Chương 29
Hôm nay là ngày sinh nhật của Hạ Viễn và Hạ Quy. Mười bảy năm qua đây là lần đầu tiên hai người tổ chức sinh nhật với một ai đó ngoài người nhà và bạn bè, huống chi đây còn là mối tình đầu của họ, bạn trai của họ.
Nói là bạn trai, Dư Liễu miệng thì đồng ý rồi, nhưng vào một đêm toàn thân dính đầy chất lỏng nằm xụi lơ trên giường, anh kiên quyết không hề do dự sửa tên ghi chú trên WeChat của hai anh em —— sextoy 1 và sextoy 2, thêm một chữ cũng ngại phí.
Bây giờ là 8 giờ rưỡi sáng, Hạ Viễn và Hạ Quy vẫn đứng trước cửa siêu thị cãi nhau ầm ĩ vì tranh giành ghế phụ, Dư Liễu lái xe ra khỏi nhà xe nhỏ bên cạnh đi đến, hạ cửa kính xe xuống vỗ vỗ ghế phụ đã chất đầy các loại đồ ăn vặt và trái cây, bảo hai người nhanh chóng ngồi vào ghế sau.
Chậm rãi rời xa thành phố, cảnh vật trên đường rất đẹp, trên xe mở một chút nhạc, ba người ngắc nga ngắc ngứ lẩm nhẩm theo suốt hành trình.
Tới nơi, cũng không phải thắng địa du lịch nào đó, mà là căn cứ bí mật Dư Liễu vô tình phát hiện. Toàn bộ sườn núi là thảm cỏ xanh, gió thổi lành lạnh dễ chịu, có thể nhìn thấy được cái hồ ở xa xa.
"Thế nào, nơi này không tệ chứ hả?" Dư Liễu cười vô cùng đắc ý, khóe miệng hất lên, ánh nắng tưới xuống anh ở góc độ tươi sáng nhất.
Hạ Quy hưng phấn cõng Dư Liễu chạy như điên, vui vẻ khắp nơi, Dư Liễu không chịu nổi cậu ta, bèn nhảy xuống chạy đến bên Hạ Viễn.
"Thực sự rất đẹp." Hạ Viễn nở nụ cười với Dư Liễu, hai người cùng nhau ngồi trên bãi cỏ, để mặc làn gió luồn qua ngọn tóc, góc áo, đi qua toàn bộ niềm vui sướng của tuổi trẻ.
Hạ Quy hét lên một tiếng về nơi xa, mong chờ nghe được tiếng vọng, đáng tiếc không hề có, Dư Liễu bị lây, cũng hét một tiếng theo, không có bất cứ ý nghĩa gì, chỉ để sảng khoái.
Đã đói bụng rồi, Dư Liễu cầm một túi đồ ăn vặt lên, Hạ Quy không chịu mở túi khác, mà muốn đi giành ăn cùng một túi với anh, bị Dư Liễu cắn vào ngón tay, Hạ Quy lại thơm anh, liếm khóe miệng anh, bị chửi mấy câu lưu manh.
Hạ Viễn không như vậy, sắp xếp lại nguyên liệu nấu ăn họ mang đến, làm sandwich cho cả ba, rất nhanh đã xong, còn thơm ngon một cách lạ thường.
Dư Liễu dựa vào vai Hạ Viễn sung sướng mà ăn, không quên chế nhạo Hạ Quy một câu, "Học hỏi anh hai em đi nè."
Hạ Quy không phục, ngốn hai ba phát xong cái sandwich, rồi xung phong nhận việc dựng lều cắm trại, quần hơn một giờ cuối cùng mới dựng xong, còn căng tăng bạt (1) lên, Dư Liễu thử một chút cũng khá chắc chắn, miễn cưỡng cho cậu ta một ngón cái.
Vừa đến giờ ngủ trưa Dư Liễu liền mệt rã rời, hai anh em không có thói quen này, thiếp đi một lát theo Dư Liễu, sau đó cũng thấy buồn ngủ. Chim hót, hương thơm, gió nhẹ, ba người nằm trên cỏ chìm vào giấc ngủ, Dư Liễu làm một giấc mộng rất đẹp.
Lúc tỉnh lại đã hơn 3 giờ chiều, ba người không gấp không vội chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, sức ăn của hai cậu học sinh cấp ba rất đáng sợ, nên đã mua kha khá các loại thịt, ướp trước rồi đặt trong tủ lạnh cả đêm, bây giờ nhìn là đã thấy rất ngon miệng.
"Dô!" Dư Liễu giơ Coca trong tay lên, Hạ Viễn Hạ Quy cụng ly với anh, hai cái lúm đồng tiền ngọt lịm hơn cả bọt khí trong khoang miệng, "A Viễn A Quy sinh nhật 17 tuổi vui vẻ nha!"
Hạ Quy không chịu, vừa cười vừa nói xưng hô sai rồi, Dư Liễu tọng cho cậu ta đầy họng thịt nướng, "Em chỉ giỏi lắm mồm!"
Hạ Viễn đưa nước sốt bí mật do chính mình chế ra cho Dư Liễu, chuyền qua, nụ cười của cậu thiếu niên khiến trong lòng người ta như cỏ cây đâm chồi yến oanh tụ hội (2), "Cảm ơn anh nha."
Ăn uống no say rồi, họ đi dạo trên núi một vòng cho tiêu cơm. Chạng vạng, ánh tà dương nơi chân trời vô cùng rực rỡ. Trời tối, dưới biển sao lộng lẫy, Hạ Viễn và Hạ Quy đã ở trong thành phố quá lâu đều cảm thấy kinh ngạc hân hoan, như là chưa bao giờ thấy trên trời có nhiều ngôi sao đến như vậy.
Hạ Viễn sến súa nói: "Cảm ơn anh, để cho em của tuổi 17 gặp được anh."
Hạ Quy giành trước nụ hôn của anh, "Hạ Viễn chỉ thích nói lời hay ý đẹp thôi." Cậu ta muốn Dư Liễu sờ lên quả tim đập rộn ràng vào giờ phút này của cậu ta, Dư Liễu vừa cười vừa tránh đi, ba người rượt đuổi trở về nơi cắm trại.
Dư Liễu lấy ra chiếc bánh kem đã chuẩn bị sẵn được đặt trong tủ lạnh mini cả ngày, lúc này mới nhớ đến chuyện anh em sinh đôi mừng sinh nhật cần phải chuẩn bị bao nhiêu cái bánh kem, "Dù sao cũng chỉ có một bánh kem, hai em cùng ước đi nào."
Hai người lại không nhắm mắt, đều dùng đôi mắt sáng rỡ mà nhìn anh, anh thở dài, "Anh đốt nến đây, các bạn trai của anh."
Tuy rằng chữ "các" hơi chối tai (3), hai cậu thiếu niên cuối cùng cũng nhắm mắt lại, ước một điều rất nhanh gọn, bài mừng sinh nhật lạc tông của Dư Liễu vừa được hát xong, hai người liền mở mắt ra thổi tắt ngọn nến.
Trong bóng đêm, Dư Liễu ngẩn người ra một chút, cứ có cảm giác rằng, hai người bọn họ ước cùng một điều ước giống nhau.
Ăn bánh kem xong, thời gian cũng không còn sớm nữa, họ thu dọn một chút chuẩn bị bị ngủ. Dư Liễu lúc đi tìm đồ, lôi ra được một đống khăn giấy ướt, rất là khó hiểu: "Làm gì mà đem theo nhiều thế này?" Quay đầu liền thấy được hai đôi mắt lóe sáng của hai con sói phía sau lưng.
Đã đến lúc đòi quà sinh nhật, bọn họ nói như thế.
--
Chương 30
Dư Liễu muốn chạy trốn, nhưng lều cắm trại nhỏ như thế, có thể trốn đi nơi nào được cơ chứ. Đùa giỡn một lúc như chơi trò diều hâu bắt gà con, không biết ai đụng vào làm ngã đèn, xung quanh tức khắc rơi vào trong bóng tối, Dư Liễu kêu lên một tiếng sợ hãi, bị Hạ Viễn đè vật ra trên tấm nệm được thổi phồng.
Dư Liễu bị lấp kín môi hôn tới hôn lui, sắp tắt thở tới nơi, bèn lật người lại đè Hạ Viễn xuống dưới, vừa thở dốc vừa lên án: "Em nặng chết đi được!"
Hạ Viễn nhẹ nhàng bao lấy vòng eo nhỏ nhắn của anh, phối hợp nói theo, "Vậy đêm nay anh ở trên nhé có được không?"
Dư Liễu ngồi trên đùi cậu, dương vật của cậu thiếu niên ngông nghênh dựng lên nằm cùng với họa mi của anh. Không cần nhìn anh cũng có thể chắc chắn rằng đôi mắt của cậu bé dưới thân vào giờ phút này nhất định là sáng quắc, đong đầy sự mong chờ, ướt rượt như đôi mắt của một em cún.
Mỗi năm cũng chỉ có một lần, Dư Liễu tức mình mở miệng nói: "Mỗi người chỉ được làm một lần thôi có nghe thấy không!"
"Nghe rồi nè." Hạ Quy sáp lại từ phía sau anh, vừa hôn hít vừa giúp anh cởi áo sơmi trên người ra.
Hạ Viễn cũng sờ lên quần cộc của anh, Dư Liễu đành phải nhổm người dậy, phối hợp để hai người lột trần trụi. Trong bóng đêm, còn nghe thấy âm thanh họ tự cởi đồ của chính mình, Dư Liễu đỏ mặt, nghĩ ngợi lung tung.
Hạ Viễn ngoan ngoãn nằm xuống, đầu tiên là ôm lấy anh hôn một chập, rồi mới từ từ cảm nhận động tác của Dư Liễu. Dù sao điều kiện cũng có hạn, bôi trơn lỗ hậu không dễ, cho nên đêm nay chỉ dùng phía trước.
Dư Liễu đã cảm nhận được mình ướt át từ lâu, chỉ xé mở một cái bao rồi lần mò đeo vào cho Hạ Viễn, sau đó nhấc mông lên định ngồi vào nó, lại bị Hạ Quy ôm chặt, "Anh à anh đừng vội thế chứ."
Dư Liễu vừa thẹn vừa bực, định tranh cãi với cậu ta, lại bị Hạ Quy nhẹ nhàng đút một ngón tay vào, eo lập tức mềm nhũn chỉ có thể bỏ cuộc. Rõ ràng phải để Hạ Viễn chịch anh trước, Hạ Quy lại nới rộng cho anh, hết sức kỳ cục, chỉ có thể thấy may mắn vì đang đặt mình trong bóng tối. Vừa nghĩ vậy, Hạ Viễn lại bật đèn lên, sáng bừng như ban ngày, chiếu sáng ái tình không nơi ẩn giấu không giống bình thường này.
Khi cảm thấy đã nới rộng ổn rồi, Hạ Quy đỡ đùi anh định đặt lên trên vật cứng nóng của anh trai ruột của cậu ta, Dư Liễu thấy Hạ Viễn không nhúc nhích, vẫn ung dung thong thả nhìn anh, mắc cỡ quá thể, anh giãy giụa muốn đứng dậy. Cuối cùng Hạ Viễn mới nhích người tới ôm lấy anh vào trong lòng mình.
Dư Liễu hờn dỗi, không cho cậu hôn, Hạ Viễn cũng không hoảng hốt, để Dư Liễu đối diện với Hạ Quy, ngồi lên háng của mình. Anh cưỡi trên lưng cọp khó xuống, chỉ có thể để mặc cho cái quy đầu to bự kia chui vào cửa mình của anh, nhấp vài phát ở chỗ nông nhất, chờ đến khi Dư Liễu cất tiếng rên rỉ, mới nắc một cú thật mạnh lên trên, vùi dục vọng của mình vào thật sâu bên trong.
Tư thế này rất dễ đi vào quá sâu, Dư Liễu vượt qua cảm giác thất thần ban đầu, đã bắt đầu có thể chống tay lên tự mình nhấp mấy cái, lại muộn màng nhận ra đây không phải tự ngoáy mông à, thế là không chịu nữa. Hạ Viễn đương nhiên hiểu anh, biết anh ngượng ngùng, bèn phối hợp thúc nhẹ lên trên, Dư Liễu chỉ cần hơi ngồi xuống, hai bên sẽ ăn khớp, sướng không chịu nổi. Không được bao lâu, Dư Liễu chỉ có thể run rẩy ngã vào trong lòng Hạ Viễn.
Hạ Viễn dùng tay banh chân anh ra, lại có kẻ khác bóp núm vú anh, anh gắt một câu, "Đau mà!"
Hạ Quy ngoan ngoãn thả tay ra, thò tới liếm cho anh, rồi thổi thổi, làm toàn thân anh đều ngứa ran, lại bị nắm lấy tay, ấn lên một thứ nghiệt súc nóng rực khác, đồng thời nghe thấy Hạ Quy nịnh bợ vô cùng đáng thương, "Anh ơi, em nhịn đau lắm rồi đó."
Anh chỉ mới mềm lòng do dự được 1%, Hạ Quy đã kéo bàn tay Dư Liễu, mượn lòng bàn tay của anh, một khối mềm mại, mặc cho cậu ta thúc, mặc cho cậu ta vấy bẩn, hưng phấn đến độ chưa được bao nhiêu cái đã chơi cho bàn tay của người ta tê rần.
Dư Liễu còn chưa kịp mắng câu ta, Hạ Viễn bên này đã dồn sức phang anh, giữ chặt lấy hai chân anh, nâng lên, thế là cây hàng trượt ra một nửa, bàn tay ấn xuống dưới một chút, cái bướm ướt nóng kia chỉ có thể ngoan ngoãn bao lấy rồi mút mát cậu.
"A..." Dư Liễu không kìm được tiếng rên rỉ, bụng dưới thắt chặt, dục vọng đang quẩy tưng bừng, anh không khỏi hoài nghi có phải âm thanh dâm tục này đã thoát ra khỏi lều cắm trại, vang vọng trong chốn núi rừng này.
Trong lúc không nhịn nổi Hạ Quy lại cắn lên tai anh, mỗi lần gọi anh là cục cưng đều là lúc có ý đồ xấu, cậu ta bất mãn nói: "Chưa đủ đâu..."
Dư Liễu hơi hé miệng, một khúc thịt cứng liền được nhét vào, nhẹ nhàng chơi đùa môi lưỡi của anh, sung sướng đến mức khiến Hạ Quy thở hắt ra một hơi dài.
Cả trên lẫn dưới của anh đều bị chịch, không thể nói gì, chỉ có thể ứa nước không ngừng, đầu óc trống rỗng, tựa như sắp bị phang ngất xỉu.
--
Chương 31
Dư Liễu không kìm được hơi rụt người lại, da đầu tê rần, như chìm vào trong đám mây, sắp đạt cực khoái. Nhưng anh vẫn bận tâm đến hai con sói con, tay trái sờ vào lên hòn dái của Hạ Quy, đầu lưỡi nhẹ nhàng nhào nặn bên trong, tay phải đưa ra sau sờ lên bụng dưới của Hạ Viễn, chọc cho cậu bật ra tiếng thở hổn hển trầm thấp bên tai anh, nói anh à anh hư lắm.
Hạ Quy thở dài, chịu đựng rút của quý của mình khỏi khoang miệng ấm mềm, không để Dư Liễu thành công, "Đã nói là một lần, thế này làm sao đủ cho em ăn đây."
Hạ Viễn không còn băn khoăn điều gì nữa, đỡ hông Dư Liễu giã vào thật sâu, Dư Liễu không chịu nổi mềm nhũn người ngã vào lòng cậu, ba chìm bảy nổi trong biển tình dục, sau lưng đổ rất nhiều mồ hôi, ướt át bóng nhẫy dán lên ngực Hạ Viễn. Lông mu thô cứng của cậu đâm vào làm anh rất đau, có vài sợi thậm chí còn chen vào lỗ bím của anh, trộn lẫn dâm thủy khuấy tung cả lên, chích vào khiến anh ngứa ngáy đến muốn phát điên.
Cửa mình đã sớm chín rục, không ngừng phát ra tiếng vang lép nhép, cánh tay Dư Liễu vịn lên Hạ Viễn một cách không được tự nhiên, ngửa đầu bật ra tiếng rên rỉ không thể kìm nén, "Ra nhanh đi... Anh không chịu nổi nữa..."
Hạ Viễn âu yếm nói "Ừm", liếm lên lọn tóc mái mướt mồ hôi bên tai anh, khẽ cắn lên vành tai trắng mềm của anh, Dư Liễu quay đầu lại hôn cậu một cách khó khăn, Hạ Viễn dùng một tay đỡ anh cùng nhau sóc bé họa mi phía trước, nắc thêm mười mấy phát nữa, hai người cuối cùng cũng xuất ra.
Dư Liễu thả lỏng người, cái lỗ vẫn không ngừng co bóp, kéo dài dư vị cực khoái ra thật lâu. Mà Hạ Quy bên cạnh tựa như con sói đói khát đã lâu đang chờ thời, vừa thấy miếng thịt được thả ra, liền chảy nước miếng gấp gáp không chờ nổi nhào tới, muốn đòi lại gấp đôi.
Dư Liễu được Hạ Quy bế lên rồi đặt xuống một góc nệm, ngoài miệng anh hừ hừ bất mãn, "Anh nghỉ ngơi chút đã."
Hạ Quy mồm thì đồng ý "Dạ", nhưng lại quẹt một miếng kem còn dư lại trên bánh, bôi lên hai đầu ti nhỏ xinh của Dư Liễu, tô điểm chúng tựa như hai đóa hoa.
Dư Liễu chối từ, mắng cậu ta "Đừng có chơi trò biến thái như thế". Hạ Quy vẫn tự mình nghịch, bôi đống kem còn lại lên bụng dưới, phần gốc của vật ấy, ở đùi trong, thậm chí kể cả lỗ bướm của anh.
Dư Liễu nghe thấy âm thanh Hạ Viên thắt nút cái bao lại rồi ném vào túi đựng rác, nghiêng đầu sang nhìn thấy cậu cũng sáp lại gần, cúi đầu liếm mút kem trên người anh. Trong lúc bàng hoàng anh tưởng rằng mình hình như thực sự biến thành một món ăn ngon trên bàn, trang trí đầy đủ, dụ dỗ những con thú hoang lại gần, chờ mong lời nhận xét sau khi được nếm thử.
Sự giãy giụa của anh chỉ như dệt hoa trên gấm (1), nghiện mà còn ngại (2), bị liếm láp từng tấc một trên làn da trắng ngần, thịt mềm, nước ngọt, mỗi một lần run lẩy bẩy đều như lời hồi đáp và ngợi khen tuyệt nhất dành cho đám thú hoang.
Sau khi kem dính trên đầu vú bị liếm sạch sẽ, trông càng thêm sưng đỏ yêu kiều, dựng đứng, là nét đẹp phóng đãng giữa đêm hè.
Hạ Quy dùng hai tay vạch mép âm hộ của anh ra, từ từ liếm sạch lượng kem màu trắng bị hòa tan ở giữa, rồi khẽ cắn lên âm vật của anh, Dư Liễu khóc lóc đạp chân, nhưng lại vô hình trung mở rộng bản thân nhiều hơn, bị bú mút ở tư thế đẹp tuyệt.
"Sao em còn chưa chịu vào vậy hả." Dư Liễu dùng đôi mắt đỏ hoe mờ mịt liếc nhìn Hạ Quy một cái, cuối cùng cũng giải được cái kết quấn chặt thít trên người mình.
Hạ Quy rốt cuộc được thỏa niềm mong ước, thở hắt ra khi được người thương ngậm lấy, nhưng không tiếp tục âu yếm dịu dàng nữa, nắc sương sương mấy cái, sau đó bế Dư Liễu lên, cánh tay hữu lực vững vàng đặt anh lên trên hung khí của mình, rồi nhấc chân sải bước, đi ra khỏi lều cắm trại trong sự sợ hãi của Dư Liễu.
"Em làm gì vậy!" Dư Liễu kinh hãi nghiêng đầu núp vào trong lòng cậu ta, cho đến khi đã xác nhận rằng bên ngoài hoàn toàn không có ai khác, mới tàn nhẫn cắn lên vai Hạ Quy một cái, "Bị bệnh hả!"
Hạ Quy lại cười hì trông đến là tùy tiện xấc xược, đúng là muốn làm tình với anh ở nơi màn trời chiếu đất, muốn anh cất tiếng thét thất thanh đạt cực khoái trong lòng mình ngay dưới màn đêm này, nước nôi chảy xuống đất bị con kiến đi ngang qua hút vào tượng trưng cho dấu ấn của cuộc yêu cuồng si.
Cuối cùng cũng trở về lều cắm trại, Dư Liễu đã sớm cạn kiệt sức lực, mặc kệ hai người xử lý hậu quả. Lúc bị khăn ướt lau đến vùng kín, anh cau mày chịu đựng cảm giác nhồn nhột không bình thường kia.
"Anh à, hình như chỗ này của anh bị muỗi đốt sưng một cục rồi."
Dư Liễu cong người lại để nhìn, đúng là thế, bèn sút cho Hạ Quy đang cười một phát.
Nửa đêm thực sự rất khó chịu, tự anh xoa làm nước rỉ đầy tay, đành phải gọi hai anh em kia dậy để gãi ngứa cho mình.
Buổi tối đầu tiên của tuổi 17, đã hoang dâm và hạnh phúc như vậy đấy.
Tăng bạt dã ngoại
Bạn thấy sao?