Chương 108: 162-163:

162: Đổi con rể? 2

Mẹ Hạ sửng sốt: "Không phải dùng như vậy sao? Nhưng mẹ thấy đứa nhỏ này giống y như ngọc vậy, khiến người khác vô cùng thoải mái."

Hạ Miều đang muốn nói tiếp, nhưng lại bị Doãn Quân Viêm tiếp lời: "Cảm ơn bác gái đã khích lệ."

Nụ cười kia ôn nhu như nước làm hai mắt mẹ Hạ sáng lên, thiếu chút nữa đã nhào lên ôm một cái.

"Đứa nhỏ này bác quá thích, chờ, bác đi làm đồ ăn ngon cho con."

Nói xong mẹ Hạ đi về phía phòng bếp.

Hạ Miều không biết nên nói gì: "Mẹ...... Không phải mẹ nói những đồ ăn đó là chuẩn bị cho con sao?" Có điều trên môi cô lại là ý cười nồng đậm.

Chỉ nghe thấy trong phòng bếp truyền tới thanh âm trêu ghẹo của mẹ Hạ: "Bây giờ không phải nữa."

Hạ Miều vừa cười vừa liếc Doãn Quân Viêm: "Anh đoạt đi tình thương của mẹ em rồi đó."

Doãn Quân Viêm vỗ vỗ cái ghế sô pha bên cạnh, cười nhẹ nhàng nói: "Lại đây ngồi."

Chờ sau khi Hạ Miều ngồi xuống, một bàn tay ấm áp xoa đầu cô, cưng chiều nói: "Đừng sợ, mẹ anh sẽ bổ sung."

Doãn Quân Viêm đột nhiên cầm lấy tay Hạ Miều, nghiêm túc nhìn cô. Trong đôi mắt là chân thành thiết tha khiến tim Hạ Miều đập thình thịch.

"Nhuỵ Nhuỵ, đừng đẩy anh ra nữa được không? Những gì em đã trải qua anh không kịp bảo vệ, hy vọng về sau em có thể cho anh ở lại bên cạnh em, anh sẽ dùng hết sức lực vì em mà che mưa chắn gió."

Hạ Miều cụp mắt không dám nhìn Doãn Quân Viêm, cô sợ mình sẽ nhịn không được mà đồng ý.

"Quân Viêm, anh càng thích hợp có được người phụ nữ tốt hơn em. Em không muốn làm tờ giấy trắng như anh phải nhiễm bẩn, anh hiểu không?" Hạ Miều vô cùng nghiêm túc nói.

"Nếu em cảm thấy anh quá sạch sẽ không xứng với em, vậy thì anh sẽ nhiễm bẩn nó. Chờ tới khi anh đủ bẩn, có phải anh sẽ được ở bên cạnh em mãi mãi không?"

Nếu trở ngại giữa bọn họ là sạch và không sạch, vậy thì anh sẽ không màng tất cả để tới gần cô. Chờ anh nhiễm đủ bẩn, cô sẽ không còn lý do gì để từ chối anh nữa.

Hạ Miều trừng lớn đôi mắt: "Anh đang nói bậy bạ gì đó, sao lại không biết yêu quý bản thân mình như vậy chứ, anh muốn em áy náy sao?"

Doãn Quân Viêm cưng chiều nhìn chăm chú Hạ Miều : "Đây là thứ ngăn cản giữa chúng ta cho nên anh phải trừ bỏ nó. Nhuỵ Nhuỵ , cho anh một cơ hội đi, từ nhỏ đến lớn đây lần đầu tiên anh muốn có được một thứ. Chẳng lẽ em thật sự nhẫn tâm vì một cái không đáng là lý do mà đẩy anh ra sao?"

Hạ Miều trầm mặc, giây phút này lời của Doãn Quân Viêm đã nói trúng điểm yếu của cô, khiến cô không có cách nào để từ chối. Cô biết, bản thân mình cũng rất luyến tiếc một người đàn ông ân cần như nước, tâm tư trong sáng như ngọc này.

Cô không thể cứ bị quá khứ ảnh hưởng mãi được. Vậy tại sao không tự cho chính mình một cơ hội, cho Quân Viêm một cơ hội. Mặc kệ kết quả ra sao, ít nhất tương lai không hối hận là được.

Vì thế, Hạ Miều gật đầu. Doãn Quân Viêm vẫn luôn không hề chớp mắt nhìn cô, lúc thấy cô gật đầu thì lập tức kích động ôm chặt lấy: "Nhuỵ Nhuỵ, anh rất là vui."

Hạ Miều vòng tay ra đáp lại cái ôm của Doãn Quân Viêm, khóe môi lộ ra ý cười chân thành: "Quân viêm, cảm ơn anh."

Cảm ơn anh đã cho em một cơ hội để sống lại, cảm ơn anh đã không màng tất cả mà tiếp nhận em.

Mẹ Hạ từ từ đi vào phòng bếp, tự mình lẩm bẩm: "Chẳng lẽ bà cùng lão Hạ phải đổi con rể?"

Ngay sau đó khóe miệng bà hiện lên nụ cười không thể che dấu, bắt đầu vui vẻ nấu đồ ăn.

Không hổ là con gái của bà mà, người theo đuổi đếm cũng không hết, quá giỏi !

Tuy nói con rể Thẩm Phi cũng rất dễ thương, nhưng so với thằng bé Doãn Quân Viêm này thì vẫn kém hơn một chút. Bà thấy tiểu tử kia có chút xảo quyệt, không giống Quân Viêm, vừa nhìn bà đã biết là người hiền lành dễ tính, sau này con gái bà nhất định sẽ không bị ức hiếp.

Buổi tối, Doãn Quân Viêm ngủ lại phòng dành cho khách. Mà mẹ Hạ để ba Hạ lại một mình, chạy tới phòng con gái.

"Nhiêu Nhiêu à, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Con với Thẩm Phi chia tay từ lúc nào? Sao ở trong điện thoại không nghe con nói qua?"

Hạ Miều đã sớm biết mẹ nhất định sẽ hỏi như vậy, vì thế nửa thật nửa giả nói: "Mẹ không cảm thấy Quân Viêm hợp với con hơn sao?"

Mẹ Hạ nghĩ nghĩ, sau đó mới gật gật đầu: "Đúng là hợp hơn, vừa nhìn mẹ đã biết ngay là người tốt. Hơn nữa mẹ cũng nhìn ra nó là toàn tâm toàn ý đối với con đó. Một người tốt như vậy cho dù đốt đèn lồng cũng tìm không thấy, bây giờ lại bị con gặp được đúng là không nên bỏ lỡ. Có điều thằng bé Thẩm Phi kia cũng hơi đáng thương, bị con đá đi, tuy rằng nó có chút gian xảo nhưng đối xử với con cũng không tồi. Chẳng qua nếu so với Quân Viêm thì nó thiếu đi vài phần của người chồng tốt."

Trong bóng đêm, Hạ Miều ngồi nghe mẹ mình đang không ngừng lải nhải, trong đầu lại hiện ra những hình ảnh mà Thẩm Phi ở nhà cô.

Đúng vậy, khi đó Thẩm Phi biểu hiện vô cùng tốt, tốt đến mức trái tim cô cũng dần dần tiếp nhận. Đáng tiếc, giống như lời mẹ cô nói vậy, hắn không phải là người chồng tốt, ngay cả làm bạn trai hắn cũng không đủ tiêu chuẩn.

Bằng không bọn họ cũng không đi tới bước đường này......

Có lẽ cô rất may mắn. Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, cô còn có thể gặp được người giống Doãn Quân Viêm.

"Mẹ, đợi sau khi mọi chuyện ổn định con sẽ về đây sống, mẹ thấy thế nào?"

Mẹ Hạ ngưng lại những lời nói liên miên: "Ở đây đúng là rất thích hợp để dưỡng lão, nhưng thằng bé Doãn Quân Viêm có muốn cùng con về đây không? Giống như con nói đó, gia thế của nó không phải tầm thường, sao có thể bỏ hết tất cả cùng con tới cái nơi nhỏ hẹp này sống chứ?"

Nghe mẹ Hạ nói xong Hạ Miều liền cười, cô không hề do dự nói: "Sẽ mà, con ở đâu Quân Viêm nhất định cũng sẽ theo đó."

Vừa dứt lời ngay cả Hạ Miều cũng ngây ngẩn, bắt đầu từ khi nào mà cô dám khẳng định đáp án của Doãn Quân Viêm ? Cô cùng anh mới quen biết bao lâu?

Mới ba tuần thôi , thế mà cô đã khẳng định anh nhất định sẽ về đây với cô. Xem ra trong lúc bất tri bất giác cô đã có cảm tình với Doãn Quân Viêm rồi. Không vì bất cứ nguyên nhân gì, từ khi Doãn Quân Viêm sinh ra đã là người khiến người khác tin tưởng.

Sáng sớm hôm sau, Hạ Miều cùng Doãn Quân Viêm đi ra ngoài dạo. Đi hết những nơi mà cô đã từng cùng Thẩm Phi đi qua. Từ đây, những nơi này sẽ không chỉ có hồi ức thuộc về Thẩm Phi nữa, nó đã bị một người đàn ông tên Doãn Quân Viêm thay thế.

Sau bữa tối Hạ Miều cùng Doãn Quân Viêm xuống dưới lầu tản bộ, hai người ngồi ở trên thảm cỏ ngắm nhìn bầu trời đêm. Sau đó Hạ Miều đem tất cả mọi chuyện đã xảy ra trong một năm này kể hết ra.

Cô không muốn gạt Doãn Quân Viêm nữa. Ngay từ khi người đàn ông này chọn không để bụng tới quá khứ của cô thì anh ấy có quyền biết chân tướng.

163: Trời xui đất khiến

Một ngày nào đó trong tương lai cô sẽ phải gặp lại đám người kia. So với việc Quân Viêm từ trong miệng bọn họ biết được, cô thà chính miệng mình nói ra.

Doãn Quân Viêm lẳng lặng nghe, không nói một lời. Nhưng bàn tay đang ôm lấy Hạ Miều càng thêm siết chặt hơn, trong đôi mắt sạch sẽ chứa đầy đau lòng.

Anh đau, vì tất cả những gì mà Hạ Miều phải nhận. Anh thấy tiếc, vì anh không thể quen biết cô sớm hơn. Anh tán thưởng sự kiên cường của cô, xen lẫn trong đó còn có một chút vui mừng.

Bởi vì nếu không phải đám người kia không biết yêu, anh đã không thể gặp được Hạ Miều. Bây giờ người ôm Hạ Miều sẽ là người khác, mà không phải anh.

Doãn Quân Viêm ôm chặt lấy cô, tuy rằng bên ngoài cô vẫn bình tĩnh, nhưng anh biết, lòng của cô đã đau đớn không thôi.

"Nhuỵ Nhuỵ, tất cả đều đã qua rồi. Bây giờ em không phải lẻ loi nữa, em còn có anh còn có cha mẹ yêu thương em, chúng ta đều sẽ bảo vệ em, sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào tổn thương em nữa. Nhuỵ Nhuỵ, chỉ cần có anh ở đây, anh vĩnh viễn sẽ không để chuyện như thế xảy ra lần nữa."

Giờ phút này Hạ Miều đã khẳng định, cả đời này có Doãn Quân Viêm làm bạn là đủ rồi!

Hai người chỉ ở lại ba ngày liền rời đi. Bây giờ là lúc cần phải thận trọng, tuy rằng Hạ Miều biết đám người kia nhất định sẽ không chú ý cha mẹ cô. Nhưng trước khi cô chưa hoàn thành mục tiêu, cô không dám liều lĩnh.

Mà bọn người Thẩm Phi cũng ngồi máy bay tư nhân tới thành phố An. Bọn họ không biết rằng, nếu giờ phút này bọn họ không đi máy bay tư nhân thì đã có thể nhìn thấy Hạ Miều tại sân bay.

Lúc Thẩm Nguyệt, Phong Chi Âu cùng Thánh Mặc La Á Qua Đế nhìn thấy chiếc xe chở hàng thì không vui liếc nhìn đối phương.

Ai có thể ngờ tới ba kẻ ác ma sẽ làm chuyện giống nhau chứ. Chiếc xe chở lễ vật và trận thế kia lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, ở thành phố An đã ai thấy qua cảnh tượng này chứ?

Tuy rằng khi đám cưới cũng có một đoàn xe, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có chín chiếc. Nhưng bây giờ nhìn đi, một hàng xe đen nghìn nghịt, cẩn thận đếm chắc phải hơn ba mươi chiếc. Trên xe không có chữ hỉ, cũng không có hoa, chắc chắn không phải đám cưới, nhưng nhiều xe như vậy để làm gì?

Nhìn những người cảnh sát đang đứng ở bên cạnh, suy nghĩ đầu tiên của mọi người là......Hóa ra có đại lãnh đạo tới......

Do mắt Thẩm Phi không nhìn thấy nên không hề biết mấy người họ phô trương đến mức nào, bằng không nhất định sẽ kêu người dẹp hết.

Trước khi đi Thẩm Phi đã nói với mấy người họ 'không được khoa trương', nhưng anh không ngờ lại phản tác dụng.

Bọn người Thẩm Nguyệt quả thật đã làm giản đơn lắm rồi. Nghĩ tới những món lễ vật đó thì không nghĩ nhiều liền gọi một cuộc điện thoại kêu người đứng đầu của thành phố An nhờ người tới bưng lễ vật, sau đó nhớ tới lời Thẩm Phi nói 'không được khoa trương', thì còn cố ý phân phó không cần có người tới tiếp đón.

Nhưng vị lãnh đạo nào dám a, tuy rằng ông vẫn nghe lời không để cho người đi đón tiếp. Nhưng nhiều chiếc xe như vậy nhất định sẽ khiến cho giao thông bị ùn tắc, thế nên liền phái người đi dẹp đường, bởi vậy mới có một màn như hiện giờ.

Đoàn xe chạy một mạch tới tiểu khu của nhà Hạ Miều, Mạch Tuyết rất vừa lòng nói: "Tên Điền Gia Hỉ này làm việc không tồi, lưu thông nhanh chóng không làm chậm trễ thời gian."

Thẩm Nguyệt cùng Phong Chi Âu nghe thấy vậy thì cũng gật đầu, đáy mắt xẹt qua một tia hài lòng.

Xem ra con đường sau này của người nào đó sẽ vô cùng rộng mở.

Thẩm Phi nhíu mày chưa nói gì. Lúc trước anh đã nhắc nhở nên chắc bọn họ sẽ không làm quá lên đâu. Có điều nếu bây giờ anh nhìn thấy thì nhất định sẽ tức tới hộc máu, đây là cái mà bọn họ cho rằng không khoa trương?!

Sau khi xe dừng lại, Thẩm Nguyệt đỡ Thẩm Phi xuống. Phong Chi Âu, Thánh Mặc La Á Qua Đế cùng Mạch Tuyết đi theo bên cạnh. Đi tới cánh cửa chống trộm, Thẩm Nguyệt theo lời Thẩm Phi ấn vài con số, sau đó cửa mở.

Bọn họ dẫn đầu đi trước, phía sau có một đoàn cảnh sát đang cực kỳ cẩn thận nâng từng thùng đựng rượu, đựng thuốc lá, còn có trang sức đi theo. Ở đằng xa còn có một đội cảnh sát đứng canh chừng, sợ có vấn đề gì xảy ra.

Những người xung quanh dừng lại bước chân, muốn biết rốt cuộc đây là chuyện gì. Dưới đáy lòng ai cũng âm thầm kinh ngạc, thì ra tiểu khu này của bọn họ còn có một nhân vật khó lường đến thế?

Hôm nay mẹ Hạ cùng ba Hạ đều ở nhà, vừa nghe thấy tiếng chuông cửa thì đã mở cửa ra. Đập vào mắt là gương mặt của Thẩm Phi, trong lòng hai người một trận nghi hoặc, chẳng lẽ vì con gái của bọn họ mà đến?

Nhìn lại những người đứng bên cạnh, ba Hạ cùng mẹ Hạ thấy từng gương mặt tuấn mỹ phi phàm thì trợn tròn cả mắt.

Thẩm Nguyệt đỡ Thẩm Phi đi tới. Thấy hai người trung niên đang ngây ngốc nhìn bọn họ, đôi mắt sắc bén theo thói quen mà phóng ra vài tia lạnh lùng. Nhưng sau đó lại nhớ tới một vấn đề, lập tức thu hồi khí phách lạnh lẽo của bậc đế vương, hướng về phía hai người gật gật đầu.

Tuy rằng không có chút lễ phép nào đáng nói, nhưng có thể khiến cho Thẩm tổng của bọn họ cúi đầu thì đã ít lại càng ít, một bàn tay cũng có thể đếm được.

Thẩm Phi cảm nhận được không khí yên tĩnh xung quanh, biết là tới rồi, vì thế lộ ra một nụ cười thảo hỉ: "Chào ba mẹ."

Ba Hạ cùng mẹ Hạ cuối cùng cũng hoàn hồn lại. Nhưng Thẩm Nguyệt, Phong Chi Âu, Thánh Mặc La Á Qua Đế cùng Mạch Tuyết lại ngây người.

Bây giờ bọn họ mới biết, hóa ra tiết tháo của tên gia hỏa Thẩm Phi này đã vỡ vụn tại nhà họ Hạ......

Mẹ Hạ thấy vậy cũng không dám nói gì. Người cũng đã tới nhà rồi, hơn nữa đứa nhỏ này cũng không phạm lỗi gì cả: "Thẩm Phi sao lại đột nhiên tới nhà bác thế? Còn có......"

Mẹ Hạ nhìn thoáng qua mấy người đằng sau Thẩm Phi: "Những người này là bạn của con sao?"

Phong Chi Âu nghe vậy thì đứng ra, cười nói với mẹ Hạ: "Chào bác gái, chúng con đều là bạn của Hạ Miều, thay cô ấy tới thăm hai bác."

Mẹ Hạ quét mắt nhìn bọn họ một lượt, chỉ cười nói: "Nếu là vậy thì vào trong ngồi đi, các cháu cứ tự nhiên đừng khách sáo làm gì."

Thẩm Nguyệt đỡ Thẩm Phi ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách. Phong Chi Âu , Mạch Tuyết cùng Thánh Mặc La Á Qua Đế cũng ngồi xuống.

Một đám ma quỷ khiến người ta sợ hãi vô cùng lại ngồi im ở một chỗ, nhìn kiểu nào cũng thấy kỳ quái.

Nhưng chỉ có bọn họ mới biết, tuy rằng bên ngoài ngồi im lặng nhưng đáy lòng lại có chút kỳ lạ nói không nên lời. Dáng ngồi thẳng tắp, tựa như sợ sẽ có chỗ nào biểu hiện không tốt.

Mẹ Hạ ngồi xuống, lúc này mới cẩn thận nhìn kỹ từng người một. Không nhìn còn được, vừa nhìn đã xém chút chảy nước miếng.

Ba Hạ rót cho mỗi người một ly trà, hành động này khiến ánh mắt của Thẩm Nguyệt, Phong Chi Âu cùng Thánh Mặc La Á Qua Đế có gì đó xẹt qua.

"Mẹ, Nhiêu nhi có chuyện nên không thể tới, cô ấy nhờ chúng con tới đây thăm hai người. Hai người không cần lo lắng cô ấy, đợi khi nào có thời gian Nhiêu nhi sẽ về nhà."

Thẩm Phi khẽ cười, nhưng anh lại không biết, nụ cười kia chua xót tới chừng nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...