Chương 34: Dòng Máu Loạn Luân 7

Phần 21 :

Gia Hân cảm thấy thầy giáo, cũng là hiệu phó của trường đang có những biểu hiện hơi lạ. Ngồi trên chiếc ghế sofa, ban đầu Gia Hân cứ nghĩ những cái ôm tình cảm từ ông Thomas chỉ là sự yêu quý nhau của tình thầy trò. Hai người sau khi ăn tối xong thì ngồi trên ghế xem phim. Nhưng càng lúc Gia Hân càng thấy sợ sợ vì cánh tay của ông Thomas đang quàng qua vai mình suốt từ nãy đến giờ có biệu hiện ép chặt hơn, thỉnh thoảng mấy ngón tay của ông như vô tình thõng xuống mơn man bầu vú đang độ tuổi trăng tròn.

– Thầy ơi! Muộn rồi thầy đưa em về trường được không?"

Gia Hân quay mặt sang nói với Thomas vì cô thấy sợ sợ.

– Ơ kìa em, phim đang hay mà. Xem hết bộ phim này thì thầy sẽ đưa em về"

Thomas biết còn mồi đang cảnh giác nên lão ta rụt tay lại để Gia Hân khỏi lo lắng. Hai thầy trò lại tiếp tục đưa ánh mắt vào chiếc màn hình tivi như không có chuyện gì xảy ra. Xem được chừng năm phút, cánh tay của ông Thomas lại tiếp tục quàng qua vai cô bé bóp nhè nhẹ. Gia Hân nổi da gà vì sợ nhưng không dám thốt miệng câu nào, cô chỉ ngồi im lặng theo dõi nốt bộ phim và cầu mong cho bộ phim nhanh hết để thầy đưa về trường.

........

Theo như chỉ dẫn tường tận của Mai trong tin nhắn, ba người bao gồm Long, Thảo, Phan Quân đi bộ băng qua một chặng đường dài của cánh rừng Waren. Đi bộ gần tiếng rưỡi đồng hồ, mệt lả người nhưng vì số phận của con gái đang gặp nguy hiểm mà cả ba vẫn phải cố gắng lê tiếp những bước chân rệu rã mà không dám kêu lấy một lời. Phan Quân nhiều tuổi hơn nên Thảo nhìn ông thở phì phò, mồ hôi nhễ nhại thì cũng thấy thương. Cũng sắp đến nơi, nhìn ông Quân mệt quá rồi nên Long đề nghị:- Thôi chúng ta nghỉ mấy phút đã để lấy sức. Trông anh Quân nhìn sắp xỉu đến nơi"

Vì việc quan trọng không thể vì mình mà làm hỏng chuyện nên ông Quân xua tay không đồng tình:- Còn một đoạn nữa là đến rồi, anh cố được. Hai đứa yên tâm, đừng lo cho anh. Ta đi tiếp thôi!"

Thảo là phụ nữ nên cũng mỏi nhừ chân, thấy chồng nói vậy thì cô nói luôn:- Năm mười phút thì cũng chẳng giải quyết được gì. Chúng ta cứ ngồi đây nghỉ mấy phút rồi đi tiếp anh Quân ạ. Em cũng chẳng nhấc nổi chân nữa rồi đây này. Không ngờ con Mai nó đưa Gia Bảo đến tận nơi đây"

– Thì nó phải chọn một nơi thật kín đáo và ít người qua lại chứ" Long không lấy làm lạ khi Mai chọn cánh rừng này để làm nơi trao đổi con tin.

Trong khi bà người ngồi nghỉ uống nước để lấy lại sức, Thảo ngồi bệt xuống dựa lưng vào một gốc cây ven đường. Bỗng dưng cô giật mình ngồi phắt dậy khiến Long và ông Quân đứng cạnh đó phải giật mình:- Có chuyện gì thế em?" Long hỏi.

– Tự nhiên em nghe thấy có tiếng sột soạt ở sau lưng mình trong bụi cây"

Ông Quân cười, làm ông hết cả hồn cứ tưởng có mai phục. Ông nói tỏ vẻ kinh nghiệm:- Chắc là nhím hoặc thỏ đấy. Rừng này nhiều nhím lắm"

Ông Quân vừa dứt lời thì bỗng im bặt và vểnh tai lên nghe vì đúng là có tiếng người trong lùm cây. Thảo sợ hãi ôm chầm lấy Long.

– Đấy...có tiếng gì ở trong bụi cây!" Thảo nói.

Long gỡ tay Thảo ra và đến gần bụi cây để xem là tiếng động gì. Phan Quân cũng từ từ lại gần và vạch khóm cây ra đi vào. Càng ngày tiếng kêu có vẻ nghe rõ hơn. Cả ông Quân và Long đều nghe thấy ai đó đang kêu "cứu" rất chi là yếu ớt. Long toát mồ hôi vì sợ Mai đã giết con gái mình, nhưng tiếng "cứu" cuối cùng phát ra rồi im bặt báo hiệu là của một người đàn ông thì anh thở phào nhẹ nhõm. Hai người mon men đi theo tiếng kêu cứu phát ra, và họ đã nhìn thấy một xác người đang nằm sấp bụng dưới đất.

– Có người chết!" Long buột miệng nói với ông Quân.

– Ừ, ta lại gần xem sao"

Hai người nhanh chân đến bến xác chết và lật người đó nằm ngửa ra. Nhìn máu me be bét ở vùng bụng cho biết anh ta bị thương ở đó, nhưng khuôn mặt thì Long nhận ra ngay.

– Sao lại là cậu ta?" Long ngạc nhiên thốt lên.

– Em biết người này à?" Ông Quân cũng ngạc nhiên hỏi.

– Em không biết, nhưng em đã gặp người này một lần rồi. Cậu ta đã từng cứu Gia Bảo và Thảo trước đám du côn. Không biết cậu ta làm gì ở đây mà lại bị thương như vậy nhỉ?"

– Hình như vẫn còn sống"

Ông Quân cúi xuống và thấy Bảo Ngọc vẫn còn thở thoi thóp rất nhẹ.

– Mình đưa cậu ta ra ngoài đã rồi tính sau"

Khi Long và ông Quân khiêng được Bảo Ngọc ra ngoài bụi cây, Thảo nhìn thấy thì cô còn ngạc nhiên hơn cả Long.

– Cái gì thế này? Sao...sao..sao...lại là cậu ta cơ chứ?"

– Ừ, anh cũng đang không hiểu cậu ta làm gì ở đây? Và ai là người khiến cậu ta bị thương nặng như vậy cơ chứ?"

Thảo có vẻ hiểu vấn đề nhiều hơn hai người nên trả lời ngay:- Ở cánh rừng này làm gì còn ai ngoài con Mai nữa. Chắc chắn là nó rồi! Nhưng vấn đề em đang thắc mắc không hiểu là tại sao cậu ta lại ở đây? Và để làm gì?"

Thấy Thảo biết về cậu thanh niên này, ông Quân tò mò hỏi:- Em biết người này à?"

– Cậu ta là tay chân của Vũ Bắc đấy. Tính tình người này rất quái gở và hơi lập dị"

– Người của Vũ Bắc á?" Giờ đến lượt ông Quân há hốc mồm ngạc nhiên. Câu hỏi đặt ra là Bảo Ngọc làm gì ở cánh rừng này chưa có câu trả lời thì ba người nghe thấy tiếng bước chân và tiếng nói chuyện của ai đó. Hình như họ cũng đang đi về phía ba người. Nhìn từ xa thấy một người châu á và một người tóc vàng đang vừa đi vừa nói chuyện thì Long liền gọi to như muốn họ trợ giúp. Hai người nghe thấy tiếng gọi liền ngẩng mặt nhìn về phía trước. Trung, tay chân của Bảo Ngọc nhận ra đó là Phan Quân và bà Thảo thì liền chạy lại gần họ. Hai người theo chỉ thị đi về hướng bên phải nhưng không tìm thấy Julie đâu nên thống nhất quay lại. Đến chỗ hẹn là ngã ba đường, không thấy Bảo Ngọc ở đó thì Trung tỏ ra lo lắng nên bảo người chèo thuyền tiếp tục đi về hướng bên trái để tìm anh và Julie. Giờ đây nhìn cái xác Bảo Ngọc nằm gục dưới đất không biết còn sống hay đã chết, Trung sợ hãi hỏi:- Sao anh ấy lại bị như thế này? Các người có biết chuyện gì đã xảy ra không?"

Ông Quân bình tĩnh nhìn nét mặt của Trung, ông đoán hai người quen biết và cùng đi với nhau nên trả lời:- Cậu ta đang bị thương rất nặng, không biết có cứu sống được không? Chúng tôi thấy xác cậu ta bên trong bụi cây kia. Vẫn chưa rõ ai là kẻ giết cậu ta dã man như vậy?"

– Con khốn nạn kia!" Trung rít lên vẻ căm phẫn.

– Cậu đang nói con khốn nào vậy?" Long hỏi.

– Không phải con mụ Julie thì còn ai vào đây nữa. Không ngờ anh Bảo Ngọc lại bị mụ ta giết như vậy"

Cả Long Thảo và ông Quân đều đưa mắt nhìn nhau vì cả ba không hiểu sao Bảo Ngọc và Trung lại biết Mai đang ở đây. Và hai người có mặt ở cánh rừng này để làm gì? Theo lệnh của ai? Thảo nhanh trí liền hỏi Trung để làm sáng tỏ vấn đề:- Sao hai người lại biết Julie ở đây? Có phải hai người đến đây theo lệnh của Vũ Bắc?"

Trung đang kiểm tra viết thương của Bảo Ngọc, thấy Thảo hỏi vậy thì anh ta cũng không muốn giấu:- Đúng là chúng tôi đến đây theo lệnh của sếp Bắc. Không những chúng tôi biết Julie đang ở đây, mà chúng tôi còn biết mụ ta đang có ý định hãm hại con gái của ông bà"

Thảo và ông Quân nhìn nhau khi nghe Trung nói ra điều đó. Vậy là mọi chuyện của cô từ công ty cho đến gia đình Vũ Bắc đều biết hết. Đang còn mải suy nghĩ thì Trung lên tiếng:- Còn nước còn tát. Tôi phải đưa anh Bảo Ngọc đến bệnh viện gần nhất thôi"

– Ừ, nhanh lên cậu cho còn kịp" Thảo trả lời và đồng tình.

Trung ra hiệu cho người chèo thuyền giúp một tay để cõng Bảo Ngọc lên lưng. Khi chuẩn bị đi thì anh ta rút khẩu súng lục ra đưa cho ông Quân rồi nói:- Ông Bắc lệnh hai anh em tôi phải cứu con gái ông bà bằng được và lôi cổ mụ Julie về để trừng phạt. Nhưng nay anh Bảo Ngọc bị trọng thương, tôi phải đưa anh ấy đi bệnh viện nên ông bà cố gắng tự cứu con gái mình. Hãy cầm khẩu súng này để phòng thân vì mụ ta rất nguy hiểm đấy"

Thảo và Long rất cảm kích vì điều đó. Long chưa chạm trán Vũ Bắc nên không rõ ông ta như thế nào. Còn Thảo từ trước vẫn coi ông ta là kẻ thù muốn chiếm đoạt Loth, nhưng sau sự kiện ông ta đã cứu cô ở nhà Phan Hải, và lại thêm lần này nữa khi âm thầm điều người đi giải cứu con gái cho mình thì cô đã có chút thiện cảm.

Cũng may người chèo thuyền có sức khỏe phi thường, anh ta cõng Bảo Ngọc trên lưng mà vẫn đi thoăn thoắt. Nhìn bóng mấy người đã mất hút sau rặng cây, Long Thảo và Phan Quân nhìn nhau rồi tiếp tục đi về phía điểm hẹn mà Mai đã chỉ định.

– Chưa chắc cậu ta có thể sống được. Anh nhìn thấy yếu lắm rồi" Vừa đi ba người vừa nói chuyện.

– Giờ chỉ còn trông vào may mắn thôi" Thảo nói:

– Hy vọng anh ta sẽ không chết. Nếu chết thì thật đau lòng"

– Đúng vậy" Long đi bên cạnh gật đầu:- Dù sao cậu ta bị như vậy cũng chỉ vì muốn cứu con gái chúng ta. Lạy trời phù hộ cho cậu ta còn sống để vợ chồng mình còn có dịp báo đáp. Đây là lần thứ hai cậu ấy lăn xả vì gia đình chúng ta"

Ba người dừng chân vì từ đằng xa họ đã nhìn thấy một người đàn ông và một người đàn bà. Thảo nhận ra ngay người phụ nữ của mười sáu năm về trước. Tuy khuôn mặt có thay đổi chút ít vì thời gian nhưng cái nét thì không thể nhầm với ai được.

– Cô ta kia rồi!" Long cũng nhận ra người phụ nữ đang đứng là Mai vì dù sao anh cũng đã được một lần ân ái với ả. Thảo lườm Long một cái ý như nhắc nhở là "tình nhân cũ sao mà nhớ thế". Khi ba người đến gần đứng đối diện nhau, ông Quân chỉ im lặng vì ông đang tính kế làm thế nào giải thoát được cho Gia Bảo mà vẫn không bị mất tiền. Nhưng thấy một thằng tây to cao đứng bên cạnh, ông Quân biết rằng sẽ rất khó khăn.

– Con gái của chúng tôi đâu? Cô đã làm gì con bé?" Thảo tiến lên đằng trước hỏi ngay. Mai nhếch mép cười mỉa, cái giây phút chạm trán kình địch cuối cùng cũng đã đến. "Cô ta vẫn xinh đẹp như ngày nào!" Mai nghĩ thầm đánh giá về sắc đẹp của Thảo.

– Không ngờ 10 mấy năm rồi chúng ta còn có thể được gặp lại nhau" Mai lên tiếng.

– Tôi không ngờ cô lại trả thù bằng cái cách hết sức bỉ ổi như vậy" Thảo tức giận.

Mai nghe thấy Thảo nói vậy thì cô ta cười ré lên thật to, tiếng cười vang cả cánh rừng. Ả cười xong thì khuôn mặt bỗng chốc biến đổi với sát khí đằng đằng trên khuôn mặt:- Ngày xưa cô dùng cách bỉ ổi để hại tôi, giờ tôi cũng bắt trước cô thực hiện lại thôi"

Long từ nãy im lặng để cho hai người đàn bà tự giải quyết nói chuyện với nhau. Nhưng thấy Mai có cái thái độ của kẻ chợ búa nên anh liền nhảy vào can thiệp:- Cái gì qua rồi thì hãy để nó qua đi. Vợ chồng chúng tôi vẫn thường hối hận và ăn năn cho việc làm đó. Gia Bảo không có lỗi gì, mong cô đừng làm hại con bé"

Nghe Long bênh vợ, nhưng dù sao ăn nói cũng nhẹ nhàng nên Mai đành dịu giọng xuống không đôi co với Thảo nữa. Cô ta chuyển sang mục đích chính của cuộc gặp mặt lịch sử này:- Các người có mang đủ số tiền như tôi đã dặn chứ?"

– Tất cả ở trong cái túi này, không thiếu một xu"

Long trả lời và giơ cái túi lên cho Mai biết.

– Tốt! Vậy muốn cứu con bé thì hãy đưa tiền đây!" Mai ra điều kiện trước.

– Không! Con bé phải được thả ra thì chúng tôi mới có thể đưa tiền cho cô được" Thảo lên tiếng thay chồng vì cô sợ Mai lật lọng nếu đưa tiền trước.

– Sao? Cô sợ tôi cầm tiền chạy à? Nếu cô sợ thì cô có thể cầm tiền về. Còn Gia Bảo ở lại đây với tôi và những thanh niên to khỏe kaka..."

– Các người đang làm gì cô bé?" Thảo lo lắng biểu hiện trên khuôn mặt.

– Đang ở một nơi an toàn với những người đàn ông"

Mai trả lời cợt nhả, ả liếc mắt xem phản ứng của ba người rồi tiếp tục nói:

– Nếu các người còn tiếc tiền thì tôi e sẽ muộn đấy!"

– Các người đang làm gì nó?" Long tức giận tiến lên nhưng bị thằng tây đứng bên cạnh Mai ngăn lại. Mai sung sướng khi làm cho Long và Thảo lo sợ như vậy. Ả ta chẳng e ngại khi Long sửng cồ tiến lên, thay vào đó ả gằn giọng nhìn thẳng vào mắt Long để ra điều kiện cuối cùng:- Không đưa tiền thì đừng hòng đưa con về!"

– Thôi được rồi! Chúng tôi sẽ đưa tiền trước cho cô. Coi như chúng tôi tin cô một lần" Thảo đứng đằng sau Long lên tiếng. Cô nghĩ rằng chỉ còn cách duy nhất là đưa tiền trước thì may ra mới cứu được Gia Bảo.

– Như vậy có phải đỡ mất thời gian không" Mai thỏa mãn vì mình chiến thắng.

– Nào đưa tiền đây!"

– Anh đưa tiền cho cô ta đi!" Thảo bảo Long như vậy.

Lo sợ người đàn bà này quỷ quyệt, Long cầm túi tiền trong tay tỏ ra lưỡng lự. Phan Quân thấy vậy liền động viên:- Cậu cứ đưa tiền cho cô ta đi, đừng lo. Nếu cô ta giở trò, tôi sẽ cho cô ta ăn vài viên đạn"

Liền theo câu nói đó là khẩu súng trên tay ông để dằn mặt Mai. Mai nhìn thấy khẩu súng lục trên tay ông Quân, nhưng ả ta chỉ nhếch mép không coi ra gì, cái ả đang chờ đợi là túi tiền của Long.

– Được rồi" Long lên tiếng:- Nếu cô giở trò gì ra thì đừng trách tôi khốn nạn đấy. Tiền đây! Cầm lấy và dẫn chúng tôi đến chỗ Gia Bảo" Long đưa túi tiền cho Mai.

Mai cầm lấy ngay túi tiền mà Long đưa cho. Ả mở ra ngay và thấy từng sấp tiền lóng lánh các màu sắc của từng mệnh giá. Mỉm cười sung sướng, ả ngẩng đầu lên nói:- Đi theo tôi!"

Ba người liền bước chân theo Mai và thằng tây. Ông Quân cầm khẩu súng trên tay luôn trong trạng thái căng thẳng và sẵn sàng nhả đạn nếu như Mai giở trò. Chưa đầy ba phút thì Mai dẫn mọi người đến một cái chòi và bảo mọi người đi lên. Long và Thảo không ngần ngại đi lên trước, Mai theo sau và tất nhiên ông Quân đi sau cùng để canh chừng Mai. Thực ra ông Quân muốn giải thoát cho Gia Bảo xong thì liền ép Mai đưa lại túi tiền vì ông có súng trong tay. Nhưng sự việc bên trong ngôi nhà làm đảo lộn kế hoạch của ông.

Long vội vã giật tung cánh cửa ra và bước vào. Tiếng động mạnh làm hai tên đàn ông giật mình ngoảnh mặt ra phía cửa. Hai tên đang trần truồng và trên người Gia Bảo cũng như vậy, chỉ khác là cô bé bị trói hai tay và bị bịt miếng giẻ vào miệng để không kêu lên được. Một tên đang giữ, còn một tên đang cố nhét cái của nợ vào trong âm đạo cô. Hắn mãi vẫn chưa nhét được vào trong bởi Gia Bảo cố chống cự quyết liệt bằng hai chân. Choáng váng và tức giận đến cùng cực khi nhìn thấy hai thằng chó đẻ đang hiếp dâm con gái mình, cả Long và Thảo điên tiết hét lên và nhảy vào.

– Đm chúng mày đang làm gì con gái tao vậy?" Long vừa chửi vừa phi lên giường. Tiếng hét của Long và Thảo khiến ông Quân cũng hoảng hốt. Ông sợ mọi người gặp nguy hiểm nên đẩy Mai và thằng tây sang một bên để lao vào trong giúp đỡ. Thằng tây đi cùng sợ hai đồng bọn gặp nguy nên cũng lao theo trong chớp mắt. Chỉ còn lại một mình Mai đứng bên ngoài. Ả mỉm cười khoái trá nhìn vào trong và lặng lẽ cầm túi tiền quay người bước xuống dưới mặc kệ cho hai bên đánh nhau.

Hai thằng tây đang trần truồng sợ quá, một thằng đang nằm trên người Gia Bảo vội đứng dậy quay lại thì bị Long phi lên giường theo phản xạ tung cước bằng chân đạp thẳng vào bụng khiến hắn ta ngã nhào vào tên còn lại. Thảo cũng hung hăng lấy cái ghế phang tới tấp vào đầu bọn chúng khi vẫn đang còn ngã kềnh trên giường. Thằng thứ ba nhảy vào ôm lấy Long nhưng bị ông Quân dùng súng đập luôn vào đầu và hét lên:- Bọn chúng mày tất cả không được nhúc nhích, ai cử động tao bắn!"

Nhìn thấy Phan Quân chỉa súng, cả ba thằng tây sợ không dám chống cự. Nhưng Thảo vẫn điên tiết vừa chửi vừa tiếp tục nện. Long bình tĩnh ôm lấy Gia Bảo vào lòng và bế cô bé xuống giường để cởi trói và mặc quần áo lên người. Trải qua sự việc quá khủng khiếp khiến tinh thần của Gia Bảo bị lay động và hoảng loạn thực sự. Cô không thể mở mồm nói được câu gì mà chỉ biết ôm lấy bố và mẹ khóc to lên như một đứa bé lên ba.

– Ổn rồi, ổn rồi, đừng sợ con. Có bố mẹ đây rồi"

Thảo dỗ dành con gái vì thấy nó đang bị hoảng loạn tinh thần.

– Cút!" Ông Quân hét lên với ba thằng tây và đuổi ra ngoài. Lúc này ông mới để ý Mai đã không còn ở đây từ lúc nào, ông nói:- Con khốn nạn đã biến khỏi đây rồi!"

– Thôi mặc kệ đi anh" Long nhìn hai mẹ con ôm nhau nói với ông Quân:- Quan trọng là rất may Gia Bảo chưa bị làm sao và chúng ta đã cứu được cô bé. Của đi thay người anh ạ"

– Ừ, đành vậy" Ông Quân lại gần vuốt ve mái tóc Gia Bảo mỉm cười âu yếm.

– Tốt rồi cháu gái! Mọi chuyện đã qua, đừng sợ nữa"

Gia Bảo đang khóc trên vai mẹ, bỗng cô nhớ ra điều gì quan trọng nên dụi nước mắt thật nhanh rồi nói:- Anh...anh Bảo Ngọc...anh ấy bị mụ ta giết mất rồi"

– Có phải người thanh niên hôm nọ đã đến cứu con không?" Long hỏi.

– Vâng, anh ấy đã bị mụ Julie cầm dao đâm và chết rồi huhu...tại anh ấy đến cứu con nên mới bị như vậy huhu..."

– Đừng khóc nữa con. Cậu ta vẫn còn sống và đã được đưa đến bệnh viện rồi"

– Thật thế không hả bố? Tốt quá! Vậy chúng ta đến ngay bệnh viện để xem anh ấy có bị làm sao không đi bố mẹ"

– Ừ, chúng ta đi thôi" Long và Phan Quân đi trước, Thảo cầm tay con gái đi đằng sau. Hai mẹ con đã hòa giải và quan trọng Gia Bảo đã được cứu thoát. Nếu như chỉ đến chậm vài phút nữa thôi thì có lẽ Gia Bảo sẽ giống như Mai ngày xưa.

...........

Julie một mình băng qua cánh rừng bằng đường tắt. Ả vẫn tiếp tục đi đến cuối đoạn của cánh rừng chứ không quay lại chỗ ban đầu. Xa xa nhìn thấy hồ nước, ả mỉm cười rồi đi nhanh đến đó. Một chiếc thuyền và một người đàn ông đã chờ sẵn ả ta ở đó như đã đặt trước. Julie bước xuống và người chèo thuyền cầm tay ả dắt lên thuyền.

– Cho thuyền chạy nhanh khỏi đây thôi!" Julie ra lệnh.

– Đi đâu thưa bà?" Người chèo thuyền hỏi.

– Cứ cho thuyền chạy đi rồi tôi sẽ nói cho anh biết sau"

Người chèo thuyền vẫn bình thản chẳng hề vội vã, anh ta lại gần Julie đang ngồi ôm khư khư bọc tiền nói:- Tôi nghĩ nơi tốt nhất cô có thể đi được bây giờ là về đồn cảnh sát, cô Julie ạ?"

Julie bất ngờ hoảng hốt khi người chèo thuyền nói như vậy. Ả đứng dậy ngay và chạy ra mạn thuyền nhảy xuống nước mà không nói câu nào. Mặc kệ nước bắn tung tóe ướt hết váy, hai chân Julie chạy nhanh lên bờ hòng cố thoát tên cảnh sát mạo danh người chèo thuyền. Vừa lên đến bờ, bỗng một người phụ nữ và một người đàn ông xuất hiện từ bụi cây với khẩu súng trên tay.

Người đàn ông Đức đi cùng với một người phụ nữ châu Á, anh ta giơ tấm thẻ lên và nói:- Julie, chúng tôi là cảnh sát của nước cộng hòa liên bang Đức. Chúng tôi được lệnh bắt cô vì tội bắt cóc con tin, tống tiền. Giờ cô vui lòng theo chúng tôi về đồn. Chúng tôi đã đứng chờ cô ở đây hơn tiếng đồng hồ rồi đấy"

Julie khựu chân xuống, ả la hét vì không ngờ có ngày mình phải vào tù. Hai cảnh sát liền còng tay và lôi mụ ta lên thuyền để đưa về đồn công an. Vy Vy cầm túi tiền nói:- Số tiền này là bằng chứng tố cáo bà và sẽ được trả lại cho chủ của chúng"

Mọi chuyện đã được giải quyết xong. Hai kẻ ác đều bị đền tội. Phan Hải bị bắn chết, Julie bị vô tù. Còn Bảo Ngọc may mắn thoát chết và nằm trong viện, Gia Bảo cũng may mắn khi thoát được cảnh hiếp dâm đến với mình. Có lẽ người gánh nạn thay cho Gia Bảo và phù hộ cho Bảo Ngọc thoát chết chính là cô bé Gia Hân. Trong ngôi nhà kín kẽ, mọi cánh cửa đã được đóng kín, Thomas đang cố đè Gia Hân ra ghế và lột tung chiếc váy mà cô đang mặc trên người ra. Thú tính đã nổi lên cùng cực, lúc này ông Thomas đã hiện nguyên hình là một con quỷ dâm dục. Gia Hân giẫy giụa khóc lóc van xin nhưng lão ta không tha. Tiếng thét của cô bé bỗng vang to khi dương vật của lão Thomas đã đâm sâu vào trong âm đạo. Nhìn thấy dòng máu đỏ dính trên dương vật, lão Thomas càng khoái chí:- Ôi, con bé vẫn còn trinh!"

Gia Hân đau đớn để cho ông thầy giáo nhấp nha nhấp nhổm cái mông. Mỗi lần dương vật của ông ta đi vào thì cô bé cảm thấy cửa mình đau rát chạy lên đến tận óc. Chẳng thể làm gì được, Gia Hân chỉ biết khóc lên khóc xuống. Lão Thomas không quan tâm đến điều đó, lão ta cứ thế mải mê hì hục vần vò cơ thể của cô.

– Tuyệt đối không được nói với ai nghe chưa!" Thomas dặn dò khi đưa Gia Hân về.

Gia Hân ngồi sau xe ô tô, cô chỉ biết khóc và sợ hãi gật đầu lia lịa đồng ý. Cửa mình của âm đạo vẫn còn đau, cô thấy nước đang chảy ra từ đó thật là nhớp nháp khó chịu. Khi bước chân lê được về phòng, ngồi trong phòng tắm, Gia Hân mới tá hỏa khi phát hiện quần lót cô be bét máu. Cô bé sợ nhưng không dám kêu lên, chỉ biết chịu đau một mình rồi cô cố gắng đứng dậy để rửa sạch âm đạo.

Phần 22 :

Sau khi cứu được Gia Bảo an toàn, bốn người liền khẩn trương đến ngay bệnh viện trong trung tâm thành phố Waren để xem tình hình của Bảo Ngọc ra sao. Bệnh viện vào giờ tối cũng khá vắng người, hỏi các nhân viên tại phòng trực thì được biết Bảo Ngọc đang nằm tại phòng cấp cứu. Bốn người chạy vội vã đến phòng cấp cứu thì gặp Trung đang đứng nói chuyện với bác sĩ ở hành lang.

– Cậu ấy có sao không em?" Thảo hỏi đầu tiên.

– Anh Bảo Ngọc thế nào rồi hả anh?" Đến lượt Gia Bảo hỏi vì cô bé sốt ruột. Trung chờ cho bác sĩ đi rồi thì mới trả lời cho bốn người biết tình hình sức khỏe của Bảo Ngọc:- Anh ấy vẫn đang nằm hôn mê nhưng rất may đã qua cơn nguy kịch"

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm khi biết Bảo Ngọc còn sống.

– May quá, vậy là tốt rồi" Long cũng lên tiếng.

– Đúng là ông trời có mắt không hại người tốt" Thảo nói vậy vì cô đã có cảm tình cho dù Bảo Ngọc là tay chân của Vũ Bắc.

– Bác sĩ vừa bảo nếu là người bình thường thì có lẽ đã chết trước khi đến được bệnh viện rồi. Anh Bảo Ngọc may mắn còn sống cũng nhờ trong người anh có sức khỏe phi thường"

– Chúng ta vào xem cậu ấy như nào đi"

Nhìn thấy Bảo Ngọc nằm bất động trên giường, ai cũng bầy tỏ lòng thương xót vì anh ta đến cứu Gia Bảo nên mới bị như vậy.

– Thôi tất cả mọi người cứ về đi, con sẽ ở lại chăm sóc cho anh ấy"

Thảo hiểu con gái vì mang ơn tấm lòng hiệp nghĩa của Bảo Ngọc nên không muốn rời đi lúc này. Cô hoàn toàn đồng ý và ủng hộ cho quyết định đó. Làm người phải biết lấy đức báo ơn, do vậy khi Gia Bảo thể hiện được điều đó thì cô cũng lấy làm mừng.

– Có chuyện gì thì gọi ngay cho bố mẹ biết con nhé" Long dặn dò trước khi ra về.

– Vâng, tất nhiên rồi mà bố"

Mọi người ôm nhau chào lần cuối rồi đi ra xe để về Berlin. Vì có Gia Bảo ở lại trông nên Trung cũng tiện về luôn thủ đô để báo cáo với sếp tình tình mọi chuyện đã xảy ra như thế nào. Trung đã gọi điện cho Vũ Bắc mấy lần nhưng đều không liên lạc được vì điện thoại tắt máy. Anh ta không ngờ rằng sếp mình và một số người đều đang bị tạm giam ở đồn cảnh sát sau vụ cái chết của Phan Hải. Tại sao cảnh sát Đức và Vy Vy lại biết được Julie bắt cóc Gia Bảo tại rừng Waren? Ai đã nói cho họ biết để rồi họ lập kế hoạch phục sẵn tất cả các bến đỗ tại hồ Waren để không cho Julie chạy thoát? Đó vẫn là một bí mật của các tình báo Việt Nam.

.............

Trên đường về nhà, ngồi trong xe Thảo lấy điện thoại ra gọi cho Gia Hân để hỏi thăm. Thường thường cô hay gọi cho cô con gái út vào mỗi buổi tối trước khi đi ngủ. Bên đầu máy bên kia Gia Hân đang nằm và vẫn đang khóc thầm. Hôm nay thế nào cô bạn cùng phòng là Katrerin lại về nhà hai hôm sau mới lên trường.

– Dạ, con chào mẹ" Gia Hân cố nín tiếng khóc để không cho Thảo biết.

– Giờ vẫn còn sớm, chắc con gái mẹ vẫn chưa ngủ phải không?"

– Con hôm nay hơi mệt nên đi ngủ sớm mẹ ạ. Mẹ bảo bố mai không phải lên trường đón con về nhà đâu nhé"

– Con có sao không? Mẹ nghe giọng con hình như thấy con đang rất mệt"

– Dạ, con không sao đâu mẹ, chỉ là hơi mệt một chút thôi. Mai lớp con tổ chức đi picnic nên con không về nhà được"

– Sống một mình con nhớ cố gắng giữ gìn sức khỏe con nhé. Mẹ chúc mai con đi chơi với các bạn vui vẻ"

– Con cám ơn, thôi con chào mẹ, con tắt máy đây"

– Ừ, bố mẹ chào con"

Long quay sang hỏi khi đã thấy vợ tắt máy:- Mai Gia Hân đi chơi với lớp hả em?"

– Vâng, thấy nó vừa bảo như vậy. Mai anh không phải lên trường đón con nữa đâu"

Gia Hân sau khi tắt máy, cô bé đắp kín tấm chăn nằm thút thít một mình. Cô bé sợ không dám nói cho mẹ biết chuyện gì đã xảy ra với mình. Trong căn phòng chỉ có bóng tối, đâu đâu Gia Hân cũng thấy loài quỷ quanh bên mình như đang chầu chực bắt cô bé đi. Nửa đêm Gia Hân choàng tỉnh hét toáng lên vì cô mơ thấy khuôn mặt đê tiện của ông thầy giáo hiện lên. Ông ta lại đòi hỏi chuyện ấy, lại bắt cô phải phục tùng chiều theo những trò chơi tình dục của ông ta.

– Em nghĩ chúng ta nên dừng ở đâu đó để ăn tạm cái gì. Bây giờ bụng mới bắt đầu thấy đói" Thảo đề nghị với Phan Quân đang lái xe.

Ông Quân mỉm cười quay đầu lại trả lời:- Thôi ráng chịu tí đi em, về nhà ăn cho ngon. Khoảng bốn mươi phút nữa thôi là về đến nhà rồi mà"

– Ở nhà có ai nấu đâu anh. Gia Kiên từ bé đến giờ chưa một lần nó vào bếp"

Ông Quân vẫn cười không hề lo lắng chuyện đó:- Trước lúc đi anh đã dặn con Thư là khoảng 6-7h thì sang nhà em để nấu cơm cho mọi người rồi"

– Ồ ra là vậy!" Thảo cười và vui khi lại thấy Minh Thư sang nhà mình. Bọn trẻ sẽ tiếp tục là bạn của nhau.

– Anh vẫn như vậy! Luôn tỉ mỉ và chu đáo cả những chuyện nhỏ nhất" Thảo khen ông Quân.

– Có gì đâu em. Con người cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì vẫn phải ăn và ngủ chứ"

– Và cả ấy nữa..." Thảo tự dưng thốt ra câu đó thì cô đỏ mặt quay sang nhìn Long và ngượng dụi mặt vào vai anh xấu hổ. Ông Quân cũng ngượng, ông chỉ cười nhẹ rồi im lặng lái xe. Còn Long thì cũng đã biết vợ mình với ông Quân có một thời gian quan hệ trên cả mức bạn bè nên anh đâm ra cũng khó xử. Biết chồng đang nghĩ gì trong đầu, Thảo đưa tay sang cầm tay Long bóp nhẹ. Chiếc xe vẫn lăn bánh, trời tối nên ông Quân chỉ để ý đến đường. Ở hàng ghế sau, Thảo đã cởi khóa quần của Long để cho tay tận vào bên trong sờ nắn dương vật. Thỉnh thoảng những cái hôn chớp nhoáng, tiếng thở hắt ra từ miệng Long khi Thảo bóp hơi mạnh. Cũng may tiếng động cơ của ô tô hơi to nên ông Quân không hề biết hai người đang làm gì ở đằng sau.

.........

Tiếng rên ư ử được phát ra từ phòng bếp. Vì chờ mọi người về hơi lâu nên Gia Kiên tranh thủ lột chiếc quần lót của Minh Thư ra vứt xuống sàn bếp. Lâu rồi không được làm tình với Minh Thư nên hôm nay Gia Kiên thực sự thấy háo hức. Lúc này Minh Thư đang đứng dựa lưng vào thành bếp, một chân gác lên cái tay nắm của cái tủ bên dưới, còn Gia Kiên đứng đằng trước, hai tay bợ vào mông cô và cứ thế hẩy mông lên. Chiếc áo mỏng hở vai trên người Minh Thư xộc xệch bị Gia Kiên kéo xuống, bầu ngực căng tròn hiện ra cứ tung tăng mỗi khi Gia Kiên hẩy dương vật thật mạnh vào trong âm đạo của cô. Đôi nam nữ có vẻ đều cùng sung sướng khi tiếng rên của họ hòa nhịp với nhau, Minh Thư chỉ biết há hốc mồm rên rỉ và đưa lưỡi ra để cho Gia Kiên tha hồ mà mút.

Tiếng cửa nhà kêu "cạch", Long, Thảo và ông Phan Quân đã về và mở cửa đi vào trong. Gia Kiên và Minh Thư không hề nghe thấy tiếng gì vì cả hai đang tập trung cho những đam mê mãnh liệt. Gia Kiên cảm thấy có dòng điện chạy xuống đầu con cặc của mình thì nó lập tức rút ra và ấn người Minh Thư ngồi xuống. Từng dòng tinh khí trắng đục bắn thẳng vào miệng cô, lên cả mặt và cả tóc. Gia Kiên vừa bắn vừa rú lên khoan khoái, tinh trùng vẫn rỉ ra thật nhiều, và Minh Thư không ngần ngại đưa lưỡi liếm sạch những giọt cuối cùng còn dính trên đầu khấc. Gia Kiên ngẩng cao cổ lên trần nhà cảm nhận sự sung sướng mà cái lưỡi và cái miệng mềm mại của Minh Thư đang liếm mút.

Bất ngờ tiếng nói chuyện của bố mẹ từ phòng ngoài vọng vào làm hai đứa giật mình hoảng hốt. Lúc này ai lo việc của người nấy, Gia Kiên vội vã kéo chiếc quần đùi lên, còn Minh Thư hoảng hốt nhặt cái quần lót để mặc lên người và chỉnh lại quai áo cho về đúng vị trí cũ.

– Mùi thức ăn thơm quá! Không biết hôm nay cháu gái của cô nấu cho mọi người ăn món gì ấy nhỉ?" Thảo vừa nói vừa xuất hiện lù lù tại cửa bếp. Thảo nói xong thì cô im bặt, khi chứng kiến quần áo Minh Thư vẫn còn đang xộc xệch, tinh trùng thì vương vãi ở hai khóe miệng và cả trên tóc. Long và ông Quân cũng xuất hiện từ đằng sau, nhìn đôi bạn trẻ đang tỏ ra lúng túng thì hai người đã hiểu vấn đề gì vừa mới xảy ra. Ông Quân ngượng chín mặt vì xấu hổ, nếu không có Long và Thảo ở đây thì ông sẽ mắng con gái tới tấp rồi. Thảo là đàn bà nên cô hiểu và thông cảm cho Minh Thư. Biết cô bé đang lúng túng nên cô lại gần nói nhỏ nhẹ:- Không có vấn đề gì quá nghiêm trọng đâu cháu. Chuyện nam nữ bình thường ấy mà. Thôi cháu vào phòng tắm rửa qua đi"

– Dạ vâng" Minh Thư lí nhí đỏ mặt chẳng biết nói gì, cô bé lầm lũi cúi đầu đi vào nhà tắm mà không dám ngẩng mặt nhìn ai.

– Bọn trẻ cũng lớn hết rồi mà anh. Anh đừng giận con bé, tội nghiệp nó" Long cũng thêm vào và nói với ông Quân. Thảo lườm yêu con trai đang đứng ngơ ngẩn ở bàn ăn, cô vừa mắng nhẹ vừa gõ lên trán cậu ta:- Lấy cái giẻ lau sạch sàn nhà nhanh lên! Còn đứng đấy nữa à!"

Gia Kiên cười khì khì lấy lòng mẹ rồi cũng đi lấy cái giẻ lau nhà để lau sạch đống tinh trùng của mình vẫn còn rơi vãi ở dưới sàn bếp. Sau đó bữa cơm diễn ra chỉ có ba người nói chuyện, còn Minh Thư và Gia Kiên chỉ biết ngồi ăn và đưa mắt lườm nhau. Sau khi nói chuyện về những gì đã xảy ra với Gia Bảo, Thảo nhìn Phan Quân đề nghị:- Em nghĩ đã đến lúc anh nên quay lại với Loth Company được rồi đấy. Loth sẽ chẳng thể đứng vững được nếu như không có bàn tay của anh"

– Vợ em nói đúng đấy, anh Quân. Anh hãy trở lại Loth giúp vợ em được không?" Long đồng tình và cố gắng thuyết phục Phan Quân về làm cho công ty của vợ. Phan Quân suy nghĩ một lúc rồi nhìn Minh Thư, thấy con bé cũng đồng tình như vậy thì ông gật đầu:- Ok được rồi, ngay thứ hai đầu tuần anh sẽ đi làm bình thường. Bản thân anh cũng không muốn Loth Company rơi vào tay kẻ khác"

– Thật là tuyệt vời! Cám ơn anh. Thảo sung sướng cười tươi.

– Mọi chuyện như vậy là tốt rồi. Em cũng yên tâm khi có anh ở bên cạnh vợ em"

Nghe Long nói vậy, Phan Quân cũng không rõ ý tứ của câu nói đó là gì. Ông chỉ cười nhẹ vì vẫn còn ngại việc mình với Thảo đã có thời gian lén lút. Giờ đây cái nhục dục đó trong ông không còn nữa, ông chỉ coi Thảo như là đứa em gái đáng yêu, nhưng ông vẫn ngại và hổ thẹn với lòng mình mỗi khi thấy Long đối xử rất tốt với ông. Sau khi Phan Quân và Minh Thư ra về, Gia Kiên thì ra ngồi phòng khách xem tivi, Thảo dọn dẹp cái bếp thì Long ôm chầm lấy vợ thủ thỉ:- Nhanh lên em! Nứng lắm rồi. Vần người ta trong ô tô cả tiếng đồng hồ"

Thảo mỉm cười, thấy cái vật cưng cứng chọc vào mông mình thì cô hẩy mông ra sau để ép chặt hơn. Bản thân Thảo cũng đang nứng dữ dội, nhất là nhìn thấy cảnh cái miệng Minh Thư dính đầy tinh trùng. Suốt bữa ăn tuy vẻ ngoài nói chuyện bình thường, nhưng trong đầu cô luôn tưởng tượng ra cảnh Gia Kiên địt Minh Thư như thế nào trong bếp.

– Chắc con bé Minh Thư làm anh nứng phải không?" Thảo hỏi để kiểm tra chồng. Long không muốn giấu nên thành thật thú nhận cảm nghĩ của mình:- Công nhận con bé xinh đẹp và quyến rũ quá. Thằng Kiên nhà mình thật là may mắn"

– Anh định ghen với cả con đấy à?" Thảo quay người lại dí háng vào hạ bộ của Long.

– Nhìn chúng nó mà anh nhớ lại ngày xưa!"

– Em cũng thấy vậy! Cũng muốn trở lại như ngày xưa khi vợ chồng mình ngày nào cũng quần nhau tơi tả"

– Nếu em muốn thì bây giờ vợ chồng mình sẽ làm như thế"

– Anh nói làm em chảy nước ra rồi đây này. Anh lên phòng tắm trước đi rồi em dọn nốt cái bếp sẽ lên sau"

– Nhanh lên nhé! Đừng để anh chờ lâu đấy" Long tiếc rẻ không muốn rời tấm thân mềm mại của vợ. Bàn tay cố đưa lên bóp một bên ngực của Thảo một lúc rồi mới buông ra. Long đi ra ngoài bếp, ngó thấy Gia Kiên vẫn còn đang ngồi mải mê xem tivi ở phòng khách thì anh dặn dò như người cha mẫu mực:- Xem một lúc rồi đi ngủ sớm con nhé. Muộn rồi đấy"

– Dạ vâng, con xem nốt phim này rồi đi ngủ" Gia Kiên trả lời.

Tiếng bước chân của Long xa dần ở trên gác thì Gia Kiên chỉ chờ có vậy. Nó đứng ngay dậy và nhẹ nhàng đi vào bếp. Thảo vẫn đang loay hoay với đống bát đũa thì Gia Kiên bất ngờ ôm chầm lấy cô từ đằng sau giống như Long đã làm ban nãy. Đúng là bố nào con nấy!

– Kìa con! Để mẹ rửa bát nào!" Thảo thở hổn hển khi lại thấy cái cục cứng ngắc chọc vào mông mình giống như của Long.

– Thì mẹ cứ rửa đi!" Gia Kiên nói tỉnh bơ và nhào nặn hai bầu vú tròn trịa của mẹ bằng cả hai tay.

– Gớm! Bố đang ở trên phòng kìa. Mà vừa ấy với Minh Thư rồi cơ mà" Thảo hơi ghen nghĩ đến điều đó.

– Đấy là Minh Thư chứ có phải mẹ đâu. Con vẫn thích mẹ hơn"

– Ư...nhẹ tay thôi. Bóp thế hỏng hết vú còn gì nữa!" Thảo lẳng lơ vì thực sự hai bố con đã làm cho cô phát rồ lên. Bị con trai hành hạ, Thảo dừng rửa bát và quay người lại. Gia Kiên chỉ chờ có vậy, nó ngay lập tức đặt lên môi mẹ mình một nụ hôn cháy bỏng. Nụ hôn lén lút bao giờ cũng ngon và mãnh liệt, cứ như là đã mong đợi hàng trăm năm. Những vòng tay của cả hai mẹ con cứ ghì chặt hơn đến nghẹt thở, những câu nói hổn hển đứt quãng:- Con...con muốn mẹ...ngay lúc này!"

– Không được...Bố đang chờ...mẹ ở trên phòng!"

– Để làm gì?"

– Để địt"

Câu nói dâm dục đó càng làm Gia Kiên nứng tợn. Bàn tay nó lập tức cho xuống xộc thẳng vào bên trong chiếc quần để kiểm tra cái lồn của mẹ. Ướt nhẹp! Gia Kiên cảm nhận được miếng thịt mềm mại. Nó bắt đầu cho ngón tay vào thọc.

– Oh...oh...đừng...bố biết bây giờ...oh...oh...đừng...làm mẹ....thèm..."

– Kệ đi, chắc bố tắm còn lâu!" Đôi mắt Gia Kiên đã nở to hết cỡ vì nứng cặc.

– Cho con địt một cái luôn đi! Muốn lắm rồi. Của mẹ cũng ướt nhoẹt rồi nè!"

Thảo cũng đờ đẫn và đầu óc mộng mị, cô lao theo tiếng gọi của nhục dục mà con trai mình đem tới. Hai mẹ con quấn lấy nhau với những nụ hôn man dại. Những cái bú mút như muốn nuốt tuột đầu lưỡi của nhau. Những bàn tay lần mò sờ soạng, day , xoa, vuốt...và những tiếng thở dồn dập, hổn hển của cả hai người. Đang trong cơn đê mê sung sướng thì bàn tay của Gia Kiên lập tức tụt chiếc quần dài của mẹ xuống dưới chân. Điều đó như làm cho Thảo thức tỉnh lý trí. Hôm nay là ngày cô muốn dành cho chồng.

– Để hôm khác đi con! Hôm nay không được!" Thảo đẩy con trai ra và kéo quần lên thật nhanh. Sợ bị giữ lại Thảo liền đi ra ngoài cho dù vẫn còn mấy cái bát vẫn chưa rửa xong. Gia Kiên chạy theo, biết là không được nên nó cố vớt vát:- Lúc nào xong thì mẹ xuống đây nhé. Con ngồi đợi dưới này đấy"

– Chưa biết được!" Thảo không dám hứa, cô đi lên gác mặc kệ Gia Kiên đứng nhìn mình đằng sau.

Thảo đi nhanh lên phòng, Long vẫn đang ở trong nhà tắm. Cởi hết quần áo trên người ra quẳng xuống đất, đúng lúc đó cánh cửa nhà tắm được mở ra, Long trần truồng bước ra ngoài. Long nhìn thấy vợ không có mảnh vào nào trên người, chưa kịp hiểu chuyện gì thì Thảo đã bước đến vồ lấy dương vật của anh thật nhanh.

– Vợ bị làm sao thế?" Long ngạc nhiên khi thấy vợ vừa dâm đãng, vừa như bị chết đói.

– Thèm địt chứ làm sao" Thảo nói bậy thản nhiên và đẩy chồng nằm xuống giường. Long cười cười vì thấy vợ lên cơn nứng lồn, lâu lắm rồi anh mới thấy Thảo tỏ ra hứng tình với mình như vậy. Hai cơ thể trần truồng quấn chặt lấy nhau thèm khát.

– Đút vào địt luôn đi chồng?" Thảo nứng tột độ và mong muốn có một con cặc đút ngay vào lồn mình. Long lật Thảo nằm xuống dưới, hai tay bóp vú làm điểm tựa rồi đâm mạnh buồi vào. Anh chẳng khó khăn gì với cái lồn ướt đẫm dâm thủy và có thêm sự phối hợp chính xác từ vợ.

– Thèm cái lồn này quá rồi!" Long vừa dập vừa khẩu dâm.

– Thèm thì dập mạnh vào đi! Sướng hết cả lồn anh ơi!"

Long bị vợ khiêu khích thì ra sức tăng tốc dập mạnh cái mông khiến căn phòng vang lên tiếng phành phạch. Thảo nằm dưới giơ hai chân quặp lấy mống Long và cũng hẩy mông lên để hòa nhịp cùng. Cô cố tình rên lên thật to vì đã nhìn thấy một bóng người đang đứng ngoài cửa rình xem. Việc có người đang rình trộm xem mình làm tình khiến Thảo càng kích thích. Cô đẩy Long nằm xuống và leo lên người anh thật nhanh rồi nói:- Để em làm cho"

Chỉ mất một giây Thảo đã phi như điên dại trên bụng Long. Cái mông của cô cố tình nhấp lên nhấp xuống thật khêu gợi để trêu ngươi thằng con trai đang đứng ngoài cửa. Chưa dừng lại ở đó, Thảo còn nói với Long như muốn trọc tức Gia Kiên:- Bóp vú em đi chồng! Bóp mạnh vào em mới sướng. Bóp nát chúng đi!"

Cứ thế, Thảo và Long chìm đắm trong thế giới tự do hoan lạc của họ trong căn phòng ngủ đầy lãng mạn. Gia Kiên hậm hực vì nứng cặc quay người đi xuống phòng khách, vì nó vẫn hy vọng. Hơn ba mươi phút hoan lạc đầy mạnh mẽ, Thảo nằm thở dốc, còn Long cũng toát mồ hôi sau khi đã bắn hết tinh trùng vào lồn vợ. Hai người quay sang nằm ôm nhau hạnh phúc chìm vào giấc ngủ đầy thỏa mãn.

Lúc Long đã bắt đầu ngáy hơi to một chút thì Thảo nhẹ nhàng ngồi dậy và rón rén đi ra khỏi phòng. Cơn thèm khát vẫn còn âm ỉ cháy bên trong vì nghĩ đến có một người đang chờ mình và sẵn sàng đưa cô đến khoái cảm khác. Gia Kiên ngủ gật trên chiếc ghế sofa từ lúc nào không hay vì nó chờ mãi không thấy mẹ đi xuống. Đang thiu thiu thì bỗng dưng có cánh tay mềm mại vuốt ve tấm ngực làm nó choàng tỉnh:- Mẹ..."

– Suỵt..."

Gia Kiên mừng rỡ ngồi thẳng dựa lưng vào ghế, Thảo ngay lập tức dạng hai chân ngồi lên đùi con trai nhõng nhẹo như gái mới lớn:- Hư lắm..."

– Sao mẹ lại bảo con hư?"

– Hư vì muốn địt cả mẹ của mình" Thảo vừa nói vừa bấu nhẹ lên má Gia Kiên.

– Thế thì mẹ còn hư hơn con đấy" Sau câu nói đó thì Gia Kiên vạch luôn cái quai áo xuống, bầu vú hiện ra và nó áp luôn mặt vào bú.

– Ưm...ưm..."Thảo rên khẽ khi thấy hàm răng của con trai đang day day cái đầu ti.

Gia Kiên bế thốc mẹ mình lên và đặt xuống cái bàn nước. Hai chân Thảo tự động dang rộng ra chờ đợi. Gia Kiên cúi xuống hai tay cẩn thận vạch hai mép thịt ra và cái lỗ dần hiện lên trước mặt như đang mời mọc. Những ngón tay từ từ thọc sâu vào trong ngoáy ngoáy. Thảo có cảm giác con trai mình đang khều khều và nạo vét những đám tinh trùng bên trong âm đạo của mình. Tinh trùng mà Long ban nãy đã bắn thật nhiều vào trong. Ngoáy chán chê bằng tay thì Gia Kiên dùng miệng và lưỡi để thay thế. Khi cái bờ môi và cái lưỡi hết liếm lại chuyển sang mút thì dâm thủy càng ra nhiều tưởng chừng như vô tận. Thảo như đê mê, khoái cảm không kìm nén được bật ra bằng những tiếng cầu khẩn thì thào:- Ưm...ưm...Cho vào đi! Buồi đâu...Địt đi con trai!"

Tiếng rên bị ngắt quãng bởi cái buồi gân cứng đâm thẳng vào lỗ lồn đang mở rộng ngập sâu vào trong hết cỡ đảo đảo ngoáy ngoáy làm ngôn từ thoát ra từ miệng Thảo càng dâm đãng hơn: – Ưm ưm...con làm mẹ lại sướng rồi, mạnh nữa đi con!"

Hai chân Thảo đang giơ nên cao hầu như không chịu nổi cơn sướng thỉnh thoảng lại hạ xuống khiến âm đạo của cô kẹp chặt cái buồi kia lại và cái bàn rung nên cót két theo mỗi khi Gia Kiên nhấp mông. Gia Kiên chơi mẹ không biết bao lâu,

chỉ biết các cú đâm ngày càng nhanh, càng mạnh làm Thảo liên tục ú ớ cái miệng. Rồi thì tiếng la tắc ngẹn cũng bật ra khi cơn sướng đến tột đỉnh khiến Thảo há hốc miệng, đồng thời hẩy mông lên cao. Cô đã lên đỉnh! Cũng khi đó tinh trùng của Gia Kiên phọt mạnh cùng cái đâm lút cán cuối cùng vào trong lồn. Cả hai cùng giật giật nhiều lần và mỗi lần như vậy là một lần họ thấy cái sướng tê tê khắp cơ thể. Rời nhau ra, Thảo hôn con trai một nụ hôn đầy yêu đương hạnh phúc. Cô thì thầm trong thỏa mãn hoàn toàn:- Có sướng không con trai! Giờ thì ngủ ngon nhé!"

– Với mẹ lúc nào con cũng thấy sướng"

– Anh không phải nịnh! Vừa tí tởn với gái xong đã quay sang vờn mẹ rồi"

– Hihi..."

Hai mẹ con mải mê tình tứ mà không biết rằng một cái bóng đã đi nhanh về phòng. Lại thêm một bí mật trong ngôi nhà này đã được phát hiện. Long nhắm mắt giả vờ đã ngủ say và không biết chuyện gì của hai mẹ con. Ngôi nhà này là vậy, có lẽ nên im lặng thì tốt hơn, đừng bới tung lên làm gì khi mà ai cũng mang trong người cái thú tính.

Phần 23 :

Ngày chủ nhật, ngày của tất cả mọi người đều phải nghỉ ngơi. Long dậy hơi sớm làm Thảo tỉnh giấc.

– Hôm nay có phải ra văn phòng đâu mà sao anh dậy sớm thế?

Long đã trườn ra khỏi giường, quay người lại nói nhẹ nhàng với vợ trước khi đi vào phòng tắm :

– Anh lên bệnh viện Waren mang ít đồ cho con gái và xem ở đó có cần gì không. Một mình con bé ở đấy anh không yên tâm.

– Có gì anh gọi điện về cho em biết nhé. Em mệt nên ngủ thêm chút nữa.

– Em cứ ngủ đi, anh đi một mình là được rồi.

Khoảng 10h sáng, Long đã có mặt tại bệnh viện trên thành phố Waren. Mở cửa phòng nơi Bảo Ngọc đang nằm, Long ngạc nhiên vì thấy người đang ngồi ở trong không phải là con gái anh, mà lại là Phan Quân.

– Ơ anh, sao anh đi mà không nói cho em biết để anh em mình cùng đi.

Ông Quân cũng bất ngờ khi thấy Long đến. Ông nhìn Bảo Ngọc đang ngủ rồi ra dấu cho Long ra ngoài nói chuyện tiện hơn.

– Anh sợ cô chú vẫn mệt sau chuyện hôm qua nên muốn để cho hai người nghỉ ngơi. Anh đi một mình cũng được rồi.

– Vậy mà anh còn đi sớm hơn cả em đấy. Long mỉm cười nói. Chắc anh cũng lo cho Gia Bảo ở trên này một mình đúng không?

– Ừ, nó là con gái, lại có một mình nên anh với con Thư lên xem cháu thế nào.

– Vợ em nói đúng, anh lúc nào cũng cẩn thận và chu đáo cho những thứ nhỏ nhất. À, mà Gia Bảo với Minh Thư đâu rồi?

– Hai đứa ra siêu thị mua ít đồ dùng cá nhân. Bảo Ngọc cũng tỉnh rồi, thật là may quá!

– Vâng, đúng vậy. Số của cậu ta vẫn còn cao lắm. Ông trời vậy là có mắt. Long nói và nhìn lên bầu trời như để cám ơn.

– Chắc một hai hôm nữa nên chuyển cậu ta về bệnh viện Berlin để tiện chăm sóc.

– Vâng, có lẽ vậy. Anh uống cà phê chứ? Ở đầu hành lang em thấy có thùng cà phê tự động.

– Ừ, cho anh cốc đen không đường nhé.

– Ok anh.

Vẫn như mọi khi, ngày chủ nhật nào cũng có một cô gái ngồi chờ một người trên một ngọn đồi cao, cho dù bất kể trời nắng hay trời mưa.Hôm nay người đó không đến khiến cô gái buồn rầu ngồi chờ trong tuyệt vọng.

– Không lẽ anh cu tí có chuyện gì quan trọng hay sao?

Gia Hân lẩm bẩm một mình, hôm nay cô bé cũng chẳng có hứng ngồi vẽ như mọi khi. Vùng kín vẫn còn đau rát, Gia Hân ráng chịu đựng cơn đau để ngồi chờ người mà cô mong mỏi mỗi khi chủ nhật đến. Có vẻ như ông trời thương cô bé, đầu giờ chiều thì có bóng người xuất hiện đang đi từ dưới chân đồi đi lên. Gia Hân mừng rỡ vẫy tay, nhưng khi bóng người đàn ông xuất hiện thì bỗng dưng cô bé xanh tái mặt vì sợ hãi. Không phải là anh cu tí, mà là ông hiệu phó đáng ghét. Gia Hân co ro người, cô sợ thực sự khi Thomas xuất hiện trước mặt.

– Ông..ông...xin ông..đừng..!! Gia Hân lắp bắp van xin.

– Đừng sợ Gia Hân! Ta đây! Ta đến để mang cho em niềm vui cuộc đời. Thomas vừa nói vừa đưa tay vuốt ve mái tóc của Gia Hân

– Không...đừng...Gia Hân gạt tay ông thầy giáo ra. Ông làm tôi sợ, hãy đi đi!

– Tôi không làm em sợ đâu, cô bé! Hãy bình tĩnh đi theo ta.

– Không, tôi không đi đâu hết. Ông đi đi! Gia Hân khóc to van xin lần nữa.

– Ta bảo đi theo ta! Thomas đã thay đổi thái độ, ông ta gắt lên với khuôn mặt dữ tợn.

– Khônggggggggggggg

– Điiiiiiiiiiiii

Thomas biết rằng nếu nhẹ nhàng thì Gia Hân sẽ không đời nào chịu nghe lời, lão ta ngay lập tức dùng biện pháp mạnh túm tay Gia Hân kéo đi.

– Xin ông....đừng...đừng làm vậy! Huhu...Gia Hân nức nở khóc như gần hết nước mắt và cố bám thật chặt vào thân cây để không bị Thomas kéo đi.

– Ông kia! Ông đang làm gì con bé đấy! Một giọng nói hét lên vẻ tức giận từ đằng sau hai người. Một người phụ nữ đã xuất hiện kịp thời.

Thomas nhìn thấy có người thì lão ta sợ tím mặt và vội buông Gia Hân ra. Lão giải thích :

– Tôi là thầy giáo của cô bé này. Sức khỏe của cô bé không được tốt nên tôi đến yêu cầu cô ta về trường ngay nhưng cô ta không chịu. Không còn cách nào khác nên tôi phải quát mắng. Hãy thông cảm cho tôi, tất cả tôi muốn điều tốt đẹp cho cô bé mà thôi.

– Bà!!! Gia Hân chạy ngay về phía bà Linh mừng rỡ.

Vuốt ve tấm lưng đứa cháu tội nghiệp, lau nước mắt cho cô bé xong thì bà Linh hỏi :

– Có đúng vậy không hả cháu?

Gia Hân quay mặt lại nhìn lão thầy giáo, cô bé thấy được bên trong ánh mắt thật đáng sợ của lão ta. Nhớ lại lời ông ta đã đe dọa nên Gia Hân gật đầu nói dối bà Linh. Thomas mỉm cười thở phào, lão ta trắng trợn nói :

– Thôi may quá giờ có bà ở đây bên em Gia Hân rồi thì tôi xin phép về trường. Bà nhớ để ý đến cô bé nhé.

Bà Linh vốn thật thà nên tin vào lời nói đó của ông thầy giáo.

– Vâng, đã làm phiền thầy. Thôi thầy cứ về trường đi, có tôi ở đây với cháu rồi.

– Vâng, chào bà.

Khi Thomas đi xuống ngọn đồi, còn lại hai bà cháu ngồi nói chuyện. Vừa hỏi thăm xem sức khỏe của Gia Hân bị làm sao thì dòng máu cam lại chẩy từ hai lỗ mũi cô bé. Bà Linh hoảng loạn lục túi sách tìm giấy lau mũi để lau.

– Cháu không sao đâu bà, thỉnh thoảng cháu vẫn bị chảy máu cam mà. Nói xong câu đó thì Gia Hân bỗng dưng cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

– Thế này mà cháu nói không sao. Bà linh mắng.

– Cháu không sao thật mà! Sau câu đó thì Gia Hân gục đầu vào ngực bà Linh như là bị xỉu.

– Cháu làm sao vậy, Gia Hân? Bà Linh sợ hãi khi thấy cháu gái bị ngất.

Gia Hân cả ngày buồn rầu nên cô bé không ăn uống gì. Cộng thêm vùng kín ra máu liên tục nên người không có một chút sức lực nào hết. Bà Linh đâu hiểu chuyện gì đã xảy ra với cháu gái mình, bà chỉ biết lo lắng và hoảng sợ khi thấy Gia Hân chảy máu cam và ngất xỉu. Ngọn đồi đầu giờ chiều không có một bóng người, một bà lão đã gần sáu mươi cố gắng cõng đứa cháu đi xuống chân đồi. Một việc thực là quá sức với bà Linh, nhưng vì tình thương với đứa cháu gái mà bà vẫn cố gắng đưa được Gia Hân xuống tận ngọn đồi và lên xe đưa ngay đến bệnh viện gần nhất.

– Tôi phải báo với bà một tin không lấy gì làm tốt đẹp. Vị bác sĩ nói với bà Linh sau khi đã khám cho Gia Hân.

– Con bé bị làm sao hả bác sĩ? Bà Linh bị sốc khi nghe bác sĩ nói vậy.

Ông bác sĩ suy nghĩ vài giây rồi bắt đầu từ từ nói :

– Vùng kín của cô bé bị rách bên trong nên đã chảy máu rất nhiều. Có thể do một vật cứng đâm vào.

– Ý ông là....bà Linh suýt chút nữa thì ngất lịm.

– Vâng, nếu như cô bé không nghịch dại cái gì thì tôi e cô bé đã bị ai đó hiếp dâm.

– Có..có..chuyện đó thật sao? Bà Linh bám vào tường để khỏi quỵ xuống. Thực sự quá sốc với bà. Gia Hân đã tội nghiệp và đáng thương rồi, sao ông trời lại lỡ như vậy.

– Vâng, đó là sự thật. Ông bác sĩ trả lời. Lát bà hãy vào và hỏi con bé sự việc thì tiện hơn. Nhớ nhẹ nhàng, đừng làm con bé hoảng sợ. Nếu đúng là bị hiếp dâm thì tinh thần cô bé chắc không được tốt đâu bà.

– Vâng, vâng, cám ơn bác sĩ, tôi biết phải làm gì rồi.

Bà linh nhớ lại ngay hành động của ông thầy giáo lúc trên đồi. " Chính là hắn ta rồi! Thằng khốn nạn! Bà không để cho mày được sống yên thân đâu!"

Ông Bác sĩ trước khi đi thì nói điều gì đó cũng quan trọng không kém :

– Như bà nói lúc nãy, cô bé thỉnh thoảng hay bị chảy máu cam, mà tôi nhìn cơ thể cô bé không được tốt cho lắm, tôi e cô bé còn có bệnh gì đó trong người. Tôi chưa thể nói đó là bệnh gì ngay lúc này cho bà biết được, tốt hơn hết sáng mai tôi sẽ viết giấy để cô bé được khám tổng thể. Lúc đó chúng ta sẽ có kết quả chính xác hơn.

– Vâng, vâng. Bà Linh cũng bắt đầu cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

– Bà ơi! Gia Hân nằm thì thào. Bà đừng nói gì cho bố mẹ cháu biết là cháu đang nằm viện nhé. Cháu không muốn bố mẹ phải lo lắng vì cháu.

Bà Linh ngồi cạnh giường cầm tay cháu gái. Bà không kìm được nước mắt. Con bé lúc nào cũng lo lắng cho mọi người.

– Ừ, cháu cứ nghỉ ngơi đi, bà sẽ không nói. Đêm nay bà sẽ ở đây với cháu.

– Bà hứa đi!

– Bà hứa.

Thấy bà Linh đã hứa, Gia Hân an tâm và nhắm mắt lại ngủ vì cô thấy mệt vô cùng. Bà Linh nhìn thấy vậy thì tạm thời bà cứ để cho Gia Hân ngủ mà chưa hỏi cái chuyện có phải cô bị ông thầy giáo hiếp dâm không.

Phan Quân có tính cách dậy rất sớm cho dù là mùa đông hay mùa hè. Ông thường bỏ ra ba mươi phút mỗi sáng, hôm thì chạy bộ, hôm thì tập thể dục ở vườn. Chính vì lẽ đó, tuy đã gần năm mươi nhưng trông ông vẫn còn rất khỏe mạnh và minh mẫn vì ông sống theo cách rất khoa học. Bữa ăn sáng của ông thường là một miếng bánh ngọt rất nhỏ, một cốc cà phê đen nóng và một điếu thuốc. Chẳng mấy ai bao giờ nhìn thấy ông Quân hút thuốc, đúng là như vậy. Ông ta không hút thuốc, nhưng vào buổi sáng bên tách cà phê thơm ngút bốc khói, ông Quân thường thưởng thức thêm một chút khói ảo diệu vì theo ông, nó sẽ giúp ông sảng khoái và cực kỳ minh mẫn cho cả một ngày làm việc căng thẳng với các con số.

Trên bàn ăn lúc nào cũng có vài tờ báo mới trong ngày được đặt ở đó. Việc nhâm nhi cà phê và đọc báo mỗi sáng là một thói quen mấy chục năm nay của ông Quân. Ông ta luôn luôn cập nhật các tin tức mới nhất, bởi ông luôn cho rằng " con người ngu ngốc nhất là khi chẳng biết cái gì đang xảy ra quanh mình..."

Ngày hôm nay đầu tuần là một ngày đặc biệt với Phan Quân. Trong ông là những cảm xúc vui mừng khôn xiết vì đã trở lại Loth Company, lại một lần nữa đứng bên cạnh bà chủ tịch xinh đẹp chống lại Vũ Bắc. Nhưng vẫn như mọi hôm, trước khi đi làm, ông ta vẫn dành thời gian cho việc vừa uống cà phê và vừa đọc báo. Tờ báo lá cải Blind mà ông vẫn hay thường đọc vào mỗi buổi sáng hôm nay trên trang nhất có một tin tức đặc biệt vô cùng thú vị mà Phan Quân không thể không chú ý đến. Cả tờ bìa đều đăng ảnh những người việt nam với nội dung " Bộ đội Viet nam thanh toán lẫn nhau"! Phan Quân mỉm cười vì tác giả bài viết đã dùng hai từ " bộ đội" để nói về giới giang hồ người việt. Ngay ở những dòng đầu tiên, tin tức Phan Hải, giám đốc điều hành cũ của Loth Company đã bị đồng bọn bắn chết ở trong rừng. " Một tin quả là tuyệt vời!" Phan Quân không

thể giấu nổi sự vui mừng với tin tức đó.

– " Vậy là mày đã phải trả giá.."

Phan Quân đọc tiếp tờ báo và sau đó là sự miêu tả tỉ mỉ về màn đọ súng của cảnh sát với tên đồng bọn của Phan Hải khi đang cố gắng trốn thoát. Cảnh sát đã thu được một vali tiền, nhưng chỉ có vài đồng là tiền thật ở phía trên, còn lại là tiền giả. Nhưng điểm mấu chốt đó là khẩu súng trên tay Dani mà cảnh sát thu được trùng khớp với hai viên đạn găm trong người Phan Hải. Đó là bằng chứng giúp cho Vũ Bắc và đồng bọn được thoát tội một cách ngoạn mục.

– " Tên khốn thật xảo quyệt! "

Phan Quân gấp tờ báo lại và cầm điện thoại lên để gọi cho Thảo. " Giờ này không biết cô ta đã dậy chưa? " Phan Quân vừa bấm số vừa lẩm bẩm trong miệng.

Long và Thảo đang đùa nghịch trên giường như những đứa trẻ vào buối sáng sớm đầu tuần. Hai người chưa ai muốn dậy, cứ tình tứ nằm ôm và sờ soạng cơ thể của nhau. Thảo cười ré lên khi thấy cái đầu của Long đang ở giữa hai háng mình. Anh tinh nghịch vừa đưa lưỡi liếm vào miếng thịt, vừa đưa tay nhổ nhẹ mấy cọng lông phía trên. Hai vợ chồng đang mải mê yêu nhau thì chuông điện thoại của Thảo kêu lên làm hai người phải dừng lại.

– Kệ nó đi em! Long làu bàu và lại cúi xuống tiếp tục liếm lồn vợ.

– Anh Quân gọi! Thảo cầm điện thoại lên nhìn thấy người gọi là Phan Quân.

– Cái ông già lẩm cẩm chết tiệt! Không biết có chuyện gì mà gọi sớm thế? Long hơi mất hứng.

– Chắc phải có chuyện gì thì anh ấy mới gọi. Thảo bấm máy để nghe.

– Anh xin lỗi nếu như đã làm phiền em vào buổi sáng như thế này. Nhưng có một tin quan trọng anh cần phải thông báo cho em biết. Giọng Phan Quân phát ra từ chiếc điện thoại.

– Không sao, anh cứ nói đi. Em nghe đây! Thảo ra dấu cho Long đừng nghịch lồn cô nữa.

– Phan Hải đã chết!

– Sao? Có chuyện đó thật ư? Thảo bất ngờ và vô tình duỗi chân làm đập vào mặt Long.

– Đúng vậy! Hắn ta đã bị đồng bọn bắn chết vì tranh giành tiền, đó là theo cảnh sát nói vậy. Nhưng anh nghĩ là không phải thế.

Lúc này Long cũng trườn lên để nghe. Cái tin Phan Hải bị bắn chết quả thực vô cùng thú vị.

– Thế anh nghĩ là ai? Thảo tò mò hỏi.

– Còn ai nữa ngoài Vũ Bắc. Lão ta và đồng bọn cũng đã bị bắt, nhưng cảnh sát đã thả ông ta ra vì không có chứng cứ buộc tội. Sao lão đó không chết luôn đi cho mọi người được nhờ!

– Hihi...lão ta chết thì cuộc chiến kết thúc dễ dàng quá.

– Vậy là em muốn đấu với lão Bắc thực sự?

– Vâng, một cuộc chiến thú vị cân tài cân sức. Lão ta dù sao cũng làm cho em yêu công việc, yêu Loth Comany hơn bao giờ hết.

– Thôi được rồi. Anh chuẩn bị đến công ty đây. Hôm nay là ngày anh ra mắt trở lại mà.

– Sẽ có sự đón tiếp nồng nhiệt anh ạ. Mọi thứ hôm qua em đã dặn mọi người chuẩn bị hết rồi.

– Em lại cầu kì. Thôi anh tắt máy. Hy vọng chúng ta sẽ có một ngày tốt đẹp.

– Chắc chắn là như vậy! Bye anh. Em cũng chuẩn bị đến công ty ngay đây.

Phan Quân vừa tắt máy thì Long hỏi ngay :

– Sao? Có thật là Phan Hải đã chết rồi không?

Tin tức về việc Phan Hải đã bị bắn chết làm Thảo không còn hứng thú chuyện chăn gối, cô lao ra khỏi giường thật nhanh. Bỗng dưng cô thấy phía trước còn rất nhiều việc quan trọng phải làm. Hôm nay là ngày đầu tiên Phan Quân trở lại làm việc, cô đến muộn thì ra thể thống gì nữa.

– Tin tức đó đã tràn ngập trên các tờ báo. Anh đọc đi! Thảo chạy nhanh vào phòng tắm vì cô sợ muộn.

Long nhìn cặp mông và bộ ngực đung đưa của vợ, vẫn hơi tiếc rẻ nhưng đành tặc lưỡi xuống giường để bắt đầu một ngày làm việc mới.

"Loth Company" sáng ra đã nhốn nháo đông người bởi sự có mặt của các phóng viên nhà báo. Khi Phan Quân và Thảo bước xuống xe, đám nhà báo lập tức vây quanh mong được phỏng vấn. Những câu hỏi tới tấp đến với hai người.

– Ông Quân, ông có cảm nghĩ gì khi quay lại Loth Company?

– Ông Quân, phải chẳng ông quay lại vì Loth sắp rơi vào tay người khác?

Phan Quân ko muốn trả lời bất cứ câu hỏi nào, ông cố gắng đi thật nhanh vào trong tòa nhà với bộ comple đen sang trọng. Nhưng khi nghe câu hỏi cuối hơi khó chịu, ông dừng lại nhìn xem ai đã hỏi câu hỏi đó và trả lời :

– Câu hỏi ngu ngốc nhất mà tôi từng được nghe!

Khi Phan Quân đã đi vào trong và được sự đón tiếp nồng hộng bằng những bó hoa từ tay các nhân viên nữ xinh đẹp, còn Thảo thì vẫn bị những đám phóng viên vây quanh.

– Thưa bà, việc ông Quân trở lại Loth Company có ý nghĩa quan trọng như thế nào?

– Loth vẫn luôn luôn là ngôi nhà của mọi người. Thảo trả lời. Phan Quân trở lại sẽ làm Loth Company đã mạnh càng mạnh thêm thôi. Vì mục tiêu của chúng tôi là đưa Loth trở thành công ty số một của Đức.

– Thưa bà Thảo, bà nghĩ sao về cái chết của Phan Hải, giám đốc điều hành cũ của Loth Company?

Thảo suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười trả lời :

– Anh ta không còn là người của Loth Company từ lâu rồi. Vì vậy chúng tôi chỉ tỏ lòng thương cảm với cái chết của anh ta, còn lại những vấn đề khác, chúng tôi không quan tâm. Cái chết của Phan Hải không ảnh hưởng gì đến uy tín của Loth Company.

– Thưa bà, có một số tin đồn rằng Phan Hải là người trong giới xã hội đen. Cái chết của anh ta cũng sặc mùi Mafia. Vậy bà nghĩ sao khi chính bà là người đã đưa anh ta lên chức giám đốc điều hành, mặc dù lúc đó ai ai cũng phản đối?

Giờ đến lượt Thảo khó chịu khi dính phải câu hỏi hơi nhậy cảm. Lúc đó vì mù quáng, vì mê mẩn anh ta nên cô đã làm tất cả để Phan Hải thấy vui lòng. Nhưng đó là bí mật ít người biết, không thể để lộ ra bên ngoài. Giờ đây Thảo cũng thầm cám ơn Vũ Bắc đã chơi rất đẹp khi ông ta đã ra lệnh cho tất cả đám tay chân không được đưa chuyện cô đã lên giường với người yêu của con gái. Nếu thông tin đó được lan ra ngoài, cổ phiếu của Loth sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

– Thế giới luôn tồn tại sự giả dối, thật khó để ta phân biệt được rõ trắng đen. Ai cũng có lúc mắc phải những sai lầm. Thảo trả lời rất khôn khéo và đi nhanh vào bên trong.

Với sự xuất hiện của Phan Quân, không khí bên trong tổng hành dinh của Loth cũng vui vẻ như tết. Mọi người ai cũng thấy vui mừng vì ông trở lại. Sau khi hoàn tất thủ tục chào mừng một sự kiện mới, mọi người lại về vị trí làm việc như bao ngày khác. Trong phòng của Thảo, khoảng năm người đang ngồi họp để nghe báo cáo tình hình công ty.

– Có lẽ chúng ta nên thuê một chuyên gia về tài chính để tư vấn. Ông Huy, một thành viên trong BQT phát biểu.

Ngồi ở tít phía cuối bàn, Hương cười :

– Cũng thế cả thôi ông Huy ạ. Cô khẳng định.

Thảo đưa đôi mắt sáng ngời nhìn mọi người trấn an :

– Chúng ta vẫn kiểm soát hơn tám mươi phần trăm cổ phiếu, mọi người nên nhớ điều đó.

– Có nghĩa là chúng ta đã chặt được tay kẻ đê tiện? Vẫn là ông Huy lên tiếng.

– Không hẳn như thế,- Hương nói nhỏ.

Thấy không khí có phần ảm đạm và đọc được sự lo lắng của mọi người, Phan Quân lên tiếng để lấy lại bầu không khí chiến thắng :

– Tôi nghĩ rằng chúng ta mới chỉ làm cho Vũ Bắc tạm ngưng cuộc tấn công thôi. Ông ta vẫn chưa đạt được hai mươi phần trăm.

– Và như thế ông ta sẽ không có chân trong hội đồng quản trị. Thảo cũng tự tin khẳng định.

– Trong mọi trường hợp thì trong tuần này, thậm chí là tháng này ông ta cũng không đạt được điều đó đâu. Phan Quân cười.

– Cổ đông thật là buồn cười và lạ lùng. Có thể mình làm việc quanh năm, cố gắng hết sức vì lợi ích của họ, nhưng cứ hễ có một thằng cha nào đó kiểu Vũ Bắc xuất hiện một cái là họ sẵn sàng bán tất cả cổ phiếu cho y.

– Nhưng mặc dù vậy, lần này họ đã xử sự thật tuyệt vời. – Phan Quân trầm tư nói.

– Mà như thế thì Vũ Bắc không thể chiếm được hãng.- Phan Quân nói tiếp. Nhưng vẫn cần phải hết sức cẩn thận. Trong cuộc sống mọi điều đều có thể xảy ra. Phan Quân ngẩng đầu lo lắng nhìn Hương hỏi :

– Còn ý kiến của cô thế nào hả Hương? Tôi biết cô là một cô gái thông minh.

– Ông nói hoàn toàn đúng, ông Quân ạ.

Phan Quân mỉm cười đứng lên tuyên bố cứng rắn :

– Vậy thì chúng ta cần phải làm thế này. Hôm nay chúng ta vẫn kiểm soát tình hình. Tạm thời phần lớn cổ phiếu của "Loth Company" vẫn chưa lọt được vào tay Vũ Bắc. Ông ta không thể thay thị trường làm nghiêng cán cân về phía mình, nghĩa là chúng ta phải phản công khi ông ấy đang còn ở trong tay chúng ta.

– Phản công?- Thảo ngơ ngác chưa hiểu ý Phan Quân.

– Đúng vậy, chúng ta cần khẩn trương giáng cho Vũ Bắc một cú quyết định. Cần phải hành động bằng vũ khí của chính ông ta. Hương thay lời Phan Quân giải thích. Cô nhìn về phía ông và thấy được sự ủng hộ từ cái gật đầu đồng ý.

– Ông Quân, ông có quá tự tin không? Ông có tin rằng ông sẽ làm được điều đó? Một thành viên trong BQT hơi nghi ngờ về kế hoạch mà Phan Quân đã đưa ra.

– Tôi thấy những điều ông Quân vừa nói hoàn toàn đúng, thưa các vị. Tôi cam đoan ông Quân sẽ làm được. Hương lên tiếng ủng hộ lại Phan Quân.

Thảo từ nãy không nói gì chỉ im lặng. Cô hơi bất ngờ khi thấy Phan Quân và Hương bỗng dưng trở thành một cặp bài trùng từ khi nào không hay.

– Được rồi. Thảo lên tiếng. Tôi giao việc này cho ông Phan Quân và cô Hương chịu trách nhiệm. Mong hai người hãy hợp tác sao cho hiệu quả.

Phan Quân và Hương cùng nhìn nhau mỉm cười như vừa thắng lợi ở một cuộc đua.

– Tất cả sẽ tốt đẹp, mọi người hãy tin như thế – Phan Quân cười – Chúng ta sẽ chụp một tổ ong bò vẽ lên đầu thằng cha đê tiện ấy.

Thời tiết thật là dở chứng, lúc sáng thì nắng đẹp, giờ đến buổi trưa thì bỗng dưng mưa to. Cũng may hai người đã ăn xong. Nhân viên tại nhà hàng trung hoa này quả thực rất nhiệt tình, những món đặc sắc nhất luôn được họ tận tình đem ra đặt trên bàn. Thảo xoa xoa cái bụng no căng nhìn Phan Quân mỉm cười. Lâu rồi cô mới thấy mình ăn ngon như vậy.

– Thưa bà, bà có muốn uống thêm một chút sâm banh nữa không ạ? Người nhân viên ân cần hỏi.

– Tôi cám ơn, có lẽ tôi đã uống đủ rồi. Thảo ngước mặt lên lịch sự trả lời.

Đúng lúc đó có một người đàn ông bước vào trong quán, anh ta ướt sũng cho dù đã mặc áo mưa. Trên tay cầm một cái hộp nhỏ được bao bọc rất cẩn thận, anh ta tiến về phía bàn của hai người.

– Xin bà thứ lỗi, thưa bà – Người đàn ông đến gần và nói với Thảo.

– Có người gửi tặng bà một món quà. Mong bà nhận cho.

– Cái gì vậy? – Thảo ngạc nhiên và đưa ánh mắt nhìn Phan Quân.

– Xin phép ông bà tôi cáo lui. Người đàn ông nói xong liền quay người đi thẳng ra ngoài.

Phan Quân nhìn hộp quà nho nhỏ, ông cũng thắc mắc không kém gì Thảo.

– Được rồi, em mở nó ra thì mới biết được bên trong là cái gì chứ?

Thảo ngay lập tức bóc hộp quà ra. Tay cô nhấc lên một con ngựa chiến được khắc bằng đồng đen rất đẹp. Thảo lên tiếng ngay khi chiêm ngưỡng món quà quý giá :

– Oa...con ngựa mới đẹp làm sao!

– Em xem ai là người tặng vậy? Phan Quân nhíu mày.

Thảo cầm lấy tấm thiệp nhỏ ở phía dưới và mở ra đọc.

– Không ngờ là của Vũ Bắc! Thảo nói và tránh ánh mắt của Phan Quân.

– Thằng khốn! Hắn định giở trò gì nữa vậy? Phan Quân tức giận gầm lên.

– Thôi nào, bình tĩnh anh!

– Em hãy trả lại món quà đó đi! Nếu nhận thì còn ý nghĩa gì nữa.

Thảo mọi khi vẫn hay nghe lời Phan Quân. Ông giống như một người bạn, một người anh của cô. Nhưng đôi khi ông lại quá gia trưởng và không hiểu được suy nghĩ người khác thích gì. Thảo thấy hơi khó chịu! Lần này cô không nghe lời ông. Cô không muốn bất cứ ai can thiệp vào chuyện riêng tư của cô, kể cả là Phan Quân.

– Chỉ là một món quà thôi mà anh. Ông ta chúc mừng mọi chuyện tốt đẹp đã đến với gia đình.

– Lão ta luôn giả tạo như vậy! Bài học Phan Hải chắc em vẫn còn nhớ? Phan Quân nổi khùng không biết vì ông ghét cay ghét đắng Vũ Bắc hay là vì ông đang ghen.

– Nhưng dù sao chính ông ta là người lệnh cho đàn em âm thầm đi giải cứu Gia Bảo. Người cám ơn có lẽ phải là em mới đúng. Thảo cố gắng giải thích.

– Anh nhổ toẹt vào cái lòng tốt thối tha đó cho dù lão ta có thành ý muốn cứu Gia Bảo. Em nên nhớ rằng lão ta là người muốn chiếm Loth đấy nhé. Hãy trả lại món quà này đi! Phan Quân giận dữ.

– Thôi mà anh! Thảo bối rối. Anh như vậy thì anh có biết rằng ông ta sẽ thích thú như nào khi thấy anh tức giận không? Anh đừng có để ông ta đạt được cái điều mong muốn đó.

– Thôi tuỳ em...Phan Quân nói và đứng dậy bỏ đi.

Thảo nhìn theo ông, vui buồn lẫn lộn. Cô gọi bồi bàn ra thanh toán rồi về công ty tiếp tục làm việc.

Bà Linh ngồi nhấp nhổm chờ đợi. Cả đêm qua bà không ngủ được vì lo lắng cho cháu gái. Mấy lần Gia Hân tỉnh giấc la hét như vừa mơ thấy ác mộng, đúng hơn là mơ thấy ông thầy giáo ở trường thì bà biết rằng cô bé đã bị ông ta hiếp dâm là sự thật. Tiếng cửa mở, bà Linh liền đứng dậy đi vao trong khi ông bác sĩ gọi tên bà.

– Mời bà ngồi!- Ông bác sĩ nói

– Bác sĩ đã có kết quả gì về cháu gái tôi chưa? Bà Linh sốt sắng lo âu.

Ông bác sĩ thở dài, mỗi lần nói cho người nhà của bệnh nhân biết về một căn bệnh hiểm nghèo nào đó như là một cực hình với ông. Giá như thế giới này không có ai mắc bệnh thì tốt biết bao.

– Theo chuẩn đoán của chúng tôi, cháu gái bà đã mắc căn bệnh " Suy Tủy" rất nặng rồi.

– Bác sĩ nói sao? Bà Linh cảm thấy trống ngực đập thình thình, khó thở, chóng mặt.

– Bà nên bình tĩnh. Bác sĩ đứng lên và vỗ vai bà động viên.

– Có cách nào chữa khỏi cho con bé không ạ?

– Hiện nay y học cũng tiên tiến nên bà cũng đừng lo lắng quá. Nếu như người nhà phát hiện được từ trước và đưa vào viện sớm hơn thì sẽ dễ dàng điều trị hơn.

– Ý bác sĩ là giờ bệnh của con bé đã nặng nên sẽ khó chữa? Bà Linh hỏi và chờ đợi câu trả lời.

Ông bác sĩ về lại bàn và ngồi xuống, ông ta nhìn bà Linh nói :

– Đối với bệnh nhân mắc suy tủy nặng thì biện pháp hiệu quả nhất là ghép tủy. Ghép tủy sẽ giúp cho người bệnh hồi phục rất tốt.

Dừng lại đôi giây, ông bác sĩ tiếp tục :

– Nếu không có khả năng ghép tủy, nói đúng hơn là không tìm được người có tủy phù hợp với bệnh nhân, thì chúng tôi chỉ còn cách điều trị bằng thuốc. Cháu gái bà hiện lượng hồng cầu trong người là rất thấp nên chúng tôi sẽ tìm cách kìm máu. Chúng tôi sẽ dùng thuốc làm tăng số lượng của bạch cầu, hoặc những loại thuốc làm kích thích tủy hoạt động trở lại bình thường.

Bà Linh càng nghe càng ù hết tai chẳng hiểu gì. Bà lắp bắp :

– Vâng, tôi sẽ về bàn với gia đình ngay hôm nay.

– Tạm thời cứ để cô bé ở lại đây để bệnh viện điều trị. Tôi sẽ liên lạc ngay với bệnh viện trên berlin, có lẽ mai hoặc ngày kia sẽ chuyển cô bé lên đó. Bệnh viện trên Berlin có điều kiện chữa trị tốt hơn.

– Vâng, tôi cũng nghĩ như vậy. Cám ơn bác sĩ rất nhiều.

Bà Linh đi ra ngoài, việc đầu tiên bà làm ngay là rút điện thoại ra gọi cho Long để nói cho nó biết mọi chuyện. Sau đó bà về phòng, nhìn Gia Hân đang ngủ mà bà không cầm được nước mắt. Con bé thật tội nghiệp!!! Hết bị hiếp dâm giờ lại mắc bệnh hiểm nghèo. Sao bao nhiêu cái đen đủi lại rơi vào hết con bé vậy?

Phần 24 : chịch chịch chịch

Thảo bực mình và giận Long ghê ghớm. Hôm nay là một ngày vui của cô khi Phan Quân đã đồng ý trở lại Loth Company làm việc. Công ty thời trang đã tặng cho cô một cặp vé tối nay đi xem biểu diễn thời trang vì Loth cũng là một nhà đầu tư có tiếng tại công ty đó. Định bụng tối nay về hai vợ chồng sẽ cùng đi xem, bởi cũng lâu lắm rồi hai người chưa có dịp đi đâu đó riêng tư để tạo một luồng gió mới. Vậy mà Long lại gọi điện thông báo đi có việc tận Franfurk vì có một số khách hàng béo bở ở đó ngày mai mới về. Không cần biết lý do là gì, Thảo chỉ biết là mọi kế hoạch cho hai người bị đổ bể và cô cảm thấy hụt hẫng. Thảo định không đi nữa vì không muốn đi một mình nhưng ngặt nỗi, cô lại là đại diện cho Loth, công ty đã ủng hộ một số vốn không nhỏ cho buổi trình diễn thời trang này.

– Con sẽ đi cùng với mẹ! Gia Kiên đề nghị.

– Con á? Thảo quay lại đưa tay lên miệng để cố nhịn cười.

– Vâng. Gia Kiên quả quyết.

– Mẹ cần một người đàn ông đi cùng mẹ chứ không phải là một cậu nhóc mới lớn như con.

Gia Kiên luôn khó chịu mỗi khi chị gái hay là mẹ vẫn coi nó là một cậu nhóc. Cậu ta gầm gừ tiến lại gần mẹ và ôm chặt lấy cô thủ thỉ bên tai :

– Ở trên giường con đã chứng minh cho mẹ thấy rằng con là một người đàn ông tuyệt vời rồi đúng không?

Thảo hơi đỏ mặt, giọng cô trở lên lí nhí :

– Đó là chuyện khác. Đến đó đa số là người lớn, con thử nghĩ sao khi người ta thấy mẹ lại đi dự tiệc với một cậu thanh niên chưa đủ mười tám tuổi? Mà chắc bảo vệ có cho con vào không nữa?

– Mẹ yên tâm, con chỉ cần ba mươi phút chuẩn bị thì sau đó mẹ sẽ thấy con là người đàn ông đích thực.

Thảo cố nhịn cười, nhưng thấy Gia Kiên cứ nằng nặc đòi đi nên cô đành gật đầu đồng ý. " Vẫn còn tốt hơn là phải đi một mình!"

– Thôi được rồi, con đi chuẩn bị đi. Mẹ đồng ý cho con làm bạn trai của mẹ tối nay.

– Cả đêm nữa chứ?

Gia Kiên lém lỉnh dí sát miệng vào bờ môi mẹ nhấm nháp lớp son. Thảo cũng tưởng tượng ra cảnh đêm nay chỉ có hai mẹ con ở nhà. Chuyện gì sẽ xảy ra sau khi đi xem thời trang về? Có thể cả đêm lắm chứ? Có một điều Thảo không thể phủ nhận là từ hôm quan hệ với con trai, nhu cầu của cô bỗng cao chót vót, cơ thể lúc nào cũng đòi hỏi. Cô với Long vẫn làm tình hàng đêm, nhưng cô vẫn thấy thiếu, vẫn muốn nữa và may sao Gia Kiên đã xuất hiện bên cạnh để đáp ứng những cái còn thiếu cho mẹ.

Khi Gia Kiên đi về phòng để chuẩn bị, Thảo tranh thủ lấy điện thoại ra gọi cho cả hai cô con gái đang ở xa. Sau khi gọi cho Gia Bảo xong thì cô gọi cho Gia Hân.

– Hôm nay buổi picnic có vui không con?

– Vui lắm mẹ ạ. Gia Hân nói dối và thì thào qua điện thoại.

– Sao giọng con nghe yếu vậy?

– Dạ, tại đi chơi cả ngày về mệt nên chúng con ngủ sớm. Con phải nói nhỏ vì sợ bạn Kathy tỉnh giấc.

– Vậy hả con. Vậy mẹ không làm phiền giấc ngủ của các con nữa. Mai hay hôm nào con có muốn về nhà chơi không? Mẹ sẽ lên trường đón con về.

– Tuần này lịch học của chúng con kín hết rồi, chắc phải tuần sau con mới về được.

– Ừ, gắng học tốt con nhé. Thôi con ngủ tiếp đi. Yêu con!

– Vâng, con yêu mẹ. Gia Hân tắt máy và nhìn Long đang ngồi bên cạnh.

Kết thúc cuộc gọi thì Gia Kiên mở cửa bước vào làm Thảo sững sờ ngạc nhiên.

– Đây có phải con trai mẹ không nhỉ?- Thảo bất ngờ với mái tóc chải ngược ra đằng sau và được sịt keo bóng mượt của Gia Kiên. Bộ comple sành điệu trông giúp cậu bé trưởng thành lên mấy tuổi.

– Bạn trai của mẹ thì chính xác hơn! Gia Kiên tự hào về mình và tiến đến bên Thảo đứng trước mặt hãnh diện.

– Và bạn trai của mẹ có lẽ sẽ là người đàn ông đẹp nhất tối nay phải không? Thảo không muốn làm con trai mất vui, cô pha trò nhí nhảnh.

– Em nói rất chuẩn! Gia Kiên bất ngờ liều lĩnh thay đổi cách xưng hô và cũng vô cùng tếu với biểu lộ trên khuôn mặt có một chút hài hước.

Điều đó làm cả hai mẹ con phá lên cười. Thảo cũng thấy vui với trò đóng kịch đó.

– Giờ xin anh có thể đi xuống dưới phòng đợi em được không để em còn thay quần áo và trang điểm.- Thảo cũng thích thú bắt trước theo kiểu xưng hô như người tình với con trai mình.

– Được thôi! Anh đợi. Gia Kiên hôn nhẹ lên môi Thảo rồi mỉm cười và nháy mắt sành điệu trước khi bước ra ngoài.

Gia Kiên ngồi dưới chờ hơi lâu, nhưng sự chờ đợi cũng có cái giá của nó khi mà người đàn bà đẹp đã xuất hiện ở chân cầu thang. Bây giờ đến lượt Gia Kiên sững sờ bởi vẻ đẹp cuốn hút của mẹ mình. Chiếc váy ôm sát cơ thể! Phía trên được thiết kế xẻ ngực táo bạo làm hai bầu vú căng phồng đến nghẹt thở. Cái khe thì hững hờ chờ đợi, nó thu hút mọi ánh mắt của bất cứ ai, kể cả là đàn bà hay đàn ông. Bước đi của Thảo có phần hơi khó khăn vì chiếc váy hơi bó, nhưng điều đó không làm cô bận tâm cho lắm bởi cô biết rằng mỗi lần mình bước chân là bờ mông cũng lắc lư theo. Chúng khêu gợi đến chết người!

– Sao lại nhìn mẹ chằm chằm đến như vậy? Thảo mỉm cười vì không hiểu sao cô lại cố tình chọn chiếc váy này. Hình như là để trêu tức cặp mắt của người tình trẻ.

– Mẹ đẹp như một thiên thần mẹ có biết không? Có lẽ tuổi tác không ảnh hưởng gì đến nhan sắc của mẹ.

Thảo biết con trai đang nịnh mình nhưng cô nghe vẫn cứ sướng tai. Hai từ "thiên thần" có khác nào đưa cô lên tận mây cao. Gia Kiên bước lại gần cầm tay Thảo kéo về phía mình. Nó ôm và hôn lên môi cô thật âu yếm.

– Con yêu mẹ mất rồi! Gia Kiên sung sướng thốt lên.

– Còn Minh Thư thì sao? Minh Thư cũng xinh đẹp mà? Mẹ không muốn vì mẹ mà làm hỏng hạnh phúc của hai đứa.

– Cô ấy chưa bao giờ yêu con và con cũng chưa bao giờ yêu cô ấy. Bọn con quấn lấy nhau đơn giản chỉ là tình dục.

– Nghe có vẻ thành thật đấy nhỉ? Thảo thích thú với điều đó. Cô luôn muốn đàn ông chỉ thuộc về mình, bởi trong người cô luôn có sự ích kỷ.

– Còn mẹ thì sao? Mẹ nghĩ gì về đàn ông? Gia Kiên hỏi lại và trong lòng mong muốn mẹ cũng yêu nó, cho dù chỉ là một chút.

Thảo mỉm cười, cô không muốn nói dối, cô không muốn để con trai chờ đợi sự hão huyền. Với cô tình dục là chuyện bình thường, nhưng tình yêu thì chỉ có một.

– Mẹ á? Nói thế nào để con không thất vọng nhỉ?

– Mẹ cứ nói, con sẽ không buồn đâu.

– Mẹ chỉ yêu mình bố con thôi. Con có tin vào điều đó không? Cho dù đôi lúc cũng có thể mẹ thích và mê mẩn một người nào đó, nhưng rốt cuộc mẹ thấy rằng chỉ có tình yêu với bố con là vĩnh cửu.

– Thế bác Quân thì sao? Con thấy hai người rất tình cảm.

– Câu hỏi rất hay.- Thảo cười

– Nhiều khi đúng là mẹ cũng nghĩ rất nhiều và không biết mẹ với bác Quân ở mức độ tình cảm nào. Nhưng rồi mẹ nhận ra rằng bác Quân chỉ như là một người bạn, một người anh trai không hơn không kém.

– Hình như mẹ và bác ấy cũng đã có thời gian ngắn quan hệ tình dục với nhau? Gia Kiên vẫn cố hỏi cho bằng được.

Đã nói thì nói cho hết, Thảo nhớ lại chuyện đó và thở dài trả lời :

– Đúng vậy, và đó là một sai lầm của cả hai người. Rất may mọi chuyện đã kịp dừng lại và tình bạn của mẹ với bác Quân không bị sứt mẻ mấy.

Không để cho Gia Kiên vặn vẹo với những câu hỏi hóc búa nữa, Thảo hôn nhẹ lên môi cậu ta và nói nhanh :

– Thôi mình đi thôi không đến muộn mất. Tối nay em đồng ý làm bạn gái của anh đó. Thảo pha trò và đưa ánh mắt xem phản ứng của con trai.

Gia Kiên cười cười, câu nói đó đúng là đã làm xua tan ngay nỗi buồn khi mẹ không có chút tình yêu trái gái gì với nó. Thôi được rồi, đơn giản chỉ là tình dục vậy. Cũng không đến nỗi là tồi tệ cho lắm. Được sở hữu cái cơ thể nóng bỏng như của mẹ đã là một đặc ân lớn trong đời. Gia Kiên thể hiện mình là đàn ông, cậu ta cầm tay Thảo dắt đi ra ngoài.

– Anh chưa đủ mười tám nên chưa có bằng lái xe. Làm phiền em làm tài xế vậy.

Thảo không nhịn được cười với câu tếu đó, hai mẹ con thật vui vẻ và hạnh phúc.

Trung tâm thời trang tối nay thật ồn ào và náo nhiệt. Thảo khoác tay Gia Kiên hãnh diện mỉm cười với mọi người bước vào trong. Là khách vip nên hai mẹ con được bà giám đốc nhiệt tình chào đón ngay tại cửa. Theo sự chỉ dẫn, hai mẹ con đi vào hàng ghế dành cho khách vip.

– Bà xứng đáng phải được ngồi ở những chỗ trang trọng nhất! Bà Giám đốc nịnh đầm.

Tất cả mọi người đều hướng sự chú ý nơi hai mẹ con Thảo đang ngồi. Có lẽ trong con mắt của đám đàn ông, ngắm vẻ đẹp sexy của bà chủ tịch Loth còn thích thú hơn là ngồi cả tiếng đồng hồ ngắm mấy cô người mẫu gầy giơ xương.

Thảo đưa mắt nhìn một lượt xung quanh khi buổi biểu diễn chuẩn bị bắt đầu. Cô chợt sững người khi nhận thấy sự có mặt của Vũ Bắc, còn Vũ Bắc chào cô bằng cái cúi đầu hài hước." Lão ta ở đây làm cái quái gì nhỉ? Sao đi đâu cũng gặp lão ta vậy?" Thảo hoàn toàn không ngờ với sự xuất hiện của Vũ Bắc tại đây. Không nhìn thấy ông ta có lẽ cô còn có chút thiện cảm, nhưng nếu nhìn thấy, cái vẻ mặt kiêu ngạo đó, cô hơi khó chịu. " Quỷ tha ma bắt ông ta đi! " Thảo đưa ánh mắt về phía trước và tập trung xem khi buổi trình diễn bắt đầu, cô cố gắng không nghĩ đến ông ta. " Hãy vứt lão ta ra khỏi đầu đi nào..."

Nhưng nói thì dễ...Thảo cảm thấy rõ ràng sự có mặt của ông ta ở sau lưng...như có ai đó thở hơi nóng vào gáy cô. Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh đôi tay dài nắm cương ngựa, cái miệng gợi tình...ý nghĩ là ông ta cũng thích mình đã đánh thức trong cô sự tò mò. Thảo vẫn không thể từ bỏ niềm đam mê với những người đàn ông có sức thu hút mãnh liệt. Vũ Bắc xuất hiện giống như một Phan Hải ngày nào mà đã làm cho cô chìm trong mê đắm. Nghĩ đến điều đó, Thảo kinh hoàng khi cảm thấy cái gì đó rạo rực chạy khắp người. Xấu hổ, cô quay sang nhìn con trai. Gia Kiên ngồi chăm chú xem mấy cô người mẫu đang đi đi lại lại ở phía trước nên không nhận thấy Vũ Bắc ngồi ở đằng sau. Thảo không ngạc nhiên khi Vũ Bắc chỉ dán đôi mắt vào cô trong suốt buổi trình diễn thời trang. Song tự sâu thẳm tâm hồn, cô hiểu là cô lại thích như thế...và chắc chắn ông ta cũng vậy.

Khi buổi trình diễn thời trang kết thúc,mọi người đứng dậy vỗ tay chúc mừng vì buổi biểu diễn đã thành công tốt đẹp. Thảo không thể không quay lại nhìn và Vũ Bắc mỉm cười đầy ẩn ý với cô. Cái nụ cười đầy ngạo mạn, có khi trông hơi đểu đểu của các gã sở khanh, nhưng không hiểu sao Thảo lại bị hút mất tâm trí bởi nụ cười đó. Bàn ghế bắt đầu được don đi để chuẩn bị cho một cuộc khiêu vũ. Thảo hơi bẽn lẽn khi Gia Kiên tỏ thái độ ga lăng, cậu ta chìa tay lịch sự như các quý ông mời mẹ mình ra nhảy. Tiếng nhạc bắt đầu cất lên là lúc mọi người ai cũng hòa vào không khí vui vẻ của những bản nhạc đồng quê nhẹ nhàng. Gia Kiên thấy cơ thể mẹ mình nóng ấm, cậu ta ôm sát thêm chút nữa để hai bầu vú cọ vào ngực mình. Nhìn vào mắt nhau tình tứ, Gia Kiên cứ nghĩ rằng Thảo đang rạo rực bởi vì cậu ta.

– Tối nay em thật là tuyệt vời, em có biết không? Gia Kiên thủ thỉ thật khẽ bên tai mẹ.

– Anh cũng vậy, người yêu của em đêm nay. Thảo không ngần ngại đáp trả cũng đầy lãng mạn.

– Em có biết là em đang làm cho anh muốn nổ tung rồi không?

– Nổ chỗ nào? Thảo mỉm cười hỏi dâm đãng với đôi mắt lẳng lơ.

– Mọi chỗ! Gia Kiên thay câu trả lời bằng cách ấn nhẹ người mẹ mình vào hạ bộ của cậu ta.

Thảo đã cảm nhận được, cô cười thích thú. Nhưng linh tính dường như có ai đó đang chăm chú nhìn mình, Thảo đưa mắt và thấy ngay Vũ Bắc đang nhảy với một ả tóc vàng ngay sát cạnh mình. Cô bắt đầu cảm thấy sự có mặt của Vũ Bắc mạnh mẽ đến nỗi thấy được sự gần gũi của ông ta trước cả khi ông ta đi ngang qua và cố tình đụng khuỷu tay vào người cô.

Đứng sau Gia Kiên, Vũ Bắc bất ngờ vỗ vai cậu bé. Gia Kiên giật mình quay lại và sau khi nhận ra kẻ đáng ghét hôm nào, cậu ưỡn người, nắm chặt tay mẹ như muốn bảo vệ, không muốn kẻ khác cướp mất báu vật của mình.

– Xin lỗi cháu, cháu có thể để cho bác nhảy với người phụ nữ xinh đẹp này một bản không?

Gia Kiên sững người, cậu tức giận phừng phừng mím chặt môi lại. Thảo đã trông thấy điều đó, cô sợ con trai mình sẽ có cư xử lỗ mãng tại nơi đông người như thế này nên cô ghé tai nói nhỏ :

– Con hãy thể hiện mình là người đàn ông chững chạc và lịch sự nhé. Đừng trẻ con như vậy!

Gia Kiên dù không muốn nhưng đành phải lùi bước lại nhường chỗ cho Vũ Bắc tiến lên một bước.

– Tôi có thể mời cô được không?

Ông ta hỏi một cách khôi hài, chìa tay ra nhưng cố tình không chạm vào người cô. Vũ Bắc không khi nào đụng đến đàn bà dù rất nhẹ, nếu như chính họ không muốn điều ấy. Thảo nhìn vào mắt ông ta, ngọn lửa mà cả buổi lễ cô đã cố chế ngự lại bùng lên mạnh mẽ hơn. Thực lòng Thảo cũng muốn cám ơn mấy chuyện ông ta đã làm cho gia đình mình nên không muốn thể hiện sự thù địch trong khoảng riêng tư hiếm có như thế này. Cô đặt tay lên vai ông ta. Nhạc lại nổi lên. Người ông ta phảng phất mùi ngọt ngào dễ chịu.

– Có thể, ông Vũ Bắc ạ.-Cô nói.

Kể từ khi biết mùi đàn bà, chưa lúc nào một cậu thanh niên mới lớn như Gia Kiên lại trải qua cảm giác tồi tệ như bây giờ. Chính xác hơn là cậu ta đang ghen." Trời ơi, mình mới ngu ngốc làm sao! Chẳng lẽ mình lại ghen chỉ vì mẹ đang nhảy với người khác hay sao?"- Gia Kiên nghĩ thầm và cố bình tĩnh, cố gắng xua đi trong mình cảm giác ghen tuông. Nhưng bất chấp những cố gắng đó, việc mẹ chỉ trong vòng tay của thằng cha Vũ Bắc ấy suốt cả buổi tối khiến Gia Kiên điên tiết thực sự. " Tại sao mẹ lại có thể nhảy với ông ta nhiều như vậy? Mẹ kiếp, lẽ ra mình không nên để cho mẹ nhảy với thằng cha đáng ghét đó ". Nhìn biểu hiện của mẹ tỏ vẻ thích thú ra mặt, Gia Kiên đủ thông minh để hiểu rằng con quái vật ấy có thể gây ra những gì. Rõ ràng lão ta đang thèm khát mẹ mình như thế nào! Khi người phục vụ bê khay đồ uống đi qua từng bàn, Gia

Kiên lập tức nhấc ngay một cốc Wisky và nốc cạn ly rượu trước sự ngỡ ngàng của người nhân viên.

Bản nhạc latin vui nhộn đã được thay thế bằng bản slow mùi mẫn. Vũ Bắc thản nhiên ôm sát lấy Thảo. Ông ta luôn tự tin với phụ nữ khi cơ thể của ông luôn thơm tho sạch sẽ. Cánh tay rắn chắc ghì cứng lấy cái cơ thể nóng hổi của cô. Ông ta đã nhận ra điều đó. Thảo hơi ngượng khi thấy mình bắt đầu để cho Vũ Bắc điều khiển. Nhưng cơ thể cô lại không nghe theo, trong người cô trỗi dậy sự ham muốn đến mãnh liệt. Cái bắp đùi khỏe mạnh của ông ta cứ len vào giữa cạ nhẹ vào hạ bộ của Thảo làm cô ngất ngây choáng váng. Đúng khi bàn tay của Vũ Bắc trườn xuống mông đít của Thảo bóp nhẹ thì cô thấy Gia Kiên đang nốc rượu, cô chợt bừng tỉnh cơn mê.

– Xin lỗi ông, có lẽ chúng ta đang đi quá giới hạn cho phép. Thảo vẫn lịch sự nhã nhặn và ngay lập tức cô rời cánh tay rắn chắc của Vũ Bắc ra để đi về bàn.

– Mình về thôi! Gia Kiên tỏ vẻ dỗi và đứng lên.

Thảo cười vì biết con trai đang ghen. Nhưng cô cũng chào khách rồi lẽo đẽo đi theo sau. Hai mẹ con im lặng khác hẳn không khí vui vẻ như lúc bắt đầu ra khỏi nhà.

– Con không thích cái thằng cha Vũ Bắc ấy! – Gia Kiên làu bàu nói.

– Ông ta thì liên quan gì đến đây? – Thảo vờ vĩnh hỏi và cho xe chạy.

– Liên quan gì? Con không thích lão đó, thế thôi.

– Tại sao? Có phải vì ông ta nhảy tuyệt đẹp? Thảo vẫn cố tình trọc tức con trai.

– Bởi vì suốt cả buổi tối, ông ta chỉ nhảy với mỗi mình mẹ!

– À mẹ hiểu rồi. Ra là con cũng thích nhảy với ông ta chứ gì? Thảo cười khúc khích, cô thấy vui với lời đùa cợt của mình như một đứa trẻ.

– Mẹ đừng vờ vĩnh nữa đi! Gia Kiên khó chịu với sự cợt nhả của mẹ. Rõ ràng con thấy mẹ cũng thích lão ta!

– Thôi được rồi, nói thật lòng là mẹ không thể giấu được sự thích thú khi được vui vẻ với những người đàn ông tuyệt vời. Với Vũ Bắc, mẹ cũng thấy dễ chịu đấy chứ? Điều đó có gì ghê ghớm đâu nhỉ? Thảo quay sang nhìn con trai cười vì cô vẫn cố tình trọc giận cậu bé.

Cơn ghen của Gia Kiên bùng phát dữ dội. Cậu ta quay sang mẹ hậm hực nói :

– Lão ta chỉ lợi dụng mẹ thôi! Mẹ đúng là đồ ngốc!

– Ngược lại thì có. Mẹ mới là đang lợi dụng lão ta.

– Con chẳng hiểu mẹ đang làm cái quái gì với lão ta nữa! Gia Kiên xị mặt trông thật tội nghiệp.

Thấy vẻ buồn khổ của Gia Kiên, Thảo không nhịn được được cười.

– Thôi đi con. Mẹ đùa con một tí đấy mà. Con quá ham đóng vai một anh chồng ghen tuông nên mẹ không kìm được ý thích vui đùa một chút...hihi...Vũ Bắc bám lấy mẹ hoàn toàn chỉ vì công việc thôi.

– Thật thế ư?

– Tất nhiên. Con chẳng việc gì phải ghen.

Thảo muốn xoa dịu, cô liền làm lành với con trai bằng cách thả một tay từ chiếc vô lăng ra và hơi dướn người để bàn tay với tới được đũng quần của Gia Kiên sờ nắn. Dương vật cậu ta cương cứng trong quần.

Thảo mỉm cười dâm đãng. Sự lẳng lơ của cô khiến Gia Kiên vừa bực, vừa muốn chết vì thèm. Không thể bỏ lỡ cơ hội tốt, Gia Kiên tấn công trở lại khi tay của cậu ta cũng đưa sang đặt trên đùi mẹ và thò vào hẳn bên trong chiếc váy. Bàn tay Gia Kiên đã chạm vào cái âm hộ bên ngoài quần lót, rồi cứ thế từ từ chà sát cái âm hộ đó. Thảo vẫn tập trung lái xe nhưng hai đùi cô tự động dạng ra. Mặt Thảo đỏ bừng trong bóng tối không phải vì xấu hổ, mà là vì hứng tình. Không chịu hơn thua, Thảo cũng lần tìm cái phẹt mơ tuya kéo xuống thò vào bên trong tìm dương vật của con trai. Trời ơi! Nó cứng ngắc nóng hổi trong tay cô. Tuy cả bốn con mắt đều nhìn về phía trước, đặc biệt là Thảo vì cô phải lái xe, nhưng tâm hồn của cả hai lại đang lạc trôi ở tận đâu đâu. Chất dâm rịn ra thấm ướt cả cái quần lót của người mẹ...

Rồi chiếc xe cũng đưa được hai mẹ con, hai kẻ khát tình về được đến nhà. Khi chiếc xe dừng ở trong gara, Thảo bước ra thì Gia Kiên như một tên háu đói, cậu ta ép mẹ vào cửa xe và hai người đứng hôn nhau.

– Anh không thể chờ thêm một giây phút nào nữa! Thèm em đến chết mất thôi.

– Em cũng vậy, con trai yêu quý của em ạ!

Chiếc váy ôm sát thân hình Thảo nhanh chóng được Gia Kiên lột tung ra. Cái miệng và bàn tay của cậu ta tham lam vần vò hai bầu ngực nặng trĩu của mẹ.

– Mút đi, con đĩ! Gia Kiên đưa hai ngón tay lên miệng mẹ mình.

Cái kiểu dùng từ hơi có tính chất bạo dâm của Gia Kiên khiến Thảo bị kích thích mạnh. Cô hé miệng ra ngay và mút mát hai ngón tay một cách ngon lành. Chiếc váy từ từ rơi xuống đất. Lúc này trên người Thảo chỉ còn chiếc quần lót bé tí xíu, che không hết những phần kín lồ lộ gợi cảm. Gia Kiên xoay người mẹ mình chúi mặt vào cửa xe. Bộ mông gợi cảm lắc lư hiện ra, Gia Kiên cúi người vừa đưa tay vuốt ve, vừa hít hà cái làn da mát rượi. Không thể chịu đựng nổi sự hấp dẫn của hai bờ mông, đặc biệt là cái khe từ lỗ đít trở xuống, Gia Kiên kéo cái quần si líp xuống. Âm hộ của Thảo đã thấm nước nhờn lồ lộ, Gia Kiên từ từ cúi xuống rồi rúc mặt vào cái khe đó để liếm. Cái lưỡi của cậu ta cà mạnh vào hai nếp mu gợi cảm khiến Thảo bật tiếng rên lớn :

– Uhhhhh...

Thảo thấy khó chịu bởi tư thế này cái lưỡi khó đi được vào bên trong nên cô quay người lại, một chân nhấc lên cao và cái tay túm lấy mớ tóc được xịt keo dí vào cái âm hộ ẩm ướt. Cứ thế cô rên lên, hẩy hẩy cái lồn trên môi miệng con trai. Một lúc sau nước nhờn chảy ra từ âm hộ đầy úp trong miệng Gia Kiên.

– Thôi..thôi...mẹ chịu hết nổi rồi...địt đi con!

Gia Kiên lập tức đứng lên và đẩy mạnh dương vật cứng ngắc của mình vào cái lồn Thảo. Thảo lập tức sướng tê người, cô la lớn.

– Ôi..chết em rồi...sươnggggggg

Thảo há hốc mồm khi được con trai nắc điên dại. Cứ địt vài phút thì cậu ta rút buồi ra và Thảo ngồi xuống mút. Sau đó hai người hôn nhau dâm loạn để trao nhau mùi vị của tình dục. Thảo lại chống hai tay vào xe và chổng mông cao lên khiêu khích. Gia Kiên gầm gừ, cậu ta vỗ thật mạnh làm Thảo hơi đau. Nhưng cô vẫn sướng và thích thú khi thấy con trai ghen tuông khi làm tình. Sau khi Gia Kiên đẩy lút cán con cặc vào tận cùng âm hộ phía sau mông đít Thảo thì nó nắc mạnh như loài chó dại. Khoảng mười phút sau, từng đợt tinh khí được bắn thẳng vào trong lồn Thảo. Tiếng rên của âm thanh đầy dục tính vang lên và im lặng hẳn khi hai cơ thể tạm thời thỏa mãn. Quần áo, váy của hai người vẫn còn ngổn ngang dưới đất trong gara, nhưng Gia Kiên đã kéo tay mẹ cứ thế trần truồng đi lên nhà. Thảo mỉm cười cứ để cho con trai hôm nay được thả phanh điều khiển cuộc chơi.

– Anh muốn được làm chồng của em đêm nay trên chiếc giường vợ chồng này! Gia Kiên nói xong mạnh bạo đẩy mẹ mình nằm ngửa ra.

Thảo cười ré lên với trò chơi mang đậm chất nhục dục mà con trai cô bầy ra. Hai cái chân giơ lên cao, bàn tay đưa xuống miết miếng thịt và nhìn Gia Kiên lẳng lơ mời gọi :

– Xơi đi anh! Đêm nay con đĩ này là của anh đấy. Lại đây ăn lồn em đi nào!

– Con đĩ này, được...anh sẽ cho em biết tay anh.

– Anh làm gì được nào? Thảo đưa mắt thách thức.

– Đêm nay anh sẽ cho cái lồn này phải tê dại, phải nát bét thì thôi.

– Em thích thế đấy, anh có làm được không?

– Biết ngay thôi! Gia Kiên trúng bẫy, nhảy vồ vào cái lồn mút mát.

Thảo sưng sướng, đàn ông càng điên dại trên giường thì cô càng khoái. Cô cũng xoay xoay người rồi vồ lấy con cặc vẫn còn hơi mềm của Gia Kiên đưa vào miệng mút. Căn phòng ngủ lại rộn ràng với các thể loại âm thanh của hai con thú khát tình. Đôi lúc Thảo tưởng tượng ra Vũ Bắc đang địt mình chứ không phải là Gia Kiên, điều đó khiến cô đạt khoái cảm rất mạnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...