Chương 35: Dòng Máu Loạn Luân 8

Phần 25 : Cháp này dành tặng cho những ai yêu thích bộ Không Hồi Kết và yêu cặp Long-Linh. "Ăn từng chữ một nhé! " ?

Long sững sờ ngồi thần người trên chiếc ghế ở hành lang khi nghe bà Linh kể toàn bộ sự việc của Gia Hân. Ban đầu anh vô cùng tức giận và phẫn uất với ông thầy giáo khi nghe con gái mình đã bị ông ta hiếp dâm. Nhưng sau đó, sự tức giận lắng xuống khi bà Linh nói cho anh nghe về việc Gia Bảo bị bệnh suy tủy.

– Trời ơi, sao lại có thể như thế được cơ chứ. Sao lại là con bé?

Bà Linh cũng đau xót vô cùng nên hiểu được tâm trạng của Long lúc này. Bà nói nhẹ nhàng :

– Giờ việc quan trọng nhất là phải cứu chữa cho con bé. Ngày mai bệnh viện sẽ chuyển Gia Hân về Berlin.

Long không nhìn bà Linh bởi đôi mắt anh đã ngấn lệ. Thương cho số phận của con gái mình thật hẩm hiu, anh trả lời :

– Vâng, đó là việc quan trọng nhất. Cũng may là có mẹ ở bên Gia Hân suốt từ chiều qua.

Hai mẹ con ngồi nói chuyện một lúc thì đi vào trong phòng. Thấy bố xuất hiện, Gia Hân ôm lấy anh khóc :

– Con vẫn đau lắm bố ạ.

Nghe giọng con bé thều thào, cả Long và bà Linh cũng không thể cầm được nước mắt. Bà Linh liền đi ra ngoài để cho hai bố con tâm sự. Long ôm chặt con gái vào lòng và xoa lưng con bé an ủi động viên :

– Được rồi, được rồi. Bố biết, đã có bố và bà ở đây bên con rồi, con không phải sợ ai nữa.

– Ông ấy...ông ấy làm con đau....giờ vẫn đau lắm. Con sợ ông ta, con sẽ không đi học nữa đâu.

Long nghiến răng, con tim đau nhói. Sao lão ta lại có thể làm cái việc đồi bại đến thế cơ chứ! Con bé trông đáng thương như vậy mà lão ta lại lỡ...đồ cầm thú! Không thể bỏ qua chuyện này được. Long gọi bà Linh vào ngồi với Gia Bảo, anh đi đến phòng bác sĩ.

– Tôi muốn có tờ chứng nhận của bác sĩ rằng vết thương của con gái tôi là bị người khác hãm hiếp. Long nói với ông bác sĩ.

– Anh sẽ có ngay, không khó khăn lắm. Gia đình nên làm đơn tố cáo để cảnh sát cho lão ta vào tù. Thể loại hiếp dâm trẻ vị thành niên là không thể chấp nhận được, vô cùng đồi bại.

– Vâng chúng tôi sẽ tố cáo ông ta. Ông ta là thầy giáo, vậy không biết bao nhiêu đứa trẻ đã bị ông ta hãm hiếp rồi.

– Đúng vậy. Hy vọng nơi thích hợp với ông ấy là trong tù chứ không phải trường học. Lão ta còn ở ngoài thì sẽ có vô số trẻ em cũng bị như con gái anh.

– Vâng. À còn chuyện bệnh tình của con bé, tôi muốn hiến tủy cho con gái của tôi.

– Rất tốt. Ngày mai sẽ chuyển con gái anh về bệnh viện trên Berlin và ở đó người ta sẽ kiểm tra xem tủy của anh có phù hợp với cô bé không đã. Hy vọng mọi thứ đều ổn. Tôi cũng rất thương cho con bé. Mong cháu sẽ qua khỏi và vượt qua được nỗi đau này.

– Vâng, gia đình tôi cám ơn bác sĩ rất nhiều.

Không muốn để sự việc trôi lâu và sợ ông thầy giáo đề phòng, Long gọi bà Linh ra nói nhỏ rồi bảo bà trông Gia Hân, còn anh đi luôn đến một đồn cảnh sát gần nhất để đâm đơn tố cáo.

– Chúng tôi sẽ phát lệnh bắt tạm giam ngay hắn ta thưa ông Long,- người cảnh sát nói.

– Vâng, tôi mong các ngài hãy trừng trị kẻ phạm tội hiếp dâm thật thích đáng. Con gái tôi giờ vẫn đang kêu đau và nó bị hoảng loạng tinh thần. Con bé thật tội nghiệp! Long vừa nói vừa đấm xuống bàn thể hiện sự tức giận.

– Chúng tôi hiểu sự đau xót từ phía gia đình các ông. Giờ tôi sẽ lệnh bắt lão ta và khám xét nhà. Chúng tôi cũng phải đến bệnh viện ngay để thẩm vấn qua con gái ông. Không có vấn đề gì chứ thưa ông? Vì đó là bắt buộc.

– Các ông cứ tiến hành theo đúng thủ tục thôi, không có vấn đề gì cả. Nhưng có một vấn đề nhỏ này mong các ông giúp cho.

– Ông cứ nói! Người cảnh sát nhún vai vẻ đồng ý.

Long lưỡng lự vài giây rồi trình bầy cho viên cảnh sát hiểu :

– Chắc các ngài cũng đã nghe qua đến cái tên "Loth Company" rồi chứ? Đó là công ty của gia đình tôi. Vì lý do đó tôi không muốn vụ việc phải rùm beng lên. Các ngài cứ điều tra, bắt lão thầy giáo phải chịu sự trừng trị của pháp luật, nhưng mong các ngài đừng để báo chí biết. Nói chung tôi không muốn nhiều người biết chuyện này.

– Tôi hiểu rồi. Viên cảnh sát gật đầu. Việc đó cũng đơn giản thôi nếu như gia đình muốn như vậy. Ông còn điều gì muốn nói nữa không?

– Tất cả những gì tôi muốn thì cũng đã nói hết rồi. Cảm ơn các ông. Tôi xin phép ra về.

– Vâng, chào ông.

Hai người bắt tay rồi Long quay người đi về bệnh viện.

Mở cửa bước vào, Long thấy 2 bà cháu đang nằm ngủ nên anh đóng nhẹ cửa và đi thật khẽ đến bên giường. Gia Hân mở mắt ra như biết có người đang vào phòng. Long sợ làm bà Linh thức giấc nên đưa ngón tay lên suỵt suỵt gia dấu bảo con gái đừng nói gì cả mà hãy để cho bà ngoại được ngủ ngon. Long lấy chiếc ghế ngồi xuống cạnh giường, anh ngồi ngắm khuôn mặt bà Linh đang ngủ. Cả đêm qua bà Linh hầu như thức trắng đêm nên bà ngủ say không hề biết rằng có người đang ngồi canh giấc ngủ cho mình. Bà Linh lại nằm ngay ngoài, như một cơ duyên cho Long được thoải mái ngắm những đường nét của người phụ nữ mà nó vẫn hằng yêu và nhung nhớ. Những kỷ niệm ngày xưa chợt ùa về trong tâm trí. Long nhớ như in bên trong lớp áo phông bộ ngực của bà Linh to như thế nào, hay sau lớp quần ở giữa háng kia cái âm hộ của bà đẹp ra sao. Tất cả mọi thứ, mọi vẻ đẹp của bà Linh đều hiện rõ trong đầu Long. Ánh mắt của Long chuyển hướng lên bờ môi, cái bờ môi vô cùng quyến rũ kia đã từng e thẹn, đã từng tham lam hôn môi và nút lưỡi của anh. "Ôi! giá như..giá như được một lần như thế nữa...Chắc sẽ tuyệt vời lắm nếu như...nếu như được một lần ân ái với bà..."

Thời gia cứ trôi qua từng phút nhưng Long chỉ muốn được ngồi ngắm bà Linh mãi như thế này. Mới chỉ là ngắm thôi mà anh thấy không biết chán. Đôi mắt hết nhìn khuôn mặt thánh thiện kia thì lại đưa xuống đôi gò bồng đào đang phập phồng trong lớp áo. Nghĩ rằng Gia Hân cũng đã ngủ, Long không kìm được lòng, anh liều nhổm người lên và thật chậm..thật từ từ...thật khe khẽ...thật nhẹ nhàng đặt môi mình vào môi bà Linh. Hai lớp da môi vừa chạm vào nhau thì Long sợ nên nhấc đầu ra ngay. Nhưng có lẽ thế là đã quá đủ, cảm giác lâng lâng chạy trong người, giống như nụ hôn đầu tiên khi chinh phục được một người con gái. Long ngồi xuống, lại muốn nữa, lại muốn được chạm vào người mình yêu, anh tiếp tục liều khi quyết định nắm lấy bàn tay của bà linh bóp nhẹ mặc kệ nếu như bà sẽ biết.

Bà linh tỉnh giấc vì cảm giác như có ai đang cầm tay mình. Đôi mắt hé nhẹ ra, bà nhìn thấy người đang ngồi bên cạnh và đang cầm tay mình lại chính là Long. Không kêu lên, nhưng chỉ là phản ứng có lệ, bà Linh rút tay ra khỏi tay Long nhưng anh vẫn nắm thật chặt.

– Kìa long! Giọng bà thật nhỏ nhẹ và vô cùng đáng yêu.

Long chẳng biết nói gì vì Gia Hân đang nằm bên cạnh. Không nói nhưng anh nhất quyết không nhả bàn tay mềm mại của bà Linh ra. Hai người nhìn nhau! Nhưng là cái nhìn trìu mến, cái nhìn của sự nhớ nhung, cái nhìn của sự hồi tưởng.

Khác với đàn ông, phụ nữ thường biết cách che giấu tình cảm của mình, đặc biệt là những phụ nữ đã có một gia đình hạnh phúc. Mười mấy năm qua, chưa bao giờ bà Linh phàn nàn về đời sống vợ chồng với Thành. Bà cảm thấy quá đủ, quá hạnh phúc, và không thể đòi hỏi gì hơn với một người chồng kém mình gần chục tuổi. Nhưng trong sâu thẳm con tim, đôi lúc bà vẫn nhớ về người xưa, kể cả trong lúc hai vợ chồng làm tình....bà vẫn nhớ đến cậu con rể. Nhưng điều đó không một ai biết, bà chưa bao giờ bộc lộ ra nỗi nhớ nhung đó để cho Thành hay là Long biết được. Sự che giấu quá tài tình của bà khiến Long mười mấy năm nay cứ nghĩ rằng bà Linh đã quên, đã không còn yêu mình nữa rồi nên anh cũng không muốn xen vào chuyện vợ chồng

của bà Linh với Thành.

Nhưng lúc này, nhìn vào đôi mắt ấy, Long đã biết, đã nhận ra một điều là " bà Linh vẫn còn thương yêu mình". Bàn tay của bà vẫn nằm im trong tay anh, không chống cự như lúc trước. Long không biết rằng, bà Linh đang xúc động thực sự. Bà cảm thấy hơi ấm từ bàn tay anh chuyền sang tay mình...nó ấm áp lạ kì. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt, chỉ cần cảm nhận được hơi ấm của bàn tay, bà Linh hiểu rằng Long vẫn còn nặng tình với bà. Và trong phút chốc, với tình cảm dâng trào, bà Linh không còn nghĩ đến hai chữ gia đình, không còn nghĩ đến Thành, bà cứ để cho cơn sóng tình cuốn trôi đi.

Long nâng bàn tay bà Linh lên cao, dùng ngón cái xoa xoa nhẹ nhàng rồi đưa lên miệng hôn. Nhìn vào ánh mắt, Long thấy bà đã đồng ý. Long sung sướng và hạnh phúc đến tột độ, anh áp bàn tay yêu thương đó lên má mình với tình cảm chân thành. Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, bà Linh nhắm mắt chờ đợi khi môi Long đang gần kề môi mình. Thực sự bà muốn được hôn lên cái đôi môi tham lam kia một lần nữa, bà cũng háo hức, mong cho nụ hôn đến thật nhanh...Bà Linh đã cảm nhận được hơi thở của Long đang phả vào miệng mình...hai bờ môi ở gần nhau lắm rồi, bà vẫn nhắm chặt đôi mắt mong chờ một nụ hôn thần kỳ, một nụ hôn của mười mấy năm chỉ hiện lên trong mỗi giấc mơ hay là trong trí tưởng tượng phong phú.

– Bố ơi, con đói rồi!- Bất ngờ Gia Hân nằm bên trong tỉnh giấc và nói.

Chưa kịp chạm vào bờ môi của nhau nhưng Long vội ngồi xuống, còn bà Linh xấu hổ và đỏ mặt trông thật đáng yêu. Hai người nhìn nhau cười tình tứ, Long thích cái vẻ e thẹn đó của người tình sắp bước sang cái tuổi sáu mươi.

– Nào, hai bà cháu dậy ăn đi, bố mua hết rồi.

Giọng nói của Long chứa đựng sự vui sướng, bao nỗi buồn vì chuyện của Gia Hân bỗng vơi đi trong lòng. Hai bà cháu ngồi dậy, bà Linh cứ vuốt tóc Gia Hân làm hai bà cháu trở nên gần gũi như mẹ với con.Long đưa một khay thức ăn bằng nhựa cho bà Linh, còn một khay anh mở ra và bón cho con gái ăn giống như hồi còn bé. Ba người vui vẻ, lúc nào cũng nở nụ cười trên môi.Điều đó làm Long thấy hạnh phúc và lúc này anh chỉ mong mình có một gia đình bé nhỏ như vậy, không cần quá giàu sang, chỉ cần mọi người luôn ở bên nhau trong mỗi bữa cơm gia đình.

– Bà ngoại ở lại đây với cháu nhé! Gia Hân vừa nhai vừa quay sang bà Linh nói.

– Tí nữa bà phải về rồi. Hôm khác bà sẽ lên thăm cháu gái yêu quý của bà sau.

Long không muốn xa bà Linh một giây phút nào nên anh nói ngay :

– Kìa bà, ở lại với Gia Hân đi. Bà về nó buồn lắm. Con là đàn ông, có nhiều cái không chăm được.

– Bà ở lại với Gia Hân đi! Gia Hân cầm tay bà Linh phụng phịu không muốn cho bà về.

Bà linh cũng muốn nhưng bà không thể đi mấy ngày được, với lại bà không có quần áo để thay. Vuốt tóc đứa cháu yêu, nhưng mắt lại nhìn Long như muốn nói với anh :

– Bà phải về, hôm khác bà sẽ lên chơi với cháu tận mấy hôm được chưa? Mai cháu sẽ được chuyển về bệnh viện trên thủ đô rồi, lúc đấy sẽ có mẹ Thảo và chị Gia Bảo trông nom cháu.

– À mẹ này! Long vội nói ngay khi nghe bà Linh nhắc tới Thảo.

– Gì vậy con?

– Công ty của vợ con hiện giờ đang nhiều việc lắm. Thảo đang phải lo chống chọi lại với những thế lực có mưu đồ chiếm đoạt công ty. Vì vậy con nghĩ tốt nhất không nên nói cho cô ấy biết về bệnh tình của Gia Hân vội. Con sợ cô ấy sẽ lo lắng và không tập chung được vào công việc.

– Nhưng con Thảo là mẹ, không nói không được. Con cái bị làm sao thì phải có mẹ nó bên cạnh chứ. Nếu con không nói thì mai này cái Thảo sẽ giận cả con và cả mẹ nữa đấy.

– Con sẽ chịu trách nhiệm!- Long quả quyết. Con không muốn cô ấy bị phân tâm vì hiện giờ công ty đang rất cần sự chèo lái của cô ấy. Mẹ yên tâm, Gia Hân sẽ khỏi bệnh rồi lúc đấy nói cho vợ con biết là tốt nhất.

– Tùy con vậy. Bà Linh thở dài. Làm gì thì làm nhưng đừng để Gia Hân phải tủi thân.

Mặc dù đang có Gia Hân ngồi bên cạnh nhưng Long vẫn cầm tay bà Linh động viên :

– Con bé có con, có mẹ bên cạnh thì còn lo gì nữa.

Bà Linh chẳng muốn rụt tay lại vì bà cũng thích. Bà hiểu câu nói đầy ẩn ý của long.

– Nhưng mẹ phải về!

– Mẹ nỡ lòng nào để hai bố con lủi thủi trong viện ư? Con bé sẽ buồn và nhớ bà ngoại nó lắm. Long lôi Gia Hân ra để níu kéo bà Linh ở lại.

– Nhưng....

– Không nhưng gì cả, mẹ hãy ở lại đây với Gia Hân và với...con!

Hai từ "với con" được Long kéo hơi dài và hơi lấp lửng, bà Linh đỏ mặt rụt tay lại lườm...yêu...

– Nhưng ở đây làm gì có chỗ ngủ?

– Mẹ lo gì chuyện đó. Con sẽ thuê bệnh viện một phòng cho mẹ. Vậy là mẹ đồng ý rồi nha.

– Bà ở lại với cháu đi! Gia Hân cũng thêm vào.

Trước sự thuyết phục khéo léo của Long và nhìn khuôn mặt đáng yêu và đáng thương của cháu gái, bà Linh đành gật đầu đồng ý. Sau đó Long đi ra ngoài để làm một số thủ tục và cũng để gọi điện cho Thảo, còn bà Linh ở lại trông Gia Hân đến tận tối. Long đã nói dối Thảo rằng anh có mấy khách hàng béo bở ở tận Frankfurt nên không về đêm nay. Cũng chính vì lý do đó mà Thảo đã cùng Gia Kiên đi đến buổi trình diễn thời trang và hai mẹ con đã có một đêm đầy hoan lạc tại nhà.

Khi Long đưa bà Linh đến căn phòng mà anh đã thuê được nằm ngay trong bệnh viện. Căn phòng hơi bé và chỉ có đúng một chiếc giường đơn. Cánh cửa đóng lại, chỉ còn có hai người. Đây là cơ hội ngàn năm có một nên Long không muốn để tuột mất.

– Đừng Long! Bà Linh nói nhẹ phản ứng có lệ khi Long bất ngờ ôm bà từ phía sau. Bà nói tên Long chứ không xưng "con".

Lúc này Long thấy cần phải chơi bài ngửa ra rồi, không thể úp úp mở mở được nữa nên anh vẫn ôm thật chặt, hôn vào cổ, vào gáy bà Linh rồi thủ thỉ bên tai :

– Mười mấy năm nay anh luôn mong đợi được có cái ngày này đến với mình, dù chỉ là một lần. Anh nhớ em, anh yêu em...

– Không được đâu Long, đừng làm vậy! Bà Linh cố gỡ tay Long ra.

– Sao không được? Em không nhớ anh một phút nào ư?

Bà Linh cuối cùng cũng gỡ được tay Long ra, nhưng bà lại bị Long xoay người ôm tiếp. Lần này là cả hai đứng áp mặt vào nhau. Bà Linh thỏ thẻ, bà cũng muốn lắm chứ. Biết từ chối cũng chẳng thể thoát được bàn tay cứng rắn của Long nên bà nói ấp úng :

– Không được...vì...hai hôm rồi..."em"...chưa...tắm...

Long cười tươi, nụ cười của anh trông thậ rạng rỡ. Hôn liên tiếp vào môi bà Linh nghe chụt..chụt...rồi anh giục :

– Em đi tắm đi, anh đợi.

Bà Linh lúc này cũng cười, bà chấp nhận cho một cuộc phiêu lưu tình ái với cậu con rể mà bà đã yêu và đã nhung nhớ. Bà đi vào nhà tắm, đã hai hôm rồi bà chưa tắm rửa gì. Trút bỏ hết quần áo trên người ra, bà Linh đứng trước tấm gương nhỏ cố nhìn xem cơ thể mình có còn hấp dẫn không. Bao năm nay, bà vẫn luôn tự ti về vóc dáng của cái tuổi gần sáu mươi của mình. Vì Thành chồng bà mới có bốn mươi bẩy tuổi nên bà vẫn luôn cố gắng tìm mọi cách để cơ thể mình không quá tàn úa. Là vợ chồng, hiểu rõ cơ thể nhau rồi nên đâm ra cũng không ngại ngùng là bao. Nhưng với Long thì bà Linh lại mang cảm giác khác, cảm giác xấu hổ không tự tin. Bà sợ anh chê bà đã già úa. Bụng bà Linh đã to ra, đặc biệt từ phần mu lên đến phần rốn. Hai bắp đùi cũng rạn và hơi nhăn, không còn được căng mịn như ngày xưa. Hai bầu vú thì vẫn to như ngày nào, nhưng theo thời gian thì chúng đã có phần hơi sệ. Dòng nước mát khiến cơ thể bà Linh căng ra đôi chút, nghĩ

đến mấy phút nữa thôi chuyện gì sẽ lại xảy ra, bỗng dưng sự ham muốn trong người bà tăng mạnh. Một điều mà mấy năm nay rồi bà không thấy.Cảm xúc khi xưa ùa về trong tâm trí, đan xen theo những ngón tay đang ve vuốt cơ thể dưới làn nước, bà Linh thấy nứng, có cảm giác nước dâm trong người đang rịn ra và chảy xuống hai bên háng.

Vài phút sau, với chiếc khăn tắm quấn quanh người, bà Linh bẽn lẽn như một cô gái mới mười tám đôi mươi bước ra ngoài. Bà đã sẵn sàng phiêu lưu tình ái với Long thêm một lần nữa, nhưng bản tính xấu hổ của bà vẫn không thay đổi...vẫn ngại ngùng...nhưng thật là dễ thương.

Long ngồi ở giường, thấy bà Linh đã bước ra với vẻ thẹn thùng thì anh mỉm cười đứng lên. Nhẹ nhàng nhìn thẳng vào mắt bà Linh, rồi anh cầm tay kéo bà lại phía chiếc giương đơn nhỏ bé chỉ vừa vặn cho đúng một người nằm. Long chậm rãi ngắm nhìn cái cơ thể mà anh đã từng yêu say đắm. Biết bà Linh đã năm mươi bẩy tuổi rồi, da dẻ không còn căng tràn sức sống, cơ thể mất đi phần nào sự quyến rũ, nhưng bà vẫn toát lên được dáng vẻ khêu gợi. Bộ ngực của bà vẫn to, đôi bờ mông tròn trịa núng niếng vẫn làm cho Long thấy rằng bà vẫn còn rất hấp dẫn.

Long cứ mê mẩn ngắm nhìn bà Linh với ánh mắt yêu thương. Cho tới bây giờ tình yêu của anh vẫn gởi trọn vẹn cho bà, ngược lại bà Linh cũng vậy, tuy tuổi có khác biệt nhưng tình yêu của họ là tình yêu cuối cùng cho dù mai nầy có ra sao.

Bà Linh ngước mắt lên nhìn Long. Họ biết họ sẽ làm gì. Cả hai đều im lặng và rồi như cục nam châm, hai người lặng lẽ hôn nhau. Nụ hôn say đắm! Nụ hôn mà Long chờ đợi mười mấy năm nay, nụ hôn mà Long cứ ngỡ rằng sẽ không bao giờ có thể với tới được thêm một lần nào nữa.

Như hai con hổ đói, Long và bà Linh ghì chặt lấy nhau trong vòng tay. Nụ hôn bắt đầu trở lên điên dại hơn, lưỡi hai người quấn chặt lấy nhau. Chiếc khăn tắm quấn quanh người bà Linh được bàn tay của long lột tung ra rơi xuống đất. Đang hôn say đắm đôi môi gợi cảm, Long chợt dừng lại thốt lên với sự sung sướng vô ngần khi được chạm vào hai bầu vú :

– Long nhớ hai bầu ngực này quá! Mười mấy năm nay Long chưa bao giờ quên được chúng.

Bà Linh nghe tuy thích lắm nhưng vẫn hơi xấu hổ vì ngực bà đã sệ đi nhiều :

– Giờ chúng có còn đẹp như ngày xưa nữa đâu.

– Với Long thì chúng vẫn luôn luôn đẹp. Nhìn này em, chúng vẫn to và chắc lắm. Long vừa đưa tay lên nắn và nói dịu dàng như những cuốn tiểu thuyết lãng mạn.

– Nhớ mỗi thế thôi sao? Bà Linh cũng bị cảm xúc dâng trào nên bắt đầu thể hiện sự đa tình của mình.

– Tất nhiên là cả cái này nữa chứ!! Long đưa tay xuống giữa hai háng bà linh miết nhẹ cái âm hộ.

– Chỉ nhớ những thứ đó thôi sao?

– Tất nhiên là nhớ cả em nữa chứ. Mười mấy năm qua, hình bóng của em vẫn luôn trong đầu anh. Chưa bao giờ phai nhạt cả.

Bà Linh cảm động thực sự, hai đùi khép chặt lại kẹp bàn tay Long ở giữa háng. Bà đưa tay lên vuốt má chàng rể nhìn yêu thương trìu mến.

– Em cũng không quên được anh!!!

Long lập tức phủ lên môi bà Linh bằng nụ hôn ngọt ngào khi nghe được câu nói từ đáy lòng của bà. Hai người cứ ngồi bên giường ôm hôn nhau suốt mà chẳng ai chịu dời môi ra.

– Thế có nhớ cái này không? Long cầm tay bà Linh vừa hỏi vừa đặt vào hạ bộ của mình.

– Quên sao được!-Bà Linh đỏ mặt nhưng đôi mắt hấp háy của sự hứng tình.

– Có muốn nhìn thấy nó nữa không? Môi Long vẫn sát môi bà khi nói chuyện.

– Chỉ cho người ta nhìn thôi ư?

Những câu nói lẳng lơ rất đáng yêu đó luôn làm cho con đực chết vì sung sướng. Cứ ngỡ như là giấc mơ, Long phải hôn môi bà Linh một cái để xem có phải đang là sự thật không. Rồi bất thình lình, Long buông bà Linh ra, anh đứng dậy và đứng trước mặt bà chờ đợi.

– Em ăn nó đi! Của em đấy. Nó chắc cũng nhớ em kinh khủng.

Bà linh ngước mặt lên nhìn Long rồi lập tức đưa tay lên xoa xoa ngoài quần của anh. Dương vật bên trong đã cứng lắm rồi, bà Linh cảm nhận được khúc gân hằn lên sau lớp vải. Long sướng quá, không thể chờ thêm được giây phút nào nữa nên dục :

– Em lôi nó ra đi!

Bóp và nắn để đoán xem nó có còn to và dài như trước nữa không, bà Linh khẽ hài lòng vì cảm nhận được nó vẫn to và cứng như xưa. Tay bà chậm rãi cởi chiếc cúc quần và kéo chiếc phẹc mơ tuya xuống. Sau đó hai tay bà Linh cầm hai bên cạp quần của Long tụt mạnh xuống chân, lập tức con cặc hùng dũng bật ra ngạo nghễ trước mặt bà. Nhìn không chớp mắt, bà Linh như bị hút hồn. Phụ nữ thường ưa tình cảm và cái gì làm cho họ sướng thì họ sẽ nhớ lâu. Con cặc này mười sáu năm trước đã làm cho bà sướng đê mê, nay được nhìn thấy nó nên bà Linh hơi xúc động và cảm thấy nhớ nhung.

– Sao cứ nhìn nó mãi thế em?

Long hỏi làm cho bà Linh ngượng ngùng. Bà đang hồi tưởng lại ngày xưa con cặc này đã làm cho bà sướng như thế nào. Long hơi nhích chân lên, chĩa dương vật gần hơn với miệng của bà Linh. Đưa tay lên cầm, vừa chạm vào nó thì bà Linh rên khẽ :

– Ấm thế......

– Thích không?

Không trả lời, bà Linh cầm con cặc của Long sóc nhẹ rồi hé miệng ra mút chụt một cái.

– AAAAAAA....pheeeee....quá....Long thốt lên, người anh như có luồng điện chạy khắp người...nó tê tê...

Đúng là gặp lại tình xưa thì bao giờ cảm xúc cũng khác hẳn với người chồng hay người vợ của mình. Không phải là những màn dạo đầu cho có, bà Linh ân cần và say sưa bú cặc Long một cách điệu nghệ. Vừa bú tay bà liên tục vuốt ve hai đùi và bìu dái của Long. Chừng mười phút sau, Long sợ sẽ ra mất nên phải bảo bà Linh dừng lại.

– Có thích không? Bà Linh nhìn Long khẽ hỏi.

– Tuyệt vời quá em ạ. Cảm xúc vẫn cứ như ngày đầu ý. Long trả lời và dìu bà Linh lên giường nằm.

Trên giừơng Long mê mẫn nhìn thân hình trần truồng của bà Linh. Nắng gió Âu Châu làm da bà mịn màng, hai bầu vú và phần âm hộ thì trắng nõn. Hai cái môi lại tìm đến nhau ngấu nghiến. Bà Linh thích thú đưa lưỡi ra ngoài để cho Long được thoải mái mút. Những tiếng chụt chụt cứ mãi vang lên trong căn phòng có vài mét vuông. Chưa đến phần chính nhưng hai cơ thể từ đầu đến giờ đã là gần ba mươi phút rồi mà họ vẫn mải miết hôn nhau. Long kéo hai chân bà Linh lên người mình sao cho cái mông của bà áp vào miệng. Bà Linh hiểu ý Long muốn gì, bà cũng chỉnh cho phần hạ bộ nhằm đúng miệng Long, còn tay thì với lấy con cặc của anh cho vào mồm. Hai người lại lao vào bú liếm cho nhau không biết chán. Họ rũ rưỡi ướt nhẹp. Long vừa liếm lồn bà Linh vừa nói dâm vì lúc này họ đã thuộc về nhau nên không còn phải e dè hay ngại ngùng nữa :

– Nhớ cái lồn này quá!

Bà Linh nhả cặc của Long trong miệng ra và quay đầu lại hỏi :

– Có còn ngon như xưa nữa không?

– Vẫn tuyệt vời như ngày nào em ạ. Liếm không biết chán là gì. Nước vẫn nhiều và ngọt lắm...sụp..sụp...

Bà linh không nhịn được cười, bà thích và cảm thấy yêu đời hẳn ra. Khi Long kê cái miệng vào âm hộ húp sụp soạp thì tiếng cười của bà Linh im bặt, bà nhăn nhó...bởi bà thấy sướng...sướng tê dại cả người...

Cầm con cặc trong tay, cái sướng từ âm hộ chạy lên đỉnh não làm bà Linh trở lên dâm loạn. Bà sóc con cặc nhanh hơn, mút ngấu nghiến hơn, thậm chí cắn nhẹ lên cái đầu khấc.

– Cái này cũng ngon lắm này. Chưa bao giờ biết chán!

– Của em đó! Long lách cái miệng ra khỏi mông bà Linh để nói.

– Em ấy luôn nhé, hết chịu nổi rồi. Cứ liếm mãi thế khó chịu lắm.

Hai người vội buông nhau, bà Linh nằm xuống giường dang rộng hai chân ra chờ đợi. Long cầm con cặc cương cứng của mình cà quét giữa đôi mu đang mở rộng ướt đẫm thật nhiều lần làm cho bà Linh khó chịu cứ hẩy mông lên.

– Kìa, anh! Đút vào đi...

Long mỉm cười nhìn người đàn bà sắp bước sang tuổi sáu mươi đang nứng lồn. Không có gì tuyệt vời hơn là được làm tình với bà mẹ vợ đáng yêu nhưng lại rất dâm như bà Linh. Chưa chịu buông tha, mười sáu năm, mười sáu năm nhung nhớ, Long muốn bà Linh phải đền tội vì đã bỏ anh theo Thành :

– Cái lồn này bây giờ là của ai?

Bà Linh rên lên, đôi mắt trợn trừng điên dại, mu lồn vẫn ưỡn lên đòi hỏi. Miệng bà mấp máy :

– Của..Long!

– Để làm gì? Long vẫn hỏi và dí đầu khấc vào cửa lỗ nhưng chưa chịu đút vào.

– Để...địt!

– Phụp!!!

Từ địt vừa thoát ra từ cửa miệng bà Linh thì Long đâm con cặc cứng ngắc của mình thật mạnh làm bà Linh hết sức bất ngờ. Vì cặc Long hơi dài, lại đâm mạnh nên bà Linh có cảm giác hơi thốn. Một tiếng "A" phát ra từ miệng bà, nhưng không phải là đau, mà là "dâm".

Tiếng phành phạch bắt đầu kêu lên to dần to dần mỗi khi hạ bộ của Long đập xuống hạ bộ của bà Linh. Hai tay bà Linh ban đầu là bấu chặt lấy lưng của Long, nhưng sau đó vì sướng quá mà bà cứ thế cào cấu tấm lưng của cậu con rể mà không hề biết mình đang làm gì. Mông bà cũng hẩy lên, đẩy cái âm hộ lên cao mỗi khi con cặc kéo lên và sau đó lại hạ xuống khi con cặc đâm vào. Miệng bà Linh rên rỉ không ngớt : A.. a..a. a..a..a!

Long hứng khởi tột độ khi nhìn thấy bà Linh đang ở trạng thái cực sướng. Tự hào về bản thân mình khi làm cho con cái được ngất ngây như vậy, Long nằm xuống và kéo bà Linh nằm lên trên người mình.Bà Linh không muốn dừng một giây nào nên trườn lên người Long thật nhanh và tay với ra đằng sau túm lấy dương vật của Long nhét vào lồn mình. Bà nắc dữ dội trong cơn hứng tình tột đỉnh. Hai người làm tình như chưa bao giờ nóng bỏng và sôi sục hơn lúc này. Mặc cho bà Linh rên to, mặc kệ không biết bên ngoài có ai nghe thấy không, Long hẩy mông từ dưới lên khi thấy bà Linh có vẻ hơi mệt. Con cặc của Long như một cái máy khâu khi liên tục đâm phành phạch vào sâu trong lồn bà Linh. Không ngờ sức mạnh lâu dài của Long làm bà Linh cực sướng không biết bao lần. Mồ hôi hai người vã ra như tắm. Long lại lật bà Linh nằm dưới, anh nắc thật nhanh như cơn bão đang tràn tới. Lồn bà Linh lúc này ở hai bên mép đã trở nên đỏ au vì ma sát nhiều với con cặc. Lúc Long hét lên cũng là lúc bà Linh cong người rên mạnh đón nhận từng làn tinh khí nóng hổi của Long bắn mạnh vào bên trong. Họ ôm cứng lấy nhau không rời. Lưỡi họ tiếp tục quấn lấy nhau. Bà Linh vuốt ve tấm lưng của Long thì thào :

– Anh địt em sướng quá...

– Anh cũng vậy...

Bà Linh vừa thỏa mãn vừa cảm động khi mình đã gần sáu mươi rồi mà vẫn có một người yêu thương và nhớ nhung bà như vậy. Bất giác bà thốt ra một câu mà Long nghe như chết lịm :

– "Em yêu anh"

Long thay câu trả lời bằng những cái hôn liên tiếp vào môi bà Linh. Bàn tay vẫn thèm khát bóp nắn hai bầu vú và cái đầu nhũ hoa. Sự hưng phấn lại ập đến có lẽ vì tình yêu rất lớn dành cho người tình, Long hỏi nhỏ :

– Có muốn nữa không?

Bà Linh cười, lần này là nụ cười hơi dâm dâm vì thỏa mãn, vì vẫn thèm. Không ngờ cái tuổi đầu bốn của Long mà có thể hồi phục sau vài phút, không ngờ một người đàn bà đầu năm đã ra hai ba cái rồi mà vẫn thấy thèm, vẫn muốn nữa chỉ sau vài cái vuốt ve, vài câu tình tứ. Bà vuốt ve má Long và đưa đôi mắt gợi tình nhìn anh trả lời :

– Anh mệt rồi, để em mút cho anh nhé. Nằm xuống đi anh!

Trước khi ngoan ngoãn nằm ngửa ra để bà Linh mút cho cặc cứng lên, hai người tranh thủ trao nhau những cái mút lưỡi thật là lâu. Long để cho mẹ vợ trườn lên người, bà chậm rãi hôn từ môi xuống ngực, nắn hai đầu ti bằng tay rồi đưa chiếc lưỡi mềm mại liếm xung quanh. Điểm đến cuối cùng của chiếc lưỡi là khúc dương vật. Khi bà Linh chạm vào, nâng nhẹ nó lên rồi cho vào mồm để mút thì Long ngửa cổ lên trần nhà rên rỉ :

– Ôi..sướng quá Linh ơi...yêu anh đi...mút thế anh thích lắm...

Thấy Long phê pha như vậy, bà Linh càng hứng tình mút chuyên nghiệp hơn để Long được sướng như ở trên mây. Hôm nay bà muốn bù đắp, bù đắp cho Long khi bà đã bỏ anh theo người khác làm vợ. Hai mẹ con tiếp tục quấn lấy nhau, Long nhớ cái lồn của mẹ vợ nên không chịu nằm yên. Tư thế 69 quen thuộc được lập lại, Long banh hai mông bà Linh đang nằm trên mặt mình để đưa lưỡi vào cái khe ẩm ướt.

– Ui..ui..Long...đúng rồi...liếm chỗ đấy..em thích.

– Thích anh liếm lỗ đít à?

– Vâng...cả lỗ lồn nữa...tiếp đi anh!

– Thế sau đấy cho anh địt lỗ nào?

– Cả...hai...

Phần 26 :

Vẫn ngỡ như là một giấc mơ, một giấc mơ thật tuyệt vời. Long tỉnh giấc nhưng miệng mỉm cười vì nhớ lại cái khoảnh khoắc sung sướng đêm qua. Hai người đã bỏ lại cả thế giới ở đằng sau để lao vào những cung bậc cảm xúc tột đỉnh mà tình dục đem lại. Nghĩ đến bà Linh quằn quại, mạnh mẽ như một con hổ, khác hẳn với sự e thẹn thường thấy làm Long không nhịn được cười. Nhưng nụ cười không được bao lâu vì anh cảm thấy mình nằm thoải mái trên chiếc giường đơn, chứ không phải là trật trội như đêm qua. Bật dậy khỏi giường và ngơ ngác nhìn xung quanh trong phòng, chỉ thấy sự im lặng đến trống vắng. Bà Linh không có trong phòng. Long ngồi hẳn dậy và đinh ninh nghĩ rằng chắc bà Linh chạy về phòng Gia Hân để trông cháu gái của mình. Long đang định đi vào nhà tắm thì anh dừng lại vì thấy một mẩu giấy đặt ở trên bàn. Cầm tờ giấy lên đọc thì ra là bà Linh đã viết đôi lời gửi cho Long.

" Cám ơn anh vẫn còn nhớ và yêu em. Cám ơn anh đã cho em một đêm tuyệt vời như đêm qua. Em sẽ không bao giờ quên và sẽ trân trọng nó. Em cũng yêu anh, nhưng có lẽ chúng ta không có duyên. Em xin lỗi, em phải về vì em còn có gia đình và người chồng hết mực yêu em ở đằng sau. Hãy chăm sóc cho Gia Hân thật tốt anh nhé! Em sẽ cầu nguyện và mong ông trời phụ hộ cho con bé vượt qua được bệnh tật.Em sẽ lên Berlin thăm Gia Hân trong một ngày gần nhất. Chào anh!"

Bà Linh đã về, Long với Gia Hân cảm thấy trống vắng và buồn hơn hẳn. Nhưng cũng may vào buổi sáng các bác sĩ tiêm thuốc cho Gia Hân và chuẩn bị các thủ tục để đưa cô bé về bệnh viện Berlin. Long cũng chạy ngược chạy xuôi nên cũng chẳng có thời gian nghĩ nhiều đến bà Linh.

Đầu giờ chiều, sau khi về Berlin, Long hẹn gặp Phan Quân ở một quán cà phê để nói chuyện. Anh đã kể hết chuyện của Gia Hân cho Phan Quân biết.

– Em sẽ phải nằm viện trong khoảng hơn một tuần để ghép tủy cho con bé. Em không muốn Thảo lo lắng nên không cho cô ấy biết. Mọi việc ở công ty hay ở nhà nhờ anh giúp đỡ.

Phan Quân cũng đau sót và thương cho hoàn cảnh của Gia Hân, ông vỗ vai Long động viên :

– Cậu yên tâm chăm sóc và chữa trị cho cháu. Có việc gì cứ gọi cho anh, đừng ngại gì cả. Anh sẽ bảo con Thư đến trông nom và chăm sóc hai bố con.

– Có Minh Thư ở bên cạnh Gia Hân thì em an tâm rồi. Long mừng rỡ. Cám ơn anh rất nhiều.

– Mình là người nhà, sao cậu lại khách sáo như vậy cơ chứ. Đang nghỉ hè, con Thư cũng rảnh, nó có phải làm cái gì đâu.

– Vâng, thế nhờ anh bảo cháu Thư hộ em nhé.

– Chuyện đấy thì cậu khỏi lo, nhưng vấn đề cậu sẽ nói với Thảo như thế nào khi vắng nhà hơn tuần?

– Em có cách rồi, anh yên tâm. Thôi em về qua nhà chút và chuẩn bị mọi đồ dùng.

– Ok, chúc mọi sự đều tốt đẹp. Cho anh gửi lời hỏi thăm đến cháu nhé. Anh sẽ sắp xếp thời gian và đến thăm cháu sau.

– Vâng, bye anh nhé.

Gia Bảo căng hết sức mới dìu được Bảo Ngọc lên được tới căn hộ của anh ta. Mở cửa và nhẫn nại, cô cố dìu một bệnh nhân vẫn còn rất yếu ớt đến bên giường và đặt anh ta nằm xuống. Chân tay mỏi rã rời, Gia Bảo đứng thở hồng hộc nhìn Bảo Ngọc với khuôn mặt cáu kỉnh, cô lẩm bẩm :

– Người đã khỏi bệnh đâu mà cứ đòi về bằng được cơ chứ. Bác sĩ nói anh còn rất yếu cơ mà!

– Tôi muốn ngủ! Bảo Ngọc nói cộc lốc, anh ta vẫn luôn như vậy khi không bao giờ muốn tranh cãi bất cứ điều gì với cánh đàn bà lắm mồm.

– Ờ ngủ đi, đồ cứng đầu...đồ đáng ghét!

Gia Bảo hậm hực nói xong thì cô đi vào nhà tắm, cô cũng mệt mỏi lắm rồi và muốn đi tắm cho tỉnh người. Tắm xong đi vào phòng, giờ Gia Bảo mới để ý đến mọi vật xung quanh ngôi nhà.

– "Chắc chỉ có duy nhất anh ta mới ở bẩn như thế này!"- Gia Bảo đứng lẩm bẩm một mình và nhìn Bảo Ngọc đang ngủ say. Cũng định tắm xong sẽ làm một giấc cho khỏe người, nhưng mùi hôi hám của căn phòng khiến cô không tài nào chịu nổi. Xắn tay áo lên, Gia Bảo bắt đầu một hành trình mới, hành trình dọn dẹp cái ổ chuột.

Ánh sáng từ khung cửa sổ hắt vào, thỉnh thoảng có tiếng xe cộ vang lên từ dưới nhà làm Bảo Ngọc thức giấc. Đưa mắt nhìn thấy ngay ánh sáng được chiếu vào từ phía cổ sổ, một điều mà anh ta không quen trong suốt bao năm qua. Các đồ vật trong căn phòng cũng không cánh mà bay, nhưng có vẻ chúng được xếp gọn gàng hơn rất nhiều. Bảo Ngọc khó chịu khi thấy đồ vật của mình bị người khác đặt ở những vị trí lung tung, nén cơn đau, anh ta quát to :

– Này cô kia! Ai cho phép cô động vào đồ đạc của tôi? Đóng cửa sổ vào ngay!

Gia Bảo đang đứng ngắm nghía thanh kiếm treo trên tường thì nghe thấy Bảo Ngọc tự dưng mắng mình. Mất cả tiếng đồng hồ mới dọn dẹp xong, không được câu cám ơn thì thôi, đằng này lại còn bị ăn mắng, cô điên lên quát lại :

– Mở ra cho nhà nó thoáng và bay bớt mùi hôi thối đi. Tôi thấy bẩn và tôi có lòng tốt nên mới dọn dẹp hộ anh đấy. Đồ vô ơn!

– Bao năm qua tôi quen như vậy rồi và tôi không cần ai phải dọn dẹp. Đồ đạc của tôi, cấm bất cứ ai được động vào..hiểu chưa! Giờ cô làm ơn đóng hộ tôi cái cửa sổ được không? Nếu cô cảm thấy căn phòng này toàn mùi hôi thối, vậy xin mời cô đi khỏi đây, tôi không ép....

Đúng là làm ơn mắc oán, mấy ngày hôm nay chưa hôm nào được ăn với ngủ cho tử tế, nhưng vì nghĩ đến công ơn cứu mạng nên Gia Bảo gắng sức chăm sóc anh ta để báo đáp. Nhưng giờ công sức của mình không những không được công nhận, mà lại còn bị ăn mắng và bị đuổi, Gia Bảo tức quá bật khóc. Không thèm nói câu nào, cô vừa khóc vừa chạy ra ngoài, tiếng cửa được đóng lại nghe "ầm" một tiếng rõ to.

Thấy Gia Bảo khóc và biến mất, Bảo Ngọc cũng hơi ăn năn, anh ta biết mình đã quá nặng lời với cô. "Dù sao cô ta cũng chăm sóc mình mấy ngày liền..." Ánh sáng chiếu vào,Bảo Ngọc người vẫn còn rất đau ở bên mạng sườn, nhưng anh vẫn cố gắng dậy đi ra phía cửa sổ để đóng lại. Căn phòng trở lại như cũ, chỉ có bóng tối và chủ nhân của nó. Người mấy hôm không tắm rửa gì, lại thêm các vết băng bó quanh bụng, Bảo Ngọc ngửi rõ những mùi khó chịu chạy sộc lên mũi mình. " Không ngờ mình lại có cái ngày như hôm nay!" Bảo Ngọc lắc đầu buồn chán, anh ta đi về phía giường, nằm xuống và tiếp tục ngủ. Nếu không ngủ thì với vết thương nặng như vậy, anh ta cũng chẳng biết phải làm gì để giết thời gian.

Ngủ một mạch tận hai tiếng, bụng đói cồn cào vì mấy hôm toàn truyền nước với ăn cháo loãng. Bảo Ngọc khó khăn khi ngồi dậy dựa lưng vào tường. Đã chiều tối rồi mà cả ngày anh ta chưa có cái gì vào bụng, bên trong thỉnh thoảng những tiếng kêu ùng ục nổi lên. Bảo Ngọc không biết phải làm thế nào, nhà làm gì có thứ gì ăn được đâu, và người đang trọng thương cũng không thể đi ra ngoài được. " Giá như có cô ta ở đây thì tốt biết mấy!"

Bước chân khập khiễng lê từng bước một vào nhà bếp, anh ta lục tung từ tủ lạnh cho đến ngăn bếp để tìm bất cứ thứ gì nhai được cho vào bụng. Cơn đói càng ngày càng réo khiến anh ta phát bực, và còn bực hơn nữa khi chẳng thấy có cái gì để ăn. Mọi thứ đều bốc mùi ôi thiu, tủ lạnh rỗng tếch chỉ có vài lon bia nằm chổng chơ.

Ngồi xuống chiếc ghế, mở lon bia ra và tu một hơi thật dài, Bảo Ngọc nhếch mép chửi cái sự đời khi anh ta có cái ngày không kiếm nổi cái bánh mì để gặm. Nhìn lon bia trong tay, anh ta nghĩ thầm an ủi mình " ờ, hình như mày cũng được làm từ lúa mì thì phải..."

Có tiếng cửa nhà mở ra và sau đó tiếng chân đang đi vào. Bảo Ngọc vẫn ngồi yên trong bếp, anh ta không cần nhìn cũng biết là ai. Bóng tối và sự tĩnh lặng đã luyện cho anh ta rất giỏi ở ba thứ, đó là thính giác, thị giác, và khứu giác. Nghe tiếng bước chân, Bảo Ngọc cũng đoán được đó là bước chân của giống đàn bà....họ luôn vội vã và đi uỳnh uỵch như vậy. Rồi cái căn phòng này, cái mùi hôi thối như lúc trước Gia Bảo có nói thì anh ta đã quá quen thuộc, do vậy chỉ cần thoang thoảng mùi nước hoa, mùi của giống cái là Bảo Ngọc nhận ra ngay được ai đang đi vào.

– Hình như cô đang tìm tôi? Bảo Ngọc nói vọng ra khi thấy Gia Bảo đang tìm mình.

Gia Bảo đang ngạc nhiên khi không thấy Bảo Ngọc đâu, bất ngờ nghe tiếng anh ta từ phòng bếp thì cô giật mình đánh thót. Đi vào bếp, thấy trên tay Bảo Ngọc đang cầm lon bia thì cô không hề giữ ý tứ lịch sự gì hết, cô lại gần giật lon bia trên tay anh ta và mắng :

– Ai cho phép anh được dùng những đồ uống có cồn? Anh có biết là anh đang uống thuốc không? Với lại cơ thể anh vẫn còn rất yếu, tuyệt đối cấm bia rượu.

– Cô quay lại đây chỉ để mắng tôi? Vẫn vậy, không giải thích, chỉ là những câu cộc lốc thường thấy.

Gia Bảo ước gì có thể ném ngay cái cập lồng phở mới mua ở quán châu á khi nghe những câu vô tình đến nhói tim của anh ta. " Cái đồ máu lạnh..." Cô chửi thầm như vậy. Nhưng Gia Bảo cũng kiềm chế, mấy hôm ở bệnh viện chăm sóc anh ta thì cô cũng đã học được rất nhiều tính kiên nhẫn và nhịn nhục. Nếu không nhịn thì cô đã không quay trở lại căn phòng hôi thối này, lại còn lo lắng sợ anh ta đói nên tạt qua quán châu á mua tô phở nóng hổi. Chẳng thèm nói với kẻ cứng đầu, một kẻ có trái tim bằng sắt, Gia Bảo đặt chiếc cập lồng lên thành bếp và mở ra. Mùi phở bốc khói thơm ngào ngạt, cô quay sang nhìn cái khuôn mặt như hồn ma kia hỏi :

– Có ăn không? Nếu chê thì để tôi đổ đi cũng được!

Đã đói thì uống bia vào càng đói và cái bụng càng cồn cào đến khó chịu. Cho nên từ lúc nhìn thấy cập lồng phở trên tay Gia Bảo mà đôi mắt của Bảo Ngọc bỗng sáng rực lên kiểu như sắp chết thì bỗng nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm. " Cũng may là cô ta quay lại, khó chịu một tí còn hơn là bị chết đói..."Mùi phở bốc lên thơm ngút khi Gia Bảo mở nắp ra, cố giữ bình tĩnh không muốn cô ta biết mình đang thèm như thế nào, nhưng nhìn những sợi phở trong vắt, những miếng thịt bò thái lát mỏng rất khéo mà anh không kìm được lòng, nuốt nước miếng đánh ực một cái trong cổ họng. Chính vì vậy mà khi Gia Bảo hỏi có ăn không, Bảo Ngọc xuống nước, anh không muốn tranh cãi những chuyện vớ vẩn với cô ta, anh trả lời ngắn gọn :

– Tôi đói!

Gia Bảo cười cười, cô biết rằng anh ta đang đói lắm rồi nhưng vẫn cố tình giả vờ kiêu căng. Chắc đói quá không có gì ăn nên mới phải uống bia đây mà. Nhưng thôi, Gia Bảo không muốn trêu một bệnh nhân tội nghiệp như anh ta. Nhìn khuôn mặt anh ta trông thật đáng thương. Kéo chiếc ghế lại gần bàn và đặt tô phở trước mặt, Gia Bảo đi lấy đôi đũa và chiếc thìa rồi đưa cho anh ta. Bảo Ngọc chìa tay ra ngay cầm lấy đôi đũa nhưng bất ngờ Gia Bảo rụt tay lại như muốn trêu tức anh ta. Cô cười nhí nhảnh như một đứa trẻ, dí cái đầu sát vào mặt Bảo Ngọc rồi hỏi nhỏ :

– Anh thấy tôi có xinh gái không?

Đang đói lắm rồi, tưởng được ăn nhưng lại còn bị hạch sách với câu hỏi hết sức vớ vẩn, Bảo Ngọc cằn nhằn :

– Tôi không biết. Tôi không có thói quen đánh giá phụ nữ.

Gia Bảo vẫn chưa buông tha, tay cầm đôi đũa lúc lắc trêu ngươi, cô muốn hành hạ anh ta chút nữa vì vừa nãy dám mắng cô. Đánh vào tâm lý của kẻ đang chết đói cần phải được ăn ngay, Gia Bảo quyết tâm tháo lớp sắt được bao bọc quanh trái tim của anh chàng mặt lạnh như tiền.

– Thì bây giờ thử một lần đi. Anh nói xem, tôi có xinh không? Anh nói thì tôi mới cho anh ăn. Không nói thì tôi sẽ đổ bát phở này ngay lập tức.

Bảo Ngọc điên lắm nhưng vẫn cố phải nhịn vì mình vào hoàn cảnh yếu thế. Thằng mù cũng nhìn thấy được cô ta xinh như thế nào, cần gì phải hỏi, đàn bà rõ phức tạp! Thôi thì cố khen cô ta một cái tuy rằng chẳng thích thú gì cho lắm, còn hơn là nhìn bát phở ngon lành thế kia bị cô ta đổ xuống cống.

– Cả thế giới này không ai xinh đẹp bằng cô! Bảo Ngọc không ngờ mình thốt ra được câu đó, anh ta thấy hơi tởm bản thân khi phải nịnh hót như vậy để kiếm một tô phở. Anh ta muốn rút lại nhưng đã quá muộn.

Gia Bảo sướng cười toét toét cái miệng cho dù đó là sự ép buộc anh ta phải nói. Cô thích lắm vì đó là câu khen từ cửa miệng của một kẻ không mấy mặn mà với phụ nữ. Cầm chiếc đũa và chiếc thìa trên tay nhưng lại không đưa cho Bảo Ngọc, cô gắp cẩn thận những sợi phở cho vào thìa rồi nhẹ nhàng đưa trước mặt anh ta. Tự dưng không biết từ bao giờ, cô thích được chăm sóc từng ly từng tí cho kẻ đáng ghét như thế này.

– Để tôi bón cho anh, anh ăn đi!

– Tôi tự làm được, cám ơn cô.

Bảo Ngọc nói xong đưa tay lên cầm chiếc thìa muốn tự mình xúc lấy.Nhưng Gia Bảo ương ngạnh quyết không nhún nhường, tay cô cầm cái thìa lăm lăm dí trước mồm Bảo Ngọc và nói :

– Có ăn không thì bảo!

Bảo Ngọc lừ lừ đôi mắt, nhưng không làm gì được nên đành phải há mồm to ra như một đứa trẻ, còn cô ta thì như một người mẹ đang bón cho con ăn. Sụt..sụt...những sợi phở trơn tuột được Bảo Ngọc nuốt ngon lạnh vào trong miệng.

– Ngon không? Gia Bảo mỉm cười hỏi.

– Tôi đang đói, làm ơn đi! Bảo Ngọc xuống nước lần nữa và cầu xin Gia Bảo tha cho anh ta. Không ăn thì thôi, mà khi ăn được mỗi một thìa thì anh ta thèm đến nỗi chỉ muốn bê cả bát lên húp.

Gia Bảo thấy anh ta thật tội nghiệp nên cô tha không trêu nữa. Nhưng trước khi đưa đôi đũa và chiếc thìa cho anh, cô vẫn phải hạch họe lần nữa :

– Lần sau có mắng tôi nữa không?

– Không. Bảo Ngọc trả lời thật nhanh không cần suy nghĩ.

– Và có cãi tôi nữa không? Gia Bảo cố ra điều kiện cuối cùng.

– Cái này....Bảo Ngọc lưỡng lự không muốn trả lời vì anh ta không có thói quen nghe lời phụ nữ.

– Có hay không? Gia Bảo nhắc.

– Không.

" Giờ ta cần phải được ăn, đó là quan trọng nhất.. "Bảo Ngọc đã nghĩ thầm như vậy và trả lời theo như ý muốn của Gia Bảo.Cuối cùng chiếc thìa và đôi đũa cũng đến được tay anh, và ngay lập tức anh cúi đầu xuống bát phở, anh ăn nhanh và ngon lành như một kẻ chết đói. Gia Bảo ngồi nhìn Bảo Ngọc ăn, cô phải đưa tay lên miệng để nhịn cười. Bỗng dưng cô bắt đầu thấy thích cái kẻ có trái tim sắt đá như Bảo Ngọc.

Bảo Ngọc hơi ngượng khi đặt chiếc bát không còn tí nước bên trong xuống bàn, anh ta cảm thấy thỏa mãn và như được sống lại khi ăn hết tô phở. Từ đầu đến cuối, Gia Bảo thích thú ngồi ngắm anh ta ăn, cô không thể bỏ xót bất cứ một hành động nào.

– Ngon không? Gia Bảo mỉm cười hỏi và nhìn vào khuôn mặt đầy thỏa mãn của Bảo Ngọc. Ăn hết bát phở đầy ự, cô nhận thấy khuôn mặt anh ta có sức sống hẳn lên...." anh ta trông cũng đẹp trai và hấp dẫn đấy chứ!"

– Ngon!

– Hôm nào có điều kiện, tôi còn nấu ngon hơn nhiều.

Bảo Ngọc cười xòa. Anh ta chưa có bạn gái và chưa bao giờ được nếm thử cảm giác đó.

– Giờ nó rồi thì đi tắm qua thôi, người anh bốc mùi ghê quá. Gia Bảo đề nghị.

Bảo Ngọc cũng biết điều đó, anh ta không phản đối và cố gắng đứng lên.

– Để tôi dìu anh vào nhà tắm.

Biết làm sao được khi mang thân mình là một bệnh nhân, nhưng có điều, có cô ta bên cạnh, mọi thứ có vẻ dễ dàng hơn nhiều. Bảo Ngọc ngoan ngoãn khoác vai Gia Bảo và tập tễnh bước đi.

– Cô lấy hộ tôi bộ quần áo được không? Bảo Ngọc quay mặt lại nói khi hai người đã bước được vào trong nhà tắm bé nhỏ.

– Giờ anh đã cho phép tôi được đụng vào đồ của anh rồi ha? Gia Bảo cười lém lỉnh trêu.

– Đó là bắt buộc! Bảo Ngọc thừa nhận mình càng lúc càng yếu thế và bị cô ta bắt nạt một cách trắng trợn.

Gia Bảo vui vẻ huýt sáo tung tăng đi vào nhà lấy quần áo cho anh ta và cẩn thận treo lên mắc áo. Cô nhìn anh ta không chớp mắt khi trên người vẫn y nguyên :

– Thế anh định tắm mà mặc nguyên cả quần áo hay sao vậy?

– Tôi đang chờ cô lịch sự đi ra và đóng cửa lại đấy.

Gia Bảo cười cười khi nhận ra điều đó. Cô lập tức đóng cửa lại, tuy nhiên cô...vẫn ở bên trong. Bảo Ngọc phát hoảng, anh không biết cô định làm cái quái gì nữa...chẳng nhẽ cô ta muốn tắm chung?

– Để tôi tắm cho anh! Gia Bảo nói và đặt chiếc ghế xuống đất.

– Cái gifiiiiiii? Bảo Ngóc há hốc mồm kinh ngạc. Cô tắm cho tôi á? Anh ta hỏi lại.

– Vâng, anh thế kia tự mình làm sao mà tắm được? Anh có biết nếu để nước thấm vào vết mổ thì nguy hiểm ra sao không?

– Tôi biết! Bảo Ngọc cố cãi. Nhưng mà....nhưng mà...

– không nhưng gì hết! Cởi quần áo ra và ngồi xuống ghế nhanh nhanh.

Bảo Ngọc vẫn chưa tin đó là sự thật. Anh ta chỉ ngón tay vào mình rồi chỉ sang Gia Bảo, miệng lắp bắp :

– Cô có chắc không đấy? Một trai và một gái trong nhà tắm?

– Một trai và một gái thì làm sao? Gia Bảo chu cái môi lên trông rất đanh đá. Anh cứ làm như tôi định hiếp anh không bằng.

– Ý tôi không phải vậy? Bảo Ngọc giơ tay lên phân bua. Ý tôi là cô không thấy ngại hay sao?

Gia Bảo cười cười rồi trả lời tỉnh bơ :

– Ngại cái gì cơ chứ? Tôi mất trinh từ năm mười ba tuổi, anh nên nhớ điều đó! Anh đừng nói là anh chưa từng ngủ với đàn bà đấy nhé?

Gia Bảo nói xong, rồi thế nào cô đưa tay lên miệng cười khúc khích khiến Bảo Ngọc cục kì khó chịu.

– Cô cười cái gì vậy?

Cố cười cho xong, Gia Bảo mới nói :

– Tôi đang nghi nghi có lẽ nào điều tôi vừa nói là sự thật? Nhìn anh khù khờ với phụ nữ, có khi lại là sự thật.

– Đúng vậy đấy! Có sao không? Bảo Ngọc chẳng sợ gì mà không dám khai ra.

– Hả? Cái gì cơ? Tôi có nghe nhầm không vậy? Lần này đến lượt Gia Bảo há hốc mồm ngạc nhiên.

– Một người đàn ông gần ba mươi tuổi, võ nghệ đầy mình, lại sống ở một đất nước tư bản mà lại...mà lại... chưa một lần lên giường với đàn bà...Chắc cả cái nước Đức này chỉ có mình anh là như vậy!

– Kệ tui! Bảo Ngọc khó chịu khi mình đang là trò tiêu khiển cho cô ta.

– Giờ làm ơn cô đi ra ngoài được không?

– Không! Bảo Ngọc nhất quyêt không nghe, cô lại chu cái mỏ lên.

– Làm ơn đi! Cô không ngại, nhưng tôi ngại. Thôi được rồi, tôi đang năn nỉ cô đấy, có được không?

– Không! Kệ anh! Tôi thích chăm sóc cho anh. Cởi quần áo ra nhanh lên đi! Tôi mệt lắm rồi đấy anh biết không?

– Nhưng...

– Đã bảo không nhưng gì hết, cấm cãi cơ mà? Cởi quần áo ra! Gia Bảo chẳng biết từ bao giờ cô thấy mình có cái quyền bắt nạt anh chàng tội nghiệp này đến như vậy. Mà kể ra, anh ta cũng rất dễ thương khi sợ cô. Cô bắt đầu thấy thích...

Nhìn Bảo Ngọc vẫn đứng trơ trơ như một bức tượng vô hình, Gia Bảo thể hiện sức mạnh của một con cái có quyền làm chủ, cô bước đến đứng trước mặt anh ta và bắt đầu lột từ chiếc áo cho đến chiếc quần dài. Chưa bao giờ Bảo Ngọc gặp phải một người phụ nữ vừa đanh đá, vừa vô duyên đến như vậy...nhưng anh ta không thể phản ứng, mà ngoan ngoãn đứng yên để cho người con gái mới đang độ tuổi mười tám điều khiển như một người vợ.

– Nào giờ anh ngồi xuống chiếc ghế nhựa này để tôi gội đầu cho. Gia Bảo nói nhỏ nhẹ nhưng như ra lệnh.

Bảo Ngọc vẫn hơi ngượng và xấu hổ khi lần đầu cởi trần và mặc đúng chiếc quần sịp trước mặt một cô gái. Anh ta làm theo lệnh của cô gái đó như một cái máy, ngoan ngoãn ngồi xuống và đưa cái đầu ra đằng trước để Gia Bảo xả nước lên.Sự khó chịu dần dần mất đi, mà thay vào đó là sự dễ chịu đến khoan khoái bởi những dòng nước mát lịm. Những chiếc móng tay sắc lịm của Gia Bảo đang gãi nhẹ trên đầu không ngờ đã làm cho Bảo Ngọc bất ngờ vì quá phê và mới mẻ. Những ngón tay gãi đến đâu, Bảo Ngọc dễ chịu đến đấy, cảm giác trong người anh ta như khỏe hẳn ra.

Sau khi gội xong cái đầu, Gia Bảo không chút ngại ngùng dùng bàn tay mềm mại của cô để kì cọ tấm lưng cho Bảo Ngọc. Đối với một kẻ chưa biết cái mùi đàn bà là như thế nào thì việc được một bàn tay phụ nữ mơn trớn và vuốt ve trên cơ thể mình, Bảo Ngọc đâm ra cảm thấy khó chịu....khó chịu vì sự rạo rực trong người. Chiếc khăn và bàn tay cô ta cứ thế lướt từ lưng sang vai, rồi từ vai đi ra đằng trước của bộ ngực rắn chắc. Gia Bảo giờ không còn vẻ vô tư như trước, cô cũng cảm thấy kích thích theo vì tấm thân vạm vỡ của Bảo Ngọc. Khi cái vật lồ lộ trong chiếc quần sịp của Bảo Ngọc bỗng dưng cộm lên, hơi thở của anh ta cũng phả nhẹ bên tai thì Gia Bảo biết rằng anh ta cũng đang có một sự ham muốn nhất định.

"Ai bảo anh ta không thích đàn bà nào?" Gia Bảo nhìn cái vật đang cộm lên trong quần Bảo Ngọc và nghĩ thầm. Cô thích thú với điều đó vì cô đã làm trong người anh ta trỗi dậy cái bản năng của giống đực. " Mình là cô gái thông minh, mình biết phải làm gì với người đàn ông này. Thật là tuyệt nếu như mình là người đàn bà đầu tiên...." Gia Bảo đi đến quyết định cực kỳ táo bạo, đặt chiếc khăn xuống, bàn tay cô từ từ di chuyển xuống vùng đùi và chân của Bảo Ngọc. Khi bàn tay của cô đặt ở đó và mơn trớn lên vùng bẹn, dương vật của Bảo Ngọc hình như cương dài ra thêm chút, chiếc quần sịp của anh ta giờ đây hằn lên cái hình thù như một quả chuối cong tớn trông thật vô cùng đẹp mắt. Nắm lấy hai bên cạp quần, đang định tụt nó xuống thì Bảo Ngọc bất ngờ giữ tay cô lại.

– Đừng! Đừng làm vậy! Bảo Ngọc rất khó khăn mới thốt được ra từng chữ, vì giọng anh ta đã khàn khàn bởi nước bọt đang mắc trong cổ họng.

– Anh định để nó thối ra hay sao vậy mà còn không muốn rửa? Gia Bảo mỉm cười trả lời một cách tự nhiên.

– Nhưng, nhưng cô là con gái, không được....

– Con gái thì làm sao? Gia Bảo ngước mặt lên hỏi. Cái này sinh ra là để cho đàn bà mà anh..hihi..

Chiếc quần sịp được Gia Bảo kéo xuống thật nhanh trong sự ngỡ ngàng của Bảo Ngọc. Nhìn dương vật mình cương cứng trước mặt một cô gái, anh ta cảm thấy xấu hổ và đỏ mặt.

– Đẹp thế này mà cứ giấu....Gia Bảo cười nói và cầm luôn lấy nó trong tay.

– Ôi...sao nó ấm vậy anh!

– Đừng...tôi ngại...xin cô đấy...Bảo Ngọc năn nỉ trông thật tội nghiệp, nhưng dương vật của anh thì lại cứ ngẩng lên ngạo nghễ, chứng tỏ anh cũng thích, chứng tỏ anh nói dối...

– Để em cho anh thấy khi người đàn ông có một người đàn bà bên cạnh thì họ sung sướng thế nào nhé.

Gia Bảo nói xong liền xả nước và xoa bánh xà phòng vào đó. Cô dùng cả hai bàn tay vuốt ve, sục lên rồi sục xuống cái thân dương vật. Lần đầu tiên...đúng là lần đầu tiên Bảo Ngọc được bàn tay phụ nữ kích thích cái phần nhậy cảm nhất, đúng là anh ta thấy thích thật sự, thậm chí là quá sướng...

– Thế nào? Thích không? Gia Bảo cười ngước mặt lên hỏi. Cô thừa biết là cô đã làm anh ta thích thú.

Bảo Ngọc ngại không thể trả lời, anh ta chỉ im lặng và đứng im để hưởng thụ cái cảm giác đầu đời được một bàn tay sóc dương vật của mình.

– Đừng....sao cô lại làm thế? Bảo Ngọc ngạc nhiên thốt lên khi dương vật của anh nằm lọt thỏm trong miệng Gia Bảo.

– Ngoan nào cậu bé! Gia Bảo nói nhỏ và cô lại tiếp tục há miệng ra để nuốt cái cục thịt nhiều gần mà không có tí xương.

– Dừng..dừng lại...ư..ư..ư...Bảo Ngọc khó chịu rên lên khi cái miệng của Gia Bảo cứ mút ở chỗ đầu khấc.

" Cảm giác bóc trinh một người đàn ông cũng thú vị đấy chứ!" Gia Bảo nghĩ thầm thích thú, cô bắt đầu tăng tốc liếm và mút nhanh hơn. Bảo Ngọc như muốn quỵ xuống, tay anh ta phải cố bám vào tường để trụ vững đôi chân trên sàn nhà tắm. Một lúc sau, cảm giác khoan khoái chạy xuống dương vật, nó giống như trong những giấc mơ mà anh ta thỉnh thoảng gặp phải, cái chất gì đó trắng đục từ cái đầu khấc bắn ra tung tóe vào miệng Gia Bảo, đồng thời không thể im lặng được nữa, anh ta rít lên :

– AAAAAAAA....tôi...AAAAAAA....AAAAAAAAA....

Gia Bảo sướng lắm khi làm cho Bảo Ngọc bắn tinh, miệng cô há thật to để chứa nguyên con cặc trong mồm và những dòng tinh khí bắn thẳng vào trong cuống họng cô.

Bảo Ngọc đứng tần ngần thở hổn hển cho dù anh ta chẳng phải đánh nhau với ai, nhìn Gia Bảo ân cần mút sạch cái chất nhờn nhờn còn dính trên thân cặc và tỉ mỉ rửa sạch cho nó. Sự ngượng ngùng trong anh giờ còn tăng cao hơn nữa, anh chẳng nói câu nào và chỉ im lặng, cứ để cho Gia Bảo thích làm gì thì làm.

Ăn no, tắm rửa sạch sẽ thơm tho xong, Bảo Ngọc lại được Gia Bảo dìu về giường nằm. Nhưng thấy cô ta cũng leo lên và định nằm bên cạnh thì anh hốt hoảng hỏi :

– Cô định làm gì vậy?

– Ngủ chứ sao? Anh định không cho tôi ngủ à? Chăm anh mệt muốn chết đây này! Đồ vô ơn!

– Nhưng..nhưng ai lại nam nữ ngủ chung với nhau?

– Có sao đâu? Gia Bảo cười hề hề rồi bất ngờ quay người ôm chặt lấy Bảo Ngọc và thỏ thẻ :

– Bắn hết vào miệng người ta như thế rồi mà giờ còn xấu hổ à? Em yêu anh! Em muốn làm vợ anh! Đừng đuổi em nữa được không?

Bảo Ngọc bất ngờ với lời tỏ tình của Gia Bảo. Nhìn khuôn mặt đang rơm rớm nước mắt của cô ta thì anh biết cô đang nói thật lòng. Tự nhiên anh lại nhớ tới Gia Hân, một cô gái đáng thương và anh cũng có cảm tình đặc biệt...

– Nhưng..nhưng tôi có người yêu rồi!

– Kệ anh, em không quan tâm đến điều đó. Em chỉ quan tâm một điều, giờ anh là của em và em cũng đã là của anh.

– Không được...

Gia Bảo bất ngờ nhỏm đầu lên và bịt miệng anh ta lại bằng một nụ hôn. Bảo Ngọc hôn lại cô...nụ hôn đầu tiên của anh...sao nó ngọt ngào đến vậy...anh ta không thể cưỡng lại được nụ hôn của Gia Bảo.

– Hihi...nó lại lên rồi đây này! Gia Bảo mỉm cười nói khẽ khi bàn tay cô đưa xuống háng Bảo Ngọc.

– Hư lắm, thế mà cứ tưởng anh không bao giờ có ham muốn đàn bà..hihi..

Bảo Ngọc cũng không hiểu sao mình hôm nay lại có ham muốn mạnh đến như vậy. Chỉ mới hôn môi và hai cái lưỡi xoắn vào nhau thôi mà thằng bé trong quần lại ngóc đầu lên ngay được. Anh chỉ biết xấu hổ, muốn che giấu cảm xúc của mình nhưng không thể được, vì dương vật của anh đang cứng lên là bằng chứng cho tất cả mọi thứ....

– Ui...ư..ư...Gia Bảo há miệng ra và nhắm mắt khi cô hạ mông xuống. Dương vật của Bảo Ngọc đang đâm sâu vào trong âm đạo của cô. " Anh ta cũng làm cho mình sướng đấy chứ...thật là tuyệt vời!"

Gia Bảo sợ Bảo Ngọc đau bởi vết thương nên cô dù muốn nhưng vẫn phải kìm chế nhún mông thật nhẹ nhàng, tránh chạm vào vết mổ trên phía bụng.

– Anh thích không? Đưa tay lên đây này, bóp chúng đi anh!

Gia Bảo có lẽ phải huấn luyện Bảo Ngọc mọi thứ từ bài học đầu tiên của tình dục. Cô chủ động cầm lấy tay anh ta đặt lên ngực mình. Cô mỉm cười khi thấy mấy ngón tay đó bắt đầu nhúc nhích...

– Bóp mạnh vào anh...bóp mạnh thì người phụ nữ mới thích.

– Anh sợ em đau....

Bây giờ Bảo Ngọc mới lên tiếng, anh cũng thay đổi xưng hô thật là tình cảm.

– Đồ ngốc! Sướng thì có! Gia Bảo mỉm cười mắng yêu rồi cúi xuống tìm môi anh ta, cô cũng phải dậy anh ta biết thế nào là hôn, thế nào là đá lưỡi.

– Đấy..đấy...đúng rồi...giỏi lắm..cắm sâu vào...mút lưỡi em đi...

Phần 27 :

– Thôi mình về đi Gia Hân! Muộn rồi, đi lâu quá bố Long lại sốt ruột đấy. Minh Thư đứng nhìn cô bé nói.

Theo ước muốn của Gia Hân, Minh Thư đã nói dối Long là đưa cô bé ra ngoài đi chơi mấy tiếng cho khuây khỏa. Nhưng thực ra cô đã đưa Gia Hân đến ngọn đồi này để gặp một người. Minh Thư là con gái nên nhìn thấy cô bé ngồi chờ hơn một tiếng đồng hồ thì cô cũng hiểu Gia Hân yêu người đàn ông đó biết nhường nào.

– Em biết anh ấy sẽ đến, chưa khi nào mà anh ấy không đến cả. Gia Hân quay lại nhìn Minh Thư năn nỉ muốn ở lại chờ thêm lúc nữa.

– Thôi được rồi, chờ thêm vài phút nữa nếu anh ta không đến thì mình đi về nhé.

– Vâng, cám ơn chị.

Nhìn đôi mắt Gia Hân sáng long lanh mừng rỡ khi được tiếp tục chờ thì Minh Thư bỗng nhói lòng. Cô cũng mong ước có được một tình yêu vĩ đại như vậy, chứ không phải chỉ là chuyện giường chiếu. Mấy ngày hôm nay khi ở trong viện chăm sóc cho Gia Hân, dường như cô đã tìm thấy điều đó, chỉ có điều cô biết tình yêu đó không thể thành hiện thực. Người đàn ông mà khiến trái tim Minh Thư rung động thực sự, thật trớ trêu lại chính là chồng bà Thảo, và cũng chính là bố của Gia Kiên, người tình giường chiếu của cô. Làm sao hai người có thể đến được với nhau đây? Mình yêu ông ta mất rồi! Những ngày ở bên cạnh Long, Minh Thư nhận ra rằng ông chính là một người đàn ông lý tưởng cho cuộc sống gia đình."Ông ấy vẫn còn trẻ và thật là hấp dẫn. Mình mê người đàn ông đó mất rồi!" Minh Thư đứng suy nghĩ về Long thì đúng lúc đó Long gọi điện cho cô.

– Bố em gọi rồi đấy! Minh Thư nói cho Gia Hân biết. Mình về nhé.

– Vâng,- Gia Hân buồn bã đi theo Minh Thư để đi về. Ánh mắt cô bé liên tục ngoái lại, như tìm kiếm một hy vọng mong manh.

Khi ngồi trong xe, thấy Gia Hân buồn rầu vì không được gặp bạn trai, Minh Thư an ủi :

– Chắc anh ta hôm nay bận việc gì đó thôi. Em đừng buồn, rồi hôm khác chị hứa sẽ đưa em đến đây lần nữa.

– Chắc anh ấy gặp chuyện gì đó rồi chị ạ. Cho dù bận đến mấy nhưng em biết anh Cu tí vẫn không bao giờ quên.

Chiếc xe của Minh Thư vừa đi ra khỏi ngôi làng thì có một chiếc xe khác màu đen đi ngược chiều tiến về ngọn đồi. Người đàn ông bước xuống xe, đeo chiếc kính đen lặng lẽ đi lên đồi không ai khác chính là Bảo Ngọc. Cũng giống như Gia Hân, Bảo Ngọc biết rằng dù có mưa hay nắng thì cô ấy vẫn luôn ngồi đây đợi anh. Vậy mà đã gần 6h tối rồi, ngồi chờ hơn hai tiếng mà vẫn không thấy bóng dáng một cô gái nhỏ nhắn đâu thì Bảo Ngọc đâm lo. Linh tính nghề nghiệp cho anh ta biết rằng Gia Hân chắc gặp chuyện gì xấu nên mới không thể đến đây như mọi khi.

Bảo Ngọc đi xuống đồi, anh ta lái xe đến thẳng ngôi trường mà Gia Hân theo học để hỏi tin tức. Bước đi có phần hơi vội vã vì lo lắng khiến Bảo Ngọc nhăn nhó cái mặt vì đau ở dưới bụng. Vết thương vẫn chưa lành, chỉ tạm thời gọi là bình phục nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi đôi tuần nữa mới đi lại bình thường được. Nhưng nhớ ra hôm nay là chủ nhật, Bảo Ngọc không muốn Gia Hân ngồi chờ mình cả ngày trong tuyệt vọng nên anh ta ráng chịu đau và tự lái xe đến đây. Sau khi hỏi được chỗ Gia Hân ở, Bảo Ngọc liền đi đến khu nhà cao tầng, nơi dành cho các học sinh nội trú.

Người mở cửa là một cô gái tóc vàng hiền hậu, Bảo Ngọc chào lịch sự và hỏi về Gia Hân. Cô gái tóc vàng đó chính là cô bạn cùng phòng tên là Kathy. Nhìn thấy Bảo Ngọc hỏi thăm về cô bạn tóc đen người Vietnam thì Kathy thầm đoán đây chính là anh chàng mà Gia Hân thương nhớ.

– Tôi cũng không rõ lắm thưa anh. Kathy trả lời. Nhưng nghe nói Gia Hân bị bệnh hay sao ý và hiện giờ cô ấy đang nằm ở bệnh viện trên thủ đô. Mấy hôm trước tôi có ghé qua bệnh viện trên này để thăm thì các bác sĩ nói rằng đã chuyển cô ta về đó.

Bảo Ngọc nghe Kathy nói Gia Hân bị bệnh phải nằm viện thì anh ta lo lắng. Anh ta hỏi ngay :

– Cô có biết Gia Hân bị bệnh gì không?

Kathy lắc đầu chỉ trả lời chung chung :

– Không ai biết Gia Hân bị bệnh gì cả, nhưng có vẻ chắc là bệnh nặng nên mới phải chuyển lên Berlin.

" Cô ấy nói đúng! Chắc phải là bệnh rất nặng rồi!" Gia Bảo nghĩ thầm phán đoán. Vậy là số trời đã cho cả hai cùng thời điểm phải nằm trong viện. Anh ta cám ơn Kathy về những thông tin rồi quay người bước đi thật nhanh.

– À anh gì ơi! kathy gọi

– Có chuyện gì nữa hả cô? Bảo Ngọc dừng lại và quay người hỏi.

Kathy đi lại gần, nhưng có vẻ cô ta sợ ai đó biết nên ghé sát miệng vào tai Bảo Ngọc thầm thì như muốn báo cho anh một tin bí mật.

– Tuần trước ông hiệu phó trường này bị công an đến bắt. Học sinh ở đây ai cũng biết điều đó nhưng nhà trường cấm tuyệt đối không cho phép ai bàn tán và đưa chuyện ra bên ngoài.

– Sao ông ta bị bắt và có liên hệ gì với Gia Hân? Bảo Ngọc hỏi

Kathy cẩn thận, cô ta lại ngó trước ngó sau, thấy không có ai thì cô ta mới nói tiếp :

– Không một ai biết được tại sao ông ta bị công an bắt cả. Nhưng tôi biết và có một vài người nữa biết thôi. Tôi có đứa bạn học cùng lớp, mẹ cô ta lại là giáo viên trong trường. Chính đứa bạn đó nói cho tôi biết tại sao.

– Tại sao? Bảo Ngọc bắt đầu tò mò.

Kathy nói nhỏ vào tai anh :

– Ông ta bị bắt vì tội hiếp dâm trẻ em.

Bảo Ngọc nghe mà lạnh hết người vì anh ta đang liên tưởng đến nạn nhân của vụ hiếp dâm là ai.

– Ý cô là...

– Suỵt! Nói nhỏ thôi anh.

– Đúng vậy. Nghe đứa bạn nói thì ông ta đã từng hiếp dâm nhiều học sinh trong trường rồi, và thật đáng tiếc lại có cả...

– Sao? Gia Hân bị ông ta...

– Nói nhỏ thôi anh. Thôi tôi đi vào trong phòng đây. Tất cả những gì tôi biết, tôi đã nói cho anh hết rồi. Anh kiểm tra lại xem có đúng không nhé.

– Cám ơn cô rất nhiều.

Bảo Ngọc vội vàng đi xuống dưới, bước chân anh ta nặng nhọc bước xuống từng nấc cầu thang một. Tay bám vào bức tường, người anh ta đau đớn khi vết thương có vẻ vỡ ra và chảy máu dính đây miếng băng trắng. Nhưng Bảo Ngọc không cảm thấy đau ở vết thương, mà anh ta đau ở chỗ khác. Ngồi xuống bậc cầu thang, nghĩ đến một cô gái hiền lành thánh thiện như Gia Hân mà lại bị kẻ khác hiếp dâm. Thật khốn nạn và cũng thật đau lòng quá! Bảo Ngọc bất giác bật khóc nghĩ đến cảnh Gia Hân đau đớn gào thét ra sao. Đời sao lại bất công như vậy cơ chứ! Người tốt luôn gặp hoạn nạn!

– Này anh! Anh bị sao vậy? Người phụ nữ tóc vàng trung tuổi hỏi khi thấy Bảo Ngọc ngồi ở bậc cầu thang khóc một mình.

– Tôi không sao! Bảo Ngọc trả lời rồi cố gắng trống tay vào tường để đứng lên đi tiếp.

– Anh gì ơi! Người phụ nữ gọi. Hình như anh đang cần giúp đỡ phải không? Có vết máu đang chảy ra từ bụng anh kia kìa.

– Tôi không sao, cám ơn cô. Bảo Ngọc nói xong, tay ôm bụng và ráng chịu đau để đi thật nhanh ra ngoài.

Anh ta chân đi tập tễnh, tay ôm bụng đi vào trong bệnh viện. Lúc này đã 9h tối, trời nhá nhem tối nên vắng người ra vào và cũng không ai nhận ra Bảo Ngọc đang bị thương ở bụng. Anh ta trông như một tên trộm chuyên nghiệp, lấp vội vào một bức tường khi thấy một người đàn ông và một cô gái trẻ đang đi đằng trước hướng về phía mình. Đợi khi hai người đã đi khuất, Bảo Ngọc nhìn đằng sau nhưng không nhận ra hai người đó là ai. Anh ta từ từ, chậm rãi đi đến căn phòng nới Gia Hân đang nằm điều trị. Thấy dọc hành lang không có ai, Bảo Ngọc rón rén lại gần và mở nhẹ cánh cửa ra nhìn vào trong.

Gia Hân đang ngủ không biết mình có người đến thăm. Bảo Ngọc tập tễnh những vẫn cố nhẹ nhàng đến bên giường ngắm nhìn cô. " Cô ấy thật đáng thương làm sao..." Bảo Ngọc giơ bàn tay lên định chạm vào má Gia Hân nhưng anh ta lại rụt tay lại vì không muốn cô tỉnh dậy. " Kẻ ác phải bị đền tội! Anh sẽ trả thù cho em. Hắn không đáng được sống trên đời này."

" Em yên tâm, anh sẽ luôn ở bên em!"- Bảo Ngọc nhìn Gia Hân lần cuối rồi từ từ bước ra ngoài. Phía trước có nhiều con đường nhưng anh ta tạm thời không biết mình phải đi đâu. Máu chảy ở bụng làm cho vạt áo ướt, anh ta cố gắng chịu đau rồi mất dần, mất dần trong bóng tối.

Một đôi nam nữ, đúng hơn là một cô gái trẻ tóc vàng và một ông già tầm sáu mươi tuổi đứng ôm hôn nhau ở một góc tường trong bóng tối. Hình hư hai người đang thậm thụt. Cô gái có khuôn mặt không được xinh xắn cho lắm, nhưng bù lại cô ta có bộ ngực to đồ sộ. Người đàn ông đeo kính, tóc đã bạc phơ cố gắng cho tay vào trong áo để vạch chiếc cooc xê loại big size xuống. Lão ta thích thú bóp bầu vú của cô ta rồi cúi mặt xuống đó mút cái đầu ti nhỏ xíu bằng hạt đỗ. Tuy đã già nhưng cái miệng và bàn tay của lão vẫn làm cho cô gái trẻ đờ người ra vì thèm khát nhục dục. Đúng lúc đó có tiếng bước chân đang đi đến gần khiến hai người vội buông nhau ra và nấp vào trong góc.

– Có người đang lại gần. Cô gái nói

Hai người chờ cho tiếng bước chân đã đi xa thì mới thở phào ló mặt ra. Người đàn ông vội chỉnh lại khóa quần bởi ban nãy bị cô gái thọc tay vào trong.

– Thôi anh phải về không con vợ già lại lẩm bẩm. Nghe điếc tai lắm.

– Ứ ừ, anh lúc nào cũng sợ mụ già đó. Em đang nứng chết đi được đây này. Cô gái năn nỉ ôm chầm lấy ông già vuốt ve xuống háng.

– Thôi để mai đi em. Anh phải về mà. Chứ lúc nào anh chẳng yêu em nhất.

– Một tí thôi! Cô gái vẫn năn nỉ

– Mụ ấy đang gọi ầm lên đây này. Em nhìn đi, 5 cuộc gọi nhỡ của mụ ta rồi đấy.

Cô gái giận rỗi buông lão già ra phụng phịu cái mặt.

– Nhớ mai đấy nhé. Hôm nay em tha cho anh.

– Hehe..ngoan thế có phải lúc nào anh cũng thương không? Thôi em vào phòng trực đi.

– Vâng, bye bye anh nhé.

Người con gái đó mặc chiếc áo dài trắng của bệnh viện, cô ta là một y tá trẻ mới về bệnh viện này. Tuy đã có người yêu và hai người sống chung như vợ chồng, nhưng cô ta vẫn lén lút với ông giáo sư bác sĩ của khoa nơi cô làm việc. Đơn giản là vừa được sướng, vừa có cơ hội thăng tiến cho sự nghiệp, kể cả lão ta có nhiều tuổi hơn cả bố của cô ở nhà đi chăng nữa.

Tuần này cô phải trực ca đêm, đi về phòng mà lồn cứ rỉ nước. " Lão già chết tiệt! Một cái mà cũng không cho!" Cô y tá lẩm bẩm rồi mở cửa bước vào trong phòng làm việc của mình." Làm gì với 6 tiếng đây hả trời? Chắc thủ dâm vậy!" Cô ta mỉm cười nghĩ đến điều đó rồi đóng cửa lại đi về chiếc bàn làm việc. Bỗng từ đằng sau có người xuất hiện đưa tay ra đằng trước khống chế cô bằng cách giữ chặt lấy miệng và ghì cô ta không cho cựa quậy.

– Cô đừng sợ! Tôi không làm hại cô đâu, tôi cần sự giúp đỡ. Người đàn ông nói nhỏ vào tai cô y tá và nới lỏng bàn tay.

Người nữ y tá sợ hết hồn, sợ đến nỗi dâm thủy nơi cửa lồn vừa nãy còn đang chảy ra mà bỗng dưng chạy ngược trở lại vào trong. Nghe anh ta nói vậy thì tim cô bỗng đập bình thường, quay người để xem kẻ bịt mồm mình là ai. Một gã châu á! Mà anh ta có máu, chắc là đang bị thương.

– Anh đang bị thương phải không?

– Vâng, tôi cần cô giúp băng lại vết mổ ở bụng cho tôi. Xin lỗi đã làm cô sợ.

– Không sao. Cô y tá cười cười vì thấy anh chàng châu á này trông cũng hiền lành dễ thương.

– Anh nằm lên chiếc bàn kia để tôi kiểm xem nào.

– Vâng, cám ơn cô.

Bảo Ngọc giữ tay ở bụng rồi bước đến chiếc bàn khám dành cho bệnh nhân. Sau khi đã nằm ngửa ra thì cô y tá bắt đầu xem vết thương ở bụng.

– Trời ơi! Đây là vết mổ vẫn còn mới và vết thương vẫn chưa lành, đáng ra anh phải nằm viện điều trị thêm hai tuần nữa là ít thì mới đi lại được. Vì chỉ cần cử động là vết thương loét ra, sẽ rất lâu khỏi và còn có nguy cơ nhiễm trùng, anh có biết điều đó không?

– Tôi biết, và giờ cần cô băng bó lại cho tôi. Sau đó tôi sẽ nằm yên trên giường được chưa nào? Bảo Ngọc cười hóm hỉnh để xoa đi không khí căng thẳng.

– Nằm yên nha! Đừng động đậy! Tôi bắt đầu tháo băng và sẽ đau đấy, ráng chịu chút!

– Cô cứ làm việc của cô, tôi chịu được.

Người y tá mỉm cười trước khí thế anh hùng của Bảo Ngọc. Đúng là anh ta chịu được! Không một chút nhăn nhó trên khuôn mặt hay là kêu đau đớn gì cả. Thường thường khi những miếng băng đã bị dính chặt vào vết thương, lúc tháo ra thường rất đau.

– Ai băng bó cho anh ở nhà vậy? Người y tá hỏi.

– Bạn gái tôi. Bảo Ngọc bất giác thốt lên điều đó, anh ta đã coi Gia Bảo như là bạn gái của mình.

– Vậy à? Cũng được! Nhưng nên đến bệnh viện để thay băng và băng bó thì tốt hơn. Rất nguy hiểm nếu người bình thường không biết cách. Dù sao bạn gái anh cũng khéo tay!

– Cám ơn cô! Đúng là cô ấy rất tuyệt và khéo léo. Lần đầu tiên trong đời Bảo Ngọc mở miệng ra khen một người con gái.

Người nữ y tá nhìn Bảo Ngọc mỉm cười, tay cô ta thoăn thoắt rửa vết thương bằng chất tẩy trùng. Trong khi hai người nói chuyện linh tinh thì Bảo Ngọc nhớ ra điều gì đó và anh ta bất giác hỏi :

– Cô trực ở khoa này chắc biết một bệnh nhân nữ trẻ tuổi người Việt Nam đúng không?

Cả khoa chỉ có duy nhất một bệnh nhân Viêt nam nên cô y tá biết Bảo Ngọc đang đề cập đến ai. Cô ta nói ngay :

– À, cái cô bé tội nghiệp đáng thương bị ông thầy giáo hiếp dâm và bị bệnh suy tủy á?

– Sao cơ? Bảo Ngọc bất giác nhỏm người dậy khiến lọ nước tiệt trùng trên tay cô y tá bắn tung tóe.

– Kìa, nằm yên! Người y tá nhắc nhở.

– Nhưng cô vừa nói gì cơ? Cô nói cô bé đó bị...

– Bị hiếp dâm và bị suy tủy...nghe rõ chưa hả bố trẻ? Giờ nằm yên để tôi băng lại vết thương đã nào.

Bảo Ngọc nằm uỵch xuống, anh ta không ngờ Gia Hân lại rơi vào hoàn cảnh bi đát như thế. Cứ để cho cô y tá băng vết thương, anh ta hỏi tiếp :

– Cô có thể nói rõ cho tôi biết được không?

– Anh quen cô bé đó à?

– Không,- chỉ là nhìn thấy và cùng đồng cảm vì chúng tôi đều là người Vietnam. Nhìn cô ta thật đáng tội làm sao.

– Ừ, cô bé bị suy tủy ở giai đoạn cuối rồi. Bố cô ta và hai người nữa đã tự nguyện hiến tủy, nhưng đáng tiếc là không thể vì không hợp.

– Vậy hãy kiểm tra tủy của tôi đi! Bảo Ngọc lại bất ngờ nhỏm đầu dậy và nói luôn không cần suy nghĩ.

Người nữ y ta bị bất ngờ, cô ta không ngờ Bảo Ngọc lại tốt như vậy. Không quen biết gì, chỉ mới nghe thôi mà đã tự nguyện hiến tủy để cứu người.

– Anh có chắc không đấy? Chuyện này không thể mang ra đùa cợt được đâu đấy.

– Tôi chắc! Bảo Ngọc cầm lấy tay cô y tá nắm chặt. Tôi là người không bao giờ thích đùa. Hãy kiểm tra tủy của tôi đi! Cô ta nhìn rất đáng thương và tôi muốn cứu cô bé đó. Làm ơn đi!

Cứu người lại còn năn nỉ làm ơn đi, chắc cả thế giới chỉ có một mình anh ta như vậy. Cô y tá hơi xúc động trước tấm lòng của Bảo Ngọc. Nhìn vào đôi mắt anh ta, cô biết anh nói thật lòng. Hành động đó đã làm người y tá vừa khâm phục, vừa có cảm tình với anh ta ngay lập tức.

– Được rồi, nếu như anh muốn thì sáng mai đến đây để các bác sĩ kiểm tra nhé. Nếu hợp thì sẽ tiến hành ngay. Anh thật là tốt bụng. Người như anh bây giờ hiếm lắm!

– Nhiều người cũng tốt mà cô. Bảo Ngọc gãi tai xấu hổ khi được cô y tá khen.

" Nụ cười anh ta đáng yêu quá!" cô y tá cũng nhoẻn miệng cười vì thích Bảo Ngọc thật sự. Lồn cô lại hơi ngứa ngứa, dâm ran khó chịu. Trong lúc băng lại vết thương đã gần xong, ngay cạnh chỗ đó ở phía dưới, có một cục gì đó ở bên trong nhô lên, người y tá mỉm cười e thẹn và cơn dâm trong người cô ta chợt nổi lên.

– Kìa cô! Cô làm gì vậy? Bảo Ngọc nhỏm đầu dậy hỏi vì bất ngờ thấy bàn tay người y tá xoa xoa đúng cái chỗ tế nhị của mình

– Tôi đang chăm sóc vết thương cho anh...hihi..

– Nhưng tôi có bị làm sao ở đấy đâu? Bảo Ngọc hơi tồ khi đối đáp với phụ nữ.

– Phải kiểm tra mới biết được chứ! Người y tá cười nói dâm đãng và lại tiếp tục xoa xoa cái cục nhô lên ở đũng quần.

Bảo Ngọc chửi thầm bản thân. Vì cứ hễ bàn tay phụ nữ chạm vào chỗ đó là thằng bé trong anh lúc nào cũng ngóc đầu lên được. Thật là xấu hổ! Bảo Ngọc ngượng ngùng nhìn cô y tá đang cười với mình và bàn tay cô ta đang kéo chiếc khóa quần của anh xuống.

– Tôi rất thích anh, anh có biết không? Anh là người đàn ông đặc biệt và chúng ta hãy vui vẻ với nhau một lúc được không?

Bảo Ngọc sững sờ khi nghe cô y tá nói vậy. Sao mấy ngày hôm nay tự dưng anh ta toàn gặp những phụ nữ mạnh mẽ đến vậy. Bàn tay cô ta đã luồn được vào bên trong rồi, mấy ngón tay gãi nhẹ nhàng những cũng đủ làm anh ta thấy sướng, hơi thở dồn dập, tim đập nhanh hơn và thằng bé cũng thức dậy nhanh hơn cả gió. Trong lúc mê man bởi ánh mắt người phụ nữ nhìn mình như thôi miên, bởi bàn tay thần kỳ của cô ta cứ gãi và vuốt ve, Bảo ngọc bất giác nghĩ đến Gia bảo đang ở nhà chờ mình, nghĩ đến Gia Hân đang đau đớn nằm trên giường chờ anh đến cứu. Vậy mà..vậy mà anh lại...Mình đúng là thằng đàn ông bỉ ổi!

Gia Bảo bất ngờ ngồi dậy và gạt tay cô y tá ra khiến cô ta ngỡ ngàng. Cứ tưởng rằng mình đã làm cho anh chàng này khuất phục rồi, vậy mà anh ta lại...

– Xin lỗi cô! Tôi chưa chuẩn bị cho tình huống như thế này. Cám ơn co đã băng bó vết thương cho tôi.

Nhìn Bảo Ngọc đứng kéo lại khóa quần và mặc lại chiếc áo lên người, cô y tá cũng hơi xấu hổ vì bị anh ta từ chối. " Đúng là người đặc biệt và cũng có thể anh ta bị hâm khi từ chối tình dục. Làm gì có chuyện một người phụ nữ đã chủ động mà đàn ông lại từ chối. Chắc anh ta không bình thường.."

– À này! Tôi cần cô giúp tôi việc nữa. Bảo Ngọc đi ra cửa nhưng quay người lại muốn dặn dò điều gì đó.

Cô y ta đang hụt hẫng, bỗng đôi mắt sáng lên như có tia hy vọng. Cô ta trả lời thật nhanh :

– Tôi luôn sẵn sàng giúp anh.

Bảo Ngọc nhìn cô y tá, anh cũng quý cô ta vì ít nhất trong người cô ta cũng có cái lòng tốt.

– Sáng mai tôi sẽ có mặt ở đây và cô đừng tiết lộ với bất kì ai, đặc biệt là người nhà của bệnh nhân là tôi tự nguyện hiến tủy nhé.

– Anh muốn giấu tên?

– Đúng vậy!

– Cái đó hết sức đơn giản, anh yên tâm nếu như anh không muốn thì bệnh viện sẽ giữ kín cho anh.

– Tốt lắm, cám ơn cô. Chào cô tôi về.

Bình minh chưa lên nhưng Bảo Ngọc đã thức dậy từ rất sớm. Cả đêm hình bóng của Gia Hân luôn chập chờn khiến anh ta không tài nào ngủ được. Gỡ nhẹ cánh tay của Gia Bảo đang ôm mình sang một bên, Bảo Ngọc bước chân xuống giường.

– Ư...sao chồng dậy sớm thế? Gia Bảo đã tỉnh và ôm chặt lấy người Bảo Ngọc không cho anh dậy.

Nhìn Gia Bảo vẫn nhắm mắt như đang ngủ, Bảo Ngọc không muốn đánh thức cô một tẹo nào. Nhìn khuôn mặt đáng yêu đó, Bảo Ngọc thở dài khi chuẩn bị phải nói dối cô. Ngày trước nhìn Gia Bảo đanh đá bao nhiêu, thì giờ đây anh ta lại thấy khuôn mặt cô vừa đẹp vừa đáng yêu bấy nhiêu. Anh không muốn bất cứ ai phải đau khổ!

– Em này, anh có công chuyện phải đi vài ngày. Bảo Ngọc bắt đầu nói cho Gia Bảo biết.

– Anh đi đâu? Gia Bảo mở mắt ngay lập tức khi nghe người yêu nói đi tận mấy ngày.

– Anh đi giải quyết công việc quan trọng.

– Chẳng cái gì quan trọng bằng sức khỏe của anh. Gia Bảo giờ đã ngồi dậy và tựa cái cằm chống lên vai anh ta.

– Anh không đi không được.

– Vậy em cũng đi theo anh. Gia Bảo bướng bỉnh như mọi khi.

– Không được, em phải ở nhà.

– Không, em đi theo anh. Nếu anh không cho em đi thì anh cũng không được đi đâu hết.

– Xin em mà, đây là việc quan trọng nên anh mới phải đi.

– Giờ em đã coi anh là chồng em rồi, việc gì của anh cũng là việc của em. Em nói lần cuối, em sẽ đi theo anh!

Nhìn Gia Bảo quyết đoán như vậy thì Bảo Ngọc biết rằng sẽ rất khó khăn để thuyết phục cô ta. Anh ngồi im thở dài nghĩ xem có cách nào không.

– À, em biết rồi. Hay anh có đứa khác rồi? Hôm qua chắc về muộn là đi gặp nó có đúng không? Gia Bảo gầm lên vì ghen tuông.

– Làm gì có ai? Bảo Ngọc cáu.

– Không có ai sao không cho em đi cùng. Mà lại còn đi tận mấy ngày nữa cơ chứ.

Nói đến đó, Gia Bảo bỗng khóc hu hu, cô giận dỗi đạp cái chăn và giẫy đôi chân :

– Chắc anh không yêu em đúng không? Đi tận mấy ngày mà không cho người ta đi cùng. Sao anh ác với em vậy!

Bảo Ngọc sợ nhất khi nhìn phụ nữ khóc. Khi họ khóc, bỗng sức mạnh trong người anh ta chợt tan biến. Xoa xoa bả vai của cô, anh cố làm dịu bằng cách học nói những từ có cánh :

– Anh yêu em mà.

Lần đầu tiên được nghe Bảo Ngọc nói yêu mình nên Gia Bảo sướng phát điên, cô nhẩy dựng lên và cũng thôi không hành hạ anh nữa.

– Hihi, thật không?

– Thật.

Nghĩ ra một cách để trói người yêu là của mình mãi mãi, Gia Bảo đề nghị :

– Được rồi, em sẽ cho anh đi nhưng anh phải làm một việc cho em.

– Việc gì anh cũng sẽ làm, nếu là làm cho em. Bảo Ngọc dại dột hứa luôn.

Gia Bảo mỉm cười chìa ngón tay ra cuộc rồi nói :

– Lúc về, anh phải...anh phải...cưới em làm vợ được không?

Bảo Ngọc ngồi thẫn thờ, anh chưa nghĩ đến chuyện cưới xin. Còn Gia Hân thì sao? Cảm thấy đầu đau đau vì phải suy nghĩ chọn lựa, cũng bởi anh yêu cả hai cô gái nên giờ mới gặp tình huống khó xử như thế này. Chọn ai đây? Gia Hân cần anh chăm sóc, cô ấy thật là đáng thương. Sẽ ra sao nếu như Gia Hân biết được rằng anh sẽ lấy vợ....

– Kìa trả lời em đi! Không yêu em hay sao mà phải suy nghĩ kỹ thế.

Bảo Ngọc như muốn hét lên thật to vì Gia Bảo không hiểu cho anh. Anh cũng muốn nói ra nhưng không thể nào nói được. Gia Bảo làm sao chấp nhận nổi khi anh cũng có hình bóng người con gái khác trong tim. Làm thế nào bây giờ đây....

– Anh đồng ý!

Sự sống của Gia Hân vẫn là quan trọng nhất.....anh cần phải đi để cứu sống cô.

Phần 28 :

Thời tiết mùa hè thật là thất thường, mới hôm qua vẫn còn nắng ấm, hôm nay bỗng dưng lại mưa và gió to. Bảo Ngọc sách một túi đồ thực phẩm khô, vùng bụng vẫn hơi đau nhưng anh ta vẫn cố chạy vào bên trong tòa nhà khi đã qua được chiếc cổng bảo vệ nghiêm ngặt. Nơi Bảo Ngọc đặt chân đến chính là một nhà tù ở thủ đô Berlin, anh ta đến thăm ai?

Sau khi qua được các thủ tục kiểm tra, Bảo Ngọc được dẫn đến một phòng dành cho những người đến thăm phạm nhân. Cũng không phải chờ quá lâu, một lúc sau xuất hiện một người việt nam, dáng anh ta cao gầy và có một vết sẹo bên má, dấu tích cho những năm tháng là người của xã hội đen. Hai người, một người ngồi bên trong, một người ngồi bên ngoài, họ nói chuyện qua chiếc điện thoại được đặt bên cạnh bởi tấm kính dầy ngăn cách ở giữa. Bảo Ngọc nói chuyện vu vơ với anh ta khoảng mười phút thì đứng dậy đi về.

Người phạm nhân mà Bảo Ngọc đến thăm tên là Cường, biệt hiệu là Cường sẹo, là chân tay của Bảo Ngọc ngày trước. Hắn đi về phòng giam và giỡ gói đồ ăn mà Bảo Ngọc đem đến cho. Một hộp muối vừng, một hộp ruốc và một tấm chocolate to bằng bàn tay. Cả đời hắn ta chẳng bao giờ ăn chocolate, nhưng hắn vẫn bóc lớp giấy ra. Bên trong là tấm chocolate bình thường chẳng có gì là lạ cả, nhưng hắn lật tấm giấy được bao bọc bằng lớp nilon mỏng ra và thấy có những dòng chữ được Bảo Ngọc nhắn nhủ :

– " Sắp tới sẽ có một phạm nhân tên là Thomas, phạm tội hiếp dâm trẻ vị thành niên. Nhiệm vụ của cậu là nhẹ nhàng và kín

đáo trừ khử lão ta cho anh. Song việc, anh hứa sẽ tìm cách trong khoảng vài tháng đến một năm đưa cậu ra ngoài sớm."

Một tháng sau!! Thông tin từ trong tù cho hay, Thomas vì không chịu nổi sự nhục nhã khi bị đánh đập và chửi rủa từ các đám tù nhân khác nên ông ta đã quyết định treo cổ tự tử. Một cái chết quá ngọt ngào cho một con quỷ như ông ta!

Sáu tháng sau! Như giữ đúng lời hứa, Cường sẹo đã được Bảo Ngọc chạy tiền đưa ra khỏi nhà tù trước thời hạn bốn năm.

Tưởng chừng như đã đi vào ngõ cụt và phải chờ đợi vận may, nhưng Long mừng rỡ khôn xiết khi bác sĩ thông báo cho anh biết là có người đã sẵn lòng hiến tặng tủy cho Gia Hân. Cám ơn chúa trời đã phù hộ cho cô bé, Long muốn đến gặp vị ân nhân để bầy tỏ lòng cám ơn và muốn tặng một số tiền lớn cho người đó nhưng đáng tiếc, thân phận của người hiến tặng đã được giấu kín như trong bản hợp đồng giao kèo việc hiến tủy giữa người hiến tặng và bệnh viện.

Nhận được tin nhắn của Long, bà Linh mừng ra mặt khi cháu gái của bà đã có người cứu sống. Từ hôm ở bệnh viện về, nhìn thấy Thành là bà Linh lại thấy có lỗi với chồng. Nhưng trớ trêu ở chỗ, càng cố quên thì bà lại càng nhớ đến cậu con rể. Cái đêm tuyệt diệu có một không hai ngày hôm đó làm sao một người phụ nữ sống tình cảm có thể quên ngay được. Đêm nào bà Linh cũng nhớ đến cái đêm ở bệnh viện với Long, và một điều không thể phủ nhận là bà vẫn muốn có thêm nhiều đêm như vậy, nhưng không phải với chồng, mà là với Long.

Từ hôm vợ đi chăm cháu gái về, Thành cũng nhận thấy biểu hiện khác lạ từ Linh. Cái khuôn mặt buồn buồn của bà, lại ít nói hơn mọi hôm khiến Thành cứ nghĩ bà Linh đang vì thương xót cho Gia Hân nên mới như vậy. Là một người chồng có trách nhiệm trước tâm tư của vợ, Thành liền chủ động bật đèn xanh cho vợ :

– Mấy hôm nay ở nhà mà trông em cứ như người đang ở trên mây. Nếu em lo lắng cho Gia Hân như vậy thì em hãy đến với con bé đi. Hãy ở bên nó cả tuần để chăm sóc và yêu thương. Con bé cũng thật là tội nghiệp làm sao!

Bà Linh cũng muốn đi lắm nhưng bà ngại chạm mặt với Long. Con người thật là lạ, nhớ nhung và thèm khát nhau đến cháy bỏng con tim nhưng lại ngại ngùng không dám vượt qua bởi hai chữ gia đình. Bà Linh hỏi dò xem thái độ của Thành ra sao :

– Nhưng có Long ở đấy, anh có ghen không?

Thành cũng đã nghĩ đến trường hợp đó nhưng anh vẫn động viên vợ đi chăm cháu gái bởi bao nhiêu năm qua, anh thấy Long đã thay đổi hoàn toàn, Long giờ đã là một người đàn ông chững chạc, biết suy nghĩ chứ không còn những hành động nông nổi như ngày xưa. Mỉm cười nhẹ nhàng và ôm vợ vào lòng, Thành trấn an :

– Nếu anh ghen thì anh đã không để cho em đến đó. Anh tin vợ anh!

Nhìn thẳng vào mắt chồng, bà Linh cố kìm nước mắt khỏi rơi ra. Anh ấy tốt và tin tưởng vợ như vậy, tại sao mình lại có thể phản bội anh ấy cơ chứ? Nhưng chỉ có điều, có điều...bà Linh cũng muốn gặp lại Long, cũng muốn ở bên cạnh Gia Hân. Con người đúng thật để vượt qua được chữ "Tình" là điều hơi khó.

Bà Linh kéo chiếc vali nhỏ bên trong chứa quần áo, bà vừa đi vào trong viện vừa thấp thỏm và hồi hộp cho chuyến chăm sóc cháu gái tận hơn một tuần trong viện. Cứ nghĩ được gặp lại hai bố con là bà thấy mừng và vui khó tả. Đang là giờ trưa nên bệnh viên có vẻ vẳng người đi lại, bà Linh khẽ mở cửa phòng Gia Hân và thấy con bé đang ngủ say. Nhẹ nhàng để đồ đạc vào một chỗ, ngắm nhìn cháu gái một lúc thì bà đi ngoài đóng cửa lại. Cứ nghĩ Long đang nghỉ ở cái phòng mà anh đã thuê từ hôm nọ, bà Linh đi thẳng đến đó .... người bà bỗng rạo rực, thực sự bà rất háo hức nếu như, nếu như Long...đè bà ra địt ngay lúc này.

Muốn cho Long bất ngờ, bà Linh mỉm cười với suy nghĩ táo bạo, bà sẽ nhẹ nhàng đi vào, sẽ âm thầm bỏ tấm chăn ra và hôn lên cậu bé của anh. "Long sẽ bất ngờ với điều đó lắm đây.." Bà Linh nghĩ thầm và cười một mình cho cái bất ngờ đó. Nhưng khi cánh cửa từ từ được hé ra, khuôn mặt bà Linh bỗng biến sắc, tim bà đập nhanh và bà cảm thấy khó thở trong người. Trước đây vài phút thì bà háo hức và mong chờ bao nhiêu, thì giờ đây sự thất vọng cũng dâng trào bấy nhiêu. " Đúng là đàn ông! Không bao giờ có thể tin được vào tình cảm của bất cứ người đàn ông nào. Mọi thứ đều có thể xảy ra!"

Bà Linh đau buồn đến cùng cực, bà cảm thấy như mình vừa như mới mất đi một cái gì quý giá và thiêng liêng. Bên trong, trên chiếc giường kia, một người đàn ông và một người đàn bà đang trần truồng quấn lấy nhau điên cuồng. Khi cô gái nằm dưới leo lên người Long để phi ngựa thì bà Linh nhận ra đó là Minh Thư, bạn thân của Gia Bảo....

Đi nhanh về phòng Gia Hân, do bực tức trong người nên bước chân của bà hơi mạnh khiến cô bé tỉnh giấc.

– A, bà ngoại đến thăm cháu đấy à?

Thấy sự vô tư của cháu gái, bà Linh cố gạt nỗi buồn trên khuôn mặt ra để mỉm cười lấy lệ. Bà vuốt tóc Gia Hân rồi hỏi :

– Cháu thấy sao rồi?

– Dạ, cháu hơi đau một chút do vừa mổ hôm qua bà ạ.

– Ừ, cháu ráng chịu khó một chút rồi mấy hôm nữa sẽ đỡ thôi.

Hai bà cháu nói chuyện một lúc thì bà Linh đứng lên, bà rất muốn ở lại để chăm sóc cho Gia Hân nhưng bà phải đi. Bà không muốn nhìn thấy Long thêm một lần nào nữa, ít nhất là lúc này.

– Giờ bà có việc phải đi, mấy hôm nữa xong việc thì bà sẽ đến thăm cháu nhé. Bà linh nói với Gia Hân.

– Cháu nhớ bà lắm, bà phải lên chơi với cháu sớm nhé. Gia Hân tỏ vẻ quyến luyến không muốn bà ngoại đi chút nào.

Bà Linh cầm tay cháu gái, bà xúc động hỏi :

– Hay khi nào khỏi bệnh, cháu có muốn về sống cùng với bà không?

Đó là điều Gia Hân mong muốn nhất, cô bé trả lời ngay không cần suy nghĩ :

– Cháu thích ở với bà ngoại, bà hứa nhé!

– Ừ, bà hứa. Nhưng cháu phải xin phép bố Long và mẹ Thảo trước đã. Nếu bố mẹ đồng ý thì bà sẽ đón cháu về ở với bà. Nhà bà còn có mấy anh chị nữa, vui lắm.

– Cháu thích lắm. Nhà bà có nhiều vật nuôi và nhiều cây cối, cháu thích sống ở những nơi như thế. Chúng rất là yên tĩnh.

– Bà cháu mình cứ biết vậy nhé.

Hai bà cháu mỉm cười rồi cùng đưa tay ra cuộc như đã hứa hẹn một điều gì rất quan trọng. Sau đó bà Linh lại kéo vali đi ra ngoài, bà đi thật nhanh ra bãi xe và lái về nhà.

Từ ngày rời thành phố về sống ở một tỉnh khác, hai vợ chồng bà Linh chọn nghề làm trang trại nuôi bò sữa và gia cầm. Công việc chủ yếu là do Thành làm vì anh thực sự yêu thích cái nghề đó. Cộng thêm hàng tháng bà Linh nhận được cổ tức từ cố phiếu của "Loth Company" mà bấy lâu nay bà vẫn nắm giữ khoảng 5%, thì cuộc sống của gia đình bà không có chút gì là khó khăn cả. Đang là kì nghỉ hè, hai đứa con gái bà Linh đang đi du lịch một tuần vẫn chưa về, chỉ còn cậu con trai Kubi ở nhà nhưng nó cũng rất bận rộn cho việc chuẩn bị bước vào năm đầu Đại học.

Ngôi nhà im lặng không có tiếng người,bà Linh cứ nghĩ Thành chắc đang ở ngoài vườn xem đàn gia cầm hoặc đang ở ngoài bãi cỏ với đàn bò sữa. Uống cốc nước cho đỡ khát, bà Linh cứ để chiếc vai li ở phòng khách rồi đi lên gác. Bước đi đang thong thả bỗng bà Linh đi chậm lại và rón rén hơn bởi bà nghe thấy tiếng la hét trong phòng ngủ của hai vợ chồng. Tiếng la hét ngày một rõ dần, mà lại được phát ra bởi một người phụ nữ...

Mới không lâu đã phải chứng kiến chuyện này của Long, chưa nuốt nổi cú sốc đó thì giờ bà Linh lại chuẩn bị đón nhận tiếp cú sốc tiếp theo. Nếu Thành ngoại tình thì bà Linh còn đau hơn nữa, bởi anh là người chồng tuyệt vời của bà trong suốt mười mấy năm qua. Tuy đã 57 tuổi nhưng bà Linh chưa bao giờ thấy Thành chê mình già và có ý định bỏ rơi bà để đến với người con gái trẻ đẹp khác. Bà Linh đứng im, bà đang chuẩn bị tâm lí cho cái chuyện tồi tệ đang sắp sửa xảy ra với mình." Thảo nào tự dưng chủ động cho mình đi chăm Gia Hân dễ thế? Tất cả đều có mục đích hết! Chẳng nhẽ Thành là con người như vậy ư? "

Cánh cửa phòng không được đóng chặt, chỉ khép hờ nên tiếng rên rỉ và tiếng phành phạch của hai cơ thể đập vào nhau khiến bà Linh nghe chói tai. Biết chuyện gì đang xảy ra bên trong, thực sự bà Linh không muốn nhìn thấy chút nào nhưng bà vẫn tò mò muốn biết người phụ nữ đang ân ái với chồng mình là ai. Và khi đẩy nhẹ cánh cửa ra, cũng giống như ở trong bệnh viện, người con gái đang quay lưng về phía cửa ngồi trên người Thành ra sức nhún nhẩy và rên rỉ như đang rất sung sướng mà tình dục đem lại. Tuy chỉ nhìn thấy tấm lưng nhưng mái tóc vàng óng mượt của cô ta cũng đủ để cho bà Linh nhận ra đó chính là cô nhân công người Đức hiện đang làm việc cho trang trại của Thành. Muốn bỏ đi ngay nhưng đôi chân của bà Linh không thể nhấc lên được, bà cứ đứng hình một chỗ tại cửa phòng với đôi mắt khóe lệ tuôn rơi. Rồi hai người bên trong cũng cảm nhận thấy có người xuất hiện nên họ vội buông nhau ra và nhìn về phía cửa. Thành cứ đinh ninh là vợ mình đi một tuần mới về, anh ta không ngờ người đang đứng ở cửa và chứng kiến hết mọi chuyện lại là bà Linh. Luống cuống mặc vội chiếc quần lên người, Thành nhảy xuống giường giữ chặt tay vợ năn nỉ xin lỗi :

– Anh xin lỗi....anh không muốn như vậy...xin em..xin em tha thứ cho anh!

Bà Linh bỏ ngoài tai những câu nói đó, bà nhìn cô gái rồi nhìn sang Thành hỏi :

– Đây có phải là lý do anh bảo tôi đi chăm sóc Gia Hân không?

– Không..không phải vậy đâu em. Thành cố gắng thanh minh.

– Hai người quan hệ giấu tôi bao lâu rồi? Nói thật đi! Bà Linh muốn biết điều đó.

Thành biết không thể giấu nổi mối tình với cô nhân công trẻ tuổi người Đức được nữa, thực sự anh ta cũng không muốn phản bội vợ nhưng do hai người hàng ngày hay gặp và làm việc cùng nhau nên tình cảm nảy nở lúc nào không hay. Quan hệ với cô gái tóc vàng đó thì Thành mới thấy vợ mình đã già quá rồi, đâm ra anh không thể dừng bước được nữa và cứ thế trượt dài với mối tình vụng trộm.

– Nửa năm! Thành cúi đầu nhận tội, giọng anh ta li nhí trong họng.

– Nửa năm? Bà Linh ngạc nhiên thốt lên. Bà không ngờ là chồng đã phản bội bà tận nửa năm mà bà không hề biết gì.

– Anh xin lỗi em. Thành ngước mặt nhìn vợ với sự cẩu khẩn mong bà tha thứ.

Cô gái tóc vàng đã mặc xong quần áo, thấy hai người như vậy thì cô ta tiến tới nhìn bà Linh rồi nói nhẹ nhàng :

– Tôi xin lỗi bà, thực sự tôi rất hổ thẹn vì đã làm điều không phải. Nhưng tôi và anh Thành, hai người đã yêu nhau nửa năm nay rồi. Tôi yêu anh ấy và cũng chẳng biết sẽ sống sao nếu như thiếu anh ấy.

Bà Linh choáng váng, một sự chiếm đoạt rất nhẹ nhàng nhưng vô cùng lợi hại khi đánh sâu vào tâm lý của người vợ đang có chồng phản bội. Bà nhếch mép hỏi :

– Ý cô là...ý cô là muốn sống với chồng tôi? Mà nói thẳng ra là cô muốn cướp chồng của tôi?

– Cô ta không có ý đó đâu em. Thành bênh vực ả tóc vàng.

– Anh cứ để em với cô nhân tình của anh nói chuyện. Bà Linh nói với Thành xong thì liền quay ra cô gái tóc vàng nói tiếp :

– Có phải ý cô muốn vậy không?

Ả tóc vàng có vẻ không hề sợ hãi, nhìn bà Linh thẳng mặt và bàn tay bỗng xoa lên bụng rồi trả lời :

– Bà nghĩ thế nào cũng được, giờ tôi giải thích cũng đều là vô nghĩa. Nhưng có điều này tôi muốn nói cho bà biết, trong bụng tôi đang có giọt máu của anh Thành, được hơn hai tháng rồi...

Một cú đánh quyết định đủ để hạ gục đối thủ và bà Linh đã bị đo ván ngay tức khắc. Đưa đôi mắt tức giận nhìn Thành thì anh ta cúi đầu như thừa nhận điều đó là sự thật. Không nói một câu nào, bà Linh quay người bước xuống tầng dưới. Thành lập tức chạy theo van xin nhưng bà vẫn quyết định ra đi.

– Em bình tĩnh, chúng mình hãy nói chuyện và tìm cách giải quyết. Thành cố giữ tay bà Linh lại.

– Em với anh giờ cũng chẳng có gì để nói chuyện nữa rồi. Hãy chăm sóc mẹ con cô ấy thật tốt nhé. Bà Linh giằng tay ra và cầm luôn chiếc vali kéo đi ra khỏi cửa. Bỗng bà dừng lại và nhìn Thành lần cuối để nói :

– Đã bao lần em nói với anh rồi. Em biết em đã già và nếu anh muốn đến với người phụ nữ khác trẻ hơn em thì em sẽ chấp nhận buông anh cơ mà. Tại sao anh lại giấu em? Mà tận nửa năm liền!

– Linh! Anh không muốn như vậy. Đã bao lần anh định nói nhưng anh không thể...

– Giờ em chính thức buông tha cho anh đấy. Em cũng cám ơn anh mười sáu năm qua đã yêu thương em như người vợ. Hãy chăm sóc các con tốt anh nhé. Em rất nhớ chúng!

Linh cất chiếc vali vào trong xe rồi bà phóng thẳng đi, bà chẳng biết đi đâu nhưng bà cứ đi để thoát ra khỏi cái thành phố này. Ngày hôm nay quả là một ngày khủng khiếp với bà. Chiếc đt đổ chuông, bà nhìn vào màn hình thì thấy Long gọi. Bà tắt máy không nghe, giờ bà ghét tất cả đàn ông...con người bà dường như đã chết!

Để cho sức khỏe được bình phục hẳn, ít nhất phải nằm viện mười ngày nhưng chưa đến một tuần Bảo Ngọc đã xin ra. Trước khi ra về, anh muốn được nhìn thấy Gia Hân lần cuối vì anh đã quyết định sẽ không bao giờ đến ngọn đồi ngày nào hai người vẫn hay hẹn gặp nữa. Bảo Ngọc đã đồng ý, anh sẽ chấp nhận lấy Gia Bảo làm vợ, và anh không muốn Gia Hân biết điều đó, coi như là anh đã biến mất khỏi thế giới này. Đầu đội chiếc mũ lưỡi chai, đeo cặp kính đen, thậm thò thậm thụt như một tên trộm, Bảo Ngọc nhìn thấy Long và Minh Thư đi ra khỏi phòng thì cũng lấy làm ngạc nhiên. "Sao ông ta lại biết Gia Hân nhỉ? Hay là ông ta cũng có quen và đến thăm cô bé?"Bảo Ngọc suy nghĩ một hồi lâu rồi mới dám rón rén đi đến gần căn phòng mà Gia Hân đang điều trị. Mở nhẹ cánh cửa, rón rén bước vào khi đã thấy Gia Hân đang nhắm mắt như đã ngủ rồi. Bảo Ngọc bị lay động tinh thần rất mạnh khi được nhìn thấy khuôn mặt thánh thiện của cô bé ngày nào vẫn còn cười đùa với anh trên ngọn đồi cỏ xanh. Đứng đó tầm năm phút, rút trong túi ra một chiếc hình nộm một cô gái đáng yêu bằng gỗ rồi đặt cạnh giường, Bảo Ngọc nhìn lần cuối rồi âm thầm bước ra ngoài.

– Anh cu tí!

Bảo Ngọc bất ngờ đứng im quay đầu lại khi nghe thấy Gia Hân gọi mình. Cái tên cu tí chỉ có mình cô được biết và mỗi khi có ai đó gọi anh là Cu tí thì cảm xúc trong người dâng lên thật khó tả.

– Em biết sẽ có ngày anh đến thăm em mà! Gia Hân đã mở mắt và cố gắng ngồi dậy.

Bảo Ngọc vội chạy lại bên giường để đỡ khi thấy Gia Hân vẫn còn đau, anh đặt cô nằm xuống rồi nói :

– Em vẫn chưa khỏe thì không nên ngồi dậy. Cứ nằm yên đi, anh đến thăm em đây mà.

Gia Hân giữ chặt lấy bàn tay Bảo Ngọc, mắt cô rơm rớm vì xúc động, vì vui mừng, vì hạnh phúc khi Bảo Ngọc vẫn nhớ đến cô, vẫn tìm cách đến gặp cô.

– Anh đến sao lại quay đi! Anh không muốn nói chuyện với em ư? Gia Hân vừa nói vừa khóc.

– Không phải vậy...anh...

Gia Hân lau nước mắt, cô bé mỉm cười cầm chặt tay Bảo Ngọc nói :

– Thôi em không trách anh đâu, giờ anh ở đây là em thấy vui rồi. Anh phải ngồi đây lâu lâu với em một chút, em không cho anh đi đâu hết.

Bảo Ngọc cười cười cầm lấy bàn tay Gia Hân lên xoa xoa để cho cô biết rằng mình sẽ không đi đâu hết. Nhưng bất ngờ cánh cửa phòng có người mở ra, hai người phụ nữa xuất hiện cùng với Long và Minh Thư.

– Anh Bảo Ngọc! Gia Bảo lắp bắp không nói được nữa khi mới đây cô còn khoe với bố mẹ là sẽ lấy anh ta làm chồng. Vậy mà giờ đây, tất cả đều ngỡ ngàng khi nhìn thấy Bảo Ngọc và Gia Hân đang tay trong tay. Một sự bất ngờ thú vị cho cả Thảo và Long.

– Ơ..em!...Bảo Ngọc quay mặt ra cửa và lắp bắp khi nhìn thấy lần lượt là Gia Bảo, bà Thảo và Long.

– Cậu và Gia Hân nhà tôi cũng quen biết nhau à? Long bình tĩnh hỏi

– Sao anh với em gái em lại....Gia Bảo cũng không giữ nổi sự ngạc nhiên và tò mò.

" Sao mình hồ đồ quá vậy? Hai cái tên gần giống nhau và có chung chữ "Gia" ở đầu mà tại sao mình không để ý nhỉ?" Bảo Ngọc nghĩ thầm và hỏi :

– Vậy hai người là...là...

– Em với chị Gia Bảo là hai chị em đó. Gia Hân lên tiếng. Anh Cu tí cũng biết chị gái em à?

– Chị với anh Bảo Ngọc sắp làm đám cưới đó! Gia Bảo đanh thép thốt lên như muốn đánh dấu chủ quyền.

– Cái gì? Chị vừa nói gì cơ? Giờ đến lượt Gia Hân sững sờ và cô lắp bắp hỏi lại.

– Anh Bảo Ngọc là chồng sắp cưới của chị. Gia Bảo nhắc lại.

Minh Thư đứng đằng sau chứng kiến tất cả, cô hiểu mọi chuyện và thương cho Gia Hân. " Có lẽ nào đây là người mà Gia Hân mong ngóng ở trên ngọn đồi?" Minh Thư suy nghĩ và thầm kết luận : Nếu là như vậy thì thật là trái oan khi cả hai chị em cùng yêu một người. Ai nhường ai đây?

Hơn 1 tháng sau, Gia Bảo thông báo cho mọi người biết là mình đã có bầu. Cha của đứa bé trong bụng cô không ai khác chính là Bảo Ngọc. Còn Gia Hân, từ khi biết chị gái mình cũng yêu Bảo Ngọc thì cô chủ động rút lui và nhường cho Gia Bảo. Gia Hân xin phép được sống với bà Linh và con gái riêng của bà với Long. Chỉ có điều, hai người không hề biết mình là hai chị em cùng cha khác mẹ. Chuyện bí mật đó chỉ có người lớn mới biết và họ vẫn quyết định giữ im lặng. Chuyện tình của Long và Minh Thư ngày càng sâu đậm hơn, Long cảm thấy hạnh phúc và say mê với cô nhân tình trẻ và cũng là bạn của con gái mình. Không muốn Gia Kiên quan hệ loạn luân với Thảo nữa, và cũng không muốn nó có cơ hội thậm thụt với bạn gái mới của mình là

Minh Thư nên Long khôn khéo đẩy Gia Kiên sang Anh du học. Chưa biết giải quyết mối tình thậm thụt này như thế nào thì cái ngày Minh Thư cũng thông báo có thai sau Gia Bảo vài ngày thì Long đã quyết định phải nói ra hết cho Thảo biết. Đã đến lúc anh cần phải làm điều gì đó cho bản thân anh, và cũng cho cả Minh Thư.

Chọn lựa thời điểm thích hợp, Long đưa Minh Thư về nhà và đã nói hết mọi điều thầm kín cho vợ biết. Thảo cũng thoáng buồn, nhưng cái gia đình này từ xưa vốn rất phức tạp chuyện tình cảm trai gái nên có lẽ Thảo không quá bị sốc. Trách ai bây giờ khi mình cũng mang tội lỗi đầy người? Thảo chỉ nhìn Long hỏi :

– Anh định để em sống cô đơn một mình ư?

Long bị câu hỏi khó xử, anh không muốn thế chút nào nên im lặng vì chưa có câu trả lời. Thảo thấy Minh Thư cứ đứng im cúi đầu sợ sệt thì cô đi đến gần, tay xoa vào cái bụng của cô bé rồi mỉm cười hỏi với sự thân thiện :

– Đừng sợ cháu gái! Cô có ăn thịt cháu đâu mà cháu phải sợ. Ngẩng mặt lên cho cô xem nào?

Minh Thư xấu hổ và ngại ngùng ngước mặt lên, cô bé cũng giống như Long khi chỉ biết im lặng. Thảo vẫn xoa bụng Minh Thư và nói tiếp :

– Từ trước cô vẫn quý cháu, giờ vẫn như vậy thôi.

Ngừng lại vài giây, suy nghĩ thật kỹ rồi Thảo nói ra quyết định...một quyết định quan trọng khiến cho hai người hoàn toàn bất ngờ :

– Thư này, cháu hãy về xin phép bố Quân xem bố có cho phép cháu từ nay sẽ sống ở đây làm vợ của chồng cô không nhé? Cháu đừng sợ, khi cô đã ủng hộ thì cô cũng sẽ nói giúp thêm vào cho cháu để bố cháu hiểu.

– Cô..cô..đồng ý..cho cháu và chú Long? Minh Thư ngạc nhiên lắp bắp. Cô bé không ngờ là Thảo đã chấp nhận.

– Em nói thật đấy chứ? Long cũng ngạc nhiên không kém gì Minh Thư.

Thảo mỉm cười nhìn Long trả lời cho anh hiểu :

– Em không muốn mất một người đàn ông tuyệt vời như anh. Em đồng ý và đây cũng là ngôi nhà của anh, anh không phải đi đâu cả. Em làm sao có thể sống nổi nếu như mất anh!

– Cám ơn em, cám ơn người vợ tuyệt vời của anh. Long lại gần hạnh phúc ôm chầm lấy Thảo và sau đó không kìm nổi sự sung sướng, anh ôm cả hai người vợ vào lòng.

Rồi vào một buổi tối, trong căn phòng lung linh những ngọn nến màu, Long nằm trên giường hạnh phúc và sung sướng ngắm nhìn hai người phụ nữ xinh đẹp trần truồng đang cùng nhau chăm sóc bảo bối của anh. Thảo tỏ ra mình là bà cả, cô cầm dương vật của chồng mút hăng say rồi nhả ra nhường cho Minh Thư mút cùng. Long cảm thấy mình quá may mắn khi được làm chồng của hai thiên thần xinh đẹp này. Hai cái miệng quyến rũ đều cùng mút dương vật của anh không một chút tranh dành, cả hai đều tỏ ra hứng thú phục vụ một người đàn ông mà họ yêu thương. Đỉnh điểm của sự hòa quyện là khi Long nhìn thấy Thảo với Minh Thư

hôn môi nhau. Con cặc trong thoáng chốc đã bị bỏ rơi nhưng Long không thấy có chút gì là phiền lòng, trái lại anh cũng bị kích thích theo bởi màn nút lưỡi đầy gợi dục của hai bà vợ. Thảo dừng hôn, cô quay mặt về phía Long mỉm cười hỏi nhỏ :

– Chồng thích không?

Tất nhiên là Long thích lắm, có ai may mắn được như anh đâu nên ngay lập tức Long nhổm người dậy, anh quàng cả hai tay ôm lấy hai tấm thân tuyệt mỹ rồi anh hôn vợ cả trước, sau đó đến lượt Minh thư. Cả hai người con gái nhìn nhau khúc khích cười bẽn lẽn, trông họ thật là hạnh phúc khi cùng làm vợ một người. Bất thình lình, như đã hiểu ý nhau, như một cặp đôi hoàn hảo, Thảo đẩy Long nằm xuống, còn Minh Thư lập tức leo lên người anh rất nhanh và dí cả phần âm hộ vào miệng Long. Cơn sóng tình lai láng cứ thế chẩy cả đêm, Long không ngờ hôm nay anh lại phong độ đến vậy khi đủ sức chiều được cả hai người đàn bà dâm nhất thế gian này. Đôi lúc anh nằm nghỉ ngơi và ngắm nhìn hai bà vợ tự chăm sóc cho nhau. Tình dục thật tuyệt vời khi tất cả đều cùng được hòa quyện vào nhau. Long hạnh phúc khi thấy Thảo không chút ghen tuông, thậm chí cô còn chủ động liếm lồn cho bà hai được sướng....Kết thúc cuộc yêu cũng là ba giờ sáng, Long nằm giữa, hai người vợ của anh mỗi người nằm một bên và cùng ôm anh ngủ với sự mãn nguyện được thể hiện trên khuôn mặt.

Bình minh đã lên lấp ló bên ngoài cửa sổ, Long tỉnh giấc bởi cái gì đó nơi háng anh. Mở mắt ra, anh dở khóc dở cười khi thấy cả Thảo và Minh Thư đều đang vọc con cặc của anh cho nó tỉnh dậy.

– Lại nữa à hả hai bà vợ hư hỏng này? Long thốt lên.

Thảo và Minh Thư cười cười rồi cùng trả lời :

– Ai bảo cái tội tham muốn có hai vợ. Giờ ráng chịu nha!

Long vỗ tay lên trán rồi than : " Kiểu này chắc phải tìm người trợ giúp thôi!"

Phần 2 mình tạm END ở đây nhé. Còn chuyện đấu đá giữa Thảo và Vũ Bắc sẽ dc mình viết tiếp nhưng sẽ được tách riêng ra ở phần 3. Bởi phần 3 mình sẽ khai thác nội dung và tuyến nhân vật hoàn toàn khác, chỉ lấy lại 3-4 nhân vật của phần 2 thôi. Phần 3 sẽ cố gắng rút kinh nghiệm từ những thiếu xót của phần 2. Gọi là phần 3 nhưng nội dung truyện sẽ hoàn toàn khác, không đi theo phần kế tiếp của bộ Dòng Máu. Chắc chắn cháp sẽ ra rất chậm vì mình giờ ko dc rảnh cho lắm, mong anh em thông cảm cho.

P/S : Cám ơn những ai đã theo dõi và ủng hộ bộ dòng máu, tuy rằng phần kết hơi nhanh và chưa làm mọi người thỏa mãn. Mình sẽ cố gắng khắc phục ở phần 3. Mong anh em đón đọc nhiệt tình.

Phần 3 là các nhân vật khác, nhưng có lẽ nhân vật chính sẽ được xoay quanh nhân vật Vũ Bắc.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...