CHƯƠNG 147
Thẩm Nguyệt đẩy Hạ Miều ra, để mặc nửa người dưới trần trụi đi đến bên ghế sô pha lấy khăn giấy chà lau côn thịt, còn Hạ Miều lỏa lồ nằm ở trên giường thở hổn hển, lý trí bị đánh mất cũng dần dần thu hồi.
Thẩm Phi cùng Mạch Tuyết đi đến mép giường nhìn cô gái đang nhắm không thèm nhìn ai, thân thể mềm mại phiếm một tầng màu đỏ mê người, hai chân hơi hơi mở ra thấy rõ hai cái huyệt đỏ bừng như tắm máu, cái miệng nhỏ không kịp khép lại đang trào ra chất lỏng dâm uế.
Vừa rồi nhìn một màn kia hạ thể Thẩm Phi cùng Mạch Tuyết sớm đã trướng đau, bây giờ quan sát kĩ một màn này sao có thể nhịn được, dục hỏa vẫn luôn ẩn nhẫn nháy mắt chợt bùng nổ.
Thẩm Phi đi lên bóp cằm Hạ Miều, hài hước cười nói: “Thế nào? Một thứ đồ chơi cũng dám chơi tính tình*? Nói cho cô nghe, cô không có tư cách!”
(chơi tính tình thì phải thay bằng từ gì? Các nàng help taaaa)
Hạ Miều mở to mắt, trong mắt lãnh quang cứ vậy đối mặt với Thẩm Phi.
“Chơi tính tình? Anh vẫn chưa đủ tư cách để tôi chơi tính tình đâu.”
Giọng nói trào phúng khiến ý cười trên mặt Thẩm Phi trầm xuống, đôi mắt hồ ly lạnh băng nhìn chằm chằm Hạ Miều.
Nhưng mặc kệ như thế, Hạ Miều vẫn không hề hối cãi, ngược lại nghiền ngẫm nhìn Thẩm Phi: “Sao rồi? Mới chút đã nổi giận? Một thứ đồ chơi mà thôi, cũng có thể làm anh nổi giận?”
Bàn tay đang bóp cằm Hạ Miều càng thêm dùng sức, năm vết ngón tay hãm sâu vào mặt Hạ Miều, nhưng ánh mắt cô vẫn lạnh lùng nhìn Thẩm Phi, tựa như khớp hàm sắp bị bóp nát này không phải của cô vậy.
Thấy Hạ Miều không thèm để tâm, Thẩm Phi chỉ cảm thấy trước ngực mình đau đớn, đau đến nỗi anh hận không thể bóp chết cô, hoặc là móc tròng mắt lạnh nhạt đó ra.
Cuối cùng giận đến mức cười ra tiếng : “Được lắm, không ngờ sau một chuyến ở căn cứ trở về, lá gan của Nhiêu nhi càng lúc càng lớn, có phải cô cho rằng tôi sủng cô nên tôi không dám làm gì cô không? Có phải cô nghĩ rằng tôi đối xử tốt với cô thì cô có thể mặc sức giẫm đạp? Hay là cô cho rằng, cô có Thánh Mặc La Á Qua Đế chống lưng nên tôi không dám làm gì cô không, hả?”.
Thẩm Phi tuy là đang cười, nhưng ánh mắt lại là tàn ngược khiến Hạ Miều rùng mình, cô biết Thẩm Phi rất máu lạnh, nhưng biết là một chuyện, tự mình đón nhận lại là một chuyện khác.
Đáy mắt lạnh nhạt vô tình của anh khiến cô không hề nghi ngờ, anh thật sự sẽ giết cô.
“Đúng vậy, cho dù anh giết tôi cũng là chuyện bình thường thôi, dù sao đối với anh mà nói, một người phụ nữ có thể chia sẻ thì cũng không quan trọng gì, huống chi trong anh vốn là tàn nhẫn.”
“Cô!”
Ánh mắt Thẩm Phi lạnh đến thấu xương, nói một câu tàn nhẫn: “Cô có tin tôi giết chết ba mẹ cô hay không?”
Hạ Miều đột nhiên căng thẳng, nhưng ngay sau đó càng thêm bình tĩnh nhìn Thẩm Phi: “Được thôi, vừa lúc để một nhà chúng tôi đoàn tụ.”
Phụt một tiếng, Thẩm Phi cười to ra tiếng, trào phúng nói: “Cô cho rằng tôi sẽ để cô như ý muốn sao? Hạ Miều à, tôi cho rằng lấy chỉ số thông minh của cô hẳn là biết rõ, tôi sẽ chỉ khiến cô sống không bằng chết mà thôi! Lúc cô vẫn chưa khiến tôi thoải mái, sao tôi có thể để cô dễ dàng chết đi?!”
Hạ Miều nhìn nụ cười lạnh lẽo của Thẩm Phi, đau đớn trong lòng cô càng thêm lan tràn, cuối cùng vô lực nhắm hai mắt lại.
Vì sao cô cùng Thẩm Phi lại đi tới bước đường này……
Sao lại đối chọi gay gắt, đâm chọc đối phương như thế, cô cho rằng đoạn thời gian ngọt ngào lúc trước, cùng với đoạn thổ lộ tình cảm ban nãy, đã đủ để họ hiểu rõ lẫn nhau, dù một ngày nào đó cô rời đi ,Thẩm Phi cũng sẽ hiểu rõ tâm tư của cô.
Nhưng kết quả thì sao?
Thẩm Phi chẳng những không hiểu, ngược lại còn xuyên tạc hàm nghĩa trong đó, mà cô thì sao?
Bọn họ đi tới bước đường này cô cũng có trách nhiệm, là do cô không thể áp chế lửa giận, chỉ biết thoải mái nhất thời mà khiến đối phương bị thương.
Trên thế giới này hẳn là không có chuyện gì đau đớn hơn việc hai người yêu nhau nhưng lại tổn thương lẫn nhau.
Chẳng lẽ đây là tình yêu của nhân loại?
Đều phải trải qua quá trình tra tấn lẫn nhau?
Nếu có người hỏi cô có hối hận khi động tâm với Thẩm Phi ở thành phố An không. Thì cô sẽ trả lời không, cô không hối hận, yêu chính là yêu, chỉ có thể trách hoàn cảnh thôi.
Vốn dĩ nhìn thấy Hạ Miều nhắm mắt, phản ứng đầu tiên của Thẩm Phi đó là muốn bóp chết người đàn bà này, nhưng lúc bàn tay đặt trên cổ cô thì một giọt nước mắt rơi xuống cánh tay làm cả người anh cứng lại.
Thẩm Phi cảm thấy trái tim mình như bị một đôi tay bóp chặt, đau đến nỗi anh không thể thở.
Anh không phải chưa từng thấy qua nước mắt của Hạ Miều, lúc Thánh Mặc La Á Qua Đế cường bạo cô, lúc cô đối mặt với ba mẹ , từng giọt nước mắt kia hiện lên vô cùng rõ ràng.
Chỉ có lúc này đây, nhìn thấy giọt nước mắt kia biến mất trên khăn trải giường, lần đầu tiên anh cảm nhận được đau đớn, đau đến vặn vẹo.
Ánh mắt Thẩm Phi hiện lên một tia hoảng loạn, vội vàng đứng lên đi ra khỏi phòng ngủ, bước chân kia khó nén vẻ chật vật.
Thẩm Nguyệt hơi nhíu mày, con ngươi sắc bén hiện lên một mạt nghi hoặc, rồi sau đó nhìn Hạ Miều đang nằm trên giường.
Đến lúc này Thẩm Phi vẫn luyến tiếc động thủ với cô ta sao?
Mạch Tuyết đứng ở mép giường lạnh lùng nhìn Hạ Miều, tuy rằng anh không biết vì sao Thẩm Phi đột nhiên lại bỏ đi, nhưng lời Hạ Miều nói anh nghe thấy rất rành mạch, lệ khí nơi đáy mắt càng thêm mù mịt, trong đó có một tia ủy khuất không dễ phát hiện.
“Cô không có gì muốn nói với tôi sao?” Giọng nói nhàn nhạt mang theo một cỗ áp lực.
Hạ Miều có chút phức tạp nhìn Mạch Tuyết, đáy mắt lệ khí đang tùy ý len lỏi, nhưng Hạ Miều lại từ trong đó thấy được một tia hi vọng, nôn nóng cùng thấp thỏm.
CHƯƠNG 148:
Đến lúc này anh vẫn còn chờ mong sao?
Người đàn ông này vẫn luôn khiến cô có chút đau lòng, hắn bướng bỉnh,hắn hung ác, hắn yếu ớt.
Hạ Miều vẫn chưa rửa sạch tình cảm đối với Mạch Tuyết, bởi vì cô không biết tâm tư của mình dành cho Mạch Tuyết là thế nào.
Không động lòng như Thẩm Phi, cũng không ỷ lại giống Thánh Mặc La Á Qua Đế, mà là một loại phức tạp có đau lòng cùng sủng nịch.
Bởi vì nếu bỏ đi lớp vỏ tàn nhẫn, Mạch Tuyết ở trong mắt cô chỉ là một chàng trai ngạo kiều yếu ớt.
Cũng vì thế, đoạn thời gian ở biệt thự Thẩm Phi cô ngầm đồng ý cho Mạch Tuyết lại gần, phóng túng hắn, sủng nịch hắn, nên vô hình đã trở thành một thói quen của cô.
Chỉ cần nhìn thấy anh thì sẽ nhịn không được muốn đối xử tốt với anh, để trái tim yếu ớt kia bình tĩnh lại.
Nhưng nếu cô ở lại bên cạnh Mạch Tuyết vậy thì cô vĩnh viễn sẽ không thoát khỏi những người này, mà nếu cô cùng Mạch Tuyết rời đi, ý nghĩ như vậy quá mức thiên chân.
Để Mạch Tuyết từ bỏ địa vị, từ bỏ tài phú sao? Để anh cùng cô trải qua những ngày tháng sau khi thoát đi sao?
Liệu anh có đồng ý không?
Trong lúc Hạ Miều do dự thời gian đã trôi qua mấy phút, mà đáy mắt huyết tinh của Mạch Tuyết cũng càng thêm dày đặc.
Hạ Miều cũng chú ý tới, cuối cùng vẫn không đành lòng để người nam nhân mỹ lệ như thiên sứ này ngã vào địa ngục.
“Nếu……” Hạ Miều bình tĩnh nhìn Mạch Tuyết, mà ánh mắt cuồn cuộn của Mạch Tuyết cũng bởi vì Hạ Miều mở miệng mà chợt tạm dừng.
“Nếu em muốn anh từ bỏ tất cả những gì anh đang có để rời đi cùng em, anh có đồng ý không?”
Mạch Tuyết ngây ngẩn cả người, Thẩm Nguyệt ngồi trên sô pha cách đó không xa cũng ngây người.
Hạ Miều nói ra những lời này cực kỳ kiêu ngạo.
Bây giờ ngay cả bản thân cô cũng khó bảo toàn, nói thẳng ra thì chỉ là một người bị cầm tù, cô không có tư cách nói ra lời như thế.
Muốn từ trong tay quần ma thoát đi, đây đúng là kẻ ngu nói mộng, cho dù Mạch Tuyết đồng ý thì bọn họ cũng không đi được, ít nhất Thẩm Nguyệt, Thẩm Phi, Phong Chi Âu còn có Thánh Mặc La Á Qua Đế sẽ không cho phép cô thoát đi.
Thẩm Nguyệt cười trào phúng nhìn Hạ Miều, giống như đang nhìn sủng vật nhảy nhót trong lòng bàn tay.
“Xem ra cô vẫn chưa biết thân phận của mình, cô cho rằng cô có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay chúng tôi?”
Đối với sự cười nhạo của Thẩm Nguyệt Hạ Miều không hề để ý tới, mà là nhìn Mạch Tuyết đang ngẩn người, cô lại hỏi một lần nữa: “Anh nguyện ý sao?”
Mạch Tuyết lúc này mới hoàn hồn lại, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.
Kỳ thật anh cũng muốn cười nhạo, muốn đả kích cô không biết tự lượng sức mình giống như Thẩm Nguyệt,nhưng lúc đối diện với đôi mắt sáng ngời của Hạ Miều, nhu tình trong đó khiến tất cả những câu nói kia biến mất sạch sẽ.
Cô hỏi anh có đồng ý không?
Có phải ý cô là anh ở trong lòng cô không giống như bọn họ, có phải đại biểu rằng cô sẽ vĩnh viễn không rời khỏi anh?
Nghĩ tới đây, Mạch Tuyết cười, nụ cười này như làm bừng sáng toàn bộ thế giới, đơn thuần mỹ lệ làm người khác hoảng hốt.
Chỉ thấy đôi môi kia khẽ mở, thổ lộ ra một câu nói mềm mại.
“Chỉ cần em vẫn luôn ở bên cạnh anh,muốn anh làm gì anh cũng đều đồng ý.”
Thình thịch!
Hạ Miều như nghe được tiếng trái tim mình sống lại, kiểu tình cảm dùng toàn tâm toàn ý cô đã tìm được rồi.
Mạch Tuyết như vậy ngay cả Thẩm Nguyệt cũng cả kinh, trong khoảng thời gian này bọn họ đều thấy rõ Mạch Tuyết rất thô bạo, hơn nữa hận ý với Hạ Miều cũng là nhiều nhất.
Nhưng bây giờ thì thế nào?
Mới chỉ một câu vô cùng đơn giản, Hạ Miều đã dễ dàng bình phục lệ khí trong lòng Mạch Tuyết, Thẩm Nguyệt anh có thể không giật mình sao?
Nhưng cho dù giật mình thế nào thì chuyện trước mắt vẫn là sự thật, một Mạch Tuyết âm ngoan thô bạo chỉ vì một câu của đối phương mà hài lòng.
Thẩm Nguyệt khẽ nhíu mày, có chút không vui nhìn chằm chằm Mạch Tuyết, tên gia hỏa này bị sao vậy?
Mới một câu thôi mà cậu ta đã vểnh cái đuôi lên, có đáng là đàn ông không?
Lúc này, vẻ mặt tươi cười của Mạch Tuyết ở trong mắt Thẩm Nguyệt không khác gì cái đuôi đang vẫy, hắn rất muốn đi lên đánh một trận cho cậu ta tỉnh!
Đương nhiên, giật mình không chỉ có Thẩm Nguyệt, ngay cả Hạ Miều cũng âm thầm kinh ngạc, cô không ngờ Mạch Tuyết lại dễ dàng đáp ứng như thế, hơn nữa ý cười trên mặt anh rất thỏa mãn, tựa như chỉ cần có cô, những chuyện khác anh không hề quan tâm.
Có một điều mà Hạ Miều không biết, tuy rằng Mạch Tuyết cùng mấy người Thẩm Phi là một nhóm, nhưng hoàn cảnh trưởng thành của họ khác nhau.
Mạch Tuyết không có thân thế khó lường như bọn họ. Anh chỉ biết là, Hạ Miều cho anh hy vọng, khiến cho thế giới đen tối của anh thấy được ánh sáng, cho nên anh muốn nắm chặt lấy nguồn sáng này, cho dù kẻ nào cũng không thể ngăn cản.
Chỉ cần có được ánh sáng này muốn anh làm gì anh cũng đều đồng ý. Nếu trước kia anh chưa từng tiếp xúc qua ánh sáng thì anh sẽ vĩnh viễn ở lại địa ngục, nhưng sự khác biệt là Mạch Tuyết đã từng là thiên sứ, tâm hồn vốn dĩ là sạch sẽ, chẳng qua bị nhốt vào địa ngục mà thôi.
Cho nên đáy lòng anh mới có thể tồn tại hi vọng.
Nghe được câu trả lời này đáy lòng lạnh lẽo của Hạ Miều cũng giảm đi một chút, hạ thể ướt dính khiến cô khó chịu mà nhíu mày, đứng dậy đem Mạch Tuyết đè ở dưới thân...
Bạn thấy sao?