Giám đốc Kim đang cầm gương soi ngắm nghía một cách mãn nguyện thì nín thở hét lên một tiếng: "Khốn khiếp, này là sao nữa đây."
Anh không ngừng chậc lưỡi khi phát hiện ra vết nhăn hằn sâu dưới mi mắt. Phải nói đây là làn da anh có thể tự hào khoe khoang rằng không thua bất cứ diễn viên đương nhiệm nào hiện nay.
Trong lần kiểm tra sức khoẻ cách đây không lâu, anh cũng được bác sĩ khuyên rằng phải quản lý sức khoẻ vì anh bị viêm loét dạ dày. Trưởng phòng Cha ngồi cạnh nghe xong liền càm ràm rằng tôi đã nói anh rượu chè thuốc lá một vừa hai phải thôi mà không nghe, nhưng sau đó lại vừa lắc đầu vừa nói à đâu có phải. Thuốc lá rượu bia cái gì, anh biết thừa lí do là gì hơn ai hết.
Thằng Lee Woo Yeon chết tiệt.
Giám đốc Kim nghiến răng nghiến lợi ngoảnh qua ngoảnh lại nhìn khắp mặt. Khoảnh khắc anh quyết tâm huỷ bỏ mọi lịch trình chiều nay để đặt lịch quản lý chăm sóc da mặt thì...
"Giám đốc..."
Nghe thấy tiếng ai đó gọi mình khe khẽ khiến giám đốc Kim giật mình đứng dậy hốt hoảng hét toáng cả lên.
"Ôi mẹ ơi, hết cả hồn."
Quay đầu lại thì thấy Choi In Seop mặt mày trắng bệch đưa tay ra hiệu kêu anh nhỏ tiếng thôi đứng ở phía sau.
"Này cái thằng bé này. Tự nhiên lén quay lại đây rồi doạ người khác giật mình làm cái gì vậy hả?"
Choi In Seop cúi đầu: "Tôi xin lỗi."
"Nhưng mà có chuyện gì?"
Rõ ràng mới năm phút trước cậu đã về cùng với Lee Woo Yeon rồi kia mà.
"Bởi vì tôi có chuyện muốn nói với anh nên đã nói rằng bỏ quên đồ nên lên đây lại. Còn Lee Woo Yeon thì đang đợi ở dưới."
"Gọi điện cho tôi là được mà."
"Là chuyện gấp ạ."
Cái cách cậu hạ giọng nói dù trong nhà vệ sinh chỉ có mỗi hai người, đi kèm điệu bộ liên tục ngó ra sau thì chắc là đang sợ Lee Woo Yeon lén lút lên đây. Giám đốc Kim nhìn một cái là biết thừa khỏi đoán, anh thở dài một hơi kêu cậu nói thử xem.
Choi In Seop cẩn trọng cất lời: "Là, liên quan đến chuyện ban nãy."
"Tôi thấy ổn với chuyện đó ạ."
"Gì cơ?"
"Tôi không cần bảo hiểm cũng được ạ. Dù sao tôi cũng chỉ là người nước ngoài, tôi cũng biết rằng bảo hiểm thuê lao động gì đó rất phiền phức. Tôi có thể hiểu được nên là..."
Làm việc cho công ty giải trí từ đó cho đến nay đốc Kim đã gặp rất nhiều người, nhưng không thấy ai có đôi mắt sạch sẽ như Choi In Seop. Đôi mắt của In Seop sạch sẽ và trong veo hệt như một đứa trẻ, trong đến mức không nhìn thấy một chút tia máu nào trên lòng trắng. Có lẽ vì vậy mà khi In Seop nói chuyện cùng với đôi mắt to tròn đó, sẽ khiến cho đối phương cảm thấy bản thân như biến thành người lớn xấu xa đang ăn hiếp con nít.
"Nhờ anh đấy. Hãy tuyển dụng tôi mà không cần bảo hiểm đi ạ."
"............"
Đứng trước lời van nài tha thiết của Choi In Seop giám đốc Kim bỗng chốc quên mất lời muốn nói. Giám đốc Kim khó khăn lắm mới lấy lại được ý thức, anh mở miệng nói: "In Seop à, hình như cậu nghe hiểu sai chỗ nào đó rồi ý tôi là..."
"Ban nãy tôi đã nghe rất kỹ rồi ạ."
"Không được, tôi mà tuyển dụng cậu không bảo hiểm là toi đời đấy."
"Không đâu ạ. Tôi sẽ lái xe thật cẩn thận."
Ánh mắt cậu nghiêm túc đến nỗi tựa như đem việc lái xe an toàn biến thành mục tiêu cuộc đời của bản thân vậy.
"Ý của Lee Woo Yeon không phải là muốn hỏi về vụ bảo hiểm tuyển dụng của cậu đâu... haiz."
Giám đốc Kim thở dài một hơi.
Thời điểm bọn họ nhận ra mối quan hệ mờ ám giữa Choi In Shop và Lee Woo Yeon là lúc cậu từ Mỹ quay lại Hàn Quốc.
Phần lớn thời gian sau khi Lee Woo Yeon kết thúc công việc đều là ở canh Choi In Seop. Thậm chí ngay khi bộ phim đang quay kết thúc, Lee Woo Yeon đã ngay lập tức đặt vé đến Mandiver nghỉ phép cùng In Seop nửa tháng.
Đến lúc này thì giám đốc Kim không vứt bỏ những hoài nghi của bản thân nữa, à là không thể vứt bỏ mới đúng. Mặc dù đứng trước những vật chứng chất cao như núi Everest thì anh vẫn không muốn nhìn thẳng vào sự thật đó. Còn trưởng phòng Cha thì quả nhiên chẳng hé ra một câu nào cả. Cả hai đều cố phớt lờ đi sự thật rằng tên Lee Woo Yeon kia không lý nào lại có quan hệ nghiêm túc với ai đó được. Nhưng cuộc chiến tâm lý này đi đến hồi kết nhanh và khủng khiếp hơn bao giờ hết.
Sau khi thành lập công ty nhanh chóng phát triển, tuyển chọn người mẫu cũng như ca sĩ giúp cho công ty mở rộng lĩnh vực trong các ngành công nghiệp. Giám đốc rất Kim cũng phóng khoáng chia sẻ niềm vui cho tất cả mọi người. Không những thưởng thêm tiền mà anh còn thuê cả một resort cao cấp ở đảo Jeju làm quà du lịch cho tất cả mọi người trong công ty. Biết rằng có mặt lãnh đạo cấp cao thì mọi người không thể nào vui chơi thoải mái hết mình được nên anh còn quyết định buổi tối chỉ ra mặt một lát rồi chuồn đi ngay. Tất nhiên kế hoạch của anh sẽ suôn sẻ tiến hành như thế, nếu như anh không phát hiện ra Lee Woo Yeon giữa đám người tấp nập đó.
"Tại sao cậu lại có mặt ở đây hả."
Trước câu hỏi đầy kinh ngạc của giám đốc Kim, Lee Woo Yeon không nói gì hết chỉ lặng lẽ hất mắt về hướng Choi In Seop.
Kêu cả In Seop đi nhé, thằng bé cũng cực khổ nhiều rồi. Trưởng phòng Cha là người đã nói ra câu này và cũng là người đang cầm chai rượu soju ngồi một mình một góc đằng kia.
Lee Woo Yeon cũng chẳng làm khùng làm điên gì hết, chỉ đơn giản ngồi trên sofa uống rượu lâu lâu lại nói chuyện cùng người khác đôi ba câu. Vấn đề ở đây chính là tầm mắt của hắn. Theo lời diễn tả của trưởng phòng Cha thì là, một tên trời đánh thánh vật như hắn lại dùng ánh mắt dịu dàng không chê vào đâu được chăm chú ngắm nhìn Choi In Seop.
Lee Woo Yeon là một diễn viên tài giỏi. Một con người có thể che đậy đi tính nết thật xấu xa của bản thân bằng sự thân thiện hoàn mỹ không vướng chút khó khăn nào.
Nhưng bản năng của giám đốc Kim nhận ra rằng ánh mắt đó không phải thứ hắn cố tình tạo ra, nó là thật.
...Không phải đâu. Đương nhiên là không phải rồi. Không lý nào lại thế. Là ảo giác thôi. Anh phải nốc vài ly vodka sau đó ngủ một giấc đem mấy chuyện thấy được nghe được hôm nay quên đi đi thôi.
Nhưng khoảnh khắc anh quay lưng lại.
"Đừng uống nhiều rượu quá. Mặt đỏ hết cả lên rồi."
Giám đốc Kim nhìn Lee Woo Yeon vừa nói vừa đưa tay lên chạm vào khuôn mặt ửng đỏ của Choi In Seop, đồng tử của anh nhịn không được rung liên hồi. Trưởng phòng Cha ở một góc xó xỉnh nào đó cũng y như thế.
Giám đốc Kim cầm bình rượu thẫn thờ đi tới ngồi cạnh trưởng phòng Cha. Thật lòng mà nói thì anh chẳng muốn trở thành một ông chủ tư bản vô duyên thiếu tinh tế đâu, nhưng hết cách rồi. Làm sao anh có thể để hai người đó ở lại đây và rời đi chứ. Vậy nên mới có cảnh tượng hai người đàn ông ngồi chổm hổm cạnh nhau nốc rượu ừng ực thế này đây.
Đến khi tỉnh táo lại thì tất cả các nhân viên đã trở về phòng hết rồi. Trưởng phòng Cha cảm ràm kêu giám đốc Kim đang nằm dài trên mặt đất đi vào ngủ đi. Khuôn mặt giám đốc Kim tái nhợt, anh lẩm bẩm nói rằng hình như mình sắp nôn tới nơi rồi. Trưởng phòng Cha nhanh chóng đưa anh vào phòng tắm được thông với phòng lớn. Anh vừa gõ vào lưng giám đốc Kim đang nôn thốc nôn tháo vừa hỏi: "Anh nôn hết chưa vậy?"
Giám đốc Kim nôn đến đầu óc quanh cuồng mới ngẩng đầu lên ừ một tiếng. Sự im lặng bao trùm trong phòng tắm, chỉ có tiếng giám đốc Kim thở dài thườn thượt sau khi súc miệng xong. Cả hai đều có những lời chẳng thể nào nói ra khỏi miệng, vẫn là trưởng phòng Cha xung phong nói trước: "Giám đốc à, về Lee Woo Yeon ấy..."
Nhưng anh còn chưa kịp nói xong thì đã có tiếng bước chân của ai đó đang tiến vào phòng. Bản năng của con người sẽ chú ý đến những thông tin mà bản thân nắm rõ trước tiên. Vậy nên người vừa tiến vào chắc chắc không ai khác ngoài nhân viên của công ty. Giám đốc Kim đưa tay ý bảo trưởng phòng Cha im lặng, sau đó xem tình hình rồi lần lượt đi ra là được. Đấy là trong tình huống nếu họ không nghe thấy giọng nói kia.
"Không sao chứ?"
Là Lee Woo Yeon.
Giám đốc Kim và trưởng phòng Cha cùng trố mắt nhìn nhau.
"Hum có xao hết."
Còn người trả lời bằng cái giọng ngọng líu cả lưỡi kia là Choi In Seop.
"Vậy nên anh mới bảo em là đừng uống nhiều quá rồi còn gì."
"Tại hôm nay dui á..."
Họ nghe được tiếng cười khẽ của Lee Woo Yeon sau câu nói ngọng kia. Giám đốc Kim vuốt vuốt cánh tay nổi đầy da gà bằng tay còn lại. Trưởng phòng Cha thì mặt nhăn thành một đống.
"In Seop có biết là sau khi uống rượu xong em càng trở nên dễ thương hơn không?"
"Em có biết rì đâu..."
Lại là tiếng Lee Woo Yeon cười. Họ thực sự nghe không nổi nữa rồi, cả hai vừa đánh mắt trao đổi đang định đứng dậy ra ngoài thì nghe thấy tiếng khoá cửa lạch cạch. Thôi toang, kiếp này của hai người coi như bỏ.
"In Seop. Lại đây nào."
Đối thoại kinh khủng 8 lạng, thì hiệu ứng âm thanh kinh khủng 800gram. Tiếng môi miệng cọ xát, tiếng thở đan xen nhau, tiếng quần áo rơi xuống đất.
Và thứ đáng sợ nhất đó chính là,
"Anh liếm núm vú của In Seop được không? Ha...mẹ nó chứ, phấn khích chết đi được."
Hai người biết thừa cái miệng của Lee Woo Yeon dơ bẩn như thế nào. Nhưng lạy chúa trên cao, phật tổ chứng giám hôm nay họ mới biết cái miệng đó khi leo lên giường còn bẩn hơn một ngàn lần. Mặt hai người tái mét không còn một giọt máu.
"Đừng lo. Anh không đút vào ở đây đâu. Vậy nên đừng có khóc nhé. Em biết thừa anh là một thằng khốn cương cứng vì khuôn mặt khi khóc của em mà. Ha, mở chân ra nào bé yêu. Anh muốn cọ cọ dương vật với bé yêu."
Sau đó, hai người phải ngồi xổm trong phòng tắm để lắng nghe bữa yến tiệc với những câu từ tục tĩu không hồi kết.
Họ tự hỏi không biết kiếp trước phạm tội gì mà kiếp này lại bị phạt như vậy, con người có thể trở nên cầm thú đến mức nào thế, tại sao thằng khốn điên khùng Lee Woo Yeon kia lại như thế... Đáng sợ quá.
Không biết qua bao lâu, họ nghe thấy tiếng thì thầm to nhỏ sau đó tiếng bước chân càng ngày càng gần. Cửa phòng tắm cạch một tiếng mở ra. Hai người đàn ông trung niên đã hơn 40 tuổi giật mình ngẩng đầu lên như một đứa trẻ đang làm điều xấu. Chạm mắt với Lee Woo Yeon chỉ mặc độc một cái quần con. Lee Woo Yeon với nụ cười rạng rỡ cùng thân hình hoàn mỹ được luyện tập kỹ càng dạo gần đây khiến họ cảm thấy tự xấu hổ dù là đàn ông với nhau cả.
"Anh sao thế?"
Trước câu hỏi của Choi In Seop từ phòng ngủ truyền tới, Lee Woo Yeon chỉ đơn giản đáp: "Không có gì đâu."
Giám đốc Kim và trưởng phòng Cha làm như thế này cũng không được, thế kia cũng chả xong chỉ có thể ngồi đóng băng tại chỗ ngước mặt lên nhìn Lee Woo Yeon.
Suỵt.
Đặt ngón tay xinh đẹp và duyên dáng lên môi, hắn trầm thấp phát ra tiếng. Khán giả thì khỏi bàn rồi, đến cả các diễn viên nữ cũng điêu đứng trước ánh mắt cười lịch thiệp đó của hắn bảo sao giám đốc Kim và trưởng phòng Cha lại chẳng quên béng đi hoàn cảnh mà họ đang phải đối mặt cơ chứ.
"Phòng tắm ở đây hình như bị hỏng rồi, để anh lấy nước từ bồn tắm đằng kia."
Lee Woo Yeon nói xong câu đó với Choi In Seop thì đóng cửa phòng tắm lại. Chỉ sau khi xác nhận được rằng chắc chắn hai người đó đã ra khỏi phòng, thì hai người đàn ông mới ra khỏi phòng tắm. Cả hai chuyển đến khách sạn bên cạnh và uống rượu suốt hai ngày một đêm ở đó. Họ không thể nào ngoảnh mặt làm ngơ trước hiện thực được nữa rồi.
"Nếu vậy thì nó có nghĩa là gì ạ?"
Giám đốc Kim nhanh chóng thoát khỏi hồi tưởng bởi câu hỏi của Choi In Seop.
"In Seop à. À không, thưa cậu Choi In Seop."
Giám đốc Kim dùng thanh âm nghiêm túc gọi tên cậu. Nghe thấy giám đốc Kim thay đổi danh xưng gọi mình, Choi In Seop trố mắt, đáp: "Vâng."
"Rốt cuộc là tại sao cậu lại muốn làm trợ lý cho Lee Woo Yeon? Vì cần tiền ư? Nếu thế thì tôi sẽ tìm chỗ làm thêm khác cho. Gấp mấy lần, à không gấp mấy chục lần luôn, làm việc còn thoải mái hơn."
Vài ngày sau vụ đêm hôm đó, Lee Woo Yeon đã đến nhà của giám đốc Kim. Anh đã mở chai Whisky mà anh yêu thích ra, vì muốn nhân cơ hội này nói rõ ràng mọi chuyện. Nhưng câu chuyện lại trôi theo một phương hướng khác mà anh không tài nào ngờ tới.
"Em không quan tâm có bị phát hiện ra hay không. Nghỉ việc cũng được. Anh cũng kiếm được khối tiền rồi mà. Không phải vậy sao?"
Ngữ điệu của hắn nhẹ nhàng bình tĩnh đến mức khiến anh nổi cả da gà. Đây không phải là thái độ của một người bị phát hiện cả những cảnh riêng tư và xấu hổ nhất nên có. Không hề nhìn thấy được sự xấu hổ, bối rối hay thậm chí là phẫn nộ mà một con người bình thường nên có. Lee Woo Yeon một mặt thản nhiên, tựa như đó là việc của người khác vậy.
Thằng nhóc này hoá ra điên hơn anh nghĩ nhiều. Giám đốc Kim đổ đầy mồ hôi lạnh, anh hỏi: "Vậy sau này cậu tính sao hả?"
"Tính sao cái gì mà tính sao. Có gì khác đi đâu ạ?"
Này, cái thằng khốn này. Cậu có biết ngày hôm đó tôi đã nghe biết bao nhiêu từ chim cò bẩn thỉu hay không hả! Tôi cần lấy lại sự trong trắng cho đôi tai lẫn tâm hồn này! Trả cho tôi nhanh!
Giám đốc Kim cố gắng chịu đựng sự thôi thúc muốn hét lên như vậy trước mặt hắn.
"...Cậu sẽ nghỉ việc à."
Lee Woo Yeon cười ha ha ha rồi cầm ly rượu lên và uống một ngụm.
Cách đây không lâu, quảng cáo rượu do Lee Woo Yeon quay đã trở thành hit chưa từng có khiến miệng của nhà quảng cáo cười ngoắc lên tới tận mang tai. Cùng đúng, từ bộ dạng à không từ tư thế cầm ly cho đến cách hắn nuốt xuống từng ngụm rượu đều đẹp điên. Không thể chê vào đâu được.
Giám đốc Kim âm thầm chửi đổng vị thần nào đó đã ban cho tên khốn khiếp kia một ngoại hình như thế.
"Ý anh là?"
"Thì cậu nói nghỉ việc cũng được còn gì."
"Em chỉ nói nghỉ việc cũng được thôi chứ có ai nói sẽ nghỉ việc đâu."
Giám đốc Kim liếc nhìn chai rượu Whisky. Nếu mà anh nhận được sự giáo dục từ gia đình ít thêm một chút nữa thôi là anh đã lấy chai rượu giã lên đầu thằng nhãi này rồi.
Giám đốc Kim nghiến răng nghiến lợi, hỏi: "Vậy cậu vác mặt tới đây làm cái gì?"
"Bởi vì với em thì không sao nhưng mà với In Seop thì có sao đó ạ"
"........."
"Rõ ràng là em ấy để tâm lắm. Cứ tự cho rằng bản thân đã gây ra phiền phức, suy sụp tinh thần và lo lắng."
Không biết nhớ tới chuyện gì, Lee Woo Yeon cụp mắt nở nụ cười.
"Tuy rằng bộ dạng đấy cũng không tồi."
Lee Woo Yeon lẩm bẩm như đang nói chuyện một mình, ngón tay thon dài gõ gõ lên thành cốc pha lê. Sau đó ngẩng đầu lên như thể đã quyết tâm, nói: "Vậy nên anh hãy vờ như không biết đi."
"........."
"Ngoài ở trên giường ra thì em không muốn làm em ấy khóc cho lắm."
".................................."
"Em khác với giám đốc, em không có gì để mất cả. À không, có một cái chứ. Vậy nên thứ đó mà tiêu tùng thì em cũng không đảm bảo được bản thân em sẽ biết thành cái dạng nào đâu."
Lee Woo Yeon tự uống cạn ly rượu rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
"Cũng gửi lời hỏi thăm đến trưởng phòng Cha giúp em nhé."
Câu đó có nghĩa là kêu anh nói với trưởng phòng Cha tự biết mà quản cái miệng lại. Thấy giám đốc Kim không trả lời Lee Woo Yeon nhắc lại: "Anh nhớ nhé?"
Cùng với ánh mắt cười tao nhã đó, hắn ném mối đe doạ kinh người và rùng rợn nhất thế giới khiến con người ta nổi da gà cho anh rồi biến mất tăm.
Đúng là một thằng khốn.
Trưởng phòng Cha, người đã được nghe lại câu chuyện đó cũng nhổ ra một câu phụ hoạ: "Có ba người chúng ta nên tôi mới nói chứ, làm trợ lý cho Lee Woo Yeon cũng đâu phải việc dễ dàng gì."
Giám đốc Kim đặt tay lên vai Choi In Seop, anh dùng vẻ mặt nghiêm túc nói với cậu: "Suy nghĩ cho kỹ đi. Tôi biết là quan hệ giữa hai người rất khác biệt, à không rất thân nhau, nhưng đây là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau."
"Tôi biết. Dù vậy tôi vẫn muốn làm."
"Rốt cuộc là tại sao hả?!"
Giám đốc Kim vô thức hét toáng lên. Nhưng anh quả thực muốn hỏi như thế thật. Cứ cho bề ngoài có lành lặn đến đâu thì bên trong hắn vẫn là một con người vô cùng thối nát. Không thể nào In Seop không biết sự thật đó được. Không, rõ ràng là cậu biết rõ hơn bất cứ ai mới đúng.
"Xin lỗi vì đã hét lên. Nhưng thực sự chuyện này không ổn đâu."
Đây là một câu nói chứa đựng nhiều ý nghĩa. In Seop à, dù bánh gạo nhìn có đẹp thế nào đi chăng nữa thì ăn đại ăn thí cũng không được đâu.
"Tôi biết tính cách của Lee Woo Yeon, khác với người bình thường."
"........."
Nói Lee Woo Yeon khác với người thường chỉ là nói giảm nói tránh thôi. Hắn là người mà cả địa ngục cũng chẳng muốn chất chứa đó.
"Vậy nên tôi muốn ở bên cạnh anh ấy. Bởi vì tôi biết điều đó, nên khi ở cạnh tôi anh ấy mới có thể thoải mái, nói những gì mà bản thân muốn. Và vì tôi thích điều đó."
"...Cậu thích ăn chửi hả?"
"K, không. Ý tôi không phải nói rằng thích ăn chửi hay gì. V, vậy nên..."
Choi In Seop lắp bắp với khuôn mặt đỏ bừng.
"Anh ấy sẽ phải ở cạnh trợ lý trong một khoảng thời gian dài, vì vậy tôi muốn giúp anh ấy thoải mái hơn dù chỉ một chút. Đấy mới là lý do. Tôi xin lỗi."
Giám đốc Kim chợt nhớ tới một câu nói cửa miệng của trưởng phòng Cha khi đánh giá Lee Woo Yeon.
"Tính cách đâu cần tồi như chó đến vậy đâu?"
Ngay khoảnh khắc này đây, tuy cũng tương tự nhau nhưng lại có một câu khác cứ văng vẳng trong đầu anh.
Làm người đâu cần hiền lành đến vậy đâu...
Giám đốc Kim cảm thấy thứ gì đó thật khó diễn tả bằng lời.
"Vậy nên, cậu quá hiền lành để có thể đối phó với Lee Woo Yeon."
"Không đâu. Tôi không hiền đến vậy dâu. Thật đó ạ. Tôi cũng xấu tính lắm"
Giây phút nhìn Choi In Seop với lý do muốn để cho Lee Woo Yeon có khoảng thời gian thoải mái hơn, còn dám chắc nịch khẳng định cái mà bản thân cậu còn chẳng có đó là sự xấu xa thì cổ họng giám đốc Kim như có lửa bùng lên, làm sao mà cái thứ kia và cái thứ này lại....!
Nhưng đột nhiên có một suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh.
"In Seop à. Nói thật với tôi cũng được. Biết chưa?"
"Vâng? Tôi biết rồi."
"Cậu, có khi nào."
Giám đốc Kim cẩn thận hết sức có thể nói: "Cậu bị Lee Woo Yeon uy hiếp cái gì à?"
"Không có ạ! Tuyệt đối. Không hề có chuyện đó đâu ạ."
Choi In Seop nhảy dựng lên quyết đoán phủ nhận. Dường như cảm thấy điều đó còn chưa đủ Choi In Seop bắt đầu biện hộ cho Lee Woo Yeon.
"Lee Woo Yeon nói không phải là người như vậy đâu. Anh ấy nói chuyện có hơi thô lỗ, tính tình cũng cứng rắn, nhưng mà tuyệt nhiên anh ấy không làm gì đe dọa hay ép buộc tôi cả."
"In Seop à, em có biết chỉ cần chạm vào cái lỗ của em thôi là anh hứng đến phát điên đi được không? Ha a, vì thế em hãy nói thích đi. Nhé? Vì anh sẽ không buông tay cho đến khi em nói ra đâu."
"Mở miệng ra và nuốt hết đi. Liếm cả trứng nữa... Bé yêu dâm đãng của anh tuyệt quá đi mất. Nói anh nghe, em muốn anh bắn ở đâu cho em nào? Đừng có khóc nữa nhanh nói cho anh nghe nào bé yêu."
...Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, những ép buộc ghê tởm mà Lee Woo Yeon đã làm với In Seop thoáng lướt qua trong tâm trí của giám đốc Kim.
"Được rồi, nếu cậu đã nói không có thì cứ cho là không có đi... Tuy nhiên, chỉ cần Lee Woo Yeon làm bất kể một hành vi không nhân tính nào đối với cậu, bất kể lúc nào phải mạnh dạn nói cho tôi hoặc trưởng phòng Cha ngay. Biết chưa?"
Câu trả lời vọng đến từ một nơi không liên quan cho lắm.
"Hành vi không nhân tính ư?"
Choi In Seop híc một tiếng rụt vai lại, giám đốc Kim cũng không khá hơn đông cứng tại chỗ. Còn Lee Woo Yeon thì khoanh tay đứng ngay sau đó.
"C, cậu ở đó từ khi nào."
"Ban nãy. Một người tỉ mỉ như In Seop lại nói là để quên đồ, em tò mò không biết nó là gì mới đi theo lên đây."
Cổ của In Seop từ từ cúi xuống.
Lee Woo Yeon mỉm cười rồi hỏi giám đốc Kim: "Nhưng rốt cuộc hành vi không nhân tính là hành vi như nào ạ?"
"...Không biết còn hỏi à."
"Vâng. Em không biết thật."
Lee Woo Yeon trả lời tỉnh bơ: "Em, không phân biết được mấy thứ đó."
Thần linh ơi. Rốt cuộc tôi đã ký hợp đồng với cái gì vậy?
Giám đốc Kim làm kí hiệu dấu thánh trong lòng rồi trả lời một cách điểm tĩnh nhất có thể: "Giết người, phóng hoả, cướp bóc, cưỡng hiếp. Đại loại thế. Việc mà bị pháp luật trừng phạt."
"À à."
Lee Woo Yeon mở to mắt rồi gật gật đầu, hắn nói: "Em không làm mấy việc đó đâu."
"Vậy thì may."
Hoá ra hắn vẫn còn sót lại một chút lương tâm tối thiểu của con người.
"Em làm thử rồi nhưng mà phiền phức lắm. Phải xoá chứng cứ đi nữa."
"........."
"........."
"Hahahaha. Đùa thôi."
Không một ai cười theo cả.
"Vậy em đã nói xong chuyện cần nói chưa nhỉ."
Nghe thấy Lee Woo Yeon hỏi, Choi In Seop hướng hắn nói lời xin lỗi.
"Em xin lỗi cái gì?"
"...Xin lỗi vì đã nói dối lừa anh."
Lee Woo Yeon thay vì trả lời cậu thì hắn đưa tay vuốt tóc cậu lên. Cùng với biểu cảm không biết làm sao với cục dễ thương này khi cậu cứ tưởng lừa được hắn bởi mấy câu nói dối dở tệ.
Giám đốc Kim dõi theo cảnh tượng trước mặt nãy giờ ho khan một tiếng hướng mắt về phía Lee Woo Yeon. Miệng hắn mấp máy câu: "Làm sao nào?"
Cái thằng nhãi chó cũng không thèm cắn.
Giám đốc Kim nghiến răng thở dài một hơi, nói: "In Seop à. Có thật là làm được không."
"Vâng. Tôi có thể làm được ạ."
Giám đốc Kim với tâm trạng gần như từ bỏ ra điều kiện: "In Seop sẽ làm việc, thay vào đó hai đứa phải biết điều này."
"Là gì."
"Là gì vậy ạ."
Cả hai đồng thời đưa ra cùng một câu hỏi.
"Lee Woo Yeon, cậu phải ngoan ngoãn yên lặng sống cho qua ngày đi đó. Ở cái ngành này phải như vậy. Vốn dĩ ngôi sao thì phải toả sáng, nhưng sáng quá thì cũng chẳng có lợi đâu. Cậu hiểu rõ mà."
Lee Woo Yeon cười một cách đầy đáng ghét rồi đáp: "Ai biết gì đâu."
"Lee Woo Yeon, dư luận về cậu không thuận lợi như trước đây nữa đâu. Bây giờ những bình luận ác ý cũng ngầm nổi lên rồi."
"Thằng bệnh hoạn nào lại đi quan tâm mấy cái bình luận ác ý ngầm nổi lên chứ."
Giám đốc Kim gần đây cảm thấy bản thân càng ngày càng muốn viết một bài báo bóc phốt về Lee Woo Yeon. Anh đã tâm sự với trưởng phòng Cha rằng anh sợ một ngày nào đó sẽ phát hiện chính bản thân mình đã đăng nhập vào một cổng thông tin nọ, ở đấy anh trút hết lòng hết dạ ra mắng chửi Lee Woo Yeon. Anh còn hỏi liệu anh có nên đi bệnh viện khám tâm lý hay không? Đổi lại anh nhận được biểu tình anh đang lảm nhảm cái quái gì vậy của trưởng phòng Cha.
"Giám đốc cũng đừng bận tâm đến mấy chuyện đó làm gì. Lo nghĩ về tuổi tác ấy. Cứ thế đi luôn không chừng."
Ài, anh cũng không hẳn là muốn viết bài bóc phốt đâu, là cực cực cực kì muốn mới đúng.
Giám đốc Kim đút bài tay rục rịch ngứa ngáy vào túi quần nói tiếp: "Dù vậy đi chăng nữa thì cũng chẳng có ích lợi gì khi để mấy việc xưa cũ trồi lên lọt vào mắt người khác cả."
Khi In Seop bị dao đâm và được đưa đến bệnh viện, Lee Woo Yeon lúc đó đang hoảng loạn đã tự cắt cổ tay rồi gây náo loạn cả bệnh viện. Công ty quản lý đã cố gắng hết sức để biến sự việc khủng khiếp đó thành một câu chuyện hay, như là việc này xảy ra do cảm giác tội lỗi cùng sự đau buồn vì không thể tìm được người quản lý đã thay bản thân mình bị thương. Thật may mắn khi sự việc ngày hôm đó không có video. Tất nhiên, một số anti vẫn kiên trì thường xuyên đề cập đến việc đó và vu khống Lee Woo Yeon thành một một kẻ điên. Giám đốc Kim cũng hoàn toàn đồng ý với ý kiến đó, nhưng vì lợi ích công ty nên anh cũng không muốn sự việc này nổi lên trên mặt nước mãi.
"Giám đốc, em có thể hỏi anh một câu được không?"
Bởi vì câu hỏi của Lee Woo Yeon mà giám đốc Kim lưng đổ đầy mồ hôi lạnh, nhưng anh vẫn cố gắng giả vờ bình tĩnh hỏi lại: "Gì vậy?"
"Giám đốc có bao giờ thấy em bình thường như dạo này không?"
Câu hỏi hắn vừa cười vừa phun ra nhưng ẩn sau trong đó lại có lưỡi dao sắc bén. Không thể nào phản bác nổi. Lee Woo Yeon đang phát triển và còn xuất sắc hơn cả so với trước đây. Không chỉ diễn xuất mà cả cơ thể cũng được trau chuốt hoàn hảo. Vốn dĩ bờ vai rộng đã là một lợi thế giờ lại như hổ mọc thêm cánh, đến mức việc sưu tầm những bức ảnh khi các nam nghệ sĩ khác đứng cạnh Lee Woo Yeon bị sỉ nhục bật lên như một trào lưu mới. Không chỉ vậy, còn không hề có việc thay đổi người quản lý hay thay đổi phụ nữ. Trên lập trường của công ty quản lý, đây là chuỗi ngày tuyệt vời đến mức không thể diễn tả một cách bình thường.
Lee Woo Yeon hỏi lại: "Không phải vậy sao?"
Giám đốc Kim lấp la lấp lửng: "Chuyện đó..."
"Xin anh đừng lo."
Choi In Seop đã nhanh chân xen vào cuộc trò chuyện.
"Nhìn tôi cũng bình thường và mờ nhạt nên sẽ không có chuyện hút mắt gì xảy ra đâu. Sẽ ổn thôi mà."
"Nhưng mà, In Seop à, cái đó... hai đứa..."
Chạm phải ánh nhìn long lanh của cậu khi nhìn về phía bên này khiến giám đốc Kim bất giác nín thở. Anh chợt nhớ tới một câu chuyện xa xưa kể rằng người nọ khi lên núi đã chạm mắt với con hổ, sau đó người nọ bị ánh mắt đó cuốn lấy đắm chìm trong nó đau khổ và dằn vặt đến chết.
Cứ nuôi thứ dữ đó trong nhà miết anh đến cái xác cũng chẳng còn mất.
Giám đốc Kim chà xát bàn tay ẩm ướt trong túi. Choi In Seop mở to mắt và chờ đợi lời nói tiếp theo của giám đốc Kim.
"Tôi biết hai người là ân nhân cứu mạng của nhau nên mới thân thiết, nhưng nó hơi, hahaha. Nếu người quản lý và nghệ sĩ gần gũi nhau quá cũng sẽ bị đồn ra đồn vào đó. Ở đây, thân nhau vừa phải thôi như một đối tác làm việc là được. Ý tôi là như tôi với trưởng phòng Cha này."
Giám đốc Kim, người một tuần bảy ngày ở cùng trưởng phòng Cha cả bảy bày ra vẻ mặt nghiêm túc.
In Seop đã gật đầu với đôi mắt lấp lánh. Đối với Choi In Seop, mối quan hệ giữa giám đốc Kim và trưởng phòng Cha là mối quan hệ mà cậu vô cùng muốn có. Lee Woo Yeon đứng bên cạnh, nhẹ nhàng rũ mắt cười cười nói: " Ý anh là sống như một cặp vợ chồng?"
"Nói cái quái gì thế hả."
"Nói thật thì giám đốc và trưởng phòng trừ việc không quan hệ tình dục ra thôi, còn lại không phải là tiêu chuẩn của một cặp vợ chồng sao? À đâu, một cặp vợ chồng lâu năm như vậy thì đúng là không quan hệ tình dục thật, đúng là một cặp vợ chồng tiêu biểu luôn."
"Này! Cậu!"
Giám đốc Kim nghiêm mặt quát lớn, anh thở dài một hơi: "Haiz, một kẻ như cậu ta cậu đảm đương nổi không In Seop?"
Đây là anh thật tâm thật lòng hỏi cậu.
Choi In Seop nhanh chóng đáp: "Tôi có thể đảm đương. Tôi đủ sức làm được mà. Tôi biết anh lo lắng điều gì rồi. Giống như ban nãy anh yêu cầu, tôi sẽ ác độc, nghiêm khắc, chuyện nghiệp, và làm việc như một đối tác công việc hết mức có thể."
"Được rồi. Nhờ cậu đó... tuy không biết là có làm nổi hay không."
Lee Woo Yeon đặt tay lên vai Choi In Seop nói: "Nếu anh đã nói xong những yêu cầu vô ích thì tụi em đi đây."
"Đó nó đó!"
Giám đống Kim chỉ trỏ với vẻ mặt đúng nó chính nó đó. Choi In Seop một mặt không hiểu gì đáp: "Dạ?"
"Mấy cái kiểu đụng chạm đó. Đừng. Lạ lắm. Không bình thường chút nào. Lộ liễu lắm."
Choi In Seop nhanh chóng phủi tay của Lee Woo Yeon xuống rồi trả lời: "Tôi hiểu rồi".
Ý cười trong đôi mắt của Lee Woo Yeon càng đậm hơn.
"Bình thường, lãnh đạm, nghiêm khắc.... An toàn. Biết chưa? Ghi nhớ lấy!"
Giám đốc Kim nhắc lại với In Seop. Sau khi xác nhận rằng Choi In Seop đang chăm chỉ gật đầu, đã bị Lee Woo Yeon tóm lấy lôi ra khỏi văn phòng không dấu vết anh lại thở dài một hơi.
____________________
Cảm xúc lên xuống chỉ với 1 chương gần 6k chữ, và những câu từ sốc não của anh nhà Lee Woo Yeon @@ đúng là đâu ai bình thường khi yêu, vốn ảnh cũng chẳng có bình thường
Xin hãy giúp chủ nhà sửa chính tả, đã 12h đêm và chủ nhà mờ mắt rồi huhu
Bạn thấy sao?