Tác giả Vi Thăng Long
Phần 1
Ba mươi sáu tuổi đời, đã từng trải qua những mối tình chớp nhoáng với mấy người đàn ông hơn tuổi nhưng tôi chưa hề thực sự rung động con tim dường như đã bị chai sạn kể từ ngày ấy...
Cái ngày ông đưa tôi vào viện để sinh con. Thằng con trai bé bỏng còn ướt nước ối oe oe khóc trong vòng tay tôi. Nó còn chưa biết ngậm vú mẹ đang căng sữa. Khi trao lại con cho cô hộ lý, tôi chỉ kịp nhìn vết bớt hình tam giác ngược trên vai đứa trẻ. Nước mắt tôi trào ra, nóng hổi vì tôi biết từ nay tôi mất con như ông và tôi đã thống nhất rằng "Để còn cơ hội cho Ngọc lấy chồng" – Theo lời ông. Với lại để cho mẹ tôi không còn ruồng rẫy và dọa tự tử nếu tôi sinh con và nuôi nó tại nhà.
Ra viện, tôi nằng nặc đòi ra thành phố nơi căn hộ khu tập thể mà ông được phân chứ dứt khoát không về quê gặp mẹ. Ông cũng chiều theo ý tôi.
Cũng tại căn hộ 24 m² này, tôi đã tự chủ hiến dâng sự trinh bạch của đứa con gái 18 tuổi cho bố ruột của mình. Ngày ấy tôi ra thành phố cùng bố để ôn thi Đại học. Ông đi làm hàng ngày, đến chiều muộn mới về. Hôm nào cũng vậy, hai tay ông xách đồ ăn mua ở chợ về và nấu cơm. Ông không bắt tôi làm bất cứ việc gì bởi: " Con phải dành thời gian mà học đi. Mọi việc để bố làm. Cố gắng phải đỗ vào đại học ". Cứ thế, ngày qua ngày tôi chỉ vùi đầu vào sách vở, tuần qua tuần cứ thứ 7 là hai bố con đèo nhau về quê với mẹ và chủ yếu là để lấy mang đi những gạo, rau và cá, gà mà mẹ tôi mua, để dành cho 2 bố con. Tôi là đứa con duy nhất của bố mẹ bởi mẹ tôi bị u nang cả 2 buồng trứng sau khi tôi chào đời không lâu. Bà bị cắt bỏ cả hai buồng trứng nên không thể sinh sản được nữa. Nhìn bà ngày càng quắt khô, gầy đét và già hơn cái tuổi 24 của bà rất nhiều. Nhìn bà, tôi xót xa thương mẹ. Sau này tôi mới hiểu người đàn bà không còn khả năng sinh nở thì mọi nhu cầu về sinh lý cũng tiêu tan dần. Bố tôi mới ngoài 30, đang độ cường tráng về sức khỏe. Thấy ông ngày càng lầm lì, ít nói và thoáng buồn trong ánh mắt cố che giấu. Tôi thương bố vô cùng khi nghe trộm bố và mẹ nói chuyện riêng. Mẹ lưỡng lự khi bảo bố lấy vợ hai, mẹ sẽ không những không ghen tuông mà còn mừng nếu bố lấy vợ, sinh con. Bố thì luôn cằn nhằn: " Em đừng nghĩ vớ vẩn nữa. Anh có em và con Ngọc rồi. Vậy là đủ! Từ nay cấm nói đến chuyện này nữa!"
Thế rồi thời gian trôi nhanh như cơn gió. Tôi sống trong tình yêu thương, nuông chiều, chăm bẵm của bố mẹ để lớn lên, phổng phao và tự biết mình xinh đẹp nhất làng, nhất trường. Tôi sống vô tư lắm, chơi đùa với bạn cùng lớp cả gái lẫn trai mà không thấy e thẹn như mấy đứa con gái khác. Chúng nó đã biết thích nhau, yêu nhau và ý tứ khi nhìn nhau. Còn tôi cứ nghịch như con trai, kể cả đánh khăng, chơi bi, đá bóng của đám con trai tôi đều góp mặt một cách rất bình đẳng. Được cái tôi không phụ công cha mẹ và thầy cô. Tôi luôn đứng đầu trường về thành tích học tập. Bố mẹ luôn hướng tôi vào Đại học Thương mại. "Để sau này biết đường kinh doanh, thoát cảnh nông thôn tay lấm, chân bùn, quẩn quanh trong lũy tre làng, khổ lắm!" – Như lời bố thường nhắc và mẹ luôn tán đồng.
Thế là mấy tháng hè năm cuối cấp, mẹ giục bố đưa tôi ra thành phố ôn thi: " Đi đi! Ra đó ở với bố mấy tháng mà ôn luyện. Ở nhà mẹ sẽ chu cấp thêm cho hai bố con. Dăm bữa, nửa tháng về thăm mẹ một lần là được rồi!". Bà dặn bố: " Anh đừng bắt con làm gì ngoài cái việc học. Con Ngọc đỗ Đại học, sau này có công ăn việc làm rồi chồng con yên bề gia thất thì... không biết anh thế nào chứ em có chết cũng hởi lòng, mát dạ...".
Vậy là tôi ra thành phố cùng bố. Mọi thứ đều thành quen dần. Bố mua cho tôi cái xe máy, điện thoại đời mới và quần áo hợp mốt, hợp thời. Tôi cũng đã quen và có những người bạn mới trong khu tập thể cơ quan của bố. Tôi hình như quen nếp nên ỷ lại và dựa dẫm quá nhiều vào sự cần mẫn, chu đáo và tỉ mỉ của bố.
Ngày tôi thi Đại học, bố xin nghỉ việc để đưa tôi đi thi. Tôi làm bài thi một cách trơn tru và chóng vánh. Nộp bài trước gần nửa tiếng mà không được ra khỏi phòng thi. Ký tên trong sổ giám thị xong tôi được chỉ sang phòng bên cạnh với lời dặn không được mất trật tự. Vui nhất là được trả lại cái điện thoại. Đi qua hành lang, nhìn ra ngoài trời chang chang nắng nóng. Thấy ngoài cổng có vô số phụ huynh đứng, ngồi, nhìn đồng hồ và đau đáu mắt hướng vào khu vực các phòng thi, nơi con em họ đang "chiến đấu, sống còn". Bố tôi đâu? Không thể thấy nhưng tôi chắc chắn ông còn ngoài đó sốt ruột ngóng tin con gái mình.
Sang phòng bên, mới chỉ duy nhất một mình tôi xổng chuồng. Tôi thảnh thơi vì chắc chắn kết quả thi của mình. Tôi không bận tâm gì nữa bèn lấy máy điện thoại ra nhắn tin cho bố biết đã thi xong, kết quả tốt và chốt câu "Con yêu bố" kèm một lô nhãn dán hình trái tim hồng.
Chuyển sang ứng dụng youtube, vô tình có cái clip đôi nam nữ đang quan hệ tình dục. Lần đầu tiên thấy cảnh này, tôi thoáng thấy nóng bừng má và toàn thân. Nhưng vì tò mò nên cứ quay đi, tua lại xem.
Có một thứ gì đó khó gọi tên cứ bùng lên trong tâm tư, trong tiềm thức và trong thân thể tôi. Tôi ngượng ngập nhìn quanh sợ có người nào đó ở đây nhận ra. Nhưng cả căn phòng chờ chỉ có duy nhất một mình tôi. Tự nhiên tôi thấy rùng mình khi cảm nhận nơi cửa mình có dòng chất lỏng nóng ấm trào. Quái lạ! Vừa hết kỳ kinh nguyệt được 3, 4 ngày mà. Chả lẽ...
Tôi đưa tay xuống, thò qua cạp quần. Thứ chất lỏng nhờn nhờn, dinh dính còn đẫm ướt lông mu.
À! Thì ra đó là cái thứ mà cô gái trong clip rên rỉ: "Anh yêu ơi! Dâm thủy của em ra nhiều quá! Anh húp và liếm sạch cho em đi anh". Từ lúc đó, tôi không còn nghĩ được gì khác ngoài những hình ảnh quằn quại và tiếng rên rỉ của đôi nam nữ kia.
... Bạn đang đọc truyện Chiếc vòng cầu hôn tại nguồn: http://truyensex.moe/chiec-vong-cau-hon/
Tiếng chuông báo hết giờ thi. Ồn ào tiếng bước chân và sự huyên náo của các sĩ tử dọc các hành lang...
Tôi thu vội đồ dùng và lao nhanh ra cổng trường. Đưa mắt tìm bố, thấy ông từ xa đang vẫy tay gọi: "Ngọc ơi! Bố đây!". Chả mấy khó khăn khi lách qua đám phụ huynh nhốn nháo chờ, tôi đến bên bố và khoe luôn:
– Con làm xong từ sớm mà không được ra bố ạ. Con chắc chắn 100% rằng bài con làm tốt.
– Bố mong và tin như thế! Vậy là chỉ còn chiều nay và sớm mai là thi xong, Ngọc nhỉ?
– Vâng! Bố cứ tin những gì con đã hứa và những lời con nói. Con gái bố nói ít nhưng mà...
– Mà gì?
– Mà chắc như đinh bố đóng vào cột nhà í, hihi...
– Rồi còn để xem! Giờ muộn rồi, hai bố con đi ăn trưa, khỏi phải nấu gì. Ăn xong còn nghỉ ngơi chút để chiều tỉnh táo thi môn thứ 2 nhé!
– Vâng ạ!
Rồi chiều hôm đó và sáng hôm sau đều như vậy. Cả 3 môn thi tôi đều chót lọt và đều xong sớm.
Chiều tối, khi hai bố con đi ăn ở một nhà hàng theo ý bố là "Bố muốn thưởng cho con gái yêu và mừng con làm bài thi 3 môn đều tốt".
Khi chờ nhà hàng đưa món ăn theo sự lựa chọn của tôi, bố bấm máy gọi cho mẹ. Tôi chả chú ý xem bố nói gì vì còn mải miết tìm kiếm trên Youtube những clip phim đen.
Bố đưa máy cho tôi bảo: Mẹ muốn nói chuyện với con này, Ngọc!
– Con gái của mẹ giỏi quá. Mẹ rất mừng. Thôi! Cứ ở ngoài ấy cùng bố để chờ kết quả nhé. Con đỗ Đại học mẹ sẽ khao cả nhà chuyến đi biển Hạ Long. Mẹ bảo bố rồi! Thế nhé!
Tôi sướng lắm! Vì tôi muốn ở lâu hơn để bố dẫn đi chơi phố hoặc đi cùng mấy đứa bạn mới quen. Tôi hét lên:
– Vâng ạ! Con cảm ơn mẹ.
Rồi chuyển máy trả cho bố. Trong lúc bố ra ngoài để riêng tư gì đó cùng mẹ thì tôi lại chúi mũi vào máy điện thoại để xem nốt đoạn cao trào của cuộc giao hoan giữa cặp đôi trong video. Giờ mới nhìn kỹ cô gái còn quá trẻ mà người đàn ông đang quan hệ tình dục với cô thì đã già, già hơn cả bố tôi.
Đồ ăn đưa lên. Tôi bảo chị tiếp viên:
– Cho em thêm 2 lon bia Heniken nhé.
Vì tôi biết bố thích loại bia này.
Bố quay vào. Vừa ngồi xuống ghế thì chị tiếp viên đưa hai lon bia ra cùng 2 cái ly trong vắt.
– Ơ! Ngọc gọi bia à? Bố uống 1 lon thôi. Mà con có uống bia bao giờ đâu. Uống vào có mà say chết!
– Con uống thử thôi mà bố.
Bố bật nắp lon nghe cái tách giòn tan. Rót ra hai ly, bố bảo:
– Cụng ly nào! Chúc mừng gái rượu, à quên! Gái yêu của bố.
Tôi nhấp ngụm bia đầu đời. Vừa nuốt trôi khỏi họng đã thấy nóng bừng mặt, tim như đập nhanh hơn.
Bố gắp đồ ăn cho tôi. Còn bố đã bật nắp lon thứ 2.
Tôi ăn thấy ngon miệng hơn bởi sức trẻ 18 cộng đồ ăn ngon với niềm vui khôn tả. Mải miết ăn quên cả việc gắp đồ ăn cho bố.
Chợt nhìn sang bố, cái ly đã cạn từ bao giờ. Bố ngồi trầm tư và như nghĩ ngợi điều gì đó. Tôi đưa bố ly bia của mình:
– Bố uống cho con đi! Con chịu rồi.
Bố cầm ly bia, dốc ngược một hơi rồi thở phào, khoan khoái.
Tôi gắp thức ăn và xới cơm cho bố.
– Bố ăn đi bố kẻo đói đấy! Con no căng bụng rồi đây này.
Vừa nói tôi vừa vạch áo lên, vỗ vỗ vào bụng mình. Bất giác, nhớ những ngày còn bé mỗi khi bố hỏi ăn no chưa thì tôi luôn nói " Con no bụng rồi ạ!". Bố đưa tay vuốt má tôi rồi bảo: " Đâu? Vạch bụng lên bố xem no thật chưa?". Thế là tôi vén áo lên tận cổ và đưa bụng vào trước mắt bố, cho tới khi bố hôn chùn chụt lên rốn tôi.
Giờ nhớ lại và thèm được như xưa còn bé. Nhưng...
– Về đi con! Về tắm rửa xong rồi đi ngủ sớm đi.
Bố trả tiền và chở tôi về.
Vừa mở cửa, bố đã bảo:
– Ngồi yên đó! Bố bật nước ấm cho con tắm trước nhé!
Rồi quay ra, bố giục:
– Nước ấm bố xả ra đầy 2 xô rồi đấy. Vào tắm đi. Mà nhớ không được gội đầu đâu nhé. Mới uống bia không để ướt tóc kẻo dễ bị ốm.
Nghe lời bố, tôi vào nhà tắm. Cởi quần áo, tự ngắm mình trong gương tôi cũng thấy mình đẹp với làn da trắng nõn của mẹ, nét thanh tú của bố trên khuôn mặt mình. Tắm xong mới nhận ra mình không mang quần áo sạch để thay. Tôi lưỡng lự một chút, rồi quả quyết gọi:
– Bố ơi! Con quên không lấy quần áo thay rồi. Bố lấy hộ con cái nhé!
– Rõ thật là...
Trong khi chờ, tôi lại ngắm mình trong gương. Nhìn đôi gò bồng đảo căng tròn, núm vú bé như hạt đậu khiêm tốn nằm bẹp giữa quầng vú đỏ hồng. Lướt mắt xuống dưới, dừng lại ở chòm lông mu mềm mại và cái khe hẹp có hạt thóc nằm ẩn khuất. Thoáng nghĩ đến phân cảnh trong Clip xem lúc trước đã thấy cái dòng chảy âm ẩm, ấm ấm ở nơi đó đang ứa ra.
Má tôi lại nóng ran. Bố gõ cửa:
– Ngọc ơi! Quần áo của con đây!
Tôi hé cửa, chỉ đưa cánh tay ra cầm mớ quần áo từ tay bố đưa vào. " Điểm danh" mớ quần áo, thấy đủ cả quần dài, quần lót, áo ngoài, áo trong. " Bố mình chu đáo và tỉ mỉ thế nhỉ!"
Bước ra với bộ dạng mới, vẫn thấy bố ngồi lặng thinh như đang nghĩ điều gì đó, xa xăm và khó hiểu.
– Bố tắm đi! Bố cũng không được gội đâu đâu nhé!
– Ừ!
Trong lúc bố tắm, tôi bật TV nhưng mắt thì cứ chăm chăm tìm trang Video cũ.
– Ơ! Bố tưởng con ngủ rồi chứ. Thôi tắt Tivi đi. Vào giường ngủ. Bố ngồi đây một lát rồi bố cũng đi ngủ đây. Mai bố dậy sớm, đi làm. Khi nào con dậy thì tự nấu ăn hay ra ngoài quán ăn gì cũng được. Tiền bố để ở trên bàn nước, Ngọc nhé!
Tôi lặng lẽ đi vào phòng trong mà bố dành riêng cho tôi.
Nằm mà không thể ngủ được. Phần vì chưa buồn ngủ và phần lớn hơn là muốn xem tiếp cảnh làm tình của cặp đôi già trẻ trong Video.
Cũng chẳng biết bao nhiêu lâu, tới cuối clip phim thì tôi tắt máy. Hé cửa ra nhìn phòng ngoài vẫn thấy bố ngồi đó. Lặng lẽ và thoáng chút sầu muộn trên khuôn mặt bố – Người đàn ông trên 40. Thương bố quá!
Tôi bật tung cửa lao ra. Đứng sau lưng bố, ôm đầu bố rồi nghẹn ngào:
– Bố ơi! Bố buồn à?
– Không! Bố có buồn gì đâu. Chỉ đang nghĩ những ngày tới lo cho con được chu toàn, yên tâm học cho tốt thôi mà.
– Bố bớt lo đi được không? Con có còn bé bỏng như xưa nữa đâu. Con 18 tuổi rồi đấy bố ạ! Để từ nay cho con được lo cho bố mẹ nhé.
– Úi giời! Con có lo cho bố mẹ cả đời không hay khi có chồng con rồi thì bố mẹ chỉ là phụ hả con gái yêu của bố?
– Con không lấy chồng đâu. Mà ai muốn lấy con làm vợ thì trước hết phải chăm lo đầy đủ cho bố mẹ vợ đã, còn không thì con sẽ... ở vậy còn hơn xa bố mẹ...
– Bố cảm ơn con. Vừa nói bố vừa quài tay ra phía sau vít cổ tôi xuống rồi hôn lên trán và mắt tôi.
Rồi hai bố con ai về phòng nấy.
Chả hiểu sao mà tôi không thể nào nhắm mắt được. Đồng hồ trên máy điện thoại đã sắp sang ngày mới rồi.
Nghe tiếng lục cục ở phòng ngoài. Hình như bố cũng thức?
Tôi mở nhẹ cửa bước ra. Phòng bố nằm – Thực ra đó là phòng khách, phòng ăn, phòng sinh hoạt chung. Từ hôm tôi ra ở với bố, bố mua cái giường gấp và kê vào đấy để ngủ. Thấy bố trở mình quay về phía tôi, tôi tưởng bố ngủ rồi. Nhưng không phải!
– Ngọc đấy à? Sao con không ngủ?
– Sao bố vẫn thức thế?
– Bố không ngủ được! Bố nghĩ thương hai mẹ con quá! Bố là đàn ông, đàn ang thì không nói. Chứ mẹ Ngân (Tên mẹ tôi) với con khi vắng bố thì vất vả quá...
Tôi sà vào lòng ông, nức nở:
– Con thương bố! Con yêu bố!
Rồi nũng nịu:
– Bố có thương con bằng mẹ không? Có yêu con bằng mẹ không?
Bố ngồi dậy, hai chân buông xuống nền nhà. Tôi ngồi lọt giữa hai đùi bố. Bố vòng tay ôm từ phía sau, hai bàn tay nắm chặt và để giữa rốn tôi.
Không yêu con như mẹ Ngân, không thương con như mẹ Ngân thì chẳng còn ai để bố yêu thương nữa đâu.
Tôi ngửa mặt lên để đón đôi môi của ông gắn lên trán mình, lướt trên đôi mắt đang rơm rớm của tôi. Tai tôi nghe từng tiếng chíp môi của bố. Bố đang uống nước mắt tôi. Như lẽ tự nhiên, như mơ hồ nhớ lại từng thước phim... tôi kéo đầu bố xuống gần hơn cho tới khi đôi môi tôi ngậm được môi của bố và ghì chặt hơn. Cũng chẳng hiểu sao, đôi môi tôi hé rộng dần để đón môi ông. Tôi há miệng đón lưỡi của bố lùa vào khoang miệng mình. Tôi cảm nhận được sự luống cuống của lưỡi mình và sự tìm tòi của lưỡi bố. Như một bản năng gốc của loài vật giữa giống đực và giống cái, tôi kéo tay ông hoặc là ông đưa tay xuống bộ ngực đang phập phồng của mình và tự tay tôi bật từng khuy áo trong khi đôi miệng của hai bố con tôi không thể (hoặc không muốn) rời nhau. Tôi ưỡn người lên để hai tay bố nhào nắn cặp vú đang căng cứng của mình. Tôi kéo một tay bố xuống cạp quần. Hình như tay bố thoáng chút lưỡng lự, chần chừ... Tôi thót bụng lại và kéo mạnh tay bố sâu xuống khe đùi, nơi có chòm lông tơ mềm mại và khe nước đang đầm đìa. Ông từ tốn miết nhè nhẹ dọc khe lồn tôi. Tôi rùng mình, cong người lên và cầm 1 ngón tay ông nhét sâu vào lỗ lồn. Tôi rú lên:
– Ối! Bố ơi! Con thích, con muốn, con... cho bố đấy! Bố ơi...
Ông hổn hển:
– Ngọc ơi! Bố... Bố... Bố thèm... con.
Tôi cảm nhận thấy thứ gì đó cưng cứng, nóng nóng dưới gáy mình. Tôi đã nhận ra thứ đó là gì qua sự trải nghiệm bằng những pha cuồng loạn của tình dục trong phim.
Tôi vụt đứng dậy, tuột nhanh mọi vướng bận trên thân thể mình. Lồn tôi hướng thẳng áp sát mặt ông. Lại rùng mình và trào dâm thủy từng đợt mỗi khi lưỡi ông liếm dọc khe và nhấp nhấp trên "cái hạt bí đang nở cộm". Tôi càng ghì chặt mặt ông. Ông ôm ngang eo tôi, đứng dậy. Cái ấy chọc đúng vào kẽ háng tôi. Tôi chủ động mà như vô thức kéo tụt cái quần cộc của ông xuống cho cái ấy bật tung lên. Ông cầm tay tôi đưa vào cái ấy. Nửa như tò mò, hứng thú nửa kia lớn hơn là bản năng. Tôi nắm chặt cái... xà beng cứng nhắc ấy...
– Ngọc ơ... ơ... ơi!
– Dạ! Đây Ngọc của... đây...
– Yêu Ngọc quá! Thèm Ngọc quá! Ngọc cho... nhé!
– Vâng vâng Ngọc cho đấy.
Ông đè ngửa tôi, đỡ nhẹ lưng tôi ngả xuống tấm chiếu trải trên nền nhà.
Tôi mong chờ rất mơ hồ được cái đó cắm sâu hơn vào lỗ lồn tôi.
Phụp!
– Á! Đau... đau quá...
... ơi...
– Thôi nhé! Sợ Ngọc đau hơn...
– Không! Không đau... nữa đi... a... anh. Như thoát ra tự con tim đang cháy bỏng của mình. Tôi gọi ông, bố đẻ của tôi bằng ANH.
– Anh thương EM, yêu EM quá, V... Ơ... VỢ ơi!
Tôi quên đau và đón nhận niềm hạnh phúc to lớn mà ông vừa trao.
– CHỒNG ơi! Em yêu ANH!
Cứ thế, bố con tôi đã thành CHỒNG VỢ từ buổi ấy, cái buổi cuối cùng của kỳ thi tuyển Đại học, cái buổi bắt đầu tôi thành đàn bà, thành VỢ của bố ruột mình – CHỒNG của tôi.
... Bạn đang đọc truyện Chiếc vòng cầu hôn tại nguồn: http://truyensex.moe/chiec-vong-cau-hon/
Bố con tôi thành vợ chồng suốt một tuần ở Hạ Long.
Thú thật, những khi bên ông, tôi không mảy may nghĩ đến mẹ vì chẳng còn kẽ hở thời gian nào cho những việc khác ngoài việc thỏa mãn nhu cầu sinh lý ngày một sung mãn của cả hai bố con tôi.
– Mai mình về nhé Ngọc. Anh sợ mẹ Ngân buồn...
– Nhưng... về nhà thì chúng mình có được làm chuyện vợ chồng nữa không?
– Sao không? Nhưng phải vụng trộm thôi em ạ!
– Vợ chứ! Tôi cãi...
– Ừ! Vợ! Em là vợ anh. Nhưng nhớ phải xưng hô là bố con đấy nhé!
– Vâng!
Cứ thế khi có mặt mẹ Ngân hoặc người ngoài thì chúng tôi diễn trọn vai bố con của nhau. Nhưng hễ lúc nào chỉ có hai người là chúng tôi lao vào nhau háo hức, cuồng nhiệt dâng hiến cho nhau.
Hình như từ ngày ông có tôi, nét mặt dáng người ông rạng rỡ hơn, tráng kiệt hơn. Tôi cũng thấy mình nở nang hơn. Cặp vú to và luôn căng mọng bời thèm khát tình & mường tượng tới cái buồi to cứng của ông.
Ngày tôi có giấy gọi vào Đại học cũng là khi tôi báo tin có thai với ông.
Ông trầm ngâm nắm tay tôi, hôn khắp người tôi và dừng môi trên bụng tôi. Ngẩng lên, ông nói như bị mất giọng:
– Anh... mừng nhưng sợ ảnh hưởng sự học hành của em. Hay là...
– Hay là gì hả chồng?
Thoáng ngập ngừng rồi ông nói nhanh:
– Hay là mình... bỏ cái thai này đi...
Tôi quả quyết:
– Không! Dù bỏ học hay có chết em cũng giữ đứa con này. Rồi tôi khóc to và đấm vào vai ông thùm thụp như trút giận hờn.
– Thôi được rồi! Để tính sau. Cứ đi học và sinh con cũng được. Tính ra, chín tháng học là chín tháng mang thai. Ba tháng hè thì con cũng được 3 tháng em ạ.
Rồi tôi nhập học. Cô sinh viên xinh đẹp luôn có thành tích học trội nhất lớp. Có điều cái bụng cứ to dần. Tôi không quan tâm đến những ánh mắt tò mò cùng những lời to nhỏ, đàm tiếu luôn hiện hữu quanh mình.
Thông báo của Trường cho sinh viên nghỉ hè hôm trước thì hôm sau tôi gọi cho ông. Ông tức tốc xuống với con gái.
– Anh! Hình như đến ngày sinh rồi. Vợ thấy khác lắm.
Nhìn đôi bàn chân căng múp của tôi, ông bảo:
– Xuống máu thế này là vợ sắp đẻ rồi. Để anh đưa vào bệnh viện ngay.
Trên đường đến viện, hai bố con tôi thống nhất gửi đứa trẻ vào trại trẻ xã hội đến khi tôi học xong sẽ xin lại.
Chắc ông đã trao đổi với bệnh viện rồi nên sau khi sinh, tôi chỉ được bồng đứa con trai còn đỏ hỏn, mắt còn nhắm tịt và oe oe khóc. Chỉ kịp nhìn vết chàm đỏ hình tam giác lộn ngược trên lưng đứa trẻ – Con trai ruột của tôi với bố đẻ mình – lần duy nhất trước khi cô hộ lý bế đi. Kể từ khi tôi đặt bút ký vào tờ cam kết gửi con với tư cách người mẹ trẻ đơn thân và ông ký bên cạnh với tư cách bố đẻ của tôi và ông ngoại của đứa trẻ. Tôi thấy hẫng hụt và buồn the thắt.
Ông nuôi tôi suốt 3 tháng hè. Mẹ thì vì đau yếu nên không thể ra thành phố. Chỉ thỉnh thoảng ra thăm hai bố con tôi thôi.
Chúng tôi địt nhau ngay từ sau khi sinh nở khoảng 1 tháng gì đó thôi. Vì cả hai không thể cưỡng lại người kia và chính bản thân mình. Có điều, chúng tôi dùng các biện pháp tránh thai thường xuyên.
Cả hai bố con tôi đều thống nhất rằng sau này còn tiếp tục cho ra đời những đứa trẻ – kết quả của mối tình loạn luân mà thi vị của chúng tôi.
Càng tình tứ hơn khi tôi ra viện 2 ngày sau sinh, ông đưa tặng tôi chiếc vòng tay bằng vàng có dập nổi hai chữ KN.
– Bố cầu hôn Ngọc, anh cầu hôn em, chồng cầu hôn vợ. Từ hôm nay anh chính thức đảm nhận trách nhiệm và nghĩa vụ của một người chồng của Ngọc, một người cha của những đứa con do em sinh ra cho anh.
– Chồng ơi! Em yêu chồng và nguyện sẽ là người vợ thảo hiền của anh. Em sẽ đẻ con cho anh. Nhưng nếu mẹ Ngọc biết thì sao hả anh?
– Vợ đừng lo! Anh sẽ chu toàn mọi điều...
Tôi nhận kết quả thi Đại học loại ưu ngành Sinh học của Đại học Bách khoa HN và được giữ lại trường làm giáo viên.
Tôi gọi điện báo tin cho mẹ trước. Bà vui lắm và hỏi con về nhà mấy hôm chứ. Tôi ậm ừ, chưa quyết, tôi bảo: "Để con xem nhà trường bố trí lịch đã, mẹ ạ!". Nói vậy thôi chứ còn hai tháng nữa mới vào năm học mới. Nhưng tôi còn chờ ý chồng của tôi. Tôi gọi cho ông:
– "Anh yêu! Vợ anh được giữ lại trường làm giáo viên đấy. Anh đồng ý không hả chồng yêu của em?"
Rồi tôi trêu ông:
– "Bố ơi! Con gái Ngọc của bố gọi mà sao bố không nói gì thế?"
Đầu dây bên kia, giọng ông không giấu nổi niềm vui. Ông... hét lên, tiếng rất to:
– Ôi, vợ yêu của anh! Đợi anh nhé! Mai anh xuống đón vợ về.
Tôi biết tính ông, nếu không vì lý do nào đó bất khả kháng thì ông đã đi ngay xuống với tôi.
– Mẹ Ngân vừa giục xuống đón con gái yêu. Nhưng anh còn phải đợi khách hàng thanh toán nốt khoản nợ để anh mua sắm đồ đạc ở nhà quê và ở HN cho vợ.
5 giờ sáng hôm sau, ông đã bấm chuông. Nghe điệu bấm chuông là tôi biết ngay đó là ai.
Để nguyên chiếc váy ngủ đang mặc trên người, tôi nhào ra mở cửa. Ông lao vào tôi như cơn lốc, đem theo cái lành lạnh cuối thu. Tôi biết ông phải dậy từ 2 – 3 giờ sáng thì bây giờ mới đến đây. Tôi hôn ông, ôm ghì ông như muốn ủ ấm ông sau chặng đường sương gió. Cánh cửa vừa đóng lại, ông bế tôi lên đi vào phòng ngủ. Tôi vừa cởi quần áo ông vừa ngắm nhìn người tôi yêu tha thiết...
– Mình để em ôm cho ấm đã. Tóc còn ướt sương lạnh đây này...
Ông dụi mặt vào ngực tôi. Vú tôi vẫn chưa cạn sữa sau sinh. Ông mút hai đầu vú tôi.
Ôi! Đứa con trai của tôi với ông chỉ một lần được ngậm vú mẹ. Nhưng tôi nhớ lắm cái cảm xúc từ đôi môi non nớt của con. Bất giác nước mắt tôi trào ra. Tôi nghe râm ran nơi hai đầu vú và cảm nhận lưỡi ông như chắt từng giọt sữa còn trong 2 bầu vú tôi.
Tôi rên rỉ:
– Chồng ơi! Chồng ơi... Rồi thấy như căng thêm 2 đầu vú và từng dòng nóng ấm tiết ra.
Tôi nhẹ nâng đầu ông lên, đắm đuối nhìn ông, nói nhỏ:
– Chồng bú thế em lại ra sữa. Về mẹ thấy thì...
Ông nằm đè lên tôi. Làn môi ông lại lướt khắp cơ thể trần truồng của tôi. Rồi như mọi lần, môi lưỡi của ông luôn dừng lại thật lâu nơi cửa mình đang đầm đìa dâm thủy của tôi.
Tôi quờ tay mở ngăn kéo tủ lấy vỉ thuốc ngừa thai ra. Ông bảo:
– Đừng! Em đừng dùng thuốc nữa. Sợ sau này...
Vậy là tôi lấy cái bao cao su rồi chụp lên cái đầu khắc trơn bóng và đang cương cứng. Tôi thương ông vì tôi biết đàn ông khi giao hợp mà chụp bao cao su thì giảm hứng thú nhiều lắm. Nhưng...
– Từ nay anh sẽ dùng bao cao su. Tới khi nào mình thấy cần sinh con thì thôi. Biết rằng kém... sướng nhưng anh chịu được, Ngọc của anh ạ!
Thế là chúng tôi lại dùng cả buổi chiều và đêm hôm đó để bù đắp lại cho nhau sau những ngày nín nhịn. Bên ông, tôi thấy trọn vẹn cái tình nghĩa của vợ chồng.
Sáng hôm sau, khi cơm nước xong xuôi thì chúng tôi về quê. Thấy ngực áo ươn ướt sữa, tôi chỉ cho ông xem và cười, hỏi ông:
– Chết! Ngộ nhỡ mẹ phát hiện ra thì nói sao hả chồng?
– Thì em cứ nhận đã chót dại nhưng không nuôi được. Anh sẽ đỡ lời.
Tôi ở nhà hết 2 tháng hè. Rất đều đặn 2 ngày một lần bố con tôi lại ân ái cảnh vợ chồng. Một lần mẹ Ngân thấy ngực áo tôi mới loang vết sữa và cặp vú thì căng tròn. Bà hỏi rồi tôi nói như ý ông đã bày cho. Bà không nói gì chỉ thấy buồn hiện rõ. Không biết bà nói sao với ông và ông nói với bà như thế nào mà hôm rồi lúc có hai mẹ con ngồi bên nhau, bà nhẹ nhàng:
– Ngọc này! Bố mẹ thương con, không trách cứ gì. Nhưng mẹ chưa biết cái người đó là ai? Sao không đưa nhau về cho bố mẹ biết? Rồi con định thế nào? Chuyện chồng con sau này?
– Mẹ ơi! Mẹ yên tâm đi! Con sẽ không lấy chồng! Con chỉ là mẹ đơn thân và nguyện chửa đẻ với người con yêu thôi...
– Nghe bố bảo là người ta cũng đã có vợ, có con mà sao con cứ...
Tôi ngắt lời bà:
– Vì con yêu anh ấy, chỉ muốn có con với anh ấy. Con không để vợ anh ấy biết đâu. Mẹ đừng lo.
– Thế bố con bảo sao?
– Bố chỉ bảo...
– Bảo thế nào?
Tôi cắn môi rồi bật ra câu nói không định trước:
– Bố bảo đừng bao giờ để bố... mẹ phải buồn lòng. Bố... mẹ yêu con...
Cứ thế, bố con tôi vẫn hết mình dành chi nhau, qua một năm học, sang tháng thứ 5 của năm học sau thì mẹ tôi bệnh nặng.
Bà nằm viện gần tháng luôn có bố tôi bên cạnh. Tôi cũng chỉ đến được bên bà vào buổi tối và các ngày cuối tuần.
Hôm bệnh viện thông báo rằng bà không qua khỏi căn bệnh K đã ở cuối kỳ, sự sống chỉ tính bằng giờ. Chúng tôi bàn và xin bệnh viện đưa bà về quê.
Hôm đó mẹ quờ quạng đôi tay gầy gò, yếu ớt tìm tay của hai bố con tôi. Bà chỉ nhìn và chậm rãi đưa mắt nhìn chồng và con gái mà không nói được gì. Nơi 2 khóe mắt có hai giọt nước mắt chậm rãi, to dần. Bà cố gắng sức tàn để kéo hay bàn tay của bố con tôi vào ngực mình.
Rồi bà nhẹ nhàng ra đi.
Bố con tôi và gia đình lo tang chu đáo cho mẹ tôi – Người đàn bà tần tảo, yêu chồng, thương con. Nhưng lúc nào cũng như thu mình lại vì nỗi niềm day dứt suốt cuộc đời. Đó là việc không sinh đẻ cho chồng được nữa và càng xót xa hơn vì bố tôi là con trai duy nhất trong dòng họ.
Còn bố tôi? Ông không hề oán trách, luôn chiều chuộng vợ và tôi chưa thấy một lần nào ông to tiếng, nặng lời với mẹ tôi.
Có người trong họ bảo tôi:
– Đấy rồi xem! Hết tang mẹ mày là ông ấy sẽ lấy vợ khác thôi. Mà cũng phải!
Tôi gật đầu và chỉ cười. Không ai biết ý nghĩa cái gật đầu và cười mỉm đó của tôi ngoài tôi và bố tôi mà từ lâu đã là chồng của tôi.
Tôi chỉ còn lại một khao khát làm thế nào để tôi và bố thành vợ chồng và sớm sinh con cho ông.
Phần 3
Đoạn tang mẹ.
Tôi thủ thỉ vào tai ông:
– Anh yêu! Em muốn có con. Không có con thì buồn lắm, chồng ạ! Mình đã chót mất đứa đầu rồi...
Ông ôm tôi thật chặt.
– Ngọc ơi! Anh có lỗi với em và có tội với đứa con của chúng mình. Cả tháng nay anh đến bệnh viện phụ sản tìm lại tung tích của con trai chúng mình. Nhưng bất lực bởi sự quản lý hồ sơ, giấy tờ của bệnh viện. Khi anh đưa ra cái tờ cam kết khi trao gửi con, lãnh đạo viện bảo không có bản lưu. Cái bà hộ lý nhận con mình thì đã chết vì tai nạn nên đành chịu...
Tôi nấc lên và đấm thùm thụp vào ngực ông.
– Tại anh, tại anh cả đấy... Con ơi! Con trai của mẹ. Bây giờ con ở đâu, con ơi...
Ông ôm tôi vào lòng, an ủi:
– Anh xin lỗi vợ! Anh sẽ chuộc tội với Ngọc của anh.
Rồi thời gian và công việc cũng làm nguôi ngoai nỗi buồn của hai chúng tôi.
25 tuổi, tôi có chửa. Chồng tôi vui lắm. Ông chiều chuộng tôi như bố chiều con gái, như một chàng trai chiều người yêu và trên hết đúng như một người chồng.
Tôi sinh con gái. Ông hỏi ý kiến tôi về đặt tên cho con. Ông bảo:
– Mẹ là Kim Ngọc thì con là Bảo Ngọc. Ý em sao?
Tôi hiểu ý ông coi vợ như viên ngọc vàng thì coi con quý như viên ngọc gia bảo vậy. Tôi hôn ông biểu thị sự đồng tình.
Nhưng khai sinh cho con sẽ khai như thế nào đây?
Ông bảo:
– Vợ đừng lo! Con mang họ mẹ thì cũng chính là họ của bố rồi. Cứ để trống mục tên bố. Anh đã có chủ ý.
Khi con Bảo Ngọc được 2 tuổi. Một chiều chủ nhật, tôi vừa xong giáo án cho ngày mai thì ông về nhà.
Vừa mở cửa, ông đã hào hứng:
– Vợ ơi! Mình chuyển vào Đà Nẵng nhé. Anh đã giấu em, bán công ty ngoài này và đã đăng ký thành lập công ty mới trong đó rồi. Trụ sở thì dùng tạm ngay nhà mới mua. Rồi tính tiếp.
Tôi ngắm nhìn ông và nhận ra tóc ông đã bạc thêm nhiều quá, da mặt đã có nhiều nếp nhăn hơn so với tuổi 45 của ông. Tôi xót xa thương ông vì tôi, vì mẹ con tôi và cả vì mẹ Ngân nữa đã lấy đi của ông nhiều thứ quá.
Tôi thuần phục:
– Tùy anh! Chồng quyết sao thì vợ cũng nghe.
Thế là vợ chồng tôi thu xếp để Nam tiến.
Vào Đà Nẵng, không hiểu bằng cách nào mà ông đưa tôi tới UBND để làm giấy giá thú.
Tôi run run cầm bút ký tên mình vào cột "Họ, tên, chữ ký của người vợ": Trần Thị Kim Ngọc, 23 tuổi. Có giấy giá thú rồi, chúng tôi xin làm lại giấy khai sinh cho con bằng việc điền tên bố cho bé Trần Bảo Ngọc, 2 tuổi với tên cha là Trần Ngọc Hưng, 43 tuổi.
Ngày thay đổi giấy khai sinh là ngày chúng tôi ký giấy chứng nhận đăng ký kết hôn. Điều đó có nghĩa là tôi nay đã 25 tuổi, còn bố tôi nay là chồng tôi đã 45. Tôi càng thấy rõ hơn ý nghĩa chữ "Ngọc" gắn với gia đình mình.
Mẹ tôi là Trần Thị Ngọc Ngân, không là ai khác. Đó chính là em gái ruột của bố tôi. Lúc bà có chửa rồi sinh ra tôi thì bà mới 18, còn ông 20. Ông bà tôi xấu hổ với dân làng nên đuổi 2 con và cấm chỉ quay về. Bố mẹ tôi sang tỉnh khác với vai trò vợ chồng trẻ. Làm mọi việc để nuôi tôi lớn, cho tôi ăn học. Tôi mới biết chuyện này đúng ngày giỗ đầu mẹ tôi khi tôi đã giải tỏa sự thèm khát tình dục với bố đẻ mình qua lời ông kể lúc ông ôm nựng tôi như ngày nào còn bé, trong vòng tay bố.
Tôi bỏ nghề giáo và mày mò nuôi thực vật. Tại Trụ sở của Công ty, ông dành cho vợ một căn 2 gian phía sau làm phòng thí nghiệm và gây giống các loại cây, rau giống và hoa, cây cảnh của riêng tôi.
Qua 4 năm, kinh tế của vợ chồng tôi đã vững theo chiều hướng ngày càng phát đạt.
Bé Bảo Ngọc đã vào lớp 1. Con bé giờ nói đặc giọng Đà Nẵng. Nhiều khi phải bảo nó nói chậm lại mới hiểu được.
Phần 4
Lại nói...
Người đàn ông của tôi – Người đàn ông duy nhất trong nhà – Bố đẻ của tôi và của các con tôi – Chồng tôi đi sang Đức cùng đối tác để đưa sản phẩm của công ty sang chào hàng vẫn chưa về.
Cái tuổi 36 của tôi căng tràn lòng ham muốn tình dục.
Chồng tôi thì vắng nhà đã gần 3 tháng. Không ngày nào tôi không mơ thấy được làm tình với chồng.
Hai đứa con gái Bảo Ngọc (13 tuổi) và Khánh Ngọc (9 tuổi) mỗi đứa đều có một phòng ngủ riêng. Gọi chúng sang ngủ cùng mẹ cho đỡ trống trải và để được ôm con cho đỡ nhớ chồng nhưng dứt khoát không đứa nào chịu sang ngủ cùng mẹ.
Con Khánh Ngọc phụng phịu:
– Con ứ thích ngủ chung đâu. Con nằm một mình ở giường con thôi.
Còn Bảo Ngọc thì nói như một bà già:
– Không! Giường của mẹ là của bố Hưng. Chỉ bố mới được ngủ cùng với mẹ thôi!
Tôi cười mà nước mắt trào ra vì nhớ ông, vì thương các con và vì tủi thân.
Rồi cuối cùng ông cũng trở về với chúng tôi. Khỏi nói cả ba mẹ con mừng như thế nào.
Tôi và ông lại quay cuồng trong những cơn lốc tình dục. Hình như cả hai đang cố để có thêm con và hy vọng (dù không ai nói ra) có đứa con trai.
Ông rất yêu thương vợ con. Dường như ông dốc mọi năng lực cho công việc kiếm tiền và cho tình yêu cho ba mẹ con tôi.
Thấm thoắt, 5 năm qua dòng chảy của thời gian cứ bào mòn tất cả đồng thời cũng bồi đắp bằng phù sa màu mỡ cho bờ bãi ven dòng.
Công việc kinh doanh của vợ chồng tôi ngày càng phát đạt.
5 năm qua...
Đã 3 mùa hè được ông đưa cả nhà sang Đức du lịch. Các con được bố cho trải nghiệm và tham quan mọi nơi mà chúng thích, muốn tìm hiểu thêm sau khi đã biết qua hình ảnh và những cuốn ấn phẩm về nước Đức.
Còn tôi, ông giới thiệu tôi với một nông trại tư nhân của bạn ông chuyên về canh tác các loại rau củ quả nhiệt đới trồng trong các nhà kính. Biết tôi có chuyên môn sâu về ngành sinh học, ông bạn rất thích và muốn cộng tác lâu dài với chúng tôi.
5 năm qua...
Tôi thấy mình như càng trẻ ra và đẹp hơn, viên mãn hơn và tất nhiên sinh lực, sinh khí cũng viên mãn hơn ở cái tuổi 41.
Hai con gái tôi ư?
Trước tiên nói về Bảo Ngọc. Nay đã thành thiếu nữ 18 tuổi rồi. Nó giống tôi y tạc. Nhìn con, thôi thấy lại chính mình khi 18 tuổi – (Cái tuổi mà lần đầu tôi được thành đàn bà nhờ chính bố đẻ của mình, người mà tôi tự nguyện dâng hiến, người đàn ông duy nhất của tôi.). Thấy con phổng phao, xinh đẹp nên tôi cũng lo. Nhiều lần quá, khi tôi ướm hỏi con gái chuyện tình duyên. Nó phát bực hay sao mà đáp thủng thẳng:
– Mẹ này, cứ hỏi mãi chuyện ấy thế nhỉ. Để con yên đi!
Tôi vẫn sốt ruột nên thỉnh thoảng vẫn hỏi nó câu hỏi cũ. Một lần nó cười trả lời câu hỏi của mẹ như nửa đùa, nửa thật lúc cả nhà ngồi ăn cơm:
– Con có người yêu từ lâu rồi. Mẹ cứ chuẩn bị tinh thần làm bảo mẫu nhé.
Tôi mừng mà thấy lo lo. Vì Bảo Ngọc không bao giờ giấu bố mẹ điều gì. Nó thật đến ngốc nghếch. Ngay cả đến chuyện kinh nguyệt nó cũng kể với cả nhà cơ mà. Nhưng với bạn bè hay người khác ngoài bố mẹ và em gái ra thì nó rất kín kẽ, chín chắn và chỉn chu từ ăn nói tới hành xử.
Bảo Ngọc học giỏi và cũng yêu môn sinh học. Vợ chồng tôi hướng cho con theo ngành của mẹ. Nó cũng ham muốn, sáng trí giúp tôi rất nhiều trong phòng thí nghiệm và vườn ươm giống. Nó có thể cáng đáng công việc của tôi và rất đắc lực trong công tác nghiệp vụ của phòng kinh doanh ngành hàng mỹ nghệ của bố. Nó bảo:
– Con chả cần học Đại học làm gì cho tốn thời gian và học phí. Con đảm bảo rằng sẽ làm tốt và ngày càng tốt hơn mọi công việc của bố mẹ.
Cả tôi và ông đều tin tưởng con gái lớn của mình.
Về bé Khánh Ngọc nay mới 13 vẫn cứ vô tư, nhí nhảnh. Con bé cũng xinh như một nữ thần. Nhà trường đề nghị cho nó dự thi học sinh thanh lịch và người mẫu nhí nhưng cả ông và tôi đều phản đối. Hai vợ chồng tôi đều không thích cho con mình " nhập " vào giới " Người của công chúng". Ông bảo: " Các con chỉ là của gia đình!".
Một hôm, sau cơn giông tình ái như mọi khi, tôi hỏi ông:
– Chồng ơi! Em ước mình có thêm con mà chẳng hiểu sao mãi chẳng chửa được. Không có con trai, chồng có buồn không?
– Em nghĩ gì thế? Con cái là trời cho. Gái hay trai cũng quý. Có em làm vợ và 2 công chúa là anh mãn nguyện rồi. Đừng suy nghĩ linh tinh nữa kẻo vợ anh già nhanh đấy, Ngọc ạ.
Tôi nghe chồng nói vậy cũng chút nguôi ngoai. Nhưng tôi còn nhớ mãi, có một lần duy nhất, ông say rượu sau khi tiếp khách hàng nước ngoài. Nằm bên nhau nửa tỉnh, nửa say ông thở dài và nói như nói một mình chỉ cho riêng ông: " Ước gì có thằng cu con để sau này... ". Rồi chợt tỉnh nhận ra lỡ lời, ông ôm tôi chặt hơn, thì thầm trong hơi rượu: " Anh nói vậy thôi, đừng bận tâm nhé Ngọc. Em đẻ được thêm con cho anh là quý lắm rồi, dù gái hay trai cũng là con của anh với người anh yêu."
Cứ thế với say đắm nồng nàn trong tình yêu chồng vợ, với yêu thương đằm thắm trong gia đình nhỏ luôn ngập tràn, chúng tôi gắn bó, sát cánh, nâng đỡ, chăm sóc nhau rất vẹn toàn.
Hôm sinh nhật 3 mẹ con (Ngẫu nhiên cả hai đứa con gái của tôi và ông sinh cùng ngày, cùng tháng với mẹ), năm nào chồng tôi cũng tổ chức mừng sinh nhật tại nhà. Cả nhà dùng một chai vang nho của Ý do bạn ông tặng từ hơn chục năm trước. Ánh sáng phập phồng của nến, mùi bánh, mùi hoa hồng cứ quẩn cùng mùi rượu vang thật ấm cúng. Chồng tôi hôn tôi đầu tiên và nói to: "Chúc mừng sinh nhật tình yêu của anh! Anh yêu em, Ngọc của anh. Anh sẽ xứng đáng với tình yêu em dành cho chồng. Anh cảm ơn Ngọc đã gọi anh là chồng và tự nguyện làm vợ anh khi còn 5 ngày nữa thì em mới tròn 18. Ngọc của anh, Kim Ngọc của chồng".
Cả nhà vỗ tay tán thưởng.
Rồi đến lượt Bảo Ngọc, tôi thấy ông ôm như chặt hơn hay sao mà con bé cứ như dính chặt vào bố, ngửa mặt như chờ đợi nụ hôn từ lâu lắm. Ông nói: "Mừng sinh nhật công chúa xinh đẹp. Chúc mừng tình yêu nhỏ bé. Yêu Bảo Ngọc nhiều lắm!"
Và sau cùng là cô con gái bé Khánh Ngọc. Ông ôm rồi nhấc bổng con lên, hô nó và nói: "Con gái yêu của bố, công chúa xinh đẹp của bố. Bố chúc mừng con và cả nhà đều yêu con, nhóc Khánh Ngọc yêu kiều của bố".
Rồi cả nhà vui vẻ đến hơn 10 giờ đêm mới đi ngủ.
Sau khi ân ái như cuồng loạn hơn nhờ hơi men rượu nho Italia, hai vợ chồng vào cùng tắm. Vừa lau khô người cho chồng, tôi vừa bảo:
– Này chồng yêu ơi! Sao khi chúc con Khánh Ngọc thì anh xưng bố con mà với con Bảo Ngọc thì anh không bố con cho nó đỡ tủi? Con nó nhạy cảm lắm đấy cho nên em thấy mắt nó buồn buồn sao ấy lúc anh bố bố con con với em gái đấy. Anh nên gặp con ngay đi rồi nói rõ cho nó hiểu, em sợ nó buồn rồi nghĩ lung tung, chồng yêu nhé!
Ông ậm ừ rồi cũng chiều theo ý vợ.
Chút rượu cộng với sự cuồng nhiệt làm tình với ông vừa nãy khiến tôi mệt và muốn ngủ.
Nằm xuống là ngủ li bì, không biết trời nam, đất bắc ở đâu. Sáng bạch nhật, hé mắt nhìn thấy ông mở cửa vào, ông lay tôi dậy. Thấy ông tỉnh táo, tôi hỏi:
– Thế chồng không mệt, không say và không ngủ à? Em vô duyên quá. Nằm mà chả đoái hoài gì tới chồng nằm cạnh. Đừng buồn vì em nhé, em sẽ bù...
– Không sao vợ yêu ơi!
Hai tuần sau, ông bàn với tôi đưa con gái lớn sang hẳn bên Đức để mở phòng đại diện và mua trang trại nuôi gia cầm, trồng rau quả nhiệt đới.
Tôi mừng lắm nhưng lo con bé còn ít tuổi, chưa có bao nhiêu kinh nghiệm. Vả lại, sang đó có 1 minh lại là con gái. Liệu con...
Ông gạt đi:
– Vợ không phải lo đâu. Con nó làm được hết. Hãy tin con, em ạ!
Hai mẹ con nói chuyện riêng với nhau. Đáp lại sự lo lắng của tôi, nó bảo:
– Hãy tin ở con tin ở con, mẹ ạ! Hơn nữa có bố mẹ và em ủng hộ, động viên con đảm bảo sẽ ổn.
Thật cha nào, con nấy! Nói cứ giống hệt nhau.
Rồi chúng tôi quyết định ông sẽ sang cùng Bảo Ngọc 3 tháng. Vừa để mở rộng kinh doanh ra một vài thành phố khác và sang cả các nước láng giềng, vừa tìm mua nhà và trang trại, vừa giúp cho Bảo Ngọc quen dần môi trường mới.
Thế là chỉ còn tôi với con gái út Khánh Ngọc ơ nhà "giữ gôn" và chăm sóc nhau.
Bao giờ chồng tôi, bố đẻ ra tôi, bố đẻ của các con tôi lại quay về để ôm tôi vào lòng khi ngủ và để giải tỏa niềm ham muốn của cả 2. Hai bố con tôi, vợ chồng tôi giống nhau, rất hợp nhau về mọi khía cạnh, nhất là về tình dục. Tính ra đã 23 năm làm ân ái vợ chồng với chính bố đẻ của mình, qua 3 lần sinh nở, tôi và ông chưa một lần buồn giận, né tránh hay lười nhác chuyện gối chăn. Chúng tôi hòa đồng hoặc chiều theo ý muốn của nhau bất cứ lúc nào. Kể cả những khi bụng tôi kềnh càng, chửa vượt mặt mà tôi hoặc ông muốn là chúng tôi lại xoắn xuýt vào nhau. Chúng tôi như hai con nghiện, thiếu nhau, chưa được địt nhau là như con nghiện thiếu thuốc, cứ đờ đẫn cả người.
Phần 5
Trước ngày hai bố con sang Đức, tôi gợi ý với ông:
– Hay là anh với Bảo Ngọc đi Hạ Long mấy ngày đi. Cho con nó biết nước biển VN mặn nhạt thế nào. Chứ sang đó biền biệt thì...
Ông đồng ý ngay...
– Anh cũng đã định thế. Nhưng phải xem ý của Bảo Ngọc sao đã.
Buổi tối, sau bữa ăn, tôi nêu ý kiến của mình.
Bảo Ngọc nhìn bố, rồi phấn khởi reo:
– Ôi! Thích quá! Thích quá! Con cũng muốn ra biển một lần cho biết.
Con Khánh Ngọc cũng nằng nặc đòi đi. Tôi bảo:
– Cứ học giỏi đi đã. Sau bố mẹ sẽ cho đi. Giờ ưu tiên cho chị vì chị sắp đi sang tận nước Đức, biết bao giờ mới về.
Con bé cũng nghe ra. Chỉ thoáng chút buồn.
Buổi đêm, tôi lấy chiếc vòng tay mà ông trao cho tôi ngày "cầu hôn" đưa cho Bảo Ngọc và dặn:
– Con sang đó cứ giữ cái vòng này bên mình. Coi như bố mẹ và cả nhà vẫn luôn bên con nhé!
Sáng hôm sau, cả nhà ngồi chờ xe để tiễn 2 bố con đi Hạ Long, Bảo Ngọc khoe được mẹ giao cho giữ cái vòng mà bố đã tặng mẹ.
Ông nhìn tôi. Rồi cầm lại chiếc nhẫn từ tay Bảo Ngọc. Ông bảo:
– Không! Chiếc vòng tay này là bố trao gửi riêng cho mẹ Kim Ngọc như một lời cầu hôn. Bố đã mua tặng Bảo cái vòng khác.
Rồi ông rút từ túi ngực ra cái hộp và trao cho Bảo Ngọc. Con bé háo hức mở ra xem. Chiếc vòng cũng y chang cái của mẹ.
Xe đến, hai mẹ con giúp hai bố con mang hành lý ra xe và vẫy tay khi xe chạy khuất bóng nơi cuối phố.
Một tuần sau thì hai bố con trở về nhà để ngày mai lên máy bay.
Cả tối đó hầu như không ai ngủ. Trước chuyến chia xa lần đầu của gia đình. Một nửa đi để lại một nửa thì ai mà ngủ được. Tôi thấy sự mừng rỡ trên ánh mắt đứa con gái đầu và chút ghen tị trong ánh mắt đứa con gái sau.
3 giờ sáng, tôi kéo ông lên phòng kệ cho 2 đứa con ngồi tâm sự riêng với nhau.
Hai bố con tôi – hai vợ chồng tôi lại quằn quại địt nhau. Tôi bảo:
– Chồng ơi! Về sớm với vợ nhé!
Cũng nhờ cú... vớt này mà tháng sau tôi biết mình có chửa.
Ông và Bảo Ngọc đi rồi, nhà như trống trải rộng mênh mông. Con Khánh Ngọc cặm cụi suốt ngày vào việc học cho kỳ thi cuối cấp Trung học cơ sở. Còn mình tôi trằn trọc vì nhớ chồng con, chỉ thiếp đi khi quá mệt. Tôi vẫn đi làm đều, gánh vác thêm công việc quản lý của ông nữa. Tôi đã hứa với ông không để công việc gián đoạn. Dù bận bịu nhưng không tối nào tôi không gọi điện video, nhắn tin... với chồng và con. Bầu được 5 tháng, tôi đi khám thai và xem giới tính thai nhi. Tôi không giấu nổi niềm vui khi biết đứa con này của ông với tôi là con trai. Tôi gửi cả clip màn hình chiếu chụp thằng con trai sang cho hai bố con. Cả ông và Bảo Ngọc đều vui. Ông bảo:
– Anh sẽ về trước khi em sinh để kịp đón tay con trai. Rồi lại phải sang luôn để hợp pháp hóa mọi công việc với đối tác.
Đúng hẹn, khi còn 1 tuần nữa tôi sinh con thì ông về. Ông vui lắm!
Đón tôi về, ông đi làm giấy khai sinh cho con. Ông bảo tôi:
– Mình đặt tên con là Trần Ngọc Vượng nhé vợ yêu.
Ông đưa cho tôi xem tờ khai sinh. Ghi:
Họ: Trần Ngọc...
Tên: Vượng...
Họ, tên cha: Trần Ngọc Hưng. Tuổi: 63...
Họ, tên mẹ: Trần Thị Kim Ngọc. Tuổi: 43.
Vậy là tôi có 4 lần chửa đẻ với bố ruột của mình được 2 trai, 2 gái. Nay chỉ có 3 đứa là hiện hữu cùng nhau dưới mái nhà hạnh phúc.
Ông ở nhà một tháng. Thấy hai bố con thường xuyên gọi cho nhau. Tôi nghĩ bên đó công việc đang cần ông vì có thể Bảo Ngọc không tự giải quyết được.
– Chồng cứ đi đi. Ở nhà em lo chu toàn được. Dù vất hơn nhưng còn có Khánh Ngọc bên cạnh và nhất là có cục vàng Ngọc Vượng thì mọi vất vả đều là... muỗi. Chồng yêu hãy tin ở vợ nhé!
– Anh biết ơn vợ. Anh yêu vợ và các con.
Rồi ông ôm hôn tôi, bế nựng con trai. Rồi xoay người sang ôm Khánh Ngọc rõ chặt và hôn lên đôi mắt sáng thơ ngây của đứa con gái đang dậy thì 15 tuổi.
Công việc cứ êm trôi theo dòng thời gian. Ông vẫn đi, về thường niên.
Thấm thoắt đã 3 năm. Lần đầu con Bảo Ngọc về thăm mẹ và em. Nhìn nó rạng rỡ và xinh đẹp quá, tuy có chút phốp pháp hơn nhưng vẫn roi rói.
Ở nhà với mẹ và 2 em một tuần. Hai cô con gái cứ xoắn xuýt bên nhau và hú hý chuyện trò. Bảo Ngọc luôn ôm bế cu em 3 tuổi và nựng nịu như người mẹ nựng chiều con trai vậy.
– Thôi! Con phải sang đấy đây kẻo bố mong đợi rồi giục đấy. Con sang rồi sau mấy hôm là bố về. À mà Khánh Ngọc học hết Trung học phổ thông thì sang đó học Đại học. Ở cùng với chi và... Giúp chị trong công việc để quen dần. Em Ngọc Vượng cứng cáp lên rồi khi em 5 tuổi thì mẹ và em sang đó nhé.
Thế là cứ thế cả gia đình cứ như cỗ máy chạy trong dòng chảy êm đềm của cuộc sống. Khi tôi sang đó thì Bảo Ngọc về VN và ngược lại.
Khi con trai 3 tuổi thì tai họa chụp kín tối xuống gia đình tôi.
Chuyến bay định mệnh đã cướp đi sinh mạng của bố tôi – chồng tôi trong chuyến ông bay từ Đức về, gặp nạn trên bầu trời một nước Trung đông trước khi đáp xuống sân bay quá cảnh ở Dubai.
3 mẹ con tôi gồng mình lên chịu đau đớn và lo toan tang lễ rồi đấu tranh pháp lý với các hợp đồng bảo hiểm của chồng tôi. Được cái cả tôi và 2 cô con gái đều thạo và hiểu luật nên việc kiện tụng cũng xong xuôi với tổng số tiền các loại bảo hiểm lên tới 6 triệu Euro.
Trong tang lễ ông, đứng cạnh Bảo Ngọc có đứa bé trai bằng trật với Ngọc Vượng còn Khánh Ngọc bế trên tay cũng một bé trai chưa đầy năm tuổi.
Cả 3 mẹ con ôm nhau quằn quại trong nỗi đau xé lòng. Từ nay tôi mất ông – Bố đẻ và là chồng của mình. Các con tôi mất bố – người thương yêu và chăm bẵm chúng từ thuở lọt lòng.
Ông ra đi khi ông tròn 66 tuổi. Để lại tôi, người góa phụ 46. Ba đứa con, gái lớn 23 và nhỏ 19 tuổi, còn thằng út mới 3 tuổi bơ vơ, quay quắt như rắn mất đầu. Ngoài ra còn 3 đứa nhỏ mà tôi đoán là con của Bảo Ngọc & Khánh Ngọc (Vì 2 chị em không hoặc chưa(?) Nói gì với tôi ) mất ông ngoại.
Ông ra đi để lại cho mẹ con tôi những tài sản lớn và cơ nghiệp ở trong nước cũng như ở nước ngoài đang kỳ phát đạt.
Tôi tin cả ba mẹ con tôi sẽ duy trì và phát triển việc ông đang làm dở.
Tôi tin mẹ con, bà cháu chúng tôi vẫn mãi quây quần, đùm bọc, yêu thương nhau như di nguyện của ông.
Mẹ con tôi truyền tay nhau ôm lọ tro hài cốt ông về táng cạnh mộ mẹ tôi – em gái ruột của ông.
Mãn tang thì mỗi người lại tạm chia tay nhau để chăm chỉ làm việc, để cho vơi bớt nỗi sầu to lớn đang cắn môi chịu đựng và luôn có trong tâm.
Bạn thấy sao?