Chương 12: Chương 76-80

Chương 76: Đạo đức đảo điên

Chạng vạng.

"Quý Tiết không ở đây sao?" - Tần Chi Tu nhìn bàn ăn chỉ có tỷ muội Vinh gia, nghiêng đầu hỏi Hà Nhạc Nhạc.

"Mục tiên sinh nói Thân Đồ tiên sinh cùng Quý tiên sinh đi trường quay thăm Nguyễn tiên sinh, buổi tối không về nhà trọ dùng cơm." - Hà Nhạc Nhạc nhìn Tần Chi Tu, trả lời.

Tần Chi Tu ở trên sân khấu đầy đủ ánh sáng với nhiều tạo hình lạnh lùng, khí soái, yêu diễm khác nhau; ngày thường Tần Chi Tu ăn mặc đều cực kỳ bình thường, cơ bản đều là quần bò áo thun, nhưng chính quần đen áo trắng không hề đặc sắc này, mặc ở trên thân hình thon dài cao ngất của hắn, lại cho thấy vẻ đẹp tuấn tú của hắn, làn da khá trắng, đôi mắt thản nhiên trong trẻo, tròng mắt đen lạnh lùng, khuôn mặt tuấn mỹ với những đường cong nhu hòa, tất cả những chi tiết hợp lại làm cho tổng thể khuôn mặt có thể khiến người ta cảm giác không nhiễm được một hạt bụi.

"Như vậy a..."

"Buổi tối, cần tôi ở cùng anh không?" - Quý Tiết không ở đây, không có người cùng hắn chơi đi.

"Ừ." - Tần Chi Tu thản nhiên cười cười.

Cách cách! Âm thanh chiếc đũa đập vào bát rồi mới đập trên mặt đất.

Hai người đang nói chuyện nghe tiếng nhìn về phía Vinh Thanh Nhã, chỉ thấy Vinh Thanh Nhã vẻ mặt khiếp sợ cùng khủng hoảng nhìn bọn họ.

Hà Nhạc Nhạc nghĩ lại, không khỏi có chút xấu hổ, cách nói vừa rồi của bản thân xác thực dễ dàng làm cho người ta hiểu lầm. "Ách... Vinh tiểu thư đừng hiểu lầm, thật ra là ── "

"Giúp tôi lấy thêm bát cơm được không?" - Không biết là cố ý hay vô tình, Tần Chi Tu cắt ngang giải thích của Hà Nhạc Nhạc.

Hà Nhạc Nhạc há miệng thở dốc, vẫn đi lấy cơm cho Tần Chi Tu trước cùng với đổi chiếc đũa cho Vinh Thanh Nhã.

Vinh Thanh Nhã lặng lẽ quay đầu cùng Vinh Thanh Phong liếc nhau, tròng mắt như nai con tràn đầy mê mang nghi ngờ về thế giới điên cuồng này.

Buổi chiều trong lúc vô ý nghe được Quý đại ca cùng vài người nói chuyện, khi nghe được nam nhân bó thạch cao muốn cướp bạn gái của Quý đại ca, Vinh Thanh Nhã còn rất hưng phấn, tuy rằng bản thân cô không thể không có nhân phẩm làm tiểu tam, nhưng người khác không có nhân phẩm cũng không thể trách cô được! Nhưng không được bao lâu, cô đã bị nam nhân kêu Mục Duy nói một câu dọa sợ tới mức đầu óc không đủ dùng. Cái nam nhân kia lại còn nói ── "Các ngươi vẫn như cũ có thể ôm nàng..."

Các ngươi! Các ngươi!

Hiện tại vị Hà tiểu thư này lại hỏi Tần Chi Tu buổi tối muốn hay không ở cùng hắn, Tần Chi Tu vậy mà còn "Ừ" !

Nói cách khác... Một, hai, ba, bốn...

Hơn nữa, những người này còn sống chung ở cùng một cái nhà trọ, chung sống hoà bình... Nơi này, thật sự cùng thế giới nàng sống hai mươi năm qua là cùng một cái sao?

"Không có cái gì không có khả năng. Đều không hợp lý phía sau, đều có vạn phần lý do hợp lý."

Tỷ tỷ đã nói với nàng như vậy.

"Nhưng, tỷ hiện tại thật sự là càng ngày càng hiếu kỳ vị Hà tiểu thư kia. Mục Duy, nếu như tỷ nhớ không lầm, hình như là người thừa kế của gia tộc không thể trêu vào, có thể làm cho nam nhân như thế động tâm, tỷ rất là hứng thú." - Tỷ tỷ còn nói như vậy nữa.

Cô đã thua. Hà tiểu thư kia đối với nàng hiện tại mà nói, quả thực chính là thần mà tồn tại!

Hà Nhạc Nhạc cũng không biết Vinh Thanh Nhã có khả năng hiểu lầm câu nói kia của cô, mà tại đây trên đời cô có người fan đầu tiên.

Vì để Vinh Thanh Nhã cởi bỏ hiểu lầm, sau khi được Tần Chi Tu đồng ý, Hà Nhạc Nhạc mời tỷ muội Vinh gia đến lầu hai của Tần Chi Tu cùng nhau đánh bài chơi cờ.

Vinh Thanh Nhã vốn là cá tính đơn thuần trực tiếp, mặc dù có chút bị dọa, nhưng sau khi chơi đùa mấy ván bài, thiên tính sáng sủa hoạt bát đã hoàn toàn hồi phục, tiếng cười như chuông bạc thỉnh thoảng vang lên, cuốn hút Hà Nhạc Nhạc cùng Vinh Thanh Phong cũng không khỏi cười khẽ. Cuối cùng sau khi Tần Chi Tu cầm lấy nhạc phổ, Vinh Thanh Nhã thậm chí đề nghị bọn họ ba người về lầu một tiếp tục chơi, Vinh Thanh Phong tự nhiên đồng ý, Hà Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ, tính đi xem Mục Duy trước rồi nói, nhưng không đợi cô mở miệng, Tần Chi Tu vẫn rất ít mở miệng lại cất tiếng nói hỏi ──

"Ba người các cô có thể giúp tôi một chút được không?"

Kết quả chỉ một câu này ── Vinh Thanh Nhã hai mắt tỏa sáng liên tục gật đầu, giống như con chó nhỏ thấy chủ nhân ném xương ra; Vinh Thanh Phong lắc đầu cười khổ, tỏ vẻ bản thân từ nhỏ đã có thù với âm nhạc; Hà Nhạc Nhạc bởi vì không hiểu rõ lắm, chỉ nói nguyện ý hỗ trợ trong khả năng.

Sau khi quyết định, Hà Nhạc Nhạc lên lầu xem Mục Duy, Mục Duy vậy mà cũng có hứng thú ngồi trên xe lăn đi theo xuống dưới lầu.

Năm người "Chậm rãi" đi vào phòng thu âm của Tần Chi Tu.

Hà Nhạc Nhạc nhìn quanh thiết bị trong phòng thu âm một chút, định nghĩa hai chữ "Xa xỉ" này ở trong đầu của cô luôn không ngừng mà bị mấy nam nhân này đẩy lên một tầng cao mới, cô có chút chết lặng.

Tần Chi Tu một bên điều chỉnh thiết bị, một bên chỉ cho Vinh Thanh Nhã cùng Hà Nhạc Nhạc một chút nền tảng cơ bản, đợi lát nữa luyện thanh vài câu trước. Mời bọn họ hỗ trợ tuy rằng chính là dùng để làm ca khúc thêm phong phú, nhưng hắn cũng không phải tùy tiện quyết định. Trên thực tế, hắn đã chú ý âm sắc của Hà Nhạc Nhạc một khoảng thời gian, chính là nhạc phổ hoàn thành còn chưa đạt, trùng hợp lần này gặp được Vinh Thanh Nhã, lập tức kích thích linh cảm của hắn.

Sau khi chuẩn bị sắp xếp hoàn tất, Vinh Thanh Nhã thử thử headphone, đột nhiên ngại ngùng đứng lên. Ở trước mặt thần tượng mình thích ca hát, hát bài hát của hắn, cô không khẩn trương hưng phấn mới là lạ! Đương nhiên, cô càng muốn được thể hiện một chút, nói sao cô từ nhỏ đến lớn cũng đã được ca sỹ nổi danh giảng dạy!

Nghe thấy từ headphone truyền đến giọng nữ ngọt ngào trong trẻo, chân mày khóe miệng Tần Chi Tu dần dần hiện lên ý cười động lòng người. Như hắn dự liệu, Vinh Thanh Nhã đúng là đã học qua thanh nhạc, hơi thở, tiết tấu, cảm giác âm thậm chí tình cảm của ca khúc đều nắm chắc được mười phần.

Trong lòng Vinh Thanh Phong tự nhiên biết rõ ràng năng lực của muội muội, thấy tiểu muội có khả năng liền kiêu ngạo mà nhìn về phía Tần Chi Tu, mà Tần Chi Tu bên kia tư thế như hoa mỹ nam làm nàng thất thần một lát.

Tố chất đống nam nhân ở nhà trọ này ── quá cao đi, nhưng, người thần kì nhất, vẫn là cô gái duy nhất của nhà trọ ... Vinh Thanh Phong quay đầu nhìn Hà Nhạc Nhạc bên cạnh cô. Vừa nhìn đến, vậy mà nửa ngày cũng không rõ.

Rõ ràng là... Khuôn mặt cũng không xuất chúng, dung nhan tự nhiên gần gũi nhìn kỹ cũng có thể làm cho hô hấp của người ta nhẹ nhàng thoải mái, lông mi tự nhiên đậm nhạt thích hợp ngay ngắn, không có cố ý trang điểm, lại nhẹ nhàng cong cong, nhìn xinh đẹp tuyệt trần; khuôn mặt nhỏ nhắn luôn mang theo chút thành thật; đôi mắt sâu thăm thẳm như chứa cả một hồ nước sâu, bên trong yên tĩnh lại lộ ra dịu dàng nhè nhẹ, cánh mũi không tính là cao thẳng, nhưng cùng với đôi môi khéo léo ướt át no đủ lại phối hợp hoàn hảo. Cùng với mỹ nữ đương thời đang lưu hành có cảm giác khác nhau, đường cong của cô đáng yêu khéo léo, xúc cảm nhất định không tệ...

Vinh Thanh Phong nhịn không được tiếp tục nhìn chằm chằm cô gái kiều mị bên cạnh. Thấy cô cầm headphone nhìn muội muội, khóe môi nhếch lên nụ cười thả lỏng, đôi mắt trong suốt chỉ là thưởng thức thuần túy cùng yêu thích, giống như... còn mang theo một chút hâm mộ?

Vinh Thanh Phong gặp qua vô số ánh mắt của nữ nhân, cô thậm chí có tự tin từ trong ánh mắt của nữ nhân nhìn thấu bản tính nữ nhân kia đang che giấu, nhưng mà... nữ nhân này...

"Khụ khụ!" - Mục Duy ho nhẹ hai tiếng.

Vinh Thanh Phong xoay qua đúng lúc cùng ánh mắt cảnh cáo của hắn đụng nhau, sau khi khẽ giật mình, trong lòng không khỏi dâng lên một chút tà ý. Bảo hộ như thế? Có thể người ta giống như còn không có để ý anh đâu!

Trái tim hiếu thắng nổi lên. Một tuần, ông xã trong dự định kiếm không được, chơi đùa thả lỏng một chút cũng tốt.

Vinh Thanh Phong cười quyến rũ, hai tay đặt lên đầu vai Hà Nhạc Nhạc, ở bên tai cô nhẹ giọng nói, "Tới phiên cô rồi, vào đi thôi."

Lời nói của tác giả: Hôm nay hé lộ một chút 'tình tiết của tác phẩm' trước, chính là Tần Chi Tu sau đó không chỉ có cùng Thanh Nhã, Nhạc Nhạc hát cùng một bài chính thức, mà còn viết một bài khác song ca cùng Nhạc Nhạc, đương nhiên... Nhạc Nhạc giấu mặt.

Ngày mai Thân Đồ cùng Quý Tiết sẽ đem Nguyễn Lân mang về ... Khụ khụ ~

Chương 77: Âm thanh tự nhiên

"Tôi... Thực xin lỗi, tôi, tôi có chút không thoải mái." - Hà Nhạc Nhạc đột nhiên nói.

Mục Duy lấy headphone xuống, ánh mắt thân thiết không chút nào che giấu, "Xảy ra chuyện gì?"

"Không có việc gì... Thực xin lỗi, Tần tiên sinh, tôi có khả năng không giúp được anh việc này."

Tần Chi Tu nhìn cô, đang muốn mở miệng.

"Thế nào? Em hát được không?" - Vinh Thanh Nhã từ trong phòng chạy đến vui vẻ cười nói, cô với biểu hiện vừa nãy của bản thân có vẻ rất vừa lòng. "Hà tiểu thư, tới phiên cô! Mau đi vào a!"

Rõ ràng cảm giác được bốn ánh mắt đều tụ tập ở trên người mình, tim Hà Nhạc Nhạc không chịu khống chế bắt đầu đập nhanh hơn, thở gấp gáp, trong thời gian ngắn ngủn mặt liền đỏ bừng đến mang tai, cả người như có vô số con kiến bò ngổn ngang, tuy rằng không đau, lại làm cho cô phải cố nén mới không phản ứng kịch liệt hơn.

Bản thân quá sơ suất, cô cư nhiên đã quên...

"Nhạc Nhạc?" - Nhìn đến tình trạng dị thường của cô, Mục Duy vội vàng bắt lấy tay nhỏ bé của Hà Nhạc Nhạc đang phát run, hận không thể lập tức đập nát thạch cao trên người để ôm lấy cô. "Làm sao không thoải mái? Muốn hay không đi kêu bác sĩ?"

"Tôi, tôi..." - Hà Nhạc Nhạc cố gắng tự trấn định, hai tay không tự giác nắm chặt, "Đúng, thực xin lỗi, tôi trước ── "

"Thanh Nhã, em đi ra ngoài trước một chút." - Vinh Thanh Phong nhìn chằm chằm Hà Nhạc Nhạc nửa ngày, đột nhiên nói.

Vinh Thanh Nhã không rõ vì sao, nhưng xuất phát từ sự tin tưởng tỷ tỷ của mình, cũng không nói lời nào liền đi ra ngoài. Không bao lâu sau, Hà Nhạc Nhạc chậm rãi bình phục, vẻ mặt xin lỗi nhìn ba người xung quanh.

Vinh Thanh Phong thấy thế, cũng đã khẳng định suy đoán của bản thân, nghĩ nghĩ, cười yếu ớt nhìn Tần Chi Tu cùng Mục Duy nói: "Hai người các anh, có thể tạm thời để cho tôi cùng Hà tiểu thư một mình tâm sự được không?"

Mục Duy lại hỏi tình trạng của Hà Nhạc Nhạc, thấy cô giống như thật sự không có việc gì, mới trừng mắt nhìn Vinh Thanh Phong liếc một cái, "Cút" đi ra ngoài. Tần Chi Tu tạm thời đóng cửa phòng thiết bị, cũng đi ra ngoài.

Vinh Thanh Phong khẳng định hỏi: "Hà tiểu thư, cô có... chứng sợ hãi đám đông?"

"..."

Ước chừng năm phút sau, Vinh Thanh Phong đi ra khỏi phòng thu âm, chỉ thấy cô mang theo một chút ý tứ tươi cười cực kỳ hàm xúc nhìn Mục Duy, rồi mới nói cô đã mệt mỏi muốn về trước nghỉ ngơi, kêu Vinh Thanh Nhã cố gắng thể hiện, ngày hôm sau cô lại đến nghe thành phẩm, rồi mới như gió đi ra ngoài cửa khuất tầm mắt ba người.

Kế tiếp thu âm cực kỳ thuận lợi, Hà Nhạc Nhạc vừa nãy còn có vẻ mặt không thoải mái làm cho Mục Duy có chút lo lắng cũng đã khôi phục bình thường. Cô mang vào headphone, vừa hát một câu, Tần Chi Tu bên ngoài lại đột nhiên cách mặt thủy tinh đối với cô ra dấu ngừng lại.

Hà Nhạc Nhạc xấu hổ lấy headphone xuống, có chút xấu hổ nhìn Mục Duy cùng Vinh Thanh Nhã, đi ra ngoài.

"Rất êm tai a, vì cái gì không để cho Hà tiểu thư tiếp tục hát?" - Vinh Thanh Nhã nghi hoặc hỏi.

"Ha ha..." Hà Nhạc Nhạc cười trừ hai tiếng, "Thật ra tôi chưa từng nghĩ sẽ ca hát, bình thường đều là bản thân tùy tiện học..."

"Tôi thấy cũng rất hay mà, Tần tiểu tử cậu muốn làm cái quỷ gì?" - Nhìn thấy bộ dáng Hà Nhạc Nhạc có chút tự ti, ánh mắt như dao của Mục Duy bắn về phía Tần Chi Tu đang vùi đầu bận rộn.

"... Tôi cũng chưa nói cô ấy hát không tốt." - Ép buộc trong chốc lát sau, Tần Chi Tu ngẩng đầu nhìn Hà Nhạc Nhạc cười cười, khuôn mặt anh tuấn hiện lên chút ý cười mừng rõ, "Tôi chuẩn bị nhạc đệm, lại đi vào hát lại bài hát vừa mới nãy đó."

Ách...

Một lần nữa đeo headphone, nghe theo nhạc đệm khẽ hát, từ trong hai tai nghe nhạc đệm ở trong đầu họp lại thành một giai điệu tốt đẹp mà đầy đủ, Hà Nhạc Nhạc chậm rãi nhắm mắt lại, thiết bị đắt tiền cũng tự nhiên có cái giá của nó, từ lỗ tai truyền đến âm thanh đọng lại trong lòng, chảy vào máu... Quên đi ba người ở ngoài phòng, bỏ qua tất cả ánh mắt, thoát ra hết thảy trói buộc, cô tựa như con bướm giãy khỏi mạng nhện, giống giọt mưa to rớt xuống chú chim nhỏ, giống măng mọc sau mưa, tựa như giọng hát nhẹ nhàng từ trong sơn cốc đi ra...

Không có kĩ thuật trau chuốt gì, cũng không có âm cao, âm chuyển làm người ta kinh diễm, tiếng ca của cô, chỉ có bốn chữ ── thanh âm tự nhiên.

Tiếng hát của cô hoàn toàn dung nhập vào nhạc đệm, giống như kia không phải là tiếng người, mà là một loại nhạc cụ kỳ diệu, không ngờ tựa như phần lớn nhạc cụ phương đông cùng với nhạc cụ phương tây cùng nhau hợp tấu ra khúc nhạc kinh người.

"Như thế nào?" - Đặt câu hỏi là Tần Chi Tu.

"Hay quá nga, nghe xong trong lòng... Thật thoải mái, tựa như... vừa có một giấc mộng đẹp!" - Vinh Thanh Nhã nhìn Hà Nhạc Nhạc trong phòng, đôi mắt thanh tú linh động lấp lánh hiện ra loại tình cảm yêu thích.

"..." - Mục Duy không nói gì, hai tròng mắt luôn mang theo tư thế tự nhiên giờ phút này chính là nháy mắt cũng không nháy nhìn chằm chằm cô gái có giọng hát tựa như chim hoàng oanh làm say lòng người kia.

Cô... Tiếng nói của cô không phải đẹp nhất, kỹ xảo thậm chí chỉ có thể nói là non nớt, giọng hát của cô, có lẽ chỉ có hai từ "mộc mạc", nhưng mà... không ai không nhận thức được 'vẻ đẹp' của cô.

Theo như lời nói của cô gái nhỏ bên cạnh, tiếng hát của cô... Chính là một giấc mộng đẹp, có ma lực cường đại có thể trấn an lòng người!

Cô vậy mà lại có giọng hát tuyệt vời như thế ── không, cô chắc phải có, không có ai có thể so với cô nên có tiếng hát như vậy, bởi vì ── cô có được một tâm hồn sạch sẽ, kiên cường như vậy! Cô đáng giá có được cả thế giới.

"A..." - Tần Chi Tu nhẹ nhàng cười cười, đôi mắt xinh đẹp ẩn chứa vẻ lấp lánh rạng rỡ. T shirt màu trắng lại có chút rộng thùng thình ở dưới ngọn đèn chiếu xuống hơi hơi trong suốt, quần bò màu đen treo trên chân dài càng hiển hiện thân hình mê người, mỹ nam thuần khiết gợi cảm nếu như đặt ở dưới tia sáng của đèn huỳnh quang tất nhiên cũng sẽ khiến cho các cô gái thèm khát, nhưng lúc này ở nơi đây, fan trung thành nhất của hắn cũng đã đi sang phòng bên cạnh, mà không có chú ý tới vẻ gợi cảm lâu lâu mới hiện lên của hắn ...

"Sự đặc biệt của cô ấy, ngày mai mọi người sẽ biết." - Tần Chi Tu cầm lấy tập nhạc phổ, lấy không thuộc mình tốc độ điền phổ...

Lời nói của tác giả: Tiếng hát của Nhạc Nhạc là cái manh mối rất trọng yếu ~~ vì thế tiết tấu có vẻ chậm ~~ kế tiếp sẽ hơi nhanh chút ~~ Nguyễn chủ quặng mỏ đã về đến ~~~ Quý máu mũi sẽ thế nào?

Chương 78: Mưa phùn kéo dài

Mưa phùn ở trong đêm đen lặng yên buông xuống, tiết tấu nhẹ nhàng chậm chạp giống như không muốn quấy nhiễu giấc mơ trong lúc ngủ của mọi người.

Nhìn thân thể mềm mại lung linh bên cạnh đang nặng nề ngủ, Mục Duy tinh tế thưởng thức mỗi một chi tiết tình cảm cô mang đến. Giống như hắn đã trả lời Quý Tiết, liên quan đến "Yêu", hắn thủy chung vẫn rất hoài nghi. Thế gian bất kể nam nữ, luôn dễ dàng đem "Yêu" để tại bên miệng, một đêm thậm chí vẻ mặt không thay đổi có thể bày ra bộ dáng cuồng dại nói câu "Anh yêu em". Quá trình hắn theo đuổi nữ nhân, bất kể là loại hình gì, trong vòng một tháng, tự nhiên sẽ nói ra lời nói là "Yêu" hắn, "Yêu" là nông cạn như thế sao?

Có lẽ đúng đi, nên hắn cũng không ngại. Hiểu rõ sâu sắc thế giới này có một bộ phận hào nhoáng dơ bẩn, nhìn thấu nhân tính hèn mọn yếu đuối, hắn là cái gì... Đều không sao cả. Cho đến lúc ── gặp được nước mắt của cô.

Nếu như nói ngay từ đầu hắn chính là bị cô kích thích dẫn đến phát hiện cảm giác tội lỗi từ đáy lòng còn sót lại, ý muốn bảo hộ cô, nhưng làm cho bản thân dứt bỏ thành kiến, chuyên tâm chỉ nhìn cô ... Hắn có lẽ, cũng chạm đến cái thứ gọi là "Yêu" này rồi.

Cái gì cũng không nghĩ, nhìn cô ở bên cạnh mình liền cảm thấy tâm tình sung sướng, cô cười, bầu trời trong xanh nắng đẹp, cô khóc, tựa như tận thế. Mỗi một giờ, một phút, một giây, hắn đều có thể cảm giác được hy vọng không muốn cô xa rời đang tăng dần, không hề có đạo lý cũng không có sự hợp lý, giống như ý trời nên như thế. Nếu không phải bản thân coi như có chút tự chủ, cái miệng của hắn cơ hồ muốn tự động đem những lời tỏ tình buồn nôn nhất trên toàn thế giới nói cho cô nghe.

Buồn cười đi.

Mục Duy cười cười. Hắn yêu một cô gái căn bản không thèm đem hắn để vào mắt.

Đúng vậy, yêu. Hắn cuối cùng thừa nhận sự thật luôn làm hắn hoài nghi đó.

Nhớ rõ giống như có vài người "Bạn gái cũ" từng xuống tóc nguyền rủa, nói một ngày nào đó, người mà hắn yêu sẽ không yêu hắn, hắn vĩnh viễn không chiếm được hồi đáp từ người đó. Nguyền rủa nay đã ứng nghiệm rồi sao?

Cho dù vậy, hắn cũng muốn cám ơn bọn họ.

Ít nhất, hắn hiện tại có thể nhìn cô, chạm vào cô, ôm cô. Có cô ở trong trái tim, những cái khác... Đều là cứt chó.

Cô có nhiều bí mật cũng được, có là người đa tình cũng được, cho dù cô cả đời cũng không sẽ yêu hắn... Hắn cũng, cũng sẽ không buông tay.

Mưa nhỏ liên miên vậy mà rút xuống cả một đêm, cho đến khi sáng sớm vẫn còn mưa xuống một trận, đây là hệ thống cung cấp nước của thiên đình lâu năm chưa tu sửa nên xả xuống để kiểm tra sao?

Hà Nhạc Nhạc hắt xì hai cái, sáng sớm này, không khí ướt át lại trong lành xác thực có chút kích thích khoang mũi.

"Chào buổi sáng! Hà tiểu thư!" - Vinh Thanh Phong mỉm cười đi vào phòng bếp, Vinh Thanh Nhã cũng cười tươi sáng đối mặt Hà Nhạc Nhạc "Hi" một tiếng.

Hà Nhạc Nhạc nhu hòa cười cười, "Chào buổi sáng, hai vị Vinh tiểu thư. Ngại quá, bữa sáng còn chưa có chuẩn bị xong, hai vị có cái gì đặc biệt muốn ăn không?" - So với năm người chủ nhà trọ, hai vị khách này nhân đáng yêu hơn nhiều.

"Không, cũng không trách Hà tiểu thư, bình thường chúng tôi cũng sẽ không dậy sớm như thế, tôi là bị muội muội của tôi túm dậy, muội ấy từ một tiếng trước đã theo ép buộc tôi dậy." - Vinh Thanh Phong mang theo tươi cười bất đắc dĩ liếc mắt nhìn muội muội, Vinh Thanh Nhã ngượng ngùng làm cái mặt quỷ.

"Ách... Là có cái gì cần sao? Ngại quá, bởi vì Mục tiên sinh hành động không tiện, vì thế tôi buổi tối ── "

"Không phải không phải!" Vinh Thanh Nhã vội vàng lắc đầu xua tay, "Em, em thật ra... Nhạc Nhạc tỷ có thể đem bài hát đơn ca ngày hôm qua tỷ hát hát lại cho em... Cùng với tỷ tỷ nghe một lần không?"

"A?"

"A..." Thấy Hà Nhạc Nhạc dáng vẻ có chút ngốc nghếch, Vinh Thanh Phong không khỏi cười khẽ, "Muội muội của tôi từ tối hôm qua trở về vẫn luôn khen tiếng hát của cô nghe rất chấn động, sáng sớm liền có vẻ mặt cầu xin muốn nghe cô hát lại, cảm thấy trong lòng bức rức, tôi tối hôm qua thật hối hận đã đi trước. Không biết hiện tại có cơ hội được lắng nghe không?"

Trừ việc ở trên diễn đàn NG (NO GOD diễn đàn của đám hacker mà Nhạc Nhạc và Linh Vũ đã tham gia) được nhóm hacker tính tình quái đản khen ngợi, Hà Nhạc Nhạc còn chưa bao giờ bị người đối diện tán thưởng, trong lúc nhất thời vừa thẹn vừa khiếp sợ lại bị hình ảnh Vinh Thanh Phong miêu tả làm cho buồn cười. Nghĩ lại thì họ chính là khách du lịch Hoa Kiều, sau này cũng không có cơ hội gặp mặt nhau nữa, Hà Nhạc Nhạc cũng không nhăn nhó, một bên vội vàng việc trên tay, một bên hát lên.

Vinh Thanh Phong nghe được trước mắt sáng ngời, Vinh Thanh Nhã nghe thấy cũng không kìm lòng được ngâm nga theo, cô cuối cùng cũng hiểu hàm ý câu nói của Tần Chi Tu đêm qua ── tiếng hát của Hà Nhạc Nhạc không chỉ dễ nghe, sau khi nghe xong, còn có thể bị nghiện!

Hát xong một khúc, Vinh Thanh Nhã mãnh liệt yêu cầu tiếp tục, Vinh Thanh Phong cũng là trực tiếp cho một like. Hồi lâu sau Hà Nhạc Nhạc cũng thoải mái chấp nhận tiếp tục, chỉ cần hát được cô cũng không từ chối, một tay làm tiếp một tay thỏa mãn yêu cầu của tỷ muội, thỉnh thoảng cùng Vinh Thanh Nhã song ca, cuối cùng đến Vinh Thanh Phong cũng bị gợi lên hưng trí, kết quả cô vừa hé miệng ra ──

"Phụt ── khụ khụ..." - Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng nam nhân ho khan.

Ba người đồng thời nhìn lại ── tóc ẩm ướt rũ xuống, da thịt còn mang hơi nước, môi anh đào cong cong cười cười, rõ ràng là nam nhân, dung nhan lại so với nữ nhân còn đẹp hơn bảy phần, thật đúng là làm cho nữ nhân hâm mộ ghen tị, muốn bẻ thẳng thành cong.

Nam nhân này, khó trách hắn ít xuất hiện trước truyền thông, không thường tham gia gameshow, không có ở trong cái vòng luẩn quẩn này, không xu nịnh cũng có thể như ánh mặt trời ban trưa! Năng lực của Quý Tiết cùng với tài năng sáng tác xuất chúng của hắn mới là nguyên nhân khiến hắn thành công, nhưng hắn thường làm mọi người bên ngoài kinh diễm, mỗi một nhất cử nhất động nhăn mày cười mỉm cũng toát ra khí chất thoát tục chỉ sợ làm cho mọi người trong ngoài đều không lý do dung túng nhân nhượng hắn đi!

"Tần Chi Tu tiên sinh, tôi hát dễ nghe không?" - Nhìn thấy Tần Chi Tu nghẹn cười đến đỏ mặt, Vinh Thanh Phong vừa tức giận vừa buồn cười hỏi.

"Khụ khụ, rất, rất đặc biệt, rất cá tính." - Tần Chi Tu thanh âm có chút khàn khàn, nhưng vẫn thuần mỹ động lòng người như trước.

"... Tần, Tiên sinh!"

"Ha ha... Tốt, đánh giá rất chuẩn a!" Vinh Thanh Nhã thanh thúy cười ra tiếng.

Hà Nhạc Nhạc cúi đầu cười cười, thuận tay rót một ly nước ấm, đi tới cửa đưa cho Tần Chi Tu.

Chương 79: Báo ứng khó chịu

Tần Chi Tu ăn xong qua bữa sáng liền lên lầu, hình như ca khúc tối hôm qua cũng chưa có làm xong. Vinh gia tỷ muội nói mấy ngày nay đi chơi đã mệt mỏi, dù sao bên ngoài trời mưa họ cũng không muốn ra ngoài, hy vọng Hà Nhạc Nhạc cùng họ đánh bài nói chuyện phiếm ca hát.

Hà Nhạc Nhạc bật cười, cô cảm thấy bản thân thực sự có điểm giống ba phải, nhưng Vinh gia tỷ muội đều rất rộng rãi hiền hoà, cùng họ ở chung cô cũng rất thoái mái. Hơn nữa... Cô cũng rất cảm ơn Vinh Thanh Phong không có nói với mọi người cô có bệnh sợ hãi đám đông.

Nhiều năm như thế, cô vẫn rất cố gắng che giấu chứng bệnh này, bởi vì cô không muốn bị người ta cho rằng là quái nhân cũng không muốn người khác đồng tình. Trên thực tế, tâm lý cô cũng đã sớm vượt qua cảm giác kinh khủng này, nhưng phản ứng sinh lý lại giống như tiềm thức, chỉ cần cô cảm thấy đang bị nhiều hơn ba người nhìn chằm chằm vào mình, cô sẽ phản xạ có điều kiện như cả người khẩn trương. Bác sĩ nói loại tình huống này của cô, phản xạ có điều kiện là phản ứng khẩn trương làm thế nào cũng không biến mất được, phải cố gắng giảm bớt kích thích, làm cho phản ứng tự nhiên phai nhạt dần. Cả hai đều rất khó, mà cô chỉ có thể lựa chọn giả bộ che giấu.

Vinh Thanh Phong rất nhanh có thể phát hiện cô có chứng bệnh sợ đám đông là vì ── Vinh Thanh Phong có chứng sợ hãi ngựa, lần đầu tiên trước đây cưỡi ngựa mới phát hiện, ở trong quá trình trị liệu cũng hiểu rõ thêm một số chứng sợ hãi khác, vì thế vừa thấy phản ứng của cô nàng liền đoán được. Bốn người cùng đánh bài thì không có việc gì, năm người cùng ở phòng thu âm liền phát tác, rất rõ ràng điều kiện kích thích phản ứng của cô là nhiều hơn ánh mắt của ba người, vì thế Vinh Thanh Phong khiến cho Thanh Nhã đi ra trước.

Có lẽ là vì "Đồng bệnh tương liên", thái độ Hà Nhạc Nhạc đối với Vinh Thanh Phong không hề khách khí xa cách, mà Vinh Thanh Nhã, cô gái này trời sinh có khả năng làm cho người ta yêu thích. Vì thế để thỏa mãn yêu cầu của họ, đồng thời có thể cùng lúc chiếu cố được Mục Duy, Hà Nhạc Nhạc lần đầu tiên đối với Mục Duy đưa ra lời nhờ vả, hy vọng hắn có thể xuống lầu chơi cùng bọn họ.

"Bất kể em đưa ra yêu cầu gì, anh cũng sẽ không từ chối, trừ phi cái yêu cầu kia làm cho anh rời khỏi em." Những lời này treo ở đầu lưỡi Mục Duy nhưng không thể nói ra, cuối cùng để không dọa đến cô, hắn liền chỉ nói một chữ, "Được."

Bốn người cùng nhau qua một ngày, thời gian tựa như trôi qua rất mau, nhưng mà rất vui vẻ. Ba cô gái lúc nói chuyện, Mục Duy cũng không nói nhiều, khi nói chuyện đến việc hắn đang dạy Hà Nhạc Nhạc chụp ảnh, Vinh gia tỷ muội mới dời đi đề tài. Ba cô gái cướp sạch gần hết bảo bối trong phòng Mục Duy, che ô chạy ra ngoài chụp cảnh mưa, hết mưa rồi lại ném ô nói muốn chụp cầu vồng, còn học theo người ta phun nước chế tạo cầu vồng, kết quả đột nhiên mưa to tầm tã, ba cô gái ô cũng không kịp đi nhặt liền ẩm ướt nửa người vọt trở về...

Nhìn bảo bối của bản thân bị mưa xối ướt sũng, tim Mục Duy như rỉ máu, nhưng vừa nhìn thấy trên mặt Hà Nhạc Nhạc hiện lên tươi cười thoải mái, hắn liền cảm thấy cho dù đem một phòng bảo bối của hắn đều ngâm trong nước cũng đáng giá. Lại nhìn thấy quần áo trong suốt của cô dán vào người hiện lên dáng người thướt tha nóng bỏng rất dụ hoặc a... Mục Duy yên lặng sờ sờ cái mũi, hắn nghi ngờ hắn sẽ nối bước Quý Tiết mà đổ máu mũi.

Hắn có phải hay không đã hết thuốc chữa? Không cứu được thì thôi! Việc hắn muốn làm, mười con trâu cũng không kéo lại được...

Xử lý tốt máy ảnh, ba cô gái đều tự trở về phòng tắm rửa thay quần áo, Mục Duy khống chế xe lăn đi theo vào phòng Hà Nhạc Nhạc, Hà Nhạc Nhạc dở khóc dở cười quay đầu nhìn hắn, đột nhiên giống như nhớ tới cái gì sắc mặt trắng bệt, theo bản năng lùi về sau vài bước.

"Nhạc Nhạc?" - Mục Duy phản ứng cực nhanh lập tức nghĩ lại cô có khả năng đang nhớ lại hành vi không bằng cầm thú của hắn ngày đó, hắn chống xe lăn muốn nhanh chóng đứng lên, "Nhạc Nhạc..."

"Đừng tới đây!" - Cảm thấy bản thân đang có phản ứng quá khích, ánh mắt Hà Nhạc Nhạc chớp vài cái rồi mới liếc mắt hắn một cái, bắt buộc bản thân phải bình tĩnh, thả lỏng. "Mục tiên sinh ── "

"Nhạc Nhạc!" - Vừa nghe xưng hô của Hà Nhạc Nhạc, Mục Duy cảm thấy cố gắng mấy ngày nay của hắn nháy mắt đã hóa thành hư ảo, trong đầu suy nghĩ nhanh chóng vận chuyển nhưng không có cái nào khả thi.

Trọng tâm đặt ở trên đùi phải, Mục Duy giơ tay đánh lên thạch cao của bản thân ở chân trái và cánh tay phải "Nhạc Nhạc, anh biết anh xin lỗi như thế nào cũng không có biện pháp bù lại tổn thương của em, nhưng em xem! Ông trời đã đại diện cho ánh trăng trừng phạt anh, em cũng không thể ... Tha thứ anh sao." - Cảm giác bất an, hối hận, sợ hãi tràn ngập tim của hắn, cố gắng khẩn cầu tha thứ của cô. Thì ra thương tổn người khác là một chuyện đáng sợ như thế, bởi vì hối hận áy náy sẽ đem người ta bức đến điên!

"... Tiêu diệt ngươi."

Mục Duy tim chợt lạnh, cô hận bản thân hắn như thế sao?

"Là đại diện cho ánh trăng tiêu diệt ngươi, không phải là trừng phạt."

"... Em, nguyện ý tha thứ cho anh?"

"Không có cái gì nguyện tha thứ hay không. Tôi lựa chọn, tôi liền dám chấp nhận hậu quả. Nhưng anh, còn nói phải bảo vệ tôi, còn nói giả bộ yêu đương, bây giờ còn nói những lời này..." - Hà Nhạc Nhạc khẽ nâng khóe miệng, "Anh đây là đang chuẩn bị đổi loại phương thức để đùa giỡn tôi sao?"

Báo ứng...

Thật to hai chữ "Báo ứng" đập cho hắn choáng váng, Mục Duy cười khổ. "Em thì ra vẫn luôn nghĩ như thế sao?"

"Không liên quan. Em muốn nghĩ sao cũng được, tôi cũng sẽ tuân theo giao ước tiếp tục giả bộ yêu đương lưu luyến, cũng hy vọng anh tuân thủ hứa hẹn, đừng chạm vào điểm giới hạn của ta. Được không? Duy."

"... Lại đây."

Hà Nhạc Nhạc thản nhiên đến gần hắn.

Giống như muốn nhìn thấu ánh mắt của cô nhìn vào sâu trong linh hồn của cô, vậy mà hắn không chỉ không thấy được những gì hắn muốn, còn đem bản thân rơi vào. Nâng cánh tay ôm lấy cô, Mục Duy khẳng định nói ra tiếng lòng ──

"Một ngày nào đó, anh sẽ làm cho em tin tưởng anh."

Chạng vạng, Hà Nhạc Nhạc ở phòng bếp chuẩn bị bữa tối, Vinh gia tỷ muội thì ngồi tại phòng khách dùng laptop xem lại ảnh ba người chụp. Có khi nhìn được ảnh chụp vừa lòng liền hướng Mục Duy khoe khoang, rồi bị lời nói ác độc của Mục Duy phun đến tức giận, vậy mà hai tỷ muội còn cố tình làm không biết mệt. Có lẽ là bị tố chất tâm lý cường đại của hai tỷ muội chinh phục, Mục Duy lấy điện thoại di động ra lục lọi một ít ảnh bản thân tùy tiện chụp hướng dẫn cho bọn họ một chút, kết quả Vinh Thanh Phong trực tiếp giật đi điện thoại trên tay, cùng Vinh Thanh Nhã không ngừng lục lọi từng cái.

Hai tỷ muội lục lọi đến mấy tấm ảnh chụp, Tần Chi Tu vừa mới xuống lầu, Vinh Thanh Nhã vừa thấy liền vội vàng kêu hắn, "Chi Tu ca ca! Mau đến xem! Mục đại ca chụp ảnh anh hoà thuận vui vẻ mừng rỡ!"

Tần Chi Tu nghe tiếng đi qua, nhưng không đợi hắn cúi đầu, tầm mắt của hắn đã bị dẫn tới cửa sổ sát đất bên ngoài.

Xe Thân Đồ Mặc dừng lại ở ngoài cửa nhà trọ, Nguyễn Lân cùng Thân Đồ trước sau xuống xe, không bung dù, dầm mưa đi vài bước vào nhà, chiếc xe quay đầu chạy hướng gara dưới đất.

Chương 80: Thầm nghĩ muốn cô

"Nguyễn, Nguyễn, Nguyễn..." - Vinh Thanh Nhã cũng không biết Nguyễn Lân cũng ở nhà trọ này, nhìn thấy Nguyễn Lân vẻ mặt lạnh lùng phong độ phi phàm đi vào phòng khách, cô cơ hồ phản ứng kích động.

Nhìn thấy nhà trọ có người ngoài, Nguyễn Lân mày nhíu thật chặt, quay đầu nhìn về phía Thân Đồ Mặc.

"Khách của tôi."

Nghe được Thân Đồ Mặc giải thích, Nguyễn Lân không hề nhìn Vinh gia tỷ muội, đôi mắt nồng đậm luống cuống nhìn chung quanh mọi nơi, giống như đang tìm cái gì, cho đến khi trông thấy Hà Nhạc Nhạc từ phòng bếp đi ra, con ngươi mới dừng nhìn xung quanh.

"Ngại quá, tôi đang làm thêm vài món thức ăn, đại khái nửa tiếng sau..." - Hà Nhạc Nhạc càng nói càng nhỏ giọng, bởi vì cô thấy được khuôn mặt băng bó không phù hợp của Nguyễn Lân thẳng tắp hướng cô đi tới, "Nguyễn, Nguyễn tiên sinh ── a!" - Trời đất đảo ngược, Nguyễn Lân lại trước mặt phòng khách đầy đủ nam nữ đem cô khiêng trên đầu vai đi về phía thang máy.

"Nguyễn tiên sinh... Nguyễn Lân anh ── "

Sau khi âm thanh Hà Nhạc Nhạc có chút kinh hoảng đã biến mất hồi lâu, phòng khách vẫn im lặng một mảnh.

Vinh Thanh Nhã nuốt nuốt nước miếng, cổ cũng không dám vặn vẹo, một đôi mắt liếc trộm ba nam nhân chung quanh.

Thì ra lúc trước đếm tới bốn người còn...chưa đếm đủ.

"Quý Tiết, kêu Tần Chi Tu xuống, chúng ta đi ra ngoài ăn." - Thân Đồ Mặc âm thanh lạnh lùng nói.

"... Cậu cũng đi?"

"... Bằng không thì sao? Cậu cảm thấy trước tám giờ cô ấy sẽ xuống đến?"

"Đem về cho mình một phần." Mục Duy cứng rắn bỏ lại một câu, rồi mới khống chế xe lăn về phía thang máy.

Cư nhiên, cư nhiên, cư nhiên đều bình tĩnh như thế?

Vinh Thanh Nhã cứng ngắc nhìn tỷ tỷ bên cạnh.

Vinh Thanh Phong khóe miệng khẽ cười, nhìn hết những nam nhân tướng mạo xuất chúng trong phòng khách. Đối với loại trò hay này, nếu gặp được, cô chỉ có thể đứng ngoài cuộc thôi a!

"A..."

Tiếng rên rỉ kiều mị run run mang theo ba phần cầu xin thương xót, Hà Nhạc Nhạc trần trụi xinh đẹp nằm ở trên ra giường màu lam của Nguyễn Lân, theo lực cọ xát của hắn mà rên rỉ cầu xin.

Nam nhân trước mắt là tình nhân hoàn mỹ chạm tay có thể bỏng, đối tượng ngày đêm ảo tượng của vô số cô gái. Ở bên ngoài nhà trọ, diện mạo của hắn hiên ngang, phong độ, tôn quý mà lại gần gũi, khiêm tốn không mất đi cao nhã, mà giờ phút này hắn ──

Tây trang màu đen nhạt bị hắn tiện tay ném ở cạnh giường bên người cô, một nửa đã rớt dưới đất, caravat cùng màu đã sớm bị hắn ném vào thang máy. Hắn khiêng cô vào phòng ngủ liền trực tiếp đem cô ném ở trên giường, trong nháy mắt liền cởi hết quần áo của cô, kéo xuống áo ngực, quần lót của cô, đứng ở bên giường, dang hai chân cô ra, côn thịt cứng rắn đứng thẳng liền ở trên hoa huyệt mềm mại của cô khẽ ma sát.

Côn thịt to lớn của hắn ngay trước mặt cô đã động tình rỉ ra một chút dịch trắng, cố gắng đẩy vào miệng hoa huyệt miệng lại khó có thể xâm nhập, nam nhân cúi xuống hôn môi cắn nuốt thân thể của cô, khi nặng khi nhẹ đùa bỡn đầu vú mềm mại, dưới thân nam căn không chút trì hoãn gấp gáp ngay tại miệng huyệt nhét vào, rút ra, nhét vào, rút ra, thỉnh thoảng còn dán tay lên trên bụng bằng phẳng hung hăng ấn xuống, côn thịt to lớn gặp được hoa huyệt nhỏ hẹp kích thích đến phát run. Rất nhanh, hoa huyệt hư không chảy ra dâm thủy, miệng huyệt hé ra khép lại hút chặt cự vật của nam nhân, nam nhân liền rút ra côn thịt rồi mới thẳng lưng một cái trực tiếp đỉnh lên ở chỗ sâu nhất trong hoa tâm, làm cho eo nhỏ của cô nâng cao lên, thất thanh thét chói tai.

Côn thịt to dài tăng tốc bị hoa huyết ẩm ướt chật trất gắt gao ngậm chặp, một vòng một vòng siết lại làm hắn kích thích tới cực điểm, nhịn không được đem hai chân cô mở rộng ra, bàn tay to kiềm lại thắt lưng của cô theo hướng của hắn tiếp tục ra vào làm, bộ phận xấu hổ nặng nề va chạm làm cho mông cô vểnh lên, phát ra âm thanh dâm mỹ "Bốp bốp".

Thân thể mẫn cảm nhất là bộ phận cảm thấy thẹn thùng đang bị nam nhân thoải mái luật động, tuy rằng đây không phải lần đầu tiên, nhưng cảm giác xấu hổ cùng khoái cảm kích thích mãnh liệt luôn cùng nhau tiến đến. Côn thịt to lớn, độ mạnh yếu, mỗi một lần đều hoàn toàn thống lĩnh tất cả thân thể của cô, kéo dài theo côn thịt không ngừng hung hăng rút cắm mạnh mẽ của hắn mà tra tấn cô dục tiên dục tử.

Mới đầu hắn mỗi lần đâm một chút cô đều không nhịn được kiều mỹ hừ một tiếng, thắt lưng cùng mông cũng chỉ là muốn nghênh đón nhẹ nhàng, nhưng sau khi làm đến cao trào liên tiếp, thân thể cô vẫn còn đang ở đầu sóng khoái cảm dưới thân hắn không thể điều khiển tự động vặn vẹo dâm lãng, tự động lắc mông làm cho mỗi lần hắn rút cắm càng thêm hung mãnh.

Thân thể của cô, thân thể của cô đã dần dần quen thuộc xâm chiếm của bọn họ, quen thuộc bọn họ sáp nhập ra vào trong cơ thể, điên cuồng rút cắm vào hoa huyệt mang đến khoái cảm vô tận, thì ra bản năng sung sướng không chấp nhận được một chút chống cự, mặc dù cảm thấy thẹn, mặc dù đều không phải là tự nguyện, cô không thừa nhận cũng không được... Ở mỗi lần khi bọn họ lần lượt giữ lấy, thân thể của cô thường cảm nhận thấy được khoái cảm cực hạn của nữ nhân.

Hoa huyệt lần lượt bị chống đỡ đầy chặt, bị đỉnh đến ở chỗ sâu nhất, hoa tâm bị vô tình rút cắm, mông bị va chạm đến đỏ hồng, ngẫu nhiên còn bị bọn họ đánh nhẹ đến hơi sưng, thần trí giống như nhiều lần bị bọn họ làm đến hỏng mất, nước mắt giàn dụa, thân thể bị hôn mút đến hồng hồng một mảng, da thịt bị vuốt ve nắn bóp khắp nơi đau nhức, vô số lần....

"A ── "

Nguyễn Lân nâng cao thắt lưng cô lên, búng lên hoa hạch đỏ hồng, lại cắm đi vào.

Côn thịt cực nóng thanh sắt ở trong cơ thể xuyên qua, nhiệt độ kinh người, ma sát tốc độ cao lại sảng khoái đem cô đẩy vào vũng bùn dục vọng, chỉ có thể để kiều mông vào mỗi lần hắn không biết thoả mãn rút cắm mà tiết ra ái dịch đầm đìa tuyệt mỹ ...

Nửa đêm này, Nguyễn Lân giống như một người yêu cầu vô độ thú tính, không ngừng xâm phạm thân thể xinh đẹp của cô, nghe cô mang theo tiếng khóc cầu xin tha thứ dâm lãng, tới tới lui lui đong đưa đổi tư thế làm cho hoa huyệt nho nhỏ không hề giữ lại bị hắn đâm đến dâm mị khép mở, ở trong hoa huyệt đau khổ chống đỡ lưu lại trăm ngàn ấn ký của hắn!

Đêm nay, hắn một lần cũng không có làm ra vẻ đi mở cái ngăn kéo áo mưa, cứ như vậy lần lượt phun trào ở trong cơ thể của cô, nhìn nơi riêng tư đỏ bừng đang chảy ra hỗn tạp dâm thủy chảy ra cùng với tinh dịch trắng đục hắn bẵn vào, hình ảnh cực độ dâm mỹ kia lại làm cho hắn thú tính bừng bừng phấn chấn.

"Nguyễn, Nguyễn Lân... Dừng, tha em... Em thật sự ── a a..."

"Còn chưa đủ..." - Tiếng nói từ tính thuần hậu của nam nhân theo lúc thở gấp phun ra từ cánh môi khêu gợi, dụ hoặc lòng người như vậy, làm nữ nhân rất khó có thể từ chối, "Anh muốn em, thầm nghĩ muốn em."

Lời nói của tác giả: Nguyễn chủ quặng quả nhiên đúng là suy nghĩ bằng nửa người dưới ~~~~ khụ khụ ~~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...