Chương 11: Chương 22 + 23

Chương 22

Sáng sớm 6 giờ rưỡi, có người ở dưới lầu gọi mua thuốc lá, Dư Liễu hùng hùng hổ thức dậy mở cửa, bán xong đang định đóng cửa trở về ngủ tiếp giấc của mình, nghiêng đầu lại thấy được Hạ Viễn đang đứng ngoài cửa.

Hạ Viễn cầm theo một túi bánh bao nhỏ đã được đóng gói kỹ càng cũng với một ly sữa đậu nành mới xay, sớm bữa hổm (1) anh từng nói rằng muốn ăn, Dư Liễu không thể không thừa nhận bản thân thấy hơi cảm động.

Hạ Viễn đặt bữa sáng lên quầy thu ngân, cầm một chai Coca không đường trong tủ lạnh, quét mã tính tiền rồi bỏ đi. Toàn bộ quá trình không nói một câu nào, cool chết đi được.

Dư Liễu cảm thấy bóng lưng của cậu đúng là ngầu chết người, nhưng nếu nói cho cậu trên lầu còn có người ngủ, liệu cậu có quay trở lại chịch mình một trận tới chết hay không?

Anh âm thầm cười, cũng không đóng cửa, mà ngồi xuống ghế ăn sáng, không lâu sau Hạ Quy đã xuống dưới, còn tiện tay cướp mất một cái bánh bao nhỏ trong tay anh, thấy dáng vẻ tức muốn hộc máu của Dư Liễu, bèn đỡ lấy đôi môi bóng nhẫy của anh hôn một cái: "Đi học đây, bye ~ bé yêu."

Dư Liễu ra vẻ buồn nôn, Hạ Quy ngại không đủ còn định hôn gió, bị anh đập một cái hộp vào đầu, tay cậu ta cầm lên nhìn mới thấy là một hộp sữa, vui vẻ ra mặt, hô to: "Cảm ơn anh trai nha!"

Dư Liễu bảo cậu ta "Cút nhanh lên".

Mấy ngày nay các bạn trong lớp 11A2 đều thấy hơi lạ lùng, hai anh em vốn cũng coi là như hình với bóng, không biết tại sao lại không nói chuyện với nhau. Vài nhóm đến vểnh tai lên nghe lỏm để hóng chuyện, cuối cùng vẫn chẳng có kết quả gì.

Cũng may hai ngày thi cuối kỳ trôi qua rất nhanh, thi xong mọi người đều vui mừng phấn khởi, rủ nhau cùng đi đến quán ăn cơm, trên đường còn đang thảo luận đề số học.

Có người hỏi Hạ Quy: "Cậu thi được không?"

Hạ Quy cười cười: "Top1 toàn khối của Hạ Viễn lần này chỉ sợ không giữ nổi."

Cả đám đều cười, không tin cậu ta, từ lớp mười tới giờ bao nhiêu kỳ thi lớn nhỏ, trước nay chưa một ai vượt qua được anh trai cậu ta.

Đang nhạo báng Hạ Quy khoác lác, không biết là ai ngừng nói trước, đến khi cả đám đồng loạt nhìn về phía trước, liền thấy được Hạ Viễn đi ngang qua.

Hạ Quy nhìn chằm chằm vào Hạ Viễn không hề kiêng dè, hai người đối diện, nhưng không nói lấy một câu, không khí bỗng trở nên xấu hổ, mọi người cũng không biết phải xoa dịu thế nào.

Hạ Viễn im lặng một lát, cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói vẫn vững vàng như thường, "Muốn vượt qua anh, em còn kém xa lắm."

Nói xong quay đầu bỏ đi, để lại Hạ Quy đứng một mình tại chỗ nghiến răng nghiến lợi, như một con cún bị quê.

Kỳ nghỉ đối với Hạ Viễn mà nói chưa bao giờ đại diện cho thời gian có thể thả lỏng cả, lớp đội tuyển buổi sáng vẫn tiếp tục tham gia, lớp dương cầm buổi chiều cũng không bỏ, dù sao ít nhất cũng học mười năm rồi.

Hạ Quy trước giờ sống chết không chịu tham gia lớp học thêm, cùng lắm là xế chiều đến lớp học chơi trống của cậu ta, nhưng mắt thấy sắp lên lớp mười hai, cuối cùng cậu ta cũng không thể chạy thoát số phận bị mẹ ép đi tham gia lớp học thêm hóa học.

Hạ Viễn đang ăn món thường ăn là bánh mì cùng với sữa trên bàn, nghe thấy mẹ mình kể: "Mấy ngày nay sao em trai con đi còn sớm hơn con thế, không ăn bữa sáng luôn à?"

Hạ Viễn nhíu mày, nhạy bén phát hiện chút gì đó không đúng.

Đêm đó, Hạ Quy nửa đêm ra ngoài bị bắt tại trận.

Hạ Quy thấy sắc mặt Hạ Viễn đen sì, mưa gió sắp đến.

"Mẹ ơi trễ vậy rồi, sao mẹ còn chưa đi ngủ vậy?"

Hạ Quy dương đông kích tây, trong chớp mắt khi Hạ Viễn quay đầu lại theo bản năng, cậu ta sải bước như bay rồi điên cuồng chạy đi.

Hạ Viễn quả thực muốn ăn tươi nuốt sống cậu ta, đuổi theo ra ngoài, còn phải nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Bọn họ chạy như điên trên phố, tiếng cười của Hạ Quy bay lượn trong gió đêm.

Tới dưới tiệm, Hạ Quy leo hai ba phát lên trên lầu, Hạ Viễn không chịu thua cũng leo lên theo, động tĩnh của hai người một lúc quá lớn, đánh thức hàng xóm, suýt chút nữa đã gọi cảnh sát. Dư Liễu đang ngủ như heo, gọi ba cuộc điện thoại mới bị đánh thức, giải thích một hồi sau mới xách hai người lên.

--

Chương 23

"Hai em là học sinh tiểu học hả?"

Dư Liễu đi đằng trước, không biết làm sao mà thở dài một cái, quay đầu lại nhìn hai chú cún ỉu xìu một cách hiếm thấy đang ngoan ngoãn đi theo sau.

"Nên nói như thế nào đây, không hổ là anh nào em nấy (1), hai em thật đúng là chui ra từ cùng một cái bụng, cái chuyện như cùng nhau leo lầu làm hại hàng xóm suýt chút nữa gọi cảnh sát mà cũng làm được."

Hạ Viễn muốn nói lại thôi, Hạ Quy khó được cảm thấy mất mặt, nhất thời không có lời nào để nói.

Dư Liễu đánh một cái ngáp thật to, khuôn mặt đầy vẻ buồn ngủ, nằm lại xuống giường, khi mở miệng đã mơ màng đến bảy phần: "Hai em tìm đại chỗ nào mà ngủ, đừng phá anh."

Trời còn chưa sáng, Dư Liễu đã bừng tỉnh vì nóng, vừa tỉnh đã cảm thấy eo mình đau không chịu nổi, sửng sốt mấy giây rồi mới đẩy cánh tay của Hạ Quy đang vắt trên eo mình sang một bên, nặng chết đi được.

Cả người đột nhiên nhẹ bẫng, người trước mắt cũng đã bị động tác của cậu đánh thức.

Lần đầu tiên thấy dáng vẻ của Hạ Viễn khi còn buồn ngủ, Dư Liễu động lòng, xích lại gần dán lên môi cậu, nhớ đến chuyện trước đó, anh cố ý lấy lòng Hạ Viễn, "Đừng giận mà."

Sắc mặt của Hạ Viễn rất ôn hoà, vừa định hôn lại anh, lại nghe thấy Dư Liễu nói, "Em xị mặt không ngầu xíu nào."

Thấy Hạ Viễn đang chuẩn bị biến sắc, Dư Liễu lại rướn người lên hôn cậu, đuôi lông mày cong cong, khoé miệng cười ra hai cái lúm nhỏ, siêu ngọt ngào.

"Anh xin lỗi mà, anh đền bù cho em nha, sau này anh không bao giờ nhận lầm người nữa."

Mây đen trong lòng Hạ Viễn tan đi một chút, muốn làm nụ hôn này sâu thêm, đột nhiên Dư Liễu lại kêu lên một tiếng, Hạ Viễn quyết đoán mở to mắt, chỉ thấy Hạ Quy không biết đã tỉnh từ lúc nào, đang dính sát vào sau lưng Dư Liễu, tay còn giấu vào trong ổ chăn.

"Em cút ngay đi." Sắc mặt Dư Liễu đỏ bừng, vùng vẫy định tung chân đá cậu ta, không biết sao đến nửa đường lại mềm người xuống, giọng nói cũng không ổn định.

Hạ Viễn không thể nhịn tiếp nữa, xốc chăn lên, phía trước của Dư Liễu bị nắm trong tay, cảnh tượng cái bím bị đút vào một đốt ngón tay bại lộ trước mắt người ta.

Hạ Quy gác cằm lên hõm vai Dư Liễu, nhìn Hạ Viễn một cách khiêu khích, Hạ Viễn lập tức điên mụ đầu, bắt lấy tay Hạ Quy kéo ra ngoài.

Hai anh em hơn thua, người chịu khổ lại là Dư Liễu, máu thịt nhạy cảm bị bụng ngón tay chà lên một cách độc ác, anh rùng mình, suýt chút nữa hét chói tai.

Hạ Viễn sợ làm Dư Liễu đau, bèn ngừng cử động, Hạ Quy lại mở miệng trước, "Hạ Viễn, anh biết điểm nhạy cảm nhất của Liễu Nhi ở đâu không?"

Rồi ghé vào bên tai Dư Liễu, âm giọng trầm thấp như một chú yêu tinh, "Anh Dư Liễu à, em và Hạ Viễn cùng dùng ngón tay, ai chơi anh lên đỉnh trước thì người đó làm bạn trai của anh có được không?"

Dư Liễu ra sức lắc đầu, Hạ Viễn nhìn thật sâu vào Hạ Quy một cái, ngay khi Dư Liễu tin tưởng cậu sẽ không đồng ý, cậu lại cúi người hôn lên môi anh, dùng một tay đẩy hông Dư Liễu ra, tay kia đút ngón tay vào cái bướm đã bị xâm chiếm một góc.

"Đừng mà... Thế này kỳ cục quá đi thôi." Dư Liễu giãy giụa muốn đứng dậy, Hạ Quy lại xoa nhẹ vòng eo anh từ phía sau, mơn trớn một cách từ tốn, ngứa, thật là ngứa. Trong khoang miệng đang xoắn lưỡi cùng Hạ Viễn, sau cổ thì bị Hạ Quy ngậm lấy gặm cắn.

Trong bím lại như biển động sóng ngầm, một bên là xoa nhẹ vê chậm nhồn nhột khó nhịn, một bên là nhắm chuẩn nhược điểm rồi tấn công mãnh liệt, nơi chật hẹp dù chỉ có hai ngón tay thôi cũng đã chơi cho anh rỉ nước tí tách ồn ào.

"Hưm..." Giữa lúc Dư Liễu đang cựa quậy không ngừng, cặp mông đụng trúng một vật bự vừa nóng vừa cứng, vừa chạm vào đã biết đó là cái của quý đang hưng phấn của Hạ Quy, tiếng cảnh báo trong não liên tục vang lên, anh tránh ra sau như bị giật mình, lại đụng phải một hung khí khác.

Hơi thở của Hạ Viễn rõ ràng nặng nề hơn, Dư Liễu luống cuống không tìm được lối ra, đưa tay túm lấy bàn tay đang làm chuyện xấu của hai người, không lùi mà còn tiến tới, tựa như bị chạm điện trong chớp mắt, chờ đến khi ánh sáng trắng trong đầu tan đi, Dư Liễu vừa hoàn hồn đã cảm giác được thân dưới ướt một mảng.

Anh ra rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...