Khoảnh khắc tin báo truyền được tới tai Tsunade, tình trạng Shimura Danzo đã qua cơn nguy kịch.
"Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra?" Nhìn vẻ mặt ngưng trọng của cặp đôi Hayate và Yugao, trán Tsunade nhăn lại.
"Thưa Hokage – sama, trưởng lão Danzo bị tấn công trong một căn cứ ngầm thuộc phạm vi quản lý của Root." Yugao giải thích. "Ông ta đã gần như cạn kiệt chakra sau khi phát tín hiệu cầu cứu."
"Chỉ có mình Danzo thôi sao?" Nhớ tới bằng chứng tội ác ghê tởm của lão, Tsunade thật sự không thông cảm nổi.
"Dấu vết ở hiện trường cho thấy đã có một cuộc chiến khá lớn xảy ra, nhưng kẻ còn lại đã bỏ trốn." Hayate tiếp lời. "Một vài thân tín cuối cùng của Root tìm được ông ta trong trạng thái hôn mê vì sử dụng quá nhiều chakra."
Yugao rút từ túi nhẫn cụ ra một cuốn trục. Sau chuỗi thủ ấn và làn khói trắng mịt mờ, nơi đó xuất hiện hai chiếc đuôi vấy máu. Cô đưa nó tới gần Tsunade. "Thứ này được tìm thấy ở hiện trường ạ."
"Đuôi...?" Tsunade ngẩn người.
"Vâng, trông nó rất giống đuôi động vật, nhưng kích cỡ này lớn chưa từng thấy, chúng tôi không thể xác định chính xác."
"Là đuôi hồ ly!" Tsunade cầm lại quan sát, lập tức có đáp án. Mảnh ký ức xa xôi từ lần đụng độ trước dần ùa về trong đầu bà. Cả kích thước, màu sắc, hoa văn, không cái nào không khiến bà khẳng định đây chính là lục vỹ yêu hồ từng xâm nhập Konoha.
Nhìn hai chiếc đuôi hồ ly lớn bị vấy đầy máu tươi, màu sắc ảm đạm xám xịt, hoàn toàn không còn vẻ sáng rực tràn ngập bạch quang trong dĩ vãng, một cảm giác ớn lạnh tràn lan cả người Tsunade.
"Danzo đang ở đâu?" Giờ phút này bà thực sự cảm thấy may mắn khi đã cử người theo dõi lão từ trước.
"Ông ta vừa kết thúc điều trị hồi sức trong bệnh viện." Yugao đáp. "Hai thân tín cuối cùng của Root là Terai và Dajimu đã đứng ra chịu trách nhiệm chăm sóc, đồng thời ngăn cản bất cứ ai tiếp xúc với Danzo."
"Vậy đích thân ta sẽ tới đó." Tsunade quyết định.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa, ngay sau đó là một giọng nam trung niên trầm thấp. "Hokage – sama."
"Vào đi." Tsunade nhận ra người đến là ai, nhanh chóng đáp, đoạn quay sang phân phó hai người. "Tiếp tục quan sát tình trạng Danzo, hãy gửi tin báo về đây ngay khi ông ta tỉnh lại."
"Vâng." Hayate và Yugao cúi đầu niệm ấn, cùng nhau biến mất khỏi văn phòng.
oOo
"Nhóm Hebi... ư?"
Sakura đã có chuẩn bị tinh thần về chuyện Sasuke lập một đội mới, nhưng mắt thấy tai nghe lại vẫn mang tới một loại đả kích hoàn toàn khác.
Cặp mắt ngọc lục bảo mở thật to, bên trong phản chiếu hình bóng Sasuke, nhưng lúc này thiếu niên tóc đen lại hoàn toàn đứng về phía những kẻ lạ mặt vừa chạm trán với cô lúc nãy. Nhìn vào vị trí, khoảng cách, ánh mắt đề phòng cùng với bầu không khí căng chặt hiện tại, bất kể ai cũng không tưởng tượng nổi họ từng là một đội thân thiết cỡ nào.
"Hợp tác sao?" Karin nhìn đội hình bốn người Kakashi, Naruto, Sakura và Sai, kinh ngạc hỏi. Cô sớm đoán được đám người theo dõi lần này đến từ Konoha, nhưng thái độ bình tĩnh của Sasuke thật sự nằm ngoài dự đoán.
"Chỉ là tạm thời thôi." Sasuke nhàn nhạt đáp, liếc qua Suigetsu. "Mấy người đi cùng về đây sao?"
"Tôi gặp Karin ở gần chợ." Suigetsu chỉ vào Sakura. "Và tôi không nghĩ thái độ của cô ta phù hợp để hợp tác với chúng ta đâu."
"S-Sasuke – kun..." Sakura chật vật né tránh ánh mắt lạnh băng của Sasuke. "Tớ không biết bọn họ là... đồng đội mới của cậu."
"Giờ thì cô biết rồi đấy." Sasuke nhìn quanh một vòng, giọng nói không có chút cảm xúc. "Hebi sẽ tạm thời hợp tác với Konoha. Mục tiêu của tôi là giết Itachi, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào dám cản trở chuyện đó. Trong khoảng thời gian này, tôi sẽ cùng tham gia truy vết tung tích các thành viên Akatsuki, đồng thời tìm kiếm thông tin về Itachi và Usagi."
"Có lẽ chúng ta nên giới thiệu một chút." Ánh mắt Kakashi tạm dừng trên mái tóc đỏ hiếm thấy của Karin, chủ động mở miệng. "Tôi là Hatake Kakashi."
"Uzumaki Naruto." Naruto tiếp lời, hai con ngươi xanh thẳm tràn ngập phấn khích. Danh sách thành viên tham gia cùng với mục tiêu của nhiệm vụ lần này khiến cậu có cảm giác như đội 7 sắp tái hợp vậy.
"Haruno Sakura." Nhìn ra quan hệ giữa Sasuke và Karin không mờ ám như mình tưởng, Sakura thật sự nhẹ nhõm.
"Sai." Từ khi hoàn thành được bức tranh về người anh trai Shin, nụ cười công nghiệp của Sai đã chân thành hơn một chút.
"Uchiha Sasuke." Đối với kẻ được xem là thành viên mới thay thế vị trí mình và Uri, Sasuke không có ấn tượng gì tốt. Trong cuộc gặp ở căn cứ Orochimaru lần trước, kẻ tên là Sai này đã dùng mấy con chuột bằng mực để thăm dò vị trí phòng cậu, mục đích chắc chắn chẳng hay ho gì.
"Uzumaki Karin." Nghe đến họ của Karin, cả Sakura và Naruto đều không khỏi sửng sốt. Kakashi đưa tay chỉnh chiếc mặt nạ, trong con mắt đen lộ ra một tia cảm thán.
"Hozuki Suigetsu." Đánh giá một lượt những đồng đội cũ của Sasuke, Suigetsu nhe răng cười. Giờ thì cậu đang khá tò mò bộ dạng Sasuke khi còn hoạt động với đội 7 ở làng Lá đây.
"Jugo." Trong trạng thái bình thường không lên cơn, tính tình Jugo vẫn tương đối hòa nhã. Hắn khẽ gật đầu giới thiệu, đoạn quay sang phía Karin. "Cô mua xong đồ rồi chứ?"
"Phải." Karin nhận lấy chiếc túi lớn từ tay Suigetsu. "Khu này cách xa trung tâm nhưng mọi thứ đầy đủ hơn tôi tưởng. Số lương thực, trang phục và thuốc trị thương này sẽ đủ cho chúng ta dùng trong một tuần nữa, sáng sớm mai là có thể xuất phát rồi." Ngừng một chút, cô ngẩng đầu hỏi Naruto. "Nhóm các cậu thì sao?"
"Luôn sẵn sàng." Naruto sau vài giây ngơ ngác cũng lập tức phản ứng lại, nở một nụ cười tươi rói.
Lạc quan thật! Karin thầm nghĩ. Đến cả chakra của cậu ta cũng ấm áp như mặt trời vậy...
"Có một thứ ta vẫn giữ thay em mấy năm nay." Trước khi rời đi, Kakashi đưa cho Sasuke một hộp gỗ nhỏ.
"..." Sasuke đoán không ra đây là thứ gì, chỉ trầm mặc nhận lấy.
Sau khi cả bốn người kia đều rời khỏi phòng, bên trong chỉ còn lại Hebi. Karin tiến lại chỗ Sasuke đánh giá tình trạng thương tích trên người cậu. Sau khi tháo băng vải nhiễm máu ra, rửa sạch các vết thương và bôi thuốc hết một lượt, cô chợt kéo tay áo, nâng cẳng tay phải tới trước mặt Sasuke.
"Cắn đi."
"Sao?" Suigetsu ngồi một bên giật mình lên tiếng. Sasuke cũng nhướn mày, không quá lý giải điều mình vừa nghe.
"Đây là một biện pháp trị thương nhanh chóng." Karin thấp giọng giải thích. "Tôi có thể chữa trị cho người khác bằng cách để họ cắn tôi và hút chakra."
"Không phải chuyện đó." Ánh mắt Suigetsu dừng lại trên phần cánh tay tràn ngập những vết cắn. "Cô đồng ý sử dụng phương pháp này ở đây... khó tin thật."Trong ấn tượng của hắn, kể từ khi Karin lên làm quản ngục cho căn cứ phía Nam, cô ta đã không cho phép kẻ nào cắn trực tiếp lên tay mình nữa, cho dù có là những đối tượng nghiên cứu trọng yếu mà Orochimaru đang thí nghiệm.
"Đặc quyền của soái ca đấy." Karin nhún vai. "Tên Deidara kia chỉ là một trong số rất nhiều thành viên nguy hiểm của Akatsuki. Dù sao thì sáng mai sẽ phải xuất phát, trạng thái Sasuke càng tốt thì tỷ lệ chúng ta không gặp nguy hiểm cũng càng cao." Nói rồi, cô thúc giục Sasuke. "Nhanh nào, cậu cũng muốn hồi phục sớm chứ?"
Sasuke nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn thuận thế cắn một ngụm. Chỉ vài chục giây sau, trong ánh mắt ngạc nhiên của các thành viên còn lại, toàn bộ miệng vết thương lấy tốc độ mắt thường có thể thấy khôi phục, lượng chakra bị hao hụt tăng dần lên, đau nhức từ những vết nội thương âm ỉ suốt từ sau vụ nổ cũng biến mất. Sasuke thậm chí cảm thấy mình có thể chiến đấu ngay bây giờ.
"Thấy chưa?" Nhìn phản ứng của cậu, Karin cười hài lòng. "Tôi rất chờ mong cuộc gặp sắp tới với Usagi."
oOo
"Kakashi – sensei, cô gái đó là ai thế?" Trong một phòng khác của nhà trọ, Naruto kinh ngạc hỏi Kakashi. "Em chưa từng gặp ai cùng họ với em cả!"
"Uzumaki Karin." Kakashi mỉm cười. "Đó hẳn là một người bà con thân thích với em."
"Người... thân sao?" Naruto sững sờ.
"Ý thầy là cô ta có quan hệ huyết thống với Naruto?" Sakura không thể tin nổi.
"Chính xác." Kakashi cũng khá bất ngờ khi một thành viên trong đội của Sasuke lại đến từ tộc Uzumaki. "Mái tóc đỏ cùng với luồng chakra dồi dào đó, đều là đặc trưng của thành viên tộc này."
"Nhưng mà... tóc Naruto màu vàng nhỉ?" Sai nhỏ giọng.
"Cái gì cũng có ngoại lệ mà." Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Naruto, Kakashi nghĩ nghĩ, vẫn nói. "Dù sao thì chuyện đó cũng không ảnh hưởng gì tới nhiệm vụ của chúng ta. Vả lại, trong một gia tộc lớn như Uzumaki, hai người cùng chung dòng họ cũng không có nghĩa là quan hệ huyết thống sẽ gần thế nào. Có thể em và Karin chỉ là bà con xa mà thôi."
"Nhưng đây là lần đầu tiên em gặp được một người chung dòng máu với mình..." Không lời nào có thể diễn tả cảm xúc của Naruto lúc này.
Từ khi sinh ra đến tận bây giờ, cậu nhận được rất nhiều sự đối xử khác nhau. Có xa lánh hắt hủi của dân làng, có quan tâm săn sóc của đồng đội, cả cảm giác an toàn như được trưởng bối che chở khi ở với Iruka – sensei, Kakashi – sensei, bà Tsunade, tiên nhân háo sắc nữa,...
Cậu vốn nghĩ như vậy đã là đủ, đồng đội sẽ là gia đình của cậu. Nhưng giờ phút này, tận mắt gặp được một người cùng tộc, cùng huyết thống, cảm giác này khác hoàn toàn với tất cả những mối quan hệ trước kia.
Trong tâm trí Naruto, khát vọng biết về thân thế bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
"Em có thể trò chuyện với Karin nhiều hơn." Kakashi nghĩ về tình trạng tộc Uzumaki hiện tại, phần nào hiểu được tâm trạng của cậu. "Có lẽ cô ấy cũng sẽ rất vui."
Uzumaki là một gia tộc nổi tiếng ở làng Xoáy Nước, đồng thời cũng là họ hàng xa của gia tộc Senju. Vì thế, hai tộc có quan hệ rất tốt với nhau, từ đó hình thành một liên minh giữa hai làng ẩn của họ là làng Lá và làng Xoáy Nước. Shinobi làng Lá mang biểu tượng của làng Xoáy Nước trên vai đồng phục và áo giáp như một cách thể hiện tình hữu nghị thiện chí giữa hai làng, điều đó được duy trì tới tận bây giờ, trong niềm hoài niệm về tình bạn giữa họ ngay cả khi làng Xoáy Nước đã bị tiêu diệt nhiều năm về trước.
Các thành viên gia tộc Uzumaki có mái tóc đỏ đặc trưng, có tuổi thọ và sức sống đáng kinh ngạc, đặc biệt còn rất am hiểu thuật phong ấn. Khả năng phi thường này đem đến cho họ sự nể trọng, e sợ, cuối cùng là cả họa diệt môn. Trong thời đại của những cuộc chiến tranh thế giới ninja, ngôi làng bị hủy diệt khi các quốc gia khác bắt đầu nhìn nhận nó như một mối đe dọa lớn, không thể kiểm soát được.
Trước ranh giới diệt vong, những người còn sống sót của làng Xoáy Nước đã rời khỏi quê hương và trốn rải rác khắp nơi trên thế giới. Vì mối thân tình giữa hai làng từ trước, cùng với việc một vài thành viên trong số họ là Uzumaki Mito – phu nhân Hokage Đệ Nhất, sau đó là Uzumaki Kushina – phu nhân Hokage Đệ Tứ, đã sống tại làng Lá, nên nhiều công trình liên quan đã được xây dựng cả trong và xung quanh làng, tiêu biểu là 'Đền Cất giữ Mặt nạ của tộc Uzumaki'.
oOo
ẦMMMM!!!!!!!!!!!!
Chấn động khủng khiếp từ cú vỗ cánh cuối cùng khiến cả tòa hang động lạnh băng như run lên.
Từ phía trên đỉnh, một vật thể khổng lồ lao thẳng xuống, cơ thể vô lực khống chế khiến toàn bộ thân mình đập mạnh vào tảng đá lớn cạnh đầm nước. Hai bên cánh sải ra, loạt lông vũ đen như hắc diệu thạch tản mát một cỗ khí thế hắc ám. Toàn thân nó bao phủ bởi ngọn lửa màu xanh đen, vừa chạm đất, dư âm của sức nóng cực hạn lập tức làm bốc hơi một phần nước trong đầm.
Mà ở đối diện, bóng người nhỏ nhắn với suối tóc tím bạc sáng rực bước chậm tới, dù cước bộ hơi lảo đảo, trên cánh tay còn rải rác vài vết máu, nhưng tuyệt đối là kẻ có tình trạng tốt nhất trong ba sự sống đang có mặt nơi đây.
"Khoan đã!"
Nhìn thiếu nữ mặt không đổi sắc giơ cao thanh đoản đao tùy thân, biểu cảm hờ hững như sắp sửa lột da một con gà, lông vũ toàn thân Yoru co rúm lại, vội vàng lên tiếng ngăn cản.
"Ngươi còn gì muốn trăn trối sao?" Uri nâng mắt nhìn hắn, đồng tử tím lưu ly lóe lên quang mang quỷ dị.
Trận chiến đoạt bảo trong hang động này trải qua một ngày một đêm giằng co, đã kết thúc. Dưới sự phối hợp ăn ý đến không ngờ của Uri và Itachi, dẫu cho có kết giới hắc ám cản trở phần lớn nhẫn thuật – cùng với việc Itachi đột ngột phát bệnh nửa sau trận đấu, thì nam nhân áo đen vẫn không chiếm được thượng phong.
Sau loạt tấn công hung ác dồn dập tập hợp những huyết kế giới hạn đủ khiến bất cứ kẻ nào điên cuồng, kết giới tan vỡ, nam nhân kia hiện nguyên hình là phượng hoàng hắc sắc – thần thú thượng cổ đã ngủ say trong hang động này bao năm nay.
"Tuyết liên sẽ không thể được chuyển hóa nếu thiếu sức mạnh của ta!" Yoru nhìn thẳng vào con ngươi lạnh băng kia, cố nén cảm giác không khỏe khi mặt đối mặt với nhân loại đầu tiên đánh bại mình. "Năng lượng hắc ám của ta là bước cuối cùng trong quá trình hoàn thiện chuyển hóa một nguyên tố." Ngừng vài giây, hắn tiếp. "Ta sẽ ký khế ước với ngươi."
"Ồ..." Biểu cảm cùng câu nói này của Yoru khiến Uri nhớ tới lần đầu tiên mình gặp Yukino. Vuốt ve lưỡi dao trên tay, nàng hỏi. "Khế ước chủ tớ?"
"Phải." Yoru hơi ngạc nhiên. "Ngươi biết cái này sao?"
"Làm qua rồi." Uri nhàn nhạt đáp, chuyển tay đẩy lưỡi dao nhọn hoắt tới trước mặt hắn. "Tốt nhất ngươi đừng nghĩ đến chuyện giở trò."
"Đương nhiên!" Yoru đáp gần như ngay lập tức. Hắn nhìn mặt đất phủ đầy bùn bẩn và bụi đất sau trận hỗn chiến kịch liệt, có chút cách ứng, bèn thử giật giật hai cánh gượng dậy. Sau vài lần thất bại, mắt phượng nhấp nháy, tràn đầy bất đắc dĩ nói với đầu sỏ gây tội.
"Ta nghĩ là xương của ta gãy hết rồi..."
oOo
Itachi tỉnh lại vì một cơn đau dữ dội trong lồng ngực.
Đau ngực, thở gấp, ho ra máu. Những triệu chứng này đã có từ trước nhưng lại bắt đầu xuất hiện liên tục vào những ngày gần đây, khiến tình trạng cơ thể hắn ngày càng tệ.
Nén lại xúc động muốn hộc máu trước khi làm rõ tình huống hiện tại, Itachi mở mắt, lọt vào đồng tử sâu thẳm là một mảnh xám nhạt khó chịu.
Sắp đến cực hạn rồi... Hắn thầm nghĩ.
Uchiha Itachi thức tỉnh sharingan sau khi chứng kiến người bạn thân của mình – Uchiha Shisui, nhảy xuống thác nước tự tử. Với mắt trái, hắn có thể sử dụng Tsukuyomi, một ảo thuật mạnh mẽ làm thay đổi nhận thức về thời gian của nạn nhân. Với mắt phải, hắn có thể sử dụng Amaterasu, ngọn lửa đen không thể dập tắt. Vì đã đánh thức được sức mạnh cả hai con mắt Mangekyou nên hắn cũng sử dụng được cả Susanoo, một thực thể khổng lồ mang hình dáng con người cấu thành từ chakra.
Mỗi chiêu thức được tạo ra từ Mangekyou Sharingan đều đòi hỏi lượng chakra khổng lồ để kích hoạt, cặp mắt này bào mòn thể lực và chakra, đồng thời gây áp lực rất lớn lên mắt của người thi triển, dẫn đến suy giảm thị lực và thậm chí là mù lòa, không bao giờ dùng tới sharingan được nữa.
"Tỉnh rồi sao?"
Một giọng nói mát lạnh kéo Itachi khỏi những suy nghĩ ngổn ngang về loạt kế hoạch tương lai. Ngay sau đó, cặp mắt suy yếu của hắn được bao phủ bởi một bàn tay lạnh lẽo nhưng mềm mại, mang theo luồng chakra nhu hòa.
"Ngươi nên tạm ngưng sử dụng sharingan trong ít nhất là một tuần nữa." Chứng kiến tình trạng thị lực đáng báo động của Itachi, Uri hơi nhíu mày.
"...Được." Cảm giác khó chịu dần dần lắng xuống, Itachi chống người ngồi dậy, tròng mắt khôi phục về màu đen nguyên bản. Uri thu tay, đưa một chiếc khăn cho hắn.
"Cảm ơn." Lau đi máu còn sót lại trên những vết thương vừa được chữa lành, ánh mắt Itachi dừng lại ở con vật lạ đang đứng bên chân Uri. Lông vũ toàn thân nó màu đen, hai bên cánh xen lẫn cả màu lam đậm, cặp mắt phượng tối như mực phản chiếu ra khí tức huyết tinh hệt như nam nhân xuất hiện ngăn cản họ lúc ban đầu. "Nó..."
"Giống Yukino." Uri đáp lời ít ý nhiều, đoạn quay sang hỏi Yoru. "Hấp thụ tuyết liên yêu cầu thực hiện ngay tại đây sao?" Sau khi hoàn thiện khế ước, thần thức của nàng đã hình thành một mối liên kết mới với hắn.
"Chỉ bắt buộc đối với hai cánh Âm độn và Dương độn." Cơ thể Yoru vì trọng thương mà tạm thời thu nhỏ lại. Nó vừa điều khiển trụ cột đa giác tiến về phía mình, vừa nói. "Năm nguyên tố còn lại ngài có thể hấp thụ ở bất cứ đâu."
Toàn bộ không gian u tối của đầm lầy lúc này đã được thay bằng bảy luồng sáng chói mắt phát ra từ chính đóa tuyết liên đặt giữa trung tâm. Trên đỉnh trụ đa giác bảy cạnh, lớp vải chắn bên ngoài đã biến mất, lộ diện bông hoa tuyệt đẹp phía trong. Không như những bông hoa sen thông thường, đóa tuyết liên này chỉ có 7 cánh.
Tuyết liên rời khỏi đỉnh trụ cột, ở trên không trung xoay tròn, nguyên bản chỉ có kích thước bằng bàn tay bắt đầu từ từ lớn lên, nở rộ, hương sen thơm mát bao trùm toàn bộ mùi máu trong hang động, thất thải quang mang cực thịnh, đẹp không sao tả xiết.
Khoảnh khắc nó tiến vào dạng hoàn chỉnh, bầu trời bên ngoài hang động mây đen dày đặc, sấm sét chớp nhoáng.
Thất Thải Tuyết Liên là thiên địa dị vật, mỗi khi xuất hiện, sẽ tạo ra thiên địa dị tượng.
"Tác dụng cụ thể của nó thế nào?" Lờ đi âm thanh lôi điện giật liên hồi, Uri hỏi.
"Trước khi ngài tới đây..." Yoru đột nhiên cười bí hiểm – loại biểu cảm này xuất hiện trên thú hình của hắn trông bỉ ổi lạ. "Bên ngoài đã đồn gì về thứ này?"
"Một đóa hoa sen có bảy cánh bảy màu." Uri nhìn bông hoa giống hệt như trong miêu tả, cặp mắt tím phản chiếu ánh sáng lấp lánh. "Có thể chữa được những căn bệnh hiểm nghèo nhất, những vết thương chí mạng nhất, cải tử hoàn sinh, thậm chí là... dược hiệu hoạt động dựa theo ý muốn con người."
"Chính xác!" Yoru vỗ hai cánh vào nhau. "Đó chính là tác dụng của nó đấy."
"..." Uri và Itachi đều không hẹn cùng trầm mặc nhìn hắn.
"Ý ta là..." Đón nhận ánh mắt lãnh đạm của cả hai người, Yoru cười gượng. "Trước kia vì quá nhàm chán, ta đã tung nhiều tin đồn về công dụng của tuyết liên. Đó đều là những thông tin thật sự, nhưng những kẻ tìm tới đây lại không ai có năng lực cướp được nó." Cặp mắt xếch của hắn liếc về phía đóa hoa. "Bảy cánh hoa này đại diện cho bảy nguyên tố chakra : đỏ là Hỏa, vàng là Thổ, lục là Phong, lam là Thủy, tím là Lôi, trắng là Dương và đen là Âm. Ngài có thể sử dụng chúng tùy vào đặc tính bệnh tật và mức độ nghiêm trọng. Không nhất thiết đối tượng tiếp nhận phải là người có hệ chakra tương ứng, nhưng dùng đúng màu sẽ phát huy được tối đa công dụng, thời gian chuyển hóa cũng nhanh hơn."
"Nó chữa được cả những bệnh liên quan đến phân tách linh hồn hoặc di truyền huyết thống sao?" Uri hỏi.
"Toàn bộ." Yoru đáp rất dứt khoát. "Các thương tật trí mạng về thể xác lẫn tinh thần, chỉ cần lưu lại một hơi thở thì thánh phẩm tuyết liên đều có thể cứu được. Còn đối với bệnh tật bẩm sinh, nó sẽ có tác dụng như tẩy kinh phạt tủy, lọc sạch toàn bộ mầm bệnh và khôi phục một cơ thể khoẻ mạnh cho người sử dụng, loại bỏ tác hại chi phối bởi huyết thống."
Itachi thật sự bất ngờ với đáp án này. Hắn quay sang nhìn Uri, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của nàng.
"Ta sẽ ở lại hấp thụ Âm nguyên tố." Luồng sáng rực rỡ trong hang động chiếu lên gương mặt tái nhợt kia một tầng sắc màu ấm áp. Vuốt ve cánh hoa màu đỏ đặc trưng của Hoả hệ, Uri hỏi Itachi. "Ngươi thì sao?"
"Nhiệm vụ truy bắt Tứ Vỹ sắp bắt đầu rồi." Itachi mỉm cười. "Tôi sẽ dùng nó sau." Nếu căn bệnh thổ huyết cùng thị lực sắp đến cực hạn này của hắn thật sự có thể trị khỏi, rất nhiều kế hoạch vốn đặt ra từ trước sẽ phải cân nhắc lại.
Cả trận chiến định mệnh với Sasuke nữa...
Bạn thấy sao?