Chương 15: Chương 91-95

Chương 91: Tên ngốc

Nghi vấn của Nguyễn Lân vào bữa sáng ngày hôm sau đã có được giải đáp, bởi vì Tần Chi Tu ở trên bàn cơm mời Hà Nhạc Nhạc với Vinh Thanh Nhã cùng thu âm ca khúc chính thức, mấy ngày nay sẽ vào phòng ghi âm. Hà Nhạc Nhạc biết tình huống của bản thân nên tự nhiên không dám đồng ý,, Tần Chi Tu lại nhìn Vinh Thanh Phong bổ sung thêm một câu, nói lần này người ghi âm tính tình có vẻ cổ quái, thích yên tĩnh nghiêm cấm vây xem, vì thế Vinh Thanh Phong đi cũng có khả năng không vào được phòng.

Nếu như là nói như vậy. . . Nhìn vẻ mặt khuyên bảo cô đồng ý của Vinh Thanh Nhã, Hà Nhạc Nhạc cuối cùng gật đầu nguyện ý thử xem, nhưng đồng thời cũng nói Tần Chi Tu nên tìm phòng ghi âm khép kín.

Tối hôm qua Thân Đồ Mặc quả nhiên không trở về, Hà Nhạc Nhạc không khỏi nhớ tới lời nói của Quý Tiết. . . Rất khó tưởng tượng Thân Đồ Mặc tính cách hà khắc kiêu ngạo lạnh lùng như vậy sẽ uất ức bản thân đi làm chuyện mình chán ghét. Không nhìn ra thiên chi kiêu tử như hắn cũng sẽ vì công việc mà nhẫn nại, vậy cô. . . có tư cách gì mà khóc uất ức hối tiếc?

"Tôi, tôi không cố ý, tôi không có ý gì khác, tôi chỉ là. . ." Cố ý kéo dài tới sau khi ăn xong bữa sáng, Quý Tiết thấy xung quanh không có người chạy nhanh vào phòng bếp, đứng ở phía sau Hà Nhạc Nhạc không được tự nhiên giải thích.

Thật ra tối hôm qua hắn cũng có cơ hội giải thích, bởi vì nửa đêm cô vậy mà vẫn lên lầu tới thu dọn ra giường của hắn, mà khi đó không biết vì sao hắn hoàn toàn ngốc ra, nhìn khuôn mặt xinh đẹp yên tĩnh của cô một chữ cũng không nói được.

"Tôi biết." Hà Nhạc Nhạc không có quay đầu. Cô biết là hắn không cố ý, nhưng mà có rất nhiều lúc, tổn thương do không cố ý gây ra càng làm cho người ta nghẹn khuất khổ sở hơn, bởi vì nếu như người khác có ý định tổn thương mình, uất ức oán hận như vậy còn có một đối tượng để giận dữ, còn có thể tự an ủi "Không thể để cho người ta như mong muốn" được. Còn đối với việc không cố ý, mình có thể như thế nào? Chỉ có thể để bản thân bị đè nén đến chết. Giống như. . . bởi vì lời đồn mà bị kỳ thị, bị bắt nạt, cô có năng lực gì để oán hận bọn họ?

Cô chỉ có thể giận bản thân mình, không có năng lực chống lại dư luận.

"Thực xin lỗi. Cô muốn tôi bồi thường gì không?"

Hà Nhạc Nhạc nhắm mở mắt thật sâu, xoay người nhìn Quý Tiết, điệu bộ nhu hòa nói, "Cám ơn anh đã xin lỗi, việc này xin lỗi thôi đã đủ rồi."

"Cô ──" Quý Tiết cắn chặt răng run rẩy một chút, đột nhiên đi tới ôm thắt lưng Hà Nhạc Nhạc cúi đầu hôn mạnh xuống!

"A ──" Hà Nhạc Nhạc một bên giãy dụa, trong đầu lại hiện lên một câu danh ngôn kinh điển ── 'khi nữ nhân tức giận khóc lóc om sòm cố tình gây sự'. Dạy cho một chiêu, trực tiếp ép cô ấy vào tường hôn sâu, hôn đến khi cô ấy thở không nổi, mặt đỏ tai hồng thì ở bên tai cô ấy nói "Bảo bối, dáng vẻ em tức giận cũng rất xinh đẹp", cam đoan cô ấy cái gì cũng quên hết, chỉ biết ngượng ngùng nhìn anh thâm tình, còn có thể thẹn thùng nói một tiếng "Chán ghét"!

Quý Tiết một tay cầm lấy hai cổ tay của cô kiềm ở phía sau cô, một tay đỡ đầu cô làm cho cô muốn tránh cũng không tránh được, tham lam hôn lên đôi môi mềm mại của cô, qua lại nhấm nháp hồi lâu mới thăm dò vào trong khoa miệng ──

Rời khỏi môi của cô, há hốc mồm đón nhận ánh mắt bất đắc dĩ của cô, nuốt xuống vị rỉ sắt trên đầu lưỡi, Quý Tiết thật tình có chút muốn khóc không ra nước mắt, vì sao cứ tại trước mặt cô gái này, hắn luôn từng bước từng bước dùng sai chiêu thức, giống như một tên ngốc? Chiếc lưỡi khéo léo mạnh vì gạo bạo vì tiền của hắn đâu mất rồi?

Hà Nhạc Nhạc liếm liếm máu trong miệng, lại ngậm một ngụm nước lạnh để cầm máu.

"Tôi, tôi. . ."

Nửa ngày, Hà Nhạc Nhạc mới phun nước trong miệng ra, nhìn Quý Tiết, ngữ điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói ── "Khó trách anh dạy Tần tiên sinh theo đuổi Đỗ tiểu thư chiêu này cũng không dùng được, anh nên xem phim thần tượng nhiều hơn."

"Này! Tôi, cô!"

Nhìn Quý Tiết tức giận sôi máu lại không thể phát tán, Hà Nhạc Nhạc cúi đầu hơi hơi vểnh vểnh khóe môi, vội vàng xoay người đưa lưng về phía hắn đổ cà phê.

". . ." Thoáng nhìn thấy nụ cười tươi thanh thuần giống như sau khi trời mưa hiện ra cầu vồng của cô, Quý Tiết ngây người dại ra một lúc.

Trong lòng thoáng buông lỏng, đôi mắt tự tin phong lưu lại tự nhiên mà lộ ra, cúi người vòng lấy thân thể của cô, hôn nhẹ bên tai sau gáy, "Cô trả thù tôi?"

". . . Không dám."

"Không sao, hoan nghênh trả thù. Mặt khác. . ." Tiếng hát của cô là giọng nữ trẻ tuổi hay nhất hắn được nghe vài năm gần đây, hơn nữa cô còn chưa được mài giũa. Tuy rằng rất muốn nói cho cô biết điều này, nhưng lại sợ bản thân nói lỡ lời, Quý Tiết liền đem lời nói bên miệng nuốt xuống, đổi thành câu khác "Cô nên cười nhiều hơn."

Hà Nhạc Nhạc liếc mắt xem thường.

Sau bữa sáng, Quý Tiết cùng Tần Chi Tu ra khỏi nhà, nói là buổi tối có buổi tiệc, không cần chuẩn bị cơm chiều cho bọn họ. Vinh gia tỷ muội vốn muốn nhờ Nguyễn Lân chăm sóc Mục Duy dùm, họ muốn rủ Hà Nhạc Nhạc cùng đi dạo phố, ai ngờ hôm nay Hà Nhạc Nhạc muốn cùng Mục Duy đi tái khám, hai tỷ muội đành phải tự bản thân đi chơi, để ảnh đế Nguyễn Lân một mình giữ nhà.

Vừa ra đến trước cửa, Hà Nhạc Nhạc quay đầu nhìn Nguyễn Lân đang nhắm mắt nằm trên sô pha phòng khách, trên mặt có vài phần mệt mỏi cùng. . . với nôn nóng bất an, lông mày tinh xảo nhẹ nhíu, ngũ quan không thể soi mói giờ phút này lại có chút cứng ngắc.

Hắn. . . xảy ra chuyện gì sao?

Nguyễn Lân mở to mắt nhìn về phía cô, đôi mắt u ám khiếp người giống như có gì đó cô nhìn không hiểu.

Chương 92: Thích gì muốn gì

"Đầu lưỡi của em xảy ra chuyện gì hả?"

"Ừ?" Hà Nhạc Nhạc nhìn đèn đỏ, liếc Mục Duy bên cạnh một cái, "Không cẩn thận cắn phải lưỡi mà thôi, anh sao lại nhìn em như vậy, em nói chuyện rất kỳ quái sao?"

". . . Bởi vì hôm nay em không giống với mọi ngày." Mục Duy rất bình thản trả lời.

". . ."

Đến bệnh viện, Mục Duy nói hắn thuận tiện muốn làm kiểm tra toàn diện luôn, chắc phải tới chiều, kêu Hà Nhạc Nhạc tự mình đi ra ngoài dạo, buổi chiều tới đón hắn là được, coi như thả cho cô một buổi.

Hà Nhạc Nhạc nghĩ nghĩ, lắc đầu. Tại thành phố này, cô cũng không có chỗ nào muốn đi.

"Đi gặp bạn em đi." Mục Duy thấp giọng khuyên nhủ.

Ai ngờ hắn vừa nói ra lời này, Hà Nhạc Nhạc lại vạn phần cảnh giác nhìn hắn, làm cho Mục Duy dở khóc dở cười, liên tục trấn an nói: "Nghĩ lại đoạn clip, nghĩ lại đoạn clip, anh sẽ không lấy mặt mũi của gia tộc ra mạo hiểm."

". . . Thực xin lỗi." Hà Nhạc Nhạc cũng biết bản thân thần hồn nát thần tính. Nhưng mà cô không khống chế được bản thân, chỉ cần nhớ đến chiếc xe bị nát thành sắt vụn ngày đó của Linh Vũ, cô không khỏi sợ hãi.

"Không cần phải nói xin lỗi, em như vậy chỉ làm anh đau lòng thêm." Mục Duy mỉm cười nói.

Kinh ngạc nhìn nam nhân trên xe lăn ── Hà Nhạc Nhạc đột nhiên cảm thấy bản thân hình như... chưa từng quen biết hắn. Cẩn thận nghĩ lại, nếu như hắn thật sự muốn làm gì căn bản không cần tốn nhiều sức, giãy dụa của cô nhiều nhất chỉ có thể nổi lên một chút gợn sóng nho nhỏ, không, có lẽ gợn sóng cũng không có. Hắn như vậy làm sao chịu để cô kiềm chế, bị cô. . . cũng không có trả thù, thậm chí còn dạy cô chụp ảnh, sẽ chú ý tới cô ăn cái gì bị dị ứng, sẽ. . .

"Xảy ra chuyện gì sao?" Mục Duy một chân đứng lên, hơi hơi nhíu mi nhìn chằm chằm cô gái đang ngẩn người trước mắt.

Nhìn Mục Duy gần trong gang tấc, Hà Nhạc Nhạc lần đầu tiên ý thức được thân thể hắn cường tráng ngũ quan thâm thúy không giống người thường, đúng vậy, hắn là con lai, cô trước kia vậy mà lại không chú ý tới. Tóc đen con ngươi đen đã khó có thể hình dung rồi, đôi lông mày đậm kết hợp với đôi mắt sâu có thần, cánh mũi tinh xảo hoa mỹ giống như tác phẩm nghệ thuật, đôi môi lại càng chọc người. . . khác nhau là bây giờ đang thịnh hành phong cách nam nhân nhu hòa như gió, nhưng hắn lại có dáng người cao lớn hoàn mỹ, thân thể cường tráng ngũ quan thâm thúy đậm chất đàn ông, khí chất cổ điển gợi cảm độc đáo như Tây phương cùng Đông Phương kết hợp. . .

"Không có việc gì, vậy anh đây đi."

Cho đến khi đi ra khỏi bệnh viện một hồi lâu, trái tim Hà Nhạc Nhạc "Bùm bùm" đập càng ngày càng vang, "Oanh" một tiếng hoàn toàn đỏ mặt.

Hắn, hắn không phải là thật,,, là thật. . . thích cô chứ? Nhưng mà cô, cô. . .

Nghĩ đến tình huống của bản thân, Hà Nhạc Nhạc ngừng bước chân. A. . . Bản thân vậy mà lại giống như một cô gái nhỏ vừa có mối tình đầu đứng ở đây ngớ ngẩn.

Cho dù hắn thật sự thích cô thì sao? Nghĩ đến Tôn Hiểu Trang, nghĩ đến Mục Duy tay chân vẫn đang bó thạch cao, nghĩ đến cái người mấy hôm trước còn muốn cô cách xa Tần Chi Tu ra, hôm sau liền..... khụ khụ.

Cô hiện tại chỉ muốn có một công việc, kiếm tiền, tiết kiệm tiền, chờ có tiền mua nhà ở sau đó thì nuôi một con chó, ai muốn đến chọc cô thì cứ đóng cửa thả chó!

Tưởng tượng đến cảnh Mục Duy chân bó thạch cao bị chó dí chạy loạn lên, Hà Nhạc Nhạc nhịn không được cúi đầu cười, dùng sự tiêu khiển ngây thơ này để giảm bớt âu sầu lo lắng trong đáy mắt.

Bất kể là lúc nào, cô đều phải kiên cường ngẩng đầu đi về phía trước. Cô thích gì, có thể thoải mái làm, cô là Hà Nhạc Nhạc sung sướng hạnh phúc.

Trước khi nhập học đại học thì đổi tên, chỉ vì muốn chấm dứt lời đồn đãi đáng sợ, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến sẽ bỏ qua những gì bản thân yêu thích.

Bất kể ra sao thì cô vẫn là Hà Nhạc Nhạc..... Cô nhất định sẽ lấy tư thế kiêu ngạo đả kích người mà sống sót.

Thẳng lưng, đi nhanh về phía trước, đi được vài chục bước, Hà Nhạc Nhạc không thể không dừng lại ── đổ mồ hôi! Cô quên đem xe chạy ra ah!

Thôi quên đi! Nghĩ đến số tiền trong thẻ, cô vẫn nên thoải mái bắt một chiếc taxi, chiều quay lại lấy xe cũng được.

Bên trong bệnh viện.

Sau khi nhìn thấy Hà Nhạc Nhạc rời đi,, Tông Kiên Định thong thả đi đến trước mặt Mục Duy ra vẻ thâm tình nói:

"Không cần phải nói xin lỗi, em như vậy chỉ làm anh đau lòng thêm."

Mục Duy liếc liếc hắn.

"Có thể đem lời nói buồn nôn như thế nói như mây bay gió nhẹ, không hổ là Mục công tử hào hoa phong nhã, tôi thấy cô gái này chắc cũng không chống đỡ được bao lâu nữa đâu. . ."

"Tôi muốn trong thời gian ngắn nhất tháo thạch cao."

"Hiện tại không thể, nhanh nhất là. . ."

Trung tâm thương mại lầu 5, quán cà phê.

"Cà phê của anh, nước chanh của chị, anh chị mời dùng ạ." Nữ nhân viên bán hàng nhẹ nhàng để xuống đồ uống, nhịn không được nhìn vị khách bên cạnh bàn vài lần, mới ôm khay trở lại.

Nhậm Linh Vũ cúi đầu nghẹn cười, cẩn thận nhẹ nhàng liếc mắt nhìn sư phụ bên cạnh một cái, vừa thấy trong mắt sư phụ rõ ràng không có hờn giận, cô nhanh chóng ngồi thẳng người nhìn thẳng về phía trước.

Đây là lí do sư phụ rất ít khi ở nơi công cộng bàn bạc công việc. Lần này nếu không phải vụ kiện cần sửa lại một số chi tiết, bọn họ cũng sẽ không đến quán cà phê dưới lầu này. Nghe vài vị sư huynh nói, khi sư phụ dẫn cô đi tình huống vẫn còn tốt, trước kia lúc sư phụ dẫn bọn hắn cùng đi ra ngoài, uống cà phê ăn bữa cơm ít nhất cũng phải có ba đến bốn cô gái đến xin làm quen, có cô gái hào phóng tự bản thân đến, có "Bạn" đến, còn có bác gái đến chào vì muốn điện thoại giới thiệu cho con gái, khôi hài nhất là còn có cô gái nhỏ tuổi tưởng sư phụ là ngôi sao mà đến xin chữ ký!

Tình huống loại này cô đúng là đã gặp qua không ít lần, nhưng thấy nam nhân thường xuyên bị xin làm quen như thế . . . Bất kể bao nhiêu lần cô đều muốn cất tiếng cười to a! Nhất là nhìn thấy vẻ mặt như băng của sư phụ từ chối nhưng những người đó còn chưa từ bỏ ý định. . . Ha ha ha ha! Khó trách trước kia sư phụ chưa bao giờ thu nữ đệ tử! "Nhân khí" kiểu này cũng không phải là chỉ dựa vào "Soái" thì có được đâu!

Lời nói của tác giả: L lần đầu tiên xuất hiện, thêm một soái caaaaaaa

Chương 93: Thế giới thật giả

Thật ra, hoa đào của sư phụ nở rộ cô cũng có thể hiểu được.

Nhậm Linh Vũ lại vụng trộm liếc mắt một cái ngắm Lê Dĩ Quyền. Không nói đến bề ngoài sư phụ mắt ngọc mày ngài tuấn mỹ phi phàm, cho dù hắn diện mạo bình thường, chỉ dựa vào phong độ khiêm tốn phong cách nho nhã như u lan cũng đủ để cho hắn nổi bật ở trong một đám người.

Một bộ tây trang màu lam caravat đen, thêm vào làn da trắng như ngọc, tươi mát yêu diễm ── điển hình của soái ca phương Đông, hơn nữa khí chất trong trẻo lạnh lùng nhưng không cao ngạo, thật sự là làm cho một đám con gái thời hiện đại tim đập loạn nhịp a! Ở cái xã hội phù hoa như hiện tại, còn có mấy nam nhân trẻ tuổi có được khí chất phiêu dật như vũ thanh nhã như trúc giống sư phụ? Vừa nhìn đã biết xuất thân từ dòng dõi thư hương, có gia giáo, tuyệt đối là con rể hoàn mỹ a!

". . ." Không nhìn Nhậm Linh Vũ, Lê Dĩ Quyền cũng đã biết nữ đệ tử duy nhất đang suy nghĩ cái gì. Dẫn cô đi cùng đến những chỗ bàn bạc này cũng không thích hợp lắm, mỗi lần thấy cô đối với tình huống này có biểu tình cười trộm càng làm cho hắn bất đắc dĩ hơn, nhưng. . . A, không phải bản thân đã sớm biết tính tình của cô vốn dĩ là như vậy mà?

"Đây là hợp đồng đã sửa chữa, mời nhìn lại." Lê Dĩ Quyền đem hợp đồng đẩy đến trước mặt vị khách trung niên đang ngồi đối diện, vị khách tuy rằng đã có hai màu tóc nhưng diện mạo tinh thần lại cực kỳ hồng nhuận, làm cho người ta nhìn không ra tuổi thât.

"Vất vả quá, lần này lại làm phiền Lê luật sư." Ngô Minh nhận hợp đồng, chậm rãi lật xem. Mới lật được vài tờ, di động trong túi lại vang lên tiếng chuông.

Nghe được nhạc chuông của Ngô Minh, Lê Dĩ Quyền thần sắc khẽ nhúc nhích, Nhậm Linh Vũ bên cạnh hắn rất trực tiếp "Gì" một tiếng.

"Xin lỗi, tôi đi nghe điện thoại."

Sau khi Ngô Minh tạm thời rời đi, Lê Dĩ Quyền cúi đầu hạ tầm mắt, mắt phượng nâng lên nhìn về phía Nhậm Linh Vũ, "Xảy ra chuyện gì sao?"

"À. . . Không, không có gì, chính là. . . nhạc chuông vừa nãy của Ngô tiên sinh rất giống giọng hát của một người bạn của con! Ha ha. . ." Nhậm Linh Vũ cười giải thích. "Thật trùng hợp."

". . . Vậy à? Người bạn kia của con là ca sĩ sao?"

"Không phải không phải! Nhưng mà giọng hát của cô ấy hay hơn nhiều so với một số ca sĩ chuyên nghiệp!" Nhắc tới Hà Nhạc Nhạc, Nhậm Linh Vũ giống như được mở máy hát vậy. Phải biết rằng bình thường sư phụ của cô căn bản sẽ không bao giờ nói chuyện riêng tư, khó được lúc hắn chủ động hỏi về bạn của cô, cô đương nhiên phải giới thiệu thật tốt! Nói. . . Hì hì! 'Nước phù sa không chảy ruộng ngoài' không làm được vợ thì làm bà mối cũng tốt a!

Ngô Minh rất nhanh đã nói chuyện điện thoại xong trở lại, Lê Dĩ Quyền hơi hơi nâng tay bảo Nhậm Linh Vũ ngừng thao thao bất tuyệt, rồi mới mời Ngô Minh tiếp tục xem hợp đồng.

Nhậm Linh Vũ nghẹn nửa ngày, cho đến lúc Ngô Minh xác nhận hợp đồng không có vấn đề cô cuối cùng không nhịn được mở miệng hỏi, "Chú Ngô, nhạc chuông của chú là ai hát vậy ạ? Rất giống một người bạn của con a!" Mẹ cô cũng là nhân viên lâu năm của Mâu Tư, vì thế thế hệ trước của Mâu Tư cô quen rất nhiều a.

"Nhạc chuông này hả?" Ngô Minh dương dương tự đắc ngó di động, cười cười, "Chú cũng không biết đâu, hôm qua chú ở công ty lúc chờ họp nghe thấy Quý tổng bật bài này, chú rất thích giọng hát này, cô gái này hát đặc biệt có hương vị, chú xin hắn truyền cho chú một bản. Sao vậy? Con cũng thích? Muốn chú chuyển cho con không?"

"Quý tổng?" Nhậm Linh Vũ nhớ lại cái người luôn cười hihi haha trong trí nhớ cái kia.

"Không phải lão Quý tổng, là tiểu Quý tổng, hiện tại đang rèn luyện ở chỗ nghệ sỹ, Tần Chi Tu biết không? Chính là tiểu Quý tổng đang đại diện, hắn gần đây cũng đang có vài người mới, bài hát này có khả năng chính là người mới đó hát. Giọng hát rất đẹp cao độ cũng tốt khá xuất sắc." Ngô Minh mỉm cười khen ngợi, "Như vậy ha, chú đi trước, còn phải đi qua bên chỗ tổ đạo diễn bàn chút việc, Thân Đồ giám chế đang chờ hợp đồng này, sau khi thảo luận có khả năng còn phải mời Lê luật sư xem qua lần nữa."

Lê Dĩ Quyền gật gật đầu, "Đây là bổn phận công việc của tôi mà."

Ngô Minh tán thưởng nhìn Lê Dĩ Quyền, nếu không con gái của hắn còn nhỏ, hắn thật muốn con rể như thế này. Tuổi còn trẻ, không chỉ có phong độ mà còn không thấy nông nổi đắc chí của thiếu niên trẻ tuổi, khi tiếp đãi người khác khiêm tốn có lễ, trên phương diện công việc lại không thể soi mói. . .

"Chú Ngô, không rảnh ăn cơm trưa cùng nhau luôn sao? Đã giữa trưa rồi nha!" Nhậm Linh Vũ nói.

"Không được, các con ăn đi, chú phải chạy về công ty."

"Vậy để con tiễn chú Ngô." Nhậm Linh Vũ nhìn Lê Dĩ Quyền, thấy hắn nhẹ gật đầu, liền rộng rãi đứng lên.

Lê Dĩ Quyền một bên sắp xếp tư liệu trong tay, một bên nâng tay kêu bồi bàn thanh toán. Bỗng nhiên ánh mắt vừa động, nhìn về phía người bên cửa sổ sát đất.

Đáy mắt nhìn thấy dòng người rộn ràng xe cộ nhốn nháo, mỗi người đều tỉ mỉ giả dạng bản thân, vui vẻ tươi cười mang theo vẻ kiêu ngạo, tươi cười dối trá mang theo ghen tị cùng oán hận, khuôn mặt sầu khổ đối với bất mãn sự thật, lo lắng về tương lai, vẻ mặt chết lặng cất giấu vô số mạch nước ngầm cuồng bạo. Xã hội rộn ràng vì cái lợi trước mắt, nhốn nháo vì tiền tài danh vọng, tuyệt đại đa số người trên đời sinh ra đều ở trong lốc xoáy danh lợi giãy dụa sa vào càng sâu, hắn thì sao?

Danh? Lợi?

Chuyện đó đối với hắn dễ như trở bàn tay thì có ý nghĩa gì đâu?

Chiếc xe taxi đứng ở đường đối diện, một cô gái tóc dài mặc áo trắng quần màu lam cực kì bình thường bước xuống xe.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, cô gái tóc dài nhẹ bay dán tại đầu vai. Vuốt lại mái tóc, cô gái hơi hơi ngửa đầu lẳng lặng đứng ở ven đường nhìn tòa nhà lớn hắn đang đứng.

Cô. . . đang nhìn công việc của hắn. Không biết vì sao, Lê Dĩ Quyền cực kỳ khẳng định điểm này. Cô là ai? Bạn gái của người nào sao? Vì sao nghĩ đến khả năng này hắn lại có chút. . . không thích?

Đèn giao thông chuyển xanh rồi đỏ, đèn vàng bật lên, đám người ở bên người cô gái đi lại tới lui, cô gái vẫn không hề động, chính là yên lặng cố chấp nhìn theo phương hướng nãy giờ, giống như một pho tượng mềm mại ── không, phải nói, giống như đang suy nghĩ về thật giả của thế giới.

"Sư phụ! Quách ca bọn họ đã đi trước ăn cơm, chúng ta cũng đi đi!" Gì? Sư phụ đang nhìn cái gì? Nhậm Linh Vũ nhìn theo ánh mắt của Lê Dĩ Quyền ── "Nhạc Nhạc? !"

". . . Nhạc Nhạc? Hà Nhạc Nhạc?"

Lời nói của tác giả: Khụ khụ ~~L nếu xuất hiện sớm một chút thì Thân Đồ bọn họ cũng không làm được cái gì ~~

Chương 94: Tiện nghi bà xã

"Ah! Thế nào, sư phụ của mình tốt không?" Nhậm Linh Vũ đứng trước gương toilet liếc nhìn Hà Nhạc Nhạc bên cạnh nháy nháy mắt nói.

"Ánh mắt của cậu đương nhiên tốt rồi." Hà Nhạc Nhạc cười khẽ.

"Đương nhiên! Đúng rồi, cậu tới đây sao không gọi điện báo cho mình trước? Lỡ như mình không ở đây chẳng phải là cậu đi không một chuyến sao?"

". . . Mình, mình quên mất." Cô không phải quên, cô thực ra không tính đi gặp Linh Vũ, cô chính là. . . muốn đến xem, không chừng có thể từ xa liếc mắt một cái. Ai ngờ Linh Vũ vậy mà từ bên đường cái đối diện vọt lại đây, vui vẻ như vậy. . . kêu cô cùng ăn cơm.

Cô cũng là lần đầu tiên gặp được thần tượng trong miệng Linh Vũ, cùng với L ở trong lòng Linh Vũ đặt song song ở vị trí thứ nhất - sư phụ Lê Dĩ Quyền Lê đại luật sư, cố vấn pháp luật của Mâu Tư. Không nghĩ tới lại trẻ tuổi như vậy. . . nam nhân đào hoa a.

Họ mới đi toilet một chút, vừa ra tới đã thấy hai cô gái tự tin thanh lệ đang ngồi ở chỗ của bọn họ nói chuyện làm quen vui vẻ với Lê Dĩ Quyền.

"Anh này đừng có cự tuyệt người ta vạn dặm như thế chứ, chúng tôi rất có thành ý mà ── "

"Hai vị tiểu thư, ngại quá, hai người đang ngồi chỗ của chúng tôi nha." Linh Vũ giọng điệu không vui nói.

Hai vị mỹ nữ nhìn bảng tên của Linh Vũ có chút kiêng kị đánh giá, rồi sau đó thuận tiện liếc nhìn Hà Nhạc Nhạc một cái, nhưng ánh mắt rất nhanh quay lại trên người Linh Vũ.

". . . Dù sao nơi này nhiều chỗ như vậy, ăn bữa cơm cùng nhau cũng coi như hữu duyên a!" Cô gái xinh đẹp mặc váy dài màu vàng giọng nói ngọt ngào làm nũng.

Linh Vũ rất không nể mặt cả người run lên một chút, "Cái gì mà chỗ ngồi nhiều như vậy, chỗ ăn cơm với chỗ đi toilet cùng nhau cũng là có duyên à, cô muốn rụng trứng hả!"

"Phụt ── khụ khụ." Hà Nhạc Nhạc cúi đầu nhẫn nại cười.

"Ah! Có người nói chuyện như cô sao? Không có tố chất!" Một cô gái tóc quăn mặc áo màu hồng khác lập tức đứng lên sẵng giọng nói.

"Các cô muốn đánh nhau thì có!" Nhậm Linh Vũ lông mày dựng thẳng, bị cô gái da mặt dày như thế nói "Không có tố chất", hai người bọn họ coi cô là quả hồng mềm hay là bánh bao thịt hả!

"A! Chỉ là đùa giỡn thôi mà! Thì ra cô là người đàn bà chanh chua, khó trách không có tố chất như thế!" - Cô gái tóc quăn xinh đẹp bên cạnh nói xong còn liếc mắt nhìn Lê Dĩ Quyền ngồi ở một bên với vẻ mặt bình tĩnh.

"Cô ── "

Hà Nhạc Nhạc ngăn Nhậm Linh Vũ đang không nhịn được chuẩn bị đánh người, nhưng cô cũng không nhìn hai cô gái xinh đẹp đang 'cưu chiếm thước sào', mà là nhìn về phía Lê Dĩ Quyền "Hết sức dịu dàng" nói: "Em nhớ rõ anh thường xuyên nói, trên đời có hai loại người thường chọc người ta chán ghét nhất, một loại là người phá giấc mộng đẹp của người khác, một loại khác ── chính là quấy rầy người khác dùng cơm. Em nhớ không nhầm đúng không, ông xã."

". . . Sao mà nhớ nhầm được? Trí nhớ của bà xã luôn luôn là tốt nhất."

Làm cho hai cô gái xinh đẹp kia trên mặt hết xanh lại hồng oán hận ông trời đi khỏi, trò khôi hài nãy giờ mới kết thúc. Nhưng Hà Nhạc Nhạc rõ ràng nghe thấy các cô ấy lúc rời đi còn căm giận nói vài câu "ánh mắt tệ quá" "Một đóa hoa tươi cắm ở trên bãi phân trâu" linh tinh.

A. . . Tức nghẹn hả?

"Ngại quá, vừa mới nãy. . ." Lúc nãy chỉ nghĩ là giúp Linh Vũ hết giận, chờ lúc đuổi người đi được, Hà Nhạc Nhạc mới có chút đứng ngồi không yên.

"Ha ha ha ha! Tốt lắm! Sư phụ! Lần sau nếu lại gặp da mặt dày kiểu này, con cũng dùng chiêu này, tức chết họ!" Nhậm Linh Vũ cười to nói.

". . ." Mắt phượng khẽ nhếch, Lê Dĩ Quyền cười nhưng không nói, ánh mắt cũng không ngừng lưu lại trên mặt hơi hơi ủng hồng của cô gái kia.

Tuy rằng bên tai có Linh Vũ đang hào phóng nói giỡn, Lê Dĩ Quyền đối diện giống như đối với đoạn nhạc đệm vừa nãy cũng không thèm để ý, nhưng Hà Nhạc Nhạc càng nghĩ càng xấu hổ, loại chuyện này. . . Thật là có chút hoang đường! Nhưng. . . nâng mắt nhìn sang nam nhân trước mắt ──

Tuy rằng năm nam nhân trong nhà trọ người nào cũng ngoại hình xuất chúng khí chất trẻ tuổi tuấn mỹ, nhưng năm người này đều ở dưới ánh sáng của giới giải trí, tuấn mỹ hoặc lãnh khốc đều có thể giải thích được, những điều này đặt trên người một luật sư. . .điều kiện ngoại hình của Lê Dĩ Quyền thật là quá tốt.

Mắt phượng mi dài mũi cao, môi mỏng tự nhiên mỉm cười, cằm góc cạnh, ngũ quan có thể nói là nên sắc bén thì sắc bén, nên nhu hòa thì nhu hòa, hơn nữa dáng người cao lớn cân xứng, toàn bộ phối hợp thành tuấn mỹ mười phần nhưng không có cảm giác khoảng cách.

Ánh mắt Linh Vũ thật sự rất tốt. Nếu có nam nhân như vậy bảo vệ Linh Vũ, yêu Linh Vũ, Linh Vũ nhất định sẽ rất hạnh phúc rất hạnh phúc! Thật tốt.

Nguy rồi! Vừa nãy cô liều lĩnh kêu Lê Dĩ Quyền thành "Ông xã" như vậy, Linh Vũ có thể không vui hay không? Đợi lát nữa phải giải thích một chút! Cô thật là, biết rõ Linh Vũ thích Lê luật sư.

Ăn được một lúc, Nhậm Linh Vũ cao hứng phấn chấn nước miếng tung bay kể cho Hà Nhạc Nhạc chuyện thú vị trong công việc, Hà Nhạc Nhạc không ngừng cười khẽ, còn thật sự thỏa mãn nhìn Nhậm Linh Vũ.

". . ." Hình như, đã bị người ta coi là không khí. Lê Dĩ Quyền nhẹ nhàng kéo kéo khóe miệng, ánh mắt nhìn về phía Hà Nhạc Nhạc.

'Vui vẻ'. . . Tiếng hát linh động, cô gái có thể dễ dàng trấn an cảm xúc của hắn .

Chương 95: Oan gia ngõ hẹp

Ba năm trước đây, vào lúc điều tra một vụ án hắn xâm nhập vào máy tính của đương sự, không nghĩ đến đánh cắp được khá nhiều tài liệu còn bắt được một con cá nhỏ kỹ thuật chưa thuần thục, gặp được đối tượng có chút thông minh nên dạy dỗ một chút, sau đó lại bị quấn lấy. Điều tra xem xét hoàn cảnh của cá nhỏ kia lại quan sát thêm một thời gian, liền thu thêm người giỏi vào cho NG. Cá nhỏ kia biệt hiệu "Lông vũ", chính là Nhậm Linh Vũ, NG có chế độ giữ bí mật nghiêm khắc, nhưng được Nhậm Linh Vũ đảm bảo, hắn nhất thời tò mò nên cho phép "Vui vẻ" vào nhóm.

Rất kỳ quái là, bất kể trước đó hay sau này hắn cũng không đi thăm dò hoàn cảnh của "Vui vẻ", hắn rất thuần túy hưởng thụ tiếng hát của cô, hưởng thụ một phần yên tĩnh thuần mỹ cô mang đến. Có lẽ là lo lắng biết nhiều hơn ngược lại sẽ hủy đi tiếng hát kỳ diệu đối với hắn.

Sau đó khi Nhậm Linh Vũ dựa vào quan hệ muốn vào làm việc ở chỗ hắn, hắn mới đầu cũng không muốn đồng ý, nhưng ở trong tin nhắn lại vô tình nghe được "Vui vẻ" thuận miệng nói hy vọng Nhậm Linh Vũ được như ý nguyện, vậy mà hắn lại chủ động gọi điện thoại cho người trung gian thu nhận Nhậm Linh Vũ.

Ngày đó gọi điện thoại xong hắn cười đến không kiềm chế được, chưa bao giờ hắn nghĩ tới chuyện kỳ diệu như thế sẽ phát sinh ở trên người hắn, một cô gái không biết dáng vẻ như thế nào không biết rõ ràng chỉ mới nghe tiếng nói cùng giọng hát lại có lực ảnh hưởng đối với hắn như vậy!

Chuyện này. . . Rất thú vị! Hắn không muốn phá hư nó.

Không tra không hỏi, thuận theo tự nhiên.

Không nghĩ tới. . . hắn có thể gặp được "Vui vẻ" sớm như vậy. Nếu là như thế. . . lực ảnh hưởng giống như ma pháp không bình thường kia sẽ biến mất sao? Hay là. . . ngày càng mạnh?

Khuôn mặt trắng nõn mềm mại, thanh tú không phấn son, lông mi thản nhiên sóng mắt nhu hòa, nhìn thì thấy như dịu dàng yên tĩnh, nhưng đáy mắt có một tia cứng cỏi rất khó phát hiện, nếu không phải đã nghe tiếng hát của cô ba năm qua, chỉ sợ lần đầu tiên gặp cô ngay cả hắn cũng rất khó nhìn thấu ánh mắt của cô. Trên người cô gái này, nhất định có dấu vết trưởng thành khác biệt so với đa số người, mới có thể. . . yên lặng trầm tĩnh nhưng vẫn cứng cỏi như thế.

Lại nhìn nhìn hai cô gái, Lê Dĩ Quyền cúi đầu ăn cơm. Nếu như nói Nhậm Linh Vũ là ruby hoa lệ loá mắt, thì cô không thể nghi ngờ chính là bạch ngọc nhẵn mịn có thể xuyên thấu. Không biết có bao nhiêu người có thể nhìn ra được khối thượng phẩm ngọc thạch cùng với đá thủy tinh cứng rắn khác nhau như thế nào không.

"Đúng rồi sư phụ, buổi chiều không có việc gì có thể cho con nghỉ nửa ngày không? Nhạc Nhạc lâu lâu mới rảnh, con muốn đi dạo với Nhạc Nhạc."

"Không, không được, Linh Vũ, mình không muốn quấy rầy công việc của cậu, hôm nay mình chỉ đến xem ── "

Tiếng chuông di động chợt vang lên, Hà Nhạc Nhạc xin lỗi nhìn hai người, lấy điện thoại ra.

Thân Đồ Mặc? Hắn sẽ không muốn cô. . .

"Ở bệnh viện?"

". . ." Nhìn Linh Vũ bên cạnh, cô theo bản năng nói dối, "Ừ." Vốn dĩ cô tính cơm nước xong lập tức trở về bệnh viện, trả lời như thế cũng không tính. . . là nói dối đi. . .

"Tôi đêm nay sẽ trở về sớm một chút."

"Dạ được."

"Cô sẽ làm bánh trẻo rán sao?"

Bánh trẻo rán? Ách. . . Rất khó tưởng tượng bộ dáng Thân Đồ Mặc mặt lạnh lùng ăn bánh trẻo rán.

Cúp điện thoại, Hà Nhạc Nhạc quay đầu lại chỉ thấy vẻ mặt khó chịu của Linh Vũ.

"Không phải gọi cậu trở về chứ?"

"Không phải ── "

"Không phải là tốt rồi! Ah! Cơm nước xong rồi, trước tiên dẫn cậu đi giới thiệu với vài sư huynh của mình, rồi mới lại ── ách. . . Sư phụ phê chuẩn không?"

Lê Dĩ Quyền bật cười, Hà Nhạc Nhạc thấy thế cũng không khỏi bật cười.

Thế là ba người cùng ăn cơm trưa, Hà Nhạc Nhạc đã bị Nhâm Linh Vũ kéo vào Văn phòng luật sư Bình Minh.

"Sư phụ, anh đã trở lại. Thân Đồ tiên sinh cùng Ngô tiên sinh đang ở trong văn phòng chờ anh."

"Đến khi nào, sao không gọi điện thoại báo cho tôi biết?"

"Con đã muốn gọi ── "

"Là tôi không cho hắn gọi điện thoại. Thời gian nghỉ trưa đến quấy rầy đã rất thất lễ rồi, làm sao còn dám làm phiền anh ăn cơm chứ? Huống chi. . . còn cùng hai vị tiểu thư ăn chung." Giọng nam trầm thấp từ tính ma mị mê người ở bên tai Hà Nhạc Nhạc vang lên.

Thân, Thân Đồ Mặc!

Hà Nhạc Nhạc cứng ngắc nhìn Lê Dĩ Quyền cùng Thân Đồ Mặc sóng vai đi đến văn phòng, cô như rớt vào hầm băng.

"Nhạc Nhạc, mình giúp sư phụ chuẩn bị tư liệu trước, cậu ngồi chờ trong chốc lát nha, mình lập tức quay lại." Nhậm Linh Vũ tiến vào trạng thái công việc cũng không có phát hiện tình trạng khác thường của Hà Nhạc Nhạc.

Ngơ ngác ngồi ở trên sô pha, nhìn cốc nước trên bàn trà trước mắt, rõ ràng cổ họng đang rất khát, cô lại không dám dời bàn tay ra khỏi đùi ── hiện tại chỉ sợ dời tay ra sẽ run không cầm được cốc nước. . .

Tích tích tích......

Trái tim Hà Nhạc Nhạc đập mạnh, run run tay lấy điện thoại ra xem tin nhắn.

"Thân Đồ Mặc: Đến bãi đỗ xe chờ tôi".

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...