Phàm Ngự ——
"Thiếu gia, tôi đã đưa An tiểu thư đến trường học." Lão Mã cung kính nói.
Phàm Ngự ôm phụ nữ trong ngực, chỉ nhàn nhạt đáp lại một tiếng.
Lão Mã rất thức thời rời đi.
"Ngự, người ta thật là nhớ anh, cho người ta đi mà?" Cô gái này ngồi rất tự nhiên trên người Phàm Ngự, kiều mỵ nói.
Phàm Ngự dùng lực vỗ mông cô gái, lật người đè phía dưới, vuốt ve cô gái phía dưới.
"Lynda, cô càng ngày biết quyến rũ đàn ông." Nói xong tay đưa vào chỗ tư mật đã ướt át.
Chọc cho cô gái rên lên tiếng yêu kiều.
"Ngự, không cần, không nên dùng tay, người ta thật muốn anh." Cô gái ôm chặt cổ Phàm Ngự nũng nịu.
Phàm Ngự nhìn cô gái xinh đẹp cười lạnh.
"Được, bảo bối, tôi sẽ cho cô." Nói xong liền động thân tiến vào.
Phàm Ngự đong đưa ở trong thân thể co rúm của cô gái, rút ra tiến vào thật sâu, chỉ là một loại phát tiết, không mang theo bất kỳ tình cảm.
"A, ừ, a, Ngự, không cần, không cần, cầu xin anh, thật là đau." Cô gái phía dưới đã sớm lệ rơi đầy mặt, khẩn cầu.
Phàm Ngự liếc gương mặt của cô, giễu cợt.
"Không cần, mới vừa rồi là ai nói muốn. Tôi đây không thỏa mãn cô sao? Hay là tôi không đủ cố gắng." Nói qua có thêm lực, lật thân thể cô gái, từ phía sau tiến vào thật sâu.
"A, không cần. Thật là đau."
Phàm Ngự mặc kệ cô gái la hét, chỉ phát tiết.
Rốt cuộc Phàm Ngự giải quyết xong, nhìn cô gái đã hôn mê, nhẫn tâm rút ra từ trong cơ thể cô ta, liếc mắt khinh bỉ rồi đứng dậy đi vào phòng tắm.
Ở trong bồn tắm, Phàm Ngự cầm điện thoại lên.
"Mang người phụ nữ đó đi, về sau tôi không muốn nhìn thấy cô ta. Sau đó dọn dẹp một chút." Nói xong vứt bỏ điện thoại trong tay, nhắm mắt lại.
Trong đầu hiện lên chính là khuôn mặt ngây thơ tươi cười của An Tuyết Thần.
Phàm Ngự mở choàng mắt, anh tự nói với mình không được nghĩ đến cô, nhất định không được.
Trong trường học ——
An Tuyết Thần nghiêm túc làm bài, hoàn toàn không có chú ý người đàn ông ngồi bên cạnh đang nhìn cô chằm chằm.
Một ngày trôi qua rất nhanh, An Tuyết Thần để thư vào trong bao, rời đi.
Phàm Cố đi theo. Nhìn thấy An Tuyết Thần lên một chiếc xe màu đen.
"Đó không phải là xe lão Mã sao?" Phàm Cố nhìn chiếc xe đã rời đi tự lẩm bẩm nói.
"Vú Trương, con đã trở lại." An Tuyết Thần nhìn chung quanh xác định không có Phàm Ngự, liền đi lên lầu.
Nằm ở trên giường, An Tuyết Thần bắt đầu suy nghĩ lung tung. Anh ta ghét mình sao? Tại sao lại cảm thấy mất mác.
"An Tuyết Thần, không suy nghĩ nữa, bây giờ mày phải học tập tốt." Vỗ vỗ đầu óc của mình, ngồi ở trước bàn đọc sách bắt đầu học.
Học học liền ngủ mất, ngay cả có người tiến vào cũng không biết.
Vú Trương bưng một chén tổ yến đi vào, nhìn An Tuyết Thần đang ngủ say, cầm cái chăn đắp lên trên người cô. Sau đó cười cười, nhìn cô ngủ say.
Bạn thấy sao?