"Rốt cuộc ở đâu vậy."
Cậu vừa lẩm bẩm vừa lục lọi kĩ càng ghế sau hết lần này đến lần khác.
"Viên đá may mắn của anh. Rõ ràng là anh đã để nó ở ghế sau. Em cũng biết rồi đó nếu không có viên đá ấy anh sẽ không quay hình được."
Chỉ đúng một lần duy nhất trước đây, kể từ đó về sau hắn không còn nhắc tới viên đá may mắn đấy một lần nào nữa. Không biết Lee Woo Yeon đã dùng giọng lâm li bi đát tới mức nào khiến cho cậu không kịp nghĩ trước nghĩ sau gì đã lập tức gật đầu đồng ý nhất định sẽ tìm lại viên đá cho hắn.
"Haiz, làm gì có đâu."
Đừng nói là ghế sau ngay cả ghế trước lẫn hộc xe cậu đều lật tung tìm qua một lượt phòng khi để sót. Nhưng mà đừng nói là đá may mắn đến cả thứ tựa như viên sỏi cũng chẳng thấy đâu.
Này phải gọi là ma quỷ che mắt* đúng không.
Choi In Seop chợt nhớ đến một biểu hiện đã được học ở trên lớp, cậu tự hỏi tiếng khóc của ma quỷ rốt cuộc như thế nào, tự tưởng tượng được một lúc thì chính cậu lại sợ hãi phải tự dừng lại suy nghĩ của mình.
*Bản gốc là câu thành ngữ 귀신이 곡할 노릇이다: Dịch word by word nôm na đến quỷ cũng phải khóc thét nên em bé mới có suy nghĩ trên. Còn nghĩa bóng là hiện tượng lạ, ma quỷ che mắt nên mình để tiếng Việt cho thân thương.
"Phải làm sao đây."
Cậu không thể nào chạy vào hỏi Lee Woo Yeon vẫn đang trong quá trình quay chụp được. Choi In Seop cắn cắn môi mình nghĩ ngợi, cậu chợt nghĩ đến đối tượng phù hợp liền vỗ đùi cái bốp như tìm được chân lý.
Cậu lấy điện thoại ra và ấn vào nút gọi. Sau vài hồi chuông đầu phía bên cất lên một thanh âm quen thuộc:
"Trưởng phòng Cha. Chào anh, là tôi In Seop đây."
Giọng nói của trưởng phòng Cha trầm xuống.
"Không ạ. Không có việc gì cả. Chân anh ổn chứ ạ?"
Giọng nói của trưởng phòng Cha vui vẻ hơn so với khi anh ấy vừa mới phẫu thuật xong cách đây không lâu.
"Cũng không có gì to tát, tôi muốn hỏi một chuyện."
Cha Hyun Kyu là quản lý lâu đời nhất của Lee Woo Yeon. Vậy nên cậu nghĩ rằng anh ấy chắc chắn sẽ biết.
"Trưởng phòng, anh có biết viên đá may mắn mà Lee Woo Yeon trân quý ở đâu không?"
"Vâng. Anh ấy bảo để ở trên xe nên nhờ tôi tìm nhưng tôi tìm mãi chẳng thấy đâu."
Trong khi đang nói chuyện điện thoại, In Seop vẫn tỉ mỉ lục lọi tìm tòi giữa các ghế. Sự im lặng nặng nề tiếp diễn từ phía bên kia điện thoại. In Seop cứ ngỡ điện thoại bị ngắt kết nối nên cậu alo gọi trưởng phòng Cha một tiếng.
Choi In Seop giật mình đáp: "Vâng? Đâu có đâu ạ."
Choi In Seop không hiểu phản ứng của trưởng phòng Cha cho lắm, cậu chớp mắt hai lần trả lời: "Tôi, đã làm gì sai hay sao ạ?"
Nghe cậu khó khăn hỏi câu đó xong trưởng phòng Cha thở một hơi dài ơi là dài. Anh nói:
"......."
Cậu muốn bênh vực hắn, nhưng cậu không thể nói được gì cả.
"Không vừa ý, muốn đuổi quản lý ấy ạ?..."
Trưởng phòng Cha nhận ra mình lỡ lời, anh nín thinh. Sau đó anh ngay lập tức thay đổi lời nói:
"Không sao ạ. Cảm ơn vì anh đã cho tôi biết. Xin lỗi vì đã làm phiền lúc anh bận bịu."
Trưởng phòng Cha nghiến răng ken két. In Seop cũng biết việc trưởng phòng Cha vẫn đang đảm nhận vị trí quản lý tạm thời của Lee Woo Yeon.
"Vậy thì anh hãy giữ gìn sức khỏe nhé. Vì vẫn đang trong giờ chụp hình nên tôi phải vào đây ạ."
In Seop cảm ơn một tiếng rồi kết thúc cuộc gọi.
"Haiz..."
Ngồi tựa mình vào ghế. Cậu đã lãng phí gần một tiếng đồng hồ chỉ để tìm một viên đá không có thật. Và, vụ việc lúc trước ở khu vui chơi cũng là do một tay Lee Woo Yeon sắp xếp để đuổi việc cậu sao? Lúc đó cậu sợ đến mức tim muốn ngừng đập luôn vậy mà.
In Seop ngồi yên lặng, cậu nhớ lại những việc lúc đó. Khi ấy, cậu đã cố hết sức để tìm nó sau đó Lee Woo Yeon cũng nhanh chóng bước vào làn nước lạnh như băng để tìm viên đá cùng với cậu. Và ở trong khoang đu quay đã đi được mấy vòng lúc đấy cậu chợt nhận ra được một chuyện.
Rằng, cậu thật lòng không thể nào chán ghét Lee Woo Yeon được.
In Seop đứng dậy khỏi ghế bước xuống xe. Cậu khoá cửa xe rồi kiểm tra thêm hai lần nữa.
Nhiều thứ đã thay đổi. Việc Lee Woo Yeon hay giở trò kỳ lạ không khác gì trước đây, nhưng cậu không thấy đáng sợ hay oán trách như lúc đó.
Tất nhiên, cũng có những thứ không thay đổi.
"...Đồ xấu xa."
In Seop lẩm bẩm một câu kèm tiếng thở dài, bước chân cậu bắt đầu đi tìm kiếm tên xấu xa nào đó.
Choi In Seop đang nhắm mắt thì lập tức mở mắt khi nghe thấy tiếng gõ vào cửa kính xe.
"Em đang ngủ à?"
Là Lee Woo Yeon.
"Xin lỗi. Em chỉ chợp mắt một chút thôi."
In Seop ngồi dậy bước ra khỏi xe.
"Em đã lục lọi trong xe nhưng không tìm thấy viên đá may mắn nào cả."
"Không sao đâu. Không có gì phải bận tâm cả. Chắc là ở đâu đó thôi."
In Seop gật đầu. Nhìn sắc mặt cậu dường như có hơn ủ dột Lee Woo Yeon nghiêng đầu hỏi: "Em đau ở đâu à?"
"Không. Em không sao."
"Chắc là do lâu rồi mới đi làm lại nên em mệt hả."
"...Dạ. Chắc là vậy."
Lee Woo Yeon dịu dàng vuốt mái tóc của cậu .
"Em cứ nghỉ ở trong xe đi. Buổi chụp kết thúc rồi nhưng chắc anh phải đi nói chuyện với đạo diễn một lúc."
"Để em đi cùng anh."
Lee Woo Yeon lắc đầu: "Dù sao cũng chỉ nói chuyện một lúc thôi. Anh sẽ quay lại ngay. Ngoan."
"...Dạ."
Lee Woo Yeon rời đi, cậu tựa mình vào xe thở dài một hơi.
Cậu đã nói dối hắn, cậu không hề ngủ. Sau khi nghe được chuyện về viên đá may mắn Choi In Seop đã vừa cười vừa quay trở lại phim trường. Cậu còn định sẽ mắng yêu Lee Woo Yeon một câu, rằng anh đang nghĩ cái gì vậy, tại sao lại đưa cái yêu cầu trời ơi đất hỡi đó cho cậu, cậu sẽ không bị lừa bởi mấy trò vặt vãnh đó nữa đâu.
...Cậu nói vậy có hung dữ quá không ta? Choi In Seop vừa di chuyển bước chân vừa chỉnh đốn lại những gì cần nói với Lee Woo Yeon trong lòng. Khoảnh khắc bước vào trường quay, In Seop đã rất ngạc nhiên. Bầu không khí hoàn toàn khác với lúc nãy. Ngoài tiếng máy ảnh chụp, cậu không nghe thấy dù chỉ là một tiếng thở nào. Cậu đã nhận ra ngay lý do của sự tĩnh lặng nặng nề này ngay sau đó.
Lee Woo Yeon và người mẫu nữ cuốn chặt lất nhau trong tư thế gợi cảm. Thông thường sau khi chụp một bức ảnh và kiểm tra qua màn hình quan sát, họ sẽ thay đổi tư thế nhưng hiện tại việc quay chụp vẫn tiếp tục mà không hề có một lời nào.
Máu của In Seop nguội lạnh. Cậu cảm giác dường như có ai đó đã đổ một xô nước đá lạnh từ đỉnh đầu xuống. Cậu đã phải nắm lấy rồi buông ra đôi bàn tay lạnh cóng những vài lần mới chống đỡ nổi sự bàng hoàng. In Seop bối rối đến mức tự hỏi rằng liệu bản thân có thực sự là người không thể công tư phân minh đến vậy hay không. Cậu cũng chợt nhận ra đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Lee Woo Yeon làm việc kể từ sau khi bọn họ xác định tình cảm của nhau.
Lee Woo Yeon nở nụ cười trên môi ngậm lấy đôi môi của người mẫu nữ.
Ghét quá...
In Seop cúi đầu xuống liên tục xoa lòng bàn tay lạnh lẽo vào quần. Nếu cứ như vậy thì đừng nói là giám đốc Kim và trưởng phòng Cha mà ngay cả mặt mũi nhìn Lee Woo Yeon cậu cũng không có.
Cậu cứ thế quay trở về xe, bởi vì nếu còn ở đó nữa thì cậu nghĩ rằng bản thân sẽ bật oà lên khóc mất. Như kẻ ngốc ấy.
Đó là công việc, là cảnh thường thấy trước đây và sau này cũng là cảnh tượng cậu phải chứng kiến nhiều. Não thì nghĩ vậy nhưng tâm trạng tồi tệ của cậu vẫn không vơi đi được chút nào. In Seop dựa vào ghế lái xe nhắm mắt lại tự nhủ.
Quên đi, hãy quên nó đi, quên nó.
Càng lặp đi lặp lại thì khung cảnh vừa rồi càng trở nên rõ ràng.
Liệu có phải Lee Woo Yeon đã biết trước chuyện này nên mới kêu cậu đi tìm viên đã may mắn không có thật kia không. Nếu hắn nghĩ cậu là một quản lý chuyên nghiệp thì hắn đã không nhờ vả cậu chuyện như vậy... Cậu đúng là ở phương diện nào cũng đáng bị loại.
Kết quả là khi Lee Woo Yeon quay hình xong trở lại, cậu đã chọn cách nói dối hắn. Lỡ như hắn với người mẫu nữ kia...Choi In Seop nhanh chóng lắc đầu. Lee Woo Yeon không thể nào lại làm thế được, cậu không nên tự ảo tưởng linh tinh rồi áp đặt lên người hắn.
"Haiz, đúng là chẳng có gì nên hồn mà."
In Seop lầm bầm, cậu đá chân vào phần gập ghềnh của sàn bãi đậu xe. Được một lúc thì cậu nghe thấy tiếng bước chân, là cô người mẫu nọ và quản lý của cô. Tầm nhìn họ chạm nhau, cậu vội vàng cúi đầu chào. Có vẻ họ cũng nhận ra In Seop nên đã đánh ánh mắt chào hỏi tới.
Nhận ra bản thân đang mong chờ Lee Woo Yeon một lúc nữa hẵng quay trở lại khiến cậu cắn cắn môi tự mắng, đúng là đồ nhỏ nhen.
Tiếng bước chân bỗng nhiên đến gần, cậu vừa ngẩng đầu lên đã thấy Naima đứng ngay trước mắt. In Seop bối rối trước tình cảnh bất ngờ, cậu không nói được lời nào chỉ có thể trăn trối nhìn cô.
[Có thể cho tôi số điện thoại người đó không?]
"Ơ..."
Nhìn cậu không trả lời được gì khiến cô nghĩ rằng cậu không biết tiếng Anh nên đã đưa tay lên làm dấu điện thoại.
Làm sao đây.
Tiếng tim đập thình thịch vang lên bên tai cậu, mồ hôi lạnh cũng ứa ra. Với tư cách là người quản lý đáng lẽ cậu phải cư xử cho tử tế nhưng miệng lại không nói được câu nào cả.
Nhìn cậu mặt trắng bệnh đứng đông cứng tại chỗ, Naima vẫy tay với quản lý yêu cầu mang túi đến. Cô lấy giấy và bút trong túi ra viết số điện thoại mình vào rồi đưa cho cậu, nói: [Đưa nó cho anh ấy.]
Là câu tiếng Anh chỉ cần tốt nghiệp trung học thôi cũng đủ nghe hiểu. Từ nhỏ cậu đã theo chân ba học tiếng Hàn vậy nên tiếng Hàn của cậu gần như hoàn hảo. Nhưng dẫu vậy cậu vẫn được tính là người ngoại quốc ở một phương diện nào đó. Ngôn ngữ mẹ đẻ của cậu chính xác là tiếng Anh. Cậu thuần thục tiếng Anh đến độ mở phim tình cảm lãng mạn nước Mỹ xem cho đỡ chán thì lại ngủ quên mất.
"I can't...speak ...Eng...lish."
Naima bật cười khi nghe câu trả lời của In Seop. Cậu cúi đầu xuống với khuôn mặt đỏ bừng. Naima sau đó ném lời chào hẹn gặp lại và biến mất cùng với quản lý.
...Cậu muốn chết quá.
Choi In Seop đáng thương ôm lấy khuôn mặt ngồi sụp xuống tại chỗ. I can't speak English gì chứ. Hay là bây giờ cậu đuổi theo cô và nói rằng vì số điện thoại là thông tin cá nhân nên cậu không thể tiết lộ được nhưng cậu sẽ truyền mảnh giấy này lại cho Lee Woo Yeon nhỉ.
Cậu đã xem qua mảnh giấy rồi, có tên, số điện thoại và lời nhắn nhủ hẹn gặp lại lần sau được viết tay một cách đẹp đẽ.
"Em làm cái gì ở đó vậy."
In Seop bất giác bỏ tờ giấy vào túi khi nghe thấy giọng nói truyền đến từ trên đầu.
"Thứ em vừa cầm là gì vậy?"
"À, không có gì. Anh nói chuyện xong rồi ạ?"
Choi In Seop nhanh chóng đứng dậy tỏ ra chững chạc.
"Ừ. Đạo diễn nói hơi nhiều."
Lee Woo Yeon khẽ nhếch môi cười.
"Anh vất vả rồi."
In Seop nhanh chóng mở cửa xe ra định leo lên ghế tài xế thì Lee Woo Yeon đã cướp chìa khóa xe từ trong tay In Seop.
"Hôm nay để anh lái xe."
"Dạ?"
Lee Woo Yeon không thích lái xe. Hắn chỉ cầm lái trong những trường hợp bất đắc dĩ, đặc biệt là lái xe cỡ lớn như van lại càng ghét hơn. Một ngày nọ, cậu đã thử hỏi lý do thì nhận được câu trả lời rằng: "Đi trên đường mà thấy tên nào lái xe như cái quần què là anh lại muốn tông chết cụ nó luôn. Mấy chiếc xe to to như van lại càng dễ đâm trúng hơn bao nhiêu." Kể từ đó về sau thì cậu đã quyết tâm đời này kiếp này không bao giờ để hắn đụng đến bánh lái của chiếc van.
"Không được. Để em lái."
"In Seop, em không được khoẻ mà. Nhìn sắc mặt em tệ lắm."
Lee Woo Yeon nắm lấy má của cậu nói nhưng Choi In Seop lại sốt sắng hất phăng bàn tay kia đi.
"Không sao. Ban nãy em hơi buồn ngủ nên chợp mắt xíu thôi."
Lee Woo Yeon liếc nhìn bàn tay bị cậu hất ra kia, lại tựa như không có gì đưa tay lên nắm má cậu một lần nữa.
"Không ai cấm em nghỉ ngơi cả In Seop ơi."
Choi In Seop lại một lần nữa nhanh chóng gỡ tay hắn xuống, lắc đầu cự tuyệt: "Đây là việc của em. Anh ngồi ở phía sau đi."
Lee Woo Yeon nhìn bàn tay bị gạt ra của mình, nghiêng đầu cười.
"In Seop."
"Dạ."
"Nhưng lo cho em, lại là việc của anh."
Má của cậu nhanh chóng nóng bừng cả lên chỉ vì một câu nói của hắn. Dù có cố gắng tỏ vẻ bình thản nhưng cậu vẫn không thể che giấu khuôn mặt cùng cái gáy dần bị nhuốm đỏ.
"Cảm ơn...nhưng mà,...em muốn làm thế. Để cho em làm đi...xin anh đó."
Giọng nói rầm rì dễ thương muốn chết. Lee Woo Yeon nói: "Vậy thì để anh ngồi ghế phụ." Rồi leo thẳng lên ghế phụ lái ngồi mà không thèm nghe câu trả lời.
In Seop nhẹ thở ra một hơi rồi mới leo lên ghế lái.
Từ địa điểm quay về nhà Lee Woo Yeon không xa, vừa đánh xe ra khỏi bãi đậu xe cậu đã hỏi hắn: "Em đưa anh tới phòng tập nhé?"
Thói quen của hắn là sẽ tới phòng tập sau khi kết thúc công việc.
Một Lee Woo Yeon hoàn toàn không thấy mệt ở chỗ nào đáp: "Không cần đâu. Cứ về nhà thôi, hôm nay anh cũng hơi mệt."
"Vâng. Em biết rồi."
Choi In Seop chậm rãi lái xe.
Lee Woo Yeon dựa vào ghế phó lái nhìn In Seop chằm chằm. Một cái nhìn thẳng thắn đến mức cậu không thể nào giả vờ không biết. Nếu là bình thường như mọi hôm thì In Seop sẽ vừa đỏ mặt vừa hỏi hắn có chuyện gì, nhưng hôm nay cậu chỉ cắn chặt môi dưới tập trung tầm nhìn lái xe phía trước.
"Em mệt lắm à?"
Lee Woo Yeon hỏi.
"Dạ? Không sao. Em ổn."
Lee Woo Yeon hừm một tiếng, chìm vào suy nghĩ. Không bao lâu sau đã đến nhà của Lee Woo Yeon. In Seop đậu xe vào chỗ chỉ định xong xuôi mới chịu quay đầu qua nhìn Lee Woo Yeon nói: "Tới nơi rồi ạ."
Mắt hai người chạm nhau. Hắn gọi: "In Seop ơi."
"Dạ."
"Nếu In Seop mệt thì không cần đi làm cũng được."
"Anh nói gì vậy?"
"Anh sẽ ngoan ngoãn ở yên cho tới khi trưởng phòng Cha khỏi hẳn. Để ai làm cũng được."
Giám đốc Kim Hak Seung mà nghe được câu này chắc phải vừa khóc vừa nhảy múa ăn mừng mất.
"Không. Em có mệt đâu."
Choi In Seop nhanh chóng lắc đầu phủ nhận, cậu nói tiếp: "Em muốn làm. Là việc em thực sự muốn nên mới làm mà."
"Tại sao? Tại sao em lại muốn làm việc này."
Choi In Seop hơi bối rối, cậu không nghĩ tới lại nghe được câu hỏi mà giám đốc Kim từng hỏi cậu từ Lee Woo Yeon.
"Nếu em cần tiền thì cứ lấy ở chỗ anh. Bao nhiêu anh cũng cho em được."
"Không phải thế đâu."
"Trừ cái câu em muốn sống tự lập ra thì cho anh một lý do đi."
Choi In Seop chần chừ vân vê vạt áo.
"Chuyện là, một phần em nợ ân tình của giám đốc Kim và trưởng phòng Cha, một phần cũng là do em muốn cho ba mẹ thấy bộ dạng em làm việc để cho ba mẹ có thể an tâm..."
"Mấy cái lý do em vừa nói từ nãy tới giờ anh sẽ xem như chưa từng nghe thấy."
"...Cũng là việc mà em làm tốt nhất."
"Còn việc khác In Seop có thể làm tốt hơn đấy."
Nhìn Lee Woo Yeon nói vô vùng nghiêm túc không còn chỗ nào để chê khiến In Seop phải tự đánh giá lại xem khả năng câu nói ấy không mang ý nghĩa dâm dục là bao nhiêu.
"Nếu mà em không biết thì bây giờ lên trên nhà cùng anh đi rồi anh nói cho."
Lee Woo Yeon vừa cười vừa niết nhẹ môi cậu bằng ngói cái.
Quả nhiên khả năng bằng không.
Choi In Seop lắc đầu. Lee Woo Yeon cụp mắt cười nói: "Anh đùa thôi."
Cậu biết hắn không hề đùa.
Lee Woo Yeon nói tiếp: "Nhưng mà, anh gọi em tới Hàn Quốc không phải để chăm lo cho anh."
"...."
"Ở cạnh em anh rất vui, nhưng anh không muốn nhìn thấy em mệt."
"Em không mệt. Chỉ là..."
Choi In Seop cắn môi dưới.
Cậu mệt, tâm trạng cũng không vui. Cậu tủi thân đến muốn khóc. Nhưng những cảm xúc cậu có hôm nay không phải do Lee Woo Yeon, mà là vì chính cậu.
"Xin lỗi em. Đã mệt còn bị anh giữ lại. Em về sớm nghỉ ngơi đi."
Lee Woo Yeon tháo dây an toàn định bước xuống xe thì In Seop bỗng nắm lấy góc áo hắn, cậu nói: "...Tại em thích anh."
Cậu cúi đầu, nói tiếp: "Tại vì em thích Woo Yeon, em muốn dõi theo hình ảnh lúc anh làm việc cũng muốn giúp đỡ anh. Xin lỗi vì em đã ích kỷ chỉ biết lấp đầy dục vọng của bản thân."
Lee Woo Yeon thực sự khá tò mò với cái câu lấp đầy dục vọng kia của cậu. Nào là chuẩn bị lịch trình, nào là dậy từ sớm đưa đón hắn, tới nơi cũng chỉ ngồi thẫn thờ một chỗ thì lấp đầy được cái gì.
"...Muốn."
Giọng In Seop bé xíu xiu.
"Gì cơ?"
"Em muốn ngủ ở nhà Woo Yeon đêm nay...nếu anh không phiền."
In Seop nói xong câu cuối lại thấy hối hận vì hơi thừa thãi. Đối với người nghỉ cả đi tập vì mệt thì chắc là phiền rồi.
"Lịch trình ngày mai mắt đầu từ mấy giờ em nhỉ?"
Nhận được câu nói không phải là đáp án cho câu hỏi của mình mà là câu hỏi về lịch trình khiến In Seop có hơi bối rối, cậu chớp mắt đáp: "Mai không có, ngày mốt thì từ 2 giờ chiều."
"Ra vậy."
Lee Woo Yeon vươn tay mở dây an toàn cho In Seop.
"Nếu vậy thì nguyên cả ngày mai anh không cần phải rút dương v*t ra khỏi cái lỗ của em nhỉ."
Bởi vì quá bất ngờ nên cậu không thể nói được gì cả. Lee Woo Yeon xuống xe trước.
"Nếu em muốn chơi luôn trên xe thì cứ ngồi yên ở đó."
Lee Woo Yeon chỉ cần một câu nói đã khiến In Seop nhảy xuống khỏi xe như mèo con bị lửa đốt vào đuôi.
Bạn thấy sao?