Trưởng phòng Cha đọc nội dung được ghi trên tờ báo, vừa chậc lưỡi vừa lắc đầu.
"Anh đã đọc chưa? Bài báo này ấy."
"Nội dung gì."
Giám đốc Kim chỉnh lại dây thắt cà vạt, anh đánh ánh mắt hướng về tờ báo.
"Họ nói rằng có một cặp vợ chồng nào đó đã nhận nuôi một đứa trẻ, nhưng nó lại hoàn toàn là một đứa trẻ kỳ lạ. Bố mẹ ruột của nó là tội phạm giết người nên ngay khi được sinh ra nó đã được gửi đi nhận nuôi nhưng kết cục là nó đã giết luôn cả bố mẹ nuôi."
"Ư ah, cái gì vậy trời. Có đúng là chuyện xảy ra ở trong nước của chúng ta không vậy? Không phải ở nước ngoài?"
"Anh xem tin tức đi này. Tin tức."
"Ư, không thích xem."
Giám đốc Kim rùng mình một cái, mặt mày nhăn nhó cả lại.
"Quả nhiên, không thể tuỳ tiện thu về một con quái thú đầu đen được."
"...Bỗng dưng tôi muốn cho câu nói đó vào danh sách những câu châm ngôn của công ty quá."
"Tại sao."
Lồng ngực của trưởng phòng Cha như bị thục cho một cái trước câu hỏi khờ khạo kia của giám đốc Kim. Đúng lúc đó cánh cửa mở toang ra, Lee Woo Yeon từ ngoài chạy vào.
"Con mẹ nó chứ, em đã nói là đừng có mà nhận lịch trình vào tối nay rồi còn gì! Là ai đã nhận lịch trình này hả!"
Trưởng phòng Cha nhìn khung cảnh Lee Woo Yeon đột ngột bước vào cùng với tiếng chửi thề thánh thót đầu tiên này, không hiểu sao lại có chút quen quen như thấy ở đâu đó rồi.
"Thì nó là buổi phát sóng quan trọng nên mới nhận chứ sao."
"Em không quản nó có là buổi phát sóng quan trọng hay không, em không đi đâu."
"Gì cơ? Nói vậy có nghĩa là cậu định bùng kèo chương trình này á?"
"Rõ ràng là em đã nói trước nhờ anh để trống lịch cho em từ tối nay cho tới hết ngày mai rồi."
"Nói cho mà nghe, dạo này hình ảnh của cậu không được như trước nữa đâu, cậu cứ tiếp tục như vậy mà được à?"
Hình ảnh một Lee Woo Yeon tận tuỵ với công việc, lúc nào cũng tốt bụng và dịu dàng đang dần đổ vỡ. Dẫu vậy các cụ vẫn có câu người giàu thất bại thì cũng cầm cự được ba năm, đại đa số vẫn là những người tin tưởng hắn nhưng anti fan thì quả nhiên tăng lên không ít.
Mặc dù số lượng đạo diễn tìm kiếm tới hắn đã tăng nhiều hơn so với trước đây, nhưng giám đốc Kim vẫn thấy rằng không ổn. Bởi vì hiện tại để tên điên đó thể hiện ra bản chất thật của mình thì chỉ còn vấn đề là thời gian mà thôi.
"Dẹp. Hình với chả ảnh là cái thá gì, bây giờ em phải ra sân bay rồi."
"Sân bay? Cậu đi sân bay làm cái gì."
"In Seop tới."
"Gì cơ? Cậu nói In Seop tới? Hôm nay á? Tới Hàn Quốc sao?"
"Đưa em cái chìa khoá."
"...Chìa khoá gì."
"Cái nào nhanh nhất ấy. Khẩn trương lên."
Lee Woo Yeon chìa tay ra đòi xe ô tô như thể nó là xe của hắn gửi nhờ trông coi từ trước. Những chiếc xe mà giám đốc Kim sở hữu là những chiếc xe cao cấp với giá ít nhất 100 triệu won mỗi chiếc. Giám đốc Kim trân trối nhìn hắn, anh không thể nào tin nổi một Lee Woo Yeon vài tháng trước vừa mới phá banh chiếc Benz của mình giờ lại ngang nhiên đòi chiếc xe khác.
"...Nếu là cậu, cậu có đưa xe cho một tên như cậu không hả? Kẻ sát hại Benz?"
"Không đưa ạ."
"Đúng rồi, còn biết suy ng..."
"Nhưng mà giám đốc có phải là em đâu. Vậy nên là nhanh nhanh đưa cho em đi."
"..........."
Giám đốc Kim mang một bộ mặt muốn khóc đến nơi quay sang nhìn trưởng phòng Cha. Trưởng phòng Cha thế mà lại nhanh chóng quay sang chỗ khác sợ mình bị vạ lây. Nhìn giám đốc Kim mãi vẫn không chịu giao chìa khoá ra, Lee Woo Yeon liền tự mình mở hộc ngăn bàn ra bắt đầu lục lọi.
"Không được! Nó là chiếc Lamborghini tôi còn chưa đi được hai mươi lần đâu!"
"Vậy thì để em đi đủ hai mươi lần cho."
Lee Woo Yeon bỏ chìa khoá vào túi. Đứng trước sự thật rằng mình không thể nào thắng nổi tên điên này, giám đốc Kim chỉ có thể cắn răng nuốt nước mắt để nghị: "Lái nhè nhẹ thôi."
"Em sẽ lái nhẹ nhàng. Đừng lo."
"...Lo thấy mẹ đây."
Lee Woo Yeon mặt mày thoả mãn quay người rời đi. Tựa như chợt nhớ tới chuyện gì đó, hắn nhe răng cười cười hỏi: "Chiếc này ghế có ngã về đằng sau nhiều được không anh?"
"..........."
"Tuy là nó ngã vừa đủ cũng được, ừ thì, đều ổn hết."
Ánh mắt của Lee Woo Yeon hiện lên tia dục vọng lộ liễu. Trước khi đi, hắn ném lại một câu rằng Lee Woo Yeon đã ngất xỉu vì làm việc quá sức rồi biến mất.
Giám đốc Kim ngồi phịch xuống ghế sofa, gương mặt đượm nỗi tuyệt vọng. Trưởng phòng Cha chỉ vào bài báo khủng khiếp mà anh đã đọc được lúc nãy. Giám đốc Kim cũng nhìn nó rồi thì thào lẩm bẩm: "...Cậu ta chính là tên quái thú đầu đen đó."
"Giờ thì anh hiểu ra rồi này."
"Haiz, rốt cuộc tôi phải ăn nói sao với PD đây... điên mất thôi. Cái thằng quái thú đầu đen chết tiệt, đến công nuôi dưỡng nó cũng quên!"
Giám đốc Kim vươn tay xoa đầu bứt tóc. Trưởng phòng Cha chậc chậc lưỡi, anh gấp đôi tờ báo lại ngay ngắn.
Giám đốc Kim cố gắng kiềm chế lại nỗi tuyệt vọng, anh hỏi: "Nhưng mà sao đột nhiên In Seop lại tới Hàn Quốc nhỉ? Có nhận được liên lạc gì không?"
"Không. Tôi cũng hôm nay mới biết."
"...Lẽ nào, chắc không phải là quay lại để làm trợ lý cho Lee Woo Yeon nữa đâu ha."
"Không có đâu. Nếu mà là người có não thì đã cao chạy xa bay vậy còn có lý nào lại quay về..."
Trưởng phòng Cha đã rất buồn khi Choi In Seop bỏ về Mỹ, nhưng mặt khác thì trong lòng anh lại thấy thoải mái. Vì trong suy nghĩ của anh, dẫu chỉ có một người đi chăng nữa thì vẫn sẽ tốt hơn khi thoát khỏi vòng tay của Lee Woo Yeon. Nhưng mà, Choi In Seop sau khi rời xa vòng tay đó lại một lần nữa quay lại...
"...Giám đốc."
Trưởng phòng Cha cất tiếng gọi giám đốc Kim với suy nghĩ bất an thoáng qua trong đầu.
"Gì?"
"Thì, tại não tôi cứ tràn ngập một đống suy nghĩ đáng sợ ấy, nếu tôi nói chuyện này ra thì anh phủ định giúp t..."
"...Đừng nói. Tại tôi biết cậu định nói cái gì rồi."
"...Chuyện,... Nó là vậy sao?"
"Chuyện, có lẽ là như vậy đó."
Với những tưởng tượng khủng khiếp được giải thích chỉ bằng đại từ cũng đủ khiến trưởng phòng Cha rùng mình.
"Cứ cho là thế đi, nhưng làm sao lại như thế được nhỉ?"
"Ai mà biết.... Tôi không tưởng tượng nữa đâu. Lamborghini của tôi bị vấy bẩn mất rồi."
Giám đốc Kim buồn bã lẩm bẩm. Nhớ tới biểu cảm của Lee Woo Yeon khi hỏi rằng ghế xe có thể ngã ra tới mức nào, nỗi lòng của trưởng phòng Cha lại nặng xuống một tầng.
"...Chúng ta làm châm ngôn sống đi."
Giám đốc Kim đang ngậm miệng đầy rầu rĩ bỗng nhiên cất lời.
"Sao cơ?"
"Quái thú đầu đen, châm ngôn sống đó. Tôi sẽ mời một người viết thư pháp giỏi rồi nhờ họ viết một bức chữ đầy nội lực, sau đó đóng khung rồi treo lên nào."
"...Giám đốc."
"Tất cả là lỗi của tôi. Là tôi đã thu nhận về,... vì bị gương mặt đó đánh lừa."
Giám đốc Kim đã nói rằng anh vẫn còn mơ thấy ác mộng vào ngày casting Lee Woo Yeon. Trưởng phòng Cha là người hiểu rõ nỗi lòng đó hơn bất cứ ai, anh vỗ vai an ủi giám đốc Kim. Giám đốc Kim hai tay ôm mặt, lẩm bẩm tự trách: "Khuôn mặt đó, khuôn mặt của cậu ta, mẹ kiếp, bị lừa bởi cái gương mặt chết tiệt đó!"
Trưởng phòng Cha càng thêm rầu rĩ khi nghĩ đến một người khác cũng bị lừa bởi khuôn mặt đó. Anh nghĩ đến người đang bay đến Hàn Quốc rồi lẩm bẩm.
...Bỏ trốn đi, In Seop.
Tiếng vang sáo rỗng không có nơi nào để đi dần tích tụ lại trong lòng anh.
Đó là một buổi tối, hai người đàn ông trung niên cùng rơi nước mắt.
KẾT THÚC QUYỂN 4(HE)
____________________________
Mình sẽ giải thích một chút về bối cảnh giai đoạn của bộ này. Bộ novel này có tổng cộng 11 quyển, quyển cuối cùng vừa xuất bản năm nay.
Bốn quyển đầu có nội dung từ lúc Lee Woo Yeon và Choi In Seop gặp nhau đến yêu nhau. Happy Ending tới đây, bạn nào thoả mãn với cái kết thì dừng đọc cũng không sao.
Bốn quyển tiếp theo là những chuyện đời thường mà một cặp đôi yêu nhau 3 năm gặp phải. Dĩ nhiên câu chuyện vẫn là về Lee Woo Yeon và Choi In Seop nhưng mốc thời gian là sau 3 năm yêu nhau. Bốn quyền này có tên khác tạm dịch là "Chuyện tình đã(?) lường trước."
Nói sao nhỉ, về 4 quyển đầu tiên tên tiếng Hàn ngụ ý của nó là cuộc tình này không chắc chắn sẽ có kết quả nhưng nó có 1 phần khả năng, và 2 nhân vật chính dự đoán được điều họ đang làm sẽ có kết cục ra sao. Giống như tên căn bệnh của Lee Woo Yeon, anh ta biết anh ta đang làm cái gì và anh ta dự đoán được những kết quả mà việc anh ta đang làm có thể xảy ra, tên căn bệnh nó cùng tên với tên 4 quyển này.
Còn về tên của 4 quyển sau, vì mối quan hệ của họ giờ đã rõ ràng rồi nên tên cũng sẽ thay đổi theo đó. Thay đổi 1 cách rõ ràng hơn, đã lường trước được những chuyện đó, biết được rằng kết quả nó chắc chắn sẽ xảy ra như vậy nên mới làm. Còn chuyện gì xảy ra thì phải đọc mới biết được nha, mình cũng chưa đọc hết nên không tiết lộ thêm gì được. Sau khi đọc xong nếu giải thích có bị sai thì mình sẽ quay lại sửa hihi^^ mong mn châm chước
Tiếp theo là 3 quyển cuối, theo mình đọc được thông tin thì nó là mẫu chuyện cơm chó hằng ngày ấy. Đại loại như là ngoại truyện của cả cái novel dài thòn này, và quyển cuối là về đám cưới của 2 bạn trẻ.
Đấy, ok nhá. Cho bạn nào thắc mắc là đọc tới đâu thì xong.
Về chuyện ra chương, có thể các bạn đã biết. Page nhà mình gần như ngừng hoạt động vì thành viên bận việc học và làm, không thể dành thời gian làm truyện nữa. Đáng lẽ ra mình phải đứng ra thông báo chính thức nhưng lại chần chừ tới bây giờ, trước mắt thì mình sẽ cập nhật novel tới đây và gửi thông báo này tới các bạn đã và đang chờ đợi mình. Thành thật xin lỗi các bạn.
Dĩ nhiên mình sẽ theo tiếp novel như đã hứa, nhưng hiện tại thì mình chưa biết lúc nào sẽ ra chương mới được. Nhưng mình sẽ cố gắng lấy lại tinh thần cũng như sắp xếp thời gian để quay lại nhanh nhất có thể. Cảm ơn mn đã, đang, và luôn chờ đợi mình. Mình sẽ quay lại cùng với quyển 5 vào một thời gian gần nhất có thể.
Mọi người cứ vô tư góp ý, mình sẽ xem và tiếp thu ý kiến của mn để cải thiện bản dịch hơn.
Thân ái! _HA
Bạn thấy sao?