Chương 13: Chương 81-85

Chương 81: Yêu thích không buông tay

Ra giường màu lam chỗ nào cũng có dấu vết ẩm ướt, giống như đóa hoa to nhỏ đen trắng lẫn lộn phân tán. Thân thể trắng mịn mềm mại không xương của cô gái nằm ở giữa giường lớn, tóc dài mượt mà khéo léo trải dài theo đầu vai đến trên lưng, hình dạng tựa như cánh bướm động lòng người, giống như lúc nào cũng sẽ sinh ra một đôi cánh yêu diễm. Từ trên nhìn xuống, kiều mông sau khi bị nắn bóp sưng đỏ, nhũ hoa kiều diễm nhạt nhạt sau khi trải qua yêu thương phiếm đỏ mê người, làm cho nam nhân nhịn không được lại nắm lấy cầm xoa vỗ nhẹ một phen nữa. Tại chỗ giữa hai bắp đùi, xuân dịch dâm lãng chảy xuôi như suối cốc, cửa miệng huyệt hơi hơi mấp máy, ồ ồ chảy ra bạch dịch tinh nồng.

Đúng là vẫn không nhịn được, bàn tay xoay tròn khẽ vuốt mông thịt ấm áp trơn trượt, mông nhỏ dưới bàn tay của hắn đáng yêu khẽ run một chút mới chậm rãi thả lỏng, hai ngón tay trượt đến miệng huyệt, lưu luyến vuốt ve một vòng ở ngoài miệng huyệt non mềm đến nụ hoa diễm lệ, rồi mới dựa theo dâm dịch tham nhập thật sâu vào hoa huyệt làm hắn điên cuồng kia.

Chậm rãi rút cắm, nặng nề mà để thẳng, ngón tay thon dài chuyển động vỗ về khắp mỗi một tấc trong hoa huyệt tinh tế, hưởng thụ cảm giác thoải mái chặt chẽ do khe huyệt ấm áp ẩm ướt mang lại ── cái gì gọi là yêu thích không buông tay, giờ phút này chính là cảm giác đó.

Hắn mê luyến thân thể cô gái này, mê luyến đến. . . mất đi khống chế tình dục, mê luyến đến việc uy hiếp để dẫn đến hành động!

"Ừ a. . ." - Hà Nhạc Nhạc bị vô số lần cao trào hoàn toàn cọ rửa qua, linh hồn đã sớm chia lìa thân thể vô lực lâm vào hoảng hốt, trên tay hắn càng lúc càng nhanh rút cắm lại đem linh hồn lung lay của cô quay về thân thể, hưởng thụ an ủi tra tấn của thế gian.

Phát tiết đủ còn muốn lấy tay bắt nạt cô sao?

Nghe được tiếng Ưm như khóc như hát làm khí huyết Nguyễn Lân tăng nhanh, ngón tay tại điểm mẫn cảm đòi mạng của cô nặng nề mà ra vào kịch liệt hơn mười cái, chọc cho cô rên rỉ lại càng bén nhọn, rồi mới rút ngón tay hắn ra thay bằng côn thịt cứng rắn như sắt làm cho người ta sợ hãi ──

"A a. . . Không, không cần. . . Lân. . ."

Tiếng cầu xin đáng thương ngọt ngấy tận xương làm cho thân thể hắn bị từng trận kích thước ngứa ngấy mà càng thêm buộc chặt, dưới thân truyền đến cảm giác hút chặt trơn trượt, càng làm cho hắn muốn ngừng mà không được. Gần một tháng cũng chưa được làm với cô, hắn hiện tại thầm nghĩ phải làm cho đủ, đem cô xấu xa ôm xấu xa cắm, ăn sạch sẽ đến cặn bã cũng không chừa!

Thân thể to lớn nằm trên lưng của cô, Nguyễn Lân ở mỗi lần luật động đều dùng cơ ngực rắn chắc cường tráng của bản thân cọ xát thân thể mềm mại của cô, khẽ cắn vành tai tinh tế làm cho cô nghe được rõ ràng tiếng thở to gấp động tình của bản thân, làm cho cô biết hắn như thế nào chinh phục thân thể của cô, làm cho cô hiểu được khát vọng không chút suy giảm của hắn!

Hắn ở cái tư thế rút cắm tốt nhất động mấy chục lần nữa cho đến phun ra, hắn có thể ở lúc hoa huyệt cô tê dại chưa lui co rút thân thể run rẩy bắt đầu một đợt thảo phạt mới. . . Cô tự đáy lòng đối với vợ tương lai của hắn tỏ vẻ đồng tình, tuy rằng hiện tại gặp tai ương chính là cô. . .

". . ."

Ừ? Hắn nói cái gì? Cô giống như. . . Cái gì cũng nghe không rõ, tất cả cảm giác đều mơ hồ, chỉ có dưới thân còn đọng lại dư vị kích thích.

"Thật có lỗi. . . Anh không nên ở kỳ nguy hiểm của em. . ."

". . . Thân Đồ tiên sinh. . . Có cho em uống thuốc tránh thai dài hạn."

"Cậu ta cho em ăn dài ──" - Nguyễn Lân ở miệng. Cả đêm ở trong cơ thể cô bắn ra không biết bao nhiêu lần, hắn cũng không có tư cách chỉ trích Thân Đồ Mặc như động vật máu lạnh có thể để cho một cô gái trẻ tuổi uống thuốc tránh thai dài hạn. Nhưng sau khi ở trong cơ thể trơn trượt ấm nóng của cô bắn ra, hành lang hoa huyệt của cô ở chỗ sâu kín tỏa ra lực hút làm cho toàn thân hắn đều run lên không thôi, côn thịt chôn sâu ở trong thân thể của cô, bị tiểu huyệt hung hăng hút chặt, cái loại khoái cảm này gần như làm cho tinh thần hắn muốn kích thích tột độ. . . Làm cho hắn đời này cũng không muốn gặp mặt cái áo mưa chết tiệt kia.

Tuy rằng thân thể đã kiệt sức đến cực hạn, nhưng đồng hồ sinh học vẫn làm cho Hà Nhạc Nhạc ở sáng sớm hôm sau liền tỉnh lại, ngày hôm qua không có ăn cơm chiều, bụng không khỏi ẩn ẩn đau, thắt lưng lại giống như muốn cắt đứt không có lực, hạ thể, hai chân. . . Khó có thể diễn tả.

Co vốn dĩ còn tưởng Nguyễn Lân đi ra ngoài quay phim có thể làm cho cô thoải mái không ít, hiện tại xem lại, thừa nhận dục vọng như mưa to thế này, còn không bằng bình thường để cho mưa đều đều phóng thích.

Khẽ mở cánh tay Nguyễn Lân đang vòng ở trên người của bản thân, Hà Nhạc Nhạc không có đánh thức hắn, đến phòng tắm dùng khăn lông ướt lau sạch thân thể, rồi mới mặc lại quần áo, một đường nhặt lên quần áo của hắn xuống lầu rửa mặt chải đầu.

Tám giờ, Vinh gia tỷ muội cùng năm vị chủ trọ lục tục đi xuống lầu. Mục Duy cư nhiên cũng đem bản thân đi xuống, vết thương của hắn giống như lành rất nhanh, không có cô bên cạnh cũng không có trở ngại.

Bàn ăn bên cạnh lầu một lần đầu tiên ngồi nhiều người như thế, cũng may nhà ăn đủ lớn, trong phòng bếp đồ ăn cái gì cần có đều có, chính là. . . trường hợp nhiều người như vậy, cô thầm nghĩ muốn tìm một chỗ đem bản thân giấu đi.

May mắn là, trừ bỏ Vinh Thanh Nhã bên ngoài có chút khác thường nhìn nhìn cô, những người khác đều tự ăn bữa sáng. Đại khái cùng Vinh gia tỷ muội chơi vài ngày làm cho công việc chồng chất không ít, khi tỷ muội hai người tỏ vẻ thời gian kế tiếp muốn tự do hoạt động, Thân Đồ Mặc trực tiếp ra khỏi cửa. Không qua bao nhiêu lâu, Quý Tiết cùng Tần Chi Tu cũng rời khỏi nhà trọ, trước khi đi Quý Tiết còn dùng một loại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn cô trong chốc lát, nhưng cái gì cũng chưa nói bước đi.

Lúc chín giờ, nhà trọ lại tới một vị khách nữa, hơn nữa vị khách này Hà Nhạc Nhạc còn quen biết ── Tông Kiên Định viện trưởng bệnh viện Tông thị, hắn mở ra cánh cửa của một chiếc xe thể thao màu đỏ cùng với bộ dạng yêu diễm của bản thân hắn rất tương xứng, nhưng cô cũng không biết nó mang hiệu gì.

Hà Nhạc Nhạc vốn tưởng rằng Tông Kiên Định là tới xem tình huống của Mục Duy, kết quả Tông Kiên Định mở miệng là ──

"Hi! Hà tiểu thư, tôi mang đến một số thứ Nguyễn Lân yêu cầu, không nghĩ tới tiểu tử này còn có chút biết thương hương tiếc ngọc." - Tông Kiên Định cong cong mị nhãn, ánh mắt lóe ra mấy điểm giảo hoạt, ánh mắt vừa chuyển, hắn nhìn về phía ba người trong phòng khách, "Mục Duy, Nguyễn chủ quặng mỏ lần này có thể mạnh hơn cậu đi. A! Hai vị này chính là Vinh Thanh Phong, Vinh Thanh Nhã hai vị tiểu thư phải không? Ngượng ngùng thất lễ, tôi tên là Tông Kiên Định, bạn từ nhỏ của Thân Đồ Mặc cùng Quý Tiết. Chân thành mong ước hai vị mua đồ thuận lợi!" (ý Tông Kiên Định là Vinh gia tỷ muội coi Thân Đồ Mặc cùng Quý Tiết như món đồ mà mua về làm chồng đó, thiệt mệt cho anh này nghĩ ra được như vậy =_=)

". . ." Mục Duy nhìn về phía túi xách trong tay Tông Kiên Định, có chút suy nghĩ.

". . ." Mua đồ? Vinh Thanh Phong bật cười. Nói thật hay, thật ra cũng có điểm giống như "Mua đồ".

". . ." Nam nhân này trưởng thành thật giống yêu nghiệt a! Không thích! Vinh Thanh Nhã trong lòng nghĩ. Còn có, cô hoàn toàn nghe không hiểu hắn đang nói cái gì.

". . ." Thương hương tiếc ngọc? Ai? Nguyễn Lân? Hà Nhạc Nhạc đứng ở đối diện ngẩng đầu lạnh nhạt nhìn Tông Kiên Định ── hắn đang muốn chê cười sao?

Chương 82: Tu âm dưỡng thận

Hà Nhạc Nhạc dẫn Tông Kiên Định lên lầu 3, tiến vào phòng khách chỉ thấy Nguyễn Lân đang ngồi ở trên sô pha màu xám xem tạp chí. Nguyễn Lân một thân áo màu trắng phối hợp với quần thun hưu nhàn phong cách quần áo tao nhã lại lộ ra khí thế mạnh mẽ.

Đã đưa khách đến, Hà Nhạc Nhạc tự nhiên không muốn ở lâu, cô hiện tại nhìn thấy Nguyễn Lân chân liền mềm ── đương nhiên, không nhìn thấy hắn cũng mềm. Từ lúc bắt đầu xuống giường hôm nay, cái mông cùng hai chân của cô như tự ngược luôn căng mỏi, cố gắng không để cho tư thế của bản thân xuất hiện khác thường, tuy rằng ngày hôm qua hành động của Nguyễn Lân chỉ sợ đã làm cho Vinh gia tỷ muội nhìn ra cái gì rồi, nhưng. . .

Trong lòng cô thầm than một tiếng, cô biết cố chấp như vậy chính là tự tìm phiền não, cho dù là cô lừa mình dối người cũng tốt, cô cũng cố gắng làm bộ như cô chính là một quản lý nhà trọ bình thường. Cô ở bên ngoài trừ bỏ Linh Vũ không có người bạn nào khác, cho dù là bạn cùng phòng ký túc xá đại học, cô cũng chỉ yên lặng nhìn bọn họ đùa giỡn, không phải cô không muốn có bạn, mà là có quá nhiều thương đau, làm cho cô không muốn lặp đi lặp lại trải qua nhiều lần.

Thời trung học, cũng từng có bạn học không có nghe theo lời đồn, chủ động nói chuyện với cô, hỏi cô các vấn đề về học tập, cùng cô đi căn tin ăn cơm, chỉ sau khi nghe được những lời đồn đãi khác nhau, một cơ hội giải thích cũng không cho cô nói, ngược lại bịa đặt những bằng chứng liên quan đến lời đồn này, khoa trương nhất là, có người lại còn nói việc này do chính miệng cô nói cho họ biết. . .

Cô vì thế đã đau khổ rất nhiều lần, cô thậm chí còn có lần hoài nghi, những người đó có phải hay không ngay từ đầu đã cố ý đối tốt với cô trước, lại đạp cô một cước. Sau khi xem được một ít sách tâm lý học, mới biết những người đó chính là xuất phát từ tâm lý phòng vệ tự bảo hộ mình. Những người đó chính là sợ hãi người khác sẽ nghĩ họ giống như cô, vì thế mới liều mạng hắt nước bẩn lên người nàng để phân rõ giới hạn.

Hiểu được bản tính con người yếu đuối, cô chỉ có thể một mình đứng ở một góc âm u, phòng ngừa hại người hại mình.

Nhưng Vinh gia tỷ muội không giống vậy, họ chỉ là khách qua đường, cơ hội biết được lời đồn này cực kỳ bé nhỏ, ở cùng các cô ấy, cô không cần lo lắng thái độ họ sẽ thay đổi, cô cũng có thể như những nữ sinh bình thường cùng bọn họ đùa giỡn ồn ào. Hôm kia, lúc Vinh Thanh Nhã lần đầu tiên gọi cô "Nhạc Nhạc tỷ", thật cô lúc ấy đã cố gắng nhịn xuống nước mắt, cũng may không làm cho người ta phát hiện.

A. . . Cô thế nhưng đã quên, công việc hiện tại của cô cũng sẽ làm cho người ta ghé mắt khinh bỉ thậm chí phỉ nhổ, buổi sáng cái liếc mắt của Thanh Nhã không phải đã. . . rất rõ ràng rồi sao?

"Hà Nhạc Nhạc!"

Cằm đột nhiên bị người ta đụng đụng, nhìn thấy khuôn mặt cực soái gần trong gang tấc, lông mi dày của hắn cũng nhìn thấy rất rõ ràng.

"Em không thoải mái sao?"

Ách? Hà Nhạc Nhạc trái phải nhìn, cô vậy mà ở thang máy suy nghĩ đến mơ hồ? Cô vội vàng giãy khỏi ngón tay của Nguyễn Lân.

"Thực xin lỗi" - Hà Nhạc Nhạc theo thói quen xin lỗi trước, rồi mới nhớ lại một chút, hắn vừa mới hỏi cái gì? "Không, không, em đi xuống trước."

"Đợi chút!" - Nguyễn Lân đột nhiên bắt lấy cánh tay cô, thấy cô có chút biểu tình đau đớn lại nhanh buông ra. "Có chút đồ muốn. . . Đưa cho em."

Cho cô? Cái gì a?

Tông Kiên Định mỉm cười vì cô giải thích, "Nơi này đều là những loại thuốc tốt nhất cho phái nữ cùng tu âm dưỡng thận dược phẩm chăm sóc, cam kết hiệu quả lại không có tác dụng phụ, giống như loại này, " Tông Kiên Định cầm lấy một cái bình thủy tinh ngoại hình cực kỳ xinh đẹp, bên trong tựa hồ chứa kem dưỡng màu hồng nhạt, thoạt nhìn rất là mộng ảo, "Chuyên môn dùng tại bộ phận đặc thù nữ tính dùng để tiêu sưng giảm đau, khép lại miệng vết thương thật nhỏ, không chỉ có hiệu quả trị liệu nhanh tốt, mà còn rất thơm nga! Vì để gia tăng phúc lợi sử dụng còn đặc biệt tăng thêm thành phần hoạt hoá cho da, sử dụng lâu dài có thể làm cho nơi riêng tư càng thêm chật trất mà còn co dãn nhanh chóng ── "

"Tông ── Giới ── Nhiên!" - Nguyễn Lân trên trán gân xanh ứa ra.

Hà Nhạc Nhạc vốn bị nói đã thấy xấu hổ vô cùng, vừa thấy Nguyễn Lân hai mắt phun lửa hận không thể ăn luôn bác sĩ Tông, mà bác sĩ Tông lại chưng ra bộ dáng "Ngươi tới a tới a! Có bản lĩnh đến ăn ta đi!", thêm vào khí chất "Phong tình vạn chủng" của hắn, cùng Nguyễn Lân đang như sư tử hổ báo lại giống như một đôi, làm cô đang nhìn cũng cúi đầu bật cười một tiếng.

Vị bác sĩ Tông này tựa hồ có một loại mị lực đặc thù, cô ở trước mặt hắn, cư nhiên không cảm thấy xấu hổ bối rối, đại khái là vì. . . ánh mắt hắn nhìn cô chưa từng có miệt thị hoặc khác thường gì.

Nhìn thấy Hà Nhạc Nhạc tươi cười trong sáng khó gặp, ánh mắt Nguyễn Lân như lửa diễm dần dần tắt, áp lực đè nén trong ngực gắt gao trong khoảng thời gian này tựa hồ cũng thoáng giảm bớt một ít.

Cô cười rộ lên. . . rất đáng yêu a.

Hà Nhạc Nhạc cười xong vừa nhấc đầu, chỉ thấy Nguyễn Lân chăm chú nhìn cô, trái tim sợ tới mức rối loạn mấy cái, ánh mắt hoàn toàn không biết nhìn vào đâu.

"Này, hai người các ngươi muốn nồng tình mật ý cũng được, củi khô bốc lửa cũng được, cảm phiền chờ tôi đi rồi nói sau được chứ? Nguyễn chủ quặng mỏ, cậu xem một chút, không thiếu cái gì trong yêu cầu tôi sẽ không quấy rầy hai người nữa." Tông Kiên Định lắc lắc thuốc mỡ trong tay, chọc Hà Nhạc Nhạc lại một trận mặt đỏ tới mang tai.

Hà Nhạc Nhạc vừa nhìn mấy cái ngôn ngữ trên nhãn hiệu, biết mấy thứ này tất nhiên giá rất cao, nhưng vào tình huống hiện tại của cô rất cần dùng. Kiên trì hỏi giá tính mua cho bản thân, Tông Kiên Định lại nói chăm sóc thân thể nữ nhân là trách nhiệm của nam nhân, nên để nam nhân tiêu tiền, kêu cô không cần khách khí.

"Có lẽ, nhưng Nguyễn tiên sinh cũng không phải của nam nhân của tôi, hắn là chủ nhà của tôi." Tiền lương cùng với phúc lợi, cô không muốn cùng bọn đàn ông này có liên quan gì về kinh tế.

Nghe được Hà Nhạc Nhạc nói những lời này, Tông Kiên Định có chút muốn cười, lại vừa thấy bộ dáng Nguyễn Lân chuẩn bị nổi giận, hắn liền vội vàng hoà giải, "Dừng dừng dừng! Tôi đây là từ phí phúc lợi chữa bệnh của nhân viên mà trừ ra, được rồi chứ?" - Đương nhiên, ba ngàn phúc lợi thêm hai con số không nữa sợ mới đủ, hắn phải từ người Nguyễn Lân lấy cái giá tốt nhất mới được, nhưng chỉ cần hắn không nói, quay đầu sẽ tìm Nguyễn Lân đòi tiền thuốc không thì tốt rồi, hắn quả nhiên đúng tài trí vô song.

Nhưng mà cái cô gái nhỏ này thật là quật cường, Nguyễn Lân, Mục Duy, Thân Đồ Mặc, ba người này nếu như thất bại trong tay cô ── sau này nhất định có rất nhiều trò hay để xem a! Oa ha ha ha ha!

Hà Nhạc Nhạc biết nhiều lời cũng vô dụng, liền tạm thời chấp nhận cách nói của Tông Kiên Định, trừ phí phúc lợi. Từ lúc cô mở miệng cãi lại, Nguyễn Lân không nói một tiếng liền nhấc túi xách lên đi hướng thang máy, cô cùng Tông Kiên Định tự nhiên đành phải đi theo. Trong thang máy cô muốn cầm túi xách còn bị Nguyễn Lân hung tợn trừng mắt liếc nhìn một cái, trừng đến cô cảm thấy kì quái, đành phải kệ hắn.

Sau khi xuống đến lầu một, Vinh gia tỷ muội đại khái đang nghe Mục Duy nói cái gì, nói muốn đi khu phố đang triển lãm ảnh chụp nhìn xem, còn mời Hà Nhạc Nhạc đi cùng, nói thuận tiện cùng bọn họ đi dạo phố.

Trong lòng thấy Vinh Thanh Nhã trong mắt không hề có khác thường lúc bữa sáng, mà giống như hai ngày trước hoạt bát kêu cô "Nhạc Nhạc tỷ", Thanh Nhã nói cái gì cô cũng đều muốn đáp ứng. Nhưng mà. . .

"Muốn đi?" - Hai nam nhân cư nhiên trăm miệng một lời hỏi.

Nguyễn Lân cùng Mục Duy nhìn nhau liếc mắt một cái, Nguyễn Lân trong mắt là khó hiểu cùng nghi hoặc, mà Mục Duy trong mắt bình tĩnh như nước.

"Đi đi, anh không sao. Giữa trưa anh có thể gọi cơm." Mục Duy nói.

". . . Ngại quá Vinh tiểu thư, tôi không thể để cho Mục tiên sinh một mình ── "

"Tông Kiên Định, mời cậu làm quản lý một ngày bao nhiêu tiền?" - Nguyễn Lân có chút thô bạo đánh gãy lời nói của Hà Nhạc Nhạc, nhìn Tông Kiên Định hỏi.

Chương 83: Cải trang đi dạo phố

Một đôi dép lê nhìn không ra có gì đặc biệt ── ba ngàn sáu trăm tám mươi nhân dân tệ; một cái quần bò giống như cái ở trên tivi mười một nhân dân tệ không khác nhau lắm ── vậy mà sáu ngàn chín trăm mười bảy nhân dân tệ; một cái váy màu trắng viền hoa cùng phụ kiện đi kèm ── ba vạn hai ngàn. . .

"Nhạc Nhạc tỷ, tỷ không có thích cái gì sao?" - Vinh Thanh Nhã nghiêng đầu rất kỳ quái hỏi cô.

". . . ừ." - Chính xác, cô thật sự rất không thích ── giá của chúng nó.

"Như vậy a! Nhưng quần áo phải mặc vào mới biết được có hợp không a! Muội đến giúp Nhạc Nhạc tỷ chọn xem, được không?"

". . . Cám ơn Thanh Nhã, nhưng tỷ ──" - Hà Nhạc Nhạc còn chưa nói xong chỉ thấy Vinh Thanh Nhã đã chạy vội ra ngoài, chỉ có thể bất đắc dĩ cười cười.

"Nhìn thấy thích liền thử, anh mua cho em." - Thanh âm hùng hậu đầy đặn lại hơi hơi khàn khàn của nam nhân vang bên tai cô.

Hà Nhạc Nhạc quay đầu nhìn người bên cạnh, dáng người cao ngất, quần áo đơn giản, một người đàn ông trung niên khí suất đang cúi đầu nhìn cô.

". . ." Hà Nhạc Nhạc nhịn không được nhìn kỹ một hồi lâu, cuối cùng không thể không thừa nhận ── hắn thật sự rất lợi hại!

Buổi sáng sau khi Tông Kiên Định đồng ý ở nhà trọ cùng Mục Duy, Nguyễn Lân lại còn nói hắn muốn đi theo bọn họ dạo phố, rồi mới lên lầu một chuyến, xuống lầu lần nữa đã biến thành đàn ông trung niên khí suất! Từ chỗ triển lãm ảnh chụp đến quán cơm Tây rồi lại đến trung tâm thương mại, vậy mà ── không một người nhận ra hắn!

Thật ra không chỉ hoá trang, tóc giả hoa râm cùng dáng người cao thấp có thể thay đổi dù sao cũng hạn chế, nhưng Nguyễn Lân vừa ra khỏi nhà trọ, toàn bộ khí chất trên người đều thay đổi, nho nhã thân sĩ, thong dong bình tĩnh, vẻ mặt bình thản ấm áp, đôi mắt thông hiểu thế sự cơ trí rộng rãi, gió nhẹ mây bay, bước đi lại nhẹ nhàng chậm chạp, từ từ thản nhiên, ngay cả giọng nói cũng giống như nam nhân trung niên hàng thật giá thật! Từ đầu đến chân, tản ra hương vị thành thục ổn trọng làm cho người ta muốn ỷ lại ── bất kể là ai, đều rất khó tưởng tượng một người phong độ, hàm súc nội liễm cùng với thân sĩ có đôi mắt cùng mị lực mê hoặc người khác - Nguyễn Lân liên tưởng cùng một chỗ.

"Em đây là. . . muốn ở trong này ăn hết anh sao?" Nguyễn Lân ác liệt ở bên tai Hà Nhạc Nhạc thấp giọng nói.

Hà Nhạc Nhạc không nói gì dời ánh mắt, đi về hướng Vinh gia tỷ muội.

". . . Này " - Hà Nhạc Nhạc nhìn cái váy màu xanh ngọt trong tay Vinh Thanh Phong liên tục lắc đầu, "Tôi, tôi không mặc được loại này."

"Sao vậy? Không tin ánh mắt của tôi sao?" Vinh Thanh Phong cầm váy ở trên người Hà Nhạc Nhạc ướm thử, rồi mới rất tin tưởng đem váy nhét vào tay cô.

"Không phải ── "

"Nhạc Nhạc tỷ, tỷ liền thử xem đi, không thích hợp lại lấy cái khác! Muội còn chưa có gặp qua Nhạc Nhạc tỷ mặc váy nha. . . Ách, chẳng lẽ Nhạc Nhạc tỷ trên đùi có sẹo sao?" - Vinh Thanh Nhã cẩn thận hỏi, sợ hãi bản thân trong lúc vô ý đụng vào miệng vết thương của người ta.

"Không có, chân của cô ấy. . . nhìn rất được." - Nguyễn Lân đánh giá hai chân Hà Nhạc Nhạc đang mặc quần bò, màu sắc ôn hòa trong mắt chợt hiện lên mấy điểm ánh sáng khác thường.

Bên cạnh đó tiểu thư nhân viên cũng nhiệt tình khuyên Hà Nhạc Nhạc nên thử xem, Vinh Thanh Phong lại xoay người kín đáo đứng ở trước người Hà Nhạc Nhạc ngăn cản tầm mắt của nhân viên chăm sóc, mời nhân viên chăm sóc tạm thời rời đi, chờ bọn họ chọn xong lại kêu cô ấy.

Hà Nhạc Nhạc cảm kích nhìn Vinh Thanh Phong, lại nhìn cái váy trong tay, vẫn là để lại đi. . .

Nguyễn Lân thấy thế không khỏi nhíu mày, thấy chung quanh không có người, đơn giản lấy cái váy, một phen kéo Hà Nhạc Nhạc vào phòng thay quần áo giữa.

"A ── anh, anh buông! Em không thể mặc. . . A ── "

Vinh gia tỷ muội nghe tiếng Hà Nhạc Nhạc giãy dụa, hai mặt nhìn nhau. Nhưng rất nhanh, phòng thay quần áo không có động tĩnh, rồi chỉ thấy Hà Nhạc Nhạc vẻ mặt tức giận cầm lấy quần áo nổi giận đùng đùng đi ra, mà Nguyễn Lân còn lại là vẻ mặt hổ thẹn có chút áy náy đi theo sau.

Hắn đã quên. . . trên người cô gái này còn lưu lại dấu hôn tràn đầy, thật là không thể mặc loại váy hở ngực được.

Bởi vì bị Nguyễn Lân kéo quần áo trong phòng thử đồ, Hà Nhạc Nhạc bất đắc dĩ phải mua một cái T shirt, vẫn như trước muốn lấy cái màu vô cùng đơn giản, nhưng dưới "Dâm uy" của Nguyễn Lân, phải lấy cái màu hồng nhạt, nhưng chết sống không cho Nguyễn Lân quẹt thẻ, để chính cô trả.

Nhưng sau khi từ phòng thay quần áo đi ra, Hà Nhạc Nhạc ít nói chuyện với Nguyễn Lân, vậy mà cười khanh khách cùng Vinh gia tỷ muội nói cười, ba người còn cùng nhau ở trong phòng thay quần áo nhỏ giọng nói lớn tiếng cười, nghe được Nguyễn Lân rất là nghẹn khuất, cố tình còn luôn nhớ tới bộ dáng cô quần áo không trọn vẹn mảnh mai chống cự ở trong phòng thay quần áo lúc nãy. . . Nếu vừa rồi . .

"A. . . Đừng, sẽ, sẽ bị người khác nghe được. . ." Cô thở gấp kháng cự, cái váy xanh ngọc bị hắn treo ở bên hông, lộ ra hạ thể trần trụi, mật huyệt dưới thân đang bị côn thịt to lớn của hắn cắm đến "Xì xì" rung động, dâm dịch vẩy ra, bởi vì khẩn trương, huyệt thịt gắt gao cắn hắn cơ hồ làm cho hắn không thể co rúm, kẹp chặt đến mức hắn thích đến phát cuồng, chỉ có thể đem hai chân cân xứng nâng lên trên khuỷu tay, ôm mông cô đem cô đặt ở trên vách tường của phòng thay quần áo hung hăng làm một trận. . .

Cảm giác được ánh mắt dị thường nóng bỏng phía sau, Hà Nhạc Nhạc quay đầu nhìn Nguyễn Lân liếc mắt một cái, nhìn thấy dục vọng trắng trợn trong mắt hắn làm cô vừa xấu hổ lại vừa buồn bực, một chút kính nể đối với kỹ thuật hóa trang tuyệt vời của hắn cũng nhất thời hóa thành hư ảo.

Cho đến khi bốn người trở về nhà trọ, cô cũng không có liếc hắn một cái nào nữa.

Còn chưa thấy Nhạc Nhạc tức giận bao giờ, Nguyễn Lân thế nhưng lại phát hiện bản thân có chút sợ cô gái nhỏ này, nghĩ rằng đại khái là vì bản thân đuối lý nên vì thế chột dạ đi. Yên lặng nhìn Hà Nhạc Nhạc vào phòng bếp, hắn cũng đã nghĩ đến buổi tối như thế nào "Trấn an trấn an" cô. Hơn nữa, cái váy kia hắn đã lén mua, chờ buổi tối. . .

Chương 84: Tựa như cảnh trong mơ

Chờ đến khi Nguyễn Lân tẩy trang xong xuống đến lầu một, Tông Kiên Định cùng Mục Duy đã đi xuống lầu, Mục Duy không có gì khác, nhưng ánh mắt Tông Kiên Định nhìn hắn lại giống như có ý tứ hàm xúc khác.

Tông Kiên Định từ đáy lòng thật sự cảm thấy là ── chơi rất tốt a! Cùng Mục Duy hàn huyên một ngày, Mục Duy cư nhiên hào phóng thừa nhận mình gặp hạn, hơn nữa một chút cũng không đem uy hiếp của những người khác xem vào trong mắt, nhưng sau một tiếng khi hắn cùng Mục Duy nói chuyện, hắn không thể không thừa nhận, nếu như muốn bắt lấy lòng của nữ nhân, Mục Duy xác thực so với những người khác ưu thế rất cao! Thắng lợi cân bằng tựa hồ đã muốn nghiên về phía Mục Duy.

Cái tên Mục Duy kia cư nhiên đem tất cả chỉ dẫn trên thuốc Nguyễn Lân mua toàn bộ dịch thành tiếng Trung, viết thành ghi chú dán ở bên ngoài mỗi hộp thuốc. . .

Cực khổ hắn học nhiều ngôn ngữ như vậy chỉ dùng để tán gái?

Nguyễn chủ quặng mỏ này! Tên này cố gắng làm như vậy lại để người khác hưởng lợi hắn có biết không? Khụ khụ. . . Tông Kiên Định - hắn giống như có chút vui sướng khi cảm giác có người sắp gặp họa?

Khi bữa tối, Quý Tiết cùng Tần Chi Tu vừa vặn về đến đã qua giờ cơm, Thân Đồ Mặc nghe nói cùng với cô gái xinh đẹp có hẹn, buổi tối không nhất định sẽ trở về. Khi nói lời này, Quý Tiết còn liếc Nguyễn Lân một cái, làm cho Nguyễn Lân biết tình huống sắc mặt không vui.

Tông Kiên Định ăn xong cơm chiều liền lấy một cái bao thư màu đỏ nặng trịch là giá mướn hắn cả ngày chạy lấy người, Hà Nhạc Nhạc tắm rửa xong nhìn những hộp thuốc dán đầy giấy ghi chú chỉ dẫn, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Cô có chút không rõ, Mục Duy là muốn dụ hoặc trả thù cô hay là thật sự. . . thật sự đặt cô vào trong trái tim. Nhưng bất kể là loại nào, điều duy nhất cô sẽ làm chính là ── chờ ngày 15 tháng 10 đến, rồi mới cùng đống nam nhân trong nhà trọ này nói 'không hẹn gặp lại'.

Cửa phòng vừa mở ra, thân ảnh cao lớn của Nguyễn Lân liền xuất hiện ở trước mặt Hà Nhạc Nhạc. Hà Nhạc Nhạc ngẩng đầu nhìn hắn, đang muốn vòng qua hắn thì lại bị hắn nắm cánh tay.

"Em còn muốn giận đến bao giờ?"

Giận? Nghe được Nguyễn Lân vừa hỏi như thế, Hà Nhạc Nhạc trong lòng lại vì điều này mà bừng tỉnh. Là vì cùng Vinh gia tỷ muội ở cùng một chỗ rất thoải mái sao? Cô cư nhiên đã quên trước mặt bọn đàn ông này, cô đến tư cách tức giận tư cách cũng không có. Không, cô hẳn là nên nghĩ ở một góc độ khác, bọn đàn ông này đối với cô mà nói căn bản không hề có ý nghĩa, bất kể bọn họ làm cái gì đối với cô, đều không đáng để tức giận .

Cô vốn là không nên trông cậy vào sự tôn trọng của bọn họ dành cho cô.

Đóng mở mắt, Hà Nhạc Nhạc khôi phục lại cảm xúc ban ngày bị Nguyễn Lân kích thích, "Thực xin lỗi, Nguyễn tiên sinh, nếu như anh không có việc gì, tôi muốn đi lên chiếu cố Mục tiên sinh."

Trái tim trong lồng ngực bỗng nhiên đập nhanh, trái tim run rẩy như đang đau đớn, Nguyễn Lân nhìn chằm chằm cô gái trước mắt, chỉ cảm thấy vừa mới trong nháy mắt tại đây, hắn trong mắt cô gái này giống như đột nhiên biến thành một người xa lạ!

Cô coi hắn như người xa lạ? Cô làm sao dám? Hắn là nam nhân của cô, người nam nhân đã ở trong thân thể của cô ra vào vô số lần!

Đúng rồi, buổi sáng cô còn nói hắn không phải nam nhân của cô, mà chính là chủ trọ của cô!

Lửa giận không tên tự nhiên bùng lên, sức lực trong tay không ngừng tăng thêm. Cái gì "Trấn an trấn an", đều mẹ nó gặp quỷ hết đi, hắn nên dạy dỗ cô gái này cho tốt! Muốn cho cô nhớ kỹ rõ ràng hắn là cái gì của cô!

Nhìn thần sắc biến hóa của hắn, cánh tay bị nắm được càng ngày càng đau, Hà Nhạc Nhạc không khỏi sắc mặt trắng bệch, vừa mới từ chỗ sáng thoáng nhìn thấy một bóng người, cô vội vàng cầu cứu nhưng nhìn thấy lại là ── Quý Tiết?

Mười giờ tối, cô ngồi trên sô pha trong phòng khách của Quý Tiết, đang cầm ly nước nóng Quý Tiết đưa cho cô thổi thổi. Quý Tiết ngồi ở sô pha đối diện một tay đặt lên chỗ tựa lưng sô pha hút thuốc, trên người mặc một cái T shirt đơn giản, cô nhớ rõ ban ngày giống như hắn không phải mặc cái áo này, xem ra hắn đã tắm qua, thay đổi quần áo, hình như là muốn đi ra ngoài?

"Ngại quá, đã quấy rầy anh." - Hà Nhạc Nhạc thức thời ôm cái ly đứng lên, "Cám ơn anh, tôi nên đi rồi."

Cô không nghĩ tới Quý Tiết sẽ giúp cô, bởi vì bộ dáng hắn nhìn qua vẫn rất chán ghét cô. Vừa mới nãy ở dưới lầu, Quý Tiết nói Tần Chi Tu có việc muốn nhờ cô hỗ trợ, Nguyễn Lân mới có buông tay.

"Tổ phim trường còn đang chờ cậu khởi công, nếu có thời gian, không bằng nghĩ làm sao khắc phục vấn đề hiện tại của cậu đi?"

Sau khi Quý Tiết nói những lời này, Nguyễn Lân rất phân vân nhìn cô một cái, rồi mới buông lỏng cánh tay, vừa xong cô đã bị Quý Tiết mang vào thang máy, nhưng hai người cũng không đi lầu hai của Tần Chi Tu mà là đi tới lầu 4, rất rõ ràng, Quý Tiết chỉ là vì giúp cô giải vây mới nói đến Tần Chi Tu.

Nghe thấy Hà Nhạc Nhạc nói muốn lên lầu, Quý Tiết dụi tắt đầu mẩu thuốc lá trong tay, có chút ngả ngớn nhìn nhìn cô, không nói gì, lại lấy di động ra, một giai điệu động lòng người liền nhẹ nhàng phân tán ra. Đoạn nhạc này, Hà Nhạc Nhạc phát hiện đoạn nhạc di động vừa phát ra chính là khúc hát cô hôm kia ở trong phòng thu âm của Tần Chi Tu hát thử!

Nghe được tiếng hát an ủi lòng người, Quý Tiết lẳng lặng nhìn Hà Nhạc Nhạc, chỉ là đôi mắt phong lưu không kềm chế được của hắn, giờ phút này càng ngày càng sâu thẳm u ám.

Nhìn thấy ánh mắt của Quý Tiết, Hà Nhạc Nhạc cảm thấy bản thân có điểm giống như đang nằm mơ, bởi vì loại ánh mắt này cô đã thấy ở chỗ Nguyễn Lân cùng Thân Đồ Mặc nhìn thấy rất nhiều lần, đêm đó trong ánh mắt Mục Duy cũng chính là loại ánh mắt này!

Cắn nuốt, chiếm hữu, phá hủy, dục vọng!

Không kịp nghĩ đi nghĩ lại là một người nam nhân luôn luôn chán ghét cô vì sao sẽ đối với cô lộ ra ánh mắt như vậy, Hà Nhạc Nhạc chỉ biết là bản thân nên chạy thật nhanh!

"Ngủ ngon Quý tiên sinh!" - Hà Nhạc Nhạc cầm cái ly ngay lập tức chạy đi về phía thang máy, bấm xuống tầng dưới nhưng thang máy lại thủy chung không có phản ứng, cô mới đột nhiên nhớ ra ── Quý Tiết còn chưa có trao quyền cho cô! Vẫn chưa có!

Chương 85: Thương tiếc mồi nhử "Điếu nhử"

Hắn không muốn bắt buộc nữ nhân, cũng không muốn lây dính cái gọi là cô gái "Thuần khiết", chưa bao giờ cố ý dùng tài phú của bản thân, quyền thế cùng bề ngoài đi dụ dỗ nữ nhân.

Hắn, cũng không thiếu nữ nhân.

Nữ nhân đối với hắn mà nói, giống như điếu thuốc trong tay hắn, nhìn thì thấy thuốc không rời tay, mà trên thực tế hắn căn bản không có nghiện thuốc lá. Bất kể là đối với nữ nhân hay là thuốc lá, hắn đều thuần túy hưởng thụ sự thoải mái mà nó mang đến mà thôi, nên bỏ qua thì hắn tuyệt không có chút lưu luyến, càng. . . không có khát vọng cùng chờ mong.

Nhưng mà cô gái này. . .

Quý Tiết để di động xuống, đi đến chỗ Hà Nhạc Nhạc đang đứng bất động trước cửa thang máy. Mỗi lần nghĩ về cái cô gái này, hắn tựa như trở về thời thiếu niên lúc vừa mới nếm thử ái tình, dưới thân thời thời khắc khắc đều kêu gào muốn phát tiết, tưởng tượng đến hình ảnh cô gái này bị hắn làm tới điên cuồng.

Từ phía sau vòng đến trên thắt lưng của cô, bàn tay vén áo ngủ của cô lên nhẹ vỗ về thắt lưng mềm nhẵn cùng vùng bụng phẳng lì, hắn cúi đầu ngửi nhẹ mùi hương trên mái tóc ẩm ướt của cô, đôi môi như chuồn chuồn xẹt qua cần cổ thon dài hôn mút.

Chỗ cần cổ ngứa ngứa không thể bỏ qua, Hà Nhạc Nhạc thản nhiên nói, "Anh không phải. . . Vẫn rất chán ghét tôi sao?"

". . . Đúng." - Hơi thở phun ở trên da thịt mẫn cảm của cô, hắn cũng không giải thích được thái độ lúc trước của hắn đối với cô. Hắn không chạm vào cô gái "Thuần khiết", nhưng cũng cực kỳ chán ghét cô gái háo sắc, ai cũng có thể làm chồng cho dù có là mỹ nữ cũng không lọt nổi vào mắt xanh của hắn, huống chi cô còn xa xa lắm mới đạt được danh hiệu mỹ nữ cực phẩm.

Nhưng cô như vậy, lại thành công dụ hoặc hắn, làm cho hắn đối với thân thể của cô sinh ra khát vọng, sau nhiều lần đối với cô khiêu khích làm cho hắn bộc phát khát vọng chinh phục, sau khi biết. . . chân tướng lại lâm vào mâu thuẫn giãy dụa!

Hiểu lầm là "Nha đầu thông phòng" có thể để cho hắn danh chính ngôn thuận đem cô gái dâm mỹ khác thường đặt ở dưới thân, nhưng lý trí lại nói cho hắn, cô thật ra là một cô gái đơn thuần không có tâm cơ, thậm chí có chút ngu ngơ nhưng ngẫu nhiên lại là một cô gái nghịch ngợm, không nên bởi vì hiểu lầm của bọn mà bị bọn họ liên tiếp ── làm làm!

A. . . Quá buồn cười rồi, chỉ cần đề cập đến cô gái này, hắn cũng chỉ có thể nghĩ đến những từ ngữ thô tục dâm uế, giống như chỉ có như vậy mới có thể phát tiết tất cả dục vọng đè nén đã lâu của hắn!

Tưởng tượng đến nam nhân khác đã từng thẳng lưng cắm vào hoa huyệt trắng mịn màu mỡ của cô, tưởng tượng đến hai vú trước ngực của cô sẽ ở dưới hai tay của nam nhân bị xoa nắn thành hình dạng đáng thương như thế nào, liên tưởng đến giọng hát tuyệt vời kia của cô sẽ bị nam nhân làm đến nổi kêu ra tiếng rên rỉ dâm đãng thế, thân thể hắn ── gần như hỏng mất!

Cô gái này, lần đầu tiên làm cho hắn ý thức rõ ràng được ── hắn chính là một tên biến thái, hoàn toàn biến thái! Cái gì lý trí, cái gì đạo đức, chỉ có khi dục vọng của hắn vẫn còn ngủ yên thì hắn mới nhận thức được, nếu mà làm cho dục vọng của hắn thức tỉnh, điều duy nhất hắn muốn làm chính là ── xấu xa chơi cô!

Dục vọng căng trướng đau đớn, Quý Tiết để mông cô chậm rãi lên xuống vài cái, để cho cô cảm giác được nhiệt độ cùng độ cứng của nó, để cho cô tưởng tượng kế tiếp nó sẽ như thế nào xấu xa chống đỡ ở hoa huyệt kiều mỵ của cô.

"Em thật thơm." Khẽ hôn cái gáy trắng mịn như ngọc của cô, cánh mũi tràn đầy mùi thơm lạ lùng. Không phải mùi thơm do bên ngoài như mùi hương của nước hoa mà là giống như từ trong thân thể của cô toát ra còn thản nhiên mang theo hương thơm ướt át tự nhiên, thấm đẫm tim của người khác.

"Sữa tắm hoa lan, giá rất hợp túi tiền, già trẻ đều dùng, các siêu thị lớn có bán."

". . ." A. . . Quý Tiết bật cười. Loại thời điểm này còn có thể làm cho hắn thoải mái cười, hắn có phải hay không nên đánh vài cái lên cái mông nhỏ của cô khen ngợi?

Bàn tay từ trong áo ngủ của cô rút ra, lấy cái ly trong tay cô ném tới bồn hoa cạnh cửa thang máy, Quý Tiết linh hoạt đem Hà Nhạc Nhạc ôm lấy, đi về phía phòng ngủ.

Làn da tinh tế, đường cong linh lung, sợi tóc nhẹ rối, đôi mắt trong suốt như nước né tránh tầm mắt của hắn, nhũ hoa mềm mại được che bởi hai tay khoanh ở trước ngực lộ hết một nửa, vòng eo nhỏ nhắn một vòng tay không nắm chặt, hai chân khép nhẹ, che chở mật huyệt ẩn giữa hai chân.

Quý Tiết đột nhiên nhớ tới lần trước đánh bài bị cô nhục nhã. . . Sớm biết rằng cô ở trên giường đáng yêu nghe lời như thế, hắn cần gì phải cùng cô tức giận, cho dù mỗi ngày đều thua, thua nhiều lần cũng không có vấn đề gì.

Tươi cười gợi lên một chút mị hoặc không kiềm chế được, Quý Tiết cởi T shirt trên người, thân thể trần trụi gợi cảm ngồi vào bên giường, một tay để tại trên giường, một tay kia nhẹ vỗ về toàn bộ thân thể trước mắt.

Ngón tay như ngọc như một cây bút vẽ ấm áp miêu tả hình dáng thân thể của cô, như có như không lướt qua cái trán của cô, tóc mai, vành tai, cằm, theo cổ tới đầu vai, ngón tay có vết chai dày ở trên đầu vai bóng loáng mượt mà của cô nhẹ nhàng vẽ vòng vài cái, chọc cho da thịt của cô không khỏi hiện lên một trận mẫn cảm.

Quý Tiết nhìn Hà Nhạc Nhạc thủy chung không dám mở mắt, tâm tình sung sướng cười cười, bàn tay cầm đầu vai cô, bàn tay chậm rãi đốt lửa trên làn da có chút lạnh của cô, rồi mới theo da thịt trên cánh tay cô khẽ vuốt xuống.

Hắn cũng không trực tiếp bắt cô buông cánh tay ra, hắn chính là vuốt ve qua lại trên cánh tay đang che ngực của cô, một hồi lâu thấy cô vẫn là nằm bất động, hắn mới cười khẽ dùng đầu ngón tay gãi gãi trên khuỷu tay cô, làm cho cô ngứa đến run lên.

Hà Nhạc Nhạc cuối cùng bất đắc dĩ mở mắt ra nhìn đôi mắt của hắn, tươi cười như mèo đùa chuột làm trong lòng cô có chút xấu hổ buồn bực. Dù sao cũng đều là bị làm, cô mặc kệ như vậy ngược lại bị hắn trêu chọc càng mất mặt. . .

Thấy cô nhu thuận mở ra hai cánh tay, lộ ra hai vú tròn kiều mị, Quý Tiết ôn nhu khen ngợi "Ngoan." Lại làm cho Hà Nhạc Nhạc hận bản thân không có hai móng vuốt, phá hủy bản mặt đẹp trai được tiện nghi còn khoe mã của hắn!

Hai vú như trái đào, mê hoặc người hái, biểu cảm vừa xấu hổ vừa lóe ra mê muội của cô làm đôi mắt của hắn ánh lên tinh quang hưng trí dạt dào. Quý Tiết nhìn đến say mê, thân thể xoay tròn liền từ trên giường ngồi chồm hỗm dưới bắp đùi của cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...