Chương 11: C10: Chỉ Có Lẫn Nhau.

Editor: Khuynh Khuynh.

___________________________________

Cố Phong không hay trong phòng có bao nhiêu kích tình, bao nhiêu nóng bỏng, hắn cách một cánh cửa tiếp tục: "Kỳ thực, anh ở bên ngoài nói cũng được, Hoan Hoan, em biết mà, anh đã thích em bốn năm, anh còn nhớ rõ ngày đầu tiên khi thấy em, em đứng trên bục giảng cười giới thiệu bản thân, không hiểu vì sao, anh lại nghĩ em đang cười với mình.... Ừm... thật ra, anh đối với em đã nhất kiến chung tình." Nói đến đây hắn có chút ngượng ngùng, dừng lại một chút mới cười nói tiếp: "Anh yêu em, Ninh Hoan, anh có thể cứu em một lần, cũng có thể cứu em lần thứ hai, hãy quên chuyện kia đi, anh với em cùng bắt đầu lại, được không?"

Ninh Hoan đứng lên, cô quay đầu nhìn về phía cửa, Cố Phong trước đây đã từng biểu lộ ý của mình đối với cô, nhưng đây lại xem như là lần đầu tiên chính thức, như vậy.... lại cứu cô lần nữa, cũng có khả năng đi?

Giờ khắc này, cô quên mất tất cả lo lắng, cũng quên mất những hồi ức khiến cô thống khổ, thậm chí còn có cả Ninh Hằng trước mắt này.

Cô cười rộ lên, há miệng định trả lời hắn, cô nguyện ý thử một lần, cho dù kết quả vẫn như cũ, cô cũng nguyện ý cùng hắn thử một lần.

Một giây trước khi cô lên tiếng trả lời Cố Phong, tay cô bị một lực mạnh mẽ nắm lại, xoay người liền rơi vào vòng ôm ấm áp, đôi môi nỏng bỏng dán chặt vào môi cô, khiến nhất thời cô hoàn toàn mất đi tất cả ý thức. Rốt cục khi cô lấy lại tinh thần, cả cơ thể đã bị áp lên ghế, quần áo hỗn độn, mà Ninh Hằng đang vùi đầu trước ngực cô, phun ra nuốt vào đoá hồng anh đỏ thắm.

Ngoài cửa Cố Phong từng tiếng lại từng tiếng gọi tên cô, nói cho dù cự tuyệt hắn, thì cũng đáp một tiếng là được rồi, nhưng cô đang trong bộ dạng này làm sao có thể để cho hắn thấy?

Ninh Hoan gắt gao cắn lấy môi, hy vọng người ngoài cửa không nghe thấy động tĩnh trong này. Cô dùng toàn lực muốn thoát ra, nhưng cánh tay bên hông đồng dạng cũng dùng toàn lực mà xiết chặt, giống như muốn đem cả cơ thể của cô hoà vào máu thịt của mình.

Ninh Hằng không quan tâm phản ứng của cô, động tác nhanh gọn cởi sạch quần áo còn sót lại của cô, động thân một cái, lập tức tiến vào khu vườn ẩm ướt kia, cô không thể kiềm chế thêm nữa, nhanh bật ra một tiếng rên rỉ, âm thanh Cố Phong bên ngoài tức khắc dừng lại.

Lượng lớn mồ hôi từ trên trán Ninh Hằng rơi xuống, hô hấp của anh ngay trên ngực cô, cô có thể cảm nhận được cực lạc trong tột cùng thống khổ, cô cảm thấy thẹn mà quay đầu, khoé mắt xẹt qua một giọt lệ, anh thấy, nâng tay lên giúp cô lau đi, động tác dưới thân cũng không hề đình chỉ.

Lúc này, âm thanh của Cố Phong lại vang lên một lần nữa: "Hoan Hoan, em trả lời một tiếng đi, anh sẽ đi vào."

Ninh Hoan cắn môi, không chịu phát ra một tia âm thanh nào, nhưng Ninh Hằng lại ôm lấy cô đặt lên cánh cửa, để hai chân của cô kẹp lấy thắt lưng mình, không thể giãy dụa, càng lúc anh càng dùng sức, dường như hận không thể đem cô hoà vào máu thịt, trở thành một phần thân thể của mình. Đạo lực càng lúc càng tăng, cánh cửa cũng vì đó mà phát ra âm thanh vang dội.

Lực đạo này tựa hồ muốn đem cô xé rách, cô đau nhức, anh càng điên cuồng, để cho cô cảm nhận được tận cùng đau đớn cùng vui thích, để cô hiểu được từ trước đến nay mình nghĩ về chuyện này đơn giản đến thế nào. Đợi đến khi cô không thở nổi nữa, anh mới buông cô ra, sau đó hướng về phía cổ và xương quai xanh của cô, nhẹ nhàng mút, để lại từng đoá hoa diễm lệ, huyết hoa này giống như một dòng điện, khiến cô muốn hôn mê, trước mắt một mảnh ướt át, không phân rõ phương hướng. Vì vậy, cô chỉ có thể ôm chặt lấy anh, ở trong biển rộng mênh mông tìm được một cây gỗ cứu mạng, sau một khắc này, anh hoàn toàn tiến nhập vào cô, khảm thật sâu vào trong cơ thể mảnh mai ấy, không hề có một khe hở, cô ngẩng đầu lên, vô pháp ức chế tiếng rên rỉ của mình, để anh mang bản thân chìm vào biển dục mênh mông.

Mồ hôi đầm đìa, da thịt cả hai vẫn nóng bỏng như cũ, Ninh Hoan lần cảm thụ được nỗi tuyệt vọng từ lâu không thấy được. Ninh Hằng ôm cô về chỗ ngồi, lần thứ hai đặt cô lên thân thể mình, âm thanh khàn khàn của anh vang lên bên tai, bên trong còn nghe ra được vài phần phẫn hận: "Không phải em muốn như vậy sao?"

Lần thứ hai Ninh Hoan tìm được tiêu cự, nhìn thấy quần áo anh xốc xếch, một lúc lâu, cô cong cong khoé miệng, nâng tay ôm lấy anh, khiến thân thể hai người quấn quýt cùng một chỗ, không sai, đây chính là cô muốn.

Cô hận anh, cũng muốn anh hận cô.

Coi như là căm hận, cũng chỉ có lẫn nhau.

Cô chính là muốn điều này!

Một khắc đó, khi Ninh Hằng bị Ninh Hoan ôm lấy, anh hơi giật mình, nhưng lập tức lại khởi động thân thể không ngừng di chuyển, anh đè bả vai cô lại, ở dưới ánh đèn lờ mờ quan sát nét mặt cô, nhìn ra được sự bất lực mê man trong mắt em gái của mình, anh liền cúi người, nhằm đôi môi nhỏ nhắn kia hướng tới.

Nếu như là địa ngục, vậy hai người phải nhất định cùng nhau xuống!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...