kêu lên:
"Mẹ ơi, con tới đây."
Tôi lao vào phòng ngủ của mẹ. Khi bước vào phòng ngủ, tôi thấy mẹ tôi đang nằm trên giường, quay lưng về phía tôi. Trên người mẹ được đắp bằng một cái khăn tắm lớn và chỉ có bàn chân mẹ bị lộ ra. Tôi đi thẳng đến và leo lên giường, ôm lấy mẹ từ phía sau một cách kích động. Lật người mẹ lại, tôi muốn hôn lên mặt mẹ và môi mẹ.
Cơ thể mẹ tôi rõ ràng là cứng đờ. Sau đó mẹ bắt đầu vùng vẫy ngay lập tức, và mẹ đã thoát ra trước khi tôi kịp dùng bất kỳ sức lực nào. Mẹ tôi ngồi dậy, dùng cả hai tay đẩy tôi ra và nói với giọng gần như cầu xin:
"Tiểu Tuệ, con làm ơn đừng vội làm chuyện đó!"
Tôi giật mình trước giọng điệu của mẹ tôi nên buông tay ra và nhìn mẹ.
Thấy tôi không định làm gì nữa, mẹ tôi do dự một lúc rồi nói:
"Con muốn làm chuyện đó thiệt sao Tiểu Tuệ? Con không còn là trẻ con nữa nên cũng biết làm vậy là sai trái mà. Nếu mẹ con mình làm chuyện đó là loạn luân đó, tội lỗi lắm con có biết không? Con có nghĩ đến hậu quả chưa? Mẹ sợ nó sẽ làm hỏng cuộc đời con!"
Tôi cứ nhìn chằm chằm vào mắt mẹ và nói:
"Mẹ à, mẹ có nói con không còn trẻ nữa, con hiểu hết mà mẹ. Nhưng những gì mẹ nói là sai rồi. Đó là bởi vì quan niệm truyền thống không chấp nhận nó, đúng vậy, nhưng không chấp nhận nó không có nghĩa là nó không xảy ra. Có nhiều trường hợp như thế này trên Internet, và có một câu nói rằng cái gì đã xảy ra là vì nó hợp lý. Con không quan tâm mình làm đúng hay sai, con chỉ biết rằng con luôn thích mẹ, yêu mẹ. Thậm chí con bị ám ảnh bởi mẹ, tất cả những gì con đã làm và nhận được trong năm nay là dành cho mẹ. Mẹ là động lực để con học tập, và cuộc sống sau này con sẽ dành cho mẹ hết tất cả. Con làm mọi thứ chỉ mong sao mẹ biết rằng con yêu mẹ. Vậy còn tình yêu và quyết tâm của mẹ là gì? Ý nghĩa cuộc sống của con là dành cho mẹ. Nếu mẹ không chấp nhận con, con sẽ cảm thấy cuộc sống của mình là vô nghĩa, mọi thứ đều vô nghĩa, lúc đó con mới thực sự bị hủy hoại đó mẹ!"
Tôi nói nhanh trong sự háo hức. Những gì tôi nói khiến cho mẹ tôi sửng sốt. Phải mất một hồi lâu mẹ tôi mới định thần lại. Sau đó mẹ thở dài rồi nói:
"Mẹ biết rốt cuộc thì mọi chuyện sẽ như thế này mà. Chỉ là mẹ muốn nỗ lực một lần cuối với hy vọng con sẽ từ bỏ."
Hai mẹ con tôi đối mặt nhau như thế. Ngồi đối diện nhau, tôi cứ nhìn mẹ, còn mẹ cứ cúi gằm mặt. Sau một lúc, mẹ tôi ngẩng đầu lên nhìn tôi và nói:
"Con nói là con yêu mẹ và phải lòng mẹ. Mẹ thực sự không biết đó là điều tốt. Mẹ đã nghĩ về chuyện này rất nhiều trong năm nay, mẹ đã thấy sự chăm chỉ và ám ảnh của con đối với mẹ, và mẹ đã thực sự cảm động trong trái tim mẹ. Dù sao đi nữa thì tội lỗi cũng đã gây ra, mẹ hứa chấp nhận con và yêu con. Mẹ không nuốt lời đâu, nhưng con phải hứa với mẹ một vài điều kiện, nếu không thì mẹ con mình cùng chết chung và xuống địa ngục."
Nghe mẹ tôi nói xong, tôi xúc động nắm tay mẹ và nói:
"Mẹ cứ nói đi, con sẽ đồng ý với bất cứ điều gì."
Lần này bị tôi nắm tay nhưng mẹ chỉ co người lại theo vô thức chứ không vùng vẫy thoát ra nữa. Mẹ nói với tôi:
"Trước tiên, con không được nói cho ai biết, chuyện này nhất định phải giữ bí mật."
"Tất nhiên rồi mẹ, đừng lo, con đâu có ngu. Con sẽ không nói với ai một lời nào." Tôi đáp ngay khi mẹ vừa nói xong.
"Thứ hai, ngoại trừ ở nhà, con không được có bất kỳ hành động gì và làm điều đáng ngờ nào đối với mẹ."
"Dạ, con biết rồi."
"Thứ ba, dù cho mẹ con mình có làm chuyện gì đi nữa thì mẹ vẫn là mẹ của con. Con phải luôn kính trọng mẹ, phải nghe lời mẹ."
"Tất nhiên, con rất yêu mẹ, làm sao con dám vô lễ với mẹ và không nghe lời mẹ. Con xin thề."
Tôi giơ tay lên thề:
"Con là Hoắc Tiểu Tuệ, xin thề, từ hôm nay ngay từ đầu, con chỉ kính trọng mẹ con, nghe lời mẹ con, yêu thương mẹ con. Nếu con vi phạm, con sẽ bị ông trời cho sét đánh chết."
Mẹ tôi không muốn tôi thề thốt giống như mấy cảnh phim truyền hình trên tivi, nhưng mẹ lườm mắt nhìn tôi với vẻ mặt bất lực và nói:
"Chuyện con định làm với mẹ cũng đáng bị trời đánh đó."
Tôi nhìn vào mắt mẹ và nói một cách nghiêm túc:
"Chỉ cần mẹ chấp nhận con và để cho con yêu mẹ, cho dù có bị trời đánh con cũng sẵn sàng."
Mẹ tôi sững sờ khi nghe những gì tôi nói. Mẹ không nói gì nữa, chỉ ngả người nằm xuống giường và nhắm mắt lại.
Cuối cùng tôi cũng có được mẹ tôi!
Tôi phấn khích cúi xuống ôm lấy mẹ tôi. Nhanh như chớp, tôi cởi khăn tắm và kéo váy ngủ của mẹ ra, thế là cơ thể trần truồng của mẹ tôi hiện ra trước mắt tôi. Như một con thú đang đói khát, tôi hăm hở lao vào người mẹ, tôi hôn hít và sờ sẫm khắp nơi trên cơ thể mẹ. Tôi hành động một cách rất hấp tấp, như thể sợ rằng mẹ tôi sẽ biến mất.
Trên thực tế, tôi không hề có kinh nghiệm về tình dục. May mắn là tôi đã xem rất nhiều phim và đã học hỏi được rất nhiều kỹ năng tình dục trên internet nên không hề ngu ngơ. Nhưng lần đầu tiên làm tình với mẹ lại là một thất bại!
Trước tiên, mẹ tôi không hợp tác với tôi một chút nào. Mẹ cứ nhắm mắt lại và thậm chí còn lấy tay che mặt. Khi tôi hôn lên miệng mẹ, mẹ cũng khép chặt môi. Cuối cùng thì lưỡi tôi cũng lọt được vào trong môi mẹ nhưng hai hàm răng của mẹ đã ngậm chặt. Mẹ cắn răng lại để lưỡi tôi không vào được.
Bên cạnh đó, tôi gần như đã sử dụng tất cả các kỹ thuật khiêu khích được đề cập trên mạng. Nhưng mẹ tôi không hề rên rỉ hay đáp ứng lại. Ngay cả khi tay tôi chạm vào mép lồn của mẹ, mẹ vẫn không kêu rên một tiếng nào.
Bỗng nhiên mẹ tôi rút chân lại và hất tôi rời khỏi người mẹ. Mẹ chống hai tay xuống giường và ngồi dậy. Mẹ co chân, ngồi ôm lấy hai đầu gối đang bó lại, và thậm chí giữ chặt chúng.
Vì không đề phòng nên tôi hoàn toàn không nhận ra mẹ đã từ chối tôi. Tôi bực mình hỏi mẹ:
"Mẹ, có chuyện gì vậy?"
Mẹ tôi nói rất nhỏ:
"Không có cái đó là mẹ không chịu đâu."
Tôi rất ngạc nhiên khi nghe mẹ nói vậy nên phải ngây người ra trong một lúc mới hỏi mẹ:
"Cái đó là cái gì?"
Mẹ ngước nhìn tôi và đỏ mặt nói:
"Bao cao su."
Nói xong mẹ liền cúi đầu xuống với vẻ xấu hổ, vùi đầu vào cái tay đang giữ cái khăn tắm và mền trên đầu gối mình.
Thấy dáng vẻ bẽn lẽn của mẹ khiến tôi lo lắng và giận bản thân mình. Sau bao nhiêu ngày chờ đợi, vậy mà tôi không biết làm thế nào để chuẩn bị trước bao cao su. Tôi biết rằng nếu không có nó thì mẹ tôi chắc chắn sẽ không đồng ý làm tình với tôi đêm nay. Nhưng tôi thực sự không muốn từ bỏ cơ hội vàng mà tôi đang có như thế này.
Chợt tôi nhận ra rằng có một máy bán hàng tự động, bán các sản phẩm dành cho người lớn ở trên con đường gần nhà tôi. Thế là tôi rời khỏi giường và chạy về phòng mình, mặc áo phông và quần đùi rồi lật đật chạy ra khỏi nhà. Nghe tiếng mẹ tôi gọi nhưng tôi không buồn trả lời. Nhưng khi xuống cầu thang, tôi hoảng hốt nhận ra mình không mang theo tiền nên phải quay trở lên lầu để lấy tiền.
Sau khi mua bao cao su xong, về đến nhà và mở cửa ra, tôi thấy mẹ tôi đã mặc váy ngủ và đang ở ngoài ban công của phòng bếp. Mẹ tôi ra xem thử tôi làm gì, nên khi về nhà thì mẹ hỏi tôi chạy đi đâu. Tôi nói là đi mua bao cao su, nghe nói vậy mẹ tôi lại đỏ mặt vì mắc cỡ. Mẹ nói với tôi:
"Con bị điên hả Tiểu Tuệ, giờ này còn mua ở đâu được? Tiệm thuốc gần đây đều là người quen biết, nghĩ sao mà đêm hôm khuya khoắt lại mua cái thứ đó?"
"Đừng lo mẹ à, con không mua ở hiệu thuốc đâu. Có một cửa hàng bán đồ người lớn ở đầu đường. Con tới đó mua mà."
Nghe tôi nói xong, mẹ tôi vội vã rảo bước về phòng mà không nói một lời nào nữa.
Khi tôi bước vào phòng ngủ của mẹ thì thấy mẹ đã trở lại với vẻ ngoài trước đây, mẹ đã nằm trên giường trong chiếc váy ngủ và khăn tắm. Cặc tôi lại cương cứng lên, tôi vén khăn, hôn lên mặt, môi, và cổ mẹ. Tôi cởi váy ngủ của mẹ, vuốt ve và hôn lên vú, bụng và chân mẹ.
Có lẽ sau trò hề vừa rồi, sự căng thẳng của mẹ tôi đã giảm bớt. Mẹ đã trở nên bình tĩnh. Mặc dù mẹ tôi vẫn không hợp tác, nhưng người mẹ không còn cứng ngắc như trước. Mẹ tôi cũng không dùng khăn để che mặt nữa mà chỉ đưa hai tay lên che mặt lại.
Tôi đeo bao vào và tách hai chân của mẹ ra. Cặc tôi cọ xát vào lồn mẹ vài lần, và khi tôi thọc cặc vô lồn mẹ thì một tay mẹ đưa xuống nắm chặt lấy cái khăn bên người mình. Mẹ cắn môi dưới lại, từ miệng hoặc lưỡi mẹ phát ra một tiếng "hmm..." và hai chân mẹ cố khép lại, nhưng không may cho mẹ là cơ thể tôi đã trượt vào giữa chúng rồi.
Khi tôi tìm đúng lỗ lồn, cặc tôi được thọc vào trong âm đạo của mẹ. Mẹ nói nhỏ:
"Nhè nhẹ thôi."
Tôi không hiểu lời mẹ nói nghĩa là gì, và khi mẹ đang nói thì cặc tôi đã được đút vào trong lồn mẹ. Sự xâm nhập của con cặc và lời nói của mẹ xảy ra gần như cùng một lúc.
Cuối cùng thì tôi cũng đút được con cặc vào trong lồn mẹ, một điều mà tôi mong chờ đã lâu. Vậy là niềm mong ước lớn lao nhất của tôi đã thành sự thật, tôi đã được đụ mẹ!
Từ miệng và mũi của mẹ lại phát ra một tiếng "hm...", bàn tay đang che mặt mẹ đột nhiên thả xuống giường gây ra một tiếng động, và mẹ dùng sức nắm chặt ga trải giường. Hai chân mẹ muốn khép lại nhưng không được.
Lúc này tôi mới ý thức được mình đã làm mẹ bị đau nên vội vàng xin lỗi:
"Mẹ ơi, cho con xin lỗi. Con không cố ý, con xin lỗi, con xin lỗi mẹ."
Mẹ phớt lờ tôi, nghiêng đầu sang một bên và lại đưa tay lên che mặt. Nhưng tôi không còn quan tâm đến bất cứ điều gì khác, chỉ biết tận hưởng khoảnh khắc lạc thú này.
Sự phấn khích và sung sướng không gì so sánh được, khoái cảm khi được làm tình với mẹ là không thể diễn tả. Lồn mẹ chật khít và ấm áp, bao bọc lấy cặc tôi. Tôi ngâm cặc trong lồn mẹ một lúc cho quen với cảm giác đó rồi bắt đầu đụ mẹ tôi một cách thô lỗ.
Trong khi đít tôi đang nhấp nhổm lên xuống thì bỗng nhiên có một cảm giác nóng hổi ở cặc tôi. Sự sướng khoái gia tăng gấp nhiều lần so với ban đầu khiến tôi chịu hết nổi bèn ôm chặt lấy mẹ và đéo mẹ thật nhanh. Tôi nắc nhanh và mạnh, cặc tôi vào ra liên hồi trong cái lồn nóng hổi và chật khít của mẹ tôi.
Đột nhiên, một cơn sướng ngất từ cặc tôi lan ra khắp người. Cơ thể tôi lâng lâng khi từ đầu cặc tôi bắn ra từng luồng tinh dịch.
Sau khi mẹ tôi phát hiện ra rằng tôi đã xuất tinh, mẹ lập tức đẩy tôi ra khỏi người mẹ. Khi con cặc của tôi rời khỏi lồn mẹ, tôi thấy một vết rách lớn trên bao cao su. Vậy là tinh dịch của tôi đã xuất vào trong lồn mẹ.
"Trời ơi, rách bao rồi!"
Mẹ tôi kêu lên và quấn cái khăn tắm quanh người rồi vội vã đi thẳng vô phòng tắm.
Thật tiếc là tôi chỉ đụ mẹ được có vài phút thì đã xuất tinh. Điều này thật là khó chấp nhận đối với tôi. Tôi thường thủ dâm ít nhất 10 phút trở lên, và lần lâu nhất là hơn nửa tiếng. May thay tôi đọc trên internet và biết rằng nhiều người đàn ông bị xuất tinh sớm trong lần đầu tiên, vì vậy tôi cảm thấy tâm trạng mình tốt hơn. Nhớ lại cảm giác sướng khoái gia tăng đột ngột khi bị rách bao cao su lúc nãy, tôi phát hiện ra rằng đụ đéo không mang bao có cảm giác sướng hơn rất nhiều, vì cặc và lồn được cọ xát nhau trực tiếp. Tôi thầm nghĩ sau này sẽ yêu cầu mẹ cho tôi đụ nhân trần chứ không mang bao nữa.
Mười phút sau, mẹ tôi trở lại phòng ngủ. Lúc này cặc tôi đã cương lên. Tôi chồm tới định ôm mẹ, nhưng mẹ từ chối tôi. Mẹ lườm tôi và nói:
"Con làm rách bao rồi, có thấy không hả? Sáng mai mẹ phải mua thuốc ngừa thai khẩn cấp để uống."
Dù tôi có nói gì chăng nữa, mẹ vẫn từ chối không cho tôi đụ mẹ thêm lần nữa. Mẹ tôi còn đưa ra yêu cầu với tôi, nói rằng chuyện đó không thể làm thường xuyên và khi nào mẹ đồng ý thì tôi mới được làm. Đối với một kế hoạch dài hạn, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc từ bỏ ý định lập cú đúp, và đành phải đồng ý với yêu cầu của mẹ tôi. Thậm chí mẹ còn không cho tôi chạm vào người mẹ chứ đừng nói là ôm ấp mẹ để ngủ. Mẹ chỉ cho phép tôi nằm ngủ bên cạnh mẹ.
Khi thức dậy vào sáng hôm sau, tôi không thấy mẹ tôi trên giường. Ra khỏi phòng ngủ của mẹ thì tôi thấy mẹ đang ở trong bếp. Trong khi ăn sáng, mẹ tôi im lặng, không nói gì với tôi cả. Mỗi lần tôi nhìn mẹ là mẹ lại cúi đầu xuống dù đang ăn. Tôi biết mẹ đang cảm thấy xấu hổ và mặc cảm vì chuyện tối qua. Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của mẹ tôi, lòng tôi như bị mèo cào.
Nhưng với một kế hoạch lâu dài thì tôi chỉ còn cách là chịu đựng điều đó. Bởi vì tôi biết đây là sự khởi đầu của một cuộc sống tốt đẹp hơn, và tôi chắc chắn rằng trong tương lai mẹ tôi sẽ hoàn toàn chấp nhận tôi.
Phần 9
Một thời gian dài sau đó, mẹ tôi vẫn không thể rũ bỏ thân phận người mẹ của mình, cũng như mẹ không thể phá bỏ xiềng xích và ràng buộc truyền thống trong lòng mình. Vì vậy tôi cảm thấy mẹ tôi giống như thời tiết vào đầu mùa xuân, tuy ấm áp nhưng vẫn còn lạnh lẽo.
Sau lần đó, mẹ tôi không chịu về nhà suốt mấy buổi trưa và chiều. Mẹ luôn đến nhà ông nội để nấu ăn, lấy cớ rằng cô tôi bận chăm sóc ông nội. Bây giờ tôi đã được nhận vào đại học và vẫn đang trong kỳ nghỉ hè, trong khi mẹ tôi lại lo chăm sóc ông nội. Thật ra tôi biết mẹ tôi còn ngại ngùng, vì mẹ chưa quen mối quan hệ mới với tôi nên không muốn ở nhà một mình với tôi. Tất nhiên là tôi không dám nói hay làm bất cứ điều gì ở nhà ông tôi. Tôi chỉ có thể bí mật dõi theo bóng dáng mẹ bằng đôi mắt của mình. Dường như mẹ biết tôi luôn nhìn trộm mẹ nên mẹ cứ tránh ánh mắt của tôi hết mức có thể. Thỉnh thoảng mẹ cũng nhìn tôi nhưng luôn nhìn ra chỗ khác một cách nhanh chóng.
Tối về nhà, tự nhiên tôi lại muốn được gần mẹ. Nhưng hễ tôi kéo tay mẹ là mẹ tránh né tôi ngay lập tức, nó như trong tiềm thức của mẹ tôi rồi. Khi tôi đến phòng ngủ của mẹ để xin ngủ chung thì mẹ tôi cũng không chịu và đuổi tôi ra khỏi phòng. Mẹ nói một cách thuyết phục rằng tôi đã hứa với mẹ sẽ không làm chuyện đó thường xuyên và nếu mẹ không đồng ý thì tôi không được làm trái ý mẹ. Tôi đành phải về phòng mình, suy nghĩ về mẹ và thủ dâm cho qua cơn bức rức.
Thường thì tôi chủ động nói chuyện với mẹ, còn mẹ tôi lại không nói gì, chỉ thoáng nhìn tôi một chút là vội cúi đầu một cách ngượng ngùng.
Đối mặt với món ngon trước mặt hàng ngày nhưng không thể ăn vào miệng, tôi lo lắng và bất lực. Nhưng tôi đã hứa với mẹ tôi là mỗi lần làm chuyện ấy đều phải được sự đồng ý của mẹ.
Tôi chỉ còn biết siêng năng làm việc nhà khi tôi về nhà mỗi ngày. Chẳng hạn như quét dọn, lau sàn nhà, và thậm chí học cách giặt quần áo. Mẹ tôi dường như biết tôi đang nghĩ gì nên mẹ không từ chối hay khen ngợi tôi.
Khi tôi giúp mẹ giặt quần áo, mẹ thấy tôi giặt nịt ngực và quần lót của mẹ thì mẹ giành lấy cái thau và nói:
"Để mẹ tự giặt đồ lót."
Một ngày, hai này, rồi ba ngày trôi qua, dù tôi có nhã nhặn thế nào, cứ đêm xuống là mẹ lại khóa chặt cửa phòng của mình. Ngày thứ tư đã đạt đến giới hạn của tôi. Sau khi ăn sáng vào sáng sớm, tôi đã chủ động tiếp tục công việc quét dọn và lau sàn nhà, cố gắng thể hiện trước mặt mẹ. Thế nhưng kết quả là mẹ tôi nói rằng chúng tôi sẽ sang nhà ông nội, và điều đó đã xảy ra. Tôi rất thất vọng đến mức không nhịn được tức giận khi nói với mẹ:
"Con không đi, mẹ cứ đi đi, con ở nhà một mình."
Nói xong tôi vô phòng mình rồi đóng cửa lại. Nhưng một hồi lâu sau vẫn không thấy mẹ tôi có phản ứng gì nên đành thôi, tôi mở cửa ra ngoài thì thấy mẹ đã đi rồi.
Cuối cùng thì cơn cáu kỉnh trong lòng tôi cũng nguôi ngoai. Tôi nghĩ rằng mình cần phải bình tĩnh lại và đừng hấp tấp. Vì mẹ tôi đã đồng ý, và mặc dù chuyện đó không thành công lắm nhưng dù sao đi nữa, tôi đã được đụ mẹ rồi. Mẹ tôi vẫn cảm thấy xấu hổ, không buông bỏ được hình ảnh người mẹ của mình. Nhưng tôi không thể vì sự nóng nảy, thiếu kiên nhẫn mà làm hỏng kế hoạch lớn.
Trong thâm tâm tự an ủi như vậy, tôi vẫn đến nhà ông nội. Mẹ tôi không tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi đến, như thể mẹ đoán trước rằng thế nào tôi cũng đi theo mẹ.
Sau bữa trưa, mẹ tôi lại bận rộn với việc rửa chén dĩa ở nhà ông nội, giúp ông dọn dẹp nhà cửa và giặt quần áo.
Tôi đi theo mẹ và hết lòng giúp đỡ mẹ. Mẹ tôi vẫn dửng dưng, nhưng ông nội thì khen tôi lớn lên đã biết cách giúp đỡ cho mẹ. Mẹ không nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt vô cảm.
Đôi mắt của mẹ làm tim tôi ngứa ngáy. Tôi nhìn mẹ với ánh mắt rực lửa. Dường như mẹ tôi đã nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của tôi, nhưng mẹ không dám nói gì khi có ông nội ở bên cạnh. Thêm vào sự lộn xộn, mẹ để tôi chơi ở nhà ông nội mà lòng mẹ như lạnh băng. Tôi chỉ biết lùi sang một bên và xem ti vi trong sự oán hận. Nhưng tôi không còn tâm trí nào để xem ti vi, cứ luôn nhìn mẹ bằng ánh mắt và vẻ mặt bực tức mỗi khi ông nội tôi không để ý.
Lúc đầu, khi mẹ tôi nhìn thấy ánh mắt và vẻ mặt bực tức của tôi, mẹ chỉ giả vờ như không thấy. Sau đó, mẹ cúi đầu xuống hoặc quay đầu đi chỗ khác. Thỉnh thoảng mẹ thấy tôi luôn nhìn chằm chằm vào mẹ thì mẹ lườm tôi rồi nhìn thoáng qua ông nội, như để nhắc nhở tôi không được lộn xộn xung quanh. Nhưng tôi không thèm quan tâm, vẫn lén lút nhìn mẹ tôi theo cách riêng của mình.
Trong bữa cơm tối, chú và cô tôi cũng từ phòng khám về. Như thường lệ, ông nội và chú tôi sẽ uống một chút rượu trắng. Vì chán nản nên tôi cũng muốn uống, nhưng mẹ tôi phản đối kịch liệt. Tôi tức giận nói:
"Con lớn rồi, uống một ly rượu thì có vấn đề gì sao?"
"Nhưng con đã hứa với mẹ là nghe lời mẹ kia mà, lời nói gió bay phải không?"
Tôi đành câm miệng lại, chỉ biết thở dài ngao ngán. Cắm cúi vào bữa ăn, tôi thầm nghĩ: Nếu mẹ không muốn làm lành, dù tôi uống một ly rượu mà mẹ thực sự coi tôi như một đứa trẻ 3 tuổi.
Tôi không nói một lời nào sau khi ăn xong, và bơ phờ trên đường về nhà. Tôi không đi theo sát mẹ như mấy hôm trước mà đi rất nhanh, bỏ xa mẹ. Dù khoảng cách xa nhau, nhưng mẹ tôi vẫn bước đi như bình thường.
Khi sắp đến nhà, tôi không thể nhịn được nữa nên quyết định chơi một canh bạc. Tôi dừng lại và chờ mẹ.
Khi mẹ tôi đến gần, tôi cúi xuống và thì thầm với mẹ bằng một giọng vô cùng buồn bã:
"Mẹ ơi, đã bốn ngày rồi. Con sắp phát điên lên mất!"
Mẹ tôi vội nhìn quanh rồi hạ giọng nói:
"Bây giờ còn đang ở ngoài nhà, bộ con quên đã hứa với mẹ những gì rồi sao?"
Nói xong, mẹ sải bước và bỏ tôi lại phía sau.
Tôi thất vọng và tức giận, nhưng không dễ để lên cơn động kinh nên tôi đá chai rượu trên đường đi khiến nó đập vào biển quảng cáo bên đường và phát ra tiếng "bùm", thu hút sự chú ý của người đi đường. Mẹ tôi cũng giật mình, quay đầu lại nhìn tôi với ánh mắt nghiêm khắc, sau đó đi nhanh về nhà.
Khi về đến nhà thì tôi thấy mẹ tôi đã đi vào phòng tắm để rửa ráy. Tôi bật tivi lên, tăng âm lượng và liên tục chuyển kênh để trút bỏ sự chán nản và bất mãn của mình.
Mẹ tôi mặc váy ngủ sau khi tắm xong bước ra ngoài, nghe tiếng tivi ầm ĩ nên mẹ lại nhìn tôi, rồi đi đến vặn nhỏ tiếng lại. Mẹ nói với tôi:
"Coi bộ dạng trẻ con của con kìa, cứ nói con lớn rồi mà vẫn làm mình làm mẩy, trút giận vô cái ti vi."
Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Mặc kệ con, con không ép buộc gì mẹ cả."
Nghe tôi nói vậy, mẹ khẽ thở dài rồi nói:
"Hôm nay con phạm lỗi, như đã thỏa thuận. Con không được nhắc đến chuyện của mẹ con mình ở bất kỳ nơi nào khác ngoài nhà ra. Vậy nên mẹ sẽ phạt con giặt quần áo trong thau rồi đi tắm."
Nói xong mẹ đi vô phòng ngủ của mình.
Tôi biết mình sai nên không dám nói gì thêm. Trong thâm tâm tôi biết rằng đêm nay sẽ không có chuyện đó và tôi phải giặt đồ, nhưng tôi vẫn không còn cách nào khác nên đành phải đứng dậy và đi vô phòng tắm.
Khi vào trong phòng tắm, tôi thấy rằng trong thau đồ chỉ có nịt ngực và quần lót của mẹ tôi. Tôi không nhận ra điều đó trong một lúc, nhưng chợt tôi nhớ ra rằng mẹ tôi không muốn tôi giặt nịt ngực và quần lót của mẹ vào ngày hôm kia. Vậy tại sao tối nay mẹ lại chủ động phạt tôi phải giặt chúng? Kể cũng lạ nhỉ.
Nghĩ đến đó, trong đầu tôi chợt lóe lên một tia sáng. Vừa rồi mẹ về phòng ngủ mà không đóng cửa, bắt tôi giặt đồ lót của mẹ rồi kêu tôi đi tắm, không phải cũng giống như ngày hôm bữa hay sao?
Ha ha, tôi biết rồi, tôi đâu có ngu!
Sau khi hiểu ra vấn đề, tôi ngây ngất và nhanh chóng giặt đồ lót của mẹ, rồi tắm rửa sạch sẽ. Sau đó tôi lao vào phòng ngủ của mẹ tôi.
Khi bước vào phòng, tôi thấy đèn đã tắt và căn phòng tối đen như mực. Tận dụng ánh sáng từ phòng khách hắt vào qua cửa phòng thì tôi thấy mẹ tôi đang nằm nghiêng trên giường, lưng hướng về phía tôi. Trên người mẹ được che phủ bằng chiếc khăn tắm, giống như lần trước.
Tôi phấn khởi tới bên giường, với tay bật công tắc cạnh giường rồi leo lên giường, nằm nghiêng sát vào lưng mẹ. Tôi nói nhỏ vào tai mẹ:
"Mẹ ơi, đêm nay có được không?"
Mẹ tôi vẫn nằm yên, và cũng không thèm trả lời. Vì vậy tôi lại hỏi:
"Mẹ, mẹ cho phép con lấy mẹ nha?"
Mẹ tôi vẫn không nhúc nhích, nhưng lên tiếng:
"Mẹ không biết tại sao con lại phát điên lên như vậy."
Tôi mỉm cười sung sướng và nói:
"Cảm ơn mẹ, con yêu mẹ nhiều lắm!"
Nói xong, tôi xoay mẹ nằm ngửa lên giường và mở khăn tắm ra, để lộ váy ngủ bên trong, che đậy cơ thể mẹ. Tôi cúi xuống hôn vào miệng mẹ. Nhưng mẹ vùng vẫy và yêu cầu tôi tắt đèn. Vì vậy tôi không còn cách nào khác là phải đứng dậy và tắt đèn.
Sau đó tôi quay lại hôn mẹ, nhưng miệng mẹ vẫn ngậm chặt. Lưỡi tôi chỉ có thể chọc thủng môi mẹ. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ngừng đấu tranh với miệng mẹ. Tôi hôn xuống cằm mẹ, và tay tôi càng không thể chờ đợi để đưa lên ngực mẹ tôi. Tôi ngạc nhiên một cách thú vị khi thấy rằng mẹ không mặc nịt ngực trong chiếc váy ngủ. Tôi rất phấn khích nên không quan tâm đến những thứ khác, vì vậy tôi kéo váy ngủ của mẹ lên. Vì trong phòng tối quá nên tôi không thể thấy rõ quần lót của mẹ tôi. Nhưng tôi cảm thấy rằng khi kéo váy ngủ lên thì mẹ tôi có chống cự một chút. Khi váy ngủ được kéo lên tới đít mẹ thì do cơ thể mẹ đè lên nên không kéo lên tiếp được. Tôi cố kéo váy ngủ vài lần thì mẹ mới chịu nhấc mông lên. Qua ánh đèn từ ngoài cửa hắt vào, tôi thấy phần thân dưới của mẹ tôi không phải là trống không, mà mẹ đang mặc một cái quần lót màu trắng.
Nhưng tôi không vội quan tâm đến điều đó, chỉ muốn phơi bày vú mẹ ra trước mắt tôi. Do đó tôi tiếp tục kéo váy của mẹ lên đến khi nó chạm đến cổ mẹ. Cuối cùng thì vú mẹ tôi đã lộ ra.
Khi còn nhỏ, tôi đã nhìn thấy vú mẹ khi nhìn lén mẹ tôi và ông Phương đụ nhau. Nhưng bây giờ thì ký ức đã mờ. Tôi cũng từng nhìn thấy vú mẹ khi mẹ đang tắm, nhưng dù sao đi nữa thì tầm nhìn khi đó ở khoảng cách xa và không được rõ ràng. Giờ đây vú mẹ đang hiện ra ngay sát mắt tôi, làm sao mà tôi không hứng thú cho được!
Nhưng trong phòng ngủ của mẹ tối quá nên tôi không nhìn thấy rõ ràng, chỉ thấy lờ mờ nhờ ánh sáng khúc xạ từ ngoài cửa hắt vào. Tôi hỏi mẹ:
"Mẹ ơi, cho con bật đèn lên nha mẹ?"
"Không!" Mẹ tôi ngay lập tức đáp lại.
Tôi năn nỉ mẹ tôi nhiều lần nữa nhưng mẹ vẫn không chịu. Tôi không còn lựa chọn nào khác đành từ bỏ. Mặc dù không thể nhìn rõ vú mẹ nhưng tôi vẫn có thể dùng tay sờ soạng và cảm nhận. Vậy là tôi nhanh chóng đưa hai tay lên chộp lấy hai bầu vú của mẹ.
Vú mẹ tôi nhỏ thật, một tay tôi có thể ôm giữ được bầu vú. Nhưng vú mẹ cực kỳ mịn màng khi tôi sờ vào. Sau khi vuốt ve mấy lần, tôi không chịu nổi nữa bèn nhào nặn mạnh vào. Vú mẹ mềm thật, mềm mại không thể tả. Nếu phải diễn tả bằng một từ thì tôi nghĩ đó là "tuyệt".
Cảm nhận được vẻ đẹp của mẹ, sức lực trong bàn tay tôi gia tăng lên không tự chủ được. Thậm chí tôi còn dùng mấy ngón tay để nhéo núm vú của mẹ, xoa nắn và nhéo bằng ngón cái và ngón trỏ.
Mẹ tôi vẫn nằm bất động và giữ im lặng. Nhưng khi tôi bóp vú mẹ mạnh quá thì mẹ đưa tay đập nhẹ vào bàn tay tôi đang xoa bóp vú mẹ và nói với vẻ cáu gắt:
"Làm nhẹ thôi."
Tôi đắm chìm trong vẻ đẹp của vú mẹ đến nỗi tôi làm như không nghe mẹ nói gì, tiếp tục xoa bóp và nhào nặn vú mẹ và nhéo núm vú của mẹ. Sau đó tôi cúi đầu xuống ngậm núm vú bên kia của mẹ vào miệng mình.
Trong khi tôi vừa hôn vừa xoa bóp vú mẹ thì tay kia của tôi bắt đầu khám phá bên dưới. Bụng dưới của mẹ tôi mập mạp và rất mềm mại do có tích mỡ bên trong. Sự mịn màng của vú mẹ và bụng mẹ nếu so sánh thì chúng có cảm giác khác nhau.
Sau một hồi lượn vòng trên bụng dưới của mẹ, cuối cùng tay tôi cũng chạm vào bộ phận sinh dục của mẹ. Mặc dù thông qua chiếc quần lót, tôi vẫn cảm nhận rõ ràng khi lòng bàn tay tôi bao phủ lồn mẹ. Người mẹ bỗng trở nên cứng ngắc.
Tôi sờ soạng quần lót của mẹ vài lần, và khi không thể chờ đợi được nữa, tôi luồn tay vào trong quần lót của mẹ. Bỗng mẹ tôi đưa tay ra nắm giữ tay tôi để ngăn tôi lại, nhưng tôi vẫn cứ nhất quyết thọc mạnh vào trong nên mẹ đành buông tay tôi ra.
Lông lồn của mẹ tôi rất mềm và hơi dài. Tôi dùng lòng bàn tay xoa vào thấy thích lắm. Khi mấy ngón tay tôi chạm vào mép lồn của mẹ, hai chân mẹ tôi khép lại ngay lập tức. Dù vậy tôi vẫn cảm nhận được một chút hơi ấm từ mép lồn của mẹ tôi.
Tôi dùng mấy ngón tay vuốt ve nhẹ nhàng vào mép lồn mẹ. Trong suốt quá trình này, qua ánh sáng từ khe cửa hắt vào, tôi thấy mẹ tôi một tay che mũi và miệng, một tay nắm chặt ga giường, còn hai chân mẹ cũng căng cứng lên.
Sau khi sờ soạng mơn trớn lồn mẹ được một lúc, tôi cảm thấy rõ ràng mép lồn của mẹ trở nên ẩm ướt hơn nhiều. Khi tôi định đút ngón tay vào trong hang lồn mẹ thì mẹ lại giữ chặt tay tôi không cho tôi làm thêm nữa, và hai chân mẹ khép chặt lại. Tôi cố gắng vùng ra khỏi tay mẹ, nhưng vì không dám làm mạnh nên không thành công. Cuối cùng tôi đành từ bỏ và bắt đầu cởi quần lót của mẹ tôi ra.
Lần này, mẹ tôi rất hợp tác. Mẹ nâng mông đít lên không một chút do dự, để cho tôi tuột quần lót ra một cách thuận lợi. Thật là tiếc vì tối quá nên tôi không nhìn rõ được bộ phận sinh dục của mẹ tôi.
Tôi đang hừng hực dục vọng, ngay lập tức tách hai chân của mẹ ra, muốn lao vào để đéo mẹ thì bị mẹ ngăn lại. Mẹ thấp giọng nói:
"Mang vào đi."
Tôi nghĩ ngay đến bao cao su. Nhưng mấy cái bao trước đây do không vừa với kích cỡ quá khổ của con cặc tôi nên dễ bị rách và đã bị quăng bỏ. Vậy chắc là mẹ tôi đã chuẩn bị trước, mua sẵn bao cao su rồi. Tôi không biết mẹ để ở đâu nên phải hỏi mẹ. Mẹ tôi không nói gì mà đưa tay chỉ vô cái tủ ở gần chỗ đầu giường.
Tôi bật công tắc cạnh giường, và căn phòng sáng lên. Tôi đã tìm kiếm rất lâu trong tủ nhưng không tìm thấy nó. Tôi hỏi mẹ nhưng mẹ cứ phớt lờ. Cuối cùng, tôi tìm thấy nó ở dưới cùng của chồng album ảnh ở ngăn dưới.
Khi lấy bao cao su ra thì đột nhiên tôi nhớ lại mình đã từng có ý định không dùng bao nữa, vì lần trước bị rách bao khiến tôi ngộ ra rằng đụ đéo không mang bao đem lại cảm giác sướng hơn rất nhiều. Thế là tôi quăng nó xuống sàn nhà rồi nói với mẹ:
"Mẹ ơi, con không muốn mang bao cao su đâu. Nếu muốn ngừa thai thì thiếu gì cách khác, cần gì phải dùng bao."
Mẹ tôi lúc này đã đắp khăn che phủ lên người. Nghe tôi nói vậy, mẹ nhẹ nhàng giải thích với tôi:
"Nhưng có bao cao su làm cho mẹ cảm thấy bớt tội lỗi, Tiểu Tuệ à. Nó là thứ ngăn cách hai bộ phận sinh dục của mẹ con mình, như vậy ít loạn luân hơn. Con hiểu không?"
"Nhưng mà lần trước bị rách bao rồi, hai bộ phận sinh dục của mẹ con mình cũng đã trực tiếp cọ xát với nhau rồi mà mẹ!"
Nghe tôi nói vậy, mẹ tôi ngẩn người ra, không ngờ tôi nói đúng. Cảm thấy đắc thắng, tôi tung ra chiêu cuối, vội vàng quỳ xuống van xin mẹ:
"Mẹ ơi, đừng bắt con mang bao nữa. Con thà chết chứ không mang bao đâu. Làm ơn đi mẹ!"
Mẹ tôi không nói gì. Tôi tiếp tục nài nỉ mẹ một lúc nữa. Sau đó mẹ thở dài rồi nói:
"Thôi đứng dậy đi. Con muốn làm gì thì làm nhanh lên để còn ngủ nữa."
Tôi mừng rỡ phóng người lên giường. Mẹ tôi đã kéo khăn tắm che kín người, một tay che mắt, tay kia nắm lấy cái khăn. Mẹ bảo tôi tắt đèn, nhưng tôi phớt lờ, vội vàng leo lên người mẹ. Tôi lòn người vào tách hai chân mẹ ra rồi kéo khăn tắm lên. Ngay sau đó tôi thọc cặc tôi vào lồn mẹ.
Vì lo sợ mẹ yêu cầu phải tắt đèn nên tôi hơi luống cuống khi đút cặc vô lồn mẹ. Ngay lập tức mẹ tôi cau mày lại, khuôn mặt nhăn nhó, cái tay đang che mắt nhanh chóng đưa xuống che miệng và mũi. Cái tay đang cầm khăn tắm trên ngực mẹ cũng nắm chặt lại. Toàn bộ cơ thể của mẹ tôi căng cứng, hai chân mẹ cố khép sát vào.
Mặc dù mẹ tôi đã bịt miệng và mũi lại nhưng tôi vẫn nghe một tiếng "hm", ngay sau đó mẹ mở tay che miệng ra và kêu lên:
"Á đau... nhè nhẹ thôi."
Cùng lúc đó, mẹ mở mắt ra và nhìn tôi chằm chằm. Lời nói của mẹ tôi đã trấn an tâm trí tôi đang bị dục vọng làm mê mờ, tôi nhanh chóng dừng lại để xin lỗi mẹ. Mẹ tôi lại quay mặt sang một bên và đưa tay che mắt.
Vì dừng động tác lại nên tôi cảm nhận trọn vẹn cảm giác con cặc to dài và cứng ngắc của tôi đang được chôn sâu trong lồn mẹ. Cảm giác cặc tôi tiếp xúc trực tiếp với lồn mẹ sướng hơn nhiều so với khi có bao cao su ngăn cách. Tôi đã đụ mẹ, nhưng chưa bao giờ trải nghiệm cái lồn của những người đàn bà khác chứ đừng nói đến trinh nữ. Tuy không có sự so sánh nào nhưng tôi cảm thấy lồn mẹ rất bót khít, các bắp thịt trong hang lồn bao bọc cặc tôi rất chặt chẽ. Bên trong lồn mẹ nóng như lò lửa, trơn mượt và ẩm ướt lạ thường. Cảm giác này thật là khó tả, nó khiến tôi sướng ngất ngây.
Tôi nhớ đến những kỹ thuật trên Internet, và thay vì tiếp tục khuấy động con cặc, tôi cúi đầu xuống hôn vú mẹ. Sau khi cảm thấy hai chân mẹ bắt đầu thả lỏng, tôi chống hai tay sang hai bên người mẹ và bắt đầu đéo mẹ một cách nhẹ nhàng. Đít tôi nhấp nhô lên xuống cho cặc tôi vào ra trong lồn mẹ thật chậm rãi.
Lúc đầu mẹ tôi chỉ đưa tay lên che mắt, tay kia túm lấy cái khăn tắm trên ngực, quay đầu sang một bên. Mẹ cắn môi dưới lại, sau đó cái tay đang che mắt chuyển xuống che mũi và miệng lại, mắt mẹ khép hờ.
Sau đó tôi đéo mẹ nhanh hơn và mạnh hơn. Thỉnh thoảng, cái tay cầm khăn của mẹ cũng đưa lên đè vào tay đang che miệng và mũi mẹ. Thấy mẹ dùng cả hai tay để che miệng và mũi lại, tôi nghĩ có lẽ mẹ tôi đang cố gắng ngăn không cho mẹ được rên rỉ!
Tôi cũng nhân cơ hội, kéo cái khăn che ngực của mẹ ra để được nhìn thấy vú mẹ. Mặc dù hai bầu vú của mẹ tôi không to lớn, nhưng chúng cứ lắc lư trước ngực mẹ theo nhịp nắc của tôi. Chân mẹ cũng căng cứng.
Căn phòng ngủ của mẹ vang lên những tiếng "bóp bép" khi bụng dưới của tôi va đập vào bụng dưới của mẹ bên dưới, phá tan bầu không khí yên lặng trong đêm khuya.
Chống tay đụ mẹ được vài phút, tôi ngả thân trên nằm đè xuống người mẹ, hai tay gập lại và bấu vào hai vai mẹ, tiếp tục nắc đều. Hai bầu vú của mẹ tôi bị bẹp ra dưới ngực tôi. Hai chân tôi cũng cọ xát vào hai chân mẹ. Gần như toàn bộ cơ thể của tôi và mẹ tôi tiếp xúc nhau, làm tăng thêm khoái cảm khi tôi đang đụ mẹ tôi. Cặc tôi có cảm giác tê rần khi liên tục cọ xát vô ra trong cái lồn nóng rực và trơn mượt của mẹ.
Cơn sướng khoái ngày một gia tăng khiến tôi ôm mẹ nắc liên hồi và cuối cùng cũng xuất tinh. Tôi ôm chặt lấy mẹ tôi, cơ thể tôi như kết dính vào cơ thể mẹ, từ đầu cặc tôi không ngừng bắn ra từng đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu trong lồn mẹ. Cả người tôi cứ lâng lâng sung sướng trong cơn cực khoái chưa từng có này.
Suốt thời gian đụ mẹ, tôi không hề nghe được những tiếng rên rỉ của mẹ tôi. Tuy vậy lần này tôi thành công hơn lần trước rất nhiều. Tôi đụ mẹ tôi được 10 phút rồi mới xuất tinh. Nhưng mẹ tôi vẫn chưa hoàn toàn thư giãn. Vì mẹ tôi cố kiềm chế không để cho mình rên rỉ, cũng không cho phép mình được đạt cực khoái giống như tôi.
Sau khi đụ mẹ xong, tôi rời khỏi người mẹ và nằm bên cạnh mẹ, thở hổn hển. Mẹ tôi nằm yên một lúc, sau đó quấn chặt người trong khăn tắm rồi đi vào phòng tắm. Rửa ráy xong, mẹ lên giường và lại đuổi tôi ra ngoài như lần trước.
Trong tháng tiếp theo, về cơ bản là tôi làm tình với mẹ kiểu như vậy đó. Dù tôi có nhã nhặn thế nào, mẹ tôi cũng không cho tôi một cơ hội để gần gũi. Chỉ là lúc bình thường mẹ không còn quá xa lạ với tôi nữa, nhưng vẫn cố tình tránh ở một mình với tôi.
Dần dần, mẹ bắt đầu có cảm tình với tôi hơn. Mẹ nói chuyện với tôi nhiều hơn. Cứ khoảng bốn hoặc năm ngày, đến khi tôi tỏ ra sốt ruột thì mẹ mới bỏ nịt ngực và quần lót của mình vào trong thau đồ vào ban đêm. Đó là dấu hiệu ám chỉ rằng tôi có thể đụ mẹ tôi trong đêm đó.
Nhưng mỗi lần như vậy, mẹ tôi vẫn không bao giờ đáp ứng lại tôi, không chịu hợp tác, không rên rỉ và cũng không đạt cực khoái.
Còn tôi thì lại thiếu kinh nghiệm thực hành, cũng không có lý thuyết kỹ thuật gì ráo. Tôi gần như hoàn toàn thiếu sự kiên nhẫn và tỏ ra thô lỗ trong khi làm tình với mẹ tôi.
Trong quá trình viết lại câu chuyện của tôi, do trình độ viết lách của tôi thực sự có hạn nên không thể miêu tả được nhiều cảm xúc, thật là đáng tiếc.
Bạn thấy sao?