Chương 52: Chương 52

"Ha... đ, đợi đã."

Choi In Seop thở hổn hển và nắm lấy vạt áo của Lee Woo Yeon.

"Tại sao?"

Ánh mắt của hắn lạnh lẽo. Thật khó mà tin nổi khi sự bình tĩnh lạnh lẽo đó lại trú ngự trong đôi mắt của một người vừa bước vào cửa nhà đã nóng lòng đẩy đối phương lên tường. Cảm giác như hai luồng nóng lạnh đang không ngừng nghỉ chảy bên trong hắn. Thỉnh thoảng có những lúc cậu sở khoảnh khắc này, nhưng In Seop thậm chí chẳng thể giải bày nỗi sợ này cho ai nghe.

"Đợi lát nữa..."

Lời còn chưa nói dứt đã bị chặn lại bởi đôi môi mềm mại.

Trong những phân cảnh về tình yêu thì sự hoà hợp giữa diễn viên nam và diễn viên nữ là điều thiết yếu nhất. Nó là phân đoạn mà đạo diễn dù có tài giỏi tới đâu cũng không thể nào chỉ đạo được. Và Lee Woo Yeon lại chính là thiên tài trong khoản tạo xúc tác giữa các nhân vật bất kể với diễn viên nào đi chăng nữa. Thậm chí, đoạn video được biên tập lại chỉ toàn những cảnh hôn của Lee Woo Yeon còn được lan truyền trên mạng với cái tên giáo trình hôn môi.

Chiếc lưỡi mềm mại lướt nhẹ qua đôi môi, sau đó thâm nhập vào bên trong liếm láp rồi lại lui ra ngoài. Lee Woo Yeon đã chịu buông tha cho đôi môi của cậu rồi. Hiện tại, ngoài câu đó thì cậu không còn nghĩ ra được câu nào khác nữa cả. Choi In Seop mơ màng ngước nhìn Lee Woo Yeon.

"Muốn tắm... Ban nãy chạy vội nên người em toàn mồ hôi."

Ngay khi ánh mắt hai người chạm nhau, Choi In Seop khó khăn nói nốt câu mà cậu định nói ban nãy.

"Em nói xong rồi?"

Choi In Seop mạnh mẽ gật đầu.

Gậy thịt cứng rắn dựng thẳng đâm vào giữa hai đùi của cậu. Bởi vì chênh lệch thể trạng của hai người nên hiện tại chân của cậu khi có khi không chạm trên nền đất.

"Em có tàn nhẫn quá không khi bắt một tên chỉ luôn chực chờ suy nghĩ mở chân em ra từ bệnh viện về tới đây đợi em chỉ vì em muốn đi tắm."

Tựa như để chứng minh lời mình nói là thật, gậy thịt căng cứng đủ đầy của người đàn ông không ngừng cọ cọ vào người cậu. Lee Woo Yeon bối rối không biết nên làm như thế nào, hắn nhẹ nhàng lung tung thơm lên má, mũi, trán cậu.

"Đã gần mười ngày rồi. Em biết chứ?"

"Em biết."

Bởi vì lịch thi ở trường cũng như lịch quay  chồng chéo lên nhau nên thời gian qua họ chỉ có thể nói chuyện điện thoại.

"Mẹ kiếp, anh nhớ em tới mức anh tưởng anh sắp phát điên luôn rồi."

Lee Woo Yeon gặm cắn dái tai cậu, lầm bầm nói. Ngay cả những lời chửi rủa lúc này đây cũng mang một âm sắc ngọt ngào đến khó tin. Giọng nói hưng phấn của Lee Woo Yeon cũng trầm thấp hơn bình thường.

"In Seop, em có nhớ anh nhiều không?"

"Dạ. Dĩ nhiên là nhiều rồi."

Lee Woo Yeon trầm thấp cười một tiếng tựa như rất vừa ý khi nghe được câu trả lời thật thà từ cậu. Hắn nắm lấy cằm rồi thơm nhẹ lên má của Choi In Seop, hỏi: "Nhớ nhiều như thế nào?"

"N, nhiều như bầu trời luôn."

"Còn anh thì nhiều đến mức vừa nghĩ về In Seop vừa tự thẩm mỗi đêm cơ."

Lee Woo Yeon trơ trẽn đáp lại rồi vươn lưỡi liếm láp tai cậu. Vai Choi In Seop run lên từng nhịp, cậu cố nhịn xuống thanh âm rên rỉ.

"In Seop có từng vừa nghĩ về anh vừa tự thẩm chưa?"

Choi In Seop lắc lắc cái đầu đang cúi gằm.

"Sao em lại không làm?"

Giọng điệu của hắn tựa như đang trách mắng học sinh không làm bài tập về nhà. Nghe thấy cậu xin lỗi một tiếng còn nói thêm rằng sau này sẽ thử làm xem sao thì Lee Woo Yeon chỉ biết cười khổ.

Choi In Seop là một trong số ít những người biết rõ bản chất của hắn. Và có lẽ cậu cũng là người duy nhất chân thành yêu thương hắn, yêu một kẻ như rác rưởi đến ba mẹ cũng vứt bỏ.

Lee Woo Yeon không nói lời nào, vuốt mái tóc Choi In Seop. Đôi mắt to tròn đong đầy tình cảm của cậu cũng chầm chậm di chuyển.

Ngón tay Lee Woo Yeon lướt qua bờ môi dưới của cậu, không nghĩ tới Choi In Seop vốn đang lưỡng lự lại hôn cái chóc lên ngón tay hắn.

Lee Woo Yeon một mạch kéo cậu vào lòng ôm chặt. Phần cơ ở mạn sườn đồng loạt căng cứng co rúm lại. Máu nóng trong huyết quản dâng lên. Hắn đã tự nhận thức được rằng bản thân là một tên đầu óc không bình thường từ rất sớm. Vậy nên hắn thường rất tò mò, tò mò rằng liệu một kẻ điên khi rơi vào lưới tình thì cảm xúc đó sẽ như thế nào. Và ai đó có thể cho hắn biết thì tốt biết mấy.

"In Seop."

Choi In Seop thở hổn hển như một chú gà con rơi xuống nước, cậu đáp: "Dạ."

"Hôm nay em cho anh xem được không?"

Choi In Seop khó hiểu chớp đôi mắt to tròn nhìn hắn. Thay vì trả lời, Lee Woo Yeon vươn tay đặt lên đũng quần cậu. Choi In Seop giật mình lắc hông muốn tránh đi thì bị hắn nắm chặt lấy cạp quần. Sau đó, chiếc quần đáng thương cứ thế bị thô bạo kéo xuống.

"Cho anh xem xem rốt cuộc em nhớ anh tới nhường nào."

Lee Woo Yeon vừa nói vừa dùng chân cởi nốt quần của In Seop ra.

"Cả đêm nay, em hãy cho anh thấy đi."

Choi In Seop từ trong giấc ngủ dần mở mắt bởi bàn tay đang vuốn trán mình. Trong bóng tối, ngay cả khi ánh mắt hai người chạm nhau đối phương cũng không có phản ứng gì chỉ nhìn chằm chằm một lúc rồi mới hỏi: "Làm em tỉnh rồi à?"

"....Sao...."

Thanh âm cậu tựa như bị khoá lại trong cổ, không tài nào thốt ra được. Lee Woo Yeon cầm cốc nước đặt trên bàn bên cạnh giường lên đưa cho In Seop.

Dòng nước mát lạnh ngòn ngọt trượt qua cổ họng, xoá tan cơn khát của cậu. Choi In Seop uống đến khi cốc nước trống trơn cậu mới để xuống.

"Uống nữa không?"

"Thôi...ạ."

Lee Woo Yeon một tay giúp cậu lau vệt nước còn đọng lại bên môi, một tay vươn ra kéo cậu vào lòng mình.

Choi In Seop lo lắng hỏi: "Sao anh không ngủ mà lại nhìn em như thế."

"Anh đang ngắm nhìn xem liệu em có đang ngon giấc hay không."

Lee Woo Yeon cười nói, tay không quên kéo chăn phủ toàn bộ người cậu lại. Choi In Seop tay ôm eo hắn, dựa toàn bộ người mình lên. Lee Woo Yeon biết rõ, rằng Choi In Seop không muốn để lộ tính cách trẻ con của mình. Và khoảnh khắc ranh giới đó sụp đổ, ngoại trừ lúc cậu chìm vào giấc ngủ ra thì có lẽ chẳng còn lúc nào nữa.

Lee Woo Yeon đã rất cẩn trọng khi vuốt ve mái tóc của cậu. Nhẹ nhàng đến mức đủ để khiến cậu không tỉnh giấc nhưng vẫn làm nũng trong vòng tay hắn.

"Em vẫn sẽ làm việc cho dù anh kêu em đừng có làm đi chăng nữa, đúng không?"

"...Dạ."

Lee Woo Yeon đưa ngón tay gõ nhẹ lên sống mũi cậu.

"Được rồi. Ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện với giám đốc."

Choi In Seop mắt lim dim cười tủm tỉm.

"Thay vào đó, tuyệt đối không được làm việc quá sức. Em biết chưa?"

"Vâng. Em...biết rồi."

Cơn buồn ngủ của Choi In Seop dường như đạt tới đỉnh điểm, cậu vừa chớp đôi mắt mơ màng vừa đáp. Trước cái cơ thể gầy gò như gà con cần uống thuốc này của cậu mà hắn lại bắt đầu cảm nhận được thú tính đang dần nổi lên.

Lee Woo Yeon cười cay đắng.

Dẫu biết rằng để cậu lao lực quá thì không được nhưng bản thân khi nhìn cậu khóc nức nở thì lại kìm lòng không được mà cương cứng cả lên. Đặc biệt là ngày hôm nay, lâu lắm mới gần gũi nhau khiến việc kiềm chế càng trở nên khó khăn đối với hắn.

Chó phát tình cũng không bằng hắn lúc này.

Một lúc sau thì Lee Woo Yeon đã nghiêm túc tự kiểm điểm lại bản thân khi bắn tinh dịch vào giữa hai chân của In Seop đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Sau khi lau người cũng như xử lý phía sau cho cậu bằng khăn ấm tươm tất đâu vào đó thì Lee Woo Yeon vẫn tiếp tục miệt mài tự kiểm điểm bản thân.

"Anh ơi."

Choi In Seop giọng nói đầy ngái ngủ gọi Lee Woo Yeon.

"Sao."

"...Kể từ ngày mai, em sẽ làm việc thật chăm chỉ."

Choi In Seop bỗng nhiên vứt ra cho hắn một câu quyết tâm rồi hoàn toàn chìm vào mộng đẹp. Lee Woo Yeon nhìn Choi In Seop như thế một lúc lâu rồi thở dài một hơi.

_________________

Chào mọi người, để mọi người chờ lâu rồi. Chuyện là đọc được bình luận trông mong chương mới của mọi người mình cũng vui và muốn ra chương nhanh lắm. Nhưng như mọi người đã (giờ mới) biết thì mình là du học sinh và cũng năm cuối rồi, ngoài việc học thì mình còn nhiều thứ phải làm. Và đây là đứa con tinh thần tâm đắc nhất của mình nên mình muốn đăng lên một bản dịch hay và hoàn chỉnh câu từ nhất có thể chứ không muốn chạy dealine đăng cho có. Vậy nên nếu các bạn có thấy mình ra chương lâu thì cũng thông cảm cho mình nhé. Mãi iu~ tiện đây thì truyện tranh đã ra chương H rồi đó ạ ^^ có nhà dịch hay không mình không rõ, nếu không có thì các bạn chịu khó chiếu với bản dịch của mình là được, mlem lắm hí hí

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...