Chương 10: Chương 66-70

Chương 66: Đạo lý của con kiến

"Quý tổng!"

Phía sau truyền đến tiếng thăm hỏi ân cần của Đinh Giai Cầm xinh đẹp, Hà Nhạc Nhạc ngẩng đầu, đúng lúc cùng tầm mắt Quý Tiết đụng nhau. Đuôi lông mày của nam nhân khẽ nhếch, mắt phượng lông mi dài, thật xứng với cái mũi thon dài cùng với cánh môi no đủ, khuôn mặt tuấn dật của hắn có vẻ không có lúc nào là không biểu lộ ra tính cách của công tử phong lưu.

Cầm lấy phong thư, Quý Tiết liếc mắt nhìn Đinh Giai Cầm, rất tự nhiên đỡ thắt lưng Hà Nhạc Nhạc dậy: "Sao hôm nay lại rảnh tới đây?" - Nói xong, còn giống như cặp tình nhân vô cùng thân thiết hôn xuống môi nàng.

Nhìn Đinh Giai Cầm lúc nãy châm chọc khiêu khích cô có chút thay đổi sắc mặt, chỉ có thể bị động để Quý Tiết ôm vào văn phòng của Địch Phi Vân, khi đi ngang qua bàn công tác của Đinh Giai Cầm, cô dựa vào ánh sáng rõ ràng nhìn thấy gương mặt dị thường vặn vẹo ...

Haiz... Cảm giác thấy con cóc ăn được thịt thiên nga, nhất định rất khó chịu đi ah. Hà Nhạc Nhạc nhịn không được nghĩ.

Vào văn phòng, Quý Tiết liền buông lỏng thắt lưng Hà Nhạc Nhạc ra, ngồi xuống ghế làm việc của Địch Phi Vân, tuấn mi nhăn lại, dường như rất không kiên nhẫn đánh giá cô.

"Cô không có lòng tự trọng sao?"

Hà Nhạc Nhạc xem phong thư trong tay hắn: "... Cám ơn anh, Quý tiên sinh." - Mặc kệ Quý Tiết ngày thường đối xử với cô ra sao, ít nhất vừa nãy anh đã giúp cô, nói tiếng cảm ơn cũng đúng đi.

Quý Tiết chân mày nhăn càng sâu - "Tôi rất ngạc nhiên cha mẹ cô làm sao giáo dục được cô, háo sắc dâm đãng tôi còn có thể lý giải, dối trá làm ra vẻ cũng coi như là bản tính của nữ nhân, nhưng mà bị người ta đạp ở trên đầu châm chọc nói móc, cố ý làm khó dễ, cô vậy mà chỉ biết nén giận? Hà Nhạc Nhạc, cô là tự cam chịu hay là trời sinh bản tính nhu nhược?"

"..." Nghe Quý Tiết dùng từ khó nghe chất vấn, Hà Nhạc Nhạc liếm liếm môi, thoải mái cười cười, "Cám ơn Quý tiên sinh đã quan tâm, có thể đem phong thư đưa cho tôi không?"

"Thiên tài mới quan tâm cô!" - Quý Tiết tức giận đem phong thư quăng đi.

Lần thứ hai nhìn thấy phong thư từ bên cạnh bay đi, ngay cả khi có tính nhẫn nại nhiều năm dưỡng thành, Hà Nhạc Nhạc cũng phải hít sâu vài cái mới xoay người đi nhặt phong thư.

Phong thư là một sổ tiết kiệm cùng với thẻ tín dụng, mặt khác còn có tiền lương tháng đầu, tháng trước tính toán đã xài mất hai ngàn, tiền còn lại còn mượn Linh Vũ ba ngàn còn có một triệu năm...

"Cám ơn Quý tiên sinh, tôi về nhà trọ trước."

"Đứng lại." - Quý Tiết khẽ cắn môi, hắn thật sự là đã nhìn không nổi bộ dáng nhẫn nhục chịu đựng của cô nữa!"... Cô từ chức đi, ta không thể gặp cái đồ đê tiện lúc ẩn lúc hiện cả ngày ở trước mặt ta."

Đứng một hồi lâu, Hà Nhạc Nhạc xoay người nhìn phía Quý Tiết: "..."

Gặp ánh mắt của cô rõ ràng có chút tức giận, ngược lại đáy lòng Quý Tiết có chút nhảy nhót, khóe môi khẽ giương: "Sao vậy, cuối cùng không phục?"

"Quý tiên sinh... Anh bị người ta khi dễ sao?"

"Hừ!" - Quý Tiết lông mi nhăn lại, "Ai dám!"

"Đúng vậy, ai dám." - Hà Nhạc Nhạc cười cười, chậm rãi đi tới chỗ Quý Tiết, "Vì thế anh nhất định không biết cách đối mặt với sự khi dễ của người khác, phản ứng khác nhau sẽ có hậu quả khác nhau. A, không, vừa nãy Đinh tiểu thư kêu anh 'Quý tổng', anh khẳng định không phải chủ tịch, như vậy chính là giám đốc, tuổi trẻ như thế đã trở thành giám đốc, anh nếu như không phải thái tử gia cũng nhất định là thái tử đảng, đúng không?"

Quý Tiết từ chối cho ý kiến - "Vì thế?"

"Vì thế đối mặt với sự khi dễ của người khác, anh có thể không chút do dự đẩy trở về, khi đã bị đối xử không công bằng, rất hiếm có con đường đúng có thể làm cho anh lấy lại công đạo. Anh là người đứng vị trí cao trong cái xã hội có quyền là có tất cả, mà tôi, trong mắt anh là đồ đê tiện, trời sinh bản tính nhu nhược, hạ lưu, dâm đãng háo sắc, nữ nhân dối trá, chính là con kiến dưới chân anh cùng với bạn cùng giai cấp của anh. - Anh biết khi làm con kiến, điều quan trọng nhất là gì không? Là cố gắng hết khả năng bảo toàn bản thân rồi mới tích trữ lực lượng hướng lên phía trên mà đi, chứ không phải vì tức giận nhất thời, mà ở tại trên người con kiến khác lãng phí thời gian cùng tinh lực, nhất là con kiến này còn có trình độ nhất định có thể tạo thêm nhiều phiền toái trên đường đi của con kiến đó."

"Loại nhân nhượng giống như tôi vừa nãy, theo anh là đánh mất tự tôn chấp nhận người khác giẫm lên, nhưng có thể cho tôi những lúc lĩnh tiền lương sau này không bị làm khó dễ như vậy nữa. Huống hồ chị ta bất mãn chính là nhằm vào người làm công việc này, mà không phải bởi vì tôi làm cái gì, việc này không đáng để tôi tức giận đến nỗi từ chức..." - Hà Nhạc Nhạc đem phong thư đặt ở trên mặt bàn, một tay để lên trước mặt Quý Tiết: "Nếu như từ chức có thể không cần bồi thường tiền hợp đồng, tôi cầu còn không được! Tháng này tiền lương của tôi cũng có thể trả lại nguyên vẹn, tôi dùng tiền lương còn lại, xin anh ── đuổi việc tôi đi! Tôi cam đoan đời này nhìn thấy anh liền đi vòng đường khác."

Ngực trái giống như bị xé rách sau đó rót nước vào ngân, đau nhức nặng nề ép Quý Tiết đến hô hấp cũng vô cùng gian nan, nữ nhân trước mắt rõ ràng mảnh mai giống như hoa dại không biết tên ở ven đường, vậy mà giờ phút này như là nữ kỵ sĩ cả người nhiễm máu trên chiến trường đang đạp trên thân thể của hắn sử dụng kiếm để ngay yết hầu của hắn! Cảm giác rõ ràng như vậy ──

Gặp quỷ! Dẹp những hình ảnh hoang đường trong đầu, Quý Tiết vừa muốn lên tiếng lại phát hiện cửa không biết khi nào có thân ảnh của người thứ 3 đang đứng.

Chương 67: Trời biết đất biết

Hà Nhạc Nhạc nhìn theo tầm mắt của Quý Tiết, cũng không khỏi giật mình. Vừa nãy quá xúc động, lại không có chú ý tới có người mở cửa.

"Địch tổng giám đốc... Thân Đồ tiên sinh." - Hà Nhạc Nhạc nhìn hai người gật gật đầu.

Địch Phi Vân nghiêng đầu lạnh lùng nhìn về Đinh Giai Cầm phía sau: "Tiểu Cầm, ngươi làm khó dễ Hà tiểu thư?"

"Địch tổng, ta không có! Cô ấy tới đòi thẻ tiền lương, ta liền đưa cho cô ấy, kia, chính là cái phong thư trên bàn kia." - Đinh Giai Cầm bối rối giải thích nói.

Quý Tiết hừ lạnh một tiếng, từ trên ghế làm việc đứng lên ngồi vào trên sô pha dài bên cạnh tường, để cho Địch Phi Vân đến ngồi.

"Ngươi ra ngoài trước đi." - Địch Phi Vân cũng lười tốn nhiều công phu trên loại sự việc này. Nàng biết Đinh Giai Cầm luôn luôn có chút lợi thế, nhưng này ngành sản xuất có ai lại không có lợi thế? Có tiền chính là cha, có thế chính là mẹ, cái gì cũng đều không có... Không đạp ngươi xuống chẳng lẽ đem ngươi cung phụng như lão Phật gia?

Địch Phi Vân nhìn Hà Nhạc Nhạc. Giống như cô gái này vừa mới nói, xã hội này chính là sự thật như thế. Thấy không rõ sự thật, bản thân không biết ẩn nhẫn, không biết cố gắng, lại suốt ngày oán trời trách đất, gây gổ vô cớ với người khác, nhất định cả đời phải oán giận khổ sở. So sánh với bên dưới, Quý Tiết, Mục Duy mấy tiểu tử này đều có điều kiện hơn người từ nhỏ, chưa chịu qua cái khó khăn gì của nhân gian, ở chỗ tính tình, nói thật thì so ra còn kém hơn với cô gái nhỏ này, chỉ có tiểu tử Thân Đồ ở điểm này mạnh hơn một chút.

Chậm rãi bước đến bên cạnh bàn, Địch Phi Vân cầm lấy phong thư trên bàn: "Cô đây là muốn từ chức sao?"

"... Nếu như, không cần phải bồi thường hợp đồng." - Hà Nhạc Nhạc cúi đầu đáp.

"Thân Đồ, con xem đi?"

Thân Đồ Mặc nhìn nhìn Hà Nhạc Nhạc, lại quét mắt nhìn Quý Tiết, từ chỗ Địch Phi Vân cầm phong thư trên tay qua, mở ra nhìn nhìn. Đang nhìn đến điều khoản khi nhận tiền lương, con ngươi sau mắt kính hơi hơi nháy nháy.

"Vì sao hợp đồng lại có thêm mục này?" - Thân Đồ Mặc hỏi.

"Đó là vì phòng ngừa paparazzi mượn cơ hội này trà trộn vào nhà trọ, vi phạm điều khoản giữ gìn bí mật, công tác không đủ ba tháng, chủ động từ chức hoặc người làm không hoàn thành trách nhiệm bị chủ nhà sa thải, bồi thường mười vạn." - Địch Phi Vân giải thích nói.

Nghe vậy, Quý Tiết lại cười nhạt. Có mười vạn mà thôi, lấy mục này của hợp đồng làm cái cớ, hắn xem cái cô gái kia không muốn rời khỏi nhà trọ thì đúng hơn!

Thân Đồ Mặc nghe Địch Phi Vân giải thích cũng là càng thêm khẳng định suy đoán của bản thân đoán, đầu ngón tay chỉ chỗ tiền lương đưa đến trước mắt Địch Phi Vân giơ giơ lên, "Thông phòng?"

Địch Phi Vân ho khan hai tiếng, né qua tầm mắt của hắn: "Ta cái gì cũng chưa có nói qua." Xem ra Thân Đồ tiểu tử biết bọn họ là một đám bất bình thường. Nhưng mặc kệ để chuyện xảy ra cũng là ý của nàng a, nàng cho tới bây giờ cũng chưa nói qua cô gái này là 'Nha đầu thông phòng' mà nàng tìm cho bọn hắn mà, muốn trách thì trách cô gái này xuất hiện quá khéo, quá trùng hợp đi...

Nói lại, nàng thật sự là càng ngày càng hiếu kỳ hoàn cảnh trưởng thành của cô gái này, nàng thực là chưa thấy qua cô gái trẻ tuổi nào lại có thể ẩn nhẫn như thế, rất nhẫn nại, rõ ràng là đã trải qua cảm giác ghi tâm khắc cốt do nhân tính tàn nhẫn của thế giới tàn khốc này mang lại. Tính tình như thế, chỉ cần có người nguyện ý cho cô ấy cơ hội, giúp cô ấy một tay, cho dù là ở đâu trong cái ngành sản xuất này chắc chắn cũng có thể thành công! Có lẽ, nàng hẳn là giúp cô gái này.

Nhìn thấy ánh mắt thưởng thức của Địch Phi Vân, Thân Đồ Mặc lại đột nhiên chìa tay kéo Hà Nhạc Nhạc qua: "Sửa lại hợp đồng, cho thêm 5% kim nghạch đi, buổi chiều kêu Lâm Kỳ đưa đến nhà trọ."

"Thân Đồ tiên sinh!" - Hà Nhạc Nhạc không rõ ý của Thân Đồ Mặc, Thân Đồ Mặc cũng không giải thích, bàn tay to như kìm sắt ôm thắt lưng của cô.

Địch Phi Vân thấy thế khó nén ý cười, gật gật đầu, nhìn theo Thân Đồ Mặc ôm Hà Nhạc Nhạc rời đi.

Còn lại Quý Tiết là vẻ mặt mờ mịt ngồi ở trên sô pha: "Các ngươi đang nói cái bí mật gì vậy? Cái gì thông phòng?"

"Ha ha... Khụ khụ, vậy là con còn không biết?" - Địch Phi Vân nghĩ nghĩ, trực giác nói cho hắn biết mọi việc sẽ làm cho sự tình trở nên càng thú vị, "Lúc trước ta không phải hay nói giỡn muốn kiếm cho các ngươi một cái 'nha đầu thông phòng' sao? Ta thật sự chỉ là hay nói giỡn mà thôi, nhưng... Giống như có người hiểu lầm, mà cô gái kia giống như cũng là bị hiểu lầm."

"... Cho nên cô ấy là do bởi vì không trả được tiền vi phạm hợp đồng mới 'Bị bắt' ở lại nhà trọ?" - Quý Tiết nặng nề mà nói ra hai chữ "Bị bắt".

Địch Phi Vân ngồi vào ghế, phất phất tay: "Chắc là vậy, bởi vì cô bé đó vừa mới tốt nghiệp, ngày đầu tiên đã cần hai vạn, hình như rất thiếu tiền."

"... Vân di, dì biết rõ bọn họ hiểu lầm, vì cái gì không ── "

"Không vạch trần? A... Ta vì cái gì muốn vạch trần, " Địch Phi Vân rút bút ra, liếc xéo Quý Tiết một cái, ở trên văn kiện ký tên, "Ta nhiều năm nay vẫn đi sau dọn dẹp chùi mông cho các ngươi, đây là một tháng mà ta thấy nhẹ nhàng nhất, vừa không phải thay Nguyễn Lân đối phó với paparazzi, lại không thấy Tần Chi Tu nửa đêm chạy tán loạn khắp nơi, càng không có nữ diễn viên nào bởi vì cùng Thân Đồ lên giường mà đến chỗ ta tố cáo, còn Mục Duy cái tiểu tử chết kia tự làm tự chịu còn có người có thể nhường hắn chiếu cố được tính tình hay nổi điên của hắn, còn con..."

Quý Tiết thẳng lưng một chút, có hơi chột dạ.

"Ai, nghe nói con nửa tháng gần đây thường xuyên ở quán bar uống rượu đến say khiếp cũng không mang nữ nhân về khách sạn... Sao vậy, đổi tính?"

"── Con còn có chút việc, đi trước." - Quý Tiết vội vàng rời đi.

"Đứng lại, ta còn có việc chưa nói xong."

"... Việc gì?"

"Tỷ muội Vinh gia sẽ ở nhà trọ các ngươi một thời gian, trong khoảng thời gian này con cùng Thân Đồ phải hảo hảo chiêu đãi người ta, nếu không khi họ trở về chạy đến méc cha mẹ các con, hai người các con liền chuẩn bị tốt để đi xem mắt à!"

"Cái gì? Liên quan gì đến ta! Tỷ muội Vinh gia không phải dì Ấm đã xem xét cho làm vợ tương lai của Thân Đồ sao? Làm sao còn muốn ta tiếp đón?"

"Tính tình của Thân Đồ con cũng biết, ở bên ngoài công tác ít nhiều cũng có nữ nhân liếc mắt một cái, lần này nếu không phải mẹ hắn dùng một tràng nước mắt nước mũi khẳng định đây là lần duy nhất, hắn làm sao chịu đáp ứng tự mình tiếp đón tỷ muội Vinh gia chứ. Nhưng nếu như không có con ở một bên giúp đỡ làm không khí sinh động một chút, dì lo lắng con gái người ta chân trước vừa vào ở nhà trọ, chân sau liền khóc sướt mướt chạy về nước Mỹ. Dì Ấm của con nếu quyết tâm bắt buộc Thân Đồ kết hôn, con cho là mẹ của con sẽ tiếp tục để con tiêu dao khoái hoạt như trước?"

Quý Tiết khóe miệng khẽ cong cong: "Con hiểu được."

Thấy Quý Tiết nghe lời đứng lên chuẩn bị đi ra ngoài, Địch Phi Vân nâng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, cuối cùng bay ra nói một câu: "Nếu có hứng thú với người ta có hứng thú cũng đừng miễn cưỡng bản thân nghẹn lại, dì nhớ rõ tiểu tử con cũng không phải chính nhân quân tử gì mà."

Quý Tiết khẽ cắn môi, không có quay đầu lại, mở cửa đi ra ngoài, nặng nề mà đóng cửa.

"Quý, Quý tổng..." - Ngoài cửa Đinh Giai Cầm đang khóc với vẻ mặt lê hoa ── không, hẳn là giống con báo mắc mưa hơn.

Quý Tiết chán ghét nhìn Đinh Giai Cầm, hắn thích nữ nhân trang điểm tinh xảo, nhưng chán ghét nữ nhân trang điểm còn khóc!

"Quý tổng, cầu ngài nói giúp ta, ta biết ta sai lầm rồi, ta thật sự không thể không có công việc này! Xin ngài giúp ta cầu tình với Thân Đồ giám chế, xin ngài! Giúp giúp ta!"

"... Thân Đồ muốn ngươi từ chức?" - Quý Tiết thản nhiên hỏi.

Đinh Giai Cầm nghẹn ngào gật gật đầu. Vừa mới nãy Thân Đồ thái tử gia ôm cái cô gái kia đi ra liền kéo bảng tên của nàng kêu nàng đi đến chỗ bộ phận nhân sự kết toán tiền lương... Nàng đã làm sai cái gì? Chỉ vì nàng nói hai câu với cô gái kia liền bị đuổi việc! Nàng nếu như đánh mất công việc hiện tại, thẻ tín dụng đang nợ thì làm sao đây a!

"Quý tổng, ta thật là vô tội, khẳng định là cái cô gái kia oan uổng ta ── "

"Đủ rồi, ngươi cho là cô ấy giống ngươi?" - Quý Tiết miệt thị nhìn nàng liếc mắt một cái, "Lúc ngươi tùy ý đạp người khác, nên chuẩn bị tốt bị người ta đạp lại... Còn nhớ rõ câu cuối cùng ngươi đã nói với cô ấy không?"

Đinh Giai Cầm sắc mặt trắng bệch nhìn ánh mắt tàn khốc của Quý Tiết, giống như thấy tử thần tuyên án tử hình.

"Thu dọn cho tốt đồ của ngươi, 'Nhanh cầm rồi cút đi' !" .

Lời nói của tác giả: Hì hì hì hì hắc ~~ Thân Đồ đã biết chân tướng ~~ nhưng người ta đã không cho phép nói toạc ra ~~ bởi vì hắn rất thích ăn thịt nên không nghĩ sẽ thay đổi ~

Quý Tiết hiện tại cũng biết chân tướng ~~ có thể hắn còn chưa có ăn ~ rốt cuộc là hắn muốn làm người tốt nói cho Nhạc Nhạc biết chân tướng hay là vẫn thông đồng làm bậy để thỏa mãn bản thân dục vọng?

Hì hì hì hì ~~ để biết chuyện sau này như thế nào mời xem tiếp ~~

Chương 68: Xuống cầu vượt

"A... Thân, Thân Đồ tiên sinh..." - Hai tay nắm chặt tay lái, Hà Nhạc Nhạc thân thể vô cùng khẩn trương đem cái trán dán vào mu bàn tay, hoàn toàn không dám nhìn phong cảnh bên ngoài kính thủy tinh.

"A ──" thân thể rõ ràng là sợ hãi, cứng ngắc, nhưng khắp nơi lại buộc chặt, có thể là do côn thịt của nam nhân phía sau đang từng chút từng chút đâm xuống hoa huyệt, hoa huyệt lại trào ra mật dịch so với bình thường càng nhiều chất lỏng hơn, ở tư thế xấu hổ bối rối vậy mà lại phát ra tiếng nước "Chậc chậc" dâm mỹ.

"Muốn anh dạy em động như thế nào hả?" - Thân Đồ Mặc khàn giọng lạnh nhạt nói.

Hà Nhạc Nhạc ai ngâm một tiếng, lúc nam nhân điên cuồng mạnh mẽ đâm xuống cố gắng ổn định trọng tâm của thân thể, tích góp từng chút sức lực chậm rãi vặn vẹo vòng eo mềm mại, làm cho côn thịt tráng kiện như sắt của hắn tận tình ở trong cơ thể cô tùy ý ra vào, ở chỗ hoa huyệt lắc lư quấy tròn. Mặc kệ trong lòng cô có bao nhiêu ngượng ngùng uất ức, nhưng thân thể vẫn vâng theo lệnh của anh mà bày ra các loại tư thế để anh dễ dàng đùa bỡn, phối hợp dùng hoa huyệt phun ra nuốt vào côn thịt đang xâm phạm vào trong, xoay tròn vòng eo lại... Cũng không phải chuyện quá khó, bởi vì thân thể đã sớm quen thuộc với cực hạn khoái cảm do anh ta mang lại, đồng thời cũng nhớ kỹ nếu cãi lời anh sẽ phải nhận được trừng phạt kinh khủng như thế nào.

Khó có thể thừa nhận là, giờ phút này khi côn thịt của anh đứng thẳng để chính cô ngoan ngoãn ngồi xuống, so với việc hắn nảy sinh ác độc nắm thắt lưng của cô nhiều lần đụng vào tử cung cảm nhận tốt hơn rất nhiều.

Nếu không nói đến việc mỗi lần anh ta đụng đến chỗ sâu nhất làm cô đau đớn, thì thật ra mỗi một lần anh ra vào đều làm cho thân thể của cô vô cùng sung sướng, đó là sự vui vẻ nhẹ nhàng thỏa mãn chỉ thuộc về nữ nhân, là nữ nhân bị nam nhân hung hăng yêu thương, bị côn thịt to lớn của nam nhân lấp đầy, bản năng thân thể dâng lên cảm giác hưng phấn!

Thân thể hai người, không một khe hở vô cùng phù hợp, tính khí nam nhân hùng tráng cùng hoa huyệt của cô gái hồng hồng mềm mại ở chỗ dính mật dịch trơn trượt xảy ra ma sát kịch liệt, nam nhân đưa tay đụng đến chỗ hai người ân ái, đem cánh hoa sưng đỏ màu mỡ của nữ nhân tách ra, làm cho cự vật to lớn của càng thêm xâm nhập hoàn toàn vào nơi riêng tư của cô, hiểu rõ mị thịt mềm mại trong cơ thể cô bị anh tàn nhẫn ra vào mang đến khoái cảm tàn bạo.

Cô gái vô lực nức nở cầu xin tha thứ, mông nhỏ lại không dám ngừng lại, trước sau chuyển động, chỉ có ở lúc nhịn không được cao trào mới có thể thất thần nghỉ ngơi một lát, nhưng sau đó nam nhân sẽ xỏ xuyên càng thêm mạnh mẽ xuống thân thể đang vặn vẹo, dưới thân tiếp tục hầu hạ tiểu huyệt giống như chống đỡ cự vật thô bạo.

"Thân Đồ... A ──" - Hà Nhạc Nhạc biết mỗi khi cô gọi họ của hắn, động tác của hắn sẽ càng thêm kịch liệt, tựa như cố ý muốn chơi xấu hơn bình thường tiếp tục đâm vào rút ra ở hoa huyệt nhỏ hẹp nóng bỏng của cô, làm cho cô bị bao phủ bởi sóng triều khuây khỏa kinh khủng. Có thể chỉ có một cái biện pháp này mới có thể làm cho hắn gia tăng tốc độ bắn ra nhanh chút, chấm dứt sớm trận làm tình giữa đường này.

Đúng vậy, bọn họ hiện tại đang ở chỗ xuống cầu vượt, không biết khi nào sẽ có xe đi qua, không biết là có nằm trong phạm vi chụp ảnh quay phim của camera ven đường không, mà cô... Ngay tại chỗ lúc nào cũng có khả năng bị người phát hiện, ở chỗ ghế lái của hắn, lưng cưỡi ở trên người hắn, bị hắn hung hăng cắm vào tiểu huyệt.

"A a... Tuyệt quá, Thân Đồ... ừ a... Mau, mau một chút nữa ..." - Hà Nhạc Nhạc không sợ chết dâm đãng kêu. Đúng vậy, cô rất muốn chết, cô biết hắn thích. Những lần trước đều là bị hắn dùng ngón tay cùng côn thịt tra tấn bắt nói ra những lời nói dâm đãng, nhưng mỗi lần sau khi cô nói ra những lời dâm đãng, hắn đều như con ngựa hoang thoát cương gầm nhẹ một cái gia tăng tốc độ rút cắm cô cho đến khi bắn ra, lại nhanh chóng bắt đầu một đợt tiếp theo...

Nhưng hiện tại cô cố không được như thế nữa, mặc kệ như thế nào, làm cho hắn bắn ra trước, hắn chắc là... Không làm lần thứ hai ở tại chỗ này đi?

"Không, a ──" - ma sát do rút cắm mạnh mẽ làm cho hoa huyệt của cô giống như bị bỏng, toàn bộ thân thể đều giống như bị đốt nóng, tản ra nhiệt độ kinh người. Khoái cảm hưng phấn khắp các tế bào não, kích thích khoái cảm không khống chế được như cắn nuốt lòng của cô ──

"Thân Đồ ── a a a a..." - Xuân triều nóng bỏng tiết ra, không đợi cô hạnh phúc thỏa mãn mà dừng lại, nam nhân lại mạnh mẽ rút ra côn thịt ướt đẫm để ở cúc huyệt đóng chặt coouar cô mà xâm nhập vào trong tạo áp lực!

"A!" - Hà Nhạc Nhạc sợ tới mức nhảy dựng lên, đầu đụng vào trần xe, "A ──" ôm đầu ngã lại trên người hắn, thanh âm Hà Nhạc Nhạc cầu xin giống như một đứa trẻ.

"Đừng... Ít nhất, đừng ở chỗ này... xin anh..."

"... Ta chỉ cảnh cáo một lần, đừng ở trước mặt ta đùa giỡn tâm cơ." - Nói xong, nam nhân lại lại đem côn thịt xâm nhập vào hoa huyệt ướt dẫm mật dịch phía trước.

"A ừ... Em..." - Cao trào vừa nãy bị gián đoạn theo tốc độ hắn dần dần gia tăng cắm đến đỉnh mà chậm rãi đem tim, bụng, trái tim, tứ chi của cô dâng lên...

Ngón trỏ cùng ngón giữa tay phải của nam nhân hướng về phía trên hoa huyệt nhẵn mịn của cô mà túm lấy âm hạch, kẹp lấy, ngón tay thô bạo vân vê ──

"A a a a ── "

Chờ Thân Đồ Mặc cuối cùng theo ý mình phát tiết đủ, Hà Nhạc Nhạc đã sớm bị lần đầu tiên chơi xe rung bên ngoài kích thích làm cho ngất đi, cuối cùng về tới nhà trọ, cô lại hoàn toàn nhớ không nổi Thân Đồ Mặc làm sao đem xe chạy đến sân bay đón người lại chạy trở về như thế nào...

Cô mơ hồ nhớ rõ, khách đến là một đôi tỷ muội xinh đẹp, tỷ tỷ kêu Vinh Thanh Phong, muội muội kêu Vinh Thanh Nhã, người Mỹ gốc Hoa, nói là... Khách du lịch.

Chương 69: Giả bộ yêu đương

Khó có được khách đến đây, Hà Nhạc Nhạc cố ý làm một bữa tối phong phú, chờ dọn xong đồ ăn lên, nàng bưng bữa tối đến lầu 6.

"Bọn họ đều có mặt ở dưới?" - Mục Duy ngồi ở trên gối mềm mại ăn cơm. Nằm úp vài ngày hắn thật sự chịu không nổi, vì thế chờ vết thương trên mông đóng vảy hắn liền ngồi dậy, nhưng quyền lợi đút cơm cũng không còn.

Hà Nhạc Nhạc: "Ừ."

Mục Duy: "Gồm có những ai?"

"Thân Đồ tiên sinh, Quý tiên sinh cùng hai vị Vinh tiểu thư, còn có Tần tiên sinh tối hôm qua đã trở về."

"... Thật khó có được, hiện tại giống như không phải thời gian Thân Đồ ăn cơm?"

"..."

Hà Nhạc Nhạc đem tạp chí vứt lung tung ở trên giường d tới giá sách, rồi mới đem tạp chí mới đặt tới đầu giường Mục Duy, quay đầu thấy bộ dáng Mục Duy một cánh tay một chân đang bó thạch cao cùng với cái mông không hoạt động được, không khỏi nhẹ thở dài một hơi, ngồi ở bên giường, bưng bát cơm lên, lấy chiếc đũa trong tay hắn qua.

"Đừng gãi, vết thương khô lại sẽ bị vỡ ra."

Mục Duy cười cười có chút quái quái: "Nhưng mà... Rất ngứa."

"... Thực xin lỗi."

"Ừ?" - Mục Duy không rõ cô lúc này xin lỗi là vì cái gì.

"Em... Khi đó rất xúc động, em nghĩ đến anh ── thương tổn Linh Vũ, em thật sự không thể nghĩ ra được biện pháp khác để ngăn anh lại..."

"Vì thế em liền đem mông của anh đánh nở hoa?"

"Thực xin lỗi."

Cô gái này... Mục Duy nhìn cô gái trước mắt trên mặt hiện lên vẻ áy náy, trong lòng có loại cảm xúc "Yêu thương" lên men.

"Em có phải hay không chưa từng đánh người?"

"... Đã đánh qua"

Mục Duy có chút ngoài ý muốn.

Hà Nhạc Nhạc hơi hơi cười khổ: "Lúc học sơ trung, em đánh một nam sinh một cái tát, đem hắn từ trên ghế đạp xuống, còn giơ ghế lên nện trên người hắn."

"Ách... Vì cái gì?"

"... Bởi vì hắn mắng mẹ em."

"... Vậy hắn xứng đáng." - Lời nói chính nghĩa từ trong miệng Mục Duy nói xong, đáy lòng không có một chút lo lắng. Từ nhỏ đến lớn, hắn đã làm bao nhiêu nhiều việc so với nam sinh nhỏ kia ác liệt hơn không biết bao nhiêu lần, nhưng mà... Chưa từng có người nào nói cho hắn biết, hắn sai. Bất kể hắn làm cái gì, hắn cũng không có chịu qua trừng phạt. Bởi vì hắn là con trai độc nhất của Mục gia, bởi vì hắn là kết quả kết hợp của 2 gia tộc quyền thế của Âu mỹ và Trung tây, hắn có thể quang minh chính đại, giống như lẽ thường phải làm, không kiêng nể gì thương tổn bất kể kẻ nào! Cho đến khi... Dần dần lớn lên, hắn mới biết thế giới này bao gồm cả bản thân hắn có bao nhiêu ghê tởm, ghê tởm đến không có cái gì, thứ gì, người đáng giá để hắn tôn trọng, đáng giá để hắn quý trọng.

Nâng tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn lành lạnh của Hà Nhạc Nhạc, biểu tình Mục Duy cực kỳ nhu hòa, trong mắt tất cả đều là bình thản an tĩnh. Hắn, cho tới bây giờ không nghĩ tới hắn lại có thể như thế với một cô gái, nhỏ yếu lại cường đại như vậy làm hắn sợ hãi, dám đối với hắn động thủ lại dịu dàng thiện lương làm cho hắn cảm thấy ... Ấm áp? Hạnh phúc? Như thế.

Liên tưởng đến hắn từng vài lần làm cho cô rơi lệ, hắn liền cảm thấy bản thân nên xuống mười tám tầng địa ngục. Nhưng chờ một chút, cho hắn từ từ hãy chết, tại thời điểm còn sống hắn muốn nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của cô gái này.

Hà Nhạc Nhạc nghiêng đầu, để hai má rời đi bàn tay ấm áp của hắn, gắp đồ ăn đưa đến bên cạnh miệng hắn.

"Em đã cảm thấy có lỗi với anh, vậy em không nghĩ đến nên bồi thường một chút sao?" - Mục Duy thu hồi tay, cười nói.

"... Thật có lỗi, đoạn clip em sẽ không trả lại cho anh, em phải bảo đảm ── "

"Không phải cái đó, nếu như có thể cho em an tâm, em muốn xử lý sao cũng được, anh nghĩ muốn bồi thường... là chuyện khác."

Thu hồi chiếc đũa, Hà Nhạc Nhạc suy tư một lát, "... Mời nói."

"Hà Nhạc Nhạc..." - Mục Duy nhìn cô gái duy nhất trên đời có thể làm cho hắn thực sự động lòng, "Yêu ta được không?"

"Yêu hắn? Đây là đều mà anh muốn cô bồi thường?"

"Đúng, yêu ta."- Ngữ khí nam nhân dị thường kiên định.

"... Anh thật sự rất ác độc, anh rất thích đùa bỡn tình cảm của người khác sao? Anh thật sự cho tới bây giờ cũng chưa nghĩ tới những cô gái đã từng yêu thương anh có bao nhiêu đau khổ hả, hiện tại có bao nhiêu hận anh sao, thậm chí sẽ mất đi sự tin tưởng đối với tình yêu, có bao nhiêu thống khổ sao? Thật có lỗi, muốn em yêu trên một người như anh, chỉ sợ cả đời này em cũng không làm được."

! ! ! ! ... Giống như trái tim bị cắt miếng thành từng mảnh rồi bị quăng vào axít sunfuric, đau đến làm hắn nghĩ muốn hô to: "Tốt lắm"!

"Là giả bộ yêu anh ── em xem, ân oán giữa chúng ta ngọn nguồn bắt đầu đều là vì em phá hủy kế hoạch tình cảm lưu luyến của anh mà, bây giờ lấy một đoạn tình cảm lưu luyến đến đây để cắt đứng ân oán với nhau, rất công bằng mà."

"..." - Giả bộ...

"Chuyện này cũng làm không được sao? Vậy em xin lỗi thật là dối trá, không có chút thành ý nào."

"... Em còn chưa có yêu bao giờ."

Mục Duy nở nụ cười, lần này cười đến khoái trá: "Không sao, anh dạy cho em."

"Bao lâu? Muốn giả bộ bao lâu?"

"Một... Hai tháng, hai tháng sau, chúng ta không thiếu nợ nhau, như thế nào?"

Hai tháng sao? Hai tháng sau vừa vặn hết hạn hợp đồng. "... Thành giao."

"Vậy... Bảo bối, tới kêu tên của anh nghe một chút xem?"

"Mục Duy."

"Ừ?"

"... Duy."

"Ngoan!" - Mục Duy đáy mắt tràn đầy dịu dàng ý cười thỏa mãn.

"Giống như đang trả lời điện thoại vậy."

"..."

Chương 70: Tỷ muội Vinh gia

Xuống lầu dọn dẹp bàn ăn, thấy tỷ muội Vinh gia cùng Thân Đồ Mặc, Quý Tiết ở phòng khách lầu một nói chuyện phiếm, Hà Nhạc Nhạc liền thuận tay pha cà phê cho bọn hắn.

Nói là bốn người đang nói chuyện phiếm, nhưng Thân Đồ Mặc nhìn qua giống như là người qua đường. Chỉ thấy quần áo hắn mặc bộ quần áo màu đen vạn năm không đổi, chân dài ngồi ở một góc, đem laptop để trên tay vịn sô pha kế bên, ánh mắt sau mắt kính cũng chưa rời đi màn hình. Nhưng Quý Tiết bên cạnh hắn, vẫn đang cùng tỷ muội Vinh gia nói chuyện rất chuyên nghiệp. Sở dĩ nói hắn rất chuyên nghiệp, là vì hắn nói cũng không nhiều, lại có thể làm cho tỷ muội nhà người ta vẫn chủ động nói chuyện cười đùa, toàn bộ không khí đều bỏ qua Thân Đồ Mặc một bên vẫn không nói chuyện, nhìn thực nhẹ nhàng tình cảm.

Hà Nhạc Nhạc không nói gì, lẳng lặng đưa cà phê lên.

"Cảm ơn."

Nghe được lời cảm ơn duy nhất một chữ, Hà Nhạc Nhạc ngẩng đầu nhìn tóc dài mỹ nữ vừa nói. Mỹ nữ thật đúng là mỹ nữ, không chỉ có khuôn mặt xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo, tỉ lệ vừa phải, khí chất hào phóng, làm cho người ta rất dễ dàng nảy sinh cảm tình. Trong lời nói nghe được, còn có thể phát hiện mỹ nữ đuôi lông mày khóe mắt lộ ra nữ tính còn có một ít anh khí, xứng với tóc đen dài thẳng quá ngực của nàng, tản mát ra một loại phong tình quyến rũ.

Hà Nhạc Nhạc nhìn "Tỷ tỷ" Vinh Thanh Phong mỉm cười thiện ý: "Không biết khẩu vị của các ngươi, vì thế chuẩn bị thêm đường. Mọi người còn cần gì khác không?"

Nhân tiện, Hà Nhạc Nhạc cũng nhìn "Muội muội" Vinh Thanh Nhã, vẻ ngoài xuất chúng cùng so sánh với tỷ tỷ, muội muội ngũ quan nhìn bình thản, nhưng khuôn mặt khéo léo thanh tú hơn nữa làn da trắng sáng, tóc ngắn quăn ngang vai cùng một thân khí chất thanh thuần, rất giống nhân vật hoạt hình đáng yêu trong truyện tranh Nhật Bản, nhìn qua bộ dáng mới mười tám mười chín tuổi.

"Không cần, cảm ơn cô, Hà tiểu thư."

Nghe được tiếng nói nhỏ của Vinh Thanh Nhã, Hà Nhạc Nhạc lại cong cong môi. Cô gần đây đang đọc bộ sách nói về việc phục vụ, bên trong có nhắc tới việc khi nói "Cảm ơn cô" cùng với "Cảm ơn" khác nhau, nói chung, khi "Cảm ơn" sau đó còn thêm xưng hô đối phương, khiến cho "Cảm ơn" giống như là một công cụ, sẽ làm 'Cảm ơn' có vẻ càng thêm chân thành.

"Tám giờ lại đây."

Hà Nhạc Nhạc đang muốn xoay người rời đi, Thân Đồ Mặc đang nhìn chằm chằm màn hình máy tính không chớp mắt đột nhiên phun ra một câu.

Nghe vậy, Hà Nhạc Nhạc hạ ánh mắt, đối với mọi người gật đầu một cái, lại không tiếng động vào phòng bếp chuẩn bị đồ ăn cho Thân Đồ Mặc lúc tám giờ.

"Em nghe nói... Thân Đồ tiên sinh sớm muộn gì cứ hai giờ, năm giờ, tám giờ, mười một giờ đều phải ăn cơm một lần, đúng thật vậy chăng?" - Tiếng nói Vinh Thanh Nhã rất nhẹ nhàng, thanh âm thanh thúy nhưng không giống loại thanh âm cứ nói cao một chút sẽ thành bén nhọn.

"..." - Thân Đồ Mặc vẫn như trước nhìn màn hình.

Quý Tiết mỉm cười đá đá chân Thân Đồ Mặc.

Thân Đồ Mặc: "... Đúng."

Vinh Thanh Nhã: "Nhưng mà, vì cái gì vậy?"

Thân Đồ Mặc: "... Bởi vì không ăn sẽ đói."

Vinh Thanh Nhã: "Vì cái gì không ăn ── "

"Thanh Nhã" - Quý Tiết thấy nhanh chóng ngắt lời - "Em không phải vừa nãy nói ngày mai muốn đi Mâu Tư tham quan sao? Còn có địa điểm nào khác muốn đi hay không?"

"Có có! Em đều đã viết ra đây, em đi lấy!"- Vinh Thanh Nhã vừa nghe đến đề tài này, rất là hưng phấn, một đường chạy chậm đến phòng khách vừa được chuẩn bị cho nàng.

"Ngại quá, làm cho mọi người chê cười, em gái tôi tính tình hoạt bát, mẹ lại đem em ấy ném vào học viện nữ tử của Anh quốc, ngây người một năm nên chịu đựng muốn hỏng rồi." - Vinh Thanh Phong giải thích nói.

"Thì ra là thế, thật là dụng tâm lương khổ, nhưng ta cảm thấy thật ra cá tính Thanh Nhã hoạt bát rực rỡ cực kỳ đáng quý, sửa lại không khỏi có chút đáng tiếc." - Quý Tiết uống cà phê, mỉm cười nói.

Ánh mắt Vinh Thanh Phong chậm rãi ở trên người Quý Tiết cao thấp nhìn qua hai cái, đáy mắt có chút khen ngợi: "Thanh Nhã nghe được lời nói này của anh nhất định sẽ rất cao hứng."

Trên thực tế, cô cũng rất vừa lòng. Trước mắt Quý Tiết, di truyền dung mạo động lòng người của mẹ hắn, nhưng phong thái của hắn lại phá lệ phong lưu lỗi lạc, không làm cho người ta cảm thấy ngũ quan của hắn quá mức nhu hòa. Lúc này, trên người hắn mặc là một cái áo lam nhạt, vật liệu may mặc đơn giản nhưng chỉ có ở góc độ đặc biệt mới nhìn ra được hoa văn tinh tế, hiển nhiên người thiết kế dụng tâm rất đặc biệt cùng với thưởng thức độc đáo, quần áo mặc trên người hắn cực kỳ tao nhã.

Quan trọng nhất là, qua ánh mắt nghiên cứu của nàng, đừng nhìn nam nhân này mặc quần áo có vẻ gầy yếu, chờ cởi hết, đường cong thân thể tuyệt đối gợi cảm mà không mất cảm giác, ánh mắt nàng để ý còn có ── Thân Đồ Mặc vẫn không quan tâm đến tỷ muội bọn họ kia!

Từ lúc giữa trưa ở sân bay nhìn thấy hắn, bộ dáng hắn vẫn luôn lãnh đạm như thế này, nhưng đối với yêu cầu cùng vấn đề tỷ muội nàng đưa ra, hắn trên cơ bản đều đáp lại, tuy rằng lời nói cử chỉ công thức hóa, nhưng lại lộ ra một bộ dáng cấm dục. Nhưng mà... lại không lúc nào là không tản ra hoocmon hấp dẫn giới nữ mãnh liệt.

Nam nhân này tố chất cũng rất tốt... Nhưng, nàng không thích nam nhân cùng người hầu, cấp dưới bên người không rõ ràng. Nam nhân muốn giải quyết nhu cầu sinh lý, muốn chơi muốn làm, đều có thể, nhưng nam nhân thông minh phải phân rõ được giá trị của hôn nhân với nữ nhân bên ngoài, chỉ cần không ngu xuẩn ngây thơ cùng với nữ nhân bên ngoài "Yêu đương", nam nhân tại bên ngoài chơi nữ nhân thậm chí chơi nam nhân nàng đều có thể chấp nhận ── bởi vì nàng cũng không phải nữ nhân trung trinh hiền thục gì.

Tư liệu đã xem qua lúc trước, nói Thân Đồ Mặc không cùng nữ nhân yêu đương, chỉ thường xuyên tiếp xúc với nữ nhân trên giường... Không nghĩ tới, hôm nay khiến cho nàng chính mắt chứng thực. nguyên nhân Thân Đồ Mặc buổi sáng đến đón máy bay muộn, chỉ sợ là vì hắn ở trên đường cùng Hà Nhạc Nhạc - quản lý nhà trọ này chơi một hồi đi. Trong xe tuy rằng không có lưu lại cái mùi hương gì, nhưng cô gái này vẻ mặt đỏ ửng mắt đầy sương mù cũng không lừa được người nào.

Nếu như Thân Đồ Mặc có thể bỏ thói quen này ... Hôn sự của nàng với hắn, hoàn toàn có thể bàn bạc.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...