Chương 98: 140- 142: Các thân thủ xuất hiện

CHƯƠNG 140:

Thượng Kinh, trong căn phòng ngủ của biệt thự Diệp gia truyền ra một tiếng vang thanh thúy mà chói tai.

Đáy mắt Diệp Viện tràn đầy phẫn nộ cùng lo lắng, sáng nay có tin tức truyền đến nói rằng mấy người Thẩm Phi đã lên phi cơ bay thẳng đến Y quốc, cô không khống chế được cảm xúc của mình nhưng để tránh làm ra chuyện gì mất mặt, đã đem bản thân nhốt ở trong phòng phát tiết.

“Tiểu thư? Tiểu thư, người không sao chứ?”

Ngoài cửa truyền đến tiếng lo lắng của dì Trương, Diệp Viện nỗ lực bình phục cảm xúc, ôn hòa nói: “Không có việc gì đâu dì Trương , chỉ là không cẩn thận làm vỡ đồ, phiền dì đi vào thu dọn một chút.”

Dì Trương ở ngoài cửa nghe vậy liền đẩy cửa vào, vừa nhìn đã thấy đồ sứ vỡ đầy đất , bà vội vàng nhìn về phía tiểu thư thấy cô không có việc gì mới yên tâm hơn, sau đó xoay người đi lấy đồ dùng quét dọn.

Không thể không nói Diệp Viện là một người rất giỏi ngụy trang, người làm ở trong nhà vẫn luôn cho rằng cô là tiểu thư ôn nhã hiền huệ, tâm địa thiện lương.

Vì để thành công gả vào Thẩm gia, cô đã chuẩn bị quá nhiều, cô sẽ không để bất kỳ lời đồn đãi không tốt nào về mình truyền ra, cho nên Diệp Viện vẫn luôn duy trì phong thái đại tiểu thư cao nhã, hình tượng tốt đẹp để người ta thổi phồng.

Nhưng cố tình, nửa đường nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, ả tiện nhân đáng chết kia! Ai không câu dẫn lại dám câu dẫn người đàn ông Diệp Viện cô coi trọng, nếu cô không giết chết ả ta, cô không tên là Diệp Viện!

Diệp Viện gọi điện thoại để đám thuộc hạ giám sát Tân Lật Nghê, thế nhưng lại biết được người đàn bà này không hề có chút động tĩnh nào khiến cô càng thêm sốt ruột, nếu để Thẩm Phi mang được người về, vậy thì cô muốn ngăn cản càng phiền toái.

Đáy mắt Diệp Viện đằng đặc sát khí, không được! Cô tuyệt đối không thể để Hạ Miều còn sống trở về!

Lúc này Diệp Viện không biết, lúc cô đang giám sát người khác đồng thời người đó cũng đang giám sát cô.

Công chúa của một nước, bảo bối của toàn bộ quốc gia, sao có thể là người không có thủ đoạn cùng năng lực?

Tân Lật Nghê đã sớm biết người lần trước lấy cô làm như bia đỡ đạn là ai, sở dĩ cô không có hành động gì là bởi vì cô không đem ả Diệp Viện kia để vào mắt.

Hơn nữa hai cò đánh nhau ngư ông được lợi, nếu thiếu cò, cô làm ngư ông được sao?....

Ở Thượng Kinh âm mưu quay cuồng, mấy người Thẩm Phi đã đi tới gia tộc Thánh Mặc La Á, chuyện lạ là Thánh Mặc La Á Qua Đế không ngăn cản bọn họ, ngược lại lấy bộ dáng chủ nhân tới tiếp đãi khách từ đường xa đến.

Cuộc chạm mặt ngắn ngủn, mấy người bọn họ không nhìn thấy Hạ Miều, nhưng lại từ miệng Thánh Mặc La Á Qua Đế biết được thân thể cô không khoẻ vẫn còn đang ngủ, một câu này làm mấy người họ thay đổi sắc mặt, đặc biệt là Mạch Tuyết cùng Thẩm Phi.

Nhìn gương mặt bỗng chốc âm trầm của hai người họ, đáy lòng khó chịu của Thánh Mặc La Á Qua Đế rốt cuộc như qua cơn mưa trời lại sáng.

Hiện giờ, ngay cả anh cũng khó có thể khống chế Hạ Miều, huống chi là mấy người này trước kia từng ức hiếp cô, đây cũng là lí do vì sao anh không ngăn bọn họ ở lại, bởi vì anh muốn xem trò hay.

Nhưng Thánh Mặc La Á Qua Đế đã quên, tuy rằng hắn không khinh nhục Hạ Miều giống mấy người họ, nhưng Hạ Miều ở nơi này của hắn cũng chịu không ít đau khổ.

Thánh Mặc La Á Qua Đế không rảnh quan tâm sắc mặt của bọn họ, nói một câu tùy ý rồi bước chân rời khỏi đại sảnh, đi về phía phòng ngủ.

Lúc Thánh Mặc La Á Qua Đế đi vào, Hạ Miều đã tỉnh, hơn nữa còn vừa tắm rửa xong, hương thơm nhàn nhạt thoáng qua làm ánh mắt Thánh Mặc La Á Qua Đế trở nên sâu thẳm.

Chặn ngang ôm Hạ Miều lên, bước về phía giường lớn, Hạ Miều cũng không cự tuyệt, bây giờ cả người cô giống như bị xe nghiền qua vậy, có thể miễn cưỡng tắm rửa đã xem như có nghị lực rồi.

Chỉ là lúc Thánh Mặc La Á Qua Đế đè cô ở trên giường, cô cau mày bất mãn nói: “Không thể muốn nữa, trừ phi anh muốn đổi người, hơn nữa em đã đói bụng.”

Lời nói mềm như bông khiến trái tim Thánh Mặc La Á Qua Đế rung động, anh kéo áo tắm trên người Hạ Miều xuống, thân thể trắng nõn non mềm thình lình hiển lộ, chẳng qua nơi nơi đều chằng chịt dấu hôn xanh tím.

Đủ để biết tối hôm qua bọn họ điên cuồng thế nào.

Thánh Mặc La Á Qua Đế nháy mắt hô hấp dồn dập, khoác lại áo tắm cho cô, lạnh lùng nói: “Tạm thời buông tha em.”

Hạ Miều âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô sợ Thánh Mặc La Á Qua Đế không quan tâm thân thể của cô, nếu tiếp tục làm nữa, cô thật sự chịu không nổi.

Hạ Miều đứng dậy muốn mặc quần áo, lại nhìn thấy Thánh Mặc La Á Qua Đế vẫn luôn nhìn chằm chằm cô, ánh mắt cô chợt lóe, mở miệng hỏi: “Thân thể em không thoải mái, hay là anh mặc cho em đi?” Vừa nói vừa quơ quơ nội y trong tay.

Dáng vẻ của cô rõ ràng là cố ý, đặc biệt là con ngươi sáng ngời kia mang theo vẻ đùa dai.

Ngọn lửa trong lòng Thánh Mặc La Á Qua Đế tức khắc nổ ra, nhìn vẻ mặt hài hước trêu ghẹo của Hạ Miều, nếu anh không nhìn ra cô đang cố ý, thì anh còn làm thiếu chủ Mafia làm gì?

Tốt, em cố ý có phải không?

Em cho rằng tôi không dám?

Thánh Mặc La Á Qua Đế nghĩ hận trong lòng, sau đó giật lấy áo ngực trong tay cô, không kiên nhẫn nói: “Đứng lên.”

Hạ Miều cười sáng lạn, cũng ngoan ngoãn đứng lên, giang hai tay ra tùy ý để Thánh Mặc La Á Qua Đế vụng về mặc cho cô.

Lặng lẽ đảo qua gương mặt hắc trầm, cùng đôi môi mỏng đang mím chặt, khó được lúc cô nhìn thấy dáng vẻ nhẫn nhịn của Thánh Mặc La Á Qua Đế.

Nhưng lúc Hạ Miều đang vui vẻ, trên đỉnh đầu thình lình truyền ra một đạo thanh âm lãnh khốc.

“Em còn cười! Có tin tôi làm em ngay bây giờ không ?!”

Hạ Miều ngây ra một chút, lập tức thu hồi ý cười, vẻ mặt nghe lời chờ Thánh Mặc La Á Qua Đế mặc quần áo.

Sắc mặt cô biến hóa cực nhanh, làm Thánh Mặc La Á Qua Đế cũng ngẩn người, trong mắt anh xẹt qua một tia bất đắc dĩ, rồi sau đó lại lần nữa mím môi, căng chặt khớp hàm mặc đồ cho Hạ Miều.

Động tác vụng về mà nóng nảy, đặc biệt là lúc anh cố ý tăng tốc độ muốn nhanh chóng kết thúc thời điểm dày vò này, thì đôi tay càng thêm không nghe lời, loay hoay nửa ngày cũng không mặc được quần áo cho cô.

Cuối cùng vị Thái Tử gia nổi giận, trực tiếp đem áo xé thành hai nửa, trong miệng còn gầm nhẹ nói.

“Mẹ nó, đây là loại quần áo gì! Khó mặc vậy sao! Chờ lát nữa xem tôi xử lý các cô(*) thế nào!”.

Hạ Miều nhìn dáng vẻ nóng giận khó có được của Thánh Mặc La Á Qua Đế, gương mặt tuấn tú không biết là do phẫn nộ hay là xấu hổ nữa, thế nhưng lại hơi hơi phiếm hồng, làm cả người anh thiếu đi một chút lãnh khốc, nhiều thêm một chút đáng yêu.

Hạ Miều muốn cười lại không dám cười, đành phải nỗ lực kiềm nén.

Rồi sau đó Thánh Mặc La Á Qua Đế cầm lấy áo tắm dài trên giường, động tác thô lỗ mặc vào cho Hạ Miều, cứ thế mà lôi kéo cô ra khỏi phòng...

CHƯƠNG 141:

Hạ Miều một bên bị kéo đi, một bên cạn lời nhìn áo tắm trên người mình, lắc đầu ai thán, quả nhiên không thể đặt hy vọng quá lớn vào tên gia hỏa lãnh khốc này.

Đi được vài bước, Thánh Mặc La Á Qua Đế đột nhiên dừng lại bước chân, khiến Hạ Miều không kịp dừng lại đâm sầm vào người anh, cái mũi đau xót làm nước mắt cô đảo quanh.

Thánh Mặc La Á Qua Đế lạnh lùng rũ mắt, lúc nhìn thấy hốc mắt cô tràn đầy bọt nước, anh mất tự nhiên nói: “Bị ngốc sao? Vậy mà cũng có thể đâm vào tôi!”

Hạ Miều bĩu môi nói: “Đúng rồi, dù sao cũng tốt hơn người nào đó đi đường cũng ngu.”

Khuôn mặt Thánh Mặc La Á Qua Đế thoáng chốc âm trầm, trực tiếp kéo cổ Hạ Miều lại, hung hăng hôn lên môi cô, mang theo trừng phạt gặm cắn, thẳng đến khi Hạ Miều hô đau một tiếng mới buông lỏng môi cô ra.

Một bên đi xuống dưới lầu, một bên lạnh lùng cảnh cáo: “Còn dám cãi lại, xem tôi xử lý em thế nào!"

Hạ Miều ngoan ngoãn ngậm miệng lại, bằng không ăn khổ chính là cô, đối với kiểu người như Thánh Mặc La Á Qua Đế, tuyệt đối không thể nóng vội.

Thánh Mặc La Á Qua Đế ôm Hạ Miều đi vào nhà ăn, kêu quản gia phân phó người chuẩn bị thức ăn, sau đó ôm Hạ Miều ngồi xuống.

Hạ Miều nghe vậy, lập tức hiểu ra Thánh Mặc La Á Qua Đế đã ăn qua, nhưng ngẫm lại cũng đúng, bây giờ đã là ba giờ chiều, không thể có chuyện chưa ăn cơm.

Mà Thánh Mặc La Á Qua Đế vẫn đang suy nghĩ, anh đã sắp xếp cho mấy người kia đi nghỉ ngơi, anh có nên nói cho Hạ Miều biết là mấy người kia đến không?

Đang nghĩ ngợi đồ ăn đã được bưng lên, phân lượng không nhiều lắm, vừa vặn đủ một mình Hạ Miều ăn, hơn nữa tất cả đều là đồ ăn của Hoa Hạ.

Hạ Miều muốn xuống khỏi người Thánh Mặc La Á Qua Đế, nhưng Thánh Mặc La Á Qua Đế như đoán được suy nghĩ của cô vậy, cánh tay bên eo cô không hề buông lỏng chút nào, thử giãy giụa một hồi Hạ Miều liền từ bỏ, anh ta thích ôm thì cứ ôm đi, cô ăn cơm phần cô.

Đang ăn, Hạ Miều như là nhớ tới gì đó, chậm rãi hỏi: “Anh thích ăn đồ ăn của Hoa Hạ?”

Cô sẽ không nghĩ rằng Thánh Mặc La Á Qua Đế là vì cô, bởi vì ngày đầu tiên tới đây, Thánh Mặc La Á Qua Đế đã ăn đồ ăn ở Hoa Hạ rồi.

Thánh Mặc La Á Qua Đế nghe vậy, mày nhíu lại, trong con ngươi hiện lên một mạt ám quang, nửa ngày, ở lúc Hạ Miều cho rằng sẽ không nghe được đáp án, thì Thánh Mặc La Á Qua Đế chợt lạnh nhạt phun ra mấy chữ.

“Mẹ tôi thích.”

Giọng nói lạnh nhạt nhưng lại mang theo chút tưởng nhớ khó có thể che dấu.

Hạ Miều khẽ ngừng động tác, rồi sau đó tiếp tục ăn, không hề hỏi lại một câu, bởi vì từ thanh âm Thánh Mặc La Á Qua Đế cô nghe được chuyện xưa, mà câu chuyện này cô theo bản năng muốn trốn tránh.

Lúc này nếu có bất kì chuyện gì làm dao động quyết tâm của cô, cô sẽ không chút lưu tình ngăn cách với bên ngoài.

Đây là nơi khiến Hạ Miều mâu thuẫn, đã đạm lạnh lại mềm lòng.

Ăn cơm xong, Thánh Mặc La Á Qua Đế kêu Hạ Miều lên lầu nghỉ ngơi, còn anh ra ngoài một chuyến, là thiếu chủ của hắc bang , người thừa kế của toàn bộ gia tộc Thánh Mặc La Á anh có quá nhiều chuyện phải xử lý, cuối cùng cũng không đề cập chuyện mấy người kia.

Hạ Miều đi từ từ lên lầu, dọc theo đường đi cô rất có hứng thú tự hỏi lời Thánh Mặc La Á Qua Đế nói trước khi rời đi, cái gì mà cơm chiều không ăn cũng không sao?

Một câu này, sao cô cứ cảm thấy Thánh Mặc La Á Qua Đế là dụng tâm kín đáo?

Đột nhiên, một sức lực kéo Hạ Miều vào chỗ ngoặt lầu hai, người cô bị đụng phải tường nên có chút hơi đau, nhưng bây giờ Hạ Miều không lo được nhiều như thế, toàn bộ lực chú ý của cô đều đặt vào bóng đen trước mặt.

Hạ Miều liếc nhìn cặp mắt đào hoa hẹp dài, con ngươi màu hổ phách ở góc tường tối tăm có vẻ mê mang, làm người nhìn không ra cảm xúc.

“Nhớ anh không?”

Thẩm Phi bình tĩnh nhìn Hạ Miều bởi vì giật mình mà trừng lớn đôi mắt, cặp mắt đào hoa cẩn thận đánh giá người gần trong gang tấc, người mà khiến anh ngày đêm thương nhớ.

Xúc cảm tinh tế trên tay để anh cảm nhận được, cô gầy đi rồi, một tay anh có thể ôm hết được vòng eo nhỏ, tựa như chỉ cần anh hơi dùng sức là có thể bẻ gãy.

Ngũ quan của cô vẫn vậy, thay đổi chính là khí chất, là loại tẩy sạch bụi bặm, triển lộ muôn vàn phong hoa, đủ để mê mẩn tất cả đàn ông.

Hạ Miều ngây người ước chừng nửa phút mới phản ứng lại, không thể trách cô phản ứng chậm, ai mà ngờ người cách xa mấy ngàn km đột nhiên xuất hiện ở trước mặt chứ.

Vừa rồi cô không chú ý, bây giờ nhìn kỹ mới phát hiện, gương mặt tuấn tú từ trước đến nay của Thẩm Phi hình như bén nhọn hơn một chút, dưới mí mắt cũng có quầng thâm, có lẽ là ngủ không tốt trong một thời gian dài.

Mà đôi mắt nửa híp vẫn lộ ra một tia giảo hoạt, nhưng đáy mắt lại là cảm xúc mà Hạ nhiêu vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Đã bao lâu không nhìn thấy cảm xúc này nơi đáy mắt của Thẩm Phi?

Hình như từ khi ở thành phố An trở về, cảm xúc này đã biến mất trước mặt cô.

Trong lòng Hạ Miều nảy lên một cỗ phức tạp, cô nhạy bén nhận thấy được lửa giận của Thẩm Phi, có lẽ chỉ cần một câu của cô, ngọn lửa này sẽ điên cuồng bùng nổ, hậu quả cô không dám tưởng tượng……

Nhớ sao?

Cô nhớ, cô không phải người không có trái tim, không có tình người, đối với người đàn ông mình từng yêu sao có thể không nhớ?

Hạ Miều nhìn Thẩm Phi, đáy mắt tràn đầy nghiêm túc: “Nhớ, rất nhớ.”

Nhưng mà, cô xem nhẹ áp lực cảm xúc của Thẩm Phi, cô không nghĩ tới, cô trả lời thẳng thừng lại làm hắn bạo phát.

Thẩm Phi hung hăng nắm lấy bả vai Hạ Miều, khóe môi lại là đang cười: “Nhớ? Em nhớ tôi chính là như vậy sao?!”

Trên mặt cười như không cười, đôi mắt hồ ly cong cong vẫn là một mảnh ấm áp, nhưng con ngươi màu hổ phách lại tràn ngập lãnh tàn rõ đến tận xương.

Trong lòng Hạ Miều nhảy dựng, cô cảm thấy bả vai của mình sắp bị sức mạnh kia bóp nát, Thẩm Phi bây giờ hẳn mới là con người thật của hắn đi.

Máu lạnh tàn nhẫn, đem tất cả những thứ đắc tội hắn hung hăng xé nát.

Hạ Miều biết, hiện giờ không nên nổi giận với người đàn ông khắp người đầy gai này, nhưng Hạ Miều không thể khắc chế hỏa khí trong lòng.

Nhếch môi cười, mang theo vẻ châm chọc: “Tôi có thể thế nào? Ở trong tay các người tôi trốn không thoát, huống chi là một thế gia hắc đạo.”

Ánh mắt Thẩm Phi hiện ra một mạt lãnh quang, gắt gao nhìn chằm chằm Hạ Miều: “Em có ý gì ?!”

CHƯƠNG 142:

“Suy nghĩ của tôi có ai để ý tới chưa? Tất cả không phải là một câu thuận miệng của các người sao? Bây giờ còn đến chất vấn tôi?”

Hạ Miều trào phúng nhìn Thẩm Phi, cô nhịn lâu như vậy, chẳng lẽ cô không biết giận sao?

Không!

Tính tình của cô không khác gì so với người khác cả, hơn nữa tính cô vốn dĩ đã cứng đầu, một khi bùng nổ, cho dù cắn chết cũng tuyệt đối không thỏa hiệp.

Lúc này đối mặt với ngọn lửa của Thẩm Phi, nó đã làm bộc phát cảm xúc bị đè nén nơi đáy lòng cô.

Thẩm Phi gắt gao nhìn chằm chằm Hạ Miều, đáy mắt như hận không thể đem cô xé thành mảnh nhỏ, cuối cùng giận đến mức cười ra tiếng: “Tốt! Rất tốt! Hết thảy cô đều cho là một câu thuận miệng của chúng tôi?”

Ánh mắt Thẩm Phi lạnh băng nhìn Hạ Miều: "Hóa ra nhớ của cô chính là như vậy, chúng tôi đối tốt với cô, sủng cô, cô đều xem như không thấy, được lắm! Nếu cô tự xem mình là đồ chơi, Thẩm Phi tôi cần gì đem cô phủng ở lòng bàn tay!”

Hạ Miều cũng cười, tiếng cười len lỏi vẻ châm chọc cùng cười nhạo.

“Phủng ở lòng bàn tay? Thẩm Phi, anh có biết cái gì là phủng ở lòng bàn tay không? Đừng vũ nhục những từ này, anh có từng hỏi tôi có nguyện ý hay không chưa? Các người có để ý tới cảm nhận của tôi chưa? Bị cưỡng chế cầm tù, mất đi tự do, đây là cái gọi là phủng ở lòng bàn tay?”

“Không màng cảm nhận của tôi, tự mình vạch ra tương lai của tôi, đem tôi chia sẻ cho người khác, đây là phủng ở lòng bàn tay? Thứ anh muốn, chỉ là tôi thuộc về anh, không hề quan tâm tôi bị người nào chiếm hữu, mặc kệ người khác đùa bỡn tôi , đây là phủng ở lòng bàn tay sao? Đây là tình yêu của anh à?”

Thẩm Phi lẳng lặng nhìn Hạ Miều, con ngươi màu hổ phách ngưng kết thành băng, đóng băng tất cả cảm xúc: “Ý của em là em chưa từng yêu tôi?”

Phát tiết hết cảm xúc bị đè nén, đáy lòng Hạ Miều thoải mái hơn không ít, thần sắc cũng bình tĩnh trở lại, cô biết cô làm như vậy sẽ không thể vãn hồi thậm chí có thể xảy ra kết quả mà cô không thể ngờ, nhưng cô vẫn lựa chọn làm như vậy.

Cô không phải người bởi vì sợ kết quả mà trốn tránh, nếu nhẫn nhịn vượt qua ranh giới chịu đựng của cô, cô sẽ không màng kết quả, đây là tính tình quật cường từ trong xương cốt của cô, căn bản không thể khống chế.

“Không, tôi từng yêu, lúc ở thành phố An tôi thậm chí còn nghĩ rằng chúng ta cứ vậy mà trải qua hết một đời cũng không tồi, có lẽ tôi có thể vì anh mà từ bỏ cuộc sống bình yên tôi muốn, cứ vậy ở bên cạnh anh.”

Biểu tình của Hạ Miều nhu hòa hơn một chút, ánh mắt có chút mờ ảo, tựa như đang nghĩ tới những ngọt ngào ở thành phố An.

Thẩm Phi thấy vậy, con ngươi kết băng dần dần có dấu hiệu tan ra, nhưng mà, còn không đợi tảng băng hòa tan, lời nói kế tiếp của Hạ Miều làm nó càng thêm bền chặt.

“Nhưng tôi mộng quá đẹp rồi, giữa chúng ta không chỉ cách biệt về thân phận địa vị, còn khác biệt về cách đối đãi tình yêu và cách lý giải.”

Hạ Miều cụp mắt xuống, bình phục cảm xúc nơi đáy mắt sau đó nhìn về phía Thẩm Phi: “Anh không hề biết yêu là gì, yêu như thế nào, chỉ biết chiếm hữu giam cầm, thậm chí tiếp nhận sự chia sẻ, để tôi lần lượt qua tay kẻ khác, tôi biết, có lẽ anh thật sự yêu tôi, nhưng tình yêu đặc thù này tôi không dám thừa nhận.”

“Mà tôi cũng là một người phụ nữ ích kỷ, kêu thân thể thương tích đầy mình này tới giúp anh học cách yêu, tôi làm không được, bởi vì lúc tôi tới dạy anh cái gì là yêu, yêu như thế nào, có lẽ cả tinh thần lẫn thể xác của tôi đã mệt mỏi, không thể yêu được nữa.”

Bốp bốp bốp……

Một tràng vỗ tay thanh thúy truyền đến, Hạ Miều cảnh giác nhìn lại, chỉ thấy ba đạo thân ảnh đang đi tới, đáy lòng cô đột nhiên sinh ra một cỗ dự cảm không tốt.

“Nói rất đúng, quả nhiên a, Hạ Nhi chân thật càng kích thích dục vọng chinh phục của người khác, không hổ là người làm cho chúng tôi nhớ mãi không quên.”

Phong Chi Âu mang ý cười nhìn Hạ Miều, cặp mắt đen lộ ra một chút dị quang, nhưng Hạ Miều lại cảm nhận được một cỗ ngọn lửa hưng phấn.

Con ngươi lãnh khốc của Thẩm Nguyệt từ trên người Hạ Miều chuyển sang trên người Thẩm Phi, cười lạnh nói: “Đây là người phụ nữ mà em tình nguyện đối đầu với anh? Thẩm Phi, xem ra người phụ nữ này không hề cảm kích lòng tốt của em đâu.”

Khóe môi phác hoạ ra một mạt ý cười trào phúng, tựa như đang chê cười Thẩm Phi xuất lực không lấy lòng.

Thẩm Phi lạnh lùng nhìn Thẩm Nuyệt một cái, đáy mắt nảy sinh âm lãnh cùng hung ác điên cuồng.

Thẩm Nguyệt chấn động cả người, mày nhíu lại, đôi mắt sắc bén chuyển qua trên người Hạ Miều, trong con ngươi chợt có sát khí lóe qua, được Hạ Miều cảm nhận rõ ràng.

Nhìn về phía Thẩm Nguyệt, đối diện với gương mặt lãnh khốc cùng một cỗ khí phách ập vào trước mặt, trái tim Hạ Miều không khỏi run rẩy, khí thế đế vương này không phải thứ mà người thường có thể chống cự được đâu.

Hạ Miều nhìn lướt qua sau đó làm như không có việc gì thu hồi tầm mắt, động tác này ngược lại làm Thẩm Nguyệt ngẩn ra, ánh mắt theo đó càng trở nên sắc bén, đây là lần đầu tiên có người dám làm lơ anh.

Hình như sau một chuyến ở gia tộc Thánh Mặc La Á cô gái này thay đổi rất lớn.

Lúc này Thẩm Nguyệt mới tỉ mỉ đánh giá Hạ Miều, một thân phong hoa này anh đã từng thấy qua, nhưng trước kia chỉ chợt lóe rồi biến mất làm người khác cho rằng đó chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, còn hiện giờ tuyệt đối là tồn tại chân thật, chân thật đến mê người, khiến người khác nhịn không được muốn nhìn theo.

Con ngươi lạnh băng lại bắt đầu có ánh sáng lập loè, tựa hồ lại đang suy tính gì đó.

“Tôi thì sao? Em xem tôi là gì?”

Lời nói nhẹ nhàng từ từ vang lên, trong lòng Hạ Miều không lý do mà căng thẳng, cô quay đầu nhìn lại, Mạch Tuyết đứng cách cô khoảng năm bước.

Trên gương mặt thiên sứ treo một nụ cười nhạt , anh lẳng lặng nhìn cô, tựa như đang âu yếm nhìn một người, dịu dàng đến cực điểm.

Nhưng Hạ Miều lại nhăn mày, bởi vì cô cảm nhận được hơi thở vô cùng quen thuộc ở trên người Mạch Tuyết, hơi thở mà ba tháng đó vẫn luôn áp chế cô, để cô chịu hết tra tấn.

Âm trầm mà huyết tinh, dữ tợn mà thô bạo.

Hạ Miều hé miệng muốn nói gì đó, nhưng trong lúc nhất thời cô lại không biết nên nói gì, vừa rồi không phải cô mất đi lý trí, mà là muốn mượn cơ hội này để Thẩm Phi biết suy nghĩ của cô.

Bởi vì có một số việc cô không nói người khác vĩnh viễn sẽ không biết, huống chi đối phương là Thẩm Phi ngay cả yêu cũng không biết là gì thì sao hắn có thể nhìn thấu tâm tư của cô?

Cho nên cô mới lựa chọn lúc này mà nói ra, cũng không phải muốn chọc giận Thẩm Phi, cũng không phải hoàn toàn là vì phát tiết, phần nhiều đó là muốn Thẩm Phi biết rõ nỗi lòng của cô, suy nghĩ của cô, cũng coi như đó là cơ hội cuối cùng dành cho chính cô cùng Thẩm Phi.

Ban đầu cô quyết định, cô phải nói rõ ràng với Thẩm Phi trước khi cô rời đi, nếu không sau này người chịu khổ chính là bản thân cô, cô biết, nếu không nói rõ ràng , thì sau này cô rời đi cũng sẽ vĩnh viễn nhớ đến anh, cho nên cô nói như vậy là muốn tìm một cơ hội để kết thúc tất cả.

Nhưng lúc ấy cô không nghĩ gì cả, chỉ nhìn thấy có mình Thẩm Phi, nên cô đã quên khả năng này, hiện tại Mạch Tuyết xuất hiện, lại nghe rõ ràng lời cô nói, đây không thể nghi ngờ là đổ thêm dầu vào lửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...