"Không được."
Trước lời từ chối không thể nào ngờ tới đừng nói là Choi In Seop ngay cả người không hay bất ngờ như Lee Woo Yeon cũng phải nhướng lên một bên mày.
"Tôi đã suy nghĩ rồi, quả nhiên không nên giao việc cho cho Choi In Seop thì tốt hơn."
Giám đốc Kim hôm nay vẫn là bộ dạng từ đầu tới chân một thân quần áo trau chuốt chỉnh tề ngồi dựa mình vào số pha lắc lắc đầu.
"Tại sao lại không được ạ? Vì tôi là người ngoại quốc nên không được hay sao? Nếu có liên quan đến bảo hiểm hoặc vấn đề đại loại như thế thì tôi làm không lương cũng đụoec."
"In Seop em vừa nói cái gì vậy. Nếu giám đốc Kim sử dụng người lao động ngoại quốc không trả lương thì sẽ bị bắt đó."
Giám đốc Kim nghe Lee Woo Yeon nói xong câu đó liền cau mày. In Seop thì từ chỗ ngồi đứng phắt dậy lắc lắc hai tay.
"Tôi tuyệt đối sẽ không báo cảnh sát đâu. Tôi sẽ không gọi cho 112."
"112 cái gì... haiz. In Seop à, không liên quan gì đến chuyện quốc tịch cả. Tên ngồi cạnh cậu cũng có phải là hàng Hàn Quốc đâu."
Lee Woo Yeon một mặt đầy thong thả vẫy vẫy tay.
"Vậy thì tại sao lại không được?"
Vì lí do cá nhân thỉnh thoảng mỗi khi gặp Choi In Seop giám đốc Kim đều sẽ nắm lấy tay cậu và 99% thật tâm cộng 1% đùa giỡn kêu cậu hãy tới công ty của anh làm việc đi.
Thật ra, Choi In Seop cũng có ý định sẽ mặt dày tới xin một chân chạy việc vặt ở công ty JN Entertainment khi kỳ nghỉ bắt đầu. Bởi vì cho dù có không được làm quản lý của Lee Woo Yeon đi chăng nữa thì cậu vẫn muốn ở bên cạnh giúp đỡ hắn.
"N, nếu tôi đã phạm phải sai lầm lớn thì... tôi sẽ sửa."
Đối với Choi In Seop, giám đốc Kim và trưởng phòng Cha là những mối nhân duyên quan trọng. Là những người chưa từng ghét bỏ cậu khi cậu sử dụng thân phận giả để tới làm việc với mục đích không tốt, còn tiễn cậu ra tận sân bay khi cậu trở về Mỹ. Nếu có thể cậu muốn làm việc không lương bao lâu cũng được chỉ để báo đáp lại ân huệ này.
"Anh nói đi."
Mắt In Seop như muốn khóc tới nơi.
"Cái đó không phải nói sửa là sửa được đâu...."
Ánh mắt của giám đốc Kim hướng về Lee Woo Yeon đang ngồi đọc kịch bản bên cạnh. Dù cảm nhận được tầm nhìn hướng về mình nhưng Lee Woo Yeon đến đầu cũng không thèm quay lại.
"Nếu tôi vô tình gây phiền phức và phạm sai lầm, à không, vô tình hay vô ý gì đó, tôi xin lỗi vì tất cả đều là lỗi của tôi".
Choi In Seop đứng bật dậy từ chỗ ngồi rồi cúi rạp người xuống. Lee Woo Yeon cưỡng chế kéo ngược cậu trở về chỗ ngồi, mắt hắn không rời khỏi cuốn kịch bản chỉ nhếch miệng cười.
"Giám đốc."
"...Cậu có biết cứ mỗi khi cậu gọi tôi như thế thì tôi lại mất đi 10 ngày tuổi thọ không hả?"
"Không biết."
Lee Woo Yeon vừa lật một trang kịch bản vừa nói tiếp: "Nếu biết trước vậy thì em đã gọi thường xuyên hơn rồi."
".........."
Giám đốc Kim cắn môi.
Thằng chết tiệt. Nếu cái thằng đó chỉ cần không đẹp trai thêm một xíu nữa, không cuốn hút thêm một xíu nữa, cơ thể không đẹp thêm một xíu nữa.... Diễn xuất cũng không giỏi thêm một xíu nữa, thì anh đã đuổi bà nó đi rồi.
"Anh đừng có mà làm In Seop khóc. Tới em đây còn tiếc không dám làm cậu ấy khóc thường xuyên đó."
Giám đốc Kim liên tục nốc nước lạnh vô tội, chỉ vì anh muốn xoá đi câu nói thêm vừa nãy của hắn ra khỏi bộ nhớ.
"Để In Seop làm trợ lý cho em đi. Anh cũng biết thừa là không ai được như cậu ấy mà."
"Tôi biết thừa. Sao lại không được. Nhưng mà cậu..."
"Em thì làm sao."
Lee Woo Yeon đóng kịch bản đang đọc cái bộp.
Cuối năm ngoái, Lee Woo Yeon đã nhận được lời mời từ đạo diễn nổi tiếng người Pháp. Khi ấy giám đốc Kim đã cực lực phản đối bởi vì nó là một tác phẩm phim đen trắng đã thế chỉ là vai phụ chứ không phải vai chính. Cũng không phải là cần quảng bá tên tuổi, chẳng có lí do gì để hắn xuất hiện ở một bộ phim ngắn không ăn khách cả. Thậm chí vai diễn cũng như hạch. Cái gì mà tên sát nhân bị điếc nhưng lại điên cuồng giết người vì sở thích.
Anh đã nói rồi hắn không được diễn vai này. Nó quá hợp với hắn, quay xong thể nào hình ảnh cũng đi tong!
Giám đốc Kin đã hét lên với một trái tim đổ máu nhưng vẫn là Lee Woo Yeon của mọi khi, ngay cả giả vờ nghe thấy hắn cũng không thèm cứ thế chấp nhận lời mời. Kết quả thì còn hơn cả như hạch luôn. Sang năm sau thì tác phẩm đã càn quét giải thưởng điện ảnh nổi tiếng của Pháp và Lee Woo Yeon cũng nhận được giải nam diễn viên phụ xuất sắc nhất. Nhờ vậy nên đừng nói là sát nhân, các vai như kẻ máu lạnh, ác nhân tâm thần cứ thế ào ào tìm tới khiến giám đốc Kim từ chối đến mức đầu đổ đầy mồ hôi lạnh.
"Em thì làm sao chứ."
Lee Woo Yeon hỏi với ánh mắt chan chứa nụ cười. Là biểu cảm của kẻ không biết nên cười hay nên khóc khi tự tay giết chết người mình yêu, và nụ cười khiến nhiều khán giả nữ đồng cảm với cả kẻ sát nhân.
Nhưng giám đốc Kim Hak Seung biết thừa. Rằng đôi mắt mĩ miều lay động lòng người của chàng trai trẻ đẹp kia đang chứa đựng những mưu mô nổi gai ốc đến nhường nào.
"C, cậu..:"
Cậu lộ liễu quá rồi chứ sao, thằng khốn này.
Giám đốc Kim khó khăn tránh tầm mắt đi và nuốt xuống lời muốn nói.
"Anh nói em thì làm sao cơ. Giám đốc."
Lee Woo Yeon tựa như cái gì cũng không biết hỏi ngược lại. Một tay vẫn nắm lấy tay của Choi In Seop.
"Có thể xem như là tôi đang nói mấy lời linh tinh chọc gậy bánh xe nhưng mà... để In Seop làm trợ lý cho Lee Woo Yeon không phải hơi ấy sao?"
Người lôi chuyện này ra nói đầu tiên là trưởng phòng Cha, còn giám đốc Kim đang ngồi ghế phụ bên cạnh giường gọt táo nghe thấy thế liền bạo phát. Ấy cái gì mà ấy, tìm ở đâu ra người phù hợp hơn In Seop nữa mà ấy, hay là cậu nhất định phải biến tôi thành trợ lý của Lee Woo Yeon bằng được mới thoải mái hay sao mà ấy. Anh cứ thể xả một tràng không ngừng không nghỉ lấy chút nào. Trưởng phòng Cha lấy một miếng táo được cắt gọt đẹp đẽ lên rồi bình tĩnh hỏi ngược lại.
"Chứ để bị phát hiện thì anh tính sao?"
Mặt giám đốc Kim biến sắc. Trong phòng bệnh chỉ có tiếng nhai táo rồm rộp của trưởng phòng Cha.
Trưởng phòng Cha và giám đốc Kim rất muốn ngoảnh mặt làm ngờ mối quan hệ giữa Lee Woo Yeon và Choi In Seop, nhưng cuối cùng thì họ vẫn biết tỏng. Nhưng việc họ biết và việc để cho người khác biết là hai chuyện khác nhau một trời một vực. Chuyện này sẽ không đơn giản chấm dứt như một scandal được.
Nếu mối quan hệ của hai người bị phát hiện thì ở một đất nước bảo thủ như Hàn Quốc, việc danh tiếng diễn viên của Lee Woo Yeon sẽ tụt dốc không phanh là điều không thể nào tránh khỏi. Công ty niêm yết hiện đang trên đà phát triển mở rộng lĩnh vực. Mà Lee Woo Yeon từng là diễn viên tiêu biểu của công ty JN Entertainment. Sau cùng, giám đốc Kim đã phải cắn răng quyết định từ chối tuyển dụng In Seop.
"Hình ảnh của cậu không còn tốt như xưa nữa. Chỉ cần một cái scandal lớn là đi tong ngay. In Seop thì lại hiền quá nên phải kiếm một trợ lý khó tính và độc ác hơn mới hợp với cậu."
Giám đốc Kim cố gắng đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu Lee Woo Yeon một cách tự nhiên hết sức có thể để Choi In Seop không cảm thấy tự trách. Dĩ nhiên điều anh nói cũng chỉ toàn sự thật mà thôi.
"Hahahaha."
Nụ cười của Lee Woo Yeon tựa như chứa đựng làn gió mùa tháng 5 mát mẻ thổi dưới tán cây. Nhưng trong căn phòng này tuyệt nhiên không ai cảm nhận được sự mát mẻ đó.
"Oa, sợ quá đi."
Lee Woo Yeon nói xong câu đó thì dựa hẳn người vào ghế sopha, đầu chỉ hướng về phía In Seop hỏi: "Tôi mà thành kẻ tay trắng thì em có chịu nuôi tôi không?"
Người đàn ông kiếm đủ tiền cho ba đời ăn chơi xa xỉ vẫn còn dư bày ra vẻ mặt đau thương. Người quản lý tài vụ cho Lee Woo Yeon là giám đốc Kim đây nhìn quang cảnh trước mặt mà nực cười tới mức không còn gì để nói.
"Tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm về anh."
Cái người không hề biết chút gì về việc đó là Choi In Seop còn ngoan ngoãn nghiêm túc gật gật đầu càng khiến anh câm nín.
"Vậy là được rồi."
"Được cái con khỉ mốc à?"
"Thì In Seop vừa nói sẽ nuôi em dù em có tay trắng kìa."
Giám đốc Kim liếc hắn với ánh mắt hung tợn chết chóc. Lee Woo Yeon nhàn nhã cầm kịch bản lên rồi nói: "Vậy anh đã tìm được trợ lý nào hợp với em chưa?"
"Vừa khéo tôi cũng lựa ra được vài ứng cử viên sáng giá đấy nhé? Chọn toàn mấy người nổi tiếng là làm việc giỏi ở cái giới này luôn. Đây, xem sơ yếu lí lịch thử..."
Trước khi giám đốc Kim kịp ném tập tài liệu sơ yếu lí lịch qua thì Lee Woo Yeon đã cắt lời anh: "Nhưng mà, bảo hiểm thì anh tính sao vậy?"
"Bảo hiểm gì?"
"Em muốn hỏi nếu như người trợ lý hợp làm việc với em kia không may gặp tai nạn rồi bị thương thì tính sao ấy. Mà em lại hỏi vớ vẩn quá nhỉ. Công ty đầy tiền thì tự khắc họ biết lo thôi."
"..........."
Vẻ mặt của giám đốc Kim trở nên tiều tụy nghiêm trọng chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
"Em nóng lòng gặp trợ lý mới quá đi mất."
Giám đốc Kim nhìn góc nghiêng hoàn mỹ vừa đọc kịch bản vừa ngâm nga của Lee Woo Yeon mà nghiến răng nghiên lợi. Thánh thần thiên địa ơi, anh muốn đánh chết bản thân trong quá khứ vì đã để khuôn mặt kia đánh lừa.
_____________
Thế hệ MZ có câu: Người ák độk thường sống thảnh thơi, nhìn cái nết lẫn cái miệng đó đi, anh ta có thảnh thơi quá không?
Bạn thấy sao?