"Mày làm được. Cố lên."
Choi In Seop đậu chiếc van rồi tự cổ vũ bản thân một câu. Công việc có từng làm qua đi chăng nữa thì vẫn có đoạn thời gian cậu nghỉ công tác, trong khoảng thời gian này mọi thứ có thể thay đổi, sở thích của Lee Woo Yeon cũng có thể như thế.
"Thức uống, bữa sáng, quần áo và tóc tai thì bên kia phụ trách. Địa chỉ cũng đã được lưu. Tốt."
Choi In Seop hít một hơi thật sâu, cậu bước xuống xe. Nghĩ đến việc bắt đầu làm việc từ hôm nay khiến cậu ngủ không được nên từ sáng sớm cậu đã xuất phát rồi. Choi In Seop tới công ty lấy xe, sau đó lại lái xe từ công ty đến nhà Lee Woo Yeon. Cậu nhìn thời gian thì vẫn sớm hơn dự kiến nhiều liền lôi điện thoại ra nhắn cho Lee Woo Yeon một tin.
[Em lái xe tới dưới nhà rồi. Em lên đó được không?]
Đợi một lâu mà vẫn không có tin nhắn hồi đáp.
Sao vậy nhỉ.
Thật ra nếu không phải là mối quan hệ yêu đương thì cậu chẳng việc gì phải lo lắng cả. Chỉ cần ngoan ngoãn đợi đúng giờ Lee Woo Yeon xuống rồi xuất phát là xong. Choi In Seop đắn đo một lúc sau đó bước vào dãy hành lang chung, cậu biết mật khẩu nên cũng không cần nhờ hắn mở cửa cho.
Trong suốt thời gian từ thang máy đi lên, Choi In Seop không ngừng vân vê điện thoại trong tay. Nếu Lee Woo Yeon thấy tin nhắn rồi thì chắc chắn sẽ gọi lại ngay cho cậu, nhưng lại không hề có.
Không lẽ đang ngủ. Mà nếu vậy thì cậu lên cũng được mà nhỉ. Vì cậu phải đánh thức Lee Woo Yeon dậy... để trễ giờ thì không tốt cho lắm. Nếu muốn làm một người trợ lý nghiêm khắc thì có bấy nhiêu đây cậu cũng phải làm cho ra hồn chứ.
Choi In Seop gật gù với suy nghĩ hợp tình hợp lý của bản thân, nhưng đến khi đứng trước cửa nhà rồi cậu vẫn hơi lưỡng lự không biết nên bấm chuông hay cứ thế bấm mật khẩu rồi vào nhà.
Choi In Seop quyết định bấm chuông vì nhớ tới lời giám đốc Kim mong hai người giữ mối quan hệ công việc hết sức có thể. Không lâu sau cậu nghe thấy giọng Lee Woo Yeon qua bộ đàm cửa.
"Là em."
Cửa liền mở ra.
Có vẻ Lee Woo Yeon vừa tắm xong hoặc đang tắm nên chỉ cuốn độc một cái khăn ngang hông, hắn nghi hoặc hỏi cậu: "Sao em không vào luôn mà còn bấm chuông."
"À, chuyện đó..."
Cơ thể trần truồng của hắn thì dĩ nhiên cậu đã nhìn thấy vô số lần rồi. Nhưng Choi In Seop vẫn thế, vẫn như một cô nữ sinh trung học nhìn thấy ngôi sao yêu thích của mình, cậu chớp đôi mắt bối rối không biết nhìn vào đâu.
"Vào đi."
Lee Woo Yeon nắm lấy tay In Seop kéo cậu vào. Choi In Seop nghe thấy tiếng cửa đóng lại từ phía sau nhưng cậu vẫn không thể ngẩng đầu lên. Cơ thể trần truồng của Lee Woo Yeon ngay trước mắt, cậu chỉ cần đưa tay ra là chạm tới. Dù có cố tình lờ nó đi thì cậu vẫn rất khó xử không biết phải làm sao.
Không được. Hôm nay là ngày đầu đi làm, cậu phải giữ một thái độ chuyên nghiệp đỉnh nóc kịch trần. Nghĩ vậy Choi In Seop liền quyết tâm thu gom dũng khí ngẩng đầu lên.
Lee Woo Yeon vừa tháo chiếc khăn cuốn quanh eo vừa nói: "Em tới sớm nhỉ."
Choi In Seop bàng hoàng chỉ kìm ớ một tiếng rồi gấp rút xoay đầu đi.
"...Dạ. Em sợ lỡ may kẹt xe."
"Em ngồi ở sofa đi. Đợi anh tắm nốt cho xong rồi anh ra ngay."
"Em biết rồi."
Choi In Seop căng thẳng tụt độ ngồi ở ghế sofa. Phải đến lúc Lee Woo Yeon bước vào phòng tắm cậu mới buông thõng vai xuống.
Cậu tự cảm thấy hổ thẹn. Đáng lẽ phải bày ra một bộ dạng diễn viên và trợ lý bình thường cho bàn dân thiên hạ thấy, nhưng mà cứ như vậy không sớm thì muộn ai cũng biết là cậu thích Lee Woo Yeon cho mà xem.
Nhưng mà cái hình ảnh đó...
"Haiz..."
Choi In Seop thở dài một hơi đưa tay vuốt vuốt má.
Đôi vai tiền vệ to lớn. Cậu có thể mường tượng nghe thấy tiếng Jenny hưng phấn làm loạn. Cơ thể đó được người hâm mộ ca tụng như một kì tích phép màu. Nghe đâu dạo gần đây hắn còn chăm chỉ tập luyện nhiều hơn cả trước kia nữa. Choi In Seop tự hỏi, cậu hẹn hò với người như vậy liệu có được hay không.
"Em đang suy nghĩ cái gì vậy."
"Dạ? À, chỉ là..."
Lee Woo Yeon mặc một chiếc quần con màu đen bước tới phòng khách với chiếc khăn lau tróc trên tay. Trên đời này chẳng có bức tượng điêu khắc nào mà có sự sống cả. Tự nhủ như thế, Choi In Seop cố gắng tự nhiên nhất có thể quay đầu lại nói tiếp: "Lịch trình hôm nay là chụp ảnh hoạ báo. Chúng ta sẽ không làm tóc ở salon mà sẽ trực tiếp làm tóc ở địa điểm chụp, quần áo cũng thế."
Vì là buổi chụp ảnh họa báo nên việc tách đội làm tóc và đội trang phục là điều đương nhiên. In Seop cố nói những gì mình nghĩ một cách tự nhiên nhất để không bị phát hiện ra bản thân đang căng thẳng.
"In Seop, hôm nay em vuốt mái lên này."
"Em cũng chuẩn bị sẵn bữa sáng đơn giản rồi. Dù sao cũng cần quay hình nên em biết rằng anh sẽ không ăn đồ quá nặng nề cho dạ dày."
Một đoạn đối thoại mà ông nói bà gà nói vịt điển hình.
"Là bộ vest em mặc trước kia đó à?"
"Dạ. Đúng thế. Vậy anh chuẩn bị xong thì ra nhé. Em đợi."
Lee Woo Yeon quỳ gối giữa hai chân Choi In Seop đang vô cùng căng thẳng. Cậu tựa như ngồi phải lửa giật mình ngả người ra sau.
"Vẫn còn chút thời gian."
"Dạ, còn một chút..."
Choi In Seop dù đã cố gắng không nhìn nhưng tầm mắt vẫn đụng trúng lồng ngực cường tráng đang tới gần của Lee Woo Yeon.
"Lâu lắm rồi mới lại thấy em như thế này làm anh nhớ hồi xưa ghê. Thực sự thì nó không hợp với em lắm, dĩ nhiên bây giờ cũng thế."
Những giọt nước rơi từ mái tóc hắn làm ướt áo sơ mi của In Seop.
"A, thấy núm vú rồi này."
Ngón tay Lee Woo Yeon lướt quanh vùng ngực cậu. Choi In Seop nín thở đông cứng một cục tại chỗ.
Ở Lee Woo Yeon có một sự điềm tĩnh khác lạ mà chẳng diễn viên nào có. Cũng là thứ không phải cứ cố gắng là có được. Thỉnh thoảng người hâm mộ rất cuồng nhiệt với hình ảnh gợi cảm ẩn sau sự tao nhã lịch sự đó của Lee Woo Yeon. Đâu đó còn có cả đống người bảo rằng, nếu được nghe Lee Woo Yeon dùng tông giọng mềm mại đặc trưng đó nói những câu dâm loạn thì họ có chết cũng không còn gì uống phí.
Và Choi In Seop chính là huyền thoại được chiêm nghiệm những câu dâm loại đó mỗi ngày. Cậu biết rất rõ uy lực của nó ra sao nên đã nhanh chóng đứng dậy khỏi chỗ ngồi: "Sẽ, sẽ kẹt xe đấy ạ."
"Hửm?"
"Em xuống trước rồi khởi động xe chờ anh."
Choi In Seop nhanh chóng chỉnh đốn lại trang phục rồi đi tới trước cửa nhà. Cậu nghe thấy từ phía sau truyền đến một tiếng cười nhẹ.
"Được rồi. Anh sẽ xuống ngay."
Choi In Seop lo rằng tiếng tim đập bùm bụp của mình sẽ bị phát hiện nên cậu nhanh nhanh chóng chóng đóng cửa lại. Trên đường đi tới bãi đậu xe, cậu dùng hai tay vỗ bem bép vào má mình tự nhủ bản thân tỉnh táo lại, cậu phải làm một trợ lý lạnh lùng, nghiêm khắc, giữ vững mối quan hệ công việc...nhưng liệu cậu có làm được không nhỉ?
Sau khi lên xe ngồi vào ghế lái, Choi In Seop thở dài một hơi.
Mặc dù cậu đã nói với giám đốc Kim rằng cậu muốn giúp Lee Woo Yeon có thể làm việc một cách thoải mái nhưng bên cạnh đó cậu cũng có tâm tư riêng muốn ở bên cạnh hắn.
Giám đốc Kim, anh nhìn đi. Tôi là một người xấu xa như thế này đấy. Ông trời ơi, thật xin lỗi vì hôm nay con lại ôm một tâm tư xấu xa.
Trong lúc Choi In Seop đang mặc niệm hối lỗi thì cửa phó lái cạch một tiếng mở ra.
"Đợi chút em đang cầu... Sao anh chưa sấy tóc nữa. Bị cảm mất."
Nhìn quả đầu còn chưa khô hẳn của Lee Woo Yeon, Choi In Seop nhẹ cau mày.
"Không bị cảm nổi đâu."
Lee Woo Yeon vừa định leo lên ghế phó lái đã bị Choi In Seop nghiêm mặt lắc đầu, cậu nói: "Anh ngồi phía sau đi."
"......."
"Không được."
Choi In Seop một lòng một dạ quyết tâm giữ vững phong thái của một trợ lý nghiêm khắc và chuyên nghiệp, cậu cứng rắn ngăn cản hắn.
Lee Woo Yeon chăm chú nhìn cậu một lúc mới đóng cửa ghế phó lái lại rồi ngồi vào ghế sau.
"Em có chuẩn bị nước và ít đồ ăn nhẹ cho anh ở đấy rồi."
Có các loại hạt cùng salat, và nước. Lee Woo Yeon vặn nắp chai nước dựa lưng vào ghế.
Không biết có phải hắn đang tức giận hay không nữa. In Seop nghĩ thầm, cậu nhìn thoáng qua phía sau bằng gương chiếu hậu. Ánh mắt hai người chạm nhau. Lee Woo Yeon nháy mắt với khuôn mặt vô cảm.
"Vậy em xuất phát nhé."
Tuy có thể nói là hắn cọc cằn nhưng Lee Woo Yeon không hề bỏ lỡ khoảnh khắc cần cổ sau gáy cậu dần dần bị nhuốm đỏ.
Sau khi thành thạo đỗ xe đúng chỗ, Choi In Seop quay về phía sau, nói: "Tới nơi rồi."
"Em vẫn đỗ xe thành thạo như ngày nào nhỉ."
Được khen thì mở cờ trong bụng nhưng Choi In Seop vẫn cố tỏ ra không có gì đáp: "Cảm ơn anh."
"Để em mở cửa cho anh."
Nghe được câu nói của Choi In Seop, nụ cười của hắn tắt ngúm.
"Được rồi. Bấy nhiêu đấy thôi."
Lee Woo Yeon đang xuống xe thì chợt nghĩ tới gì đó, hắn quay lại nheo mắt gọi cậu một tiếng.
"Dạ?"
"Em đi đâu đó nghỉ ngơi tới lúc anh quay xong nhé?"
"Anh nói gì vậy. Em phải ở cạnh anh chứ."
"Sẽ mất nhiều thời gian lắm."
"Em biết mà."
Chụp hình hoạ báo thường sẽ mất nửa ngày. Trước đây cậu đã từng kênh qua nhiều lần nên biết rõ mọi việc sẽ vận hành ra sao.
"Em không được làm quá sức."
Lúc quay hình hoạ báo trợ lý gần như không có việc gì để làm hết. Hoặc là ngồi trong góc rồi thỉnh thoảng chạy vặt cho nghệ sĩ, hoặc là khen lấy khen để cổ vũ tinh thần, đôi khi chỉ cần nghe chửi. Lee Woo Yeon là kiểu người không cần cả ba loại đó nên cậu chỉ cần giúp hắn đưa đồ là được.
"Em chỉ ngồi yên thôi. Không sao đâu."
"Em có biết hôm nay chụp hoạ báo gì không?"
"Dạ biết. Hoạ báo đồng hồ."
Ngay khi nhận được lịch trình Choi In Seop tích cực học thuộc qua một lượt. Tìm kiếm hình ảnh, biên niên sử và danh mục sản phẩm của thương hiệu là điều cơ bản. Một chiếc đồng hồ gần với giá một chiếc xe, Dream Watch là thương hiệu cao cấp nhất mà cánh đàn ông lựa chọn. Choi In Seop cảm thấy nó rất hợp với hình ảnh cao cấp của Lee Woo Yeon.
"Anh sẽ chụp hình với mẫu nữ."
Choi In Seop chớp chớp mắt, cậu nói: "Em biết."
Ánh mắt Lee Woo Yeon ẩn chứa ý cười. Phải đến lúc này cậu mới hiểu ra ý của hắn.
"Em là người công tư phân minh."
Cậu đã cày nát những bộ phim mà Lee Woo Yeon quay hết rồi. Nội cảnh quay tình cảm với diễn viên nữ không thôi chắc cũng phải một xe tải to, thế nên Choi In Seop tự tin nhìn thẳng hắn nói tiếp: "Em sẽ không để anh lo lắng vì mấy chuyện như vậy đâu."
"Vậy à."
Lee Woo Yeon xuống xe, Choi In Seop nhanh chóng gọn gẽ xách theo thức uống phát cho các staff đi theo sau Lee Woo Yeon.
"Thánh thần thiên địa ơi, đúng là điêu khắc mà. Dạo này cậu tập luyện nhiều hơn hả? Cái thể hình gì đây."
Ngay khi nhìn thấy Lee Woo Yeon mặc bộ vest màu xanh đậm, đạo diễn Ma Jin Young không kiềm được sự run rẩy cảm thán. Ma Jin Young là đạo diễn có tiếng khó tính trong giới, người mẫu dù có nổi tiếng đến mức nào đi chăng nữa nhưng nếu anh không hài lòng thì bao nhiêu lời bạo lực mắng chửi anh đều tuôn ra được tất.
"Cảm ơn. Mong mọi người chiếu cố."
Lee Woo Yeon chào hỏi xong liền mỉm cười nhẹ nhàng, khuôn mặt của các nhân viên nữ xung quanh cũng như đạo diễn đều rạng rỡ cả lên.
"Lần đầu tiên Lee Woo Yeon tới văn phòng của tôi, tôi còn tưởng cậu ta là thằng điên ấy? Quần áo thì rách rưới, tóc tai thì rũ rượi. Nên là tôi còn gọi cả bảo vệ lên định đuổi cậu ta ra rồi kìa, haiz. Tôi mới là thằng điên thì phải, biết thế lúc đó đừng có nhìn mặt cậu ta."
Lần lè nhè thứ 18 sau khi say rượu của giám đốc Kim. Cứ mỗi lần nói xong câu này là giám đốc Kim lại nốc cạn số rượu có trong ly. Và.
"Thật hoàn hảo."
Giám đốc Kim lẩm bẩm một câu với khuôn mặt bất hạnh nhất thế giới xong lại lần nữa nốc rượu.
Thật hoàn hảo. Choi In Seop ngay lúc này một mình lặng lẽ suy ngẫm lại câu nói đó. Lee Woo Yeon ăn mặc từ đầu đến chân rất hoàn hảo. Họ lại chạm mắt nhau. Lee Woo Yeon lén lút đánh mắt tràn đầy ý cười về phía cậu. Choi In Seop nhanh chóng hạ tầm mắt, cậu bóp chặt phần thịt ở đùi và cố gắng giữ vẻ mặt không biểu cảm nhất có thể vì cậu sợ chính bản thân mình không biết chừng lại vô thức nở nụ cười. Lee Woo Yeon liếc nhìn Choi In Seop như thế, hắn nhịn xuống nụ cười bắt đầu thảo luận chủ đề buổi chụp với đạo diễn.
Choi In Seop xoa xoa cái đùi đau nhức, cậu liếc nhìn xung quanh.
"Người mẫu nữ là ai ấy nhỉ?"
Choi In Seop nghe thấy thế cũng dựng tai lên ngóng, bởi đấy cũng là điều mà cậu tò mò từ nãy đến giờ. Trước khi cậu nghe được câu trả lời thì những người ở cửa đã bắt đầu ầm ĩ. Ánh mắt cậu tự nhiên hướng về phía đó, vô tình quay lại và bắt gặp thân ảnh kia khiến cậu bất ngờ tột độ.
Người ở cửa với mái tóc bạch kim bồng bềnh, đôi mắt xanh lá cây, tỉ lệ khuôn mặt cân bằng hoàn hảo mang lại cảm giác như nàng tiên trong truyện cổ tích hơn là con người. Cơ thể gợi cảm được che giấu lúc ẩn lúc hiện bởi chiếc váy ngủ màu đen.
"...Không phải con người đâu. Đằng ấy, là yêu tinh à, yêu tinh đấy."
"Đẹp thật sự. Nhìn cặp chân kìa."
Choi In Seop chớp chớp đôi mắt to tròn. Cậu không hề nghĩ đến chuyện là người mẫu nước ngoài sẽ đến. Còn là Naima Kemp siêu nổi tiếng nữa chứ. Đến cả cậu là người ngoài ngành còn nghe qua danh tiếng huống gì trong giới.
Không biết từ lúc nào mà hai người đã chào hỏi và bắt đầu nói chuyện với nhau một cách tự nhiên rồi.
"Tiếng Anh của Lee Woo Yeon tốt quá ha."
"Giọng này thì là người bản xứ luôn rồi còn đâu."
"Sao, thật mà. Có tin đồn Lee Woo Yeon là con ngoài giá thú của một tài phiệt nổi tiếng nước ngoài đấy..."
Có vẻ các staff nhận ra người đứng cạnh là quản lý của Lee Woo Yeon rồi hay sao nên bấy giờ mới bắt đầu hạ tông giọng bàn tán xuống.
Lee Woo Yeon đang chăm chỉ học ngoại ngữ nhằm phục vụ cho công việc của mình. Tin đồn đó không phải là sự thật. Nếu là bình thường thì với tư cách là quản lý, cậu sẽ đáp trả lại theo những gì đã được hướng dẫn. Nhưng hiện tại Choi In Seop rõ ràng không thể nói được gì ngay cả khi đã nghe thấy những tiếng ồn ào bàn tán. Lâu lắm rồi cậu mới thấy hình ảnh Lee Woo Yeon xuất hiện tại trường quay, Choi In Seop như người mất hồn nhìn chằm chằm vào thân ảnh của Lee Woo Yeon.
"Nhưng mà nhìn hai người đứng cạnh nhau thôi cũng hợp nữa."
"Ừ nhỉ. Bình thường ai đó mà đứng với mẫu ngoại là chìm nghỉm luôn."
Dù có là trai xinh gái đẹp đi chăng nữa thì cái tổ hợp Đông Tây Á Âu vẫn rất khó dung hoà. Không chỉ có sự khác biệt về ngoại hình mà ít nhiều còn có sự khác biệt về thái độ cũng như cử chỉ cơ thể ảnh hưởng từ văn hóa. Thậm chí nghiêm trọng hơn còn phải chụp nam riêng nữ riêng ghép lại khiến người xem cảm thấy rất giả. Vì vậy, các nhà quảng cáo thường chọn người mẫu cùng chủng tộc nếu có thể. Không phải là phân biệt chủng tộc, mà là vì người tiêu dùng thường nhận thức rằng kết cấu của ảnh không được trau chuốt bởi không có sự hài hoà. Nói tóm lại, tổ hợp lệch thì dù có chụp đẹp thế nào đi chăng nữa cũng bằng thừa.
"Quả nhiên, Lee Woo Yeon là thánh cứu chemistry."
"Hai người họ mà chụp thì coi bộ phản ứng hoá học cũng ổn đấy."
Tiếng cười vang vọng.
Mọi người bàn tán xôn xao như thể đang xem chuyện hiếm ngàn năm có một nhưng đồi với In Seop thì cảnh này lại quá đỗi quen thuộc. Thậm chí cậu còn có cảm giác bản thân đã quay trở về thời điểm đó. Cái thời mà cậu nhận thức được bản thân là một sự tồn tại xa vời mờ nhạt của Lee Woo Yeon.
Trái tim cậu đau nhói. Ơ kìa, cậu nhớ ban nãy cậu đã uống thuốc rồi mà. Choi In Seop thận trọng đưa tay lên ấn quanh ngực nhằm phán đoán tình trạng cơ thể bản thân. Trận nhói đau thoáng qua một lúc tựa như không, sau đó trái tim cậu lại trở về trạng thái như cũ.
Buổi chụp bắt đầu.
"Được rồi, lại gần hơn nữa, đúng rồi. Rất tốt. Chỉ cần làm vậy thôi. Ánh mắt đẹp, tư thế cũng tốt."
Đạo diễn Ma Jin Young được biết đến là người khó tính trong ngành công nghiệp này lại liên tục hét lên rằng rất tốt. Lee Woo Yeon đã dẫn dắt người mẫu nữ một cách thành thạo tiếp tục quay chụp. Bầu không khí vô cùng hòa hợp trong suốt quá trình quay. Hai người trò chuyện thân mật đến mức khó mà tin được rằng hôm nay là lần đầu tiên họ gặp nhau. Hơn nữa, người mẫu nữ còn bộc lộ rõ thiện cảm đối với Lee Woo Yeon.
Mộh nhân viên ánh sáng đứng bên cạnh nói đùa: "Lee Woo Yeon cứ thế này rồi dính scandal thì biết làm sao đây. Anh quản lý phải theo dõi thật sát mới được."
Choi In Seop đáp: "...Vâng ạ."
"Anh quản lý chắc mệt lắm. Diễn viên nổi tiếng và đẹp trai như này không phải cứ hở tí là lại dính bê bối sao. Gái chắc phải xếp thành hàng dài."
Choi In Seop gượng gạo cười lảng cho qua: "Haha..."
Lời của nhân viên ánh sáng là sự thật. Đối với Lee Woo Yeon lúc nào cũng có phụ nữ xếp hàng. Ở nhà hàng, trung tâm thương mại hay thậm chí là ở khách sạn mà hai người đã đi du lịch trăng mật. Họ đã bộc lộ thiện cảm với hắn rất thẳng thắn. Lần đầu tiên Choi In Seop đi cùng hắn mới biết rằng phụ nữ còn có thể tích cực chủ động thể hiện đến như vậy.
"Bây giờ Lee Woo Yeon đang hẹn hò với ai vậy ạ? Lần trước tôi đọc báo thấy bảo anh ấy hẹn hò đêm khuya bí mật với cô S nào đó. Lúc đó chữ Y viết tắt là tên của Lee Woo Yeon đúng không?"
"Thằng S con X cái gì, không phải anh đâu nên em đừng có mà quan tâm ba cái tin vớ vẩn đó. Đêm hôm khuya khoắt đến thời gian phang em anh còn thấy thiếu nói gì gặp ai."
Cậu dường như loáng thoáng nghe được giọng nói êm đềm nhẹ nhàng nhưng động tác hông lại di chuyển vô cùng mạnh bạo ngay sau lưng mình của Lee Woo Yeon.
Choi In Seop cúi đầu lấy tay che đi hai cái má đang dần ửng đỏ, mạnh mẽ lắc đầu.
"Này, ai lại đi hỏi quản lý cái chuyện đấy. Nếu là cậu thì cậu có chịu nói thật không hả?"
"Hahaha. Thế hả?"
Khoảnh khắc cậu định nói rằng nhân vật chính của bài báo đó không phải Lee Woo Yeon đâu thì có ai đó tông giọng đầy cảm thán nói: "Trời ơi nhìn kìa."
Choi In Seop cứ thế ngẩng đầu lên.
Lee Woo Yeon ôm người mẫu nữ từ phía sau và đang vùi mặt vào cổ cô ấy. Vì lực ôm khá chặt khiến vải của chiếc váy nhăn nhúm, khuôn ngực của diễn viên cũng lộ rõ ra hẳn. Mặc dù biết là không nên như vậy, nhưng tất cả mọi người theo bản năng đều bị người mẫu nữ thu hút ánh nhìn.
Nhưng.
"...."
Bộ vest màu xanh đậm, áo sơ mi trắng, cẳng tay gân guốc nối liền với chiếc đồng hồ và bàn tay xinh đẹp. Cùng gương mặt đang tươi cười sáng lạng của người đàn ông.
Tầm mắt Choi In Seop bị thu hút, cậu phớt lờ thứ mà những người đàn ông đang nhìn. Choi In Seop miệng đắng lưỡi khô vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
"Hahaha. Anh quản lý vừa nuốt nước bọt hả? Nhìn bề ngoài anh nhã nhặn vậy mà."
"Nếu là đàn ông thì ai chẳng như ai."
"Này, yên lặng chút đi."
Đạo diễn camera hét lên với sự bực bội. Ánh mắt của Lee Woo Yeon và người mẫu tự nhiên hướng về phía Choi In Seop. Tầm mắt họ giao nhau, In Seop nhanh chóng quay đầu đi. Cậu lo lắng không biết liệu có bị nghe thấy chưa.
"Cậu Woo Yeon, dáng vừa nãy tốt lắm. Cậu ôm dùng sức hơn một chút nữa đi. Nhìn cậu mặc bộ vest bây giờ sexy đỉnh lắm nên cứ tạo đáng dã man vào."
Tiếng máy ảnh tiếp tục không ngừng nghỉ.
"T, tôi...ra ngoài một lát."
Choi In Seop lẩm bẩm không biết là đang nói với ai, cậu vội vàng rời khỏi chỗ ngồi. Tim đập thình thịch, khuôn mặt cậu cũng nóng bừng cả lên. Choi In Seop cảm thấy xấu hổ vì tham vọng của mình tựa như bị bắt quả tang. Nếu có cái hố nào ở đây cậu thực sự muốn chui tọt vào đó cho xong. Một biển hiệu ghi là lối thoát hiểm xuất hiện trong tầm mắt cậu khi đang đi bộ ngang qua hành lang, In Seop lập tức đi theo lối đó.
"Ư ahhhh."
Cậu sụp đổ ngồi gục xuống vò đầu bứt tai.
"Đồ đần, đồ ngu này... Haiz, bị điên rồi hả."
Quản lý cái đà này thì có mà loại từ vòng gửi xe. Trần đời làm gì có quản lý nào nhìn nghệ sĩ nhà mình quản mà nuốt nước miếng đâu.
Choi In Seop nhìn xuống cái cầu thang sắt lạnh lẽo, lẩm bẩm: "...Muốn chết quá."
Làm gì có chuyện Lee Woo Yeon không nghe thấy được. Phải nói gì đây. Cậu phải biện mình như thế nào thì mới tai qua nạn khỏi bây giờ. Không lẽ nói bản thân vốn dĩ là người nhiều nước bọt? Hay là tự nhiên nghĩ đến món bánh chanh mà bà nướng cho?...Vế bánh chanh coi bộ khả quan hơn nhỉ?
Trong lúc In Seop nắm tóc rên rỉ thì cánh cửa sắt được mở ra.
"Ơ? Quản lý của Lee Woo Yeon. Sao cậu lại ở đây?"
Các staff ào ào đi vào. In Seop đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi.
"À, chỉ là..."
Không lẽ nói sợ mọi người phát hiện việc tôi nhìn Lee Woo Yeon thèm khát đến nuốt nước bọt nên tôi đã chạy trốn ra đây...ư? Choi In Seop đang cố sống cố chết tìm ra lời biện minh sao cho hợp lý thì chợt thấy cái lon rỗng trong góc với một đống đầu lọc thuốc lá.
"T, tôi định hút thuốc lá."
"Cậu quản lý hút thuốc à? Không ngờ đấy. Chúng tôi cũng đến đây để nghỉ ngơi một chút hút điều thuốc."
"Đúng vậy. Nhìn cậu không giống người có thể uống rượu hút thuốc. Lúc mới đầu mới gặp tôi còn tưởng là học sinh cấp 3, xong thấy bảo là quản lý của Lee Woo Yeon thì tôi đã bất ngờ lắm đó."
"Tôi uống được rượu hút được thuốc. Rất giỏi."
Tất nhiên là cậu không biết uống rượu bia càng không biết hút thuốc, nhưng trước mắt phải bịa cho qua chuyện này đã.
"Nhưng mà sao cậu không hút đi?"
"Tại tôi để thuốc trên xe rồi."
In Seop nhẹ nhàng ấn vào một bên ngực trả lời. Lương tâm cậu nhói lên vì chợt nghĩ đến lời khuyên của mẹ khi quay trở lại Hàn Quốc thì tuyệt đối đừng lừa dối ai nữa cả. Một nhân viên có ria mép đã đưa thuốc lá cho In Seop.
"Hút một điếu đi. Không cần trả tôi cũng được."
"À, cái đó, cảm ơn..."
In Seop bối rối cầm điếu thuốc lên. Người đàn ông đứng đối diện đã châm lửa cho cậu. In Seop lịch sự cầm điếu thuốc bằng hai tay rồi nhận lửa.
"Coi bộ buổi ghi hình hôm nay sẽ kết thúc sớm hơn dự kiến nhỉ?"
"Đúng đó. Lần đầu tiên tôi thấy trong buổi quay của ác ma chỉ có khen không có chê đó."
Ác ma là biệt danh của đạo diễn Ma Jin Young. Khi chụp quảng cáo hoặc họa báo, việc nắm bắt khuynh hướng của đạo diễn cũng rất quan trọng nên In Seop luôn điều tra trước. In Seop cầm điếu thuốc đứng bên cạnh gật đầu, cố gắng hòa nhập vào cuộc trò chuyện của mọi người.
"Lee Woo Yeon vốn dĩ rất giỏi mà. Các shoot ảnh hôm nay đều do anh ta dẫn dắt cả. Ơ, xin lỗi nhé. Cậu quản lý đứng đây mà tôi lại..."
"Không có gì. Không sao. Mọi người cứ nói chuyện thoải mái đi."
Đó là thông lệ của ngành công nghiệp này, trước mặt thì tiền bối này diễn viên nọ nhưng sau lưng thì cứ gọi ngang cả tên của nghệ sĩ.
"Nhưng cậu quản lý không hút thuốc à?"
"Vâng? À, vâng."
In Seop chợt nhớ đến điếu thuốc trong tay ngạc nhiên trả lời. Ánh mắt của các staff lúc này đột nhiên đổ dồn về phía cậu.
Phải làm sao đây.
Cậu chưa từng đụng đến thuốc lá bao giờ cả. Chỉ có một lần duy nhất Jenny đem theo một mẫu tàn dư không biết là của ai, cô bảo đó là cần sa và họ đã hút thử. Một ngụm lúc đó thôi cũng khiến cậu cồn cào ruột gan nằm ì trên giường run rẩy cả tiếng đồng hồ.
"Nếu cậu thấy bất tiện vì bọn tôi thì để bọn tôi tránh đi nhé?"
"Không. Không phải vậy đâu. Tôi ổn mà."
Nếu quản lý mà tỏ vẻ kiêu ngạo thì nghệ sĩ đương nhiên cũng sẽ bị vạ lây. Không đâu loan tin đồn nhanh hơn nhưng nơi như thế này.
Chắc là không chết đâu ha.
Nghĩ thế, In Seop nhanh chóng ngậm thuốc lá vào miệng rồi hít một hơi. Khói thuốc lá bốc lên từ cổ họng.
"Khụ, khụ, khụ..."
Choi In Seop ho sặc sụa cố gắng nhả hết khói ra. Không chỉ mỗi cổ mà cả lỗ mũi cậu cũng cay xè.
"Cậu có sao không?"
Mọi người đưa ánh nhìn lo lắng hướng về phía cậu quản lý đang ho đỏ cả mặt mũi. Choi In Seop cố tỏ ra người lớn đưa tay vẫy ý bảo cậu không sao nhưng thực tế thì cậu sắp chết đến nơi.
"Khụ...khụ, tôi xin l..."
Đôi mắt to tròn ngập nước khiến lòng trắc ẩn của mọi người có mặt ở đó trỗi dậy. Người đàn ông cho cậu thuốc lá đưa chai nước lọc sang. In Seop nhận chai nước suối định uống nhưng cánh cửa sắt lại lần nữa mở ra. Lee Woo Yeon bước vào. Trước sự xuất hiện bất ngờ của một ngôi sao lớn, tất cả mọi người ở vị trí đó đều dừng lại tất cả mọi hoạt động. À thì, Choi In Seop cũng thế.
"Ra là ở đây. Tôi đã tìm..."
Lee Woo Yeon dừng câu nói khi nhìn vào mắt In Seop, ánh mắt của hắn dần hẹp lại. In Seop chính là người đọc hiểu được biểu cảm của Lee Woo Yeon xuất sắc hơn ai hết. Ngay lúc này đây cậu biết được rằng, hắn tức giận rồi.
Cái ánh mắt cười nhưng thật ra không cười đó. Theo lời miêu tả của giám đống Kim thì là ánh mắt đáng sợ đến mơ cũng không muốn mơ thấy.
"...Em một lúc lâu đấy."
Lee Woo Yeon bước từng bước lớn tới đứng cạnh cậu. Và sau đó: "Nhưng sao em lại khóc?"
Bàn tay to lớn của hắn nâng cằm của In Seop lên. Choi In Seop có ảo giác cậu nghe được cả câu bị hắn lược bỏ phía sau.
Thằng chó nào làm em khóc.
"Không phải khóc mà cậu ấy đang hút thuốc thì..."
Mặc dù hắn đã thấy điếu thuốc cậu đang cầm trong tay rồi nhưng làn sát khí xanh cuồn trào trong mắt vẫn không chút thuyên giảm.
"Quản lý của tôi hút thuốc lá ư?"
"Vâng. T..., tôi đi nhà vệ sinh một chút."
Choi In Seop cứ thế cúi đầu rời khỏi chỗ đó. Cửa sắt vừa đóng cậu đã phóng đi theo lối hành lang. Vừa nhìn thấy một nhà kho chứa đồ, cậu đã nhanh chóng nép mình vào đó.
Cậu là người đã trưởng thành và cậu có quyền tự do quyết định hút hay không hút thuốc, chỉ vậy thôi. Não thì nghĩ vậy nhưng trái tim cậu lại đập liên hồi như con nít bị bắt quả tang làm chuyện xấu. Mồ hôi lạnh ướt đẫm trên trán.
Cậu dựa đầu lên tưởng lẩm bẩm: "Khủng khiếp quá."
"Cái gì khủng khiếp cơ?"
"Hức."
Lee Woo Yeon xuất hiện không một tiếng động mỉm cười cúi nhìn In Seop. Sau này mà có cơ hội nhất định cậu sẽ khẩn thiết cầu xin Lee Woo Yeon phát ra tiếng khi di chuyển. Thật luôn đó, như này không tốt cho tim cậu chút nào.
"Sao em bảo đi vệ sinh. Nhà vệ sinh ở đằng kia kìa."
"À, dạ. Em định gọi điện thoại..."
"Em bảo đi vệ sinh xong lại đi hướng ngược lại làm anh còn tưởng em định quyến rũ anh."
Lee Woo Yeon cười cười đưa tay vuốt phần tóc mái ướt đẫm mồ hôi của cậu lên.
Choi In Seop thực sự yêu và thích Lee Woo Yeon bằng cả tấm lòng nhưng thỉnh thoảng cậu...sợ hắn.
"Em gọi xong chưa?"
Choi In Seop né tránh lấp la lấp lửng đáp: "...Dạ rồi."
"Nhưng mà, In Seop này."
"Dạ?"
"Em hút thuốc à?"
"C, chỉ là em muốn thử hút một lần xem sao thôi. Mọi người ai cũng hút, bình thường anh cũng hút."
Lee Woo Yeon hừm một tiếng, khoé môi câu lên nụ cười. Sau đó hắn vươn tay cầm lấy điếu thuốc trên tay cậu. Lee Woo Yeon đặt điếu thuốc lên miệng rít một hơi thật sâu. Tiếng bộ lọc cháy tanh tách trong không gian yên tĩnh. Khói thuốc lá tuôn ra từ đôi môi của Lee Woo Yeon. Hắn chỉ là hút thuốc thôi, không phải quay chụp gì cả nhưng cảnh lại đẹp tựa như đang quay chụp.
"Bình thường mọi người hút rất nhiều."
"Dạ."
Không có gì sai cả. Cậu không làm gì sai hết.
Choi In Seop không ngừng tự nhủ bản thân mình, nhưng cậu lại vô thức liếc nhìn về phía sau nhằm tìm đường thoát. Nhìn cậu như thế Lee Woo Yeon liền trầm thấp cười.
"Em đừng có hút ba cái thứ này làm gì."
Giọng nói từ tốn dịu dàng khuyên nhủ In Seop. Hắn cúi người ghé vào tai cậu nói tiếp: "Anh đâu phải là người sẽ nuốt tinh dịch của người bình thường đâu."
"Dạ?!!"
Choi In Seop tự nghi hoặc chính đôi tai của mình khi nghe được câu từ dâm tục không đầu không đuôi từ hắn. Lee Woo Yeon cười, giải thích: "Em mà hút ba thứ này thì vị của tinh dịch sẽ càng giống tinh dịch hơn."
Cho bạn nào không hiểu thì ý anh ta khen tinh dịch em bé mlem ngon ngọt nước không giống người khác, hút thuốc vào thì vị sẽ thay đổi giống như bao người =)))))))))
Nói xong Lee Woo Yeon cứ thế dụi thuốc lá lên tường. Choi In Seop giật mình nín thở tựa như sợ rằng tàn thuốc lá sẽ chạm vào da thịt mình vậy.
"Tinh dịch em ngon vậy mà, sẽ uổng lắm đó."
"...Cảm...ơn anh."
Choi In Seop tự nhiên nhận được lời khen ngợi đầy "bạo lực" từ Lee Woo Yeon, cậu cúi đầu che đi khuôn mặt đỏ bừng. Lee Woo Yeon thong dong tận hưởng khung cảnh cậu rối tung rối mù không biết phải làm sao cho đúng, không cảm ơn thì kì mà cảm ơn lại càng kì.
Nói sao nhỉ, vừa đáng yêu vừa đáng thương. Nó đánh một cú mạnh vào khuynh hướng sở thích của Lee Woo Yeon không thương tiếc.
Mẹ nó chứ, đúng là lắm tài thì nhiều tật mà.
Lee Woo Yeon nuốt lời chửi thề trong bụng, hắn cúi người xuống hôn nhẹ lên môi của In Seop.
"Lỡ có người thấy..."
"Đừng lo. Anh sẽ móc mắt nó ra."
Lee Woo Yeon vừa thì thầm vừa cắn môi dưới của In Seop. Cậu quyết liệt lắc đầu.
"Sẽ có chuyện đó. Không được đâu."
Choi In Seop dùng sức đẩy hắn ra, tuy cậu dùng lực rất ít như Lee Woo Yeon vẫn hơi lùi ra sau một chút.
"Em xin lỗi."
Trước lời xin lỗi đột ngột của In Seop, Lee Woo Yeon nhướng một bên mày khó hiểu.
"Hôm nay là ngày đầu tiên, vậy mà dường như em chỉ toàn mang đến phiền phức. Còn khiến anh bận tâm..."
Mặc dù câu bận tâm của cậu mang ý nghĩ khác nhưng nó đúng là như vậy thật. Trong suốt quá trình quay phim với người mẫu nữ, Lee Woo Yeon luôn dõi theo In Seop. Mỗi khi hắn chạm vào người mẫu nữ cậu lại thấp thỏm nhưng vẫn giả vờ bình thản và cố gắng làm tốt vai trò của một người quản lý khiến bụng dưới của hắn trở nên ngứa ngáy. Việc đề nghị với đạo diễn nghỉ ngơi một chút rồi chụp tiếp cũng do một phần hắn có ý nghĩ muốn đưa In Seop đến góc xó xỉnh nào đó làm một nháy.
"Có vẻ em vẫn chưa quen việc trở lại."
Nhìn bộ dạng cậu như thế khiến hắn có cảm giác cái đuôi và cặp tai không hề tồn tại của cậu dường như đang rũ xuống.
Lee Woo Yeon không phải là hoàn toàn không có sự đồng cảm, chỉ là nếu so với tiêu chuẩn mà người khác cảm nhận thì cảm xúc đó rất nhỏ nhặt mà thôi. Lee Woo Yeon quyết tâm sử dụng hết cái sự đồng cảm hắn chẳng có bây nhiêu đó cho In Seop, đổi chủ đề: "Nhưng mà em thích anh vậy luôn hả? Thèm đến mức chảy dãi?"
Bị Lee Woo Yeon tấn công bất ngờ khiến In Seop giật mình chỉ có thể chớp mắt. Khó khăn lắm cậu mới lấy lại được tinh thần chỉ có thể chậm như rùa bò biện minh: "Không đâu, chảy dãi cái gì chứ..."
Lee Woo Yeon biết trong suốt quá trình quay chụp, cậu luôn nhìn về phía hắn như người mất hồn. Ánh mắt chứa đựng tình yêu đẹp đẽ như một thiếu niên đứng trước người mình yêu đơn phương khiến hắn nảy sinh lòng thích thú. Khi nghe thấy tiếng cậu nuốt nước bọt, hại hắn suýt chút nữa thì cương trong lúc quay.
Tổ sư, ăn cái gì mà dễ thương thế không biết.
Lee Woo Yeon nhìn cậu, tiếp tục hỏi cung đến cùng: "Không phải à, vậy ra người em thèm chảy dãi là nhỏ ngồi cạnh anh?"
"Không!"
Choi In Seop lập tức phản bác lại như cá bị tưới nước sôi.
"Nếu vậy thì em thèm ai nào."
"Bánh chanh..."
"Bánh chanh? Nó là ai nữa."
Tuy Lee Woo Yeon vừa cười vừa hỏi nhưng giọng nói lại không thiếu chút man rợ nào. Đây chính là một Lee Woo Yeon thỉnh thoảng nói với cây hoa xấu hổ tên Kate của cậu rằng muốn bẻ mẹ cổ nó đi. Với một người không thèm quan tâm trời cao đất dày thế thái dân tình sinh sống ra sao như hắn thì Lee Woo Yeon lại ghen tuông quá vô độ. In Seop biết, nếu hôm nay cậu không thể đưa ra câu trả lời đàng hoàng tử tế ở đây thì đừng mong sống sót trở về nhà.
"...Là anh. Em nhìn Woo Yeon đến chảy dãi. Nếu anh cảm thấy khó chịu thì em xin lỗi."
In Seop chọn cách thành thật. Mặc dù sự xấu hổ sẽ kéo theo đó mà tới, nhưng sau bao kinh nghiệm đã đúc kết thì cậu kết luận được rằng như thế này vẫn tốt hơn.
Lee Woo Yeon vỗ đầu In Seop mỉm cười dịu nhàng: "Được rồi. Để thưởng cho em vì đã thành thật thì sau khi buổi chụp kết thúc anh sẽ cho em ăn no và ngon."
"...Dạ."
Được người đàn ông hứa cho ăn ngon nghe câu nói thì bình thường, nhưng ý tứ lại chẳng hề đứng đắn. Đúng là không thể cứu vãn được mà. Mặt In Seop đỏ lên, cậu chà xát má bằng mu bàn tay.
"Phải quay trở lại thôi."
Lee Woo Yeon nhìn đồng hồ trên tay. Cậu đã nghe được rằng chiếc đồng hồ hắn đeo hôm nay không phải bằng giá một chiếc xe mà là giá một ngôi nhà. Ngay cả khi đứng trước chiếc đồng hồ đắt đỏ như vậy, In Seop vẫn bị cổ tay người đàn ông thu hút chứ không phải chiếc đồng hồ.
...Cậu không thể cứ nhìn chằm chằm mãi như vậy được. Sẽ bị loại khỏi chức quản lý mất thôi.
Nhìn viền mắt ủ rũ cong xuống của cậu, Lee Woo Yeon chậc lưỡi một cái, nói: "In Seop."
"Dạ?"
"Em giúp anh một việc nhé?"
"Dạ!"
Mắt In Seop trở nên lấp la lấp lánh khi biết mình có thể làm gì đó giúp đỡ cho Lee Woo Yeon.
________________________
Về xưng hô mình có nói qua rồi nhưng vẫn nói lại cho mn cập nhật. Khi có 2 người thì anh-em, nhưng có người ngoài sẽ là tôi-em và anh-tôi nha. Dù sao mqh bên ngoài của 2 người vẫn là quản lý và nghệ sĩ, chỉ có chúng ta biết họ yêu nhau thôi. ^^
Enjoy~~
Bạn thấy sao?