Edit: Nhã Mị
-------------------
Rạng sáng 12 giờ, tiếng di động chợt vang.
"Anh, sinh nhật vui vẻ!"
"... Cảm ơn em, em đang ở nhà à?"
"Ừm, mẹ với ba đi du lịch vòng quanh thế giới..."
"Vì thế gọi em trở về tiếp quản?"
"Đúng vậy, nếu như anh nguyện ý tiếp quản, giấc mộng vòng quanh thế giới của mẹ ít nhất phải 5 năm."
"Vòng quanh thế giới để đuổi giết anh sao?"
"Ha ha ha ha!"
Tựa người ở đầu giường, nghe bên kia di động truyền đến tiếng cười sang sảng, chân mày Nguyễn Lân vốn đang nghiêm túc cũng hơi giãn ra. Khác với bản thân phản nghịch từ nhỏ, em trai của anh rất hoàn mỹ phù hợp với mọi kỳ vọng của ba mẹ, thậm chí cả kỳ vọng của anh. Nhưng lão ba của anh cực kỳ ngoan cố như phần tử phong kiến, đến bây giờ vẫn còn kiên trì con trưởng phải thừa kế gia tộc. Em trai tài giỏi vĩ đại, tuyệt đối thích hợp làm người nối dõi sự nghiệp gia tộc hơn so với anh, để làm cho lão ba tinh tường nhận ra điều này, anh cố ý sinh sự gây chuyện, suốt ngày cùng lão ba đối nghịch, ai ngờ lão ba vẫn chờ anh tốt nghiệp đại học liền lập anh làm người thừa kế.
Bởi vì không thể trông cậy có thể cùng lão ba giảng giải đạo lý, đêm đó đi ra ngoài liền trực tiếp hung hăng đánh nhau với một tên nhãi có gia thế lớn. Lão ba cuối cùng bị chọc điên lên, muốn đem anh quăng đến khu vực khai thác mỏ làm chủ quặng mỏ cả đời, may mắn thay dì Vân... Không, là mẹ kêu dì Vân đến. Mẹ nhõng nhẽo với cứng rắn một tuần, một khóc hai nháo ba thắt cổ thay nhau ra trận, cuối cùng khiến cho lão ba đồng ý. Nhưng chỉ cần anh ở bên này có tin tức "Tính tình không tốt" "Bại hoại gia phong" truyền ra ── vị trí chủ quặng mỏ của anh coi như đã định rồi.
Thoáng cái đã bảy năm.
Anh rất may mắn với lựa chọn lúc trước. Em trai đúng là người nối nghiệp không thể soi mói, mà anh cũng tìm được cho mình một công việc phù hợp để hưởng thụ nhân sinh này.
Tuy rằng vòng luẩn quẩn này ... A, nhưng chuyện này với anh không có quan hệ gì hết?
Chuyện duy nhất anh cần làm chính là che giấu tốt bản tính táo bạo của mình, rồi tận tình hưởng thụ cuộc sống thôi. Bảy năm, đã từng đụng vách tường phải đi đường vòng, cũng từng bị nhục nhã, nhưng hôm nay anh có đủ tự tin để nói rằng trên màn ảnh anh không thẹn với bản thân không thẹn với người xem. Cho dù ngẫu nhiên gặp khó khăn, bản thân cũng sẽ vượt qua, không ngừng rèn luyện học tập, trở thành diễn viên hoàn mỹ --- Để xứng với danh hiệu ảnh đế Nguyễn Lân!
"Anh, sắp xếp thời gian về thăm mẹ đi... Hôm qua mẹ còn nhằm em thành anh đó."
"Ha, Có lúc nào mà mẹ gọi chính xác tên của chúng ta đâu?"
"Phụt... Trước mặt mẹ anh tốt nhất đừng nói như thế, mẹ sẽ phát điên đấy. "
Anh là Nguyễn Lân, em trai anh là ── Nguyễn Lăng! Ai gặp qua cũng khó có thể phân biệt được hai người.
"Ừ."
"... Xảy ra chuyện gì à? Giống như không có tinh thần?"
"Không có việc gì, hơi mệt mà thôi."
"...À chắc là chuyện lớn rồi. Anh tôi có lúc nào bảo mệt quá đâu?" Nguyễn Lăng dừng trong chốc lát, "Đối với em cũng không thể nói sao?"
"..."
"Anh trai ── "
"Hai chuyện, em muốn nghe chuyện nào trước?"
"Có liên quan đến phụ nữ sao?"
"..."
"Em đoán đúng rồi? Trời ạ! Anh cũng biết là mẹ muốn con dâu đến điên rồi! Mẹ đã chọn được vài người con dâu chuẩn mực, chỉ chờ anh về... Khụ khụ, anh anh mau nói đi."
"Anh thích một cô gái."
"Chỉ là thích thôi?"
"... Đúng, anh thích cô ấy ở bên cạnh, rất thoải mái, có khi còn rất ... vui vẻ."
"Anh... đã quen cô ấy bao lâu rồi?"
"Hơn một tháng."
"Anh, anh nhớ lại một chút thử xem, có phải khi ở cùng cô gái này anh suy nghĩ có phần chậm chạp hơn đúng không?, Nói cái gì hay làm cái gì cũng đều là phản ứng bản năng?"
"Sa em biết?"
"Cô ấy không ở bên cạnh, sẽ cảm thấy thiếu gì đó, lúc muốn gặp nhưng không được sẽ nôn nóng tức giận."
"....."
"Anh trai, anh không phải thích cô gái đó... Mà là yêu cô ấy."
"Không thể nào!" Sao có khả năng đó? Anh ... yêu cô? Yêu? Nếu như anh yêu cô, vậy thì anh yêu cái gì? Thân thể của cô sao?
"Đừng vội vã phủ nhận như vậy. Còn nhớ không? Trước đây anh còn thường xuyên nói em là phải dùng đầu óc mà sống, còn anh là dùng quyền cước mà sống. Thực ra... Anh so với đa số mọi người trên thế giới này thông minh hơn rất nhiều. Đa số người sống cả đời, cũng không biết bản thân muốn già. Mà anh, cho tới bây giờ đều rất rõ ràng bản thân mình muốn gì. Như vậy em hỏi anh, anh không muốn cô gái kia sao?"
"... Anh muốn."
"Trừ cô gái kia, anh còn muốn cô gái khác sao?"
"... Không có."
"Cô gái kia có gì tốt chứ, em đổi cho anh người khác nha!"
"Em muốn ăn đập sao!"
"Ha... anh trai, sống trong thế giới rộng lớn này mà có thể gặp được một người không có cùng quan hệ huyết thống lại làm cho bản thân mình dỡ xuống tất cả phòng bị... Nếu như không giữ lấy, anh nhất định sẽ hối hận cả đời."
Thở ra một hơi thật sâu, "Em nói đúng."
"Nhân tiện hỏi một chút, chị dâu tương lai của em, hiện tại hình như... Không yêu anh đúng không?"
"..."
"Đừng hòng nói dối em, nhìn trạng thái hiện tại của anh nếu như cô ấy yêu anh thì hai người hiện tại chắc chắn đang tình chàng ý thiếp mới đúng, anh vẫn còn giãy dụa không thừa nhận yêu cô ấy, có hai lý do đơn giản nhất. Một, cô ấy căn bản không yêu anh, anh không bỏ được mặt mũi của mình nên tự lừa mình dối người. Hai, cô ấy cùng với tiêu chuẩn cơ bản của anh kém rất nhiều, cho nên anh không nghĩ ra rốt cuộc yêu cái gì ở cô ấy nên vì thế không chịu thừa nhận."
".... Anh nhớ rõ hình như em ở Harvard học MBA mà?"
"Khụ khụ... ngại quá, em còn học thêm tâm lý học nữa. Được rồi, cố gắng phát huy hình tượng ảnh đế dịu dàng, lãng mạn, thân sĩ, mặc kệ là cô gái như thế nào đều hy vọng được che chở bảo vệ. Nhớ kỹ, không nên đụng tí là phát hoả, không được bắt buộc cô ấy làm chuyện gì, mặc kệ cô ấy làm gì, đều phải bao dung khen ngợi! Tất cả chờ theo đuổi được tới tay rồi nói sau!"
"Hiệu quả không?"
"Anh thử sẽ biết. Vậy chuyện thứ hai là gì?"
"... Không cho cười."
"Ừ."
"Lúc quay cảnh nóng với người khác... anh muốn ói."
"Phụt... ha ha ha ha! Anh trai già! Lần này anh thật hay! Chuyện này em cũng không giúp được anh, anh vẫn nên tìm chị dâu tương lai giúp đỡ đi! Ha ha ha ha ---"
Nguyễn Lân khoé miệng run rẩy nhấn tắt điện thoại. Sau một lúc lâu, ngón tay vô thức qua lại vỗ về chơi đùa chỗ cô vừa nằm qua, trong đôi mắt chậm rãi dâng lên chút ánh sáng dịu dàng.
∆ Merry Christmas ♥️
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 2 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bạn thấy sao?