Chương 94: 132- 133

CHƯƠNG 132: ANH TỨC GIẬN

Bởi vì anh phát hiện Hạ Miều rất khác trước, tuy rằng nhìn lướt qua cô vẫn là cô, nhưng anh lại cảm thấy Hạ Miều đã thoát khỏi gông xiềng , trở thành một Hạ Miều niết bàn trọng sinh.

Một Hạ Miều tựa như nữ vương bày mưu lập kế thật quá khó để khống chế, giống như đây mới là Hạ Miều chân chính, khiến người khác không tự chủ mà nhìn lên.

Đặc biệt là lúc nhìn thấy Phí La Đề dần dần có xu hướng không chống đỡ được, đáy mắt u quang của Thánh Mặc La Á Qua Đế càng tăng lên.

Anh hối hận, anh không nên cho Hạ Miều cơ hội để bay lượn, như vậy cô sẽ vĩnh viễn không giương cánh bay cao, cũng vĩnh viễn không chạy thoát khỏi bàn tay anh.

Nhưng nếu có cánh thì sao?

Mà biến thân thành nữ vương thì thế nào?

Anh có thể làm đôi cánh kia dài ra, đương nhiên cũng có thể khiến nó ngoan ngoãn hạ xuống, nếu không nghe lời, anh có rất nhiều biện pháp bẻ gãy đôi cánh của cô , để cả đời cô không bao giờ được bay lượn!

Nữ vương sao? Anh không ngại để cô trở thành nữ vương, nhưng nếu muốn mưu quyền soán vị bò lên trên đầu anh, vậy thì đừng trách anh cướp đoạt phong hoa của cô!

Hạ Miều biết không thể tiếp tục kéo dài, thể lực nam nữ dù sao cũng có khoảng cách, cho nên ánh mắt cô bắn ra ra một mạt lãnh quang, thay đổi quyền cước, một tay thành thục chế trụ cổ Phí La Đề.

Nhưng Phí La Đề lại không chịu nhận thua ngược lại cường thế tránh thoát, đáy mắt Hạ Miều hiện lên một mạt cười lạnh, phỏng tựa sớm đã đoán trước được. Ở lúc Phí La Đề không kịp phản ứng, trực tiếp đánh một quyền lên xương vai hắn ta.

Khớp xương nơi ngón tay cô đập xuống nháy mắt đánh gãy xương vai Phí La Đề, nhanh chóng xoay người , lại đánh gãy xương vai bên kia của hắn, toàn bộ động tác nhanh như tia chớp, làm người ta không kịp phản ứng.

Theo một tiếng hét thảm của Phí La Đề , những vị hắc đạo tối cao sôi nổi mà vỗ tay tán thưởng, mà người trong gia tộc Thánh Mặc La Á cũng dần dần biến sắc, đặc biệt là Thánh Mặc La Á Qua Phục cùng Thánh Mặc La Á Qua Tây, trong mắt bọn họ là âm trầm cùng phẫn hận.

Bọn họ vẫn luôn xem thường ả đàn bà này, nhưng điều này cũng không thể trách bọn họ, ai mà ngờ tới người phụ nữ này mới vào căn cứ không lâu đã lợi hại đến thế , thật sự là lạ kỳ!

Kết quả Hạ Miều lên đảm nhiệm vị trí chủ mẫu, không còn ai dám mở miệng nghi ngờ hay cản trở, dù xuất phát từ thật tình hay giả ý.

Thánh Mặc La Á Qua Phục cực kỳ không cam lòng, ông không phục để một con nhóc không có bối cảnh tính kế ông, nhưng lời vừa rồi đã chứng minh, nếu ông còn tiếp tục ngăn cản, đừng nói là gia chủ, ngay cả một đám người hắc đạo kia cũng sẽ không đồng ý……

Ngay sau đó như nghĩ đến chuyện gì, đáy mắt Thánh Mặc La Á Qua Phục hiện lên một mạt âm hiểm, có thâm ý sâu xa nói: “Gia chủ, sao không nhìn thấy thiếu chủ vậy? Thời khắc quan trọng này cậu ấy ở đâu? Không phải là không muốn cưới vợ đấy chứ?”

Một câu nói làm cho tất cả mọi người ngây ngẩn cả người, lúc này mới nhớ tới nam chính của sự kiện này hình như vẫn chưa xuất hiện ?

Hạ Miều cụp mắt xuống, hiện tại chuyện này đã không liên quan đến cô, chẳng qua đáy mắt lại hiện lên một mạt suy tư, vì sao Thánh Mặc La Á Qua Đế không xuất hiện? Không biết vì sao, cô cảm thấy có một chuyện gì đó không tốt sắp xảy ra.

Nhưng mà còn không đợi mọi người nghi kỵ, một thanh âm lãnh khốc đột ngột vang lên.

“Trường hợp thế này bản thiếu chủ sao có thể không tới……” Thánh Mặc La Á Qua Đế đi đến trước mặt Hạ Miều, giơ cánh tay ra đem cô kéo vào trong lòng, toàn bộ động tác cường thế mà bá đạo: “Tôi đây vẫn muốn cưới vợ không phải sao?”

Giọng nói lãnh băng lộ ra một chút yêu dã, khiến đáy lòng mọi người theo bản năng mà căng thẳng, sôi nổi cúi đầu, không dám đối diện cùng cặp mắt quỷ mị kia.

Mà Hạ Miều lại nhíu mày, cánh tay Thánh Mặc La Á Qua Đế đặt trên eo cô, lực đạo kia giống như muốn đem vòng eo cô cắt đứt vậy.

Hạ Miều ngẩng đầu, đối diện đôi mắt Thánh Mặc La Á Qua Đế , cô thấy rõ ràng có ánh lửa nhảy lên trong đôi mắt mắt kia.

Anh đang nổi giận?

Hạ Miều hơi hơi sửng sốt, nhưng ngay sau đó như nghĩ đến chuyện gì, lại thu hồi tầm mắt.

Mà hành động Hạ Miều cụp mắt xuống càng thêm cổ vũ lửa giận Thánh Mặc La Á Qua Đế, bàn tay nơi vòng eo Hạ Miều càng thêm dùng sức.

Được lắm ! Cánh cứng rồi, lại dám làm lơ anh!

Con ngươi yêu dị hiện lên một mạt thâm trầm, ôm lấy Hạ Miều rời đi.

Lúc này Thánh Mặc La Á Qua Đế làm gì còn thời gian bận tâm những người này, hiện giờ điều anh muốn làm nhất đó là để cho người phụ nữ đáng chết này biết, ai mới là chủ nhân của cô !

Hạ Miều biết Thánh Mặc La Á Qua Đế vì sao lại nổi giận, bởi vì lần đó ở trong rừng Kỳ Thụy nói cho cô biết có người đang theo dõi nhất cử nhất động của cô, tùy tiện suy nghĩ cô cũng biết là ai.

Trong căn cứ có người giám sát cô, vậy thì những chuyện xảy ra trong căn cứ nhất định Thánh Mặc La Á Qua Đế đã biết , cũng nhất định biết quan hệ của cô với Kỳ Thụy.

Những lần sau Kỳ Thụy tới tìm cô đều cố tránh đi tai mắt kia, nhưng lời đồn đãi trong căn cứ lại không thể ngăn cản.

Kỳ thật Hạ Miều cũng không thể nói rõ cảm giác của mình đối với Thánh Mặc La Á Qua Đế là gì, cô không phủ nhận, Thánh Mặc La Á Qua Đế mang lại cảm giác an toàn cho cô, khiến cô muốn dựa vào để đón nhận.

Cô biết mình đã động tâm, sự an toàn không tên này chính Thánh Mặc La Á Qua Đế là người đầu tiên làm cô không hề cố kỵ, thậm chí khó có thể khống chế cảm xúc mà khóc thút thít.

Đặc biệt là lần anh đột nhiên xuất hiện cứu cô, lúc ấy cái loại cảm giác an tâm này làm toàn thân cô ỷ lại, đến bây giờ cô cũng không quên được, nó giống như một dấu vết vậy, khảm thật sâu ở trong lòng cô.

Nhưng đồng thời, Thánh Mặc La Á Qua Đế lại quá tàn ác khiến cô không thể tiếp thu.

Cô không ngại hắn lãnh khốc thô bạo, chuyện cô để ý đó là anh không đặt cô ở một vị trí bình đẳng, thậm chí đối đãi với cô ở dưới góc độ người vợ vô dụng.

Anh nói anh muốn cưới cô, cho cô làm chủ mẫu của gia tộc Thánh Mặc La Á, nhưng thái độ và suy nghĩ của anh đều đã chứng minh, anh chỉ là coi cô như một vật sở hữu , chứ không phải một người ở bên đến già.

Thánh Mặc La Á Qua Đế quá bá đạo, chưa bao giờ nghĩ cho cảm nhận của cô, một người không hiểu cho tâm tư của đối phương không phải là người mà Hạ Miều muốn.

Thứ Hạ Miều cô cần là một người có thể giúp đỡ nhau, hiểu cho lẫn nhau. Và hiển nhiên, Thánh Mặc La Á Qua Đế không phải người đó.

Nhưng cố tình Hạ Miều lại là người có chủ kiến, cô động lòng với anh nhưng cô vẫn sẽ không lựa chọn ở bên anh, lần quay về này sở dĩ là đang chờ cơ hội, một cơ hội để cô cao bay xa chạy.

Bây giờ vẫn chưa tới lúc, về phần Thánh Mặc La Á Qua Đế cô chỉ có thể nghĩ cách trấn an……

CHƯƠNG 133: LỬA GIẬN KHÔNG NGỪNG

Thánh Mặc La Á Qua Đế mang Hạ Miều về phòng, bàn tay to vung lên, trực tiếp ném Hạ Miều lên giường.

Hạ Miều đã không còn chật vật như trước kia, ngược lại ngồi vững vàng ở trên giường, trong cử chỉ ưu nhã lộ ra một tia lười nhác, con ngươi mang theo ý cười nhạt nhìn chăm chú Thánh Mặc La Á Qua Đế, bỡn cợt nói.

“Đã sắp là vợ chồng , mà không chịu nhẹ nhàng một chút.”

Thánh Mặc La Á Qua Đế nhíu mày, từ trên cao nhìn xuống gương mặt đang tươi cười, đáy mắt chợt ngưng tụ thành một chùm mưa rền gió dữ.

Anh chán ghét bộ dáng ung dung này của cô, giống như một nữ vương đang nắm giữ tất cả vậy, đặc biệt là cặp mắt kia rõ ràng là đang cười nhưng anh lại cảm thấy có một đám sương che đi, không hề có cảm giác chân thật nào, cẩn thận nhìn kỹ lại nụ cười kia vốn chưa hề đạt tới đáy mắt !

Vóc người cao lớn dần dần bao phủ Hạ Miều , hơi thở thô bạo đánh úp tới làm đáy mắt Hạ Miều hiện lên một mạt lạnh lẽo, ngay sau đó cả người bị vây ở trên giường, cái cổ mảnh khảnh bị một đôi tay hung hăng bóp chặt.

Thánh Mặc La Á Qua Đế nhìn cô, khóe môi trào phúng nói: “Vợ chồng ? Hừ! Nếu cô đã trở thành vợ hợp pháp của Thánh Mặc La Á Qua Đế tôi , thì cô vĩnh viễn cũng chỉ là đồ vật thuộc sở hữu của một mình tôi , có phải rời đi một thời gian dài, cô đã quên mất chủ nhân của cô là ai hay không ?! Hả?”

Thanh âm lãnh khốc thấu đầy tàn ngược, sự chuyên chế tàn bạo này làm đáy lòng Hạ Miều càng thêm quyết định rời đi.

Cảm giác an tâm này phải trả giá quá lớn, Hạ Miều cô làm không được.

Thánh Mặc La Á Qua Đế không biết, chính vì lời nói lúc này của mình càng khiến Hạ Miều quyết tâm rời khỏi, chút do dự nơi đáy lòng cô cũng đã bị bóp chết.

Càng sẽ không biết, cũng bởi vì lời nói tức giận của anh cùng với thái độ không đoan chính này đã làm anh bỏ lỡ cơ hội có được Hạ Miều , mãi đến nhiều năm về sau, mỗi khi anh nhớ tới, trong lòng đều tồn lưu sự hối hận cùng tiếc nuối.

Hạ Miều chớp chớp mi, rồi sau đó cười nhạt nói: “Tôi đương nhiên không quên, tôi vẫn nhớ rõ anh đã nói tôi là của anh."

Nụ cười xinh đẹp kia như đã quên mất cổ bị người ta nắm, không thèm để ý mạng của mình đang bị người khác niết trong tay.

Nhìn Hạ Miều như vậy, đáy lòng Thánh Mặc La Á Qua Đế càng thêm tức giận, anh không biết vì sao, Hạ Miều rõ ràng rất ngoan ngoãn thừa nhận sai lầm, hơn nữa gương mặt kia cũng tỏ vẻ muốn bình ổn lửa giận của anh.

Nhưng anh không có cách nào bình tĩnh lại, lửa giận trong lòng càng thêm hừng hực.

Đôi mắt Thánh Mặc La Á Qua Đế híp lại, cố gắng áp hỏa khí trong lòng xuống , âm lãnh nói: “Nếu nhớ rõ, vì sao để cho người khác chạm vào cô!”

Những lời này không phải là dò hỏi, mà là chất vấn, giống như khẳng định cô đã bị người đàn ông khác chạm vào, là cô đã phản bội anh.

Hạ Miều không giải thích, ngược lại cười nói: “Ở căn cứ kia từ trước đến nay làm nhân thân không khỏi mình (ý gì đây nhỉ) .” Giống như tôi gặp gỡ các người.

Những lời này Hạ Miều không nói ra, chẳng qua giọng điệu châm chọc lại không hề che dấu, chỉ cần cẩn thận suy ngẫm là có thể nhận ra được, mà Thánh Mặc La Á Qua Đế lại là người có tính tình nhạy bén, có thể không phát hiện ra sự trào phúng trong lời Hạ Miều sao.

Bàn tay đang bóp cổ Hạ Miều càng tăng thêm lực đạo, sự lạnh lẽo quanh thân làm cho độ ấm cả căn phòng chợt giảm xuống đến âm độ.

“Cô đang trách tôi đưa cô vào căn cứ?” Lời nói trầm thấp thấu đầy nguy hiểm.

Sắc mặt Hạ Miều bởi vì sức lực mạnh mẽ kia mà nổi lên một tầng đỏ đậm,nhưng thần sắc của cô vẫn phong khinh vân đạm như cũ, tựa như Thánh Mặc La Á Qua Đế bóp chết cô, cô cũng sẽ không để ý.

“Không, tôi không trách…… anh, ngược lại…… còn cảm kích…… anh. ”

Bởi vì yết hầu bị nắm chặt nên Hạ Miều nói chuyện phải cố chút sức, bất quá đôi mắt sáng ngời vẫn lộ ra vài phầm ý cười.

Động thái này làm cho Thánh Mặc La Á Qua Đế đáy càng thêm bực bội, phẫn nộ quát: “Không được cười nữa!”

Hạ Miều rất nghe lời không tiếp tục cười nữa, đôi mắt cụp xuống che lấp đi ánh sáng chợt lóe.

Mất khống chế sao?

Cô chỉ sợ hắn không mất khống chế, nếu không sẽ chứng minh cô không là gì với hắn.

Nhìn Hạ Miều cụp mắt, Thánh Mặc La Á Qua Đế càng thêm bực bội, lúc này ngay cả bản thân anh cũng không biết mình muốn kiểu đáp lại là gì , anh không hy vọng Hạ Miều cười, cũng không muốn trong mắt cô không có anh.

Cuối cùng, tất cả phẫn nộ hóa thành một luồng dục hỏa mãnh liệt, Thánh Mặc La Á Qua Đế hung hăng hôn lên môi Hạ Miều, đôi môi khiến anh nhung nhớ bốn tháng.

Bàn tay nắm cổ Hạ Miều cũng buông lỏng ra, chuyển sang ôm cổ cô, gắt gao giam chế trụ đầu cô, đầu lưỡi cực nóng cạy môi cô ra, thô bạo đi vào dò xét, ở hương thơm miệng thơm tùy ý tìm kiếm, mang theo chính hắn cũng không phát hiện vội vàng.

Cánh tay Hạ Miều vòng qua cổ anh, đón nhận đầu lưỡi đang tự ý len lỏi, nhiệt tình cùng nhau giao triền, chỉ thấy đầu lưỡi lớn kia hình như rất kinh ngạc , ngay cả nó chủ nhân cũng mở mắt ra, con ngươi yêu dị thình lình đối diện với đôi mắt đang mỉm cười.

Bên trong mắt cô là nhu tình nhàn nhạt, chỉ liếc mắt một cái thôi đã làm Thánh Mặc La Á Qua Đế không khống chế được mà run rẩy, trong nháy mắt hắn hít thở không thông, tựa như bị yêu tinh hút hồn.

Hạ Miều thấy vậy, cái lưỡi linh hoạt chủ động xâm nhập vào trong , mang theo khiêu khích đảo qua hàm răng hắn, khiến thân thể Thánh Mặc La Á Qua Đế hung hăng run lên, một dòng điện lưu chậm rãi len lỏi khắp người.

Cường thế ngậm lấy cái lưỡi đang càn rỡ trong miệng anh, mạnh mẽ mút lên, đau đớn nhè nhẹ chợt đánh thẳng vào giác quan của Hạ Miều, nhưng cô lại làm như không thấy, liều chết cùng cái lưỡi kia giao triền, đổi lấy là Thánh Mặc La Á Qua Đế càng thêm thô lỗ.

Anh chưa bao giờ có xúc động như vậy, muốn một ngụm đem Hạ Miều nuốt vào trong bụng!

Hiuhiu, mị đã thi xong rồi đâyyyy

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...