Chương 85: Chương 83 : Hắc Zetsu Mạo Hiểm

Văn phòng Hokage.

Trên bàn làm việc đặt một quả cầu thủy tinh, bên trong đang truyền phát một cảnh tượng đẫm máu. Càng xem, cặp mắt nâu của Tsunade càng nhiễm một tầng âm u.

Đây là thứ Gekkou Hayate tìm được từ mớ đổ nát sau vụ đánh bom mà Deidara gây ra cho tổng bộ Root mấy ngày trước. Sau trận khủng bố này, số lượng ninja thương vong đáng kể, lãnh đạo Root là Danzo thì lại không biết tung tích. Bên trong két sắt bí mật giấu dưới bàn làm việc của Danzo có vài quả cầu giống thế này, và một trong số chúng ghi lại toàn bộ chân tướng vụ vượt ngục đốt cháy nhà giam Sokiru của Yonehara Uri.

Yamanaka Inoichi đã từng dùng thuật chuyển tâm xâm nhập vào thần trí của một tên ninja canh ngục may mắn sống sót, cho nên những gì diễn ra vào đêm hôm đó Tsunade đã có hiểu biết cơ bản. Nhưng cảnh tượng bà quan sát được lần này không chỉ mắt thấy tai nghe, mà tầm nhìn cũng phơi bày rất nhiều góc khuất tên ninja canh ngục kia không biết. Dụng cụ thu phát tín hiệu Danzo dùng có một chiếc được gắn trực tiếp trên trán Aburame Torune và một chiếc thì đặt cố định trên vách tường, đóng vai trò như một thiết bị phát sóng trực tiếp, truyền hình ảnh toàn bộ quá trình về cho Danzo ngay tại thời điểm đó.

Là người hiểu biết tường tận tất cả các lĩnh vực liên quan đến y thuật, Tsunade có thể lập tức nhìn ra độ nghiêm trọng của các vết thương trên người Uri sau khi bị buộc tội ám sát Đệ Tam.

Nội tạng và dây thần kinh nhiễm độc, toàn bộ hệ xương tay bị nghiền nát.

"Shimura Danzo, ông cũng đủ tàn nhẫn..." Nhìn Torune triệu tập đám bọ nano đặc trưng của mình ra phủ đầy lên mặt lên người Uri, còn chui vào mắt và miệng cắn đứt dây thanh quản, Tsunade không nhịn được nhíu mày.

Lúc xảy ra chuyện này, cô bé đó cũng chỉ bằng tuổi Sakura...

Vết cắn từ đám bọ nano đen nghịt nhanh chóng xé mở đầy miệng vết thương trải khắp toàn thân Uri. Cho tới khi thấy Torune cười ác ý lôi ra mười thanh kim châm trắng bạc, Tsunade nắm chặt tay cố nén dự cảm không ổn, thật sự không quá đành lòng xem tiếp.

Thiết bị truyền tin này vì có tầm nhìn trên trán Torune, nên khi quan sát, cảm giác chân thật như chính bản thân đang hành động vậy. Chỉ thấy từ trong nhãn cầu của Uri chảy ra đầy bọ hắc ám, chúng tụ tập một nhóm rất nhiều ở mí mắt và cắn lên lông mi, ép nàng mở to tròng mắt tím sẫm.

Sau đó, Torune cầm kim châm, chọc thật mạnh vào hai bên đồng tử!

Toàn bộ quá trình tra tấn này, Yonehara Uri bị bắt mở to mắt, chứng kiến mũi kim loại từng chút một tới gần. Ngay trước khi thị giác bị hủy hoại hoàn toàn, Tsunade tinh tường nhìn thấy, trong cặp mắt tím kia ngoài hận ý, còn dần bao phủ thêm một tầng tuyệt vọng.

Khoảnh khắc cần giúp đỡ nhất cuộc đời, bên cạnh Uri không có người thân nào khác.

Aburame Torune cùng các thuộc hạ của hắn thực hiện xong nhiệm vụ Danzo giao phó, thậm chí còn hoàn thành vượt mức bằng cách gia tăng mức độ tra tấn trả thù cho Yamanaka Fuu, liền bỏ mặc Uri cả người là máu nằm trên đất, khoan thai rời đi toàn bộ, cửa nhà giam cũng đóng lại hết, bên trong không còn truyền ra âm thanh gì nữa. Hình ảnh cũng theo Torune rời đi hoàn toàn đình chỉ.

Nhưng Tsunade biết, cuộc thảm sát hiện tại mới chính thức bắt đầu.

Quả nhiên, không lâu sau, từ phía phòng giam của Uri chợt bùng phát từng luồng sáng chói mắt. Một đồ án đỏ thẫm lấy vị trí căn phòng này làm trung tâm, phát tán ra bao trùm toàn bộ phạm vi nhà giam Sokiru.

Ngay sau đó, một cỗ xung lượng cực mạnh bùng nổ phá tan dãy cửa sắt. Trận pháp bảo hộ mà trưởng lão Koharu Utatane sắp đặt bị xé rách trong chớp mắt, kinh động một đám ninja canh ngục.

Yonehara Uri toàn thân phủ đầy máu, bộ váy trắng nhuốm đỏ lỗ chỗ, như một cái xác sống bò dậy, hai tay buông thõng bên người, mắt và miệng trào đầy máu tươi, biến mái tóc tím bạc mất đi màu sắc vốn dĩ.

Tiếng còi báo động cùng với bẫy rập chằng chịt xuất hiện do kết giới bị phá vỡ không ngừng vang vọng bên trong khu nhà giam. Trong miệng Uri cắn chặt chuôi kiếm vừa cướp được, dùng một loại tốc độ quỷ dị cắm thanh kiếm xuyên thủng tim những kẻ cản bước. Máu từ thất khiếu trào ra, thấm ướt cả nền đất, mà những kẻ có ý định chạy đi báo tin đều bị một sợi dây mảnh như tơ chọc đúng tử huyệt, chết tại chỗ. Trên đỉnh đầu Uri xuất hiện một đóa lôi vân màu tím bạc, không ngừng phát ra sét thiêu cháy những cái xác.

Cả tòa nhà trong thoáng chốc biến thành địa ngục nhân gian. Chakra Uri dùng thậm chí ngưng tụ huyễn hóa thành một thực thể màu xám đen với hai nửa vòng tròn tương tự bát quái đồ trên gia huy nhà Hyuga. Đến tận khi mọi người đã bị giết sạch, cuộc tàn sát này mới đình chỉ. Hai hàng huyết lệ chảy dọc từ khóe mắt khiến người ta cảm giác như vừa nhìn thấy ma nữ bước ra từ địa ngục.

Sau đó, ngay khi Uri rời khỏi, một mồi lửa được châm từ Hỏa thuật cấp cao xuất hiện, hình thành nên đám cháy quy mô lớn. Ngọn lửa với sắc đỏ vàng cháy bùng lên như đang nhảy múa, thiêu rụi tất cả mọi vật nó tiếp xúc, bao gồm tường, cửa, hình cụ, và cả con người. Từ quản ngục tới tù nhân, thi thể tất cả những kẻ có mặt trong trại giam thời điểm đó đều bị thiêu rụi. Mà kunoichi nhà Yonehara cũng vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Tsunade cẩn thận xem đi xem lại hình ảnh truyền phát, chợt nhớ tới phản ứng kịch liệt của Usagi lúc phanh thây Aburame Muta trong lần đụng độ trước, nháy mắt hiểu ra điều gì.

Đây... là một nhược điểm.

Dựa vào phản ứng kích động đến thái quá lúc đó, Tsunade phán đoán khả năng rất cao Usagi bị ảnh hưởng từ quá khứ và mắc phải chứng ám ảnh sợ hãi, đối tượng cụ thể là bọ.

Ám ảnh sợ hãi là một rối loạn thần kinh mãn tính kéo dài, khác với cảm giác sợ hãi nhất thời hay những lo âu ngắn hạn. Khi bắt buộc phải đối diện với những sự vật gây sợ hãi, người bệnh đều cảm thấy hoang mang lo sợ và xuất hiện các triệu chứng bất thường như chóng mặt, ra nhiều mồ hôi, tay chân run rẩy, tức cổ họng, khóc lóc, choáng váng,... Khi nỗi sợ tăng cao và vượt quá mức giới hạn, người bệnh có thể trở nên hoảng loạn, kích động thái quá và thậm chí gây ra nhiều hành vi làm tổn thương bản thân hoặc những người xung quanh.

Việc trị liệu thất bại cho Kato Dan và chứng kiến người yêu tử vong ngay trước mắt mình đã khiến bản thân Tsunade mắc phải chứng sợ máu. Căn bệnh này ám ảnh bà suốt nhiều năm cho tới tận khi xảy ra trận chiến giữa Tam Nin mới được khắc phục phần nào. Trong trận chiến đó, Yakushi Kabuto còn lợi dụng nhược điểm này đả kích bà. Do đó, hơn ai hết, Tsunade biết cảm giác bị lôi nỗi đau quá khứ ra uy hiếp khó chịu đến đâu.

Mục đích bà nghiên cứu thủy tinh cầu vốn là để nắm rõ tình huống nhà giam năm đó, thuận tiện tìm kiếm bí mật của Usagi. Nhưng nếu nhược điểm của cô ta là cái này, Tsunade sẽ xem như không biết.

Bà không thể biến mình thành một kẻ đê tiện như Kabuto được.

oOo

Trận chiến trong đầm lầy kết thúc vào ngày thứ bảy tính từ thời điểm Uri và Itachi rời khỏi căn cứ Akatsuki. Ngoại trừ ba kẻ trực tiếp tham gia, không còn ai biết tình huống cụ thể và quá trình diễn ra sau đó.

Trong căn cứ, Hắc Zetsu trầm mặc ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ, con mắt vàng nhắm chặt lại, cả người nhìn qua hoàn toàn giống như một khối vật chất đen ngòm. Gần đây hắn thường xuyên xuất thần thế này, Bạch Zetsu thấy nhiều cũng lười thắc mắc, một mình bỏ ra ngoài đi dạo.

Chợt, Hắc Zetsu mở bừng mắt, đồng tử màu vàng nổi bật trên khuôn mặt không thấy rõ ngũ quan. Dựa vào cảm ứng đối với Thuật Bào Tử, trong nháy mắt, cả người hắn biến mất tại chỗ, đối mặt với cảnh tượng huyết tinh nhìn thấy sau khi dịch chuyển, con mắt vàng kim lập lòe một thứ ánh sáng vô cùng quỷ dị.

Ba năm trước, Yukino tham gia Akatsuki với tư cách là người thủ hộ chủ nhân nhẫn Sora. Vì tiện cho liên lạc khi không có nhẫn, Pain đã lệnh cho Zetsu gắn một vài bào tử lên người Yukino để giám sát và kịp thời hỗ trợ khi cần thiết.

Thuật Bào Tử là một loại nhẫn thuật đặc trưng của Zetsu, có thể cài các phân thân vào cơ thể người khác dưới dạng bào tử mà không bị phát hiện, kể cả đối với các ninja cảm nhận hay thậm chí là ninja cấp bậc Kage. Khi kích hoạt với mục đích tấn công, các bào tử này sẽ lập tức phát triển thành những khối xốp bao quanh người trúng thuật và hút lấy chakra của họ, đồng thời ngăn cản đối tượng cử động hay di chuyển. Còn khi muốn hỗ trợ, những bào tử sẽ đem chakra hút được này truyền cho đồng minh để hồi sức.

Từ khi nhẫn Sora xuất hiện, Yukino và Bạch Zetsu được phân công hoạt động theo cặp và gần như không còn cần sử dụng tới nó. Thời gian trôi qua, mọi người dường như quên mất giữa bọn họ còn có loại phương thức liên hệ này.

Ngoài thời gian làm nhiệm vụ chính thức, các thành viên Akatsuki không có nghĩa vụ phải thông báo hành tung của mình cho bất cứ ai. Do đó, việc một người đột nhiên biến mất một thời gian là chuyện rất bình thường.

Nhưng kể từ lúc Uri rời khỏi căn cứ và để Yukino lại tự do hoạt động ở Konoha, Hắc Zetsu đã âm thầm chú ý động tĩnh của nó bằng cách lén thăm dò các bào tử.

Ban đầu, việc giám sát này chỉ nhằm mục đích đảm bảo Yukino không gặp rắc rối gì quá lớn ảnh hưởng đến Usagi. Hắn biết rõ địa vị của Yukino trong lòng tiểu di nhà hắn, tuyệt đối không phải bất kỳ kẻ nào trong tổ chức này so sánh được. Chừng nào chưa tiếp nhận ký ức trước kia, tiểu di sẽ vĩnh viễn xem hắn là người xa lạ.

Nhưng sau đó, khi phát hiện rằng Yukino lại mất cảnh giác để bị rơi vào tay kẻ mà Uri căm hận nhất – Shimura Danzo, từ đầu tới cuối còn không có ý định dùng khế ước cầu cứu, Hắc Zetsu đã nghĩ ra một phương án khác.

Nếu như trong cuộc chiến này, Yukino chết dưới tay Danzo, hắn sẽ có lý do nhanh nhất giúp tiểu di khôi phục ký ức và năng lực.

Nếu nhớ lại tất cả những gì xảy ra khi còn là Otsutsuki Usagi, dù hắn không dám khẳng định tiểu di sẽ tha thứ cho mẫu thân bất chấp việc mẫu thân đã ghen tỵ mờ mắt để bị sức mạnh chi phối và gây ra bi kịch như thế nào, nhưng ít nhất tình cảm trước đó của tỷ muội hai người cũng đủ để tiểu di tin lời hắn.

Mang theo tâm tình này, điều Hắc Zetsu quan tâm nhất trong mấy ngày nay là chú ý động tĩnh bên phía Yukino, sau đó thuyết phục tiểu di đồng ý khôi phục ký ức, giúp hắn hồi sinh mẫu thân.

Mà hiện tại...

Hắc Zetsu nhìn chăm chú vào cặp mắt hổ phách đối diện, có chút thất vọng, bộ óc quá mức lý trí lại lập tức nảy lên một biện pháp tàn nhẫn.

Trong vài phút ngắn ngủi trước khi Bạch Zetsu kịp xuất hiện can thiệp, hắn cũng đã dứt khoát làm ra quyết định.

"Hắc... Zetsu?" Yukino đã không còn duy trì nổi nguyên hình, một thân hồ ly co chặt lại, bộ lông tuyết trắng bị máu nhiễm khô từng mảng, lộ ra từng vết thương sâu tới xương. Nó vừa mới dùng hết sức lực giáng một đòn chí mạng ngăn cản Danzo, mở ra một đường máu thoát khỏi mật thất. Nhìn thấy một khối bào tử trắng đột nhiên bám trên đuôi mình, Yukino từ ngơ ngác đến mừng rõ, giọng nói thì thào nhỏ đến khó nghe rõ. "Giúp ta... về căn cứ đ..."

Nửa câu sau đó Hắc Zetsu không còn nghe được nữa, vì Yukino đã bị một thanh kim loại đen ngòm tản ra hắc khí cắm thẳng vào tử huyệt. Mọi chuyện diễn ra không quá vài giây, điều cuối cùng Yukino nhìn thấy là vẻ mặt lạnh nhạt đến hờ hững của Hắc Zetsu.

Mà đầu kia của thanh kim loại, đang nằm trong tay hắn.

oOo

Thời điểm Karin chạy được tới địa điểm tập hợp, dư chấn của vụ nổ khủng khiếp vẫn chưa dừng lại.

Mở ra cuốn trục Suigetsu đưa cho, sau một làn khói trắng, một cỗ thi thể rắn khổng lồ xuất hiện. Ngay sau đó, Sasuke toàn thân thương tích cũng bước ra.

"Cậu đã làm gì thế? Đây là Manda?!" Dù xác rắn đã bị cháy đen, Karin vẫn lập tức nhận ra nó chính là linh thú triệu hồi đi theo Orochimaru trước kia.

Manda hứng chịu toàn bộ lực công kích của quả bom cuối cùng Deidara kích hoạt, chỉ kịp mở to mắt căm hận trừng Sasuke lần cuối, hoàn toàn tắt thở.

"Tìm một chỗ nghỉ ngơi trước, tôi sẽ giải thích sau." Sasuke choáng váng gượng dậy, liếc thấy chỉ có Karin và Jugo, cậu ta nhíu mày hỏi. "Suigetsu đâu rồi?"

"Tsuchikage Đệ Tam tới cứu viện đám ninja làng Đá, Suigetsu đã đứng ra cầm chân giúp bọn tôi chạy thoát, và bị bắt lại." Jugo lo lắng trả lời.

"Không sao đâu, bọn chúng không biết cậu ta là tộc nhân Hozuki." Karin ra hiệu cho Jugo đỡ Sasuke. "Muộn nhất là sáng sớm ngày mai Suigetsu sẽ thoát ra bằng Thủy Hóa và tới được chỗ này."

"Vậy thì tốt." Sasuke thoáng yên tâm, hoàn toàn ngất đi vì kiệt sức.

"Rời khỏi chỗ này nhanh thôi, làng Đá sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy." Karin châm lửa đốt phần xác còn thừa của Manda, nhắm mắt cảm nhận những nguồn charka xung quanh, chỉ về một hướng. "Đi nhanh thôi nào, có vài người lạ đang tới đây."

Jugo cõng theo Sasuke, cả ba đi về hướng Karin chỉ dẫn. Chưa đầy vài phút sau, bãi đất trống đã xuất hiện thêm hai bóng người.

"Cậu ta trống rỗng xuất hiện ở chỗ này, và chỉ vừa mới rời đi mà thôi." Kiba khịt mũi nhìn vật thể khổng lồ đã bị thiêu đến biến dạng, quay đầu nói với Kakashi. "Có lẽ phải dập tắt thứ này trước, khói bụi ảnh hưởng mạnh đến khứu giác của chó ninja."

"Phải." Nhóm của Kakashi và Pakkun tới đây gần như cùng lúc với Kiba và Akamaru. Động tác nhanh chóng triệu ra Thủy độn, Kakashi nói. "Chúng ta không thể trì hoãn quá lâu trước khi dấu vết biến mất. Chỗ này cứ để ta, em và Akamaru hãy đuổi theo trước khi mùi của Sasuke hoàn toàn bị phân tán."

"Vâng." Kiba biến mất không do dự. Các tiểu đội bọn họ chia ra tìm đến bây giờ mới có chút tung tích, cậu nhất định sẽ không để lãng phí manh mối hiếm có này.

oOo

Căn cứ Akatsuki.

Phòng khách chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng đến khó thở. Sasori, Kisame, Hidan, Kakuzu và cả Bạch Zetsu đều có mặt, nhưng cả căn phòng lại như rơi vào hầm băng. Không một ai lên tiếng, trong khoảnh khắc, dường như cả hô hấp cũng đình chỉ.

"Quá muộn..."

Bạch Zetsu mắt nhìn chằm chằm vào thi thể hồ ly nằm ngay ngắn trên bàn, giọng nghẹn lại. "Yukino đã hoàn toàn tắt thở trước khi ta tìm tới."

"Chết tiệt!" Hidan vốn muốn thử dùng thuật phục hồi bộ phận, lại nhận ra toàn bộ nội tạng bên trong đã vỡ nát, thậm chí một nửa trong số đó còn như bị dung nham ăn mòn. Hắn quay sang Kakuzu, cặp mắt tím vô cảm sau một quãng thời gian hợp tác trong tổ chức đã dần nhiễm thêm chút nhân tính. "Thay tim người vào có khả thi không?"

Kakuzu thử sử dụng tua cuốn thăm dò, sau một lát trầm mặc lắc đầu. Tròng mắt xanh lá nhìn chằm chằm chín chiếc đuôi vấy máu, hơi mang nghi ngờ. "Cái chết của Yukino rất lạ, không thể kết luận chính xác nguyên nhân tử vong. Đuôi và xác ngoài đều còn nguyên vẹn, nhưng bên trong không một khí quan nào lành lặn cả." Dừng một chút, hắn bổ sung. "Ta không tìm được nội đan."

Sasori khởi động khớp gỗ kiểm tra lại một lần nữa, xác định không còn biện pháp cứu chữa, tay hơi run rẩy. Hắn vận chakra lên chiếc nhẫn đeo trên ngón cái, sau một lát, giọng khàn khàn. "Không liên lạc được với Usagi."

"Ta cũng vậy." Kakuzu nhíu mày nhìn ngón tay đeo nhẫn.

"Bọn họ có vẻ đang ở trong một trận pháp phong bế nào đó." Kisame đưa ra một đáp án tương tự. "Nhẫn của Itachi cũng không liên lạc được."

"Khốn kiếp!" Hidan rủa thầm. "Cô ta sẽ phát điên lên khi biết chuyện này."

Các thành viên không ai lên tiếng. Tất cả bọn họ đều rõ ràng Yukino quan trọng thế nào với Uri.

"Ta sẽ bảo trì thi thể trước khi Usagi về." Sasori nâng xác Yukino lên lầu ba, cặp mắt vô thần nhìn không ra cảm xúc, nhưng ai cũng có thể nghe ra sự phẫn nộ trong giọng nói của hắn.

"Rốt cuộc thì kẻ nào là hung thủ chứ hả?" Hidan càng nghĩ càng bực bội, bổ một chưởng xuống bàn. "Ngoài đám ninja rác rưởi trong Ngũ Đại Cường Quốc thì ta chẳng còn thấy ai đáng nghi hơn."

"Ta nghe nói khoảng thời gian trước Yukino và Deidara đã tới làng Lá." Kisame lẩm bẩm.

"Phải, dinh thự Hokage và tổng bộ Root là nơi có hiềm nghi lớn nhất." Kakuzu tiếp lời. "Trước khi Usagi xuất phát đã giao cho Yukino một nhiệm vụ. Ta không biết cụ thể nội dung, nhưng trong cuộc họp lần trước của tổ chức Usagi đã nói rằng từ giờ tới khi Akatsuki ra tay với Cửu Vỹ, cô ta sẽ giết từng người một trong Root cho tới khi bọn chúng tan rã hoàn toàn." Kakuzu phân tích. "Đây phải là một quá trình tra tấn dài hơi."

"Nhưng Yukino đã rủ theo Deidara tới nổ bay địa bàn đám anbu Root cư ngụ." Bạch Zetsu khó hiểu.

"Cô ta tự ý đổi lệnh sao?" Hidan cũng không rõ ràng lắm. "Vậy thì kẻ tình nghi lớn nhất là lão già tên Danzo, chủ nhân của Root?"

"Không loại trừ khả năng lão tức giận vì chuyện đó và muốn trả thù." Kisame kết luận. "Deidara là người cuối cùng trong chúng ta gặp Yukino, có lẽ hắn sẽ biết gì đó."

"Ta đã thấy hắn quay lại đây mấy ngày trước." Bạch Zetsu ủ rũ lắc đầu. "Deidara nhắm tới một khối đất sét cổ trong tháp Tsuchikage, và có lẽ đã tới Thổ quốc rồi. Hắn nói rằng sau khi cho nổ tháp ở Konoha thì chính Yukino đã đề nghị tách ra vì còn chuyện gì đó muốn làm."

Không khí trong phòng khách một lần nữa rơi vào tĩnh mịch. Kakuzu nhìn quanh một vòng, chợt hỏi. "Hắc Zetsu đâu rồi?"

"Phải đấy." Hidan đưa mắt nhìn Bạch Zetsu. "Hai ngươi không xuất hiện cùng nhau?"

"Không." Bạch Zetsu ăn ngay nói thật. "Hắc Zetsu tới chậm hơn ta một chút. Hắn để ta đem thi thể Yukino về, còn mình thì ở lại tra tìm manh mối."

"Lúc này quan trọng nhất là liên lạc được với Usagi." Kisame thở dài. "Có lẽ cô ấy sẽ có cách."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...