Chương 89: Chương 89: Không chỗ nào sạch sẽ

Edit: Nhã Mị

-------------------

Nhân lúc Quý Tiết còn đang ngẩn người vì bị cô tát, Hà Nhạc Nhạc cắn răng bước xuống giường, thân thể vẫn còn run run chậm chạp mặc lại váy ngủ.

"Phiền ngài mở cửa giúp tôi" ngữ khí xa lạ lạnh lẽo.

"... Tôi nói động đến ai sao? Hay là tôi nói từ nào mà cô không thích nghe?" Quý Tiết quay đầu ánh mắt hung ác nhìn Hà Nhạc Nhạc.

"..."

Quý Tiết đi đến chỗ Hà Nhạc Nhạc vươn tay nắm lấy cằm cô, ép cô ngẩng đầu nhìn anh. "Là Tần tiểu tử sao? Cô thích thằng nhóc đó à? Vì vậy không muốn nghe tên hắn trên giường nam nhân khác? Hay là không thích cách tôi nói về "tiếng ca" của cô ở trên giường? Cô thích nghe mấy từ đại loại như "rên rỉ thật dâm đãng". Phòng thu âm? Có chuyện gì xảy ra trong phòng thu sao? Cưỡng gian hay cưỡng dâm? Không phải vì tôi khen cô "đẹp" chứ?

Giọng nói Quý Tiết tràn đầy ác ý, "nhưng mà cô thật sự rất đẹp"

Bàn tay trực tiếp mò vào trong váy ngủ, ở chỗ khe hở còn ướt át mềm mại khẽ gãi nhẹ, ánh mắt lạnh lẽo khi thấy cô không có phản ứng, anh tức giận đem hai ngón tay thâm nhập vào mật huyệt, mạnh mẽ hướng về phía trước, một lần nữa làm cô chảy ra ái dịch làm ẩm ướt gra giường.

"Cả đêm rên rỉ dâm đãng vui sướng như vậy, hiện tại mới nhớ phải giả vờ làm trinh phụ à, cô không biết là đã chậm rồi sao?"

Trong lòng tức giận cự vật không chút thương tiếc nào xâm nhập tiểu huyệt mềm mại, kịch liệt thô bạo đỉnh vào bên trong.

Hà Nhạc Nhạc mở to hai mắt không có tiêu cự, hàm răng cắn chặt, không khỏi cười khổ ── thật đáng buồn, cho dù là bị ép hoan ái, nhưng… chỉ cần có chút kích thích, chỉ cần đủ ướt át, chỉ cần bị chạm vào… thì lập tức sinh ra khoái cảm.

Nhìn thấy Hà Nhạc Nhạc không có phản ứng gì, Quý Tiết tức giận đến phát điên, kéo cơ thể của cô chặt hơn rồi lại thô bạo cắm vào, một tay tùy ý nhéo lên hoa hạch nhạy cảm, một tay còn lại lấy mật dịch đang dính ngoài cửa huyệt xoa lên trên cúc huyệt của cô, hai ngón tay theo đó xâm nhập vào trong phối hợp với động tác rút cắm của anh ở trong cúc huyệt đâm chọc trêu đùa.

Kích thích mạnh mẽ như vậy đủ để cho cô gái dưới thân cả người run rẩy mà tiến vào thiên đường, nhưng mà ── bất kể anh làm ra động tác như thế nào, anh vẫn không nghe thấy âm thanh rên rỉ dâm mỹ đến tận xương kia!

Càng không nghe được thì càng khát vọng, hoãn lại tức giận. Quý Tiết hết sức thủ đoạn trêu ghẹo thân thể Hà Nhạc Nhạc, bức cô phải "hát" lên giai điệu hoan ái động lòng người…

Chán nản ôm lấy thân thể của cô, làm cho cô ngồi ở trên thắt lưng của anh, côn thịt xâm nhập thật sâu trong cơ thể cô, Quý Tiết đong đưa thắt lưng cố gắng kiềm chế cao trào sắp đến.

Trải qua hơn nửa tiếng điên cuồng, Quý Tiết dần dần bình tĩnh lại. Cái tát vừa nãy là lần đầu tiên anh bị người ta tát, khiến anh tức giận ── nhưng mà, cá tính cô gái này ẩn nhẫn như thế nào, anh vốn hiểu rõ, làm cho cô tức giận động thủ, tất nhiên là anh đã chọc đến chỗ đau

của cô hoặc chạm đến cấm kỵ của cô.

Ý thức được điểm ấy, Quý Tiết không khỏi dâng lên mấy phần áy náy, động tác cũng mềm nhẹ rất nhiều.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của cô, Quý Tiết trong lòng có chút khó chịu "Cho dù anh có nói lỡ lời, em cũng không nên… được rồi, anh xin lỗi."

Thân thể đã không thể nhịn được nữa, rất muốn bùng nổ, nhưng lúc nãy đang nổi nóng không nghĩ đến việc mang áo mưa, hiện tại là thời điểm cao trào, thật sự không muốn rút ra, Quý Tiết cố gắng hỏi "Bây giờ là kỳ an toàn hay là nguy hiểm?"

Nửa ngày không thấy Hà Nhạc Nhạc trả lời, Quý Tiết nhìn kỹ mặt cô, lúc này mới phát hiện không đúng, nâng tay sờ khớp hàm của cô –––

Màu máu đỏ tươi nhất thời trào ra từ đôi môi Hà Nhạc Nhạc!

"Em ──" cô ấy vì không muốn phát ra âm thanh rên rỉ nên đã cắn nát đầu lưỡi?

Mẹ kiếp!

Bất chấp súng đã lên đạn, Quý Tiết thật nhanh rút ra dục vọng cương cứng dữ tợn, lập tức đứng dậy đi lấy hòm thuốc. Đợi cho anh lấy được hòm thuốc mang đến, Hà Nhạc Nhạc lạnh như băng mở miệng trước.

"Làm xong rồi sao? Xin mở cửa giúp tôi."

Quý Tiết chán nản, cảm giác vô lực thật lớn giống như đem kiêu ngạo của anh đánh tan! Ở bên ngoài không ai dám vô lễ với Quý đại thiếu, vì sao ở trước mặt cô lại thành cái gì cũng không có rồi? Hơi không để ý liền chọc giận cô, hơi không bình tĩnh sẽ khiến cho bản thân nổi nóng với cô, hơi không cẩn thận đối đãi một tí lại khiến cho anh đau lòng muốn chết!

Cô gái này là ông trời phái tới tra tấn anh sao?

"Em muốn cậy mạnh cái gì chứ?" Anh rốt cuộc làm sao lại chọc đến cô chứ?

"…"

Cô thắng rồi! Cô rất lợi hại! Cô thành công làm cho anh muốn bóp chết cô! Quý Tiết xanh mặt xoay người đi ra khỏi phòng ngủ mở cửa thang máy.

Yên lặng mặc xong quần áo, lại yên lặng đi vào thang máy, yên lặng đến lầu 1 mở cửa phòng của bản thân ra.

Cạnh!

Cửa phòng vừa đóng lại, nhìn một mảnh bóng tối trước mắt, Hà Nhạc Nhạc dựa vào cửa chậm rãi trượt xuống đất.

Cô cậy mạnh cái gì chứ? Cô có thể cậy mạnh cái gì đây… Thân thể này, một chút sạch sẽ cũng không còn.

Tách! Ánh sáng hiện lên, theo hai mắt đẫm lệ mông lung, Hà Nhạc Nhạc ngẩng đầu nhìn thân ảnh Nguyễn Lân đang đi tới phía cô.

"Rầm rầm rầm!"

"Hà Nhạc Nhạc! Hà Nhạc Nhạc! Em mau mở cửa! Miệng vết thương không xử lý sẽ nhiễm trùng!" Ngoài cửa truyền đến tiếng Quý Tiết đang đập cửa.

"Em không ra thì anh tự vào nhé?"

Nguyễn Lân chìa tay đem Hà Nhạc Nhạc trên đất kéo vào trong lòng, một tay vặn cửa mở ra.

Quý Tiết đang đập cửa bên ngoài vừa nhìn thấy Nguyễn Lân ở bên trong, không khỏi sửng sốt.

"… Anh đã làm cái gì đối với cô ấy?" Nguyễn Lân trầm giọng hỏi, uy thế bẩm sinh đánh úp về phía dáng người cao ngất của Quý Tiết.

Nguyễn Lân điệu bộ khởi binh vấn tội làm Quý Tiết nhướng mày, chân mày phong lưu anh tuấn hơi hơi nhíu, 'Làm chuyện cậu đã từng làm, sao vậy? Chuyện cậu đã làm, tôi không thể làm sao?"

∆ Dạo này bé lại bận rộn rồi 😀.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...