Chương 58: CHƯƠNG 87+88

  Anh ta nói muốn ai biến mất thì người đó sẽ phải biến mất, sẽ không vô duyên vô cớ mà chĩa mũi nhọn vào người khác, cô gái kia nên cảm tạ Duệ Húc luôn luôn lí trí, chỉ muốn cô ta biến mất khỏi làng giải trí chứ không phải là những thứ khác, trời sinh anh ta đã là một ác ma, đắc tội với ác ma còn có đường sống sao?

Cửa đóng lại, Lê Duệ Húc đứng lên, đi tới trước cửa sổ sát đất, đứng trước cửa sổ, để ánh sáng chói mắt chiếu vào mắt mình, ánh sáng khiến cho mắt anh càng lạnh.

Anh lấy điện thoại di động, tìm một dãy số, không biết cô thế nào rồi, cô thực sự rất bản lãnh, khiến cho hắn nhớ rõ cô bị thương như thế nào, bây giờ anh chỉ muốn biết, cô có còn sống hay không.

Nhấn nút gọi, anh dựa vào bên tương, một bàn tay đặt lên dạ dày, một ngày nay anh chưa ăn uống gì, dạ dày rất khó chịu.

"Cô ấy không sao chứ?" giọng nói không lạnh như mọi hôm, khiến người đàn ông bên kia, nở nụ cười xấu xa, rất muốn nhìn gương mặt người nào đó.

"Anh nói cô ấy, người giúp việc của anh? Cô ấy tốt lắm, đã tỉnh rồi, hiện giờ cũng có tinh thần hơn, không chết được."

Một câu người giúp việc của Đoàn Hạo, khiến sắc mặt Lê Duệ Húc càng khó chịu, anh đột nhiên tắt điện thoại, ném thật mạnh xuống mặt đất, làm vợ của anh dọa người tới vậy sao khiến cô không muốn thừa nhận.

Hình như anh đã quên, là ai đã cho cô cái thân phận người giúp việc.

Hôm nay, không khí trong tập đoàn Húc Nhật thật nặng nề.

Tô Lạc ngồi dậy, vết thương trên đầu đã bớt đau, thực ra vẫn rất rất đau, chỉ là cô không để tâm tới, cho dù có đau hơn nữa cũng có sao, cô đưa tay với quyển tạp chí trên bàn, Đoàn Hạo đã đặc biệt đêm mấy quyển tạp chí tới đây để cô xem cho đỡ buồn.

Ở bệnh viện không có ai tới thăm cô, cũng sẽ chẳng có ai tới thăm cô, cô chỉ cần một người, cũng chỉ có một người.

Cuối cùng ngón tay cô cũng với tới quyển tạp chí, trên trán đã lấm tấm mồ hôi, cô nhắm chặt hai mắt chờ đợi cảm giác này đi qua, tựa vào đầu giường, mở tạp chí, cô thực không thích xem những thứ này lắm, nhưng hiện tại cô cũng không thể làm được gì cả.

Mắt cô đột nhiên mở lớn, trên tạp chí không phải là Tống Thải Y sao? Cô ấy là tình nhân của Lê Duệ Húc mà, sao có thể...

Trên tờ báo nói hết về cuộc đời của Tống Thải Y, cái gì mà chuyên đi làm tình nhân, bề ngoài trong sáng là giả bộ, thậm chí còn có ảnh chụp rõ nét, bộ mặt thánh thiện đã bị phá vỡ hoàn toàn, còn nghe nói, tất cả những bộ phim của cô ta đóng đã không thể tìm được trên mạng, cho nên cô ta chỉ có thể rời khỏi làng giải trí, mới chỉ có một ngày, ngay cả thời gian vùng vẫy trước khi chết cũng không có.

Buông quyển tạp chí xuống, Tô Lạc đưa tay lên đầu xoa nhẹ vết thương, đột nhiên cửa mở ra, cô giật mình, đập nhẹ vào vết thương, nháy mắt, khuôn mặt cô nhăn lại, đau tới chảy cả nước mắt.

"Cô có phải rất ngốc không?" Giọng nói của người nào đó lộ rõ sự tức giận, anh bước nhanh tới bên cạnh Tô Lạc, không khí trong phòng dường như đã giảm đi rất nhiều, một cánh tay nhẹ nhàng kéo cánh tay cô xuống, cả người cô bổng run rẩy, khiến sắc mặt anh càng khó chịu, đối với cô mà nói, anh thực sự đáng sợ như vậy sao?

"Tô Tử Lạc, " anh cảnh cáo trừng mắt nhìn cô một cái, tay nhẹ nhàng đặt trên lớp băng trên đầu cô, giọng nói của anh thật ôn nhu.

"Cô là đồ đần phải không, muốn đụng chết chính mình, vẫn là đụng thành ngốc, vốn đã không thông minh rồi, không biết bị đụng thế này có phải sẽ ngốc thêm không?"

Hàng lông mi khẽ rung, sắc mặt cô tái nhợt, trắng bệch, cô chậm rãi mở mắt ra, ánh sáng trước mặt đều bị người đàn ông này che mất.

Cô cười khổ, có phải sau này cô sẽ phải sống cả đời với cái bóng ma này không.

"Chết đi không phải rất tốt sao?" Cô không hiểu sao mình lại nói ra một câu như vậy, cô đẩy tay Húc đang đặt trên đầu cô, sau đó nghiêng người nằm xuống, đưa lưng về phía anh, cô cắn ngón tay mình, giọt nước từ khóe mắt chảy ra.

Cô không muốn khóc, lại càng không muốn khóc trước mặt người đàn ông này, nhưng cô phát hiện cô không cách nào kìm nén được nước mắt của mình, nếu cô chết, không phải như hắn muốn sao?

"Cô, đáng chết." Lê Duệ Húc đột nhiên đứng thẳng lên, khóe miệng sắc lên như một lưỡi kiếm, có thể đâm thẳng vào trái tim người khác, chỉ có điều, từ đầu tới cuối, Tô Lạc không có nhìn thấy, cho dù có thấy được, có lẽ cũng sẽ không có phản ứng gì.

Đối với một người tâm tàn ý lạnh, còn có gì để mà sợ.

"Tô Tử Lạc, cô mở mắt to cho tôi, " đột nhiên anh đưa tay nắm chặt cằm Tô Lạc, bắt cô nhìn anh, ai cho cô lá gan lớn như vậy, ở trên đời này không ai có thể nới chuyện với Lê Duệ Húc anh như vậy, nếu như cô muốn chết sớm một chút, như vậy anh sẽ giúp cô.

Tô Lạc vẫn nhắm mắt thật chặt, Lê Duệ Húc tức giận, anh đang cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, nếu anh không tự chủ như thế, cô gái này đã sớm bị hắn bóp chết.

"Húc, anh muốn làm gì? Cô ấy là bệnh nhân," Đoàn Hạo vừa đẩy cửa vào nhìn thấy hành động của Duệ húc, vội vàng ngăn cản, anh cũng hiểu cái gì là ôn nhu chứ, kia là một cô gái, còn là bệnh nhân nữa, anh ta làm vậy với cô ấy, có phải sợ cô sống thời gian quá dài đúng không, vậy thì nói sớm một chút, anh sẽ không cần phí thời gian làm phẫu thuật cho cô, hại anh có thêm một đống nếp nhăn, phải biết rằng, một ngày anh có bao nhiêu cuộc phẫu thuật.

Lê Duệ Húc bỏ tay xuống, nắm chặt bàn tay lại, cô gái này, không nến làm hắn tức giận, buổi sáng hắn còn chưa kịp ăn gì đã phải đưa cô tới bệnh viện, tiếp đó nhanh chóng trở về công ty họp, làm việc cả ngày, anh rất mệt chỉ muốn ngủ, bây giờ lại ở trong bệnh viện nhìn cô chọc tức anh, cô thực sự rất đáng chết, quên đi.

Anh nhanh chóng đi ra khỏi phòng bệnh, Đoàn Hạo kì quái nhìn chằm chằm bóng lưng Duệ Húc, lắc đầu thở dài, hôm nay tên này hồn nhiên như uống nhầm thuốc vậy.

"Được rồi, cô nghỉ ngơi đi," Đoàn Hạo thông cảm nhìn Tô Lạc, trong mắt hắn không thể không có sự nghi hoặc, cô ấy chỉ là người giúp việc của Lê Duệ Húc thôi sao? Sao vừa rồi giữa họ không hề có cảm giác là người giúp việc và ông chủ, lại giống như hai vợ chồng đang cãi nhau.

Người vợ hờn dỗi và người chồng tức giận.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...